PDA

View Full Version : [Longfic HP] If I didn't have you


mandy89
Fri-28-08-2009, 09:45 PM
[Longfic] If I didn't have you Lần đầu tiên mình viết fic, với lại mình cũng không có đọc truyện Harry Potter nhìu nên có gì không hay mấy pan thông cảm hen.
Casting : Harmony, Draco x Luna, và một số như Ginny, Ron, ...với những nhân vật trog truyện.
fic hoi tếu tếu, vui vui, khug cap do nhe ah (mình không dam dua tư tưởng bịnh hoan vào thần tuong )
Author: pé Su ( that ra là mình viết và chị Mandy cua mình sua lai 1 chut)

Chap 1: COME BACK TO HOGWARTS.



Sau cuộc chiến quyết liệt với Voldemort , tất cả học sinh đều quay lại trường Hogwarts để học tiếp và Hiệu Trưởng trường bây giờ đương nhiên là giáo sư McGonagall .Và hôm nay ,ngày đầu tiên quay lại với năm học thứ 7 của bộ ba anh hùng Harry, Hermione và Ron .Vừa bước vào trường Harry đã bị Fred và George thụi một quả đau điếng vào bụng rồi cười (trong khi nó lấy tay xoa bụng liên hồi).

- Chào em, Harry ! Fred nháy mắt với nó.

- Chào anh! Nó đáp rồi nở nụ cười tươi hết sức có thể mặc dù cái bụng vẫn còn rên rỉ vì cú đấm lúc nãy . “Em rất vui mừng khi gặp lại hai anh”, nó tiếp.

Fred và George lại nhăn mặt cười hè hè. Trông hai người lúc này thiệt giống khỉ hết sức

“uhm ah,mà tại sao lại có đầy đủ cả hai anh em song sinh nhỉ ???” ( bit độc giả đang thắc mắc mà cho nên tác giả sẽ giải thix cho)


Explanation:
Cô Sprout, giáo viên môn Thảo Dược học cùng với bà Pomfrey đã điều chế ra một loại thuốc làm cho những người vừa chết trong thời gian ngắn hồi sinh,chú ý là “ vừa chết trong thời gian ngắn” do đó lẽ dĩ nhiên cụ Dumbledore và chú Sirius thì …cho nên chẳng những có đầy đủ anh em nhà Weasley mà ngay cả thằng Malfoy cũng có chút vui mừng khi thấy bên cạnh vẫn còn hai thằng vẽ sĩ to đùng Crabbe và Goyle. Tất nhiên cả giáo sư Snape với bộ mặt khó ưa ,bậc thầy độc dược mà Harry ghét cay ghét đắng ( mặc dù cũng được cải thiện phần nào qua trận chiến vừa rồi ) được cứu sống và lại tiếp tục công việc giảng dạy của thầy tại trường …hixhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/gem5.gif
Thêm vào đó anh Fred và George phải học lại ở Hogwarts theo lệnh của cô Molly cho nên bây giờ hai ảnh học cùng lớp với Harry.

__End Explanation__

Harry hất mái tóc đem xù của nó,bước vào đại sảnh đường. Khỏi phải nói cũng biết lúc này không biết bao nhiêu người trong đại sảnh đường đang hướng những cặp mắt vừa tò mò vừa ngưỡng mộ về phía nó và nó thì cảm thấy tự hào hết sức .Nó quay qua cười với cô nàng tóc nâu xoăn bên cạnh :

- Bồ có thấy tụi mình được quá nhiều người chú ý không???

- Uhm ,có thì có thật nhưng mình cảnh báo cho bồ biết là nếu bồ quay qua cười với em nào thì mình chắc rằng Ginny sẽ không để yên cho bồ đâu. Lúc đó thì bồ “có mạng đi học mà không có mạng về” đó nghen – http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/boss.gifHermione lên tiếng đe doạ nó nhưng miệng vẫn không thôi cười.

- Thế sao Ron cười được kìa?? Bồ không la nó đi???- Harry định chọc lại cô nàng nhưng bị đáp trả bằng một ánh mắt nói-nữa-là-chết nên nó đành ngậm miệng chỉ biết nhìn Ron và ngạc nhiên hết cỡ. Nhưng ngạc nhiên hơn nữa là Ron không bênh vực nó như mọi lần mà ném cho nó một cái nhìn như thể “bồ đúng là thằng đần”.

Nó không thể hiểu nổi đang xảy ra chuyện gì nên đành “im lặng là vàng”. Chúng nó đang tiến tới bàn ăn nhà Gryffindore và đương nhiên mọi ánh mắt ngưỡng mộ đều đổ dồn về chúng.

- Chào anh! Thật mừng khi gặp lại anh – Ginny bước đến ôm nó một cái thật chặt đến nỗi nó có thể cảm nhận được bao nhiêu ánh mắt ghen tỵ từ những cô gái “đủ màu tóc” của các nhà.

Nó mỉm cười chào rồi kể cho Ginny nghe về thái độ của Ron và Hermione đối với nó lúc sáng . Đáp lại nó là một tràng cười dài của Ginny.

- Anh đúng là ngốc quá ! không lẽ anh không biết chị Hermione đã “say goodbye” anh Ron nhà em rồi à???

Cái mặt thằng Harry lúc này ngó ngố ơi là ngố. Nó thộn ra như thể “ có-ai-làm -ơn -giải- thích -mọi chuyện- giùm- tui -với”

Flash back (theo lời kể của Ginny)
Gió thổi hiu hiu,lá rơi tiêu điều,có một tóc đỏ,một tóc nâu đứng dưới tán cây, bốn mắt nhìn nhau(…trào máu họng)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gifhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/gem49.gif

- Xin lỗi bồ - cái giọng quen thuộc của nữ chính

- Nhưng mình không hiểu ?Tại sao?- anh tóc đỏ hỏi lại


- Có lẽ là mình đã lầm lẫn cảm xúc hồi năm thứ 6. Khi đó thì ra Harry đã quen Ginny và bồ thì cứ cãi nhau với mình . Mình có cảm giác như bị hai bồ bỏ rơi chú thực ra… có lẽ mình đã tưởng lầm. Uhm…uhm bồ có thể …-Hermione ngập ngừng.

- Ha ha,không sao đâu ! Vậy thì tụi mình vẫn là bạn tốt chứ??

Hermione gật đầu

- Cảm ơn Ron ! Mình thật vui khi bồ đã hiểu cho mình .Bây giờ mình “iu” bồ lắm, Ronald Bilius Weasley!

- Có cần phải kêu cả họ tên của mình như vậy không,Hermione Jane Granger. Uhm,nếu bồ kêu mình “anh Ron đẹp trai” 10 lần thì mình sẽ bỏ qua cho.

Hermione quắc mắt nhìn nó - Bồ dám…

- Hahaha…Hihihi …(đây là tiếng giỡn của hai người bạn thân đồng thời là tiếng cười nham nhở của tác giả)
End flash back

- Chuyện là thế đó –Ginny kết thúc câu chuyện – Tuy anh Ron nói vậy chứ ảnh cũng buồn ghê lắm!

- Uhm,anh chẳng được kể gì hết . Cứ như anh là người ngoài ,nhưng mà không sao miễn tụi nó vẫn bình thường là anh vui rồi – nó cười


- Sắp tới giờ rồi em về chuẩn bị đi,chào em– Nó giơ tay chào Ginny rồi đi lại ngồi kế bên Hermione

- Xin lỗi bồ ,hồi sáng…

- Không sao,có lẽ bồ đã nghe Ginny kể rồi nhỉ. Chẳng có gì đâu, đừng bận tâm – Hermione nháy mắt với nó

Những tiếng xì xầm ngày một lớn hơn khiến Hermione phải chú ý.Nó quay lại nhìn và nhận ra người vừa bước vào : Draco Malfoy cùng với hai thằng vệ sĩ Crabbe và Goyle ,bên cạnh là Pansy Parkinson (một cảnh tượng quen thuộc)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/wink.gif

- Thì cũng như bình thường thôi có gì mà xầm xì – Hermione thầm nghĩ – uhm,nhưng hôm nay thằng Malfoy đã giã từ mái tóc bạch kim sát mượt thay vào đó bằng mái tóc không được gọn gàng cho lắm (nhưng như vậy thì số lượng fan lại càng tăng,đây là một sự thật mà Ron đành phải chấp nhận mặc dù ghét cay ghét đắng). Rồi nó bị kéo ngược trở về hiện tại khi nghe giọng nói của giáo sư, ah không phải là Hiệu Trưởng McGonagall.

- Chào mừng các học sinh đã quay lại trường Hogwarts sau một thời gian ngắn.

Tiếng vỗ tay rần rần và Hermione chỉ mong sao cho những bài phát biểu kết thúc nhanh một chút để nó thưởng thức được bữa tiệc hoành tráng với những đĩa xúc xích,thịt xông khói, khoai chiên và nhiều loại bánh trái cây tẩm mật …(hôm nay không hiểu sao Hermione đói bụng kinh khủng)

- Chúc các em 1 năm học tốt lành. Tiếng cô McGonagall vang to.

Tiếng vỗ tay lại vang lên thật to rền cả một nền trời.
………………………………………… � �……..


Đã 1 tuần trôi qua kể từ ngày lễ khai giảng, mọi chuyện đều diễn ra êm đẹp và Hermione Granger – cô phù thuỷ với mái tóc nâu xoăn nhẹ đang rảo bước trên hành lang.
“ Tuy mình không đẹp nhưng ai cũng phải ngắm nhìn bởi vì… hahaha… huy hiệu Thủ Lĩnh Nữ Sinh “ Hermione thầm nghĩ, miệng cười không ngớt làm mấy đứa năm Nhất hơi bị hoảng hồn ( tưởng chị ấy chống Voldemort xong rồi nên điên luôn áh)http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem48.gif

Dòng suy nghĩ của nó bị cắt ngang khi nghe tiếng ồn ào ngoài Đại Sảnh Đường. Nó chạy đến ( Thủ Lĩnh Nữ Sinh mà lị) thấy đám đông đang đứng. Nó liền chen vào và cảnh tượng trứơc mặt nó là cái thằng tóc vàng mượt Draco Malfoy và hai thằng nhà Ravenclaw đang chĩa đũa phép vào nhau.

- Tước khí giới – Nó hô to và cả ba cây đũa phép đều nằm gọn trong tay nó.

- Tránh ra, Granger . Không liên quan đến cô - Thằng Draco gắt lên.

Nó phớt lờ lời nói của Malfoy và bước đến chỗ Luna

– Có chuyện gì vừa xảy ra vậy??? Lại là thằng Draco gây chuyện phải không? – Nó hỏi Luna, nhưng đáp án nó nhận lại đã làm nó vô cùng ngạc nhiên .

– Không, nhà Ravenclaw nói Draco “khó ưa” là đồ con của tử thần thực tử đang bị tống giam. Cho nên…

Luna chưa nói hết câu thì Hermione đã lên tiếng – Chị biết rồi - Rồi cô nàng bước ra - Trừ nhà Ravenclaw 20d vì bắt nạt , nói xấu bạn trong trường. Nhà Slytherin lẽ ra bị trừ 10d vì không tuân thủ nội quy nhưng do tự vệ nên sẽ không bị trừ điểm.

- Cái gì ??? Cậu bị gì vậy, Hermione Granger? Nó là con của một tử thần thực tử đó, là kẻ đã theo lệnh kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó muốn tiêu diệt chúng ta đó – hai thằng nhà Ravenclaw hậm hực lên tiếng.

Nói xong nó quay qua hai thằng Ravenclaw đang vô cùng tức giận:

- Có là con của tử thần thực tử thì cũng là chuyện của người khác , hai cậu không cần phải xen vào những chuyện như vậy. Và cậu nên nhớ nhờ mẹ cậu ta mà Harry không chết nên mới có thể có cơ hội tiêu diệt Voldemort . Vì thế.. đừng có khinh thường người khác trong khi hai cậu chẳng hề xuất hiện trong trận chiến.(dzu~ dzoi lun http://dienanh.net/forums/images/smilies/yahoo-smiley/24.gif )

Hai thằng nhà Ravenclaw bỏ đi với một bộ mặt hầm hầm. Rồi Hermione quay qua nhìn thằng Malfoy “Kỳ này đảm bảo mình sẽ toả sáng trong hắn ta vì vừa giúp hắn , hắn sẽ phải biết ơn mình. kakaka kakaka” – nhưng giọng thằng Malfoy đã cắt ngay dòng suy nhĩ đó của nó.

- Cười gì,đồ nhiều chuyện! Tôi sẽ không cám ơn cô đâu. Đừng tưởng mình giỏi

- Thái độ cậu vậy đó hả ! Trừ nhà Slytherin 10d vì vô lễ với Thủ lĩnh nữ sinh – Nói rồi nó bỏ đi không thèm nhìn thằng Malfoy lấy một cái.

- Hôm nay trời đẹp quáhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/gem39.gif – Luna bước ngang qua thằng Malfoy nói với một đôi mắt mơ màng . Khòi phải nói cũng biết câu nói của Luna như “ thêm dầu vào lửa” khiến máu như dồn hết lên cái mặt nhợt nhạt của Malfoy . Và bây giờ mặt nó đỏ không khác mái tóc nhà Weasley là mấy. Nó vừa định lên tiếng thì Luna quay qua hỏi nó với một bộ mặt ngây thơ vô-số-tội khiến người khác tức điên lên :

- Trời hôm nay mát lắm mà. Sao mặt anh đỏ thế? Anh thấy trời nóng lắm hả ? Hay anh bị con Xì Tảo làm phiền . Có cần tôi đuổi nó giùm anh không - vừa nói cô nàng vừa lấy tay quơ quơ như thể đang đuổi một con gì đó trên đầu Malfoyhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif


Bây giờ cái mặt Malfoy đỏ đến nỗi không một mái tóc đỏ nào sánh được. Nó tức tối gằn giọng:

- Luna , mày muốn…

- Ah, mắt kính của tôi - thằng Draco chưa kịp nói xong đã bị Luna cắt lời và bỏ chạy theo đôi mắt kiếng dưa leo đang bay giữa Đại Sảnh Đường.

Thằng Malfoy đứng im nhìn theo bóng Luna và lầm bầm chửi – Lovegood … đồ khùng .. đúng là đồ điên.


Chap 2: HARRY VS GINNY.



Trời hôm nay thật trong xanh không một chút mây. Gió thổi nhè nhẹ làm Hermione thấy thật dễ chịu. Đứng lên chào Ron rồi cô nàng hất nhẹ mái tóc xoăn và sải bước đến thư viện . Ngồi xuống chỗ quen thuộc sau khi đã lựa được cuốn sách “ Lịch Sử Những Phù Thuỷ Muggle”, nó lật nhẹ trang đầu tiên . Đọc được vài dòng nó đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên

- Chào bồ- Harry nhìn nó cười

Nó mỉm cười nhưng không đáp . Bên cạnh Harry là Ginny và mấy hôm nay nó chẳng hiểu sao cứ gặp hai đứa này là nó lại cảm thấy không thoải mái . Nó cũng không hiểu vì lý do gì, chỉ biết dạ dày cứ cào cào và đâu đó trong người cứ nhoi nhói .

- Anh Harry…

- Anh Harry…

- Anh Harry…

Trời ơi sao con bé có lắm câu hỏi thế không biết ??? Mà câu nào cũng phải là Harry trả lời .Thiệt tình, nó thấy bị làm phiền hết sức . Nó đứng lên bước đi mà không thèm chào hai đứa một tiếng. Đúng là khá bất lịch sự nhưng nó không thể nào đọc được gì khi có hai đứa đó.

Harry nhìn theo và cũng biết là mình đã làm phiền Hermione, nó thở dài

- Anh về phòng sinh hoạt đây! Em cứ học đi nha – nó chào tạm biệt Ginny nhưng con nhỏ cũng chạy theo

- Về chung luôn nha anh – Ginny lên tiếng


Thằng Harry đành gật đầu miễn cưỡng .Dạo này nó cứ phài ở bên Ginny suốt chẳng hề nói được gì nhiều với Hermione, ngoại trừ mấy câu xã giao bình thường như “chào bồ” . Nó thấy chán vô cùng và cũng thấy hơi trống trải . Có Ginny bên cạnh nó cứ tưởng sẽ hạnh phúc lắm chứ nào ngờ mọi chuyện lại không như nó nghĩ.
1 ngày …2 ngày… rồi 1 tuần…
Dạo này cứ một tuần thì có đến năm ngày nó và Ginny cãi nhau vì những lý do vớ vẩn như về bạn bè của Ginny muốn gặp Harry nhưng nó từ chối vì không thích ồn ào,thế là Ginny và nó cãi nhau; nào là về không hợp sở thích. Quan điểm không hợp nhau của hai đứa khiến nó mệt mỏi . Không nghĩ nữa, nó ngoạm một miếng bánh mì bơ nhân nho. Bên cạnh nó,Hermione đang ngoạm một miếng bánh donut.

- Áhhh…. - tiếng Hermione la thất thanh ,cả nhà Gryffindor quay qua nhìn (hay đúng hơn là cả Đại Sảnh Đưòng). Lúc này, Hermione gần như là thở ra lửa . Harry vội đưa cho nó cốc nước bí rợ. Cô nàng uống liền một mạch rồi liếc nhìn Fred và George.

Hai người đó đang cười ngặt nghẽo . Và dường như Hermione đã đoán được chuyện gì đang xảy ra, Harry cũng thế. Trong chiếc bánh donut chắc chắn đã bị Fred và George bỏ bột “cay xịt khói” . Ron cũng hùa theo mà cười làm Hermione tức hết sức và lẽ dĩ nhiên Ron được phản hồi lại ngay ánh mắt “ cười nữa thì sẽ biết tay” của Hermione nên liền nín lại. Bình thường thì Harry chắc chắn sẽ cười nhưng sao hôm nay nó khác vậy? Harry đưa thêm cho Hermione một cốc nước bí rợ và nhìn cặp anh em song sinh:

- Không vui lắm đâu!- nó hơi gằn giọng.

- Sao thế ? Vui mà.Anh cứ nghĩ là em sẽ thích, em sao vậy, Harry???- Fred hỏi nó không giấu khỏi một bộ mặt hơi ngạc nhiên trước thái độ của Harry.

Harry không trả lời vì chính nó cũng không biết tại sao lại như vậy. Tự dưng thấy cô bạn thân bị chơi xỏ nó không khỏi lo lắng và tức tối. Harry thấy lạ vô cùng và bắt đầu ngẫm nghĩ về chuỵện đó.
Hết giờ ăn ,Harry bỏ lên phòng một mình chẳng thèm chờ Ron. Suốt đêm nó không ngủ được cứ nằm suy nghĩ mối quan hệ giữa nó, Ginny và … ah… ùhm…Hermione . Cuối cùng chỉ tổ nhức đầu mà không có kết quả gì nên nó quyết định đi ngủ mai sẽ nói chuyện với Ginny sau. Nó không muốn suy nghĩ thêm cho nhức đầu nữa.

Chiều hôm sau
Harry bước lên cầu thang để đến phòng sinh hoạt chung tìm Ginny nhưng vừa đi đến giữa cầu thang nó đã thấy một cảnh tượng không mấy đẹp đẽ: Ginny đang cười đùa thân mật với một đứa nhà Hufflepulf

- Ginny ,anh có chuyện muốn nói – nó lên tiếng trước và hơi gằn giọng

Ginny theo sau nó ,lén nở một nụ cười

- Ginny àh, em không nên thân thiết với người khác như thế. Nếu huynh trưởng đi kiểm tra ,em sẽ bị trừ điểm đó. Mà em cũng nên nhớ mình là huynh trưởng nhà Gryffindor chứ

- Anh ghen hả ???

- Anh biết Hermione lại này kế này cho em đúng không? Anh chỉ lo nếu chị ấy bắt gặp thì sẽ khó xử lắm, em cũng biết Hermione là Thủ lĩnh nữ sinh mà.


- Anh đừng có nói với em cái kiểu cứ như ông già Ronald Weasley nhà em vậy – Ginny gắt lên

- Anh không muốn cãi nhau với em nữa Ginny. Anh đã mệt lắm rồi và anh nghĩ quan điểm của chúng ta khác nhau. Anh nghĩ chúng ta không hợp nhau. Và… thực ra…anh nghĩ bản thân mình hơi ích kỷ.

Ginny nhìn nó tỏ vẻ em chẳng hiểu gì cả nên nó đành nói tiếp:

- Năm thứ 6,…ah không…trước đó ,em hay theo anh nên đến năm 6 khi em quen Dean ,anh hơi ghen tỵ. Anh nghĩ lúc đó anh thích em nhưng thực ra…uhm…chỉ là anh ích kỷ…Anh cũng bị Ron ảnh hưởng và luôn coi em như em gái nên mới có thái độ như thế…

Ginny đứng như chết lặng. Cô bé như không tin vào tai mình:

- Vậy bây giờ ý anh nói là…

- Anh muốn chia tay … anh mong em sẽ trở thành em gái của anh cũng như Ron vậy… anh thật sự xin lỗi…


- Được thôi…nếu anh muốn- cô bé nói trong tiếng nấc rồi quay đi bỏ về phòng sinh hoạt . Thằng Harry đứng im lặng và thấy mình như vừa mất đi một người thân thiết , nó thật sự cảm thấy rất có lỗi.

1 tuần trôi qua
Ginny đang sải bước ngoài sân và gặp Harry. Harry biết Ginny khong muốn thấy nó vì cả tuần nay cô bé chẳng hề nói chuyện với nó câu nào.Ginny bước đi, lòng nhẹ nhàng hơn nhưng đối với cô bé đây là một quyết định khó khăn. Cô bé không giận Harry( đúng hơn là chỉ giận được một ngày) nhưng quá khó để đối mặt với chuyện này.
Bất chợt Ginny lên tiếng làm nó giật mình :

- Anh Harry, thật ra em suy nghĩ lâu rồi …. Và em đã thông suốt … em không muốn cứ giận anh mãi về chuyện này … em không muốn chúng ta thành người dưng không quen biết

Cô bé cười nói tiếp trước cái mặt ngớ ra đến tức cười của Harry:

- Anh phải tốt với em gái đó…mấy thôi em sẽ méc anh Fred và George để hai ảnh quậy anh te tua luôn…

Và lúc này mặt thằng Harry rạng rỡ hết chỗ nói . Nó cười gần như là chẳng thấy mắt đâu nữa.
(Bravo cho Ginny cái nào! Sáng suốt ,quả thật là sáng suốt hết chỗ nói)http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem23.gif>:D<

hoahong
Sat-29-08-2009, 04:23 PM
Tờ em tem,
Fic này có nội dung rất hay
Diễn đạt rất tốt
nhưng còn một số khuyết điểm nè;
-Câu văn chưa được mạch lạc và bạn cần chau chuốt thêm
-Chap 1 dài quá. Mà trong chap 2 mà bạn chỉ thể hiện được 1 nội dung khá ngắn vì vậy cần thu gọn các câu văn và làm cho chap của bạn chứa nhiều nội dung hơn nha.
Thui góp ý vậy thui bạn đừng giận nha, thân@};-
P/s: Cố gắng lên bạn nha

mandy89
Sun-30-08-2009, 07:45 PM
mình cảm ơn ý kiến của mấy bạn nha! tại mình cũng khá dốt văn nên câu văn rất tệ, nhiêu đây là đã tận lực tận sức lắm gòy. mong mấy bạn thông cảm sức " heo " có hạn nên có gì mấy bạn coi ý tưởng của mình thôi ha! sr nếu không hay. thx u

mandy89
Sun-30-08-2009, 11:15 PM
Chap 3: THE START OF SOMETHING…OR NOTHING???




- Anh Harry … - Tiếng mấy cô bé lớp dưới lại đến chỗ bọn nó.

- Nè ,bồ tèo ! Mình ước gì bồ có thể chia cho mình được vài em. Bản thân mình thì… uhm…bồ biết đấy – Ron nhìn qua Hermione rồi tiếp – sau khi bị “ nâu xoăn” đá thì… vẫn đang lonely và mình muốn kiếm vài em – nó vỗ vai Harry

- Bồ im đi Ron! Mình chẳng thấy có gì hay cả - Hermione bực mình nhìn nó

- Nhưng mình thấy Harry sướng quá . Chỉ là mình cũng muốn được như thế - Ron hơi ngạc nhiên trước thái độ của Hermione.

- Bồ có thôi đi không ? Mình đang ăn và muốn ăn ngon lành bữa này, cho nên bồ làm ơn im im đi – Hermione gắt lên

Nói rồi Hermione đứng dậy bước đi ,bỏ lại Ron ngơ ngác nhìn Harry và đương nhiên đáp lại là ánh mắt đó của Ron là một cái nhún vai như “ có ma mới biết” . Không hiểu sao Harry cảm nhận được như có một cơn lửa giận đang âm ỉ trong Hermione và nó sẽ bộc phát bất cứ lúc nào . Nó đứng phắt dậy chào Ron một cái rồi vội vàng với tay lấy thêm một miếng bánh mì phết bơ mùi bí ngô ,sau đó đuổi theo Hermione.

- Hermione … ực…Hermione… ặc … chờ mình với – nó vừa chạy vừa gọi với theo cô bạn tóc nâu xoăn.

Hermione quay qua nhìn nó rồi bỏ đi luôn. Chưa bao giờ Hermione muốn cho thằng này một đấm vào mặt như lúc này. Vừa mới chia tay với Ginny,tất nhiên tin tức đã được lan truyền đi khắp nơi một cách nhanh chóng , và bây giờ đám con gái ngày nào cũng bu quanh Harry làm cho nó bực chết đi được. Nhìn mấy đứa đó, Hermione chỉ muốn trừ mỗi đứa 100d vì cái tội làm phiền nó học hành. Đương nhiên, lý trí kiềm chế , không thể nào làm như vậy được. Nó không thể nào vì một chuyện nhảm nhí thế này làm mất đi hình tượng Thủ lĩnh nữ sinh “xinh đẹp ,dễ thương , ân cần ,chu đáo” (vế sau là Hermione tự nghĩ thầm) trong lòng mọi người được. Mà thằng Harry là gì của nó chứ ,nó làm sao có thể tức giận chỉ vì mấy đứa con gái đeo bám Harry. Mà…
Suy nghĩ của nó bị cái kéo tay của thằng Harry làm đứt quãng. Quay qua, nó thấy Harry đang thở hổn hển:

- Bồ … hờ hờ… đi …sao…mà …mà…

- Bồ thở hết đi rồi hãy nói – Hermione nhìn nó mà luôn phài tránh cười bởi vì gương mặt nó lúc này ngó tếu hết sức.


- Ah …e hèm… uhm …uhm… - Harry lấy giọng – sao bồ đi nhanh thế ? Mình kêu mà nồ không nghe thấy àh? Hay là bồ cố tình làm lơ mình? Làm mình chạy theo đứt cả hơi – nó nhìn Hermione rồi nói tiếp - Thật ra thì dạo này bồ làm sao vậy ? có chuyện gì sao?

