PDA

View Full Version : [Har/Gin - dịch] Disciplinary Cards


tieunguyet
Sun-31-01-2010, 07:53 AM
Disciplinary Cards

Translator: baby_bear0910

Author: Kathryn @PhoenixSong.net

Post: tieunguyet

Rating: Young Teens

Setting: Post-DH

Status: Completed

Words: 3,747

Source: http://www.phoenixsong.net/fanfiction/story/5416/




Tháng năm là một tháng đầy khó khăn và thử thách mọi người bằng mọi cách có thể. Mọi sự bảo vệ trước đây đã bị phá vỡ hoàn toàn. Mọi người ai cũng dốc sức phục hồi những tổn hại xảy ra không chỉ trong Trận chiến cuối cùng mà còn là cả một năm, thậm chí nhiều năm trước đó. Đã 32 ngày sau trận chiến ấy, nhưng những tàn dư của cuộc chiến vẫn còn như sờ nắm được, cả về vật chất lẫn tinh thần.

Khi đã không còn tiệc tùng hay kễ kỷ niệm nào, hay họp mặt với những nước có liên quan đến Anh trong trận chiến chống Voldemort, những ngày tháng tiếp theo của Harry bận rộn với việc truy bắt những Tử Thần Thực Tửcòn trốn chạy khắp nơi trên đất nước. Một số quả quyết rằng – cũng như nhà Malfoy đã làm cách đây mười sáu năm – rằng chúng không thực sự ủng hộ Voldemort. Nhưng điều đó cũng chẳng ngăn được Harry, cũng như Ron, Hermione, Neville, Luna hay những người khác ‘đã trưởng thành’ trong Đoàn quân Dumbledore cố gắng tìm và bắt hết bọn chúng tống vào ngục Azkaban.

Với Ginny, vẫn còn khoảng 2 tháng nữa mới đến sinh nhật thứ mười bảy của cô bé, và bà Weasley đã ra sức ngăn cản cô tham gia vào cuộc săn lùng những Tử Thần Thực Tử đang lẩn trốn. Một cuộc dàn xếp được tiến hành, và trong khi Harry tìm kiếm những phù thủy Hắc Ám thì Ginny chịu trách nhiệm trong việc khôi phục lại Hogwarts. Đó là một công việc mà Ginny thực sự đã gần như ném mình chìm sâu vào trong đó, rời nhà từ tờ mờ sáng và trở về khi rất khuya. Thực ra Bill đã phải ba lần đến đón cô bé về trong vòng một tháng qua khi đã hơn 10h vẫn chưa thấy Ginny về.

Dù vậy hôm nay lại là một ngày khác. Hôm nay, Harry chọn ở Hogwarts một ngày giúp đỡ việc khôi phục lại trường, cũng như để có thời gian ở bên Ginny hơn.

Đây không phải là một quyết định hời hợt. Dù Harry biết tầm quan trọng của việc khôi phục lại ngôi trường, nhưng Harry vẫn biết ưu tiên dành cho việc lùng bắt những Tử Thần Thực Tửlà số một hơn hết thảy. Khôi phục Hogwarts có thể tốn nhiều thời gian, nhưng việc bắt Tử Thần Thực Tửthì không thể chậm trễ, nếu không chúng sẽ trốn sang nước khác. Tuy nhiên tối hôm qua mọi việc đã thay đổi sau buổi nói chuyện cùng Arthur Weasley.

Khi Harry cùng Ron về Hang Sóc ăn tối hôm qua, theo lời mời đặc biệt bắt buộc của bà Weasley, Harry nhận ra Ginny vẫn chưa về nhà. Sau đó Arthur dẫn Harry ra căn chòi để chổi sau nhà, hỏi thăm vài chuyện trước khi chuyển câu chuyện về phía Ginny.

