View Full Version : [Longfic] Bố ơi, bố rất yêu mẹ phải không?
IviieGii
Mon-28-06-2010, 11:29 AM
Bố ơi, bố rất yêu mẹ phải không?
Tác giả: Hạ Miên - IviieGii
Thể loại: Truyện ngắn
Rating: T (yên tâm là không có gì nguy hiểm cho người đọc đâu :">)
Tình trạng: On going
Warn: Hiện tại thì không có gì để warn nhưng những chap nào tác giả thấy cần thiết thì sẽ để warn :"> Yên tâm ha :">
Note 1: Truyện ngằn này do tớ co-write với bạn Hạ Miên nhưng Hạ Miên giữ bản quyền tác phẩm nên chỉ để bút danh là Hạ Miên nha ^^
Note 2: Bản quyền tác phẩm thuộc về tác giả. Xin đừng quăng chỗ này bỏ xó chỗ kia mà truyện trở thành "con hoang" thì tội tác giả ^^"
Note 3: Ngoài HPVN, truyện hiện được post ở HPFO và WS (vnfiction.com)
IviieGii
Mon-28-06-2010, 11:31 AM
Bố ơi, bố rất yêu mẹ phải không?
Hạ Miên
1. Ngôi nhà số 14
Hạ tắt bếp rồi cẩn thận đậy vung nồi lại. Món hầm quen thuộc bốc hơi phảng phất khắp căn bếp. Đặt cốc cà phê lên chiếc bàn dài, Hạ ngồi xuống đối diện cô con gái nhỏ đang chăm chú vào quyển truyện tranh mà quên mất tô mì đã muốn nguội lạnh. Hạ lắc đầu, khẽ cười.
“Con định gặm hết quyển truyện đó thay tô mì ngon lành kia sao?”
Cô con gái giật mình, dứt ra mắt khỏi trang sách, ngước đôi mắt đen lém lỉnh nhìn Hạ.
“Ôi, con quên mất!” – nói rồi cô bé làm dấu, gấp quyển truyện lại.
“Nguội hết rồi.” – Hạ tặc lưỡi.
“Vẫn còn ngon chán mẹ à.” – cô bé nói vội trong lúc hút sợi mì một cách ngon lành.
Hạ nhấp một ngụm cà phê, hài lòng ngắm nhìn con gái xì xụp với tô mì. Đôi khi cô cứ ngỡ mình đang nhìn một Nhật Hạ của những ngày xa xôi, với mái tóc đen quăn quăn gợn sóng, êm ả như mặt biển về đêm; với má lúm đồng tiền rộ lên mỗi khi cười. Một thiên thần của Hạ, và của cả Đình nữa. Hạ chợt khựng lại, vị cà phê đăng đắng nơi cổ họng. Mọi người vẫn bảo con bé giống mẹ hơn bố, duy chỉ có đôi mắt. Từ sâu thẳm đôi mắt đen kia là hình ảnh của Đình. Bao giờ cũng vậy, Hạ luôn nhìn thấy anh trong ánh mắt ấy. Phải, cô con gái có đôi mắt y hệt bố nó và Hạ đã yêu đôi mắt ấy khi một ánh nhìn xa xăm lướt qua vào ngày mùa xuân vừa ra đi.
“Mẹ, mẹ ơi!”
Hạ lạc khỏi dòng suy nghĩ của mình. Cô bé lay lay vai mẹ, suýt nữa làm Hạ đổ cả cốc cà phê lên người.
“Sao? Sao con?”
Con bé chớp mắt nhìn mẹ nó.
“Mẹ sao vậy?”
“À…mẹ có sao đâu.” – Hạ xoa đầu con dịu dàng – “Mẹ đang suy nghĩ coi nên làm gì cho bữa tối thôi. Mà tô mì xử xong rồi à?” – vừa nói Hạ vừa đứng dậy, cẩn thận dọn dẹp mọi thứ trên bàn ăn.
“Dạ. À mẹ kí giùm con cái phiếu này đi, hôm nay thầy bắt nộp đó.” – Cô bé chìa ra một tờ giấy.
“Ngoại khóa à? Mẹ nhớ cái này bố con đã kí tuần trước rồi mà?”
“Con làm mất tờ đó, mới xin thầy lại tờ khác. Mà giờ mẹ kí đi, chứ hôm nay là hạn chót rồi.”
