tieunguyet
Thu-28-08-2008, 04:37 AM
Không được yêu.
Tác giả: Không ai khác: tieunguyet.
Đánh giá: T. Chọn loại này cho chắc ăn.
Thể loại: Có lẽ hơi tradedy một tẹo. ^^
Tóm tắt:
Ta đã giết người..Ta đã giết hắn..
Em sẽ giết ta.. Em sẽ giết đi kẻ em căm ghét. Vậy em còn chần chờ gì. Hãy giết ta đi..
Ta rồi cũng chết. Kẻ không được yêu cũng đã chết.
Tình trạng: Xong rùi.
Ta đứng lặng trong cơn gió. Tấm áo chùng bay phần phật sau lưng tưởng chừng như nó sẽ kéo ta ngã xuống. Ta bây giờ không ngã được, ta phải đứng thật vững chắc để ngạo nghễ nhìn cái xác kia. Cái xác đã từng là một trong những kẻ ta căm ghét.
Ta ghét hắn từ mái tóc đến con người, từ giọng nói đến cách hắn chơi Quidditch. Vì em. Vì em cả mà thôi.
Mà thôi. Đừng nghĩ nữa. Ta giờ đây là một kẻ mạnh mẽ hơn trước, tàn ác hơn trước, xấu xa hơn trước. Ta không có quyền được nghĩ về em. Ánh sáng phát ra từ con người em không tới được chỗ trái tim đen tối của ta ngự trị. Ta vừa mới giết hắn. Em sẽ không bao giờ tha thứ cho ta. Không bao giờ em có thể ban ơn cho ta. Vì ta vừa giết kẻ em yêu.
Đi ngược lại với dòng cuộn của không khí, cái lạnh của đêm đen đã xuyên qua tấm áo mỏng manh để thấm vào da thịt ta. Nhức nhối và đau. Mỗi bước tiến của ta về phía xác chết đó luôn đi kèm với máu. Máu của ta đã rơi vì hắn. Máu của hắn cũng rơi vì ta. Cái xác chết khốn nạn. Máu vẫn đang chảy.
Đều là thứ dung dịch đỏ ngòm chảy từ trong người ra. Đều là mùi tanh nồng khó chịu, ghê tởm. Đều là gây ra nỗi đau đớn. Nhưng ta đã thắng hắn. Bùa chú của hắn mạnh thật, mà nguy hiểm nhất chính là bùa Chém của hắn. Phần lớn máu ta rơi vì câu chú đó. Ta đâu chịu thua kém hắn. Món đòn Cắt sâu mãi mãi của ta cũng nặng nề không kém. Hắn đã chết vì bị thương quá nhiều đó thôi. Máu của hắn vẫn đang rỉ ra từ các vết thương kìa.
Hắn làm ta bị thương, hắn khiến ta mất hết sức mạnh. Hắn đáng chết lắm.
Chân ta đá vào cái xác. Hắn không động đậy. Hắn chết rồi mà. Hắn chết trong vẫn còn như sống. Khuôn mặt hắn vẫn còn nguyên vẹn. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, môi hơi hé ra nụ cười. Hắn cười. Đến khi chết rồi hắn vẫn cười. Hắn nghĩ gì mà cười?
Em.
Chỉ có em mới có quyền lực đến thế. Chỉ có em mới mang đến cho hắn nụ cười này. Hắn đã có em, vì sao hắn lại không cười chứ. Trong khi ta cô độc một mình.
Nhưng không sao. Hắn chết rồi. Ganh đua với một cái xác để làm gì.
Ánh sáng nhá lên rồi phụt tắt. Một thứ âm thanh khủng khiếp đi kèm với những cơn gió lạnh, ẩm ướt. Có lẽ trời sắp mưa. Mặc kệ. Ta quan tâm tới chuyện đó làm gì. Cuộc sống của ta ta còn chưa bận tâm nữa là trời mưa.
Ta đang sống như thế nào?
Không cha, không mẹ, không mẹ, không anh em, không họ hàng, không thân thích, không ai cưu mang ta, không ai yêu quý ta.
Ta sẽ sống bằng gì? Sau cuộc chiến này.
Ta -một đứa trẻ chưa tròn 17 tuổi sẽ làm gì mà sống mà ăn. Ta đơn độc giữa cuộc đời.
Một nụ cười xuất hiện trên môi ta. Ta cười nhạo chính mình.
Ta quan tâm tới những điều đó làm gì? Ta đâu cần suy nghĩ nhiều thế. Biết đâu, lát nữa thôi, ta sẽ chết.. như hắn. Biết đâu ta sẽ bị bắt, bị tống giam, phải trải qua những năm tháng còn lại của cuộc đời trong một gian phòng ẩm thấp, tối tăm nào đó của một nhà tù. Hoặc biết đâu ta sẽ nằm đây, một góc khuất của chiến trường, chết dần vì mất máu, không ai đoái hoài đến. Biết đâu đấy..
Ta nghe vang vọng lại từ đâu đó xa xăm tiếng người gào thét, tiếng hô thần chú, tiếng rên rỉ.. Đó là chiến trường thật sự. Nơi sự sống và cái chết cách nhau chỉ gang tấc. Họ, hai phe vẫn đánh nhau, vẫn tranh giành cái sống về phía mình. Còn ta. Ở đây, ngay tại đây, ta đã chiến thắng. Ta và hắn, ai cũng bị thương vì bùa phép của đối phương. Ta sống, hắn chết. Như thế không gọi là chiến thắng thì gọi là gì.