- Đâu có gì đâu – Hermione giả bộ không biết gì

- Nhưng mình cứ thấy bồ giống như đang giận mình áh… cứ kỳ kỳ sao ấy…

- Mình đâu có giận bồ? Bồ suy nghĩ nhiều quá đó ?

- Nhưng… nhưng mà…-Harry ấp úng- không lẽ bồ thấy mấy cô bé quanh mình rồi giận hả,… không lẽ là bồ đang ghen – nó nói nhưng cũng không dám chắc lắm.

- Ghen…ghen gì chứ??? bậy bạ không àh – Hermione đỏ mặt – mình có ghen gì đâu chứ ? Ai thích bồ đâu mà ghen...http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif

- Àh…ừ thì.mình tưởng là…

- Tưởng gì ? Thôi ,mình vào thư viện học đây , gặp lại bồ sau – Hermione cố tình đánh trống lảng – mà mình nói lại, mình chỉ bực mình vì bị mấy đứa đó làm phiền thôi – nó đính chính lại thêm lần nữa.

- Ùhm, mình biết rồi… hẹn gặp lại bồ - Harry bước đi - vậy mà mình tưởng …

- Lầm bầm gì đó… - Hermione hỏi

- Đâu có gì… -Harry xua tay

Rồi hai đứa nó cùng đến thư viện .Mặt “tóc nâu xoăn” thì đỏ, còn “tóc đen rối” thì như tự kỷ. Nói đúng hơn thì Harry đang tự cốc đầu mình về cái suy nghĩ rằng Hermione thích nó. Đúng là viễn vọng. Nhưng nếu không thì tai sao cứ hay nổi giận vô cớ với nó như vậy, chuyện cũng đâu có gì lớn lắm đâu, vò đầu bứt tóc , nó không thể hiểu nổi suy nghĩ của bọn con gái. Thật đúng là…

Trời chiều thật mát ,gió thổi nhè nhẹ luồng vào làn tóc của Luna. Đúng là thời tiết lý tưởng . Luna luôn thích những ngày trời nắng nhẹ ,hơi hắt gió. Như vậy, mái tóc vàng óng và làn da trắng sáng của nó sẽ nổi trội lên giữa đám đông. Uhm…mặc dù nó cũng không phải là kiểu người thích nổi bật nhưng ý thức về vẻ đẹp tiềm ẩn (tìm hoài không thấy) cũng hình thành đôi chút . Bỗng nó thấy lành lạnh sống lưng khi nghe phải cái giọng eo éo:

- Anh Draco, hôm nay trời đẹp nhỉ ? Mình đi dạo nha! Con Pansy Pakinson níu níu cánh tay thằng Malfoy
-
- Tránh ra đi ! không hứng ! - Thằng Malfoy đẩy nó ra.

Luna liếc mắt nhìn bọn chúng cảm thấy ớn ớn trong người . Nhìn những con nhỏ õng a õng ẹo đi theo thằng Malfoy làm cho nó có cảm giác buồn nôn hết sức. Mà thằng Malfoy có gí hay ho chứ ! Uhm… thật ra thì cũng có chút đẹp trai nhưng sao bằng anh Cedric chứ, mái tóc vàng cũng khá bảnh nhưng…còn tệ hơn đầu tóc bù xù của anh Harry (là do Luna nghĩ thôi) và cái tính thì… nghĩ tới đây nó thấy ghét cái mặt vênh vênh tự đắc của thằng này dễ sợ.

- Luna Love Khùng! Nhìn cái gì chứ? - Thằng Goyle lên tiếng

- Không nhìn , là đang cảm thương http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif– nó trả lời nhưng nhìn chằm chằm vào Pansy.

- Đúng là khùng ! giờ này cô đi cảm thương cái gì chứ ? – Pansy châm chọc.

- Thì cảm thương cho tôi khi một ngày trời đẹp thế này lại gặp phải một nhóm người không ra gì khiến cho tôi buồn nôn.
http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif
- Muốn gây sự hả , lập dị ? – bây giờ Malfoy mới lên tiếng.

- Ủa? có sao?? – nó lại nhìn lên trời với đôi mắt mơ màng thừơng ngày – gió mát nhỉ ? http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem39.gif-rồi bước đi tỉnh bơ bỏ lại cả đám thằng Malfoy đang đỏ bừng mặt tức giận. Thế là thiếu gia Malfoy của nhà Slytherin bị quê chập 2.

- Mày nghĩ sao, Malfoy ? con Luna lập dị đó? – thằng Goyle nhìn nó , ánh mắt đầy nham hiểm.

- Tuỳ mày , chỉ cần nó bị chơi một vố là được – Malfoy đáp trả bằng một nụ cưởi khinh khỉnh khó ưa.

mandy89
Sun-30-08-2009, 11:18 PM
bạn ơi về phần chap quá dài thì mong bạn thông cảm. Mình thường lên mạng copy fic về rồi đọc, nghiền ngẫm nên nghĩ là post dài thì mọi người sẽ dễ copy hơn. Với lại mình đã làm xong mấy chap sau này và nó cũng dài y chang như vậy. sr nếu bạn thấy bất tiện.

mandy89
Wed-02-09-2009, 09:26 PM
ah haha! bạn khen mình hả?
*ngại ngại*
*che mặt *
*đỏ đỏ*
oh ... uhm... *tỉnh lại*
cảm ơn bạn đã com cho mình nha!
Cái fic này nó chủ yếu là điên điên (nhẹ thôi) và người viết fic không phải thiên tài mà ... mới trốn ở trong đó ra...:-"
Thx you

mandy89
Wed-02-09-2009, 09:28 PM
Chap 4: HERMIONE… YOU HAVE A MESSAGE FROM VOLDEMORT???





Luna kéo lê cái ghế một cách khó nhọc qua bàn ăn nhà Gryffindor chen vào ngồi giữa Hermione và Harry .Harry đang ngoạm một cái đùi gà thật to,quay qua nhìn Luna.

- Sao em lại qua đây ? Hết chỗ hả ?

- Cứ cho là vậy – nó đáp giọng lơ đễnh.

- Em cứ qua ngồi . Dù sao thì em cũng không hợp với đám Ravenclaw mà- Hermione nói rồi bỏ mấy miếng xúc xích vào miệng

Luna không nói gì tiếp tục với cái đùi gà đang ăn. Dù sao thì Hermione cũng thấy mừng vì nếu có Luna ngồi cùng nó có thể nói chuyện. Ít ra thì đỡ hơn cứ phải đối diện với Harry suốt. Dạo này chẳng hiểu sao nó thấy hơi khó nói chuyện với Harry , thằng này luôn làm nó ngượng.

- Chị sao thế? – Luna nhìn nó vẫn với đôi mắt mơ màng nhưng dần chuyển qua “ tỉnh bơ”

- Sao tự dưng em hỏi thế ? Em đừng nói là dùng ba cái tâm linh thần học để đoán tâm trạng chị nha. Chị đâu có tin vào ba cái vớ vẩn đó - rồi nó lai nuốt thêm một miếng thịt hầm khoai tây.

- Cái đó không vớ vẩn – Luna cãi lại – mà chị đừng đánh trống lãng nha!

- Hôm nay em đổi tính hả ? Sao em nói chuyện như Ginny vậy?

- Không nói cũng được ,chỉ cần làm theo những gì chị nghĩ. Em ăn xong rồi – nói rồi cô bé đứng lên đi lên phòng sinh hoạt của Ravenclaw. Thực lòng mà nói thì gần đây Hermione thấy Luna bớt lập dị dù vẫn còn “trung thành” với bông tai củ cải treo lủng lẳng.

Rồi Hermione cũng đứng lên chuẩn bị vào tiết Độc Dược của giáo sư Snape. Harry và Ron cũng lần lượt theo nó. Hôm nay nó không hứng thú với bất kỳ môn học nào bởi cái bụng nó đang đau đến muốn dựng tóc gáy . Chẳng phài vì ăn nhầm cái gì mà nói chung nó bị trễ tháng.

- Ăn cho nhiều đồ nóng , giờ trễ lại đau. Đúng là cái miệng(ăn) hại cái thân http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif– nó lầm bầm

Bước vào bàn nó ôm bụng , úp mặt xuống bàn hy vọng sẽ đỡ đau. Harry ngồi kế bên nó thấy thế, lo lắng hỏi:

- Bồ không sao chứ ?

- Không sao đâu ! Mình ổn mà

15 ph sau,giáo sư Snape bước vào và Hermione vẫn còn đau . Nó không thể nào ngước mặt lên chú tâm vào bài giảng hôm nay được

- Trò Granger, tôi vào lớp rồi đấy - thầy Snape liếc nhìn nó

- Hermione…Hermione…- Harry lay nhẹ nó

- Mình ổn mà, Harry – nó thều thào ,giọng yếu ớt

- Hermione làm sao ấy nhỉ ? Hỏi thì bảo không sao nhưng… không lẽ … Voldemort còn sống và ếm lời nguyền độc đoán vào Hermione nên bồ ấy mới như vậy! Làm sao bây giờ? …Voldemort… Hermione… àh, giáo sư McGonagall – Nghĩ lả làm, Harry nhấc bổng Hermione lên, chạy vù ra khỏi lớp để lại cho giáo sư Snape “ Con có việc gấp”.

Giáo sư Snape đương nhiên trừ nhà Gryffindor 30đ và Harry cùng với Hermione sẽ bị cấm túc nhưng là sau khi cô khỏi bệnh. Uhm ít ra thì Ron cũng đỡ lo khi thấy thầy Snape lại nhân đạo đến như vậy và bây giờ nó chỉ mong tiết học mau kết thúc để chạy đến bệnh xá. Tuy khá lo lắng nhưng Ron cũng biết được bao nhiêu con mắt nhà Gryffindor đang nhìn chằm chằm theo Harry và Hermione.

- Giáo sư McGonagall… giáo sư… - Harry thở hổn hển – Giáo sư … Hermione… bồ ấy bị Voldemort ếm bùa và giờ đang đau đớn lắm…. giáo sư coi giùm bồ ấy…- Nó phải ngừng lại để khỏi phải chết vì hết hơi.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif

- Đươc rồi.. trò để ta xem… - Giáo sư McGonagall cũng có phần lo lắng.

30 phút sau

Harry đang ở ngoài chờ và vừa thấy giáo sư McGonagall bước ra, nó hấp tấp:
- Thưa giáo sư… bạn ấy???

- Không sao đâu… Hermione vẫn ổn .. trò đừng lo…

- Nhưng… nhưng… bạn ấy rất đau và… bạn ấy bị gì vậy, thưa giáo sư???http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif

- Không có gì… trò đừng lo quá…. giờ Hermione đang nghỉ… trò về phòng sinh hoạt trước đi.

Nó không muốn nhưng cũng đành lê bước về phòng sinh hoạt. Nó lẩm bẩm:

- Bồ ấy bị gì nhỉ??? Sao lại như vậy???http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif

- Mày đúng là thằng đần, Potty!http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/augenrollen.gif- Draco đang đứng gần đó, nhìn nó với nụ cười nửa miệng.
Hình như chuyện của Hermione đã lan ra khắp toàn trường và rất ít người biết được sự thật chính xác ( trừ một số người)

mandy89
Sun-06-09-2009, 09:02 PM
Chap 5:LUNA’S FEELING


Harry vừa về tới phòng sinh hoạt chung đã gặp Ron hấp tấp chạy đến:

- Sao rồi ? Bồ ấy có sao không ? – Ron lo lắng.

- Giáo sư McGonagall bảo Hermione không sao nhưng mình thấy bồ ấy đau lắm . Hay là thực sự đã bị Voldemort ếm lới nguyền độc đoán rồi ? http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/mad.gifVì giáo sư lo nên không nói cho mình biết …- Harry càng nghĩ càng lo cho cô bạn của mình, nó bắt đầu tưởng tượng ra nhiều thứ lời nguyền khác.

- Bồ tỉnh lại đi – Ron cắt ngang – Voldemort đã chết rồi và chính bồ là người đã giết chết hắn ta – Ron lay vai nó rồi kéo nó về phòng.

- Uhm… mà Hermione bị đau bụng … giáo sư McGonagall lại nói không sao … không lẽ… ah … - Ron la lên như vừa hiểu được vấn đề gì đó

- Không lẽ gì … bồ biết Hermione bị gì hả? Mà có vẻ như thằng Malfoy cũng biết đó – Harry vẫn ngây thơ nói

Ron nhìn nó trợn tròn đôi mắt, nó không ngờ rằng một đứa thông minh như Harry về nhiều lĩnh vực (ít ra là hơn Ron) lại có thể ngốc đến vậy.

- Khi mình bước ra từ bệnh xá thì gặp Draco Malfoy , mình đang lầm bầm không biết Hermione bị gì thì thằng Malfoy bước lại và chửi mình là thằng đần . Mình cũng không còn hơi sức mà cãi lại nó nữa.

- Bồ đúng là thằng đần – Ron nhìn nó với vẻ bó – tay -với- bồ.

- Cái gì? –Harry ngạc nhiên la lên – Nèh, Ronald Weasley … bồ muốn gì hả??? Hermione bị gì? Mau nói đi – Harry gắt lên. Nó cảm thấy bực mình hết sức khi ngay cả Ron cũng biết mà nó lại không (cũng dễ hiểu thôi ,Harry đâu có em gái giống Ron thì làm sao lại hiểu mấy vần đề này,chắc chắn là dì Petunia không bao giờ nói gì với nó rồi).http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/embarrassed.gif

- Không nói , để cho thằng ngu như bồ tự hiểu lấy – Ron trêu chọc rồi đi vào phòng ngủ để mặc Harry vẫn đau đầu suy nghĩ xem cô nàng bị bệnh gì.

Trời hơi sụp tối ,ánh nến thì chói chói, còn Hermione mang cái bụng đói bước ra khỏi bệnh xá để về phòng sinh hoạt . Cô vuốt lại mái tóc rồi từ từ bước ra. Nói chung là bây giờ còn hơi đau nhưng mà cũng ok nhiều rồi.

“ Thuốc của cô McGonagall hiệu quả ghê, cũng may là bớt đau… hahaha mai mốt cứ ăn đồ nóng rồi xin cô thuốc. Tội gì đồ ăn ngon mà hổng ăn lalala http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif” – Hermione ngẫm nghĩ và cảm thấy nhẹ cả người ,khoẻ hơn và bây giờ cô có thể lôi được thằng Harry ra khỏi đám con gái lớp dưới nữa là… Cô nàng mỉm cười hít một hơi thật sâu để tận hưởng không khí trong lành rồi sải bước về phòng .Vừa về đến phòng sinh hoạt ,cả đám con gái nhà Gryffindor đã nhào đến ôm làm nó suýt ngã .Cũng may là có Ron và Harry không biết đã ở đằng sau từ lúc nào.

- Chị bị sao vậy ? Em nghe anh Harry nói chị bị kẻ -mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy ếm bùa - một con bé năm thứ 3 bước tới nắm lấy tay nó

- Hả? …ơh… Đâu có … chị đâu có…vậy …oh…uhm – nó không biết trả lời như thế nào với cái ý tưởng “phong phú” đến nỗi nó phải ném một cái liếc mắt đầy ác ý cho Harry.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif

- Ai biểu chị ăn đồ nóng nhiều quá chi ?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif (mặc dù thức ăn đó là toàn bị Ginny dụ dỗ ăn ) – Ginny thì thầm vào tai Hermione và cười ngặt nghẽo như Fred ,George làm cho cô nàng quê muốn độn thổ.

- Thuốc này em mới bào chế ? Chị uống vào sẽ bớt đau bụng đó - giọng nói lơ đễnh đầy mơ mộng vang lên sau lưng Hermione và chắc chắn đó là Luna Lovegood.

- Cảm ơn em ! – Hermione mỉm cười nhưng cũng thấy ớn ớn vì khó mà tin tưởng được vào tay nghề của Luna . Độc dược mà cô bé còn làm bậy huống chi là thuốc .Nói đến Hermione rợn cả người vì tưởng tượng cảnh mình sau khi uống thuốc.

- Nè, mấy em không định để cho Hermione nghỉ ngơi hả ? – Ron lên tiếng .Phải nói chưa bao giờ Hermione thấy Ron sáng suốt như lúc này ,sự cứu viện xuất sắc . Nó thầm cảm ơn anh chàng tóc đỏ.

Mấy đứa trong phòng đi hết về phòng ngủ của tụi nó chỉ còn lại ba đứa Harry ,Ron,và Hermione.

- Ủa ? Sao hai bồ không đi ? – Hermione nhìn chúng

- Thì ở lại hỏi thăm bồ - Ron nhe răng cười rất nham nhở nhưng nụ cười chợt vụt tắt nhanh chóng – Chết cha ! Bài tập tiên tri . Mình quên mất – Nói rồi Ron chạy về phòng nhanh đến nỗi Hermione chỉ còn nghe tiếng nó thoáng qua câu – Mình đi trước - bộ dạng Ron ngó tức cười tới nỗi Hermione không thể nào nhịn được cười

- Bồ cười gì vậy ? - giọng Harry ngây thơ

- Ah… không có gì - giờ Hermione mới để ý thấy Harry vẫn còn ở đây.

- Thế bồ có sao không ? Mình lo cho bồ lắm.

- Mình không sao thật mà Harry – Hermione cố chứng tỏ rằng mình đã khoẻ - Mình còn có thể lôi bồ ra khỏi mấy con bé lớp dưới nữa mà .

- Ủa ? Bồ lôi mình ra làm chi ? Bồ không thích mình đứng với mấy nhỏ đó hả ?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif

- Không … không phải … ý mình là…thôi mình về phòng đây…mình buồn ngủ rồi – Hermione cúi mặt xuống cố không cho nó thấy gương mặt đỏ ửng của mình rồi bước thật nhanh về phòng .

- Thế bồ bị gì vậy ? – Harry hỏi với theo.

- Không có gì mà … bồ ngốc quá … cái đó mà cũng hỏi hoài …(làm tác giả phải viết mỏi tay)- Hermione nói rồi vọt lẹ đi mất tiêu

Harry ngó theo bóng dáng cô nàng cho đến khi khuất dạng rồi mới đi về phòng ngủ nam với gương mặt đăm chiêu suy nghĩ .Harry không biết có một ánh mắt đang dõi theo nó. Cô bé tóc đỏ đứng sát mép tường cười :

- Anh ngố thiệt!

Xa xa là một nu cười khinh khỉnh vô tình đi ngang qua:

- Một cặp ngu đần !

………………………………………… � �………

Reng …reng …reng
Hermione bước nhanh đến nhà Ravenclaw kéo Luna cùng đến Đại sảnh đường. Luna cũng vừa mới xong lớp Tiên Tri.

- Lúc nãy em học giờ Tiên Tri hả ? –Hermione hỏi, không cần đợi Luna trả lời nó đã tiếp - Chị nghe Ginny nói em đã lần đầu tiên hoàn thành một bài Tiên Tri thành công hả và nó có liên quan đến Draco Malfoy. Nó nhướng mày nhìn Luna ( Ravanclaw và Gryffindor học cùng một lớp Tiên Tri)

Đáp lại nó vẫn là thái độ tỉnh bơ đến khiến người khác phải sốt ruột của Luna

- Có thể cho là vậy

- Nhưng chính xác thì em đã tiên tri được gì ? – Hermione lộ ra vẻ tò mò

- Không nhiều ,…đại loại là em mất một món đồ dù em không biết đó là gì và Draco … uhm…cũng gần như là biết chuyện đó hay sao , cũng có thể là “an ủi” em – Luna đáp ,đôi chân vẫn không ngừng nhảy điệu gì đó thì chỉ có cô nàng mới biết.

- “ An ủi” ??? Nó mà biết hả ? Thằng đó … không đời nào . Chỉ là sao em vẫn tỉnh bơ như vậy ? – Hermione la lớn.

- Chuyện bình thường mà, ngày nào em chẳng mất đồ . Tuy giáo sư Trellawney nói em đã hoàn thành bàt tập một cách xuất sắc nhưng em không nghĩ chuyện này là đúng – cô bé nhún vai ra chiều bất cần đời

- Uhm..chị cũng nghĩ vậy- nói rồi Hermione kéo nó tới bàn ăn nhà Gryffindor để cùng “đánh chén” bữa ăn trưa.

mandy89
Thu-10-09-2009, 10:50 PM
Chap 6: DRACO MALFOY… YOU LOSE


Hôm nay thời tiết không tốt như mọi ngày ,thỉnh thoảng có vài cơn mưa nhẹ lất phất . Draco Malfoy từ thư viện bước ra ,ánh mắt như thể đang muốn giết hết tất cả mọi người xen lẫn một nỗi buồn. Hôm nay bên cạnh Draco không có Pansy Pakinson . Nó đến gốc cây sồi ,một trong những nơi được cho là kín đáo nhất của nó. Nó ngồi xuống đầu dựa vào gốc cây ,đôi mắt vẫn rực lên như nuốn giết chết mọi người .Nó nhắm mắt lại, thở hắt ra.

Flash back

- Anh kia trông cũng bảnh qua ha?- một con nhóc năm thứ nhất nói – xì xầm… xì xầm… những lời khen ngợi làm thằng Malfoy không thể không nở một nụ cười kiêu ngạo” Mấy con nhỏ này bây giờ mới thấy là mình đẹp àh, có thiểu năng quá không.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cold.gif Mình là Draco Malfoy, không chỉ đẹp rạng ngời mả còn chói loá bởi phong độ đỉnh cao và dòng máu tự hào thuần chủng nữa. Pure blood… đúng … chính là Pure blood… hahaha…” (cười như con cá tra -> lời của tác giả đó)http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem28.gif

- Thằng đó là con trai của tử thần thực tử đó, nó cũng đã từng là tử thần thực tử. Nó là Draco Malfoy đó - một thằng năm thứ 6 nhà Gryffindor cảnh báo.

Hai mắt thằng Draco long lên sòng sọc, quay qua nhìn thằng ấy:

- Mày nói gì? Cái gì tử thần thực tử? Mày nói lại coi – nó la lớn.

- Thì mày thực sự là con của một tử thần thực tử. Tao đâu có nói sai hả, thiếu gia Draco Malfoy - thằng ấy châm chọc.

- Ói ra bọ ngựa, ốc sên – Malfoy chĩa đũa phép vào thằng ấy. Cả thư viện đều nhìn nó

Nó quay đi, ánh mắt vô hồn nhưng như chợt nhớ ra điều gì, nó quay trở lại. Đạp lên người thằng nhóc ấy, nó nở nụ cười khinh bỉ:

- Mày đừng nghĩ trong thư viện thì tao sẽ không làm gì được mày. Mày nên nhớ tao là ai và hành động của mày cũng phải trả giá chứ nhỉ? – nó vừa nói vừa vuốt vuốt cây đũa phép – Mày đã đụng đến thiếu gia Draco Malfoy thì hình phạt lúc nãy còn khá nhẹ cho mày – nó chĩa đũa phép vào mặt thằng kia chuẩn bị cho một lời nguyền “cắt sâu mãi mãi” thì …

- Tước khí giới – giáo sư McGonagall hô to.

Và sau đó đương nhiên là một tràng giáo huấn của cô, nhà Slytherin bị trừ 30d ( vì giáo sư cũng thông cảm cho nó ), và Malfoy bị cấm túc một tuần ở thư viện ( để xếp sách).

End flashback.

Đôi mắt nó vẫn nhắm, nó không muốn quay về thực tại. Nó thật sự nhớ ba mẹ nó. Nó muốn chìm trong giấc ngủ mãi và không hề nhận ra một cô gái tóc vàng nãy giờ luôn theo dõi nó .
Luna bước đến bên chỗ của Malfoy ngồi xuống gần đó. Thằng Malfoy mở mắt nhìn nó, đúng hơn là đang trợn trừng mắt.

- Tới đây làm gì ? – Malfoy gắt gỏng.

- Làm bài tập . – Luna tỉnh bơ ngồi mở những quyển sách Độc Dược .

- Đây là chỗ của tôi .Biến đi.

- Vậy sao? Vậy mà tôi không thấy có ghi nhỉ? – Luna vẫn tỉnh và như vậy thì càng chọc tức Malfoy. – Đúng. Có những con người không bình thường nhưng ẩn sâu bên trong là một con người tốt. Nhiều người bề ngoài lập dị, làm những chuyện mà ai cũng cho là điên khùng nhưng bên trong là một người tốt bụng, dễ thương, luôn biết nghĩ cho người khác. – Luna cười (hiếm thấy =.=).http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/mad.gif

- Đang nói cô đó hả ? - giọng Malfoy dần hạ xuống.

- Có thể. Tuỳ anh nghĩ. Cũng như con của tử thần thực tử… - Luna hơi ngập ngừng trong khi Draco trợn tròn mắt nhìn nó kiểu như “Chính xác là cô muốn nói gì ?”

- Con của tử thần thực tử nhưng không hẳn là xấu. Là con của tử thần thực tử, tức là chỉ là con chứ không phải bản thân cũng thế hay cho dù có là tử thần thực tử nhưng người biết quay lại ít ra cũng đã nhận thức được mình sai. Mà tử thần thực tử thì cũng chẳng có gì ghê lắm, cũng chỉ là một cái tên nghe đáng sợ hơn những người thường một chút thôi. Con đường đến với tử thần thực tử thực sự cũng khó khăn không kém như khi đánh Chúa tể hắc ám… uhm… chính xác thì lúc ấy chắc chắn trong lòng những người ấy phải dằn vặt lắm. Cho nên với tôi, tử thần thực tử cũng chỉ là con người , quan trọng bản thân họ luôn là chính mình – Luna nói liền một lần như sợ Draco sẽ cắt ngang vậy.

- Đang nói tôi hả ? – Draco nhìn nó.

- Không hẳn. Anh nghĩ sao cũng được. Nói vu vơ thôi! – Luna không nhìn, nó bắt đầu cầm vài thứ lên.

- Nói xong rồi hả ? Biến đi. Tôi muốn ngủ.

- Tôi sẽ không đi, nếu muốn anh cứ ngủ, tôi làm vài bài tập. Còn nếu không muốn gặp mặt tôi thì anh có quyền đi. Với lại nãy giờ tôi đâu có ép anh ngồi nghe tôi nói, là anh tự nghe đó chứ - Luna bỏ vài thứ gì đó vào lọ thuốc mà Draco không rõ đó là gì. Hết cách, thằng Draco đành im lặng nhắm mắt.

5’ sau
Xoảng
- Áh ,phải làm lại rồi…http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif

10’ sau
- Nhầm rồi….http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif

15’ sau
Khét khét….http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif

- Sao khét khét vậy ta ? – Malfoy đành mở mắt và hiện ra trước mắt nó là một làn khói, bên cạnh là một con bé tóc vàng lắm lem.