“Ừ ừ. Được rồi.”
Hạ quơ lấy cây bút trên bệ cửa sổ, kí vào tờ phiếu rồi đưa lại cho cô con gái. Đúng lúc đó, có tiếng gọi từ phòng khách vọng vào:
“Du Miên nhanh lên nào! Bác Huy sắp tới rồi!”
Cô bé nhét vội tờ phiếu kia vào cặp rồi chạy ù ra khỏi nhà bếp. Hạ cho đống chén dĩa bẩn xuống bồn rửa, túm lấy cái khăn vừa đi ra phòng khác vừa lau tay.
Đình đang cúi xuống để nghe Du Miên thì thầm gì đó mà cả hai bố con cùng phá ra cười.
“Mẹ!” – cô bé reo lên, rời khỏi vòng tay bố, nhào đến ôm chầm lấy mẹ..
Đình ngẩng dậy, bước đến bên hai mẹ con. Đôi mắt nâu khẽ cười nhìn anh. Đình giờ đây đã thay đổi ít nhiều. Anh lịch lãm trong bộ vest xám, tay xách chiếc cặp da, trông anh thật khác với một Khả Đình thường lấm lem màu vẽ trên mặt mũi, có khi thì khắp cả áo quần. Duy có một điều vẫn không đổi: đôi mắt. Chỉ mình Hạ nhận ra điều đó. Nhiều đêm giật mình tỉnh giấc, Hạ bắt gặp chồng lặng ngồi trên chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn thứ rượu đỏ sóng sánh trong ly thuỷ tinh, ánh mắt chìm vào miên man. Cô trở mình rồi nhắm mắt, nhưng nhắm mắt rồi vẫn không giúp cô thoát khỏi nỗi ám ảnh ánh mắt ấy. Hạ nằm nhưng chết lặng, chẳng thể thở dài, chỉ nghe lòng nhói đau. Ánh mắt Đình chưa bao giờ rời khỏi miền xa xôi, Hạ biết, anh chưa bao giờ thôi dõi về xa xăm.
Chiếc xe ôtô sáng loáng đỗ phịch ngay trước cổng, người tài xế bước xuống, mở cửa xe.
“Đình…”
Anh nhẹ nhàng quàng tay qua eo cô.
“Tối nay anh nhớ về sớm.”
“Ừ được rồi.”
Hạ tiễn hai bố con ra tận cổng. Hạ cúi xuống hôn nhẹ lên mái đầu Du Miên, cô bé kiễn chân hôn lại mẹ trên má. Xốc balô lên vai, Du Miên vừa vẫy tay chào mẹ vừa nhảy chân sáo về phía chiếc xe. Đình không quên trao vợ cái ôm chào tạm biệt. Hạ hôn khẽ lên trán anh rồi giục hai người đi mau kẻo trễ. Huy gật đầu chào cô, Hạ nghiêng đầu mỉm cười và chiếc xe lăn bánh, mất dạng sau khúc rẽ cuối con đường.
Hạ đứng lặng im nhìn theo bóng dáng chiếc xe ôtô khuất dần. Nụ cười trên gương mặt cô giãn ra, nét buồn chợt thoảng qua.
Giọt sương rơi, đọng lại trên cành lá.
Hạ hít một hơi thật sâu, toan quay vào trong nhà thì đúng lúc đó, cổng lại vừa mở.
“Cha…mẹ…Cha mẹ về rồi.” – Đối mắt nâu lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Người phụ nữ lớn tuổi chẳng nói chẳng rằng, càu nhàu gì đó mấy tiếng về cái bệnh thấp khớp của mình rồi cáu kỉnh bỏ vào trong. Người đàn ông tóc bạc trắng, chỉ còn vài sợi đen, từ tốn bước đến cạnh cô.
“Hôm nay tự nhiên mẹ con muốn đi bộ nhưng chân cẳng lại không được khoẻ khoắn lắm.”
“Thôi mình vào nhà đi cha. Điểm tâm con chuẩn bị xong rồi.” – vừa nói cô vừa đỡ ông cụ. Chợt ông đặt tay lên đôi vai gầy của Hạ.
“Hạ….” – ông ngập ngừng, đôi mắt đen nhìn Hạ thật hiền.
“Cha, không sao đâu cha à.” – Hạ cười yếu ớt, lảng tránh ánh mắt từ ông.