Ta vừa giết hắn xong. Lạ thật. Sao ta không có cảm giác vui thích thế nhỉ? Ta vừa mới giết kẻ ta căm ghét, khinh thường, sao ta không thấy thoải mái? Đáng lẽ trong ta phải tràn đầy sự hưng phấn chứ?
Vì hắn. Vì ta và hắn khác nhau. Vì hắn và ta.. hai kẻ đối lập nhau.
Hắn... Tại sao hắn tầm thường hơn ta, thấp kém hơn ta, ngu ngốc hơn ta, nghèo hèn hơn ta, lại có được nhiều tình yêu hơn ta?
Cha hắn. Một lão phù thuỷ tầm thường với thú vui sưu tầm những đồ đạc của dân Muggle, kẻ không bao giờ thăng quan tiến chức nổi. Yêu hắn.
Cha ta. Người có một tài sản kếch xù, có một địa vị xã hội cao, có máu mặt trong Bộ Pháp Thuật, có quyền lực. Không yêu ta.
Cha hắn chỉ dành cho hắn những lời khuyên tầm thường, những đồ đạc cũ xì mốc meo, lỗi thời, những đồ đã từng-là-của-người-khác.
Cha ta dành cho ta những lời dạy dỗ nghiêm khắc, những vật chất cao sang phù hợp với truyền thông tôn quý của gia đình ta.
Sao ta lại từng mong có được người cha như hắn có nhỉ?
Ngu ngốc. Ta khác hẳn hắn.
Mẹ hắn. Một mụ đàn bà với thân hình béo phục phịch sống trong cái mà người ta gọi là Trang Trại hang Sóc, ta thì chỉ thấy đó là một đống đổ nát được xây dựng vụng về. Yêu hắn.
Mẹ ta. Người phụ nữ xinh đẹp, dòng dõi cao quý sống trong một toà dinh thự rộng lớn nhưng lạnh lẽo, thiếu hơi người đã yêu ta. Nhưng chỉ là 'đã' mà thôi. Bà chết rồi. Trên đời này đâu còn ai yêu ta.
Anh em hắn, cái tập thể toàn là những kẻ cao lênh khênh, mái tóc đỏ hoe dưới nắng, những nốt tàn nhang thường trực trên từng khuôn mặt. Ai cũng yêu hắn.
Ta không có anh em. Không ai yêu ta.
Em và thằng Harry, bạn bè của hắn, yêu hắn. Và em còn dành cho hắn thứ tình yêu hơn cả tình bạn nữa.
Ta không bạn bè với ai cả. Không có ai là bạn bè thực sự của ta.
Ta là thế. Người không được yêu thương.
Còn hắn. Chỉ là một cái xác toàn thân nhuốm máu. Giống ta thôi. Sao lại được yêu thương nhiều hơn ta. Ta đâu có thua kém hắn mặt nào. Ta tài giỏi hơn hắn. Sao lại phải thua hắn trên trận chiến yêu thương này?
Ta...
....
Chẳng lẽ..
....
Ta thật sự đã thất bại sao? Không có ai trên đời này yêu ta ư?
Vì sao ai cũng yêu hắn? Sao không ai yêu ta?
Tại sao trên đời này không ai dành một chút tình thương cho ta?
Người ta không căm ghét ta, hận thù ta cũng lợi dụng ta, coi ta như một con cờ.
Ta.. sao lại ra nông nổi thế này?
Ta.. sao không kháng cự được với chiều quay của số phận?
Ta.. sao phải đi theo con đường đen tối này?
Ta.. sao không ai yêu thương ta?
Tại sao lại thế?
Những câu hỏi không có câu trả lời ấy cào cấu trái tim của ta. Ta mệt mỏi ngồi xuống bên cạnh cái xác. Ta không đủ sức mạnh để đứng lên. Hắn đã làm ta kiệt sức. Ta sẽ chết ở đây, như thế này, như hắn, phải không?
Ta có muốn chết không?
Có.
....
Không.
....
Ta không biết lựa chọn ra sao. Ta không sợ chết. Chết có là gì đâu. Chết có khi lại là lối thoát cho ta. Ta nên chết thì hay hơn đúng không?
Không. Ta còn trẻ, ta còn nhiều việc phải làm. Ta chưa gặp được em. ta chưa nói chuyện được với em.
Thiệt là nực cười cho ta. Sao ta lại có thể nói chuyện đàng hoàng với em được. Em luôn ghét ta, em không coi ta ra gì trong cuộc đời của em.
Nhưng ta đã giết hắn. Rồi em sẽ giết ta.
Ta sẽ chết dưới tay em.
Âu đó cũng là may mắn cho ta. Và may mắn cho em.
Em giết ta đi để em với đi nỗi buồn trong đôi mắt nâu. Em chắc sẽ đau thương lắm vì cái chết của hắn, tất nhiên em cũng sẽ chẳng mảy may xúc động cho cái chết của ta. Có sao đâu nào. Vì em không yêu ta. Ta biết.
-Ron! Cậu ở đâu?
Tiếng gọi xé tan không gian cô độc ở quanh ta.
Em. Tiếng của em.
Ánh sáng xuất hiện giữa đêm đen. Em đang đến đây. Có nghĩa là con nhỏ Pansy đã thất bại. Kệ nó. Quan trọng là em đã đến đây. Em đến với ta, phải không? Ta mỉm cười với cơn mê do hơi máu bốc lên.