Giọng Arthur lo lắng khi ông nói về cô con gái, rằng cô bé trở nên yên lặng từ hơn một tháng nay, rằng cô bé hầu như không ăn không ngủ, tự để mình cuốn vào công việc. Điều đó khiến cho mỗi lần về nhà là trông Ginny như kiệt sức và yếu ớt. Giọng Arthur run run khi ông nói rằng ông đã mất một đứa con, và ông không muốn mấ thêm một đứa nào nữa. Ông cũng mạnh dạn nói rằng, dù ông rất yêu cô con gái bé nhỏ của mình, ông biết giờ đây trái tim cô bé thuộc về Harry và ông mong mỏi Harry sẽ là niềm hy vọng sau cùng khi giờ đây, dường như không ai có thể làm được gì nữa.

Và thế là Harry ở đây, ngồi tựa lưng vào cái ghế trong văn phòng từng là của Allecto Carrow phân lại những thẻ kỷ luật trong khi Ron và Neville thẩm vấn McNair ở Bộ. Nó đã chọn công việc thong thả và nhẹ nhàng, không đòi hỏi suy nghĩ nhiều để có thể ngắm Ginny một cách chăm chú trước khi đến thời điểm đúng đắn để nói chuyện với cô bé.

Harry đã trải qua cả buổi sáng bị mê hoặc bởi từng cử động của Ginny, chăm chú ngắm nhìn cô đảm nhận công việc dựng lại bức tường và dọn đống gạch vụn chân cầu thang. Dù thế nhưng nó chưa có cơ hội làm một cuộc trò chuyện thích hợp đúng nghĩa cùng cô bé.

Nó không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải nói gì. Có rất nhiều điều nó muốn hỏi cô bé, muốn nói với cô bé. Nó cũng không biết nên nói với cô bé về cái gì. Tụi nó nên đi tiếp đến đâu? Làm sao lấy lại được những gì tụi nó đã từng có cùng nhau? Làm cách nào để học cách cười cùng nhau? Và nó sẽ phải nói gì với cô bé trước nhất đây?

Harry đánh dấu vào cái tên Julia Walker trong danh mục khi nó ngừng nhìn chăm chăm ginny và làm cái công việc nó được giao. Tụi nó chỉ cần thời gian vào lúc này, một lúc nào đó thật thích hợp. Nó đặt tấm card vào túi để chuyển đến Bộ sau này. Bộ muốn tất cả những bằng chứng về tội ác của anh em nhà Carrow dành cho phiên tòa xét xử sau này.
Harry đánh dấu cái tên tiếp theo, Steven Ward không chút suy nghĩ nhưng sau đó nó dừng lai, nhìn trân trân vào tấm card kế tiếp, mỗi phần trong cơ thể nó đông cứng lại.


GINEVRA MOLLY WEASLEY
NHÀ: Gryffindor
NĂM HỌC: thứ sáu
NGÀY THÁNG NĂM SINH: 11/8/1981 (16 tuổi)
TÌNH TRẠNG HUYẾT THỐNG: Thuần huyết, nhưng có khuynh hướng ủng hộ Muggle không thể chấp nhận.
GIA ĐÌNH:
- Cha – Arthur Weasley, 47 tuổi, thuần huyết, nhân viên Bộ Pháp thuật.
- Mẹ - Molly Weasley, 46 tuổi, thuần huyết, nội trợ.
- Các anh trai: Bill Weasley – 27 tuổi, Charles Weasley – 25 tuổi, Percy Weasley – 21 tuổi, Fred Weasley – 19 tuổi, George Weasley – 19 tuổi, Ronald Weasley – 18 tuổi.
- Chị dâu – Fleur Weasley, 21 tuổi, thuần huyết với dòng máu Tiên nữ.
NƠI CƯ NGỤ: Hang Sóc, Ottery St Catchpole, Anh Quốc.
CÁC MỐI LIÊN HỆ:
- Thành viên (tình nghi là kẻ cầm đầu) của một nhóm học sinh nổi loạn mang tên ĐOÀN QUÂN DUMBLEDORE.
- Nguyên là Đội trưởng Đội Quidditch nhà Gryffindor.
TÌNH TRẠNG BẢO MẬT: bị giám sát ở mức độ cao nhất.
- Được xem là có máu liều cao nhất. Có khuynh hướng ủng hộ Muggle không thể chấp nhận được với số đông bạn bè có máu Muggle.
- Nguyên là bạn gái của Kẻ Phá Rối Số Một, khả năng liên lạc là rất cao.
- Cùng với những thành viên trong Hội Phượng Hoàng đã chống lại Bộ Pháp thuật và các giáo sư Hogwarts đương nhiệm một cách bất hợp pháp vào khoảng tháng 6/1995 và tháng 6/1996.

