Arimi
Tue-09-09-2008, 10:18 PM
Cà phê, dâu tây và mưa
Author: Tử San / Arimi
Rating: K
Genre: Normal, oneshot
P/s: Hoàn toàn hư cấu, mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên '___'
-------------------------
Em bước dọc theo con đường. Trời lạnh quá anh ạ, vậy là đã sắp
Giáng sinh rồi. Bây giờ anh có khỏe không?
-----
Lách cách.
- Kính chào quý khách!!!
Em đi tới bên những kệ thiệp Giáng sinh đầy ắp, trong hiệu sách
nhiều người đang mua quà Giáng sinh lắm đấy anh, và một cô bé
vừa chọn đúng món quà em đã chọn cho anh vào Giáng sinh 2
năm trước. Mỉm cười. Em quyết định chọn tấm thiệp nhỏ xíu hình
quả dâu. Anh biết đấy, em thích ăn dâu tây nhất còn gì.
-----
Em giở tấm thiệp ra, đặt ngay ngắn trên bàn. Em biết viết gì vào
trong đây hả anh? Viết rằng "Dạo này anh có khỏe không?" ư, hay
chỉ đơn giản là "Chúc mừng Giáng Sinh" ? Dù viết gì đi nữa, anh
cũng biết là em sẽ không đủ can đảm để gửi nó đi, phải không
anh?
-----
Em thích vị chua dâu tây. Em thích vị đắng cà phê. Và em thích
cảm giác ngọt ngào pha trộn giữa hai vị ấy trong cơn mưa cuối
mùa, hương vị dịu dàng của nụ hôn cơn mưa dành cho em.
-----
Giật mình, tỉnh giấc. Đã lâu rồi em không mơ về anh, mơ về nụ
cười dịu dàng ấy. Em vẫn nhớ anh đã cười em như thế nào khi
nghe em gọi "Nụ cười trong mơ". Và em vẫn nhớ nụ cười trong mơ
ấy đã nở trên môi anh khi anh nói "Tạm biệt" ở phi trường.
-----
Anh đã hứa là sẽ nhớ em nhiều mà, phải không anh? Anh đã hứa
là sẽ nhớ tất cả kỷ niệm của chúng mình mà, phải không anh?
Anh đã hứa... anh còn nhớ chứ? Hay anh đã quên mất em rồi?
-----
Hôm nay là Giáng sinh. Giáng sinh năm ngoái trời mưa, em nhớ
vậy. Anh và em đã ngồi trong một quán cà phê đậm mùi mưa để
mừng Giáng sinh. Anh còn đàn tặng em bản Kiss the rain, anh có
nhớ không?
-----
- Kính chào quý khách! Chúc mừng Giáng sinh!
Giáng sinh năm nay không mưa. Nhưng quán cà phê này, vẫn với
bức tường treo đầy búp bê cầu mưa, vẫn với một lọ hoa iris nhỏ
trên mỗi chiếc bàn, vẫn với chiếc Grand piano đen tuyền ấy. Nó
vẫn tràn đầy mùi của cơn mưa, anh ạ.
------
Lần đầu gặp, anh đã bảo em "Thời tiết như thế này phải chơi Kiss
the rain mới đúng điệu chứ". Nhưng dù không mưa, thì chơi Kiss
the rain cũng có sao đâu, anh nhỉ? Không có anh tặng em, thì em
sẽ tự tặng quà Giáng sinh cho mình vậy. Và tặng cả anh nữa.
Anh cũng thích bản nhạc này lắm mà, phải không anh?
------
Em đã gọi một cốc cà phê và một cốc dâu tây. Và cô bồi bàn đã
ngạc nhiên lắm khi em trộn chung hai cốc lại. Không khó uống
chút nào cả, bởi vì khi em rời khỏi mùi mưa trong quán, hương vị
ngọt ngào ẩn chứa mùi mưa vẫn còn vương lại trên môi em.