“Du Miên không muốn thấy mẹ nó gầy gò xanh xao vậy đâu. Phải chăm sóc bản thân mình nữa chứ.” – Ông cụ chép miệng rồi bước đi – “Đừng như vậy nữa. Ít nhất không phải là ngày hôm nay.” – rồi ông không nói thêm gì nữa.
Hạ lặng yên, con tim lại nhức nhối.
Cánh quỳnh tàn rơi rụng một góc sân.
.
.
.
.
.
Hạ ngồi bó gối trên chiếc ghế sofa, cứ lâu lâu lại liếc nhìn đồng hồ. Chiếc kim dài cứ nhích dần đến con số mười hai, kim giây kêu tích tắc tích tắc, hòa cùng giai điệu bản Clair de Lune vang vọng khắp căn phòng mập mờ những ánh nến. Thân nến đã chảy hết một nửa. Cô ngả đầu vào thành ghế, mệt mỏi thả mình cho giấc ngủ nhấn chìm.
.
.
.
Hạ choàng tỉnh. Căn phòng giờ đây có vẻ tối hơn, bởi nến đã phụt tắt mất hai cây. Bản nhạc cùng dừng hẳn, chỉ còn tiếng kim đồng hồ gõ nhịp đều đều. Hạ quấn chiếc áo khoác quanh mình, thổi phụt những cây nến còn lại, quay lưng bước đi.
.
.
.
Ánh đèn pha từ chiếc ôtô rẽ màn đêm, dừng lại trước cửa nhà số mười bốn có giàn hoa giấy nằm rũ trước cổng nhà. Đình đóng mở cửa nhẹ hết sức có thể rồi dò tìm bật đèn phòng khách. Ngỡ ngàng khi thấy trên bàn kính, ổ bánh kem vẫn còn nguyên, chai rượu chưa mở và những ngọn nến đã tắt. Khả Đình nuốt khan, đánh rớt chiếc cặp da xuống đất. Tay anh run run nhấc tấm thiệp cạnh ổ bánh.
Mừng kỉ niệm 12 năm ngày cưới chúng mình.
Em không bao giờ ngừng chờ đợi đâu anh, vì thời gian đã cho em hiểu rằng em yêu anh như thế nào.
Em không hy vọng, em chỉ chờ đợi, anh à.
Yêu anh,
Hạ.
.
.
.
Khẽ mở cửa phòng con gái, Du Miên vùi đầu vào lòng mẹ, nằm gọn trong vòng tay Hạ. Đôi mắt đen sâu thẳm chết lặng đi, chìm vào hun hút nỗi buồn. Hai người con gái mà đáng lẽ anh phải yêu thương nhất cuộc đời này, anh lại làm tổn thương.
Trở vào phòng, Đình ngồi sụp xuống giường, úp mắt vào lòng bàn tay, vai anh run lên.
Cánh quỳnh vừa nở đã sắp tàn trong đêm, long lanh những giọt sương nhưng chẳng một ai trông thấy.
Xa xăm xa xăm
Những dấu yêu tìm mãi chẳng thấy
Lang thang lang thang
Những đêm miên man quên lối về
...
---TBC---
Hết chương Một
snow_queen3112
Wed-30-06-2010, 05:50 AM
Báo Fic trong Fanfic Premiere bạn nhé.
End chap mỗi cuối chap nha.
Thân
Nô
sammy
Wed-30-06-2010, 09:11 AM
Fic hay đấy, có chiều sâu và cách viết lạ, nhưng mà hết chưa bạn? Việc viết nhẹ nhàng quá, thiếu chi tiết và không đi sâu vào nội tâm khiến fic bạn khá khó hiểu, hời hợt, tuy có cảm xúc nhưng không cụ thể và không mạnh khiến người đọc không cuốn theo nhân vật được, những dòng đầu được mà về sau viết khá dài dòng, đọc fic bạn như một làn sương tỏa, lạ nhưng khó nắm bắt, cứ như thế sẽ tạo cảm giác nhàm chán đấy, cố lên nhé, viết mạnh bạo và đẩy nhiều chi tiết ý nghĩa hơn.
Thân.