TỪ NGÀY 30/3/1998, ĐƯỢC XEM ĐÃ LẨN TRỐN CÙNG GIA ĐÌNH, CHƯA XÁC ĐỊNH ĐƯỢC NƠI Ở HIỆN TẠI.




………………
Harry lần ngón tay đang run rẩy của mình trên tấm card, không dám tin cái thứ nó đang cầm trên tay. Đây có thể là một trong những chìa khóa để mở cửa bên trong Ginny, nó chứa đựng nhiều bí mật về một năm qua của Ginny ở Hogwarts mà Harry không hề biết khi nó đi xa.

Không ai nói gì về một năm qua ở trường của Ginny cho Harry nghe. Ai cũng chăm chăm muốn biết về một năm qua của nó, và Harry biết Ginny cũng không muốn kể về một năm qua của mình, vì điều đó sẽ mang lại những cảm giác, cảm xúc đáng sợ.

Cả gia đình Weasley đã phải đấu tranh trước cái giá phải trả sau cuộc chiến. Họ không muốn nói về những câu chuyện sẽ dẫn họ đến nỗi đau mà họ đã và vẫn phải đang chịu đựng. Ai cũng tập trung vào cuộc sống, làm những việc không cho phép mình có thời gian rảnh rang mà suy nghĩ vẩn vơ.
Harry liếc nhìn Ginny, đang dùng đũa phép sắp lại vài viên gạch không ngay ngắn.

Trông cô bé kiệt sức và trưởng thành hơn nhiều.

Có một quầng thâm quanh mắt Ginny. Mọi người nói rằng cô bé hầu như không hề ngủ được, và bà Weasley đôi lần phải lén bỏ thuốc ngủ vào nước uống của Ginny. Harry chắc chắn Ginny biết mẹ làm việc này nhưng cô bé chẳng màng đến chuyện cãi lại. Cô bé ốm hơn trước, gương mặt không biểu lộ gì ngoài ánh mắt quyết tâm.

Ginny ngừng công việc và cầm chai nước hớp một ngụm nước lạnh . Cô bé ngừng một lúc lâu hơn để vén mái tóc ra sau lưng. Ánh mặt trời len qua khe cửa chiếu vào bàn tay Ginny nơi có hình xăm mang chữ THUẦN HUYẾT.
Harry đã hỏi Ginny về vết xăm này, cô bé chỉ nhún vai và nói đó là một hình phạt cấm túc. Cô bé cũng không chịu nói về nguyên nhân hay những loại hình phạt nào cô bé phải chịu khi còn ở Hogwarts.

Harry quay trở lại tấm card. Cầm nó như cầm một nhúm than trong tay. Nó không chắc liệu nó có nên bỏ tấm card này vô chung những tấm card khác mà không nhìn qua hay không. Đây không phải tấm card của nó. Tấm card này chứa đựng những thông tin không phải về nó, và nó không có quyền đọc. Nếu Ginny thực lòng muốn kể nó nghe về năm thứ sau của mình, cô bé sẽ kể và nó không cần ép buộc Ginny làm điều đó.

Tuy nhiên, cũng như ba năm trước, khi nó nhìn trân trân quả cầu tiên tri với tên nó ở trên trong Bộ Pháp thuật, tất cả những tranh cãi biến mất và nó để cái phần bốc đồng, thiếu suy nghĩ trong con người nó quyết định.