- Đồ ngu, cô đang làm gì vậy ? – nó la lên - Muốn cho tôi cùng thành heo quay hả ?
http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem43.gif
Luna im lặng ……….

- Làm cái gì đó .Đưa đây coi – Malfoy nhìn nhìn rồi nói – Bài tập độc dược hả ? Dễ ợt đối với Malfoy thiếu gia. Tôi sẽ chỉ, cô làm cho lẹ rồi biến đi để tôi ngủ - Nó đưa mắt nhìn Luna, con bé cười ( second time^^) rồi liền đưa một chồng bài tập cho nó

15’ sau
- Cái này … làm vầy đó…BỎ VÀO…- Malfoy la lên.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif

- Ngu quá ! LÀM LẠI….. –Malfoy lại la nó. “ Cô đúng là phân loại không đúng nhà mà!”

- Đần ! Lập dị! Đưa đây ….- Malfoy gắt gỏng

45’ sau
- Woa …xong rồi ….giỏi quá…- Luna thở phào

Draco nghe được khen nở lỗ mũi cười trông thật đáng ghét. Biết lỡ lời, Luna tiếp:

- Ý tôi là …. Mình giỏi quá ! Haha - rồi đứng lên bước đi

- Là tôi làm chứ ! – Malfoy la lên.

- Tôi không cảm ơn anh đâu. Mà thực sự phải nói, anh quả là thầy giáo tồi đó Draco Malfoy - rồi nó quay mặt đi nói tiếp nhưng không nhìn Malfoy. – Tuy anh là giáo viên tồi nhưng có lẽ anh không phải là người xấu còn người tốt thì tôi chưa chắc - rồi lướt đi nhanh như gió, chính xác hơn là đi chân sáo lon ton.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/augenrollen.gif

Malfoy nhìn theo bóng nó khuất dần rồi cười “lập dị”.



Haiz ya! sao hông ai com cho mình ý kiến gì vậy nhỉ? Hổng lẽ fic dở quá... hix. mình và chị mandy tủi thân khóc sướt mướt, lướt thướt... Mấy bạn ơi có gì com cho mình nha! fic đầu tay nên chưa có kinh nghiệm, nhờ mấy bạn nhận xét

dramione_rock^_^
Fri-11-09-2009, 12:37 AM
e hèm , đến lúc mình phê bình rùi nhé
mình thấy các chap của bạn hok đều . VD như chap 4 ngắn , trong khi chap 5 , 6 dài
còn tựa chap thì bạn ghi tiếng việt đi , hay ghi tiếng anh rùi dịch sang tiếng việt trong ngoặc ( tại mình dở anh văn mừ TT_TT , cái đó là vì lợi ích của mình , còn của mấy bạn khác thì mình hok bik èhh nhe ^_^.
Còn nội dung thì very perfect , chúc mừng nhe ^_^ . Èhh , hay là bạn vào pro5 của mình rùi make friend lun he ^_^
Thân ( chết liền ) ^_^

mandy89
Fri-11-09-2009, 10:57 PM
ec' ... về vụ độ dài ngắn của chap thì mình hông thể nào thay đổi được, bạn thông cảm nha! vì mình đã đánh lên máy hết rồi, giờ mà chỉnh sửa thì cũng hơi đuối... hi vọng bạn hiểu cho mình hen.;)
mình cũng thx bạn nhiều về cái com. mình sẽ cố gắng post hco nhanh. còn việc làm friend thì mình chưa biết vì mình chỉ mượn nick của chị Mandy( chị hai mình) để pót fic thôi. Rất dzui vì bạn thích, mình tưởng hổng ai thích thì... mình sẽ đập đầu vào gối tự tử hay là ... ngủ tới chết lun... =))

MickLakeRightHand
Sun-13-09-2009, 01:53 PM
Chap 1: COME BACK TO HOGWARTS.



Sau cuộc chiến quyết liệt với Voldemort , tất cả học sinh đều quay lại trường Hogwarts để học tiếp và Hiệu Trưởng trường bây giờ đương nhiên là giáo sư McGonagall .Và hôm nay ,ngày đầu tiên quay lại với năm học thứ 7 của bộ ba anh hùng Harry, Hermione và Ron .Vừa bước vào trường Harry đã bị Fred và George thụi một quả đau điếng vào bụng rồi cười (trong khi nó lấy tay xoa bụng liên hồi).

- Chào em, Harry ! Fred nháy mắt với nó.

- Chào anh! Nó đáp rồi nở nụ cười tươi hết sức có thể mặc dù cái bụng vẫn còn rên rỉ vì cú đấm lúc nãy . “Em rất vui mừng khi gặp lại hai anh”, nó tiếp.

Fred và George lại nhăn mặt cười hè hè. Trông hai người lúc này thiệt giống khỉ hết sức

“uhm ah,mà tại sao lại có đầy đủ cả hai anh em song sinh nhỉ ???” ( bit độc giả đang thắc mắc mà cho nên tác giả sẽ giải thix cho)


Explanation:
Cô Sprout, giáo viên môn Thảo Dược học cùng với bà Pomfrey đã điều chế ra một loại thuốc làm cho những người vừa chết trong thời gian ngắn hồi sinh,chú ý là “ vừa chết trong thời gian ngắn” do đó lẽ dĩ nhiên cụ Dumbledore và chú Sirius thì …cho nên chẳng những có đầy đủ anh em nhà Weasley mà ngay cả thằng Malfoy cũng có chút vui mừng khi thấy bên cạnh vẫn còn hai thằng vẽ sĩ to đùng Crabbe và Goyle. Tất nhiên cả giáo sư Snape với bộ mặt khó ưa ,bậc thầy độc dược mà Harry ghét cay ghét đắng ( mặc dù cũng được cải thiện phần nào qua trận chiến vừa rồi ) được cứu sống và lại tiếp tục công việc giảng dạy của thầy tại trường …hixhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/gem5.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem5.gif)
Thêm vào đó anh Fred và George phải học lại ở Hogwarts theo lệnh của cô Molly cho nên bây giờ hai ảnh học cùng lớp với Harry.

__End Explanation__

Harry hất mái tóc đem xù của nó,bước vào đại sảnh đường. Khỏi phải nói cũng biết lúc này không biết bao nhiêu người trong đại sảnh đường đang hướng những cặp mắt vừa tò mò vừa ngưỡng mộ về phía nó và nó thì cảm thấy tự hào hết sức .Nó quay qua cười với cô nàng tóc nâu xoăn bên cạnh :

- Bồ có thấy tụi mình được quá nhiều người chú ý không???

- Uhm ,có thì có thật nhưng mình cảnh báo cho bồ biết là nếu bồ quay qua cười với em nào thì mình chắc rằng Ginny sẽ không để yên cho bồ đâu. Lúc đó thì bồ “có mạng đi học mà không có mạng về” đó nghen – http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/boss.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/boss.gif)Hermione lên tiếng đe doạ nó nhưng miệng vẫn không thôi cười.

- Thế sao Ron cười được kìa?? Bồ không la nó đi???- Harry định chọc lại cô nàng nhưng bị đáp trả bằng một ánh mắt nói-nữa-là-chết nên nó đành ngậm miệng chỉ biết nhìn Ron và ngạc nhiên hết cỡ. Nhưng ngạc nhiên hơn nữa là Ron không bênh vực nó như mọi lần mà ném cho nó một cái nhìn như thể “bồ đúng là thằng đần”.

Nó không thể hiểu nổi đang xảy ra chuyện gì nên đành “im lặng là vàng”. Chúng nó đang tiến tới bàn ăn nhà Gryffindore và đương nhiên mọi ánh mắt ngưỡng mộ đều đổ dồn về chúng.

- Chào anh! Thật mừng khi gặp lại anh – Ginny bước đến ôm nó một cái thật chặt đến nỗi nó có thể cảm nhận được bao nhiêu ánh mắt ghen tỵ từ những cô gái “đủ màu tóc” của các nhà.

Nó mỉm cười chào rồi kể cho Ginny nghe về thái độ của Ron và Hermione đối với nó lúc sáng . Đáp lại nó là một tràng cười dài của Ginny.

- Anh đúng là ngốc quá ! không lẽ anh không biết chị Hermione đã “say goodbye” anh Ron nhà em rồi à???

Cái mặt thằng Harry lúc này ngó ngố ơi là ngố. Nó thộn ra như thể “ có-ai-làm -ơn -giải- thích -mọi chuyện- giùm- tui -với”

Flash back (theo lời kể của Ginny)
Gió thổi hiu hiu,lá rơi tiêu điều,có một tóc đỏ,một tóc nâu đứng dưới tán cây, bốn mắt nhìn nhau(…trào máu họng)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif)http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem49.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem49.gif)

- Xin lỗi bồ - cái giọng quen thuộc của nữ chính

- Nhưng mình không hiểu ?Tại sao?- anh tóc đỏ hỏi lại


- Có lẽ là mình đã lầm lẫn cảm xúc hồi năm thứ 6. Khi đó thì ra Harry đã quen Ginny và bồ thì cứ cãi nhau với mình . Mình có cảm giác như bị hai bồ bỏ rơi chú thực ra… có lẽ mình đã tưởng lầm. Uhm…uhm bồ có thể …-Hermione ngập ngừng.

- Ha ha,không sao đâu ! Vậy thì tụi mình vẫn là bạn tốt chứ??

Hermione gật đầu

- Cảm ơn Ron ! Mình thật vui khi bồ đã hiểu cho mình .Bây giờ mình “iu” bồ lắm, Ronald Bilius Weasley!

- Có cần phải kêu cả họ tên của mình như vậy không,Hermione Jane Granger. Uhm,nếu bồ kêu mình “anh Ron đẹp trai” 10 lần thì mình sẽ bỏ qua cho.

Hermione quắc mắt nhìn nó - Bồ dám…

- Hahaha…Hihihi …(đây là tiếng giỡn của hai người bạn thân đồng thời là tiếng cười nham nhở của tác giả)
End flash back

- Chuyện là thế đó –Ginny kết thúc câu chuyện – Tuy anh Ron nói vậy chứ ảnh cũng buồn ghê lắm!

- Uhm,anh chẳng được kể gì hết . Cứ như anh là người ngoài ,nhưng mà không sao miễn tụi nó vẫn bình thường là anh vui rồi – nó cười


- Sắp tới giờ rồi em về chuẩn bị đi,chào em– Nó giơ tay chào Ginny rồi đi lại ngồi kế bên Hermione

- Xin lỗi bồ ,hồi sáng…

- Không sao,có lẽ bồ đã nghe Ginny kể rồi nhỉ. Chẳng có gì đâu, đừng bận tâm – Hermione nháy mắt với nó

Những tiếng xì xầm ngày một lớn hơn khiến Hermione phải chú ý.Nó quay lại nhìn và nhận ra người vừa bước vào : Draco Malfoy cùng với hai thằng vệ sĩ Crabbe và Goyle ,bên cạnh là Pansy Parkinson (một cảnh tượng quen thuộc)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/wink.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/wink.gif)

- Thì cũng như bình thường thôi có gì mà xầm xì – Hermione thầm nghĩ – uhm,nhưng hôm nay thằng Malfoy đã giã từ mái tóc bạch kim sát mượt thay vào đó bằng mái tóc không được gọn gàng cho lắm (nhưng như vậy thì số lượng fan lại càng tăng,đây là một sự thật mà Ron đành phải chấp nhận mặc dù ghét cay ghét đắng). Rồi nó bị kéo ngược trở về hiện tại khi nghe giọng nói của giáo sư, ah không phải là Hiệu Trưởng McGonagall.

- Chào mừng các học sinh đã quay lại trường Hogwarts sau một thời gian ngắn.

Tiếng vỗ tay rần rần và Hermione chỉ mong sao cho những bài phát biểu kết thúc nhanh một chút để nó thưởng thức được bữa tiệc hoành tráng với những đĩa xúc xích,thịt xông khói, khoai chiên và nhiều loại bánh trái cây tẩm mật …(hôm nay không hiểu sao Hermione đói bụng kinh khủng)

- Chúc các em 1 năm học tốt lành. Tiếng cô McGonagall vang to.

Tiếng vỗ tay lại vang lên thật to rền cả một nền trời.
………………………………………… �� �……..


Đã 1 tuần trôi qua kể từ ngày lễ khai giảng, mọi chuyện đều diễn ra êm đẹp và Hermione Granger – cô phù thuỷ với mái tóc nâu xoăn nhẹ đang rảo bước trên hành lang.
“ Tuy mình không đẹp nhưng ai cũng phải ngắm nhìn bởi vì… hahaha… huy hiệu Thủ Lĩnh Nữ Sinh “ Hermione thầm nghĩ, miệng cười không ngớt làm mấy đứa năm Nhất hơi bị hoảng hồn ( tưởng chị ấy chống Voldemort xong rồi nên điên luôn áh)http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem48.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem48.gif)

Dòng suy nghĩ của nó bị cắt ngang khi nghe tiếng ồn ào ngoài Đại Sảnh Đường. Nó chạy đến ( Thủ Lĩnh Nữ Sinh mà lị) thấy đám đông đang đứng. Nó liền chen vào và cảnh tượng trứơc mặt nó là cái thằng tóc vàng mượt Draco Malfoy và hai thằng nhà Ravenclaw đang chĩa đũa phép vào nhau.

- Tước khí giới – Nó hô to và cả ba cây đũa phép đều nằm gọn trong tay nó.

- Tránh ra, Granger . Không liên quan đến cô - Thằng Draco gắt lên.

Nó phớt lờ lời nói của Malfoy và bước đến chỗ Luna

– Có chuyện gì vừa xảy ra vậy??? Lại là thằng Draco gây chuyện phải không? – Nó hỏi Luna, nhưng đáp án nó nhận lại đã làm nó vô cùng ngạc nhiên .

– Không, nhà Ravenclaw nói Draco “khó ưa” là đồ con của tử thần thực tử đang bị tống giam. Cho nên…

Luna chưa nói hết câu thì Hermione đã lên tiếng – Chị biết rồi - Rồi cô nàng bước ra - Trừ nhà Ravenclaw 20d vì bắt nạt , nói xấu bạn trong trường. Nhà Slytherin lẽ ra bị trừ 10d vì không tuân thủ nội quy nhưng do tự vệ nên sẽ không bị trừ điểm.

- Cái gì ??? Cậu bị gì vậy, Hermione Granger? Nó là con của một tử thần thực tử đó, là kẻ đã theo lệnh kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó muốn tiêu diệt chúng ta đó – hai thằng nhà Ravenclaw hậm hực lên tiếng.

Nói xong nó quay qua hai thằng Ravenclaw đang vô cùng tức giận:

- Có là con của tử thần thực tử thì cũng là chuyện của người khác , hai cậu không cần phải xen vào những chuyện như vậy. Và cậu nên nhớ nhờ mẹ cậu ta mà Harry không chết nên mới có thể có cơ hội tiêu diệt Voldemort . Vì thế.. đừng có khinh thường người khác trong khi hai cậu chẳng hề xuất hiện trong trận chiến.(dzu~ dzoi lun http://dienanh.net/forums/images/smilies/yahoo-smiley/24.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/yahoo-smiley/24.gif) )

Hai thằng nhà Ravenclaw bỏ đi với một bộ mặt hầm hầm. Rồi Hermione quay qua nhìn thằng Malfoy “Kỳ này đảm bảo mình sẽ toả sáng trong hắn ta vì vừa giúp hắn , hắn sẽ phải biết ơn mình. kakaka kakaka” – nhưng giọng thằng Malfoy đã cắt ngay dòng suy nhĩ đó của nó.

- Cười gì,đồ nhiều chuyện! Tôi sẽ không cám ơn cô đâu. Đừng tưởng mình giỏi

- Thái độ cậu vậy đó hả ! Trừ nhà Slytherin 10d vì vô lễ với Thủ lĩnh nữ sinh – Nói rồi nó bỏ đi không thèm nhìn thằng Malfoy lấy một cái.

- Hôm nay trời đẹp quáhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/gem39.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem39.gif) – Luna bước ngang qua thằng Malfoy nói với một đôi mắt mơ màng . Khòi phải nói cũng biết câu nói của Luna như “ thêm dầu vào lửa” khiến máu như dồn hết lên cái mặt nhợt nhạt của Malfoy . Và bây giờ mặt nó đỏ không khác mái tóc nhà Weasley là mấy. Nó vừa định lên tiếng thì Luna quay qua hỏi nó với một bộ mặt ngây thơ vô-số-tội khiến người khác tức điên lên :

- Trời hôm nay mát lắm mà. Sao mặt anh đỏ thế? Anh thấy trời nóng lắm hả ? Hay anh bị con Xì Tảo làm phiền . Có cần tôi đuổi nó giùm anh không - vừa nói cô nàng vừa lấy tay quơ quơ như thể đang đuổi một con gì đó trên đầu Malfoyhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif)


Bây giờ cái mặt Malfoy đỏ đến nỗi không một mái tóc đỏ nào sánh được. Nó tức tối gằn giọng:

- Luna , mày muốn…

- Ah, mắt kính của tôi - thằng Draco chưa kịp nói xong đã bị Luna cắt lời và bỏ chạy theo đôi mắt kiếng dưa leo đang bay giữa Đại Sảnh Đường.

Thằng Malfoy đứng im nhìn theo bóng Luna và lầm bầm chửi – Lovegood … đồ khùng .. đúng là đồ điên.


Chap 2: HARRY VS GINNY.



Trời hôm nay thật trong xanh không một chút mây. Gió thổi nhè nhẹ làm Hermione thấy thật dễ chịu. Đứng lên chào Ron rồi cô nàng hất nhẹ mái tóc xoăn và sải bước đến thư viện . Ngồi xuống chỗ quen thuộc sau khi đã lựa được cuốn sách “ Lịch Sử Những Phù Thuỷ Muggle”, nó lật nhẹ trang đầu tiên . Đọc được vài dòng nó đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên

- Chào bồ- Harry nhìn nó cười

Nó mỉm cười nhưng không đáp . Bên cạnh Harry là Ginny và mấy hôm nay nó chẳng hiểu sao cứ gặp hai đứa này là nó lại cảm thấy không thoải mái . Nó cũng không hiểu vì lý do gì, chỉ biết dạ dày cứ cào cào và đâu đó trong người cứ nhoi nhói .

- Anh Harry…

- Anh Harry…

- Anh Harry…

Trời ơi sao con bé có lắm câu hỏi thế không biết ??? Mà câu nào cũng phải là Harry trả lời .Thiệt tình, nó thấy bị làm phiền hết sức . Nó đứng lên bước đi mà không thèm chào hai đứa một tiếng. Đúng là khá bất lịch sự nhưng nó không thể nào đọc được gì khi có hai đứa đó.

Harry nhìn theo và cũng biết là mình đã làm phiền Hermione, nó thở dài

- Anh về phòng sinh hoạt đây! Em cứ học đi nha – nó chào tạm biệt Ginny nhưng con nhỏ cũng chạy theo

- Về chung luôn nha anh – Ginny lên tiếng


Thằng Harry đành gật đầu miễn cưỡng .Dạo này nó cứ phài ở bên Ginny suốt chẳng hề nói được gì nhiều với Hermione, ngoại trừ mấy câu xã giao bình thường như “chào bồ” . Nó thấy chán vô cùng và cũng thấy hơi trống trải . Có Ginny bên cạnh nó cứ tưởng sẽ hạnh phúc lắm chứ nào ngờ mọi chuyện lại không như nó nghĩ.
1 ngày …2 ngày… rồi 1 tuần…
Dạo này cứ một tuần thì có đến năm ngày nó và Ginny cãi nhau vì những lý do vớ vẩn như về bạn bè của Ginny muốn gặp Harry nhưng nó từ chối vì không thích ồn ào,thế là Ginny và nó cãi nhau; nào là về không hợp sở thích. Quan điểm không hợp nhau của hai đứa khiến nó mệt mỏi . Không nghĩ nữa, nó ngoạm một miếng bánh mì bơ nhân nho. Bên cạnh nó,Hermione đang ngoạm một miếng bánh donut.

- Áhhh…. - tiếng Hermione la thất thanh ,cả nhà Gryffindor quay qua nhìn (hay đúng hơn là cả Đại Sảnh Đưòng). Lúc này, Hermione gần như là thở ra lửa . Harry vội đưa cho nó cốc nước bí rợ. Cô nàng uống liền một mạch rồi liếc nhìn Fred và George.

Hai người đó đang cười ngặt nghẽo . Và dường như Hermione đã đoán được chuyện gì đang xảy ra, Harry cũng thế. Trong chiếc bánh donut chắc chắn đã bị Fred và George bỏ bột “cay xịt khói” . Ron cũng hùa theo mà cười làm Hermione tức hết sức và lẽ dĩ nhiên Ron được phản hồi lại ngay ánh mắt “ cười nữa thì sẽ biết tay” của Hermione nên liền nín lại. Bình thường thì Harry chắc chắn sẽ cười nhưng sao hôm nay nó khác vậy? Harry đưa thêm cho Hermione một cốc nước bí rợ và nhìn cặp anh em song sinh:

- Không vui lắm đâu!- nó hơi gằn giọng.

- Sao thế ? Vui mà.Anh cứ nghĩ là em sẽ thích, em sao vậy, Harry???- Fred hỏi nó không giấu khỏi một bộ mặt hơi ngạc nhiên trước thái độ của Harry.

Harry không trả lời vì chính nó cũng không biết tại sao lại như vậy. Tự dưng thấy cô bạn thân bị chơi xỏ nó không khỏi lo lắng và tức tối. Harry thấy lạ vô cùng và bắt đầu ngẫm nghĩ về chuỵện đó.
Hết giờ ăn ,Harry bỏ lên phòng một mình chẳng thèm chờ Ron. Suốt đêm nó không ngủ được cứ nằm suy nghĩ mối quan hệ giữa nó, Ginny và … ah… ùhm…Hermione . Cuối cùng chỉ tổ nhức đầu mà không có kết quả gì nên nó quyết định đi ngủ mai sẽ nói chuyện với Ginny sau. Nó không muốn suy nghĩ thêm cho nhức đầu nữa.

Chiều hôm sau
Harry bước lên cầu thang để đến phòng sinh hoạt chung tìm Ginny nhưng vừa đi đến giữa cầu thang nó đã thấy một cảnh tượng không mấy đẹp đẽ: Ginny đang cười đùa thân mật với một đứa nhà Hufflepulf

- Ginny ,anh có chuyện muốn nói – nó lên tiếng trước và hơi gằn giọng

Ginny theo sau nó ,lén nở một nụ cười

- Ginny àh, em không nên thân thiết với người khác như thế. Nếu huynh trưởng đi kiểm tra ,em sẽ bị trừ điểm đó. Mà em cũng nên nhớ mình là huynh trưởng nhà Gryffindor chứ

- Anh ghen hả ???

- Anh biết Hermione lại này kế này cho em đúng không? Anh chỉ lo nếu chị ấy bắt gặp thì sẽ khó xử lắm, em cũng biết Hermione là Thủ lĩnh nữ sinh mà.


- Anh đừng có nói với em cái kiểu cứ như ông già Ronald Weasley nhà em vậy – Ginny gắt lên

- Anh không muốn cãi nhau với em nữa Ginny. Anh đã mệt lắm rồi và anh nghĩ quan điểm của chúng ta khác nhau. Anh nghĩ chúng ta không hợp nhau. Và… thực ra…anh nghĩ bản thân mình hơi ích kỷ.

Ginny nhìn nó tỏ vẻ em chẳng hiểu gì cả nên nó đành nói tiếp:

- Năm thứ 6,…ah không…trước đó ,em hay theo anh nên đến năm 6 khi em quen Dean ,anh hơi ghen tỵ. Anh nghĩ lúc đó anh thích em nhưng thực ra…uhm…chỉ là anh ích kỷ…Anh cũng bị Ron ảnh hưởng và luôn coi em như em gái nên mới có thái độ như thế…

Ginny đứng như chết lặng. Cô bé như không tin vào tai mình:

- Vậy bây giờ ý anh nói là…

- Anh muốn chia tay … anh mong em sẽ trở thành em gái của anh cũng như Ron vậy… anh thật sự xin lỗi…


- Được thôi…nếu anh muốn- cô bé nói trong tiếng nấc rồi quay đi bỏ về phòng sinh hoạt . Thằng Harry đứng im lặng và thấy mình như vừa mất đi một người thân thiết , nó thật sự cảm thấy rất có lỗi.

1 tuần trôi qua
Ginny đang sải bước ngoài sân và gặp Harry. Harry biết Ginny khong muốn thấy nó vì cả tuần nay cô bé chẳng hề nói chuyện với nó câu nào.Ginny bước đi, lòng nhẹ nhàng hơn nhưng đối với cô bé đây là một quyết định khó khăn. Cô bé không giận Harry( đúng hơn là chỉ giận được một ngày) nhưng quá khó để đối mặt với chuyện này.
Bất chợt Ginny lên tiếng làm nó giật mình :

- Anh Harry, thật ra em suy nghĩ lâu rồi …. Và em đã thông suốt … em không muốn cứ giận anh mãi về chuyện này … em không muốn chúng ta thành người dưng không quen biết

Cô bé cười nói tiếp trước cái mặt ngớ ra đến tức cười của Harry:

- Anh phải tốt với em gái đó…mấy thôi em sẽ méc anh Fred và George để hai ảnh quậy anh te tua luôn…

Và lúc này mặt thằng Harry rạng rỡ hết chỗ nói . Nó cười gần như là chẳng thấy mắt đâu nữa.
(Bravo cho Ginny cái nào! Sáng suốt ,quả thật là sáng suốt hết chỗ nói)

Chap 3: THE START OF SOMETHING…OR NOTHING???




- Anh Harry … - Tiếng mấy cô bé lớp dưới lại đến chỗ bọn nó.

- Nè ,bồ tèo ! Mình ước gì bồ có thể chia cho mình được vài em. Bản thân mình thì… uhm…bồ biết đấy – Ron nhìn qua Hermione rồi tiếp – sau khi bị “ nâu xoăn” đá thì… vẫn đang lonely và mình muốn kiếm vài em – nó vỗ vai Harry

- Bồ im đi Ron! Mình chẳng thấy có gì hay cả - Hermione bực mình nhìn nó

- Nhưng mình thấy Harry sướng quá . Chỉ là mình cũng muốn được như thế - Ron hơi ngạc nhiên trước thái độ của Hermione.

- Bồ có thôi đi không ? Mình đang ăn và muốn ăn ngon lành bữa này, cho nên bồ làm ơn im im đi – Hermione gắt lên

Nói rồi Hermione đứng dậy bước đi ,bỏ lại Ron ngơ ngác nhìn Harry và đương nhiên đáp lại là ánh mắt đó của Ron là một cái nhún vai như “ có ma mới biết” . Không hiểu sao Harry cảm nhận được như có một cơn lửa giận đang âm ỉ trong Hermione và nó sẽ bộc phát bất cứ lúc nào . Nó đứng phắt dậy chào Ron một cái rồi vội vàng với tay lấy thêm một miếng bánh mì phết bơ mùi bí ngô ,sau đó đuổi theo Hermione.