-Ron!! Cậu ở đâuu...?
Tiếng của em nghe hơi lạc đi, khôgn còn trong veo như lần cuối cùng ta gặp được em nữa.
Em còn cách chỗ ta hơi xa. Ta muốn nhìn thấy em.
-Máu Bùn. Mày tới rồi đó hả?
Ta đã dẫn đường cho Thần Chết. Em tìm ra ngay chỗ của ta cũng là chỗ của cái xác của hắn.
Ta chói mắt vì ánh sáng phát ra từ đầu đũa phép của em. Nhưng ta vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt kinh hoàng và đau đớn của em. Cây đũa phép run lên, chao nghiêng rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất. Ánh sáng tắt ngúm.
Em lao đến bên hắn. Mặc kệ ta.
-Ron. Cậu tỉnh lại.. Ron. Tỉnh lại đi. Tỉnh lại đi Ron..
Em lay cái xác. Lay làm gì nữa hở em. Hắn chết rồi. Chết thật rồi.
Em khóc, tiếng khóc của em đầu tiên cố che giấu nhưng vì sự vô hồn của cái xác, tiếng khóc của em to hơn, đau đớn hơn. Tiếng khóc mang theo yêu thương. Em ôm lấy hắn.
Ta đâu có cảm giác gì nữa trước nước mắt em. Ta cười nhạt rồi nói.
-Đau lắm hả, Máu Bùn? Ta đã giết hắn đấy. Một kẻ yếu ớt tầm thường.
Trước mắt ta mọi thứ mờ dần. Hình ảnh em một tay ôm lấy hắn, một tay dang ra để tát ta cũng không rõ ràng. Nhận lấy một cái tát từ em, ta ngã nghiêng người. Nhờ cánh tay trái còn khoẻ ta mới giữ được sức nặng của cơ thể. Một ý nghĩ thoáng qua trong ta: Nếu bây giờ ta nằm xuống thì chắc ta sẽ không gượng dậy nổi mất. Máu từ các vết thương vẫn chảy, ta biết nhưng ta không muốn cầm máu. Ta không còn sống lâu nữa. Máu chảy thì mặc kệ nó.
Ta ngẩng lên cố mở to mắt để nhìn rõ em. Em đang ôm ghì cái xác vô trong lòng giữ chặt hắn bằng hai cánh tay nhỏ bé, cái đầu hắn tựa trên vai em. Nước mắt của em rơi không ngừng vì hắn. Thật hạnh phúc cho cái xác. Em không ngại dơ bẩn, không ngại máu me bê bết khắp người, em không ghê sợ cái xác, em chỉ yêu thương.
Cái xác đó được yêu thương. Ta thì không.
Ta buông ta những lời cay độc:
-Đem cái xác đó đi. Đêm vè cho cái gia đình nghèo hèn của hắn đấy. Để xem má nó sẽ rống lên..
-Im đi.
Cây đũa phép của hắn. Câu thần chú không thốt ra lời của em.
Cả tấm thân toàn máu và mồ hôi của ta bay trong không trung rồi đáp xuống đất một cách nặng nề. Xương ta tưởng như đã vỡ nát hết. Ta nằm yên bất động nhìn bầu trời đêm.
Sấm nổ rền trời, những đợt gió mang theo hơi mưa đi qua những tán cây đem về những âm thanh xào xạc ngày càng to thêm.
Em đâu? Em đang ở đâu? Sao không đến đây và giết ta đi? Đừng để ta phải nằm đây chờ đợi cái chết. Ta không thích thế. Ta đang mệt mỏi lắm, cả trong suy nghĩ cũng mệt mỏi. Em hãy đến đây giết ta đi, nhanh lên.
Hãy nhanh chóng trả thù cho người em yêu, hãy nhanh chóng kết liễu cuộc đời của kẻ mà em căm ghét và giờ là hận thù tận xương tuỷ, hãy đem đến cho ta một cái chết nhẹ nhàng nào. Em. Đến đấy nhanh lên. Ta sẵn sàng rồi.
Giết ta đi.
Mưa.
Mưa nhỏ thôi. Từng giọt nhẹ nhàng rớt xuống tấm thân bất động của ta.
Rồi mưa to dần. Nặng hạt hơn, nhanh hơn. Nuớc mưa cuốn trôi đi máu của ta. Mái tóc ta quện chặt lấy cái đầu. Khuôn mặt ta hứng những giọt nước tinh khiết do ông trời ban tặng. Ta khép chặt con mắt. Ta sắp chết rồi.
Và nước chảy vào miệng ta.
Ngọt. Lạnh. Trong lành.
Nước mưa cũng là giọt nước mắt của bà mẹ thiên nhiên. Ta đang uống nước mắt ư?
Nhưng rồi... máu. Nước mưa pha vị máu.. Máu của ta, máu chảy từ trên đầu ta theo dòng nước mưa, chảy xuống miệng ta. Kinh tởm. Máu. Máu không ngọt.
Ta nghiêng đầu phun nó ra.
Chẳng có em ở quanh đây.
Bằng chút sức lực còn lại, ta gượng dậy, tay nắm chặt đũa phép, lê bước đến chỗ em và hắn.
Nặng nề vô cùng. Con người ta nặng nề quá. Ta đang chuẩn bị trút sạch sự nặng nề này.