KẾT QUẢ PHÁP THUẬT THƯỜNG ĐẲNG
(Các bài kiểm tra diễn ra khoảng giữa tháng 6/1997 và tháng 10/1997)

Điểm đậu:
Xuất sắc (XS)
Điểm rớt: Kém (K)
Giỏi quá kỳ vọng (G)
Tồi dễ sợ (T)
Xoàng (X)
Bết (B)


Bùa ngải (XS)
Biến hình (XS)
Muggle học (G)
Phòng chống Nghệ thuật Hắc Ám (XS)
Độc dược (G)
Thiên văn học (G)
Chăm sóc sinh vật huyền bí (X)
Thảo dược học (G)
Lịch sử Pháp thuật (X)


CÁC MÔN HỌC BẬC PHÁP THUẬT TẬN SỨC VÀ KẾT QUẢ DỰ ĐOÁN
(Dự tính sẽ diễn ra khoảng tháng 6/1999)

Bùa chú (G)
Muggle học (B)
Nghệ thuật Hắc ám (T)
Độc dược (G)
Thảo dược học (G)
Biến hình (G)


CÂU LẠC BỘ CHÍNH THỨC
Đội Quidditch nhà Gryffindor (Truy Thủ và Đội trưởng – hiện đã bị tước quyền)

NHỮNG ÁN KỶ LUẬT ĐÃ ĐƯỢC GHI NHẬN

3/9/1997: Nói lớn và rõ tên Chúa Tể Hắc Ám – Cấm túc.
5/9/1997: Không tham dự lớp Muggle học – Bị bắt để thực tập ếm bùa.
14/9/1997: Bắt gặp đang giữ một tờ Kẻ Lý Sự - Cấm túc.
18/9/1997: Bị bắt gặp ở Hogsmeade mà không có phép – Tước quyền thăm làng Hogsmeade.
30/9/1997: Gây gổ trong trận Quidditch giữa Gryffindor và Slytherin – Tước quyền tham dự mọi trận Quidditch khác và mọi hoạt động khác.
16/10/1997: Tàng trữ sản phẩm của tiệm Phù Thủy Wỷ Wái Weasley – Cấm túc.
21/10/1997: Khắc chữ lên tài sản của trường – Cấm túc.
01/11/1997: Phá vỡ, xâm nhập văn phòng Hiệu trưởng và trộm tài sản của trường – Cấm túc trong Rừng Cấm.
10/12/1997: Phát ngôn bừa bãi trong giờ Muggle học – Cấm túc.
17/12/1997: Ở ngoài quá giờ giới nghiêm – Cấm túc.
21/12/1997: Gây gổ trên Tàu Tốc hành Hogwarts – Cách ly trong vòng 24h trong hầm tối.
13/1/1998: Mưu toan xâm nhập phòng giám thị - Bị bắt để thực tập ếm bùa.
28/1/1998: Chủ ý phá hoại trong giờ Nghệ thuật Hắc Ám - Cách ly trong vòng 24h trong hầm tối.
14/2/1998: Cầm đầu chiêu mộ học sinh bất hợp pháp – Cấm túc.
21/2/1998: Gửi thư không thông qua thanh tra – Cấm túc.
2/3/1997: Thả Bom Phân vào văn phòng Hiệu trưởng - Cách ly trong vòng 24h trong hầm tối.
11/3/1997: Tham dự cuộc gặp mặt nhóm ‘Ủng Hộ Potter’ - Bị bắt để thực tập ếm bùa.


………………

Harry nhìn Ginny một lần nữa và quay trở lại tấm card, chết lặng. Cả Neville và Luna, cùng những người khác, đã kể cho Harry nghe cuộc sống ở Hogwarts trong một năm vừa qua, giải thích rằng họ đã bị đối xử như thế nào. Nhưng một phần phi lý nào đó trong con người Harry không muốn tin rằng Ginny cũng nằm trong số đó, không cùng chung cách đối xử đã để lại những vết cắt trên gương mặt Neville, gương mặt hoàn toàn bị biến dạng của Seamus hay sự giam cầm mà Luna phải chịu.