- Hermione … ực…Hermione… ặc … chờ mình với – nó vừa chạy vừa gọi với theo cô bạn tóc nâu xoăn.

Hermione quay qua nhìn nó rồi bỏ đi luôn. Chưa bao giờ Hermione muốn cho thằng này một đấm vào mặt như lúc này. Vừa mới chia tay với Ginny,tất nhiên tin tức đã được lan truyền đi khắp nơi một cách nhanh chóng , và bây giờ đám con gái ngày nào cũng bu quanh Harry làm cho nó bực chết đi được. Nhìn mấy đứa đó, Hermione chỉ muốn trừ mỗi đứa 100d vì cái tội làm phiền nó học hành. Đương nhiên, lý trí kiềm chế , không thể nào làm như vậy được. Nó không thể nào vì một chuyện nhảm nhí thế này làm mất đi hình tượng Thủ lĩnh nữ sinh “xinh đẹp ,dễ thương , ân cần ,chu đáo” (vế sau là Hermione tự nghĩ thầm) trong lòng mọi người được. Mà thằng Harry là gì của nó chứ ,nó làm sao có thể tức giận chỉ vì mấy đứa con gái đeo bám Harry. Mà…
Suy nghĩ của nó bị cái kéo tay của thằng Harry làm đứt quãng. Quay qua, nó thấy Harry đang thở hổn hển:

- Bồ … hờ hờ… đi …sao…mà …mà…

- Bồ thở hết đi rồi hãy nói – Hermione nhìn nó mà luôn phài tránh cười bởi vì gương mặt nó lúc này ngó tếu hết sức.


- Ah …e hèm… uhm …uhm… - Harry lấy giọng – sao bồ đi nhanh thế ? Mình kêu mà nồ không nghe thấy àh? Hay là bồ cố tình làm lơ mình? Làm mình chạy theo đứt cả hơi – nó nhìn Hermione rồi nói tiếp - Thật ra thì dạo này bồ làm sao vậy ? có chuyện gì sao?

- Đâu có gì đâu – Hermione giả bộ không biết gì

- Nhưng mình cứ thấy bồ giống như đang giận mình áh… cứ kỳ kỳ sao ấy…

- Mình đâu có giận bồ? Bồ suy nghĩ nhiều quá đó ?

- Nhưng… nhưng mà…-Harry ấp úng- không lẽ bồ thấy mấy cô bé quanh mình rồi giận hả,… không lẽ là bồ đang ghen – nó nói nhưng cũng không dám chắc lắm.

- Ghen…ghen gì chứ??? bậy bạ không àh – Hermione đỏ mặt – mình có ghen gì đâu chứ ? Ai thích bồ đâu mà ghen...http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif)

- Àh…ừ thì.mình tưởng là…

- Tưởng gì ? Thôi ,mình vào thư viện học đây , gặp lại bồ sau – Hermione cố tình đánh trống lảng – mà mình nói lại, mình chỉ bực mình vì bị mấy đứa đó làm phiền thôi – nó đính chính lại thêm lần nữa.

- Ùhm, mình biết rồi… hẹn gặp lại bồ - Harry bước đi - vậy mà mình tưởng …

- Lầm bầm gì đó… - Hermione hỏi

- Đâu có gì… -Harry xua tay

Rồi hai đứa nó cùng đến thư viện .Mặt “tóc nâu xoăn” thì đỏ, còn “tóc đen rối” thì như tự kỷ. Nói đúng hơn thì Harry đang tự cốc đầu mình về cái suy nghĩ rằng Hermione thích nó. Đúng là viễn vọng. Nhưng nếu không thì tai sao cứ hay nổi giận vô cớ với nó như vậy, chuyện cũng đâu có gì lớn lắm đâu, vò đầu bứt tóc , nó không thể hiểu nổi suy nghĩ của bọn con gái. Thật đúng là…

Trời chiều thật mát ,gió thổi nhè nhẹ luồng vào làn tóc của Luna. Đúng là thời tiết lý tưởng . Luna luôn thích những ngày trời nắng nhẹ ,hơi hắt gió. Như vậy, mái tóc vàng óng và làn da trắng sáng của nó sẽ nổi trội lên giữa đám đông. Uhm…mặc dù nó cũng không phải là kiểu người thích nổi bật nhưng ý thức về vẻ đẹp tiềm ẩn (tìm hoài không thấy) cũng hình thành đôi chút . Bỗng nó thấy lành lạnh sống lưng khi nghe phải cái giọng eo éo:

- Anh Draco, hôm nay trời đẹp nhỉ ? Mình đi dạo nha! Con Pansy Pakinson níu níu cánh tay thằng Malfoy
-
- Tránh ra đi ! không hứng ! - Thằng Malfoy đẩy nó ra.

Luna liếc mắt nhìn bọn chúng cảm thấy ớn ớn trong người . Nhìn những con nhỏ õng a õng ẹo đi theo thằng Malfoy làm cho nó có cảm giác buồn nôn hết sức. Mà thằng Malfoy có gí hay ho chứ ! Uhm… thật ra thì cũng có chút đẹp trai nhưng sao bằng anh Cedric chứ, mái tóc vàng cũng khá bảnh nhưng…còn tệ hơn đầu tóc bù xù của anh Harry (là do Luna nghĩ thôi) và cái tính thì… nghĩ tới đây nó thấy ghét cái mặt vênh vênh tự đắc của thằng này dễ sợ.

- Luna Love Khùng! Nhìn cái gì chứ? - Thằng Goyle lên tiếng

- Không nhìn , là đang cảm thương http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif)– nó trả lời nhưng nhìn chằm chằm vào Pansy.

- Đúng là khùng ! giờ này cô đi cảm thương cái gì chứ ? – Pansy châm chọc.

- Thì cảm thương cho tôi khi một ngày trời đẹp thế này lại gặp phải một nhóm người không ra gì khiến cho tôi buồn nôn.
http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif)
- Muốn gây sự hả , lập dị ? – bây giờ Malfoy mới lên tiếng.

- Ủa? có sao?? – nó lại nhìn lên trời với đôi mắt mơ màng thừơng ngày – gió mát nhỉ ? http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem39.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem39.gif)-rồi bước đi tỉnh bơ bỏ lại cả đám thằng Malfoy đang đỏ bừng mặt tức giận. Thế là thiếu gia Malfoy của nhà Slytherin bị quê chập 2.

- Mày nghĩ sao, Malfoy ? con Luna lập dị đó? – thằng Goyle nhìn nó , ánh mắt đầy nham hiểm.

- Tuỳ mày , chỉ cần nó bị chơi một vố là được – Malfoy đáp trả bằng một nụ cưởi khinh khỉnh khó ưa.

Chap 4: HERMIONE… YOU HAVE A MESSAGE FROM VOLDEMORT???





Luna kéo lê cái ghế một cách khó nhọc qua bàn ăn nhà Gryffindor chen vào ngồi giữa Hermione và Harry .Harry đang ngoạm một cái đùi gà thật to,quay qua nhìn Luna.

- Sao em lại qua đây ? Hết chỗ hả ?

- Cứ cho là vậy – nó đáp giọng lơ đễnh.

- Em cứ qua ngồi . Dù sao thì em cũng không hợp với đám Ravenclaw mà- Hermione nói rồi bỏ mấy miếng xúc xích vào miệng

Luna không nói gì tiếp tục với cái đùi gà đang ăn. Dù sao thì Hermione cũng thấy mừng vì nếu có Luna ngồi cùng nó có thể nói chuyện. Ít ra thì đỡ hơn cứ phải đối diện với Harry suốt. Dạo này chẳng hiểu sao nó thấy hơi khó nói chuyện với Harry , thằng này luôn làm nó ngượng.

- Chị sao thế? – Luna nhìn nó vẫn với đôi mắt mơ màng nhưng dần chuyển qua “ tỉnh bơ”

- Sao tự dưng em hỏi thế ? Em đừng nói là dùng ba cái tâm linh thần học để đoán tâm trạng chị nha. Chị đâu có tin vào ba cái vớ vẩn đó - rồi nó lai nuốt thêm một miếng thịt hầm khoai tây.

- Cái đó không vớ vẩn – Luna cãi lại – mà chị đừng đánh trống lãng nha!

- Hôm nay em đổi tính hả ? Sao em nói chuyện như Ginny vậy?

- Không nói cũng được ,chỉ cần làm theo những gì chị nghĩ. Em ăn xong rồi – nói rồi cô bé đứng lên đi lên phòng sinh hoạt của Ravenclaw. Thực lòng mà nói thì gần đây Hermione thấy Luna bớt lập dị dù vẫn còn “trung thành” với bông tai củ cải treo lủng lẳng.

Rồi Hermione cũng đứng lên chuẩn bị vào tiết Độc Dược của giáo sư Snape. Harry và Ron cũng lần lượt theo nó. Hôm nay nó không hứng thú với bất kỳ môn học nào bởi cái bụng nó đang đau đến muốn dựng tóc gáy . Chẳng phài vì ăn nhầm cái gì mà nói chung nó bị trễ tháng.

- Ăn cho nhiều đồ nóng , giờ trễ lại đau. Đúng là cái miệng(ăn) hại cái thân http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif)– nó lầm bầm

Bước vào bàn nó ôm bụng , úp mặt xuống bàn hy vọng sẽ đỡ đau. Harry ngồi kế bên nó thấy thế, lo lắng hỏi:

- Bồ không sao chứ ?

- Không sao đâu ! Mình ổn mà

15 ph sau,giáo sư Snape bước vào và Hermione vẫn còn đau . Nó không thể nào ngước mặt lên chú tâm vào bài giảng hôm nay được

- Trò Granger, tôi vào lớp rồi đấy - thầy Snape liếc nhìn nó

- Hermione…Hermione…- Harry lay nhẹ nó

- Mình ổn mà, Harry – nó thều thào ,giọng yếu ớt

- Hermione làm sao ấy nhỉ ? Hỏi thì bảo không sao nhưng… không lẽ … Voldemort còn sống và ếm lời nguyền độc đoán vào Hermione nên bồ ấy mới như vậy! Làm sao bây giờ? …Voldemort… Hermione… àh, giáo sư McGonagall – Nghĩ lả làm, Harry nhấc bổng Hermione lên, chạy vù ra khỏi lớp để lại cho giáo sư Snape “ Con có việc gấp”.

Giáo sư Snape đương nhiên trừ nhà Gryffindor 30đ và Harry cùng với Hermione sẽ bị cấm túc nhưng là sau khi cô khỏi bệnh. Uhm ít ra thì Ron cũng đỡ lo khi thấy thầy Snape lại nhân đạo đến như vậy và bây giờ nó chỉ mong tiết học mau kết thúc để chạy đến bệnh xá. Tuy khá lo lắng nhưng Ron cũng biết được bao nhiêu con mắt nhà Gryffindor đang nhìn chằm chằm theo Harry và Hermione.

- Giáo sư McGonagall… giáo sư… - Harry thở hổn hển – Giáo sư … Hermione… bồ ấy bị Voldemort ếm bùa và giờ đang đau đớn lắm…. giáo sư coi giùm bồ ấy…- Nó phải ngừng lại để khỏi phải chết vì hết hơi.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif)

- Đươc rồi.. trò để ta xem… - Giáo sư McGonagall cũng có phần lo lắng.

30 phút sau

Harry đang ở ngoài chờ và vừa thấy giáo sư McGonagall bước ra, nó hấp tấp:
- Thưa giáo sư… bạn ấy???

- Không sao đâu… Hermione vẫn ổn .. trò đừng lo…

- Nhưng… nhưng… bạn ấy rất đau và… bạn ấy bị gì vậy, thưa giáo sư???http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif)

- Không có gì… trò đừng lo quá…. giờ Hermione đang nghỉ… trò về phòng sinh hoạt trước đi.

Nó không muốn nhưng cũng đành lê bước về phòng sinh hoạt. Nó lẩm bẩm:

- Bồ ấy bị gì nhỉ??? Sao lại như vậy???http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif)

- Mày đúng là thằng đần, Potty!http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/augenrollen.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/augenrollen.gif)- Draco đang đứng gần đó, nhìn nó với nụ cười nửa miệng.
Hình như chuyện của Hermione đã lan ra khắp toàn trường và rất ít người biết được sự thật chính xác ( trừ một số người)

Chap 5:LUNA’S FEELING


Harry vừa về tới phòng sinh hoạt chung đã gặp Ron hấp tấp chạy đến:

- Sao rồi ? Bồ ấy có sao không ? – Ron lo lắng.

- Giáo sư McGonagall bảo Hermione không sao nhưng mình thấy bồ ấy đau lắm . Hay là thực sự đã bị Voldemort ếm lới nguyền độc đoán rồi ? http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/mad.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/mad.gif)Vì giáo sư lo nên không nói cho mình biết …- Harry càng nghĩ càng lo cho cô bạn của mình, nó bắt đầu tưởng tượng ra nhiều thứ lời nguyền khác.

- Bồ tỉnh lại đi – Ron cắt ngang – Voldemort đã chết rồi và chính bồ là người đã giết chết hắn ta – Ron lay vai nó rồi kéo nó về phòng.

- Uhm… mà Hermione bị đau bụng … giáo sư McGonagall lại nói không sao … không lẽ… ah … - Ron la lên như vừa hiểu được vấn đề gì đó

- Không lẽ gì … bồ biết Hermione bị gì hả? Mà có vẻ như thằng Malfoy cũng biết đó – Harry vẫn ngây thơ nói

Ron nhìn nó trợn tròn đôi mắt, nó không ngờ rằng một đứa thông minh như Harry về nhiều lĩnh vực (ít ra là hơn Ron) lại có thể ngốc đến vậy.

- Khi mình bước ra từ bệnh xá thì gặp Draco Malfoy , mình đang lầm bầm không biết Hermione bị gì thì thằng Malfoy bước lại và chửi mình là thằng đần . Mình cũng không còn hơi sức mà cãi lại nó nữa.

- Bồ đúng là thằng đần – Ron nhìn nó với vẻ bó – tay -với- bồ.

- Cái gì? –Harry ngạc nhiên la lên – Nèh, Ronald Weasley … bồ muốn gì hả??? Hermione bị gì? Mau nói đi – Harry gắt lên. Nó cảm thấy bực mình hết sức khi ngay cả Ron cũng biết mà nó lại không (cũng dễ hiểu thôi ,Harry đâu có em gái giống Ron thì làm sao lại hiểu mấy vần đề này,chắc chắn là dì Petunia không bao giờ nói gì với nó rồi).http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/embarrassed.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/embarrassed.gif)

- Không nói , để cho thằng ngu như bồ tự hiểu lấy – Ron trêu chọc rồi đi vào phòng ngủ để mặc Harry vẫn đau đầu suy nghĩ xem cô nàng bị bệnh gì.

Trời hơi sụp tối ,ánh nến thì chói chói, còn Hermione mang cái bụng đói bước ra khỏi bệnh xá để về phòng sinh hoạt . Cô vuốt lại mái tóc rồi từ từ bước ra. Nói chung là bây giờ còn hơi đau nhưng mà cũng ok nhiều rồi.

“ Thuốc của cô McGonagall hiệu quả ghê, cũng may là bớt đau… hahaha mai mốt cứ ăn đồ nóng rồi xin cô thuốc. Tội gì đồ ăn ngon mà hổng ăn lalala http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif)” – Hermione ngẫm nghĩ và cảm thấy nhẹ cả người ,khoẻ hơn và bây giờ cô có thể lôi được thằng Harry ra khỏi đám con gái lớp dưới nữa là… Cô nàng mỉm cười hít một hơi thật sâu để tận hưởng không khí trong lành rồi sải bước về phòng .Vừa về đến phòng sinh hoạt ,cả đám con gái nhà Gryffindor đã nhào đến ôm làm nó suýt ngã .Cũng may là có Ron và Harry không biết đã ở đằng sau từ lúc nào.

- Chị bị sao vậy ? Em nghe anh Harry nói chị bị kẻ -mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy ếm bùa - một con bé năm thứ 3 bước tới nắm lấy tay nó

- Hả? …ơh… Đâu có … chị đâu có…vậy …oh…uhm – nó không biết trả lời như thế nào với cái ý tưởng “phong phú” đến nỗi nó phải ném một cái liếc mắt đầy ác ý cho Harry.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif)

- Ai biểu chị ăn đồ nóng nhiều quá chi ?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif) (mặc dù thức ăn đó là toàn bị Ginny dụ dỗ ăn ) – Ginny thì thầm vào tai Hermione và cười ngặt nghẽo như Fred ,George làm cho cô nàng quê muốn độn thổ.

- Thuốc này em mới bào chế ? Chị uống vào sẽ bớt đau bụng đó - giọng nói lơ đễnh đầy mơ mộng vang lên sau lưng Hermione và chắc chắn đó là Luna Lovegood.

- Cảm ơn em ! – Hermione mỉm cười nhưng cũng thấy ớn ớn vì khó mà tin tưởng được vào tay nghề của Luna . Độc dược mà cô bé còn làm bậy huống chi là thuốc .Nói đến Hermione rợn cả người vì tưởng tượng cảnh mình sau khi uống thuốc.

- Nè, mấy em không định để cho Hermione nghỉ ngơi hả ? – Ron lên tiếng .Phải nói chưa bao giờ Hermione thấy Ron sáng suốt như lúc này ,sự cứu viện xuất sắc . Nó thầm cảm ơn anh chàng tóc đỏ.

Mấy đứa trong phòng đi hết về phòng ngủ của tụi nó chỉ còn lại ba đứa Harry ,Ron,và Hermione.

- Ủa ? Sao hai bồ không đi ? – Hermione nhìn chúng

- Thì ở lại hỏi thăm bồ - Ron nhe răng cười rất nham nhở nhưng nụ cười chợt vụt tắt nhanh chóng – Chết cha ! Bài tập tiên tri . Mình quên mất – Nói rồi Ron chạy về phòng nhanh đến nỗi Hermione chỉ còn nghe tiếng nó thoáng qua câu – Mình đi trước - bộ dạng Ron ngó tức cười tới nỗi Hermione không thể nào nhịn được cười

- Bồ cười gì vậy ? - giọng Harry ngây thơ

- Ah… không có gì - giờ Hermione mới để ý thấy Harry vẫn còn ở đây.

- Thế bồ có sao không ? Mình lo cho bồ lắm.

- Mình không sao thật mà Harry – Hermione cố chứng tỏ rằng mình đã khoẻ - Mình còn có thể lôi bồ ra khỏi mấy con bé lớp dưới nữa mà .

- Ủa ? Bồ lôi mình ra làm chi ? Bồ không thích mình đứng với mấy nhỏ đó hả ?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif)

- Không … không phải … ý mình là…thôi mình về phòng đây…mình buồn ngủ rồi – Hermione cúi mặt xuống cố không cho nó thấy gương mặt đỏ ửng của mình rồi bước thật nhanh về phòng .

- Thế bồ bị gì vậy ? – Harry hỏi với theo.

- Không có gì mà … bồ ngốc quá … cái đó mà cũng hỏi hoài …(làm tác giả phải viết mỏi tay)- Hermione nói rồi vọt lẹ đi mất tiêu

Harry ngó theo bóng dáng cô nàng cho đến khi khuất dạng rồi mới đi về phòng ngủ nam với gương mặt đăm chiêu suy nghĩ .Harry không biết có một ánh mắt đang dõi theo nó. Cô bé tóc đỏ đứng sát mép tường cười :

- Anh ngố thiệt!

Xa xa là một nu cười khinh khỉnh vô tình đi ngang qua:

- Một cặp ngu đần !

………………………………………… �� �………

Reng …reng …reng
Hermione bước nhanh đến nhà Ravenclaw kéo Luna cùng đến Đại sảnh đường. Luna cũng vừa mới xong lớp Tiên Tri.

- Lúc nãy em học giờ Tiên Tri hả ? –Hermione hỏi, không cần đợi Luna trả lời nó đã tiếp - Chị nghe Ginny nói em đã lần đầu tiên hoàn thành một bài Tiên Tri thành công hả và nó có liên quan đến Draco Malfoy. Nó nhướng mày nhìn Luna ( Ravanclaw và Gryffindor học cùng một lớp Tiên Tri)

Đáp lại nó vẫn là thái độ tỉnh bơ đến khiến người khác phải sốt ruột của Luna

- Có thể cho là vậy

- Nhưng chính xác thì em đã tiên tri được gì ? – Hermione lộ ra vẻ tò mò

- Không nhiều ,…đại loại là em mất một món đồ dù em không biết đó là gì và Draco … uhm…cũng gần như là biết chuyện đó hay sao , cũng có thể là “an ủi” em – Luna đáp ,đôi chân vẫn không ngừng nhảy điệu gì đó thì chỉ có cô nàng mới biết.

- “ An ủi” ??? Nó mà biết hả ? Thằng đó … không đời nào . Chỉ là sao em vẫn tỉnh bơ như vậy ? – Hermione la lớn.

- Chuyện bình thường mà, ngày nào em chẳng mất đồ . Tuy giáo sư Trellawney nói em đã hoàn thành bàt tập một cách xuất sắc nhưng em không nghĩ chuyện này là đúng – cô bé nhún vai ra chiều bất cần đời

- Uhm..chị cũng nghĩ vậy- nói rồi Hermione kéo nó tới bàn ăn nhà Gryffindor để cùng “đánh chén” bữa ăn trưa.

Chap 6: DRACO MALFOY… YOU LOSE


Hôm nay thời tiết không tốt như mọi ngày ,thỉnh thoảng có vài cơn mưa nhẹ lất phất . Draco Malfoy từ thư viện bước ra ,ánh mắt như thể đang muốn giết hết tất cả mọi người xen lẫn một nỗi buồn. Hôm nay bên cạnh Draco không có Pansy Pakinson . Nó đến gốc cây sồi ,một trong những nơi được cho là kín đáo nhất của nó. Nó ngồi xuống đầu dựa vào gốc cây ,đôi mắt vẫn rực lên như nuốn giết chết mọi người .Nó nhắm mắt lại, thở hắt ra.

Flash back

- Anh kia trông cũng bảnh qua ha?- một con nhóc năm thứ nhất nói – xì xầm… xì xầm… những lời khen ngợi làm thằng Malfoy không thể không nở một nụ cười kiêu ngạo” Mấy con nhỏ này bây giờ mới thấy là mình đẹp àh, có thiểu năng quá không.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cold.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cold.gif) Mình là Draco Malfoy, không chỉ đẹp rạng ngời mả còn chói loá bởi phong độ đỉnh cao và dòng máu tự hào thuần chủng nữa. Pure blood… đúng … chính là Pure blood… hahaha…” (cười như con cá tra -> lời của tác giả đó)http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem28.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem28.gif)

- Thằng đó là con trai của tử thần thực tử đó, nó cũng đã từng là tử thần thực tử. Nó là Draco Malfoy đó - một thằng năm thứ 6 nhà Gryffindor cảnh báo.

Hai mắt thằng Draco long lên sòng sọc, quay qua nhìn thằng ấy:

- Mày nói gì? Cái gì tử thần thực tử? Mày nói lại coi – nó la lớn.

- Thì mày thực sự là con của một tử thần thực tử. Tao đâu có nói sai hả, thiếu gia Draco Malfoy - thằng ấy châm chọc.

- Ói ra bọ ngựa, ốc sên – Malfoy chĩa đũa phép vào thằng ấy. Cả thư viện đều nhìn nó

Nó quay đi, ánh mắt vô hồn nhưng như chợt nhớ ra điều gì, nó quay trở lại. Đạp lên người thằng nhóc ấy, nó nở nụ cười khinh bỉ:

- Mày đừng nghĩ trong thư viện thì tao sẽ không làm gì được mày. Mày nên nhớ tao là ai và hành động của mày cũng phải trả giá chứ nhỉ? – nó vừa nói vừa vuốt vuốt cây đũa phép – Mày đã đụng đến thiếu gia Draco Malfoy thì hình phạt lúc nãy còn khá nhẹ cho mày – nó chĩa đũa phép vào mặt thằng kia chuẩn bị cho một lời nguyền “cắt sâu mãi mãi” thì …

- Tước khí giới – giáo sư McGonagall hô to.

Và sau đó đương nhiên là một tràng giáo huấn của cô, nhà Slytherin bị trừ 30d ( vì giáo sư cũng thông cảm cho nó ), và Malfoy bị cấm túc một tuần ở thư viện ( để xếp sách).

End flashback.

Đôi mắt nó vẫn nhắm, nó không muốn quay về thực tại. Nó thật sự nhớ ba mẹ nó. Nó muốn chìm trong giấc ngủ mãi và không hề nhận ra một cô gái tóc vàng nãy giờ luôn theo dõi nó .
Luna bước đến bên chỗ của Malfoy ngồi xuống gần đó. Thằng Malfoy mở mắt nhìn nó, đúng hơn là đang trợn trừng mắt.

- Tới đây làm gì ? – Malfoy gắt gỏng.

- Làm bài tập . – Luna tỉnh bơ ngồi mở những quyển sách Độc Dược .

- Đây là chỗ của tôi .Biến đi.

- Vậy sao? Vậy mà tôi không thấy có ghi nhỉ? – Luna vẫn tỉnh và như vậy thì càng chọc tức Malfoy. – Đúng. Có những con người không bình thường nhưng ẩn sâu bên trong là một con người tốt. Nhiều người bề ngoài lập dị, làm những chuyện mà ai cũng cho là điên khùng nhưng bên trong là một người tốt bụng, dễ thương, luôn biết nghĩ cho người khác. – Luna cười (hiếm thấy =.=).http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/mad.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/mad.gif)

- Đang nói cô đó hả ? - giọng Malfoy dần hạ xuống.

- Có thể. Tuỳ anh nghĩ. Cũng như con của tử thần thực tử… - Luna hơi ngập ngừng trong khi Draco trợn tròn mắt nhìn nó kiểu như “Chính xác là cô muốn nói gì ?”

- Con của tử thần thực tử nhưng không hẳn là xấu. Là con của tử thần thực tử, tức là chỉ là con chứ không phải bản thân cũng thế hay cho dù có là tử thần thực tử nhưng người biết quay lại ít ra cũng đã nhận thức được mình sai. Mà tử thần thực tử thì cũng chẳng có gì ghê lắm, cũng chỉ là một cái tên nghe đáng sợ hơn những người thường một chút thôi. Con đường đến với tử thần thực tử thực sự cũng khó khăn không kém như khi đánh Chúa tể hắc ám… uhm… chính xác thì lúc ấy chắc chắn trong lòng những người ấy phải dằn vặt lắm. Cho nên với tôi, tử thần thực tử cũng chỉ là con người , quan trọng bản thân họ luôn là chính mình – Luna nói liền một lần như sợ Draco sẽ cắt ngang vậy.

- Đang nói tôi hả ? – Draco nhìn nó.