Em đây rồi. Hắn đây rồi. Xung quanh chỗ em có nước và một thứ gì đó có màu đỏ đen và có mùi máu. Đúng rồi. Máu của cái xác. Cái xác cũng hứng chịu nhiều đòn. Máu của cái xác cũng tuôn ra không thua kém gì ta. Mưa cũng cuốn trôi đi máu của hắn.
Giá mà ta là cái xác đó.
Để được em ôm vào lòng. Để giọt nước mắt nóng hổi của em sẽ sưởi ấm cái lạnh giá của da thịt. Để được em yêu thương. Để được cảm nhận sự run rẩy của con người em.
Nhưng đó chỉ là một giấc mơ.
Ta đứng đó. Em và hắn ngồi đó. Không ai cử động.
Ta cứ nhìn em, không làm gì cả. Nước mắt em hoà vào với nước mưa. Chỉ có ta và hắn là biết em đang khóc.
Cây đũa phép của ta nâng lên chỉ vào em.
-Máu Bùn nhận lấy này. Av..
-Tránh xa ta ra.
Em lại hất văng ta ra khỏi em. Sao lại thế? Sao em không giết ta. Hãy giết ta đi. Đừng đẩy ta ra xa em. Ta muốn ở bên em. Cho dù điều đó đánh đổi bằng cái chết. Ta muốn thân xác ta gục ngã ngay dưới chân em.
Ta nằm yên. Mặc cho nước mưa làm rát bỏng lại các vết thương hé miệng. Ta đã sắp chết. Chết trong mưa. Chết dần chết mòn vì mất máu. Em không thèm giết ta. Em không đoái hoài gì đến ta.
Ta ráng ngồi dậy lần cuối. Chỗ ta ngồi cách em chừng mấy chục bước chân. Mưa ngăn cản ta nhìn thấy em. Sự mỏi mệt đã xâm lấn toàn bộ cơ thể ta. Ta sắp chết rồi. Ta hét lên.
-Máu Bùn. Có giỏi thì đến đây giết ta, trả thù cho thằng bạn tàn nhang của mày.
Ta thở hồng hộc như thể vừa mới chạy một quãng đường xa. Sức lực ta chỉ còn đủ để chờ em đến. Bóng dáng em mờ đi trong mưa. Ta chỉ loáng thoáng thấy em đặt hắn xuống đất, lấy tấm áo chùng ướt sũng của em đắp cho hắn, và em đến bên ta. Một cách chậm rãi và từ tốn. Thiên Thần hay Thần Chết đang đến.
Em là Thần Chết của ta thì đúng hơn. Em chưa bao giờ là thiên thần cả. Ta cũng ghét em như ghét hắn. Thậm chí còn hơn vì em là Máu Bùn, vì em trong cách suy nghĩ được truyền đạt từ cha ta là một loại người thấp kém không xứng đáng nhận được dạy dỗ như một phù thuỷ chính cống.
Ta cũng không thể phủ nhận việc em rất xinh đẹp cho dù ta luôn chê bai nó, em vô cùng thôgn minh và sắc sảo, đôi mắt của em luôn ánh len vẻ tinh anh. Em là hội tụ những gì cao đẹp nhất của một người con gái và cũng là những gì nhơ nhuốc nhất. Em trái ngược ta. Em đặc biệt rất căm ghét ta, và giờ sự hận thù đã đến với em. Em đang đến để giết ta.
Trong đầu ta loáng lên những ký ức về những lần ta và em đụng độ.
Bỗng.
Chạm rồi. Cây đũa phép trên tay em đã chạm vào trán của ta.
Ta ngẩng lên, miệt thị lần cuối cùng. Ta không đủ can đảm để gọi tên em.
-Máu Bùn..
Tia sáng léo lên đe doạ. Điểm giao nhau giữa công cụ giết người và kẻ sắp bị giết nóng lên và rát bỏng. Em nói trong mưa và trong nước mắt.
-Tại sao mày lại giết Ron, Draco? Tại sao? Mày lại...giết..cậu ấy ..
Em khóc. Ta không thích em khóc.
-Tao thích giết thì giết.
-Mày...
Bàn tay em run lên. Em đang đắn đo giữa việc giết hay không ta ư? Em giết đi. Em ra tay nhanh lên nào.
-Sao? Không giết được tao à? Không ra tay được ư?
Bàn tay ta nâng lên đem theo cây đũa phép. Ta chĩa vào em và nói:
-Avarda Kevada
Ta nói trong mưa. Ta làm gì thế? Ta giết em ư?
Em nhìn ta, im lặng.
-----
Mưa tuôn xối xả xuống đất.
Mưa cuốn trôi đi mọi thứ nhưng cũng có những thứ mưa không mang đi được.
Chẳng hạn như tình yêu và sự hận thù.
Thần Chết cuối cùng cũng đã làm tròn nhiệm vụ.
Hắn chết. Tâm hồn em cũng chết trong cơn mưa đó.
Quan trọng là ta đã chết. Kẻ giết người em yêu đã chết vì một bùa Khiên hoàn hảo và đặc biệt của em.
Đứa trẻ không được yêu đã chết. Không ai thương xót cho nó. Không một giọt nước mắt nào dành cho nó. Không ai đem đến cho nó sự ấm áp dù chỉ là lần cuối cùng trước khi chết.
Đứa trẻ không được yêu đã chết. Chết trong mưa. Chết trong làn nước mắt của mẹ thiên nhiên.
