PDA

View Full Version : You're Romeo


blackeye83
Mon-01-02-2010, 10:09 PM
You're Romeo
Author:Blackeye83
Summary:Đơn giản:bạn là Romeo!
Genre:lãng mạn hay cái gì đó có thể gọi là "phiêu"
Characters:Thi Dung,Bảo Dung,Phúc Đông và Thiện Hùng




1.
_Nè,một tuần nữa trường mình tổ chức đi dạ hội đấy!Tham gia hôn?_Bảo Dung lắc lư cái đầu,đung đưa theo điệu nhạc ca khúc"Jeans" của Micheal Jackson".Còn nó,đã quen rồi cảnh dở điên dở khùng của nhỏ bạn thân.Nó nghĩ nhỏ này cũng như mình,đều đam mê những âm sắc riêng của thế giới âm nhạc.Bảo Dung thích nghe các loại nhạc Rap,Rock,Pop,còn nó-Thi Dung,chỉ thích nghe nhạc country hay Chất giọng R&B,những bản ballad nhẹ nhàng,ấm áp...Thỉnh thoảng,nó cũng nghe một số bài ở thể loại khác.Còn ca sĩ ưa thích ư?Mãi muôn đời nó vẫn trung thành với Billy Gilman-chàng ca sĩ hát nhạc đồng quê hay cực!Tuyệt cú mèo!Cứ mỗi lần nghĩ đến anh chàng này,nó lại thơ thẩn hát vu vơ,khe khẽ...thật khiến người ta dễ nghĩ nó khùng.Không trách nó được.Âm nhạc đâu có giới hạn,mà người ta nghe nhạc cũng đâu dừng lại ở động từ "nghe"."Nghe" là nghe nhạc nói gì,"nghĩ " gì và biết những gì từ nó.Thật sự,âm nhạc luôn đại diện cho những gì tốt đẹp nhất của con người...
_Bà này,sao tui hỏi mà không trả lời?-Bảo Dung đập vào vai nó,rút chiếc earphone ra,trông có vẻ giận dữ-Hay lại tơ tưởng đến vị hoàng tử nào đấy hả?Hí hí...
_Thôi,tui không đùa với bà nữa.Tui nói rồi,tui không đi.Mấy thứ này chỉ toàn là đồ...
_Đồ gì?Bà nói tui nghe thử coi!Dám nói hôn?Hứ,chứ ai hồi trước vừa ngồi chống cằm vừa thét lên:"Ôi,ước gì mình tìm được chàng hoàng tử của mình nhỉ?".Eo u,nghe khiếp!
_Thì đó là chuyện lúc trước,mà bây giờ đâu là chuyện lúc trước...-Đang giở chiêu "lí sự cùn",Thi Dung bị nhỏ bạn ngắt lời:
_...và ngày mai,tuần sau...đâu là bây giờ đúng không?Thế nên,bà cứ bây giờ đi.Tui nói rồi,bà mà không đi là tui sẽ từ bà luôn-Nói xong,nhỏ đứng dậy,bỏ mặc cô bạn đang ngạc nhiên cùng ly kem ăn dở...
"Con này lạ nhit?Thường ngày nó có thế đâu".Thi Dung trố mắt nhìn cô bạn khuất dần quán "Min min" cùng tờ giấy...Dung chẳng thấy nó,đúng hơn là nó chỉ vừa được đặt cách đây không lâu:
" Dung ới ời,hôm nay tui bận rồi,tui vè 'sớm'.Mong bà thanh tóan hộ tui.Bữa nào tui trả lại.Cảm ơn nghen!X X X hê hê
Bạn thân"
_Khỉ mốc,thân cái gì!Con này!Chắc là nhân lúc mình không chú ý,nó đã dở trò.Được rồi,để xem.Cô ơi,tính tiền dùm con!
Cô thu ngân chạy vội tới do cửa hàng đã đông khách,các nhân viên khác phải lo nhiều việc rồi.Cô nhìn qua,tính tới tihs lui rồi đưa phiếu thanh toán cho Dung.
_Đây,của con là 1 bò khô,1hamburger,1 chanh rum,1kem chocolate và 1 kem sầu riêng.Tổng cộng là 52000.
_Ối,con nhớ con đâu có gọi mấy thứ này!-Dung bàng hoàng,mặt xanh mét,ngồi đơ ngay ra ghế.
_À,cô bé lúc nãy có bảo cứ thanh toán cho con,bé nào tên Dung á.Phải không nhỉ?Trước khi ra về,bé này có gọi thêm mấy món khác nữa.
Nó suýt ngất ngay giữa cái quán đang đông khách.Con nhỏ nhà nghèo như nó thì làm gì có tiền trả cho đủ.HỌa chăng lâu lâu được lĩnh lương,nó mới có dịp khao bạn thân.Còn lại thì...mà sao nhỏ này vô tâm thế,nhỏ cũng biết hoàn cảnh của Dung mà!Thiệt là!
"Chết rồi,làm sao đây?!Mình không đem đủ tiền!Chỉ còn 25000 thôi!Hic...chết thiệt rồi!"
_Sao,có phải bạn con tên Dung không?-cô chủ quán từ tốn hỏi.
_Dạ,đúng rồi cô.Cô chờ con chut xíu nha.Cô cứ về quầy rồi con đến ngay_Nó ra sức dữ bình tĩnh.
_Được chứ,dù sao tụi con cũng là khách quen của cô mà!
_Ôi,con cảm ơn cô nhiều-nói rồi,nó lôi ngay điện thoại ra...tít...tít...tít..."Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.Vui lòng quý khách gọi lại sau...The numberphone which you have called..."
"Tiêu con rồi!Dung ơi,bà hại tui mất!Sao lại giở trò lúc này,khi tui không có tiền?"-Thi Dung nhăn mặt,quay tới quay lui,xem có quen ai không...và,chả có mống nào cả!Tới lui toàn là những khuôn mặt lạ hoắc...lẻ loi quá!Nó biết làm sao bây giờ?Đến nói xin nợ hả?Mèn ui,quê chết đi được...đang bối rối không biết làm gì,Dung chợt nghe thấy một giọng nói vang lên...quen lắm!Nó ước đó là người bạn nào đó mà nó biết.
_Chào bạn!Hình như bạn đang gặp vấn đề nào đó phải không?Nói đi,nếu giúp được mình sẽ giúp-Thi Dung quay lại,ngẩng đầu nhìn người này...Eo ôi,không phải...một anh bạn lạ hoắc lạ huơ mà "kool" dễ sợ...Thế nhưng,Thi Dung nhận ra rằng...thằng cha này nói dối.Xem kìa,mấy đứa bạn hắn đang nhìn nó cười,cái vẻ khinh khỉnh hiện ra."Ồ,thì ra là vậy!Bọn này biết mình thiếu tiền rồi!Shit thiệt!"
_Không,tôi không cần.Cảm ơn!"
Thi Dung đứng phắt dậy.Chạy đén quầy thu ngân,bỏ mặc tên con trai đứng tẽn tò trong những con mắt của bạn hắn...