- Không hẳn. Anh nghĩ sao cũng được. Nói vu vơ thôi! – Luna không nhìn, nó bắt đầu cầm vài thứ lên.

- Nói xong rồi hả ? Biến đi. Tôi muốn ngủ.

- Tôi sẽ không đi, nếu muốn anh cứ ngủ, tôi làm vài bài tập. Còn nếu không muốn gặp mặt tôi thì anh có quyền đi. Với lại nãy giờ tôi đâu có ép anh ngồi nghe tôi nói, là anh tự nghe đó chứ - Luna bỏ vài thứ gì đó vào lọ thuốc mà Draco không rõ đó là gì. Hết cách, thằng Draco đành im lặng nhắm mắt.

5’ sau
Xoảng
- Áh ,phải làm lại rồi…http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif)

10’ sau
- Nhầm rồi….http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif)

15’ sau
Khét khét….http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif)

- Sao khét khét vậy ta ? – Malfoy đành mở mắt và hiện ra trước mắt nó là một làn khói, bên cạnh là một con bé tóc vàng lắm lem.

- Đồ ngu, cô đang làm gì vậy ? – nó la lên - Muốn cho tôi cùng thành heo quay hả ?
http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem43.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem43.gif)
Luna im lặng ……….

- Làm cái gì đó .Đưa đây coi – Malfoy nhìn nhìn rồi nói – Bài tập độc dược hả ? Dễ ợt đối với Malfoy thiếu gia. Tôi sẽ chỉ, cô làm cho lẹ rồi biến đi để tôi ngủ - Nó đưa mắt nhìn Luna, con bé cười ( second time^^) rồi liền đưa một chồng bài tập cho nó

15’ sau
- Cái này … làm vầy đó…BỎ VÀO…- Malfoy la lên.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif)

- Ngu quá ! LÀM LẠI….. –Malfoy lại la nó. “ Cô đúng là phân loại không đúng nhà mà!”

- Đần ! Lập dị! Đưa đây ….- Malfoy gắt gỏng

45’ sau
- Woa …xong rồi ….giỏi quá…- Luna thở phào

Draco nghe được khen nở lỗ mũi cười trông thật đáng ghét. Biết lỡ lời, Luna tiếp:

- Ý tôi là …. Mình giỏi quá ! Haha - rồi đứng lên bước đi

- Là tôi làm chứ ! – Malfoy la lên.

- Tôi không cảm ơn anh đâu. Mà thực sự phải nói, anh quả là thầy giáo tồi đó Draco Malfoy - rồi nó quay mặt đi nói tiếp nhưng không nhìn Malfoy. – Tuy anh là giáo viên tồi nhưng có lẽ anh không phải là người xấu còn người tốt thì tôi chưa chắc - rồi lướt đi nhanh như gió, chính xác hơn là đi chân sáo lon ton.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/augenrollen.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/augenrollen.gif)

Malfoy nhìn theo bóng nó khuất dần rồi cười “lập dị”.

mình rất thích truyện của bạn :)
thật sáng tạo và độc đáo ;))
nhưng vì dài nên mình mới chỉ đọc đc đến đây thôi :-ss
hôm nào rảnh mình sẽ ghé vào đọc tiếp :D
chúc ngòi bút của bạn ngày càng sáng tạo hơn nhé :X

mandy89
Fri-25-09-2009, 11:09 PM
Chap 7:IT’S SO EMBARASSING!


- Trời ơi, sao nắng dữ vầy nè ? – Hermione than vãn tay cầm cuốn sách che ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào làn da trắng sáng.

- Không lẽ bồ ấy sợ “nắng sẽ làm đen da em mất” hả ? – Ron vừa nói vừa cười sằng sặc nhưng liền im bặt khi thấy Hermione đang quắc mắt nhìn nó.

Thằng Harry chen lên đi trước Hermione rồi quay lại cười cười trước ánh mắt ngạc nhiên của Hermione :

- Che cho bồ để không thôi tụi mình lại bị tra tấn … hì hì – nó nhe răng cười. Hermione quay mặt cười mỉm mỉm nhưng chợt nghe một cái giọng nó ghét vô cùng.

- Cô Granger ! Cậu Potter ! Đừng quên hôm nay hai cô cậu bị cấm túc trong “ Rùng Cấm”, nhớ đến cho đúng giờ - giáo sư Snape nói rõ từng tiếng một và nhìn chằm chằm vào tụi nó rồi bỏ đi.

- Khổ cho hai bồ rồi – Ron thở dài, nhìn tụi nó đầy thông cảm.

Văn phòng giáo sư Snape:
- Những gì hai trò cần làm - thầy Snape đưa cả một danh sách dài kỷ lục cho hai đứa và vẫn không thèm dòm tụi nó đến một cái. Đúng là cho dù tụi nó biết rất rõ rằng ông ta là người tốt nhưng vẫn không thể nào ưa nổi cái kiểu cách này của ổng.Cái mặt ổng lúc này nhìn như hà bá sống dậy và dù Hermione có biết ổng không phải ghét tụi nó như lúc trước nhưng mà nó vẫn muốn ếm cho ổng cái bùa “ba la ba la… MNM” (giống chocolate M&M nhỉ?)
(Phóng viên : tác giả cho hỏi bùa ấy là gì thế?
Tác giả: kakaka… dịch cho đầy đủ là “ba la ba la… mặt như ma” do tác giả tự chế)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif
Hai đứa nó nhận lấy bảng danh sách dài như “ hồ sơ thần chết” rồi đến Rừng Cấm. Trên đường đi, Hermione cứ liếng thoắng, đại loại như : “ mình sẽ tìm số thảo dược này, bồ là những cái này…rồi nè, mình thấy nó rồi” hay “mình đã đánh dấu rồi, chúng mình chia nhau đi tìm nha” ; trong khi Harry chỉ biết im lặng nhận lệnh. Thực lòng mà nói, Harry không yên tâm chút nào khi để cô nàng đi một mình cho nên nó đã đi theo. Thỉnh thoảng nó lại nghe Hermione reo lên “ah,thấy rồi” , “có rồi” và mấy câu hát lưng tưng “ la là lá la là… na na nà ná na nà” . Sau một hồi lâu đi tìm, cuối cùng tụi nó quyết định ngồi xuống một gốc cây nghỉ chân . Chỗ này khá an toàn nên thằng Harry yên tâm để Hermione một mình và nhanh chóng đi tìm nốt số thảo dược còn lại trước khi trở về ( vì ai cũng biết là Rừng Cấm thì càng nguy hiểm khi càng về khuya).

15’ sau, Harry trở về nơi Hermione ngồi nghỉ. Nó bước lại gần thì nhìn thấy Hermione đang dựa vào gốc cây mà ngủ. Chưa bao giờ nó để ý kĩ Hermione như thế này, chính xác là bây giờ cô nàng đã trưởng thành rồi. Đôi mi mắt cô nàng vút cong, làn da trắng sáng đến nỗi nhiều người phải ganh tỵ ( trừ Luna). Mà ngay cả đồng phục cũng đã thay đổi, lần đầu tiên nó nhận thấy bộ đồ này ôm người Hermione khiến cho cô nàng trở nên thon thả khác hẳn với vẻ rộng thùng thình hồi năm thứ 1. Nó ngồi cạnh xuống Hermione thì thầm : “ Bồ bất cẩn quá! Đây là Rừng Cấm và nếu bồ không có mình thì không chừng sáng mai cả Hogwarts sẽ tìm thấy xác bồ.” Rồi nó phì cười khi nhận ra tự dưng mình lại ra vẻ ta đây giống cô bạn tóc nâu. Nó lấy tay vuốt nhẹ mái tóc cô ra sau rồi kéo đầu cô dựa vào vai mình và tự nghĩ thầm: “ Êm nhỉ ? Bồ thật sướng quá đấy” – nó mỉm cười.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/boss.gif

1 tiếng sau

- Woa ….oáp …ngủ ngon quá… - Hermione tỉnh dậy

- Còn mình thì đau vai quá nèh – Harry nhăn nhó.

- Harry, bồ … sao lại ở đây ? – Hermione tròn mắt kinh ngạc và cố lục lại trí nhớ của mình.

- Bồ nói gì vậy ? Mình bị phạt chung với bồ mà. Bồ chưa tỉnh ngủ hả? – Harry hỏi lại.

- Không phải vậy….ý mình là bồ đi tìm thảo dược mà…sao lại …sao lại…ngồi đây…. – cô nàng ấp úng

- Thì mình thấy bồ ngủ ngon quá nên không dám kêu - vừa nói nó vừa vươn vai cho đỡ mỏi tay.

- Nhưng sao mình lại dựa vào bồ ? Rõ ràng lúc nãy mình đang ngồi nghỉ…sao lại…???

- Thì bồ ngủ quá dựa vào mình luôn chứ sao – nó phì cười trước vẻ mặt ngố ngố của cô nàng.

Hermione lắc cái đầu nguầy nguậy “không thể nào? Sao lại vậy chứ? Mình …mình…I can’t believe it. Mất mặt quá. Tôi là Thủ lĩnh nữ sinh mà… lại dựa vào con trai ngủ như thế? Ngày mai nếu tin này mà lan ra toàn trường thì mình sẽ bị liệt vào danh sách MTCTC mất”- nó vừa nghĩ vừa tự cốc đầu mình

(PV: What??? Tác giả sao hay viết tắt vậy?
Tác giả: hihi Tác giả muốn cho nó huyền bí đó mà
PV: Vậy cái đó là gì???
Tác giả: hahaha đó là hội của tác giả lập ra và Hermione mới được làm thành viên. Đó là…. hội. tưng tưng ta rưng tưng từng tưng tứng (tiếng nhạc đệm cho hoành tráng) ……… MÊ TRAI CÓ TỔ CHỨC)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif- Vai của anh hùng Harry mà bồ dựa tới ê ẩm luôn nèh – Harry chọc nó.

- Chứ bồ không để mình dựa thì để dành cho Cho hả? – nó liếc Harry.

- Sao lại có Cho ở đây – Harry nhìn nó với đôi mắt tròn vo không hiểu chuyện gì.

- Cho là Cho Chang chứ ai. Ngày nào cũng thấy bạn ấy qua nói chuyện với bồ mà – Hermione tự nhiên quê độ.

- Bồ ghét Cho hả?

- Không, không thích – Hermione đáp cộc lốc.(hình như cũng khác bao nhiêu=.=)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif

- Tại sao? – Harry vẫn ngây thơ hỏi tiếp.

- Tại vậy đó ! Tìm đủ thuốc rồi phải không? Đi về - Hermione bắt đầu thấy tức tức. Cứ mỗi lần nhắc tới Cho là nó nhớ tới mấy cô nàng õng ẹo gần Harry dù cho không có việc gì .

Harry bước theo Hermione,miệng vẫn cười cười. Nó thấy lòng vui vui khi Hermione để ý tới mình như vậy. Harry bước lên đi song song với Hermione và khoác cho cô nàng cái áo khoác rồi nhăn răng cười

- Tối rồi, lạnh lắm, bồ mặc đi.

- Chết! Mình quên giỏ thuốc của mình – Hermione lật đật chạy lại nhưng do hấp tấp nó trượt chân lăn thẳng xuống một con đường dốc. Cũng may con đường không dài lắm và cô nàng chỉ bị lăn vài vòng nên trầy trụa sơ sơ. Harry hốt hoảng chạy theo, đi một cách khéo léo xuống con đường, đạp lên lá cây gây ra tiếng sồn soạt đến rợn người.

Hermione nhăn mặt ngồi dậy thấy Harry chạy tới

- Hermione, bồ không sao chứ? Có đau không? Có bị thương chỗ nào không? – nó lo lắng hỏi dồn dập

- Không tới nỗi ! Ai da… - Hermione phát hiện tay mình đang chảy máu - Trầy sơ sơ àh. Bồ lấy giỏ thuốc đi Harry – cô nàng bình tĩnh đáp lại và dùng đũa phép quơ một cái vào vết thương đang chảy máu, tức thì một miếng băng trắng ở đâu xuất hiện quấn quanh tay cô nàng

- Bồ đi được không ? – Harry dìu Hermione đứng lên.

- Ok mà – cô nàng cười để chứng tỏ cho Harry thấy mình vẫn ổn.

- Ai da…oạch…-vừa bước đi một bước Hermione đã té nhào – Gì nữa đây? – cô nàng nhăn nhó.

- Cái chân bồ đó. Trặc rồi biết không? - tự nhiên Harry thấy hơi bực bội - Bồ đúng là không biết bảo vệ thân thể. Bồ mà có gì thì mình lo lắm … àh không,mọi người lo lắm - rồi nó quay lưng về phía Hermione cúi xuống.

- Gì vậy ? – Hermione hỏi.

- Lên đây đi. Cái chân bồ vậy sao đi được

- Thôi, mình tự đi được rồi, không sao đâu.

- Lên liền ! Không cãi – Harry quát làm nó giật cả mình. Thái độ Harry lúc này đáng sợ hết biết nên Hermione đành ngoan ngoãn làm theo.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif

- Nặng không? – Hermione hỏi nó.

- Nặng – Harry chọc nó.

- Vậy mình xuống – Hermione thật thà.

- Không, ở yên đi – Harry không cho nó xuống.(lợi dụng quá đi Harry ơi ><)

“Lạy Merlin, sao lại đưa con vào tình cảnh khốn đốn như vầy. Ở trên cái lưng Harry con không chắc con có toàn mạng về tới nơi không nữa ( chắc chết vì tim đập quá nhanh)”

- Đập mạnh quá đó Hermione! – Harry lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.

- Hở… - Hermione ngó nó.

- Tim bồ đó.

- Tại … tại vì mình mệt đó! – Hermione chống chế, mặt thì đỏ bừng, cũng may thằng Harry đang cõng nó nên không thấy.

- Ủa mình mới là người cõng bồ mà? – Harry ngây thơ

- Tới rồi kìa! Bồ thả mình xuống đi. – Hermione đánh trống lãng

- Không. Tới phòng thầy Snape. Chữa cái chân cho bồ. – Harry cõng nó thẳng tới phòng thầy Snape.

- Nhưng.. nhưng… - Hermione muốn kiếm cách xuống khỏi cái lưng của thằng này.

- Hay là bồ muốn mình ẳm bồ hả? – Harry mỉm cười “gian xảo” nhìn Hermione

- Thôi khỏi, khỏi. – Hermione mặt đỏ ửng. “Tên Harry đáng ghét, trò học đâu ra mấy cái này vậy hả? Mình thề sẽ nguyền rủa trò. Cái tên…con mắt cười thấy còn ti hí, bản mặt thì như trái bí…” Hermione rủa thầm

- Đừng có ý định gì xấu nha. Không ăn thua với mình đâu. – Harry vừa nói cừa gõ cửa phòng thầy Snape.

- Đâu, đâu có. Mình đâu có ý định gì – Hermione thiệt muốn chọi cây đũa phép vào mặt thằng này vì tội thông-minh-không-đúng-chỗ.

Giáo sư Snape mở cửa phòng và hình như ông không mấy ngạc nhiên khi thấy hai đứa nó. Ông đảo mắt nhìn tụi nó rồi dòm Hermione đầy vẻ dò xét.

- Cô Granger! Có vẻ lần nào cô bị thương cũng là cậu Potter đưa tới nhỉ?

Hermione chỉ biết im lặng nhìn giáo sư Snape chữa trị vết thương cho mình trong khi Harry ngó con nhỏ chằm chằm và đang tự hỏi “ Bồ ấy dùng gì mà sao tóc thơm hương hoa dại thế nhỉ?”http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif

mandy89
Fri-25-09-2009, 11:15 PM
Chap 8: IT’S NOT OK! HERMIONE


Harry và Hermione vừa bước ra khỏi phòng thầy Snape, thằng này đang dìu Hermione khập khiễng trog cái chân bó bột về phòng ngủ.

- Bồ chưa trả lời minh – Harry lên tiếng nhưng đáp lại nó là ánh mắt đầy ngạc nhiên của Hermione nên nó tiếp – Thì sao mình cõng mà bồ lại mệt?

- Vậy tức là bồ cõng mình mệt lắm àh? - Hermione vặn vẹo lại nó

- Uhm… thì cũng có chút xíu! – Harry ngây thơ gãi gãi đầu mà không hề biết rằng câu trả lời của nó khiến Hermione chẳng hài lòng (nếu không muốn nói là “quê độ” )


- Vậy chứ bồ cõng Cho thì không mệt, đúng không? Hermione ném cho nó một ánh mắt giận dỗi.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/eeek.gif

- Đâu có… - Harry lúng túng

- Hứ cô bạn gái thân nhất và thông minh nhất cũng là người bạn gái duy nhất độc quyền của bồ làm sao mà sánh bằng đươc với Cho Chang nổi tiếng xinh đẹp của nhà Ravenclaw, đúng không? Thôi, mình mệt rồi. Chúc bồ ngủ ngon. – Hermione nói rồi đi thẳng lên cầu thang đến phòng ngủ nữ sinh để lại Harry ngẩn ngơ nhìn theo nó.

******
Sáng hôm sau
Hermione ngồi dậy vươn vai rồi khẽ vuốt lại mái tóc dày hơi rối cùa mình. Nó nhanh chóng vệ sinh cá nhân và thay đồ rồi cùng Ginny bước xuống Đại Sảnh Đường.

- Í em quên lấy cuốn sách Tiên tri cho Luna. Chị xuống trước nha! – Ginny nói rồi chạy lên cầu thang trở về phòng

Hermione bước xuống Đại Sảnh Đường và gặp Luna Lovegood. Cô bé vẫn chăm chú với điệu nhảy chân sáo. Nó và Luna định sẽ cùng nhau đến bàn ăn nhưng chợt khựng lại khi thấy một cảnh tượng mà cô nàng không hề mong muốn thấy một chút nào. Một mái tóc đen xù và một mái tóc dày mượt đang đứng bên nhau. Nó thấy lòng mình hơi nhoi nhói, cố bước lại gần hơn một chút.

- Cám ơn, Harry! – Cho cười

- Không có gì đâu Cho – Harry cũng nở một nụ cười tươi hết sức.

Rồi Cho nhón gót lên hôn nhẹ vào má Harry rồi bỏ chạy với gương mặt thẹn thùng ( thật ra là giả nai áh), còn Harry vẫn đứng như tượng, miệng há hốc vì ngạc nhiên. Hermione thấy mắt mình hơi nhoè đi nhưng nó gượng để không rớt dù chỉ một giọt nước mắt. Rồi cô nàng quay lưng đi thẳng đến Đại Sảnh Đường.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif

“ Vậy là Cho đã quay lại với Harry thật rồi. Mình biết mà… Harry sẽ lại… cùng Cho… và… mình… đúng là ngốc đến hết biết. Ngu quá, Hermione Jane Granger! Đúng là đồ đầu óc không bình thường. Mà sao Harry lại… Hứ, cõng mình thì la mệt, cho mình dựa thì la ê vai…Vậy mà Cho nhờ cái gì cũng được… Cái đồ… cái đồ… thiệt là tức hết sức mà. Harry Potter, tôi ghét nhất loại người như trò. Thà tôi đâm đầu vào cột chết cho rồi chứ sẽ không khóc vì trò đâu…” Suy nghĩ của Hermione liền bị phân tán khi nghe giọng nói của Luna ( chính xác là giọng la)

- Chị Hermione… Cột …kìa – Luna la to nhưng đã quá trễ

Hermione tông thẳng vô cái cột rồi té bật ngửa ra đằng sau. http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gifLuna lật đật chạy lại và nếu Luna không lên tiếng thì Hermione cũng không nhớ là mình đang đi với cô bé. Rồi bỗng nhiên Luna nhìn nó, ánh mắt không còn mơ màng chút nào. Bản thân nó thì đang tựa cả người vào cột.

- Chị đau không?

- Không sao … chỉ hơi sưng trên trán tí xíu àh – Hermione cười xoà rồi cầm đũa phép chĩa vào mình, lập tức trán nó trở lại bình thường ( tức là hết u áh)

- Em đâu có hỏi đầu chị, e hỏi chị kìa. – Luna nghiêm chỉnh

“ Luna ơi là Luna, em từ bao giờ lại trở nên sâu sắc tới vậy? Không, thật ra cô bé đã vậy từ lâu nhưng chỉ là ít khi nào nói ra thôi. Mà sao e lại “hiểu chuyện” đúng lúc chị đang…” Nó rươm rướm nước mắt nhìn Luna

- Chị không khác gì đồ đần đúng không? ( Luna gật đầu… ax, sao thật thà thếhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/verrnckt.gif) Biết đó là cái cột mà cũng đâm đầu vô…

Giọng nói của Hermione lạc đi hẳn. Luna kéo Hermione đứng dậy rồi cùng đến phòng vệ sinh.

• Tại Đại sảnh đường :
Ron đang ngồi ở bàn ăn với hai cái ghế trống bên cạnh. Nói đúng hơn là chỗ ngồi hôm nay hơi lạ. Hermione có thể hình dung là Harry - trống – Ron - trống. Ron quay qua nhìn tụi nó cười rồi vẫy vẫy tay ra hiệu là nó đã để chỗ cho hai cô nàng. Hermione và Luna vừa bước đến Ron đã lên tiếng.

- Hermione ngồi kế Harry, còn Luna qua bên này – nói rồi Ron nháy mắt với Hermione và Harry. Hermione đoán chắc anh chàng đã có đối tượng mới – Luna Lovegood. Nói chung thì Luna cũng không phản đối mà ngồi tỉnh queo, mặt lơ ngơ như trái dưa leo.

Hemione cũng ngồi xuống, Harry quay qua nhìn nó cười :

- Sao bồ tới trễ vậy?

Đáp lại Harry là một bầu không khí im lặng đến đáng sợ. Nó đành quay qua nhìn Ron – Có chuyện gì xảy ra với bồ ấy vậy? – nhưng những gì nó nhận lại là một cái nhún vai của Ron.

- Trò Potter, chuyện của tôi không cần trò xía vô – Hermione la lớn rồi bỏ đi luôn không thèm đụng đến bữa sáng.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif

Harry và Ron nhìn nhau lộ vẻ không hiểu gì hết và Harry – cái thằng vừa bị quát vào mặt – đang lục lọi lại trí nhớ xem mình đã làm gì khiến cô ấy không vừa lòng.

- Sáng hôm nay … không có !

- Tối hôm qua … cũng đâu phải…

- Hay 3 ngày trước … Ủa đâu.???

- Vậy là gì chứ??? => lalalalalà la lá bó tayhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif

Harry vừa nghĩ vừa cốc cốc cái đầu mít đặc của mình. Nó toan định bỏ đi thì bị Luna gọi lại.

- Anh Harry

- Gì vậy Luna???

- Có phải lúc sáng anh gặp chị Cho không?

- Ủa sao em biết? Hổng lẽ em thấy ha? – Harry hết sức ngạc nhiên.

- Quan trọng là hổng phải em… mà chị Hermione cũng … thấy nữa…- Luna kết thúc câu nói bằng một cái nhún vai.

(Éc ! Chuẩn bị chọn “cái 6 tấm” đi ngài Potter)

phu thuy xui xeo
Sun-27-09-2009, 02:24 PM
chính xác là tớ chẳng hiẻu cái gì cả

sao bạn mick đang viết truyện này thì bạn Ilove_HP lại nhảy vào viét truyện khác là sao?
if I didn't have you chưa kết thúc cơ mà phải không?

Olivia Nederise
Sun-27-09-2009, 02:53 PM
Bạn ơi, biết bạn phải cần thời ngan nghĩ, rùi gõ rùi mới post, nhưng post nhanh nhanh bạn nhé.
Mình rất thích cái hài trong fic bạn nè, thích cả nhân vật Luna nữa, vì Luna thiệt dễ thương và giống luna của tác giả, có khi còn đặc biệt hơn của tác giả nữa.

p/s: post nhanh lên bạn nhé!

Draco_Manfoy
Sun-27-09-2009, 10:41 PM
1.Fic if I didn't have you rất hay :)
2.Sao tự dưng bạn ilove_hp nhảy vào post cái gì gì đó là sao?? :-/ Trình bày quá đáng sợ(chữ bé xíu và dày đặc) nên tôi cũng đọc ko hết nổi but đủ hiểu là nó chẳng ăn nhập gì với fic bên trên cả >.<
Tóm lại đây là 2 fic ?? Hay là các bạn tính trộn tất cả lung tung vào???

mandy89
Sun-11-10-2009, 12:13 AM
Chòy oy có hai tuần hok lên mà sao cái fic của mình loạn cào cào thế này??? :-S
Đầu tiên, mình cũng sr mấy bạn về việc post fic. Tình hình là mình đã đánh xong hết rồi nên mấy bạn đừng có lo. Chỉ tại cả tuần nay, đường dây mạng nhà mình bị hư, người ta mới xuống sửa hồi sáng thoy àh. =))
Còn cái fic của bạn Ilove HP thì mình cũng hổng bjết lun! Cái này mình hông biết là bạn post nhầm hay như thế nào nữa nhưng nếu bạn lỡ post nhầm thì bạn nhớ chuyển qua chỗ non hp fan fic nha. Nếu không ng` khác vào đọc fic mình sẽ loạn lên, hoa cả mắt mất.... Éc :(
PS: công nhận khâm fục thị lực of bạn Ilove HP quá... :D
Thx mấy bạn ủng hộ fic mình. Mình sẽ tận lực post chap... :))

mandy89
Sun-11-10-2009, 12:19 AM
Chap 9:SAY SORRY OR YOU’LL DIE! MR. POTTER

Vô giờ học Tiên Tri của cô Treallawney, Harry cố tình ngồi kế bên Hermione.

- Hermione, mình xin lỗi ! – Harry thì thầm, mắt vẫn nhìn Hermione nhưng cô nàng vẫn im lặng.

- Thiệt tình mình với Cho …àh…Cho Chang, không có gì hết – Harry nói với cái giọng thành khẩn.

- Trò Potter, tôi có mắt nhìn và trò không cần phải giải thích với tôi. Tôi đâu có là gì của trò – Hermione không thèm nhìn nó một cái.

- Ai nói … bồ quan trọng với mình lắm … àh…thì bồ là một người bạn vô cùng quan trọng của mình…

- Vậy sao ? Nhưng rất tiếc tôi vẫn không quan tâm - giọng Hermione vẫn lạnh tanh.

- Nhưng …bồ vẫn giận mình và… - Harry chưa kịp nói hết câu đã bị cái nhìn đầy uy lực của Hermione làm nín bặt.

- Và tôi sẽ rất vui lòng nếu như trò ngừng xen vào việc tập trung nghe giảng của tôi – Hermione quay mặt đi .Hết cách Harry đành im lặng nghe giảng nhưng mắt vẫn nhìn Hermione chăm chăm theo dõi nét mặt của cô nàng.


………………………………………… ………….