Tác giả: Không ai khác: tieunguyet.
Đánh giá: T. Chọn loại này cho chắc ăn.
Thể loại: Có lẽ hơi tradedy một tẹo. ^^
Tóm tắt:
Ta đã giết người..Ta đã giết hắn..
Em sẽ giết ta.. Em sẽ giết đi kẻ em căm ghét. Vậy em còn chần chờ gì. Hãy giết ta đi..
Ta rồi cũng chết. Kẻ không được yêu cũng đã chết.
Tình trạng: Xong rùi.
Ta đứng lặng trong cơn gió. Tấm áo chùng bay phần phật sau lưng tưởng chừng như nó sẽ kéo ta ngã xuống. Ta bây giờ không ngã được, ta phải đứng thật vững chắc để ngạo nghễ nhìn cái xác kia. Cái xác đã từng là một trong những kẻ ta căm ghét.
Ta ghét hắn từ mái tóc đến con người, từ giọng nói đến cách hắn chơi Quidditch. Vì em. Vì em cả mà thôi.
Mà thôi. Đừng nghĩ nữa. Ta giờ đây là một kẻ mạnh mẽ hơn trước, tàn ác hơn trước, xấu xa hơn trước. Ta không có quyền được nghĩ về em. Ánh sáng phát ra từ con người em không tới được chỗ trái tim đen tối của ta ngự trị. Ta vừa mới giết hắn. Em sẽ không bao giờ tha thứ cho ta. Không bao giờ em có thể ban ơn cho ta. Vì ta vừa giết kẻ em yêu.
Đi ngược lại với dòng cuộn của không khí, cái lạnh của đêm đen đã xuyên qua tấm áo mỏng manh để thấm vào da thịt ta. Nhức nhối và đau. Mỗi bước tiến của ta về phía xác chết đó luôn đi kèm với máu. Máu của ta đã rơi vì hắn. Máu của hắn cũng rơi vì ta. Cái xác chết khốn nạn. Máu vẫn đang chảy.
Đều là thứ dung dịch đỏ ngòm chảy từ trong người ra. Đều là mùi tanh nồng khó chịu, ghê tởm. Đều là gây ra nỗi đau đớn. Nhưng ta đã thắng hắn. Bùa chú của hắn mạnh thật, mà nguy hiểm nhất chính là bùa Chém của hắn. Phần lớn máu ta rơi vì câu chú đó. Ta đâu chịu thua kém hắn. Món đòn Cắt sâu mãi mãi của ta cũng nặng nề không kém. Hắn đã chết vì bị thương quá nhiều đó thôi. Máu của hắn vẫn đang rỉ ra từ các vết thương kìa.
Hắn làm ta bị thương, hắn khiến ta mất hết sức mạnh. Hắn đáng chết lắm.
Chân ta đá vào cái xác. Hắn không động đậy. Hắn chết rồi mà. Hắn chết trong vẫn còn như sống. Khuôn mặt hắn vẫn còn nguyên vẹn. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, môi hơi hé ra nụ cười. Hắn cười. Đến khi chết rồi hắn vẫn cười. Hắn nghĩ gì mà cười?
Em.
Chỉ có em mới có quyền lực đến thế. Chỉ có em mới mang đến cho hắn nụ cười này. Hắn đã có em, vì sao hắn lại không cười chứ. Trong khi ta cô độc một mình.
Nhưng không sao. Hắn chết rồi. Ganh đua với một cái xác để làm gì.
Ánh sáng nhá lên rồi phụt tắt. Một thứ âm thanh khủng khiếp đi kèm với những cơn gió lạnh, ẩm ướt. Có lẽ trời sắp mưa. Mặc kệ. Ta quan tâm tới chuyện đó làm gì. Cuộc sống của ta ta còn chưa bận tâm nữa là trời mưa.
Ta đang sống như thế nào?
Không cha, không mẹ, không mẹ, không anh em, không họ hàng, không thân thích, không ai cưu mang ta, không ai yêu quý ta.
Ta sẽ sống bằng gì? Sau cuộc chiến này.
Ta -một đứa trẻ chưa tròn 17 tuổi sẽ làm gì mà sống mà ăn. Ta đơn độc giữa cuộc đời.
Một nụ cười xuất hiện trên môi ta. Ta cười nhạo chính mình.
Ta quan tâm tới những điều đó làm gì? Ta đâu cần suy nghĩ nhiều thế. Biết đâu, lát nữa thôi, ta sẽ chết.. như hắn. Biết đâu ta sẽ bị bắt, bị tống giam, phải trải qua những năm tháng còn lại của cuộc đời trong một gian phòng ẩm thấp, tối tăm nào đó của một nhà tù. Hoặc biết đâu ta sẽ nằm đây, một góc khuất của chiến trường, chết dần vì mất máu, không ai đoái hoài đến. Biết đâu đấy..
Ta nghe vang vọng lại từ đâu đó xa xăm tiếng người gào thét, tiếng hô thần chú, tiếng rên rỉ.. Đó là chiến trường thật sự. Nơi sự sống và cái chết cách nhau chỉ gang tấc. Họ, hai phe vẫn đánh nhau, vẫn tranh giành cái sống về phía mình. Còn ta. Ở đây, ngay tại đây, ta đã chiến thắng. Ta và hắn, ai cũng bị thương vì bùa phép của đối phương. Ta sống, hắn chết. Như thế không gọi là chiến thắng thì gọi là gì.