------
Em đã đến hồ nước ngày xưa anh và em vẫn hay đến. Trong hồ
vẫn còn cá, anh ạ. Đã rất lâu rồi, phải không anh? Rất lâu rồi từ
khi anh và em ngồi đếm xem trong hồ có bao nhiêu cá, rồi bỏ
cuộc nhanh chóng vì không nhớ nỗi mình đã đếm con cá đó rồi
hay chưa. Em đã cười rất nhiều, và anh cũng vậy.
------
Em sẽ không viết vào tấm thiệp dâu tây. Em cũng sẽ không bao
giờ uống cà phê dâu tây nữa. Cũng có thể là em sẽ không đàn lại
Kiss the rain. Và em sẽ không nhớ về anh nhiều như thế này, sẽ
không làm cho mình cô đơn thêm thế này nữa.
------
Giá mà ta có thể khiến cho nỗi cô đơn biết vâng lời hơn, anh nhỉ?
Giá mà em có thể quên được anh, anh nhỉ? Giá mà em thôi không
đau mỗi khi nhớ đến anh, anh nhỉ? Giá mà...
-----
Hãy sống thật hạnh phúc, được không anh? Hãy sống thật khỏe
mạnh, anh nhé. Cho dù em và anh đã không còn bên cạnh nhau.
Cho dù chúng ta có thể lướt qua nhau như hai người xa lạ. Cho
dù thật ra vị của cà phê dâu tây không hề ngọt ngào. Cho dù mùi
của mưa mới buồn làm sao.
-----
Anh đã đến lúc nên quên đi lời hứa của mình rồi. Anh sẽ quên mùi
vị của cà phê dâu tây pha lẫn mùi mưa. Anh sẽ quên rốt cuộc
trong hồ có bao nhiêu con cá. Anh sẽ quên trước đây đã từng
đàn tặng ai đó Kiss the rain. Anh sẽ quên cả cái tên "nụ cười
trong mơ". Và anh sẽ quên... em.
-----
Giá mà, em cũng làm được tất cả những điều đó thì tốt biết bao,
anh nhỉ? Nhưng đến cuối cùng, trong lòng em vẫn muốn anh quay
lại. Vẫn muốn một lần nói rằng "Em yêu anh".
Author: Tử San / Arimi
Rating: K
Genre: Normal, oneshot
P/s: Hoàn toàn hư cấu, mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên '___'
-------------------------
Em bước dọc theo con đường. Trời lạnh quá anh ạ, vậy là đã sắp
Giáng sinh rồi. Bây giờ anh có khỏe không?
-----
Lách cách.
- Kính chào quý khách!!!
Em đi tới bên những kệ thiệp Giáng sinh đầy ắp, trong hiệu sách
nhiều người đang mua quà Giáng sinh lắm đấy anh, và một cô bé
vừa chọn đúng món quà em đã chọn cho anh vào Giáng sinh 2
năm trước. Mỉm cười. Em quyết định chọn tấm thiệp nhỏ xíu hình
quả dâu. Anh biết đấy, em thích ăn dâu tây nhất còn gì.
-----
Em giở tấm thiệp ra, đặt ngay ngắn trên bàn. Em biết viết gì vào
trong đây hả anh? Viết rằng "Dạo này anh có khỏe không?" ư, hay
chỉ đơn giản là "Chúc mừng Giáng Sinh" ? Dù viết gì đi nữa, anh
cũng biết là em sẽ không đủ can đảm để gửi nó đi, phải không
anh?
-----
Em thích vị chua dâu tây. Em thích vị đắng cà phê. Và em thích
cảm giác ngọt ngào pha trộn giữa hai vị ấy trong cơn mưa cuối
mùa, hương vị dịu dàng của nụ hôn cơn mưa dành cho em.
-----
Giật mình, tỉnh giấc. Đã lâu rồi em không mơ về anh, mơ về nụ
cười dịu dàng ấy. Em vẫn nhớ anh đã cười em như thế nào khi
nghe em gọi "Nụ cười trong mơ". Và em vẫn nhớ nụ cười trong mơ
ấy đã nở trên môi anh khi anh nói "Tạm biệt" ở phi trường.