Hết giờ Tiên Tri, Hermione dẹp sách vở chuẩn bị cho môn Phòng chống Nghệ thuật hắc ám. Harry vẫn kiên trì.
- Hermione … mình xin lỗi mà…

- Trò đâu có lỗi gì với tôi – Hermione vẫn dán mắt vào đống sách.

- Nhưng … tha lỗi cho mình nha ! Với lại vốn dĩ mình đâu có nói dối gì bồ …chỉ là mình chưa kịp nói thôi. – Harry nhìn nó vẻ hối hận nhưng câu nói của nó lại như “thêm dầu vào đống lửa vốn đã phừng phừng”

- Àh, tức là lỗi của tôi ! Tôi đâu có nói tôi giận trò chỉ là trò tự nghĩ thôi. Uhm, sao trò không nói trắng ra là tại tôi đang làm ba cái trò tàm xàm ba láp. Giận trò chỉ vì một lý do đáng ra tôi cũng không có tư cách giận hả ? – Hermione la to đến cả nhà Gryffindor đều phải nhìn nó và mặt cô nàng lúc này như đang ăn phải kẹo chơi khăm của Fred và George. Cũng may cho Harry, thầy Lupin bước vào và Hermione lại quay trở lại cái thái độ lạnh như băng làm Harry thấy ớn tới thấu xương.

- Hôm nay chúng ta sẽ thực hành câu thần chú vừa rồi tôi đã dạy cho các trò và dợt lại một lần bùa Khinh thân nữa - thầy Lupin nói dõng dạc nhưng mắt thì vẫn nhìn Harry và Hermione chăm chăm – Tôi sẽ xếp theo cặp… - rồi thầy hô to tên của từng cặp một.

- Fred và George

- Longbottom và Ron

- Granger và Potter - rồi thầy Lupin nháy mắt với Harry như thể thầy - hiểu - chuyện – gì – đang - xảy – ra – mà.

- Thưa giáo sư …em xin được thực hành cùng Neville và em nghĩ nếu thực tập cùng trò ấy thì em sẽ làm tốt. Hi vọng giáo sư có thể đổi cho em – Hermione đứng lên nhìn thầy Lupin đầy vẻ van nài.

Hết cách thầy Lupin đành chìu theo Hermione rồi quay qua nhìn Harry và vỗ vai thằng nhỏ một cái. Harry nhìn thầy rồi quay qua bắt đầu câu thần chú với Ron. Ron tiến bộ hơn hẳn từ sau lần chiến đấu với Voldemort trở về. Ít nhất thì bây giờ thằng này không tới nỗi bị Harry treo liên miên trên không nữa.

- Các trò tiếp tục thực hành nhé ! Ta phải đến văn phòng Hiệu trưởng trong vài phút - thầy Lupin nói to rồi nhanh chóng đi mất.

Fred và George đang chuẩn bị bỏ trái bom thúi vào bàn của Neville. Ron với Harry đương nhiên cũng hùa theo và đang cười ngặt nghẽo khi tưởng tượng ra cái cảnh tượng của Neville.

- Fred, George … hai anh thôi đi – Hermione la tụi nó.

- Sao thế, Hermione ? sáng nay anh nhớ đâu có bỏ “đạn cay cú” vào tập em đâu. Hay thằng Ron cho em nguyên trái bom “xì bủm” rồi ? – George nói, miệng vẫn cười sằng sặc.

- Em đã chuẩn bị sẵn cú và thư rồi – Hermione nghiêm giọng.

- Thư gì? – Fred hỏi đầy cảnh giác.

- Cũng không có gì, chỉ là thư cho cô Molly thôi … àh, chỉ để thường thuật lại những gì hai anh đã làm trong trường – Hermione nhún vai. (học ở đâu cái gian manh như tác giả vậy Hermione?)

- Ấy … thì tụi này dẹp là được chứ gì… tụi này không muốn kỳ nghỉ đông đẹp đẽ này mới về tới nhà là phải nghe má cằn nhằn suốt đâu – Ron miễn cưỡng nói rồi ra hiệu cho Fred và George dẹp ngay cái trò dị ôn đó đi.

- Tốt ! Rồi Neville … chuẩn bị thực hành nha! – Hermione mỉm cười nhìn anh em nhà Weasley rồi quay sang Neville và cô nàng chắc chắn đã bắt gặp ánh mắt của Harry. Nghĩ tới nó lại càng thấy tức hết chỗ nói – “Cái gì chứ? Phải rồi ! Mình đâu có là gì của Harry, đâu cần phải xin lỗi mình…mà nếu Cho muốn nối lại tình xưa với bồ ấy, mình lấy tư cách gì mà ngăn cản chứ…”

- Khinh thân - giọng Neville hô to và hình như đây là lần đầu tiên nó làm thành công đến như vậy, cho nên bây giờ Hermione đang lơ lửng trên không trung. Thấy Hermione như vậy, nó hoảng hồn đến mức độ la lên “phóng thân” mà không nghĩ cô nàng sẽ rơi tự do như thế nào.

Oạch … ầm…éc( chú thích: éc là tiếng của tác giả chứ hổng phải Hermione)

Hermione té xuống đất. Cả đám nhà Gryffindor chạy lại, một phần vì lo lắng cho cô nàng, phần khác vì tò mò. Đây là cảnh tượng lạ nhất từ trước tới nay. Neville Longbottom - một đứa dở hết sức về bùa phép mà lại có thể đánh ngã Hermione Granger – cô nàng được mệnh danh là một trong những phù thuỷ thông minh nhất mọi thời đại.

- Hermione …. bồ có sao không? – Harry và Ron cùng hỏi.

- Không sao đâu…Ron – nó nhìn Harry rồi nhấn mạnh tên thằng Ron.

- Xin lỗi, Hermione, tại mình quá hấp tấp liền hô “phóng thân” làm bồ không kịp “giải giới” … mình rất rất xin lỗi – Neville luống cuống trông đến tội nghiệp.

- Hổng sao mà… tại mình không tập trung thôi… không phải tại bồ đâu. Mình chỉ đau có chút xíu àh – Hermione vẫn cười, tay thì xuýt xoa cái chân mình. Harry nhìn nó, trong lòng thằng này như bị ai bóp lấy dạ dày.

- Mình đưa bồ tới bệnh xá – Harry kéo tay Hermione

- Tôi tự đi được … không cần trò! – Hermione vẫn kiên quyết rồi cô nàng quay qua Neville. - Điều gì làm bồ phóng thành công câu thần chú dữ vậy???

- Thì lúc nãy Padma đi ngang qua đó, chứ thôi sao nó làm được hay vậy… hahaha – George xen vô rồi cả đám cùng cười khiến thằng Neville đỏ cả mặt.

- Mình dìu bồ, Hermione – Harry đề nghị

- Không cần – Hermione liếc nó rồi lê từng bước chân nặng nhọc để lại cho cả đám nhà Gryffindor sự tò mò khó hiểu.

Fred và George nhìn Harry rồi nhún vai

- Em đã chọc nhầm “ thứ dzữ” rồi đó.

Harry thở dài nhìn theo Hermione. Ron vỗ vai nó thiệt mạnh rồi cười
- Tươi tỉnh lên bồ tèo.

mandy89
Sun-11-10-2009, 12:27 AM
Chap 10:LUNA, SOMEONE’S WATCHING YOU

- Lại là trò nữa hả, Granger??? – Cô Pomfrey nhìn nó theo cái kiểu trò-hay-bất-cẩn-nhỉ
- Dạ. cái chân em bị trặc có chút xíu hà – Hermione lí nhí
- Năm nay chị có vẻ khoái cái bệnh xá quá ha! – Ginny đứng ngoái cửa nói vọng vào rồi bước vô. - Khỏi ngạc nhiên, chuyện chị bị Neville đánh ngã gần như cả trường đều biết. Fred và George đang ở ngoài kia kể lại chuyện chị ngã như thế nào. Cái gì mà vô tay hai ảnh thì … ai cũng biết hết với lại chuyện này gần như là hiện tượng lạ toàn cầu mà. Má mà nghe chắc cũng tin hổng nổi, Neville lại hạ được chị. – Ginny ngồi xuống kế Hermione rồi lên tiếng cười khanh khách.
- Vậy ra em đến đây là để … chọc quê chị đó hả??? – Hermione vừa nói vừa xoa xoa cái chân.
- Xuống thăm chị… uhm… theo lời anh Harry
- Vậy thì báo với trò ấy là chị chưa chết được đâu. – Hermione hằn học – Ây da,… nhẹ chút cô ơi – Cô nàng xuýt xoa
- Ai biểu trò cử động mạnh làm gì? … Chờ chút… Rồi, xong.
Cô Pomfrey băng bó cho nó xong rồi dặn dò đủ điều và đưa cho nó chai thuốc. Ginny nhìn nó cười sằng sặc như mấy thằng anh của con bé rồi đưa Hermione thỏi chocolate nhái.
- Cho chị đó… hổng phải của em nha!
Rồi cô bé lướt đi nhẹ như gió. Ginny thật sự rất dễ thương, chẳng trách lúc trước Harry lại cảm thấy khó chịu khi con bé có người khác. Hermione thở dài rồi đứng lên ôm mấy quyển sách Độc Dược lê mình đến thư viện. Cô nàng gặp Luna đang ngồi nhìn mấy con cá ngúng nguẩy trong hồ. Luna quay lại và thấy Hermione, cô bé mỉm cười.
- Chị đỡ chưa?
- Cũng không tới nỗi – Hermione vừa nói vừa thầm rủa Fred và George đã làm cho cái tin “ hay ho” đó lan khắp trường tới nỗi con người ít khi nào để ý mọi chuyện như Luna mà cũng biết. Hermione sực nhớ điều gì đó rồi nhìn Luna ngập ngừng – Mà sao em lại biết… ý chị là… Harry … uhm… chị… đối với…
- Em có mắt mà… với lại nếu em không lầm thì cả Ginny, anh Ron hay thậm chí là… uhm… thậm chí là Draco Malfoy cũng biết chị thích anh Harry nữa
- Ểy…éc… sao ai cũng…. thiệt tình… Mà nhắc tới Draco Malfoy, việc em tiên tri đã xảy ra chưa?
- Chưa, nhưng em đâu có nói nó chính xác.
- Có thể - Hermione cười – Chi vào thư viện đây, àh mà…
Luna nhìn Hermione, có vẻ như con nhỏ đang đấu tranh dữ dội lắm.
“ Mình có nói Harry hôm nay vào Thư viện để học Số Học với Muggle Học cùng mình… nhưng mình đang giận bồ ấy… nhưng cái nào ra cái đó… nhưng mình ghét… nhưng làm như vậy làm sao còn xứng đáng là Thủ Lĩnh Nữ Sinh nữa … nhưng ai biểu bồ ấy… nhưng …. học vẫn quan trọng hơn.” Rồi Hermione miễn cưỡng nhờ Luna
- Em bảo Harry là bài tập Muggle học và Số học… ở thư viện nha!
- Em biết rồi. Chào chị! – Luna lơ đễnh đáp khiến Hermione không được an tâm cho lắm.
Luna sải bước dọc theo hàng cây sồi ở sân trường rồi chợt phát hiện :Draco Malfoy với mái tóc bạch kim đang loà xoà nơi đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi. Luna nhìn nó một hồi, rút cây bút lông ngỗng ra rồi hý hoáy viết gì đó. Xong, cô bé ngồi xuống nhét tờ giấy ấy vào quyển sách Biến Hình của Malfoy một cách nhẹ nhàng rồi đến phòng sinh hoạt nhà Gryffindor để tìm Harry mà không hề biết có một cô gái tóc nâu xoăn đang nhìn theo nó mỉm cười.
- Anh Harry, chị Hermione bảo anh chiều nay đến thư viện học môn Độc Dược – Luna kéo tay Harry khi nó đang đi chung với Ron.
- Nhưng Hermione đang giận anh và anh không hề muốn lại bị chị ấy liếc thêm cái nào nữa – Harry thở dài.
- Có thể … vẫn còn giận, nhưng nếu anh không đến thì… - Luna nhìn nó và hiểu cô bé chẳng cần nói hết câu thì Harry cũng biết cô bé nói gì .
- Anh biết mà … - nó chán nản nhìn Ron, anh chàng này cũng đồng cảm với nó vì suy cho cùng người đã từng chọc giận Hermione nhiều nhất là Ron.
Gió thổi nhẹ lướt qua mái tóc của Malfoy. Tiếng lá cây xào xạc làm nó tỉnh giấc. Malfoy vươn vai, lắc cái đầu vài cái rồi hít thở thật sâu. Nó đứng lên định dạo quanh sân trường vài vòng nhưng chợt thấy một thứ rớt ra từ quyển sách của nó và theo như trí nhớ của Malfoy thì nó chẳng kẹp thứ gì vào đó cả. Malfoy cúi xuống nhặt tờ giấy lên, lấy tay hất nhẹ mái tóc đang rũ trước mặt. Nó bắt đầu đọc từng chữ và nét chữ lạ vô cùng
“ Anh ngủ ở nơi này sẽ làm mất mỹ quan của sân trường đấy! Quan trọng hơn điều đó làm tôi thấy ngứa mắt, cho nên cậu “rét” Malfoy, lần sau có ngủ thì kiếm chỗ kín đáo hơn nha !
PS: mái tóc của anh … cần hất lên ( vì những lý do sau đây):
1.Tóc như bây giờ không hề giống Draco Malfoy mà tôi đã quen biết ( một tên hống hách, kiêu căng, ngạo mạn dù đến giờ vẫn thế).
2.Trông anh bây giờ giống hệt Tom Felton - diễn viên thần tượng của tôi.(có vụ đó nữa =.=)
3.Tôi thích mái tóc chải ngược lên.Dù không cần biết anh có thích không”=))

Luna Lovegood

- Con nhỏ này đang làm gì vậy? Không khác đồ khùng – Malfoy lẩm bẩm rồi nhìn vào lá thư – Mái tóc ư? Đúng rồi! Từ bao giờ mình đã từ bỏ mái tóc vuốt ngược đầy phong cách của thiếu gia Draco Malfoy??? … Tại sao cô ta lại có thể biết được??? - rồi nó bước đi, trong đầu vẫn không ngừng văng vẳng lời của Luna – Mà Tom Felton là thằng quái nào nữa vậy ?... Luna Love khùng… Đúng là đồ lập dị kỳ lạ - nó thở dài.
- Giỏi lắm bồ tèo! – Harry la lên
- Anh chưa bao giờ thấy chú mày chơi tốt như hôm nay – Fred bay lại cặp cổ Ron khiến nó nhăn mặt nhưng vẫn nhe răng cười khì.
- Ủa? Chứ anh không biết ảnh đang ra vẻ trước mặt Luna hả? Và em chắc cho dù bồ ấy có đang ngồi ở dưới thì cũng không để ý đến ảnh đâu . – Ginny xen vào câu chuyện.
- Chú mày để ý Luna hả? Con nhỏ coi được đó nhưng với chú mày thì … mày không xứng – George cười khì khì . Cả đội Quidditch cười ngặt nghẽo trứơc bộ mặt đỏ như màu tóc cùa Ron và Harry cũng không biết đâu là mặt Ron, đâu là toc nữa.
- Thôi được rồi, toàn đội . Hôm nay ngừng ở đây – Harry la to rồi cả đám cùng đáp chổi xuống.
Ron liếc nhìn Luna một cái nhưng cô bé vẫn mơ màng như đang chơi bán đồ hàng với quyển sách Thảo Dược Học. Harry vỗ vai Ron:
- Bồ muốn “cưa” Luna thiệt hả? Ý mình là con bé… uhm… hơi bị lạ.
- Dĩ nhiên - Ron nhướng mắt - Bồ không thấy dạo này cô bé trưởng thành trở nên dễ thương và bớt lập dị hơn àh, lần này mình quyết tâm lắm đó – Ron cười rồi cùng Harry đi thay đồ.

Crookshanks
Sun-11-10-2009, 02:24 PM
Cái fic này của bạn hay quá bạn ạ.
Cốt truyện khá hay, tình tiết lôi cuốn. ( sao mình thấy mình toàn nói những lời sáo rỗng là thế nào ấy nhỉ??? )
Mình thấy phục bạn thật đấy, bạn viết được cả cái fic dài như thế này. Mình đọc mãi mới xong. Hết cả hơi.
Nhưng mà mình nghĩ là bạn nên trình bày sao cho dễ đọc hơn bạn ạ, viết thế này cũng được nhưng mà hơi khó đọc.
Dù sao cũng cảm ơn bạn về cái fic này. :x

mandy89
Sun-11-10-2009, 10:25 PM
bạn ơi cái vụ trình bày này mình còn hoa cả mắt mà. Tại có nhìu bạn trích lại cả mấy chap nên mình cũnh loạn cào cào lun. với lại có bạn post nhầm chỗ nên cái fic trở nên ì xèo hết. Mình sẽ ráng chỉnh lại cho bình thường.
Ps: mấy bạn vui lòng trích dẫn một vài câu trong fic thoy hen, tại trich hết mình dòm hông biết cái nào mình post cái nào mấy bạn trích lun. (Mình fải căng mắt tìm lại áh) Hĩ :((

dramione_rock^_^
Sat-17-10-2009, 09:50 PM
sr nhìu nhìu nhe , tại mấy ngày nay tui bận nên com hok dc
bây giờ bắt đầu vào vik thui ^_^
U vik rất hay nhé , tui thik nhất là những lúc giữa Draco và Luna đó .
Họ thật là đẹp đôi ẻ' đi
tui mong seo sẽ co' nhìu đoạn giữa họ
chứ còn thằng Ron thì
tui sẽ hok cho nó đụng vào Luna đâu ^_^

Pooh
Sun-18-10-2009, 07:55 PM
mình xem fic này từ lúc bắt đầu rùi
nhưng ko com, mình ít khi com lắm
nhưng giờ thì :-<
nhờ mod dọn dẹp cái fic này zùm, rác đầy rùi
và hình như là mọi người cố tình post pài như thế để câu gals thì phải, pài càng dài càng nhiều gals mà, phải hok ta :-?

Fic này hay lắm bạn ạh, post chap típ lẹ lẹ đi bạn :">

mandy89
Fri-23-10-2009, 11:08 PM
Chap 11: LOST
Ron và Harry vừa thay đồ xong bước ra thì tụi nó gặp Cho. Cô nàng đứng cạnh cây chổi tơi tả của mình trong bộ đồng phục Quidditch cũng te tua không kém. Cô nàng ngước mắt nhìn Harry.
- Harry, bạn có thể nói chuyện với mình chút không?
Ron dường như hiểu ra chuyện gì nên lấy tay đấm vào ngực Harry một cái và cười :
- Mình đi trước nha, bồ tèo.
Harry nhìn Cho ngại ngùng nhưng nó cũng phải đến gần dìu cho:
- Mèn ơi, có chuyện gì vậy? Ý mình là trông bạn có vẻ …ơh… hơi te tua
- Lúc nãy mình tập Quidditch và bất cẩn nên tông vào … ây da – Cho nhăn nhó.
Lúc này thằng Harry mới nhận ra tay của Cho đang chảy máu
- Cây chổi của mình cũng tiêu luôn rồi nên… mình định nhờ bạn …tư vấn giùm mình vài cây chổi – Cho tiếp ( lý do vô duyên này chỉ có Harry mới tin thôi, Cho cũng là Tầm Thủ mà không lẽ không biết các loại chổi sao è :-@viện lý do tới dẹo Harry)
- Khoan nói đã, … bạn bị thưong rồi… phải tới bệnh xá thôi. Để mình đưa bạn đi cho – Harry dìu Cho đến bệnh xá và không hề biết rằng Cho đang thầm mỉm cười, nép người vào Harry.
(Cái con nhỏ khó ưa, mặt thì như trái dưa, miệng mồm thì như lưỡi cưa, má nó còn không ưa thì làm sao mà tác giả ưa b-(=> số phận của con là phải làm người xấu, Cho Chang ơi. Lời tác giả đã quyết, con khỏi mà rên rỉ hay năn nỉ và hãy bớt sĩ mà làm theo những gì tác giả nghĩ. Bây giờ con có quyền im lặng, nhưng những gì con nói sẽ là bằng chứng trước…. bá quan văn võ=> bị nhiễm Bằng chứng thép ax. Ngoan đi. Làm người xấu, rồi tác giả trả tiền catsê cho)

Thư viện:
Hermione vừa lật quyển Thiên Văn Học vừa lầm bầm:
- Cái tên này không biết khái niệm về giờ giấc chắc. Không tới thì thôi…..cả tiếng đồng hồ rồi – Hermione dằn đống sách trên bàn tạo thành tiếng “rầm” lớn đến nỗi bà Pince quản thủ thư viện phải ném cho cô nàng một cái nhìn cảnh cáo.
Cô nàng bước ra ngoài nhưng chợt đứng khựng lại :
- Hay Luna quên báo với Harry nhưng … hay…không chừng…bồ ấy có chuyện gì rồi,hôm nay tập Quidditch… không lẽ…
Hermione nhanh chóng chạy tới sân Quidditch nhưng vẫn không thấy Harry nên cô nàng chạy một mạch tới bệnh xá. Vừa chạy đến, Hermione đã thấy hối hận ngay khi lo cho Harry, nó đang dìu Cho với cánh tay đang băng bó.
- Hermione, xin lỗi bồ. Cho bị thương nên mình không thể đến Thư Viện được….bồ đừng… - Harry lúng túng.
- Vậy sao? … tôi không quan tâm – Hermione quay lưng bỏ đi.
- Hermione … - Harry định chạy theo nó thì.
- Ây da… - Cho thốt lên - Bạn có thể đưa mình về được không? – Cho nhìn nó tha thiết ( đúng là con người trơ tráo, tác giả muốn đánh cho ọc máu, nhưng tác giả không dám láo, bởi không có nó thì tác giả chỉ có húp cháo…~X( vì không ai thèm coi fic.)
Harry đành miễn cưỡng quay lại đưa Cho về phòng sinh hoạt Ravenclaw nhưng lòng nó vẫn không biết phải giải thích như thế nào với Hermione.
Sáng hôm sau, Luna tỉnh dậytrong một tâm trạng không được tốt cho lắm. Cô bé không hiểu sao trong lòng nó có một linh cảm không lành, điều đó cứ cào cào trong bụng nó kể cả giờ ăn.
- Em có sao không? – Hermione hỏi nó nhưng giờ thì cô nàng này đã kéo cả Luna “di cư” qua bàn ăn nhà Hufflepuff để khỏi thấy cái mặt Harry hay Cho.
- Không biết, hơi lo lo nhưng lý do vì sao thì em cũng không rõ – Luna vẫn tiếp tục cắn một miếng bánh bơ phết dâu.
- Em ăn xong rồi – Luna đứng lên rồi quay trở về phòng. Chính xác hơn là nó quên đem theo quyển “Những pháp thuật phòng chống nghệ thuật hắc ám đặc biệt” để trả cho Ron. Anh chàng này lại có thể “lết xác” vào thư viện để mượn tìm quyển sách cho Luna. Điều này làm Fred, George và Harry đều phải phá lên cười.
15’ sau
- Luna, em đi đâu mà vội vậy? – Cho kéo Luna lại khi cô bé đang chạy đi đâu đó với cái tốc độ mà cô nàng này có thể tông vào bất cứ cây cột nào.
- Mất rồi …cái đó..của em! Chị có thấy không? – Luna hỏi dồn.(Luna nói vầy, những người đen tối sẽ chảy máu mũi đó , tác giả phải dạy lại một khoá “học ăn học nói học gói học mở” cho Luna quá.)
- Cái gì mới được chứ? – Neville vừa bước lại gần cả hai đứa nó.
- Dây chuyền … của em – Luna trông như sắp bùng nổ tới nơi
- Nhưng những vật dụng của em có mất thì vẫn tự quay về mà – Cho an ủi.
- Không phải đâu … dây chuyền … của mẹ em – Luna nói rồi chạy đi kiếm khắp nơi
Neville và Cho cũng đi tìm kiếm cùng cô bé
- Hermione – Neville gọi to - kiếm giúp Luna … sợi dây chuyền của mẹ cô bé – Neville vừa nói vừa thở khi Hermione chạy đến.
- Nhưng ít nhất thì bồ cũng phải cho mình biết nó trông như thế nào chứ?
- Mình không rõ. Bồ hỏi Luna xem … ơ…mà cô bé đâu rồi, vừa nãy còn ở đây mà – Neville dáo dác tim Luna.(Neville ơi sao mà khờ thế ???)
Luna đang chạy khắp sân trường và trời mùa đông khiến gió thổi mạnh đến nỗi tóc của Luna bị hất tung lên cùng chiếc khăn choàng màu đen sậm của cô bé.
Cô bé không ngờ có một ánh mắt dõi theo mình đang cười khinh khỉnh với gương mặt đầy vẻ hài lòng - Kỳ này Crabbe và Goyle làm khá lắm ( không hiểu thì xem lại những chap trước >_<)
Luna gục xuống cạnh bờ hồ, cô bé úp mặt vào hai đầu gối đang co lên. Trông cô bé như bất lực không còn chút hơi sức. Draco Malfoy với mái tóc sát mượt quen thuộc (hi’hi’) bước đến châm chọc nó.
- Cô Lovegood! Không phải . Đồ lập dị! Có vẻ như cô đang tìm kiếm thứ gì nhỉ? – Malfoy tỏ vẻ quan tâm nhưng miệng vẫn nở một nụ cười hả hê như con cá trê.
Luna vẫn im lặng và điều đó làm Malfoy ngạc nhiên. Nó ngồi xuống lay lay vai Luna. Nó tưởng con bé đã xỉu vì cóng nhưng nó cảm giác có cái gì đó ướt ướt rơi trúng vào tay nó. Nó luống cuống kéo hai tay Luna ra khỏi mặt cô bé nhưng nước mắt … Luna đang khóc. Lần đầu tiên, Draco Malfoy thấy Luna Love khùng - một con bé lập dị hết cỡ và luôn dửng dưng trước những đồ vật bị các bạn cùng lớp giấu - giờ lại đang khóc. Nó nhìn Luna lắp bắp:
- Lập dị… cô…cô…làm gì thế? Tôi đã nói gì đâu – nó định bỏ đi nhưng hình như có cái gì đó khó chịu trong lòng khiến nó vẫn ngồi đó.
- Di vật của mẹ tôi… - Luna bỗng dưng lên tiếng, cô bé lấy tay quẹt nứơc mắt rồi bật ra lời nói khó khăn trong những tiếng nấc nhỏ - Cái dây chuyền đó … là di vật của mẹ tôi.Tôi luôn cất giữ nó rất kỹ nhưng lại làm mất rồi – Malgoy ngồi nhìn mà không biết phải thế nào cho cô bé ngưng khóc.
- Cái đó là… kỷ vật duy nhất mà tôi…còn giữ lại được. Mẹ tôi đã không còn … vậy mà tôi…thiệt tệ hết sức..cả cái đó cũng không giữ được – Luna nói tiếng giọng đầy tiếng trách móc bản thân.
Draco chợt thấy lòng xót xa. Nó nghĩ đến bản thân nó, nếu không có mẹ nó … nó sẽ…có lẽ còn tệ hơn Luna. Nó lấy tay vuốt đầu Luna như hồi nhỏ mỗi khi nó khóc mẹ nó vẫn hay ôm nó vào lòng rồi vỗ về mái tóc của nó. Luna ngước nhìn lên Malfoy khiến nó hơi lúng túng.
- Ngồi đây đi, tôi sẽ quay lại ngay.:spell:
( bravo cho lòng tốt của Draco nào… thiệt tình là … thấy Luna là Draco sáng suốt hẳn)