IviieGii
Wed-30-06-2010, 05:41 PM
@snow_queen3112: Đã cập nhật Fanfic Premiere. Còn ko hiểu tại sao mình ko tìm thấy chữ Edit để edit chap :((
@sammy: Dĩ nhiên là chưa hết rồi bạn, longfic mà, đấy chỉ là khúc dạo đầu của fic thôi :"> Đã hoàn thành chap 2, sẽ post sớm để cho bạn hết thấy fic mình là "khó nắm bắt" :">
Mr.Devil
Wed-30-06-2010, 09:37 PM
Mở đầu ổn đó pồ. Fic lại có ảnh hưởng đến tình cảm và cảm xúc khá lớn. Nhưng Chap 1 như thế thì chưa có gì làm người đọc cuốn hút cho lắm. Mình mong là nó sẽ hấp dẫn. Chúc thành công. :)
susanngo
Wed-30-06-2010, 09:57 PM
fic này hay thật đấy
rất có chiều sâu
nhưng mới có một chap thì ít quá
nên chưa ảnh hưởng đến cảm xúc của người đọc nhiều lắm.
bạn mau post chap tiếp đi
IviieGii
Wed-30-06-2010, 10:40 PM
Bố ơi, bố rất yêu mẹ phải không?
2. Chiếc mặt nạ
Hạ tựa đầu vào thành ghế, xoay nhìn một góc thành phố rạng sáng qua khung cửa kính trong suốt. Mặt trời vươn vai nhô lên khỏi dãy nhà chọc trời, thả những tia nắng tinh nghịch tung tăng xuống phố. Đóa phong lan được treo lơ lửng cũng vừa giật mình tỉnh giấc. Sương trượt dài trên phiến lá, chạm đất, vỡ òa.
Ngoài kia, thành phố bắt nhịp một ngày mới. Nhưng có gì thật sự mới? Màu nắng cũng thế, nhịp thời gian cứ đều đặn bước đi, những chuỗi ngày dài vẫn nối tiếp nhau. Thức giấc rồi nhưng cơn ác mộng có chấm dứt?
Hạ xoay ghế quay trở lại bàn làm việc. Bật máy tính, kiểm tra thư điện tử. Hộp thư đến ngập những bản báo cáo, tài liệu chờ được duyệt, thư mời họp. Không có lấy mẩu tin nhắn tán gẫu. À phải rồi, công việc. Cô tắt hộp thư, nhấn chọn bản Yesterday Once More, đặt chế độ lặp lại rồi với tay qua vớ lấy bìa hồ sơ màu xanh. Mái tóc đen xõa dài bên vai, khuất đi nửa gương mặt nhưng không thể che hẳn quầng thâm nơi đôi mắt. Hạ tập trung lướt mắt đi trên trang giấy chằng chịt chữ số rối rắm và cả mấy cái biểu đồ cao thấp khó hiểu.
Ngồi được một lúc, Hạ cảm thấy đầu óc choáng váng, những con số đột nhiên nhảy loạn xạ. Đóng tập hồ sơ lại, cô loạng choạng đứng dậy, quyết định phải kiếm thứ gì đó để giữ cho mình tỉnh táo.
“Giờ này chắc Du Miên dậy rồi.” – cô nghĩ thầm, liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường trước khi đóng sập cửa phòng.
Tiếng nhạc văng vẳng buồn hiu.
.
.
.
Ló đầu vô cửa bếp, Du Miên đảo mắt tìm mẹ, nhưng không thấy đâu, chỉ có bữa sáng dành cho mình đã ở trên bàn. Con bé rút đầu lại rồi khí thế leo trở ngược cầu thang. Nó đã lục soát hết mọi ngõ ngách ngôi nhà nhưng vẫn không thấy bóng dáng mẹ đâu và chỉ còn một nơi cuối cùng nó chưa mò tới.
“Mẹ ơi?” – Du Miên gọi nhỏ, gõ cửa phòng bố mẹ.
Đồng hồ báo thức reo inh ỏi đúng lúc tiếng cốc cốc vang lên. Khả Đình trở mình mở mắt, tắt chuông rồi xỏ đôi dép bông, lê mình ra mở cửa.
Du Miên bụm miệng cười nhìn bố trông bộ dạng giống hệt ngài Bean mà nó thường xem trên kênh Disney. Có điều bố nó đẹp trai hơn nhiều.
“Ủa bố, mẹ đâu rồi?” – con bé lách người chạy tọt vào phòng, nhảy ngay lên giường.
Khả Đình vò mớ tóc rối:
“Mẹ ở dưới nhà ấy.”