-----
Anh đã hứa là sẽ nhớ em nhiều mà, phải không anh? Anh đã hứa
là sẽ nhớ tất cả kỷ niệm của chúng mình mà, phải không anh?
Anh đã hứa... anh còn nhớ chứ? Hay anh đã quên mất em rồi?
-----
Hôm nay là Giáng sinh. Giáng sinh năm ngoái trời mưa, em nhớ
vậy. Anh và em đã ngồi trong một quán cà phê đậm mùi mưa để
mừng Giáng sinh. Anh còn đàn tặng em bản Kiss the rain, anh có
nhớ không?
-----
- Kính chào quý khách! Chúc mừng Giáng sinh!
Giáng sinh năm nay không mưa. Nhưng quán cà phê này, vẫn với
bức tường treo đầy búp bê cầu mưa, vẫn với một lọ hoa iris nhỏ
trên mỗi chiếc bàn, vẫn với chiếc Grand piano đen tuyền ấy. Nó
vẫn tràn đầy mùi của cơn mưa, anh ạ.
------
Lần đầu gặp, anh đã bảo em "Thời tiết như thế này phải chơi Kiss
the rain mới đúng điệu chứ". Nhưng dù không mưa, thì chơi Kiss
the rain cũng có sao đâu, anh nhỉ? Không có anh tặng em, thì em
sẽ tự tặng quà Giáng sinh cho mình vậy. Và tặng cả anh nữa.
Anh cũng thích bản nhạc này lắm mà, phải không anh?
------
Em đã gọi một cốc cà phê và một cốc dâu tây. Và cô bồi bàn đã
ngạc nhiên lắm khi em trộn chung hai cốc lại. Không khó uống
chút nào cả, bởi vì khi em rời khỏi mùi mưa trong quán, hương vị
ngọt ngào ẩn chứa mùi mưa vẫn còn vương lại trên môi em.
------
Em đã đến hồ nước ngày xưa anh và em vẫn hay đến. Trong hồ
vẫn còn cá, anh ạ. Đã rất lâu rồi, phải không anh? Rất lâu rồi từ
khi anh và em ngồi đếm xem trong hồ có bao nhiêu cá, rồi bỏ
cuộc nhanh chóng vì không nhớ nỗi mình đã đếm con cá đó rồi
hay chưa. Em đã cười rất nhiều, và anh cũng vậy.
------
Em sẽ không viết vào tấm thiệp dâu tây. Em cũng sẽ không bao
giờ uống cà phê dâu tây nữa. Cũng có thể là em sẽ không đàn lại
Kiss the rain. Và em sẽ không nhớ về anh nhiều như thế này, sẽ
không làm cho mình cô đơn thêm thế này nữa.
------
Giá mà ta có thể khiến cho nỗi cô đơn biết vâng lời hơn, anh nhỉ?
Giá mà em có thể quên được anh, anh nhỉ? Giá mà em thôi không
đau mỗi khi nhớ đến anh, anh nhỉ? Giá mà...
-----
Hãy sống thật hạnh phúc, được không anh? Hãy sống thật khỏe
mạnh, anh nhé. Cho dù em và anh đã không còn bên cạnh nhau.
Cho dù chúng ta có thể lướt qua nhau như hai người xa lạ. Cho
dù thật ra vị của cà phê dâu tây không hề ngọt ngào. Cho dù mùi
của mưa mới buồn làm sao.
-----
Anh đã đến lúc nên quên đi lời hứa của mình rồi. Anh sẽ quên mùi
vị của cà phê dâu tây pha lẫn mùi mưa. Anh sẽ quên rốt cuộc
trong hồ có bao nhiêu con cá. Anh sẽ quên trước đây đã từng
đàn tặng ai đó Kiss the rain. Anh sẽ quên cả cái tên "nụ cười
trong mơ". Và anh sẽ quên... em.
-----
Giá mà, em cũng làm được tất cả những điều đó thì tốt biết bao,
anh nhỉ? Nhưng đến cuối cùng, trong lòng em vẫn muốn anh quay
lại. Vẫn muốn một lần nói rằng "Em yêu anh".