mandy89
Sun-25-10-2009, 05:42 PM
Chap 12:IT’S YOURS

Draco Malfoy bước đi thật nhanh đến chỗ của Crabbe và Goyle ở Đại sảnh đường.
- Sao giờ mày mới tới? Mày thấy vẻ mặt con Love khùng chưa? – Goyle lên tiếng.
- Thiệt là tội hết sức – Pakinson xen vào câu chuyện rồi cười ha hả.
- Đưa cho tao – Malfoy gằng giọng.
- Đưa gì? – Crabbe trợn mắt nhìn nó
- Cái dây chuyền.
- Chà ! Anh cũng nắm bắt thông tin lẹ quá hen! Chưa gì đã biết tụi em mua chuộc con nhỏ cùng phòng lấy dây chuyền của đồ lập dị đó – Pansy õng ẹo bên cạnh Malfoy rồi rút trong túi ra cái dây chuyền đưa cho nó.
Malfoy nhìn kỹ sợi dây chuyền sáng lấp lánh với mặt bằng pha lê trong suốt màu tím xanh huyền ảo – Cũng đâu có gì đặc biệt lắm – Nó nghĩ nhưng chợt nó phát hiện ra một khe hở. Malfoy dùng tay tách viên pha lê ấy ra. Bên trong là tấm hình gia đình Lovegood. Luna đang cười thật tươi bên cha mẹ nó. Trông con bé lúc nhỏ cũng y hệt như bây giờ. Mặt bên kia có khắc dòng chữ “ Dear baby, I love you”. Malfoy nắm chặt cái mặt dây chuyền.
- Hèn gì con nhỏ đó lại coi trọng cái này như vậy – nó lầm bầm rồi bỏ đi
- Mày đi đâu đó? – Crabbe la lên
- Việc của tao – Malfoy quay lại ném cho tụi nó cái nhìn như thể không-cần-mày-nhiều-chuyện.
Nó chạy thẳng đến lớp học Thảo Dược của nhà Gryffindor rồi kéo Hermione ra ngoài. Hermione đúng hơn là cả lớp đều ngạc nhiên đến nỗi như không tin vào tai mình. Fred và George nhìn nhau hết chớp mắt đến ngóng tai như là đang nhìn nhằm hay nghe lộn vậy.
- Đưa cho Lu… àh không…Love khùng – Malfoy chìa tay đưa cho Hermione sợi dây chuyền.
- Tại sao cậu lại có nó? Là cậu lấy đúng không? – Hermione cầm sợi dây chuyền rồi nhìn nó dò xét.
- Không phải chuyện của cô – nó quay lưng bỏ đi còn Hermione thì vào lớp học nhưng vẫn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
- Gì vậy? Hermione – Ron nhoài người lên hỏi nó.
- Mình cũng đang muốn biết đây. Draco lạ lắm. Hắn đưa cho mình sợi dây chuyền của Luna.
Ron và Harry đều trợn mắt nhìn nó, đúng hơn là mắt chữ O miệng chữ U
- Nếu là hắn lấy thì bình thường. Nhưng với tên kiêu ngạo đó thì làm sao lại đem trả cho Luna. Mình không tài nào hiểu được – Hermione tiếp rồi làm cái mặt đăm chiêu suy nghĩ.
- Đúng là khó hiểu thật đấy. Nhưng cũng may cho bồ là chưa tới giờ học chứ nếu thằng Malfoy kéo bồ ra ngoài ngay giờ học thì bồ sẽ bị cấm túc như lần trước – Harry lên tiếng.
- Tôi không hỏi ý kiến trò, trò Potter. Vả lại đó là việc của tôi không cần trò để ý – Hermione liếc nó.
- Chỉ là mình lo cho bồ - Harry xịu mặt.(chịu đi, ai biểu bồ đần quá hả Harry)
- Vậy cám ơn lòng tốt của quý ngài. Nếu quan tâm như vậy sao hôm qua ngài không vui lòng hạ cố đến báo cho tôi một tiếng là “ngài” không học để tôi khỏi phải chạy đi tìm ngài trong cả tiếng đồng hồ - Hermione lên giọng cao đến nỗi ba anh em nhà Weasley đành phải im lặng không dám lên tiếng.
- Bồ tìm mình hả? Mình đâu có cố ý đâu… - Harry chưa nói hết câu thì đã bị Hermione cắt ngang.
- Tới giờ học rồi và việc ngài đang giải thích nãy giờ là “cố ý” xen vào việc học hành của tôi đó, quý ngài Potter – Harry đành im lặng, lắc đầu đầy chán nản.
- Hôm qua bồ và Cho làm gì vậy? – Ron khều khều nó thì thầm.
- Anh dám chắc chú mày với chú mày là con nhỏ đã khóc cả đêm qua đó – George chen vào.
- Nhưng mà cô bé đã dùng kem “sưng hết cỡ! biến” của tuị anh cho rồi – Fred nói thêm.
- Sao anh biết? – Harry nhìn Fred.
- Chứ hai ảnh là chủ tiệm Giỡn để làm gì? – Ron cốc đầu thằng Harry, Harry thở dài rồi cầm bút lông ngỗng bắt đầu ghi chép.
Ngoài sân trường, gió vẫn thổi, lá vẫn rơi, chim vẫn bay trên trời, người vẫn đi dưới đất (kể cả phù thuỷ) và Luna vẫn còn ngồi bên cạnh bờ hồ (còn tác giả thì vẫn cứ ngồi viết). Cô bé vẫn chờ Draco Malfoy nhưng trong lòng không chắc thằng này có quay trở lại không. Chính xác thì đối với Luna, Draco là một thằng ngạo mạn, kiêu căng, luôn tự hào về cái dòng máu thuần chủng của mình. Vậy mà giờ này nó vẫn còn ngồi chờ Draco chỉ vì thằng này bảo sẽ quay lại. Uhm…thì thôi chờ vu vơ cũng chẳng sao. Đang suy nghĩ vẩn vơ thì nó thấy bóng thằng Malfoy đằng xa đi đến. Malfoy lấy tay vuốt lại mái tóc rồi hơi hất gương mặt nhợt nhạt lên.
- Máu bùn…àh Granger đã tìm được dây chuyền của cô rồi đó!
- Thật sao?- Luna reo lên – Tôi phải đến đó ngay – Luna nhảy chân sáo theo điệu bài hát quen thuộc rồi bỗng quay lại - Ểy…mà anh đã hất tóc lên rồi hả? Tốt đó – cô bé mỉm cười
- Không phải…là tôi thích vậy. Đừng tưởng cô có sức ảnh hưởng – Malfoy tức tối.
- Vậy hả? Tôi cũng đâu có nói vậy? Nghĩ sao tuỳ anh thôi? – Luna lại tiếp tục những bước chân sáo, miệng thì đang hát theo một giai địêu gì đó mà thằng Malfoy không hiểu được.
- Đồ lập dị này! Đáng lẽ không nên trả dây chuyền cho con nhỏ đó – Malfoy vừa nghĩ vừa đá đá vào cái cây gần bờ hồ. (sau đó phải vô băng bó=.=. chân như cục chả giò)

mandy89
Thu-19-11-2009, 10:29 AM
Chap 13:THINGS SEEM NOT YOU WANT, PUMPKIN!
Giờ ăn trưa tại Đại sảnh đường
Hôm nay Hermione đành miễn cưỡng ngồi kế bên Harry ở bàn ăn nhà Gryffindor vì:
Flash back:
- Em thiệt không hiểu nổi thằng Malfoy luôn? Đây là cái chuyện lạ nhất trên đời mà em từng thấy ở Hogwarts này …uhm,trong năm học này – Ginny quay sang nhìn Hermione và Luna.
- Chị cũng thấy khó hiểu nhưng hình như chị đoán được sơ sơ rồi. – Hermione nhìn Luna, ánh mắt đầy vẻ tự tin khiến con bé hơi cúi đầu xuống rồi quay qua nhìn Hermione với vẻ tỉnh bơ ( thật ra là đang giả bộ)
- Vậy hả? Em cũng không quan tâm lắm chỉ là cần lấy lại được dây chuyền này – Luna nắm chặt sợi dây.
- Lý do thì em không biết nhưng em dám chắc là thằng Crabbe hay con Pakinson đã mua chuộc một ai đó chơi Luna một vố - Ginny gật gật đầu làm ra vẻ chắc lắm.
- Kệ đi ! Luna àh. Chị nghĩ em biết mà đúng không? – Hermione nhaý mắt với Luna.
- Biết gì vậy? – Ginny xen vào.
- Ờ thì…biết Pansy giấu dây chuyền đó…thôi…ăn đi – Hermione vừa nói vừa kéo Luna và Ginny ngồi xuống bàn ăn nhà Hufflepuf.
- Cô Granger,cô Lovegood và cô Weasley, có vẻ như các cô đã đổi qua nhà Hufflepuf rồi thì phải – giáo sư Snape đi ngang nhìn thẳng vào tụi nó, ánh mắt không một chút thiện cảm – Theo tôi thấy thì nhà Hufflepuf cũng đã chật chỗ rồi, nếu thế không biết tôi có cần dành một bàn đặc biệt cho quý cô không nhỉ? :-"- giọng thầy ngày càng trầm khoẻ và nguy hiểm hết sức.
- Không, thưa giáo sư – Hermione kéo tay Luna và Ginny về bàn nhà Gryffindor.
End flashback
- Hermione, chiều nay bồ sẽ ghé chứ? – Ron nháy mắt với Hermione rồi nhe răng cười thiệt nham nhở.
- Tới đâu? – cô nàng hỏi, miệng vẫn đang ăn miếng thịt bò sốt tiêu xanh và ô liêu.
- Thì xem mình tập Quidditch - rồi Ron hất tóc về phía Luna - Dẫn thêm một vài người cũng được – Ron cười.
- Mình không chắc…ý mình là việc bồ có ý định…với cô bé…mình không nghĩ nó sẽ để ý đến bồ lắm đâu – cô nàng hơi nhăn mặt.
- Thì bồ phải cho mình thử chứ! Vậy đi nghen. Chiều nay… - Ron quyết định chắc nịch rồi nháy mắt với Harry.
- Luna, bồ đi luôn nha! Bồ đi thì chị Hermione cũng đi và bồ biết đấy …anh Harry…ah…chọc giận chị ấy cho nên – Ginny nhướng nhướng mắt.
- Cũng được – Luna gật đầu./:)
Buổi chiều
- Fred , George …ném cho chính xác hơn – Harry nói to – Ron…bắt tốt lắm.
- Dạ, đội trưởng – ba anh em nhà Weasley nhìn Harry rồi cười.
Ginny bay đến bên cạnh Fred – Năm nay nhà Gryffindor sẽ lại vô địch
Ron nhìn xuống chỗ Luna cười cười như hỏi “em-thấy-anh-chơi-hay-không” :flying:nhưng đúng lúc đó, trái banh bay đến với tốc độ ánh sáng dội thẳng vào mặt Ron. Nó chao đảo lật đật đáp mình xuống đất, cả đám liền chạy đến.
- Sao rồi Ron? Bồ nhìn đi đâu vậy chứ? – Hermione lo lắng
- Chảy máu rồi. Mình đưa bồ vô bệnh xá – Harry kéo Ron lên nhưng bị Fred và George ngăn lại.
- Để tụi này lo – Fred nói tồi biểu cả đội cùng đi.
- Ginny, Luna đi theo tụi anh luôn. – George quay sang hai đứa nó – Hermione…em phụ Harry dọn dẹp nha.
Ginny kéo Luna theo rồi thì thầm với Fred :
- Cú nãy đẹp đó nhưng hơi mạnh tay – cô bé quẹt máu trên mũi Ron.
- Tụi này đâu có ác dữ vậy. Nè, chỉ là “máu phù thuỷ đặc hiệu” thôi – Fred lấy ra một bịch máu – Cho nên thằng này bị đau có chút xíu chứ máu me gì - rồi Fred và George cùng cười ha hả.
- Hi sinh vì bạn bè mà !– Ron lên tiếng
- Em tự hào vì hai anh,Fred-George! Anh Harry đúng là đồ ngốc kinh khủng. Hồi chia tay em, ảnh cũng nói thẳng tuột làm em đau lòng cả tháng trời. Nhưng mà ít ra một tuần sau khi ảnh chia tay em, em đã sáng suốt và lại có thêm một ông anh.
- Ê, còn anh đâu? Con nhỏ Ginevra Weasley kia? Mày không ghi nhận công lao to lớn của ông anh Ronald Billius Weasley của mày hả? – Ron tức tối la lên.
- Em nghĩ kế hoạch không thành công dễ vậy đâu – Luna vừa nói vừa hất mái tóc về phía Cho Chang đang đi lại
Cả đám đứng nhìn Cho Chang đang vẫy vẫy tay với tụi nó
- Ron,bạn bị thương sao? – Cho tỏ vẻ quan tâm.
- Cũng không sao. Tụi anh lo được – Fred nói rồi quay qua nhìn Ginny – Ginny, em ở lại với Luna nha! – sau đó tụi nó kéo Ron để đến bệnh xá ( đóng kịch phải đóng cho trót)
- Harry àh, mình nói chuyện chút nha – Cho bước đến chỗ Hermione và Harry đang dọn dẹp
- Ờ …ờ…! – Harry nhìn Hermione nhưng cô nàng vẫn tiếp tục quét dọn không thèm ngẩng đầu lên.
- Mình muốn cảm ơn bạn vì lần trước đưa mình tới trạm xá và tư vấn cho mình mua một cây chổi xịn – Cho mỉm cười nhẹ nhàng.(cái mặt thì không có duyên, mà khoái giả điên dòm không khác chuối chiên[-X)
- Không có gì – Harry gãi gãi đầu.
Cho đem cây chổi đưa cho Harry xem rồi nói đủ thứ điều về Quidditch. Mà thằng này lại không thể nào không hứng thú với môn thể thao này. Ginny liếc Cho một cái và lên tiếng “xì” thật lớn đến nỗi Harry phải ngại ngùng nhìn nó. Rồi con bé kéo Hermione và Luna đi.
Ba đứa tụi nó đi thẳng đến chỗ của Fred và George. Hermione vẫn không nói gì, tiếp tục cắm cúi vào quyển “Cổ ngữ Hy Lạp”, còn Luna thì nhìn Hermione rồi quay sang Ginny đang tức tối hết sức.
- Gì vậy, Ginny? Anh kêu em ở lại mà? Tự dưng giờ dẫn Hermione tới đây – Ron trợn mắt nhìn nó
- Anh thử ở lại đó coi có chịu nổi bả không? – Ginny la lên rồi bắt đầu làm điệu bộ như thể sắp bùng phát tới nơi – Cái gì mà Harry mình có thể nói chuyện với bạn?...rồi õng ẹo bước tới chỗ đó nói cho đủ thứ điều…Em không thể tin nổi Ginevra Weasley-niềm tự hào của má-lại là người yêu thứ hai của ảnh sau bả. Vậy tức là em thua bả đúng không? – Ginny càng lúc càng lên cao giọng nhưng nhận được cái nhìn của Luna, cô bé liền hạ giọng rồi im hẳn.
- Chị vào thư viện nha. Chào anh - rồi Hermione vẫy tay với tụi nó và đi thẳng vào thư viện nhưng tụi nó biết cô nàng đang chuẩn bị bùng nổ dữ dội.

Chap 14:IT’S SHOCKED, GIRLS!
Hermione chào tạm biệt Zabini rồi bước đến bàn ăn nhà Gryffindor, nơi Ron vẫy tay gọi nó. Nó ngồi xuống không thèm ngó tới Harry đang cười với nó
- Zabini hả? Thằng này đổi tính sao mà giờ đi nói chuyện với bồ vậy? Ý mình là nó ghét dân Muggle lắm mà… - ron nhướng mắt nhìn nó.
- Mình không biết. Cậu ấy hẹn mình chiều nay ở Thư Viện để hỏi một vài thứ về Thảo dược và Cổ ngữ đó mà – Hermione vẫn không nhìn Harry.
- Hẹn bồ???Nó khoái bồ hả??? – Ron trợn mắt nhìn cô nàng
- Không được đi – Harry gằng giọng.
- Đó là việc của tôi, trò xen vào làm gì? Trò cùng Cho đi chung được còn tôi thì không àh? Tôi chỉ người ta học hành thì không được hả? – Hermione la to.
- Ý mình không phải thế, nhưng…nhưng…- Harry cứng họng vì biết Hermione nói đúng, nó có quyền gì mà cấm chứ, nó và Hermione có là gì đâu, nhưng tình cảm lấn át lý trí, nó không thích điều đó, không thích Hermione đi cùng thằng con trai nào khác – Không lẽ bồ cũng thích thằng đó ??? – ý nghĩ đó làm nó khó chịu, chỉ muốn ếm xì bùa thằng Zabini một cái - Mình không cần biết ??? Tóm lại là không được đi, mình không đồng ý. – Harry dằn mạnh cái đĩa xuống bàn, la to.
- Potter, Granger làm ồn giờ ăn. Trừ Gryffindor 20d – Cô McGonagall quắc mắt nhìn tụi nó – Àh. Potter, trò mua lại cái đĩa lúc nãy làm vỡ nhá.
Rồi cả hai đứa cùng quay đi không thèm nói với nhau tiếng nào, bỏ lại Ron đang nhìn tụi nó thở dài.

………………………………………… ……………..

Harry đang ngồi cùng Fred George và Ron ở hành lang trường. Nó rất muốn nói chuyện lại với Hermione nhưng mà lần nào cũng toàn là cãi nhau .
- Sao bồ kỳ vậy? Hôm bữa bồ và Cho ….Hermione cũng không nói gì mà ? – Ron gõ lên đầu nó.
- Không phải không nói mà là cô nàng Thủ lĩnh nữ sinh của em giận tới nói không được mà giấu trong lòng luôn – George thêm vào.
- Em cũng đâu nghĩ mọi chuyện lại tồi tệ như vậy. Chỉ là em ghét Zabini, không thích Hermione nói chuyện cùng thằng đó – Harry cố giải thích.
- Chứ không phải anh ganh tỵ hả? – Ginny bước đến.
- Sao anh lại ganh tỵ…chỉ là… - Harry lắp bắp
- Chỉ là vì chú mày không khác thằng đần:-q – Fred vỗ đầu nó cái bốp - Giờ chú mày phải xin lỗi rồi. Anh hết cách.
- Thứ 7 này là sinh nhật chị Hermione. Mà thứ 6 chị ấy phải thi cho hết những học phần trước kỳ nghỉ đông – Ginny vuốt lại một lọn tóc.
- Anh biết làm gì rồi – Harry như chợt bừng tỉnh rồi nhìn mấy anh em nhà Weasley cười.
Mấy hôm nay thằng Harry cũng không nói chuyện với Hermione và cô nàng cũng quá bận để nghĩ đến những chuyện đó. Ngày mai cô nàng sẽ phải thi nốt 4 môn còn lại ( những môn này Ron và Harry không phải thi). Ron và Harry cùng nhau đến Đại sảnh đường để đánh chén bữa trưa ngon lành sau khi tụi nó thi xong.
- Mình nghĩ Luna sẽ chú ý tới mình, sớm thôi – Ron cười với Harry
- Mình chưa biết nhưng với nỗ lực của bồ thì… cũng có thể - Harry vỗ vai nó.
Hai đứa nó vẫn vui vẻ nói về Luna mà không để ý thằng Draco Malfoy đã nghe hết mọi chuyện từ nãy đến giờ. Malfoy bỗng thấy khó chịu trong người, cứ như có một con sâu đang cào từ từ trong dạ dày nó rồi đến gan, tim. Nó chắn đường Ron và Harry, nở nụ cười đểu hết sức:
- Ron “mặt chồn”! Mày mà cũng “cưa đổ” được ai hả? Thiệt tức cười b-(- Rồi Malfoy quay qua nhìn Crabbe và Goyle cùng cười to chế giễu.
- Tránh ra ! Tao không muốn cãi nhau với mày – Ron thấy Luna đang ở đó cùng Hermione và không muốn làm mất hình tượng trong lòng cô bé ( thiệt ra là cũng đâu có hình tượng).:))
- Àh, tao quên mất. Cỡ mày thì chỉ có Love khùng mới hợp được thôi – cái mặt Draco thì lạnh lùng khinh khỉnh nhìn Ron nhưng trong lòng nó đang rất là bực bội khi thấy thằng này nhìn qua Luna.
- Mày im đi. Đó là chuyện của tao. Mắc mớ gì mà mày lại xen vào. Không lẽ mày thích Luna àh, hay mày thích tao – Ron châm chọc nó rồi quay qua cười với Harry - Mẹ ơi! Mình sợ quá, Harry !
- Ron “mặt chồn”, mày mất trí rồi hả? Anh Draco sao lại thích cái con khùng lập dị đó được, đúng không hả Love khùng? – Pansy nói với cái giọng eo éo, nhớt hơn cả Fleur rồi quay qua nhìn Luna với ánh mắt khinh bỉ - Anh Draco đã có em rồi đúng không hả anh? – Pansy dựa dựa vào người thằng này.
- Đúng vậy, tao cần gì con khùng đó chứ chỉ có thằng điên như mày mới thích nó thôi – Malfoy chỉ vào mặt Ron nhưng trong lòng nó như bị con quỷ khổng lồ cào xé. Nó không hiểu được những gì mình đang nghĩ, nó không hề muốn nói vậy nhưng sao lời nói… Nó tức khi thấy Ron có ý định với Luna. Nó thật sự rất khó chịu, cảm thấy như lòng kiêu hãnh của mình bị xúc phạm.
Ron vừa định lên tiếng thì “Rầm” - một tiếng động phát ra từ bàn ăn nhà Gryffindor vang lên, Luna dằn thiệt mạnh quyển sách của Hermione xuống bàn rồi bỏ đi. Tất nhiên cuộc cãi vã của tụi nó đã “được” mọi người nghe thấy hết, Luna cũng thế. Và nếu như Malfoy không lầm thì nó đã thấy cái gì đó, có lẽ là nước mắt …của Luna nhưng nó không chắc lắm. Và dù không chắc thì nó cũng cảm thấy tồi tệ hết sức, nó hối hận vì việc mình đã làm và chỉ mong cô bé không sao… Không, nó không có lý do gì mà hối hận cả.
(Tác giả: Chậc… chậc… Malfoy ơi, bồ quá lời rồi.
Malfoy: cái này là bồ viết đó chứ
Tác giả: nhưng cái tính bồ nó như thế thì bồ dám chắc là bồ sẽ không làm giống những gì mình viết không?
Malfoy: nè, vừa phải nha nhỏ tác giả. Tại bồ mà…
Tác giả: Luna giận bồ chứ gì… bồ muốn con nhỏ hết giận không?
Malfoy: hỏi thừa
Tác giả: muốn hả? muốn thì tự đi năn nỉ đi
Malfoy: binh bốp, chát...)
Ginny định đuổi theo Luna thì bị Hermione kéo lại. Nãy giờ cô nàng vẫn điềm tĩnh hết sức
- Em phải đi coi Luna có sao không? Em nghĩ lời của Pansy đã làm bạn ấy tổn thương.
- Không phải Pansy mà là lời của Draco mới làm Luna giận. Em cũng không cần phải đi theo bởi vì chị chắc chắn với em rằng sẽ có người đến an ủi cô bé và đó là người Luna thật sự cần – Hermione mỉm cười.
- Là ai? Anh Ron hả? – Ginny nhìn Hermione.
Hermione chỉ nhún vai rồi kéo Ron vào bàn ăn, đưa cho nó cốc bí rợ để thằng này “hạ hoả”.
- Sẽ có ngày mình cho thằng đó một trận – Ron đập tay lên bàn – mà Hermione, bồ không tức hả? Tại Malfoy mà cô McGonagall trừ mình 10d – Ron càng nghĩ càng thấy bực bội hết sức.
- Không sao, mình sẽ kiếm lại. Nhưng mà không phải vì bồ mà là vì Luna. Nếu bồ làm mất 10d nữa thì chuẩn bị lãnh nguyên cây đũa phép vào mặt là vừa – Hermione nhìn Ron đầy đe doạ và anh chàng đành im lặng ngoan ngoãn ngồi ăn.
- Hermione, tối mai bồ rảnh không? mÌnh có chuyện muốn nói – Harry nhìn nó với vẻ thành khẩn.
- Xin lỗi quý ngài. Mốt là cuối tuần và tôi vẫn còn phải thi. Tôi không rảnh rang đi hẹn gặp “ai đó” như ngài– giọng Hermione trở nên lạnh nhạt.
- Mình không biết. Bữa đó mình sẽ làm cho bồ đến.
Harry mỉm cười đầy tự tin nhưng đối với Hermione – nó thừa biết thằng này chỉ nói được nhưng làm thì không bao nhiêu ( mặc dù nhiều hơn Ron thiệt).:-??

Olivia Nederise
Sun-22-11-2009, 09:36 AM
Póc tem nha. Hay lắm luôn, mình thích nhất là đoạn của Draco vs Luna đó. Cặp này dễ xương hết mức. Nhưng thích hơn cả là cái phần trong ngoặc nè, cái đoạn dành riêng cho pé Cho đó. Sorry các Cho Chang's fan nha vì mình cũng ko thiện cảm vs nhân vật này nhắm.
Phải công nhận là Harry trong fic này "khôn" dễ sợ luôn. Nhưng mà vì thế nên Her mới càng iu nhỉ.

mandy89
Fri-27-11-2009, 08:52 PM
Chap 15:SORRY??? NEVER!