“Không có, bố à. Con cứ tưởng mẹ ở đây chứ.” – Du Miên thích thú quấn mình trong tấm chăn bông lành lạnh.
“Sao lại không được? Chắc mẹ con ngoài vườn. Con thử tìm lại coi.”
Du Miên ngồi bật dậy, người vẫn còn quấn chăn trông như chú sâu bướm ngái ngủ.
“Không có mà, bố! Con tìm rất rất kĩ kĩ khắp nhà rồi.” – chợt con bé tung chăn – “A! Xe của mẹ không có trong nhà xe! Vậy chắc là mẹ đi rồi.” – giọng nó chùng xuống.
Khả Đình xoa đầu con gái:
“Coi như giả thuyết của con đúng đi. Vậy thì chắc mẹ đi làm sớm, con cũng biết là mẹ bận rộn mà.”
Du Miên phụng phịu. Anh phì cười ôm con vào lòng.
“Thôi ngoan nào. Con ăn sáng đi rồi bố đưa đến trường nữa. Tối mẹ lại về.”
Con bé gật gật rồi bò xuống giường.
Đình lặng nhìn theo bóng con gái nhỏ chạy khuất nơi cầu thang xoắn. Biết bao lần anh đã quên hiện thực, bao lần anh tự nhủ rằng đêm đen đã biến mất theo cơn mơ. Nhưng khi sực tỉnh, nỗi đau lại dày vò tâm hồn.
Nắng len lỏi rọi vào căn phòng. Ánh sáng chỉ làm rõ rệt thêm vết đen loang lổ trên tấm màn trắng.
.
.
.
Hạ băng qua hành lang ngắn nối liền khu director và dãy phòng họp. Đến cuối hành lang rẽ phải là một phòng nghỉ dành cho các nhân viên cấp cao nhìn ra khu vườn phía sau tòa nhà chính. Những khung kính phản chiếu ánh nắng ban mai, rải nắng xuống sân vườn.
Không gian tầng hai yên ắng. Lúc này vẫn chưa đến giờ làm, mới có lác đác mấy cô lao công đang quét dọn hay mấy chú bảo vệ đổi ca trực. Nhân viên ở đây thường được rộng rãi và ưu ái nên chỉ có thói quen đi làm đúng giờ, chứ không có khái niệm đi làm sớm. Duy chỉ có một người ngoại lệ. Và khi Hạ mở cửa phòng, người ấy đang nằm duỗi chân trên chiếc ghế sofa, tay cầm số báo Tuổi Trẻ mới nhất. Ly cà phê đen loãng đá đặt trên bàn kính.
“Cậu định tạm trú ở công ty thật à?” – Hạ nói, mở tủ lấy chiếc tách riêng của mình.
Người ấy xếp lại tờ báo, cười nói.
“Hê, chào sếp.”
Hạ chau mày nhìn người đó.
“Bỏ cái kiểu gọi sếp siếc với mình đi.”
“Được rồi. Ngồi xuống đi, để đấy mình pha cho.”
Hạ thả người tựa lên ghế, vẻ mệt nhoài.
“Như mọi khi?”
“Nhìn mình đi là biết mình cần gì lúc này.”
Người ấy quay nhìn cô, khẽ buông tiếng thở dài.
“Cậu tồi tệ hết sức, Hạ à. Cậu biết ngày mai cậu sẽ như thế nào không?”
“Mình cũng không rõ lắm.”
“Người ta sẽ tìm thấy cậu nằm bất động trên sàn và bác sĩ sẽ thét vào mặt gia đình cậu rằng sự thiếu ngủ trầm trọng cộng cái dạ dày rỗng đã giết chết cậu. Tưởng tượng coi Du Miên sẽ thế nào?”
“Đừng có dọa mình. Mình thật sự rất cần thứ gì đó để tỉnh táo. Nguyễn, cậu hiểu mình mà.”
Nguyễn không nói gì nữa, cậu đổ nước sôi vào rồi khuấy đều thứ hỗn hợp trong tách. Hạ mỉm cười, cô biết, anh bạn đang pha một tách Cappuchino khi mùi hương yêu thích tỏa ra ngọt ngào quyện vào không gian tĩnh mịch.
Nguyễn rắc thêm một tí bột sôcôla lên mặt lớp bọt xốp vanilla, cậu đặt chiếc tách xuống bàn rồi quay sang bật bếp, đặt chảo và đập hai quả trứng vào đấy.