Ta vừa giết hắn xong. Lạ thật. Sao ta không có cảm giác vui thích thế nhỉ? Ta vừa mới giết kẻ ta căm ghét, khinh thường, sao ta không thấy thoải mái? Đáng lẽ trong ta phải tràn đầy sự hưng phấn chứ?
Vì hắn. Vì ta và hắn khác nhau. Vì hắn và ta.. hai kẻ đối lập nhau.
Hắn... Tại sao hắn tầm thường hơn ta, thấp kém hơn ta, ngu ngốc hơn ta, nghèo hèn hơn ta, lại có được nhiều tình yêu hơn ta?
Cha hắn. Một lão phù thuỷ tầm thường với thú vui sưu tầm những đồ đạc của dân Muggle, kẻ không bao giờ thăng quan tiến chức nổi. Yêu hắn.
Cha ta. Người có một tài sản kếch xù, có một địa vị xã hội cao, có máu mặt trong Bộ Pháp Thuật, có quyền lực. Không yêu ta.
Cha hắn chỉ dành cho hắn những lời khuyên tầm thường, những đồ đạc cũ xì mốc meo, lỗi thời, những đồ đã từng-là-của-người-khác.
Cha ta dành cho ta những lời dạy dỗ nghiêm khắc, những vật chất cao sang phù hợp với truyền thông tôn quý của gia đình ta.
Sao ta lại từng mong có được người cha như hắn có nhỉ?
Ngu ngốc. Ta khác hẳn hắn.
Mẹ hắn. Một mụ đàn bà với thân hình béo phục phịch sống trong cái mà người ta gọi là Trang Trại hang Sóc, ta thì chỉ thấy đó là một đống đổ nát được xây dựng vụng về. Yêu hắn.
Mẹ ta. Người phụ nữ xinh đẹp, dòng dõi cao quý sống trong một toà dinh thự rộng lớn nhưng lạnh lẽo, thiếu hơi người đã yêu ta. Nhưng chỉ là 'đã' mà thôi. Bà chết rồi. Trên đời này đâu còn ai yêu ta.
Anh em hắn, cái tập thể toàn là những kẻ cao lênh khênh, mái tóc đỏ hoe dưới nắng, những nốt tàn nhang thường trực trên từng khuôn mặt. Ai cũng yêu hắn.
Ta không có anh em. Không ai yêu ta.
Em và thằng Harry, bạn bè của hắn, yêu hắn. Và em còn dành cho hắn thứ tình yêu hơn cả tình bạn nữa.
Ta không bạn bè với ai cả. Không có ai là bạn bè thực sự của ta.
Ta là thế. Người không được yêu thương.
Còn hắn. Chỉ là một cái xác toàn thân nhuốm máu. Giống ta thôi. Sao lại được yêu thương nhiều hơn ta. Ta đâu có thua kém hắn mặt nào. Ta tài giỏi hơn hắn. Sao lại phải thua hắn trên trận chiến yêu thương này?
Ta...
....
Chẳng lẽ..
....
Ta thật sự đã thất bại sao? Không có ai trên đời này yêu ta ư?
Vì sao ai cũng yêu hắn? Sao không ai yêu ta?
Tại sao trên đời này không ai dành một chút tình thương cho ta?
Người ta không căm ghét ta, hận thù ta cũng lợi dụng ta, coi ta như một con cờ.
Ta.. sao lại ra nông nổi thế này?
Ta.. sao không kháng cự được với chiều quay của số phận?
Ta.. sao phải đi theo con đường đen tối này?
Ta.. sao không ai yêu thương ta?
Tại sao lại thế?
Những câu hỏi không có câu trả lời ấy cào cấu trái tim của ta. Ta mệt mỏi ngồi xuống bên cạnh cái xác. Ta không đủ sức mạnh để đứng lên. Hắn đã làm ta kiệt sức. Ta sẽ chết ở đây, như thế này, như hắn, phải không?
Ta có muốn chết không?
Có.
....
Không.
....
Ta không biết lựa chọn ra sao. Ta không sợ chết. Chết có là gì đâu. Chết có khi lại là lối thoát cho ta. Ta nên chết thì hay hơn đúng không?
Không. Ta còn trẻ, ta còn nhiều việc phải làm. Ta chưa gặp được em. ta chưa nói chuyện được với em.
Thiệt là nực cười cho ta. Sao ta lại có thể nói chuyện đàng hoàng với em được. Em luôn ghét ta, em không coi ta ra gì trong cuộc đời của em.
Nhưng ta đã giết hắn. Rồi em sẽ giết ta.
Ta sẽ chết dưới tay em.
Âu đó cũng là may mắn cho ta. Và may mắn cho em.
Em giết ta đi để em với đi nỗi buồn trong đôi mắt nâu. Em chắc sẽ đau thương lắm vì cái chết của hắn, tất nhiên em cũng sẽ chẳng mảy may xúc động cho cái chết của ta. Có sao đâu nào. Vì em không yêu ta. Ta biết.
-Ron! Cậu ở đâu?
Tiếng gọi xé tan không gian cô độc ở quanh ta.
Em. Tiếng của em.
Ánh sáng xuất hiện giữa đêm đen. Em đang đến đây. Có nghĩa là con nhỏ Pansy đã thất bại. Kệ nó. Quan trọng là em đã đến đây. Em đến với ta, phải không? Ta mỉm cười với cơn mê do hơi máu bốc lên.