Harry luôn muốn tin rằng Ginny a toàn hay ít ra chỉ bị cấm túc.

Nhưng đây, đây chính là sự thật cay đắng nhất.

Những buổi cấm túc.

Bị tước quyền tham quan làng Hogsmeade và Quidditch.

Bị bắt để thực tập ếm bùa.

Cách ly trong hầm tối.

Ginny đã nắm giữ vai trò lớn trong sự kháng cự lại Voldemort của Hogwart và những tên Tử Thần Thực Tửcủa hắn, và dù một phần lớn trong Harry dâng trào niềm tự hào rằng cô bé đã chống lại sự bất công tại Hogwarts, một phần khác cũng lớn không kém trong Harry cảm thấy kinh tởm và tức giận bởi những hình phạt mà Ginny phải chịu. Dường như cái việc chia tay với Ginny để giữ cho cô bé an toàn chẳng hề có tác dụng.

Harry lật lại tấm card và chăm chú nhìn vào hàng chữ nhỏ nhưng rất rõ. Nguyên là bạn gái của Kẻ Phá Rối Số Một, khả năng liên lạc là rất cao.
Bọn chúng biết.

Đáng lẽ ra bọn chúng phải không biết.

Và nếu bọn Tử Thần Thực Tửđã biết, liệu còn điều gì khác mà Ginny chưa nói với nó? Liệu chúng có hại Ginny, mong là nó sẽ biết được và đến cứu lấy cô bé? Harry nhớ lại lời nói ngắn gọn của Neville trước đây. Neville đã nói cho Harry nghe rằng mỗi cử động của Ginny đều bị theo dõi sát sao, và nó đã không muốn tin điều đó cho đến khi thấy tấm card này.

“Ginny,” nó nói khẽ. “Anh tìm thấy cái này.”

Cô bé cất đũa phép đi, đến gần Harry và lấy tấm card từ tay nó. Cô bé bắt đầu đọc, từ từ và im lặng như tiêu hóa từng chữ một. Harry cố gắng đọc cảm xúc hiện ra trên gương mặt Ginny khi cô bé đọc nó, cố gắng hiểu xem Ginny đang nghĩ gì và cảm thấy ra sao nhưng hoàn toàn không có một dấu hiệu nào rõ rệt. Gương mặt cô bé không có gì đặc biệt, có vẻ dửng dưng, không để lộ chút gợi ý nào về cảm xúc. Cô bé đang tiếp tục hành động y hệt như Harry đã thấy suốt cả một tháng nay.

Từ từ, một nụ cười nhẹ như gió hiện ra trên gương mặt Ginny. “Em đã mong chờ đến lúc coi cái này từ lâu… chính xác là từ hồi tháng một.”

“Vậy đó là khi em đột nhập vào văn phòng và cố gắng lấy cái này?” Harry hỏi ngập ngừng, không chắc Ginny sẽ phản ứng ra sao khi được hỏi về quãng thời gian một năm qua.

“Tụi em phải xem xem họ ghi gì về mình chứ,” nụ cười của Ginny tươi hơn một chút, giọng nói cô bé nhẹ đến nỗi như trôi đi vào không khí. “Cũng may là coi bộ họ chẳng hề biết đến một nửa những gì tụi em âm mưu, nếu không thì tụi em đã bị săn đuổi rồi.”

“Một… nửa?” Harry lắp bắp. “Những án kỷ luật này còn hơn cả Fred và…” Harry im ngay lập tức khi chợt nhận ra mình vừa nói ra tên ai.

“Không sao.” Ginny nói khẽ. Giọng nói cô bé nghe như bị chính cô bé ép buộc phải thốt ra. “Fred không bao giờ muốn chúng ta không nói ra tên anh ấy, anh ấy thích gây chú ý.” Giọng cô bé nghe có phần tự nhiên hơn. “Những án kỷ luật của Fred thì sao?”