“Mình vẫn chưa hiểu hết được cậu, thật tình đấy. Con người vốn khó đoán mà, vả lại cậu là thuộc dạng ngoài mặt một vẻ, sau mặt thì vẻ khác. Hết thịt hun khói rồi, cậu ăn trứng chiên với bánh mì phết bơ thôi nhé?” – Nguyễn hỏi trong khi xúc trứng ra dĩa.
Hạ nhấp một ngụm cà phê, bọt trắng vẽ trên vành môi.
“Ai cũng tự mang cho mình một chiếc mặt nạ đó thôi. Nói thật đi, Nguyễn, nhà cậu bị bỏ hoang mấy ngày rồi?”
“Cũng hơn nửa tháng rồi.” – cậu chép miệng, mở tủ lạnh – “Tự gán mặt nạ cho mình lại trở thành thứ sở thích quái dị của con người đó. Hết bơ đậu phộng luôn rồi, bơ thường há?”
“Mình sẽ bảo bộ phận nhân sự cắt giảm lượng chất béo mang về công ty dành cho nhân viên mới được.” – Hạ liếm môi, quết lớp bọt đi – “Phải, quái dị nhưng lại là công cụ của cuộc sống đấy.”
“Được rồi, ta tạm dừng chủ đề bàn cãi tại đây.” – cậu cười, đặt dĩa trứng thơm phức và mấy lát bánh mì nướng cùng bơ trước mặt Hạ. – “Cậu nên tạm thời quẳng chiếc mặt nạ đi và thưởng thức bữa sáng đã.”
“Cuộc sống độc thân quả là có ảnh hưởng tốt đến cậu.” – Hạ nhận xét sau khi nếm thử món ăn của cậu. – “Bật mí cho mình biết đi, cậu bỏ thứ gia vị gì vào món trứng vậy?”
Nguyễn thả mình ngồi lọt thỏm trong bàn tay khổng lồ của chuột mickey, vớ lấy tờ báo đọc dở.
“Công thức bí mật làm sao mình nói ra được.”
“Có công thức bí mật nữa à?” – Hạ hỏi trong lúc phết bơ lên mặt bánh mì.
“Có chứ.” – cậu cười nói. Điện thoại cầm tay reo vang, Nguyễn nhấc máy rồi quay sang cô – “Mình phải đi đây, công việc gọi.”
Hạ gật đầu chào cậu, một tay cầm chiếc tách, tay kia vẫy vẫy tiễn bạn.
“À, phải ăn hết đó. Với lại, cậu nên đánh thêm chút phấn hồng ở hai mắt đi, trông tệ lắm đó.” – Nguyễn nói vọng lại rồi đóng lại cánh cửa phía sau.
Hạ mỉm cười nhấp một ngụm cappuchino, cố gắng nhồi nhét hết món trứng chiên còn lại của Nguyễn. Tay nghề nấu ăn của cậu bạn có vẻ tiến bộ nhiều từ lúc Nguyễn về nước và sống một mình trong căn hộ rộng thênh thang.
Đó là một căn hộ rất Nguyễn. Ngôi nhà hai tầng dạng villa, sự pha trộn đậm chất semi-classic với lối thiết kế nội thất khá gothic, kiểu ưa thích của cậu ta. Từng chi tiết đều do chính Nguyễn thiết kế, tỉ mỉ và cẩn thận. Hạ đến đấy được vài lần. Căn nhà ngăn nắp và hoàn hảo đến mức người ngoài nghi ngờ Nguyễn giấu cô vợ hiền của mình trong xó bếp hoặc dưới tầng hầm. Nhưng không, Nguyễn sống một mình. Ngôi nhà ấy tuyệt nhiên không hề có bàn tay người phụ nự nào chạm vào, dù chỉ là chiếc ly thuỷ tinh trên giá tủ. Nguyễn chẳng phải ế vợ. Hồi còn chung cấp hai, Hạ vẫn hay vô tình lục lọi được từ ngăn bàn Nguyễn những lá thư cố tình để quên của tụi con gái dành cho cậu. Sau đó lên cấp ba, không những bọn con gái trong lớp, mà cả những đứa lớp khác, những em khác trường vẫn hằng đêm thầm thương trộm nhớ cậu. Hạ thường nghe cậu kể cho mình như thế trong những lá thư lạnh buốt hương đông Paris. Và Nguyễn đã yêu, khi cậu mười lăm, đơn phương thôi nhưng nụ cười của cô bạn cùng bàn trong lớp vẽ đã khiến Nguyễn đỏ chín mặt. Nguyễn biến thành kẻ mộng mơ và ngày ngày ngồi ôm thơ tình Xuân Diệu suốt ba năm ròng. Rồi cô bạn ấy đột nhiên chuyển trường. Chiếc ghế bên cạnh mỗi giờ học vẽ trở nên trống rỗng, cho đến ngày Hạ trở về, gặp lại cậu bạn cũ và ngồi vào vị trí ấy. Còn Nguyễn, cậu chưa bao giờ nghĩ đến ngày mình sẽ cất lại mối tình đầu trong kí ức và vương vấn mãi nụ cười sưởi ấm cậu những ngày hè buồn tênh. “Mình yêu cậu, Hạ à”. Đã có lần Nguyễn thốt lên như thế, Hạ không trả lời, chỉ mỉm cười, dụi đầu vào tay cậu. Và đấy là trước khi Khả Đình bước đến. Bức tranh màu bình yên của Nguyễn một lần nữa dở dang.