-Ron!! Cậu ở đâuu...?
Tiếng của em nghe hơi lạc đi, khôgn còn trong veo như lần cuối cùng ta gặp được em nữa.
Em còn cách chỗ ta hơi xa. Ta muốn nhìn thấy em.
-Máu Bùn. Mày tới rồi đó hả?
Ta đã dẫn đường cho Thần Chết. Em tìm ra ngay chỗ của ta cũng là chỗ của cái xác của hắn.
Ta chói mắt vì ánh sáng phát ra từ đầu đũa phép của em. Nhưng ta vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt kinh hoàng và đau đớn của em. Cây đũa phép run lên, chao nghiêng rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất. Ánh sáng tắt ngúm.
Em lao đến bên hắn. Mặc kệ ta.
-Ron. Cậu tỉnh lại.. Ron. Tỉnh lại đi. Tỉnh lại đi Ron..
Em lay cái xác. Lay làm gì nữa hở em. Hắn chết rồi. Chết thật rồi.
Em khóc, tiếng khóc của em đầu tiên cố che giấu nhưng vì sự vô hồn của cái xác, tiếng khóc của em to hơn, đau đớn hơn. Tiếng khóc mang theo yêu thương. Em ôm lấy hắn.
Ta đâu có cảm giác gì nữa trước nước mắt em. Ta cười nhạt rồi nói.
-Đau lắm hả, Máu Bùn? Ta đã giết hắn đấy. Một kẻ yếu ớt tầm thường.
Trước mắt ta mọi thứ mờ dần. Hình ảnh em một tay ôm lấy hắn, một tay dang ra để tát ta cũng không rõ ràng. Nhận lấy một cái tát từ em, ta ngã nghiêng người. Nhờ cánh tay trái còn khoẻ ta mới giữ được sức nặng của cơ thể. Một ý nghĩ thoáng qua trong ta: Nếu bây giờ ta nằm xuống thì chắc ta sẽ không gượng dậy nổi mất. Máu từ các vết thương vẫn chảy, ta biết nhưng ta không muốn cầm máu. Ta không còn sống lâu nữa. Máu chảy thì mặc kệ nó.
Ta ngẩng lên cố mở to mắt để nhìn rõ em. Em đang ôm ghì cái xác vô trong lòng giữ chặt hắn bằng hai cánh tay nhỏ bé, cái đầu hắn tựa trên vai em. Nước mắt của em rơi không ngừng vì hắn. Thật hạnh phúc cho cái xác. Em không ngại dơ bẩn, không ngại máu me bê bết khắp người, em không ghê sợ cái xác, em chỉ yêu thương.
Cái xác đó được yêu thương. Ta thì không.
Ta buông ta những lời cay độc:
-Đem cái xác đó đi. Đêm vè cho cái gia đình nghèo hèn của hắn đấy. Để xem má nó sẽ rống lên..
-Im đi.
Cây đũa phép của hắn. Câu thần chú không thốt ra lời của em.
Cả tấm thân toàn máu và mồ hôi của ta bay trong không trung rồi đáp xuống đất một cách nặng nề. Xương ta tưởng như đã vỡ nát hết. Ta nằm yên bất động nhìn bầu trời đêm.
Sấm nổ rền trời, những đợt gió mang theo hơi mưa đi qua những tán cây đem về những âm thanh xào xạc ngày càng to thêm.
Em đâu? Em đang ở đâu? Sao không đến đây và giết ta đi? Đừng để ta phải nằm đây chờ đợi cái chết. Ta không thích thế. Ta đang mệt mỏi lắm, cả trong suy nghĩ cũng mệt mỏi. Em hãy đến đây giết ta đi, nhanh lên.
Hãy nhanh chóng trả thù cho người em yêu, hãy nhanh chóng kết liễu cuộc đời của kẻ mà em căm ghét và giờ là hận thù tận xương tuỷ, hãy đem đến cho ta một cái chết nhẹ nhàng nào. Em. Đến đấy nhanh lên. Ta sẵn sàng rồi.
Giết ta đi.
Mưa.
Mưa nhỏ thôi. Từng giọt nhẹ nhàng rớt xuống tấm thân bất động của ta.
Rồi mưa to dần. Nặng hạt hơn, nhanh hơn. Nuớc mưa cuốn trôi đi máu của ta. Mái tóc ta quện chặt lấy cái đầu. Khuôn mặt ta hứng những giọt nước tinh khiết do ông trời ban tặng. Ta khép chặt con mắt. Ta sắp chết rồi.
Và nước chảy vào miệng ta.
Ngọt. Lạnh. Trong lành.
Nước mưa cũng là giọt nước mắt của bà mẹ thiên nhiên. Ta đang uống nước mắt ư?
Nhưng rồi... máu. Nước mưa pha vị máu.. Máu của ta, máu chảy từ trên đầu ta theo dòng nước mưa, chảy xuống miệng ta. Kinh tởm. Máu. Máu không ngọt.
Ta nghiêng đầu phun nó ra.
Chẳng có em ở quanh đây.
Bằng chút sức lực còn lại, ta gượng dậy, tay nắm chặt đũa phép, lê bước đến chỗ em và hắn.
Nặng nề vô cùng. Con người ta nặng nề quá. Ta đang chuẩn bị trút sạch sự nặng nề này.