Harry mỉm cười. Ginny nói đúng. Họ phải tập sử dụng lại tên của Fred. “Well, cái này, những án kỷ luật của em năm vừa rồi, chắc chắn phải làm cho Fred và George hổ thẹn mất.”

Ginny nhún vai. “Em chỉ làm phần của mình thôi. Thật khó để ngồi yên nghe giảng trong khi những con người khác đang phải trải qua những điều tồi tệ.”
“Nhưng, coi họ đã đối xử em ra sao.” Harry phản đối.

“Em biết, nhưng đó không phải là chuyện gì to tát lắm. Gia đình em là những kẻ phản bội lớn nhất từng có, dù gì thì chúng cũng cố tìm và hại em thôi.”
Ginny nói bằng cái giọng rõ-rành-rành-ra-đấy, làm cho Harry lo lắng về việc cô bé chấp nhận những gì mà bọn Tử Thần Thực Tử đã đối xử với mình. “Vấn đề chỉ là biết chuyện gì đang diễn ra và phải biết khéo léo, thế thôi.”

“Well, bọn chúng sắp phải trả giá rồi.” Harry nói qua kẽ răng nghiến lại. “Tất cả đều bị nhốt vào Azkaban.”

“Anh đã nhốt chúng lại, Harry.” Cô bé nắm lấy tay nó. “Em chỉ là một vấn đề nhỏ, rất nhỏ thôi. Chúng ta đã sống sót, còn những người khác thì không.”

“Còn cái này thì sao?” Harry buông tay Ginny ra và cầm lấy tấm card đọc lớn. ‘Nguyên là bạn gái của Kẻ Phá Rối Số Một, khả năng liên lạc là rất cao.’ Nó nhìn thẳng vào đôi mắt nâu sáng rực của Ginny. “Bọn chúng biết về chúng ta. Và em bị canh chừng là vì thế.”

“Anh mong mấy đứa con nhà Tử Thần Thực Tử chịu ngồi yên mà không nói gì khi thấy chúng ta bên nhau sao?” Harry chợt nhận ra Ginny đã có thể ở trong tình thế hiểm nghèo biết bao, không cần biết là tụi nó có chia tay hay không, hay là những Trường Sinh Linh Giá đã được diệt hết hay chưa.

Ginny lại nắm lấy tay nó, không hề né tránh mà nhìn thẳng vào mắt nó. “Ngay cả bây giờ, em sẽ không bao giờ thay đổi quãng thời gian chúng ta bên nhau. Vì thế anh đừng ở đó mà cảm thấy có lỗi.”

Harry dò xét gương mặt Ginny. “Anh sẽ thôi cảm thấy có lỗi nếu em cũng vậy.” Harry ngăn Ginny buông cánh tay nó ra bằng cách nắm chặt tay cô bé hơn, và Ginny lúc này nhìn xuống dưới đất, tránh ánh mắt nó.

Harry khẽ nâng gương mặt Ginny ngước lên. “Em cảm thấy có lỗi khi em còn sống. Đó là lý do tại sao em khiến mình kiệt sức ở đây.”

“Câu đó hình như thích hợp cho anh hơn đấy.”

“Có thể.” Harry ngừng lại suy nghĩ lựa chọn đúng từ ngữ. “Nhưng sau đó em lại hỏi vì sao chúng ta chiến đấu và vì sao chúng ta vẫn phải tranh cãi để làm sáng tỏ điều đó à?”

Ginny nhún vai. “Chúng ta chỉ đang làm những gì đúng đắn thôi.”

“Và điều đó có nghĩa gì, nếu không phải là bắt đầu tận hưởng cuộc sống?” Harry siết tay Ginny. “Và yêu nhau?”

Ginny ngước lên và Harry có thể thấy nét tinh nghịch hiện ra trong ánh mắt màu hổ phách của cô bé. Nó nhớ ánh mắt mắt này. Đây chính là ánh mắt nó đã thấy mỗi khi nhắm mắt lại và tự cho phép mình mơ về một cuộc sống sau này, không còn Trường Sinh Linh Giá, Tử Thần Thực Tử hay Voldemort.