Ở trường phổ thông, ta có thể được học mọi thứ, từ anh, văn, sử, địa đến toán, lý, hóa nhưng ở trường đời, chẳng bao giờ ta có thể học được chữ ngờ. Điều thú vị của cuộc sống là chỗ đó. Những chữ ngờ bẻ ngoặt con đường ta đi, dẫn lối ta đến hạnh phúc hay khổ đau.
Vậy giờ đây, liệu chữ ngờ sẽ dẫn cô về đâu? Màu nắng ấm hay vực tối lạnh lẽo? Hạ bất giác run người, kìm nén lại nỗi sợ hãi bên trong. Suy nghĩ lại, Hạ thấy tốt hơn hết mình không nên tỉnh táo làm gì. Cô chưa đủ can đảm để bước qua khúc ngoặt lúc này. Cô không đủ can đảm như Nguyễn đã chọn cuộc sống độc thân, bỏ lại mọi đau thương. Cô muốn ở lại, cô muốn quay trở về, nhưng nếu quay đầu, chỉ còn là ngõ cụt.
Cạch.
“Chào giám đốc. Hôm nay giám đốc đi làm sớm nhỉ?”
Hạ giật mình ngước nhìn, giấu cảm xúc đằng sau nụ cười.
“Chào trưởng phòng Trần.” – vừa nói Hạ vội đứng dậy, thu dọn mọi thứ trên bàn cho vào bồn rửa – “Tôi phải đi. Gặp anh trong giờ họp vậy.”
Nói rồi Hạ gật đầu chào, bước ngang qua người con trai to tê, đầu tóc chải chuốt, ăn mặc trông có vẻ trịnh trọng thái quá. Trần cũng chào lại nhưng cũng chẳng ngoái nhìn, anh ta thong thả thưởng thức một cốc cà phê G7 pha sẵn trong bình.
Hạ bước nhanh trở về văn phòng. Nhân viên bắt đầu lục đục đi vào, sửa soạn bày biện hồ sơ trên bàn làm việc của mình. Mỗi khi đi ngang qua lại có những tiếng chào, Hạ nghiêng đầu mỉm cười thay cho câu trả lời.
“Khánh, em gọi kế toán trưởng lên cho chị và thông báo cuộc họp sẽ đẩy lên lúc hai giờ chiều nay.” – Hạ nói với cô trợ lý trước khi trở vô phòng.
Hạ ngồi phịch xuống ghế, cột mớ tóc lòa xòa lên rồi hít một hơi thật sâu. Cô lật mở tập hồ sơ và những ngón tay thanh tú lướt nhanh trên bàn phím trong khi đôi mắt nâu mệt mỏi liên tục di chuyển từ trang giấy lên trang word xuống lại trang giấy chằng chịt chữ và trở lại trang word. Chồng hồ sơ bên cạnh nằm đó, chờ được duyệt là biểu tượng vàng ngọc cho tám tiếng nữa.
Ca khúc Yesterday Once More cứ lặp đi lặp lại theo điệu nhạc mờ nhạt, bị lấn án bởi những cuộc điện thoại reo inh ỏi.