Em đây rồi. Hắn đây rồi. Xung quanh chỗ em có nước và một thứ gì đó có màu đỏ đen và có mùi máu. Đúng rồi. Máu của cái xác. Cái xác cũng hứng chịu nhiều đòn. Máu của cái xác cũng tuôn ra không thua kém gì ta. Mưa cũng cuốn trôi đi máu của hắn.
Giá mà ta là cái xác đó.
Để được em ôm vào lòng. Để giọt nước mắt nóng hổi của em sẽ sưởi ấm cái lạnh giá của da thịt. Để được em yêu thương. Để được cảm nhận sự run rẩy của con người em.
Nhưng đó chỉ là một giấc mơ.
Ta đứng đó. Em và hắn ngồi đó. Không ai cử động.
Ta cứ nhìn em, không làm gì cả. Nước mắt em hoà vào với nước mưa. Chỉ có ta và hắn là biết em đang khóc.
Cây đũa phép của ta nâng lên chỉ vào em.
-Máu Bùn nhận lấy này. Av..
-Tránh xa ta ra.
Em lại hất văng ta ra khỏi em. Sao lại thế? Sao em không giết ta. Hãy giết ta đi. Đừng đẩy ta ra xa em. Ta muốn ở bên em. Cho dù điều đó đánh đổi bằng cái chết. Ta muốn thân xác ta gục ngã ngay dưới chân em.
Ta nằm yên. Mặc cho nước mưa làm rát bỏng lại các vết thương hé miệng. Ta đã sắp chết. Chết trong mưa. Chết dần chết mòn vì mất máu. Em không thèm giết ta. Em không đoái hoài gì đến ta.
Ta ráng ngồi dậy lần cuối. Chỗ ta ngồi cách em chừng mấy chục bước chân. Mưa ngăn cản ta nhìn thấy em. Sự mỏi mệt đã xâm lấn toàn bộ cơ thể ta. Ta sắp chết rồi. Ta hét lên.
-Máu Bùn. Có giỏi thì đến đây giết ta, trả thù cho thằng bạn tàn nhang của mày.
Ta thở hồng hộc như thể vừa mới chạy một quãng đường xa. Sức lực ta chỉ còn đủ để chờ em đến. Bóng dáng em mờ đi trong mưa. Ta chỉ loáng thoáng thấy em đặt hắn xuống đất, lấy tấm áo chùng ướt sũng của em đắp cho hắn, và em đến bên ta. Một cách chậm rãi và từ tốn. Thiên Thần hay Thần Chết đang đến.
Em là Thần Chết của ta thì đúng hơn. Em chưa bao giờ là thiên thần cả. Ta cũng ghét em như ghét hắn. Thậm chí còn hơn vì em là Máu Bùn, vì em trong cách suy nghĩ được truyền đạt từ cha ta là một loại người thấp kém không xứng đáng nhận được dạy dỗ như một phù thuỷ chính cống.
Ta cũng không thể phủ nhận việc em rất xinh đẹp cho dù ta luôn chê bai nó, em vô cùng thôgn minh và sắc sảo, đôi mắt của em luôn ánh len vẻ tinh anh. Em là hội tụ những gì cao đẹp nhất của một người con gái và cũng là những gì nhơ nhuốc nhất. Em trái ngược ta. Em đặc biệt rất căm ghét ta, và giờ sự hận thù đã đến với em. Em đang đến để giết ta.
Trong đầu ta loáng lên những ký ức về những lần ta và em đụng độ.
Bỗng.
Chạm rồi. Cây đũa phép trên tay em đã chạm vào trán của ta.
Ta ngẩng lên, miệt thị lần cuối cùng. Ta không đủ can đảm để gọi tên em.
-Máu Bùn..
Tia sáng léo lên đe doạ. Điểm giao nhau giữa công cụ giết người và kẻ sắp bị giết nóng lên và rát bỏng. Em nói trong mưa và trong nước mắt.
-Tại sao mày lại giết Ron, Draco? Tại sao? Mày lại...giết..cậu ấy ..
Em khóc. Ta không thích em khóc.
-Tao thích giết thì giết.
-Mày...
Bàn tay em run lên. Em đang đắn đo giữa việc giết hay không ta ư? Em giết đi. Em ra tay nhanh lên nào.
-Sao? Không giết được tao à? Không ra tay được ư?
Bàn tay ta nâng lên đem theo cây đũa phép. Ta chĩa vào em và nói:
-Avarda Kevada
Ta nói trong mưa. Ta làm gì thế? Ta giết em ư?
Em nhìn ta, im lặng.
-----
Mưa tuôn xối xả xuống đất.
Mưa cuốn trôi đi mọi thứ nhưng cũng có những thứ mưa không mang đi được.
Chẳng hạn như tình yêu và sự hận thù.
Thần Chết cuối cùng cũng đã làm tròn nhiệm vụ.
Hắn chết. Tâm hồn em cũng chết trong cơn mưa đó.
Quan trọng là ta đã chết. Kẻ giết người em yêu đã chết vì một bùa Khiên hoàn hảo và đặc biệt của em.
Đứa trẻ không được yêu đã chết. Không ai thương xót cho nó. Không một giọt nước mắt nào dành cho nó. Không ai đem đến cho nó sự ấm áp dù chỉ là lần cuối cùng trước khi chết.
Đứa trẻ không được yêu đã chết. Chết trong mưa. Chết trong làn nước mắt của mẹ thiên nhiên.