“Vậy anh cho là em yêu anh sao, Mr.Potter?” Giọng Ginny thẳng thừng. “Điều gì khiến anh chắc chắn thế?”

Harry mỉm cười. Nếu Ginny muốn đùa vui cùng nó thì sẵn lòng đùa lại như những lần đùa giỡn nhau hồi năm ngoái giữa hai tụi nó.

“Well, Miss.Weasley à.” Harry cười toe toét. “Ánh mắt đó của em cho anh thấy là em đang muốn ôm chầm lấy anh đấy.”

Tiếng cười ấm áp của Ginny lan tỏa khắp căn phòng. Nó thật ấm và nhanh chóng lan tỏa khắp chung quanh cơ thể Harry. Và Harry cũng cười theo.

“I do love you, Harry.” (Dùng nguyên văn để diễn tả đúng ý đồ tác giả ^^)

“I love you, too. Cả năm qua em luôn ở trong suy nghĩ của anh, đặc biệt vào giây phút anh tưởng như kết thúc cuộc đời. Đó là em, là người sau cùng trong suy nghĩ của anh khi đó.”

“Wow… well…hmmm….”, Ginny khẽ mỉm cười. “Nghe như kẻ ngốc nào đó đặt áp lực lên chúng ta… Anh có nghĩ chúng ta vượt qua được chưa?”

“Rồi. Chỉ cần với điều kiện chúng ta không còn bí mật gì của riêng mình, không giấu đi quá khứ và cố gắng tự đương đầu một mình nữa.”

Nụ cười của Ginny thật tươi tắn, và tất cả những nét lạnh lùng, khắc khổ, gượng gạo đã biến mất, không còn trên gương mặt cô bé. “Sau này sẽ không như thế nữa.”

“Đồng ý.” Harry mỉm cười.

Ánh mắt Ginny lấp lánh. Cô bé đến gần Harry hơn, khẽ nghiêng qua và hôn nó. Môi tụi nó gặp nhau từ từ và ngập ngừng. Nụ hôn này, không mãnh liệt như nụ hôn lần gần đây nhất – vào lần sinh nhật trước đó của Harry – nhưng chứa đựng sự hòa hợp và tình yêu đối với nhau. Tụi nó đã vượt qua được sự ngổn ngang trong cảm xúc, đạt được đến ngưỡng cửa cái điều mà trước giờ, cả hai chỉ dám mơ tới. Nhưng bây giờ, tụi nó còn cả một cuộc đời phía trước đang chờ…

“Potter! Weasley!” Tiếng giáo sư McGonagall làm tụi nó rời nhau ra. “Hai trò không có việc để làm sao?” Nhưng dù giọng nói và câu chữ đầy kiên quyết của bà, Harry vẫn nhận ra một nụ cười rõ rệt trên gương mặt người đứng đầu nhà Gryffindor. “Và thật lòng, Miss.Weasley à, tôi không cho là mẹ trò sẽ chấp nhận cho trò trốn một góc trường mà hôn hít đâu nhé.”

“Vâng thưa giáo sư.” Ginny nháy mắt với Harry và lôi đũa phép ra quay trở lại với công việc.

Harry ngắm Ginny khi bỏ tấm card của cô bé vào túi và lơ đãng cầm đại một tấm khác lên. Nó cứ ngồi đó say mê nhìn chuyển động của cô bé. Mái tóc đỏ của Ginny trông rực rỡ trở lại, không còn mờ ảo và thiếu sức sống nữa. Chúng nhảy múa sau lưng cô bé mỗi khi cô bé cử động. Nhìn vào đôi mắt nâu sáng rực ấy, Harry cảm thấy giữ vững tinh thần mỗi khi đôi mắt đó nhìn Harry và mỉm cười với nó. Và cho dù, tụi nó đã trải qua rất nhiều chuyện đơn độc thì nay, họ có cả một tương lai cùng nhau…

End