Chiếc đồng hồ treo tường vẫn tích tắc quay đều.
.
.
.
“Con đi học nha, chào bố!” – Du Miên trèo xuống xe rồi nhảy chân sáo tiến vào cổng trường.
Con bé quay lại vẫy tay liền mấy cái nữa từ đằng sau cánh cổng vừa khép một bên để chắc rằng bố thấy nó đã bước vô trường. Khả Đình cười, vẫy tay chào lại con gái rồi chờ đến khi con bé lẩn hẳn vào đám học sinh lúc nhúc mới trở lại chiếc xe đậu bên kia đường.
Chiếc ôtô vẫn dừng đến và rồi khi một người phụ nữ đeo kính râm đen, tóc nhuộm nâu uốn lọn kiểu cách che mất khuôn mặt mở cửa xe chui tọt vào thì chiếc Audi màu đen sáng mới lăn bánh.
Du Miên thôi đùa giỡn với đám bạn, nó chạy vội về phía hàng rào sắt, nhón chân dõi theo bóng chiếc xe.
“Xe đẹp quá! Sướng nha, Du Miên. Hôm nay có cả bố lẫn mẹ đưa đi học.” – thằng bạn thân đứng cạnh bên từ lúc nào, trầm trồ dòm theo chiếc xe.
“Không phải.” – con bé lắc đầu – “Cái cô đó không phải mẹ tớ. Mẹ hôm nay đi làm rất sớm mà, còn lái chiếc của mẹ đi nữa mà.”
“Rõ ràng là có một cô bước vào xe của bố cậu đấy.”
“Ban nãy chỉ có bố và mình và bác Huy thôi, làm gì có ai khác nữa.” – Du Miên nói, vẫn không dứt mắt khỏi chấm đen giờ đã nhỏ xíu xa tít tắp đằng kia.
“Vậy thì là ai?” – thằng bạn đã chịu thôi dòm chiếc xe đen, quay sang con bé.
“Tớ không biết.” – con bé nhún vai.
Du Miên nói rồi bỏ vô lớp. Tên bạn không hiểu gì, lật đật kéo lê balô gọi với theo con bé.
Du Miên ngoái lại nhìn, đôi mắt đen hoang mang, tự hỏi mẹ đang ở đâu?
.
.
.
Điện thoại cầm tay rung lên trong túi, Khả Đình mở máy.
“Gì cơ? Dời cuộc họp lên lúc hai giờ?”
Người phụ nữ trẻ ngồi cạnh bên vẫn chưa tháo kiếng râm, tay quàng quanh tay anh.
“Thôi được rồi, cậu cứ chuẩn bị bản kế hoạch để trên bàn cho tôi, tôi sẽ về công ty ngay.” – Khả Đình dặn dò thêm gì đó cậu trợ lý rồi dập máy – “Hôm nay anh bận đột xuất rồi.”
“Không sao anh à.” – giọng cô ta nhỏ nhẹ bên tai anh.
“Anh Huy, rẽ trái ở ngã tư tiếp theo đi. Sau đó chúng ta về công ty.”
Người tài xế gật đầu hiểu ý liền bẻ lái quẹo trái.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà. Từ kính chiếu hậu, người tài xế cắn môi vờ đi khi nụ hôn vội trao nhau ở băng ghế sau.
Người phụ nữ trẻ bước xuống và chiếc xe lại lăn bánh.
Kính chiếu hậu là phản chiếu gương mặt đằng sau vừa đeo lên cho mình một chiếc mặt nạ, chỉ để lộ đôi mắt đen vốn hun hút xúc cảm mênh mang.
Rơi bên đường đời một bóng hình,
Lay động khẽ khàng giữa không trung,
Đôi mắt ấy liệu có phải là em?
Hết chương 2.
Octimus prime
Thu-01-07-2010, 05:21 PM
fic này cũng tàm tạm, nhưng mình ko thik kiểu văn chương tình cảm cho lắm.
Hơi nhạt nhẽo
sammy
Fri-02-07-2010, 08:20 AM
Nghe có vẻ được hơn đấy chứ, nghe sao man mác buốn thế nào ấy, mong bạn post nhanh, tớ rất muốn đọc hồi kết, tựa là "Bố ơi, bố rất yêu mẹ phải không?"
mà câu truyện lại về việc ngoại tình của Đình, thật tội nghiệp Hạ và Du Miên.
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.