- Hôm qua mày khá lắm, Draco ! Mày có thể làm cho cả thằng tóc đỏ và con lập dị đó tức điên lên – Crabbe cười to
- Mày im đi – Malfoy liếc nó rồi bỏ đi chỉ để lại cho tụi này một câu – Không được theo tao – cả Pansy, Crabbe, Goyle đều trố mắt nhìn nhau không hiểu gì cả.
Malfoy đến phòng sinh hoạt nhà Ravenclaw rồi đến thư viện nhưng nó không thấy Luna. Thực tình mà nói bây giờ nó muốn được gặp Luna, xin lỗi cô bé nhưng vì niềm tự hào của một phù thuỷ thuần chủng không cho phép nó làm như vậy. Nó ghét phải xin lỗi người khác và nó cũng chưa bao giờ làm vậy, nên bây giờ nó không biết nên làm gì. Trong người nó cứ như bị ếm lời nguyền độc đoán : khó chịu, đau - một cảm giác trước giờ nó chưa từng trải qua. Không lẽ nó…không thể nào, nó là Daco Malfoy - một thiếu gia với dòng máu thuần chủng kiêu hãnh lại thích Luna Lovegood - một con nhỏ không bình thường chút nào… chuyện này không thể nào xảy ra được, nhưng còn Luna? Nếu hôm qua những gì nó thấy là sự thực vậy tức là Luna thích nó, nhưng con nhỏ này … và nó… trời ơi…bực quá…không nghĩ nữa.
Malfoy rảo bước trên cầu thang trở về phòng ngủ của nó nhưng chợt nó khựng lại. Hình như nó vừa thấy một cái gì đó, quen thuộc đến nỗi khiến nó phải dừng lại. Dáng người với mái tóc vàng sáng lên giữa ánh nến lập loè trong một cái phòng học cũ rích, đầy mùi ẩm mốc. Luna đang ngồi lẩm nhẩm gì đó một mình, có lẽ là con nhỏ lại nói chuyện với mấy con Xì Tảo mà cô nàng tưởng tượng ra. Nó bước lại gần Luna, tay thắt lại cái khăn choàng.
- Lập dị!
Luna ngước lên nhìn nó rồi lại quay qua tiếp tục nói chuyện với mấy con Xì Tảo ( thực ra là đang giận)
- Tôi… tôi… - Malfoy cảm thấy lúng túng và thật là khó chịu khi Luna không chú ý đến nó.
Luna ngước lên như chờ đợi nó nói một điều gì đó nhưng Malfoy lại gắt lên.
- Cô lại làm cái trò điên khùng gì nữa vậy? Nói chuyện với mấy thứ nhảm nhí cô nghĩ ra hả?
Luna vẫn im lặng trong ánh mắt cô bé như thoáng có nét thất vọng rồi Luna lại tiếp tục việc chuyện trò với mấy con Xì Tảo tưởng tượng lần nữa.(again and again, hix)
- Cô làm gì mà ở đây?
- Lạc – Luna cư xử như nó vô hình
- Lớn rồi mà còn lạc. Ai biểu cô ngu quá để cái cầu thang quỷ này xoay xoay nên giờ mới lạc.
Luna không trả lời nhưng Malfoy có cảm giác nghe được cái âm thanh nhỏ xíu như tiếng thút thít.
- Cô… cô… hôm qua cô khóc hả? – Malfoy lúc này mới để ý đến đôi mắt Luna hơi sưng, mũi có phần đỏ và tay thì đang cầm khăn giấy.
- Không, sổ mũi – Luna trả lời tỉnh bơ, ánh mắt vẫn lạnh lùng.(éc… sổ mũi? Tác giả phải học hỏi lý do này rồi)
Cái mặt Malfoy lúc này trông tếu hết sức. Bao nhiêu nỗi thất vọng hiện lên trên mặt nó( chỉ có Luna là không thấy mà có thấy thì cũng không thèm nói tới.) Nó thất vọng ư ??? Vì cái gì??? Vì Luna không khóc ??? Vì cô nàng này trả lời nó một cách lạnh lùng ??? Hay nó đang tức tối vì cái thái độ tỉnh-tới-phát-bực của Luna. Thật sự Malfoy không biết phải như thế nào. Nó liếc nhìn Luna một cái rồi quẳng cho cô bé một câu mà ai nghe cũng không ưa nổi:
- Bệnh ! Đáng – Malfoy nói cộc lốc rồi định bỏ đi nhưng lúc đó nó thấy Hermione chạy tới.
- Luna, em ở đây hả? Chị tìm nãy giờ ,cho em nè, thuốc “sưng hết cỡ, biến” của anh Fred-George đó, thoa vào đỡ đau đó. Dù sao em cũng khóc cả đêm qua mà – Hermione vừa nhìn Luna vừa cười “gian” khinh khủng.
Malfoy liền quay người lại trong khi Luna nhìn cô nàng tóc nâu với ánh mắt trách móc - Chị Hermione…chị…
- Chị còn phải kiếm vài quyển sách trong thư viện cho kỳ nghỉ đông nữa – Hermione nháy mắt đầy ẩn ý rồi quay đi. Malfoy nhếch mép để lại một nụ cười cực kỳ đểu rồi ngồi xuống gần chỗ Luna
- Xích ra – Malfoy ngồi xuống.
- Không, ở đây đâu phải của anh – Luna không thèm nhìn nó.
- Cũng đâu có ghi chủ quyền của cô – Malfoy hơi hất mặt lên.
- Nhưng tôi không thích – Luna quay qua nhìn Malfoy một cách bực bội.
- Vậy hả ? Tôi thì thích – Malfoy bắt chước cách nói chuyện của Luna và bây giờ cô bé mới hiểu được mình nói chuyện làm cho người ta shock tới cỡ nào.
Luna đành im lặng, lần đầu tiên nó bị Malfoy lấn lướt. Malfoy tiếp tục trò chơi của mình, nó đâu dễ buông tha cho Luna
- Sao ? Nói không lại hả? Cũng phải thôi, những người nói dối thì làm sao dám nói tiếp
- Tôi đâu có nói dối
- Lúc nãy, vừa mới, có cần tôi nhắc cô nhớ không? – Malfoy cúi sát gương mặt đáng ghét của mình vào Luna làm cô bé đứng bật dậy vì ngượng.
- Tôi buồn ngủ… ngủ không được…tức …nên khóc, không được sao? – Luna liếc nhìn Malfoy.
- Cô đúng là không bình thường – Malfoy cười như thể đặt-cô-cái-tên-lập-dị-là-không-sai
- Tôi không bình thường mới đi kết bạn lầm người và điều này làm tôi thất vọng về bản thân hết sức – Luna quay lưng bỏ đi
Malfoy biết Luna nói về nó và nó thật sự không thích bị cô bé nói như vậy. Nó thấy hơi đau và đăng đắng ở đầu lưỡi, và nó cố gắng nói với theo bóng Luna
- Nè, lập dị, cái dây chuyền đó…
Luna quay lại nhìn nó trợn tròn mắt
- Nếu sợ mất vậy sao không đeo nó luôn! Đúng là đần – Malfoy ngừng một chút rồi tiếp – Nó cũng khá hợp với cô … chính xác là dây đẹp thì đeo vô người có xấu tới đâu thì trông cũng không đến nỗi, hiểu chưa? - rồi Malfoy bỏ đi thật nhanh để không phải cảm thấy ngượng ngùng ( không, anh Draco đâu có ngượng mà là quê kakaka)
Luna vẫn đứng đó ngẩn ngơ nhìn theo Malfoy và dường như bây giờ cô nàng mới nở một nụ cười hiếm hoi ( đẹp rạng ngời mà không chói loá)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đối với Hermione Jane Granger thì hôm nay là một ngày cực kỳ vui vẻ. Cô nàng vừa hoàn thành thật tốt bốn bài thi còn lại. Hermione vẫn sải bước trên sân trường đầy vẻ tự tin. Cô nàng nhắm mắt hít một hơi thật sâu để tận hưởng cảm giác “mát lạnh” của mùa đông. Tâm trạng nó đang tốt hơn bao giờ hết. Lúc nãy nó đã giúp được Luna … uhm có lẽ gỡ được vài nút thắt trong lòng. Bản thân nó cũng không hiểu sao mình lại đi giúp Luna và Malfoy “khó ưa” nữa. Chính xác thì nó hoàn toàn không thích thằng này một tí xíu nào. Malfoy vừa phách lối, đáng ghét lại tự mãn. Hermione chẳng thấy thằng này có gì tốt cả nếu là trước đây. Nhưng từ sau khi nó trở thành tử thần thực tử và từ bỏ Voldemort để quay lại trường thì … uhm…cũng tạm chấp nhận. Ít ra nó không còn gây sự vô cớ (trừ với Ron) hay kêu nó cô nàng bằng “máu bùn” nữa. Quan trọng hơn, Hermione không chắc nhưng cô nàng có cảm giác Luna sẽ thay đổi được Malfoy “Luna & Draco – có lẽ là một cặp đẹp chứ nhỉ? Vậy còn mình thì sao ? – Hermione cảm thấy thật cô đơn.
- Chào bồ ! Thi cử sao rồi? – Ron vừa gặp cô nàng ở sân trường
- Tốt, mà Ron nè, ngày mai là ngày khá đặc biệt, bồ biết không?
- Ngày đặc biệt hả? Gì vậy nhỉ? Harry, bồ biết không? – Ron quay qua Harry ra vẻ suy tư
- Ngày mai? Àh, trận Quidditch của tụi mình và Hufflepuff – Harry nhìn sang chờ phản ứng của cô nàng.
- Cái gì? Quitditch? Hừ…- Hermione bực bội – Mình biết bồ nhớ mà Ron, đặc biệt lắm, không phải cái Quidditch vớ vẩn của mấy bồ đâu.
- Ah – Ron reo lên, ánh mắt Hermione mừng rỡ hẳn lên – Mai là ngày kỷ niệm một tháng mình theo Luna, phải không? Cảm ơn bồ đã nhắc mình.
- Không phải – Hermione tức tối.
- Vậy là ngày anh Fred gãy mấy cái răng vì bị mình ếm bùa cây chổi.
- Không.
- Ngày Ginny chia tay với thằng bạn trai hai năm trước. (đâu có liên quan nhỉ???)
- Không.
- Ngày Harry cho bồ leo cây vì bị Cho hiểu lầm hồi năm thứ 5. (shock ác)
- Không luôn – Hermione nổi xung – Không nhớ thì thôi - rồi cô nàng bỏ đi trong tức giận mà không hề để ý hai thằng bạn mình đanh đứng cười đầy gian xảo.

mandy89
Fri-27-11-2009, 08:57 PM
Chap 16:HERMIONE’S BIRTHDAY


Hermione lên giường cầm quyển sách “bùa chú đặc biệt” lật vài trang. Thiệt tình, bây giờ mới có 8h mà nó đã ở trong phòng ngủ nữ sinh. Bực mình, Hermione gấp quyển sách lại đập xuống gối.
“ Không biết bây giờ tụi nó đang làm gì? Harry thì chắc lại đi với Cho( hứ), Ron thì bận theo đuổi Luna. Vậy còn Ginny, Neville, Padma? Trời ơi, đâu hết rồi? Bình thường nếu không có Harry hay Ron thì Luna và Ginny cũng thường đi với nó nhưng sao hôm nay ai cũng có vẻ lãng đi. Bình thường thì đông như họp chợ mà sao bây giờ vắng tanh vầy nè? Tức quá, mai là sinh nhật mình vậy mà hai thằng bạn thân chí cốt lại không nhớ nổi. Tốt với nhau ghê nhỉ?” – Hermione suy nghĩ trong cơn lửa giận.
9h tối( vẫn còn thức)
“Tại sao? Tui bị bỏ rơi rồi sao? Ronald Billius Weasley, Harry James Potter, hai người là bạn kiểu gì vậy? Ủa, mà nó và Harry đang giận nhau mà? Sao nhắc tới thằng này vậy? Áh…” – Hermione bùng nổ.
10h tối( vẫn chưa ngủ)
“Vậy là sao?............áh…………”
Lại là một tràng những suy nghĩ của Hermione và vẫn kết thúc bằng một tiếng “áh”. Nhưng mà tiếng “áh” này chỉ trong tư tưởng thôi chứ nếu mà la lên thì chắc giáo sư Flitch sẽ cho nó ngủ trong Rừng Cấm luôn quá.
11h ( hoàn toàn ngủ không được)
“Tại sao? Trời ơi! Quá đáng……..Hermione Jane Granger, mày đúng là đồ ngu đáng nguyền rủa – ai biểu đi quen mấy thằng bạn tốt quá làm chi…………..áh……………………..”
Thêm một dọc những suy nghĩ của Hermione và vẫn kết thúc bằng tiếng “áh” trong tâm tưởng. Giờ này mà hét lên thì chắc chắn ngày mai tin cô phù thuỷ thông minh nhất mọi thời đại phát điên trong Ký túc xá sẽ được đăng lên tại Đại sảnh đường và chưa kể đến một loạt những phù thuỷ đủ màu tóc, đủ giới tính… nhầm đủ kiểu tóc, đủ máu mắt… sẽ chọi thẳng vào mặt nó bằng cây đũa phép vì tội làm ồn vào giờ này.
12h kém 10’
“Ngày mai tôi sẽ ếm hai trò bằng bùa chú đặc biệt. Dù sao tôi cũng là “Thủ lĩnh nữ sinh” mà hai trò lại không thèm nhớ tới cái sinh nhật “yêu dấu” của tôi là sao………hứ………….ngày mai……….sinh nhật ………một mình……….áh…………đi ngủ”
12h kém 5’ ( đang lim dim)
- “áh…………..” - lần này tiếng áh là tiếng la thật không phải vì tức giận mà là vì ………..có ai đó kéo tay nó và trùm cái gì vào người nó.
- Là bắt cóc sao? Ai dám? ủa, đũa phép? Đâu? Chết ……….ặc………….tiêu rồi – Hermione chìm trong suy nghĩ nhưng chợt nhận ra nó đang ở trong chiếc “áo khoác tàng hình” của Harry và đằng trước nó - người đang kéo tay nó chính là chủ nhân của chiếc áo.
- Trò làm cái gì vậy hả, Harry James Potter? Bỏ tôi ra – Hermione vùng vằng nhưng không thể nào thoát khỏi tay thằng này.
- Trò kéo tôi đi đâu đó? Tôi không phải là kiểu học sinh như trò, nếu tôi bị cấm túc thêm lần nữa tôi sẽ phóng “Avada kedrava” vào trò – Hermione lại tiếp tục cằn nhằn khi cô nàng bị Harry lôi đi xềnh xệch
- Đến rồi - cuối cùng Harry cũng lên tiếng. Nó cởi áo tàng hình ra rồi kéo Hermione lên phía trên.
Một khung cảnh tuyệt đẹp hiện ra trước mặt Hermione. Một chiếc bàn dài với đủ loại thức ăn như thịt bò sốt rượu vang, cả con ngỗng quay to bằng cỡ bàn tay bác Hagrid, một dĩa đùi gà chất cao như đống sách mà Hermione mượn về trong thư viện ( khoảng 22 cuốn), hàng tá ly bia bơ cùng với dĩa bánh pudding khổng lồ và nhiều món mà cô nàng chưa thấy rõ. Trên bàn ăn những ngọn nến đủ màu được thắp sáng lung linh nhưng cô nàng chợt giật mình khi nghe tiếng Harry “Thích không? chờ chút 3,2,1” – Harry búng tay cái chóc và khoảng hơn 20 hàng dây đen được mắc trên cây sáng rực lên
- Happy birthday to you……………..
Luna trên tay cầm ổ bánh thật to xuất hiện. Tiếp sau là Ginny, Ron, Neville, Fred, George và Padma. Hermione xúc động gần như là muốn khóc ( nhưng mà không khóc). Harry kéo tay nó ngồi vào bàn ăn cùng mọi người .
- Cô Hermione của cậu Potter, àh không……cô Granger, tất cả là do Dobby chuẩn bị cả đấy theo lời căn dặn của cậu Harry – Dobby xuất hiện sau lưng cô nàng và liền đổi xưng hô khi bị Harry lườm.
- Tất cả là mấy bồ làm hả? – Hermione giờ mới thốt lên thành tiếng.
- Uhm, thích chứ? Nhưng mà bồ hổng thích thì cũng chịu thôi. Tụi này chỉ làm được có thế - Ron cười chọc Hermione.
- Vậy mà mình tưởng…
- Tưởng tụi này quên sinh nhật chị rồi, đúng không? – Ginny lè lưỡi trêu nó.
- Thì tại… tự dưng… mọi người làm bộ hổng nhớ, giả lơ chị chứ bộ. Àh, mà Dobby thắp đèn ít thôi, cô McGonagall mà thấy thì… - Hermione lo lắng.
- Không sao đâu, mình đã dùng bùa che chắn chỗ tụi mình rồi cho nên giáo sư không thể nào thấy được đâu. Bồ phải tin tài năng của người đã từng tiêu diệt Voldemort chứ. – Harry cười.
- Mấy bồ làm mình ngạc nhiên quá! – Hermione nở một nụ cười cực kì rạng rỡ - Nhưng nếu sinh nhật của mình mà chỉ có thế thì thật sự hổng thành công rồi. – Nó vừa nói vừa chỉ tay vào bộ đồ ngủ màu xanh lá nhạt pha chút màu cam của bí. – Đũa phép của mình cũng hổng có ở đây vì đã bị ai đó lôi kéo đi mà không có một lời giải thích – Nó liếc nhìn Harry.
Harry gãi gãi đầu ra vẻ hối lỗi rồi nhìn qua Ginny. Cô bé lấy cây đũa phép của mình ra và chỉ vào người Hermione, lập tức xuất hiện một bộ váy màu xanh biển với phần hơi nhún ở vai và ôm sát người. Tuy không quá sang trọng nhưng Harry phải công nhận bộ máy cực kì hợp với phong cách dễ thương, nhí nhảnh của cô nàng. Thằng Harry cười híp cả mắt, mặt hơi đỏ đỏ.
- Luna, bánh sinh nhật của Hermione mà sao em để ở chỗ em không vậy? – Neville khều khều cô bé.
- Em thích ngắm những ánh nến mờ ảo – Luna nói với đôi mắt lơ mơ chăm chú vào những cây nến ( ánh mắt độc quyền)
- Nói tới mờ ảo, anh nghĩ giờ này có một người đang ngủ trong ác mộng đó – George cười khanh khách
- Anh nói giáo sư Flitch hả? Chính xác thì hai anh đã làm gì vậy? – Ginny nhướng mắt.
- Không nhiều, Fred để hai cái bánh trước phòng ổng. Một cái bỏ thuốc “bay đến thiên đường”, cái kia bỏ “ác mộng liên hoàng” nhưng mà cái “ác mộng liên hoàng” thì bự hơn cái kia một chút. – Ron nói rồi nuốt miếng thịt dê nướng.
- Cho nên tại ổng ham ăn, ăn luôn cả hai cái nên chắc chắn ổng đang gặp ác mộng đến dậy hổng nỗi luôn – Fred thêm vào rồi đập tay với George.
Rồi cả đám cùng cười đến nỗi ngay cả Hermione - người không thích chọc phá thầy cô – cũng không thể nào nhịn được.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
PS: dạo này hơi bận nên hok post duoc thg` xuyên, mấy pan thông kum~. Mà hình như dạo này fic bị. ế :-(

mandy89
Sun-20-12-2009, 10:35 PM
@MWC: có lẽ pạn hiểu nhầm ý mình rồi, chỗ đó Malfoy do hok muốn Luna biết mình trả dây chuyền nên mới nói Granger tìm được. Chac do minh` đánh hok rõ ràng. Phải là vầy nè:
- Máu bùn/... àh Granger/, đã tìm được dây chuyền của cô rồi đó/ Luna!

mandy89
Fri-01-01-2010, 11:48 PM
Chap 17:WELL DONE, POTTER!


2h sáng
- Nè mấy bồ, cũng 2h sáng rồi, chúng ta đi về phòng chứ? – Neville lên tiếng.
- Cứ để Dobby dọn dẹp chỗ này cho – Dobby búng tay cái chóc và bàn thức ăn biến mất và nơi mà cái đống thức ăn đó dọn tới là giường của Flitch. ax
Ron thì thầm vào tai Luna điều gì đó rồi đứng dậy nói:
- Tụi mình về trước, Fred-George sẽ dùng bản đồ đạo tặc để đưa cả đám về, còn hai bồ thì dùng áo tàng hình nha!
Nói rồi tụi nó nhanh chóng “chuồn” về phòng để Harry ở lại với Hermione.
- Bồ thích không, Hermione ? Mình đã phải suy nghĩ dữ lắm mới được như vậy đó – Harry hất nhẹ mái tóc loà xoà trước mặt để lộ vết thẹo hình tia chớp trên trán.
- Trò Potter, nếu trò nghĩ tôi sẽ hết giận trò vì việc này thì trò đừng tốn hơi – Hermione giả bộ không nhìn nó
- Nhưng mà thật tình mình với Cho…không có gì mà. Chỉ là …chỉ là…mình đâu có cố ý…mà mình chỉ đi cùng thôi mà… bồ lại giận mình – Harry ấp úng.
- Hahaha …….- Hermione không nhịn được cười khi thấy vẻ ngốc nghếch của Harry
- Bồ cười gì vậy? – Harry hơi giật mình.
- Uhm…e hèm… mình nói bồ đừng tốn hơi là vì mình đã hết giận bồ rồi nên bồ không cần nói nữa.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/byebye.gif
- Thiệt sao? Mà sao hết giận lẹ vậy? – Harry ngạc nhiên.
- Vậy trò muốn tôi giận trò lâu hơn hả?
- Đâu có…chỉ vì…….
- Vì mình thấy bồ đã cố gắng giấu và chuẩn bị cho mình một sinh nhật “cũng tạm được” như vậy
- Thế bồ không ôm mình để cám ơn àh?
- Ôm gì? Tại sao chứ, bồ kêu Cho đó - chắc bồ ấy khoái … mà bồ cũng vậy nữa chứ gì? – Hermione trêu chọc nó.
Hermione định nói tiếp nhưng Harry đã ôm lấy nó:
- Vậy mình ôm cảm ơn bồ vì đã hết giận mình nha!
- Ểy…bồ làm gì đó………??? – Hermione giãy giụa nhưng cô nàng chợt thấy ấm áp hơn khi được thằng này ôm như vậy.
- Mình muốn mở quà – Hermione cười như con nít vui mừng khi được cho kẹo
Harry và Hermione cùng ngồi trên bãi cỏ ở sân trường để xem những món quà của cô nàng. Harry nhận thấy bộ váy mà Ginny biến ra cho Hermione hơi mỏng manh, mà giữa trời đông thế này thì chắc chắn ngày mai cô nàng sẽ bệnh. Harry biến ra một cái mền thật bự cỡ dùng cho bác Hagrid rồi ngồi xích vào Hermione, trùm mền cho cả hai đứa.

Món quà đầu tiên mà Hermione mở ra là quà của Neville và Padma. Đó là những quyển sách “Biến hình bậc cao”. Khỏi phải nói, mặt Hermione hí hửng vô cùng. Ron tặng nó một cây đũa phép mới toanh theo đúng loại mà nó ưa thích, Ginny tặng nó chíêc mũ len, Fred và George thì gói cả hộp “Sưng hết cỡ, biến!” làm và Luna thì thiết kế cho nó mắt kính bằng dưa leo và dây thòng lọng sáng nhấp nháy (đúng style của Luna)

Ểy, nãy giờ thấy……… thiếu thiếu nha
- Harry, bồ chưa tặng quà cho mình – Hermione chống hai tay ngang hông.
- Mình không có quà – Harry cười.
- Sao sinh nhật mà lại không có quà. Bồ ….- Hermione hơi bị quê độ.
- Chỉ có cái khung hình này àh – Harry lấy từ trong túi áo cái khung hình màu xanh lơ có phần hơi ọp ẹp đưa cho Hermione
- Sao ở trong không có hình mà lại là giấy trắng không vậy?
- Cái này mình tự làm đó. Bồ ghi tên bồ lên đây rồi khi nhìn vào khung hình, bồ đang nhớ đến ai thì hình ảnh người đó sẽ hiện lên – Harry cười tươi, đưa cây bút lông ngỗng cho cô nàng.
- Dễ thương thật … không… ý mình là cũng thường thôi – Hermione liền đổi thái độ khi thấy ve mặt đắc chí của Harry http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif
- Thằng bạn thân của bồ thức suốt mấy đêm để làm mà bồ không thích hả? Vậy trả cho mình.
- Bồ làm cái này àh? – Hermione chớp mắt liên hồi nhìn thằng này rồi tiếp – Không, quà của mình mà, sao mình phải trả? Trả để bồ tặng “ai đó” hả?
- Ai biểu bồ chê – Harry vừa nói vừa kéo Hermione xích lại gần một chút cho ấm - Bồ mặc vậy chắc mai sẽ cảm mất.
- Quý ngài Potter, ngài nên nhớ chính ngài là người kéo tôi đi trong bộ đồ ngủ phong phanh và cô em yêu quý Ginny của bồ biến cho tôi một bộ váy mỏng manh không kém nên tôi mới lạnh như vầy nè – Hermione lý sự.
Rồi hai đứa nó cùng cười, Harry chốc chốc lại kéo cái mền cho Hermione
_____________~~~~~~~~~_________________

Sáng hôm sau

Hermione đang cùng Luna và Lavender rảo bước ở giữa sân trường. Tụi nó đã thi xong hết và chuẩn bị bước vào kỳ nghỉ đông. Lần này cả Luna cũng sẽ cùng ở lại với Hermione và Harry. Thật ra Hermione cũng muốn về nhà nhưng ba mẹ cô nàng đang trên một tour du lịch đến Italia.

- Hey, Hermione – Ron và Harry ở đằng sau tụi nó, có cả Ginny nữa
- Chào hai bồ, kỳ nghỉ này bồ sẽ về nhà hả Ron?
- Tụi em mà không về thể nào má cũng sẽ từ luôn đó – Ginny cười.
- Hermione sao mặt bồ tái vậy? Mấy bữa trước bồ học quá sức rồi đó – Harry nhăn mặt nhìn nó ( lúc này những con người biết điều kia đã lãng lãng bỏ đi, còn Luna thơ thẩn đi đâu đó)

- Tại mấy hôm trước mình ngủ không được nên học bài suốt đêm. Mà cũng tại cãi nhau với ai đó nên bực mình cả mấy đêm.
- Bồ đúng là không lo cho sức khoẻ gì hết. Trời bây giờ đang lạnh còn có cả tuyết nữa mà cái găng tay của bồ đâu rồi hả? – Harry la nó.
- Thì mình đâu có nghĩ… - Hermione hơi xịu mặt có vẻ hối lỗi.
Harry rút trong túi nó đôi găng tay đeo vào cho Hermione rồi đút tay cô nàng vô túi áo khoát của nó làm cô nàng đỏ ửng cả mặt. Hermione nhón gót hôn nhẹ vào má nó rồi mỉm cười:
- Cái này thưởng cho bồ vì món quà hôm qua với hôm nay.
- Bồ keo quá, hai món quà gì mà thưởng có một cái àh.
- Đừng có được voi đòi tiên, tên đầu đất kia.
Rồi hai đứa nó cùng đến Đại sảnh đường trong ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh nhưng … một ánh mắt đầy ganh tỵ của cô nàng tóc đen - người đứng quan sát hai đứa nãy giờ.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Chap 18: DATING???



Hôm nay, cả trường Hogwarts vắng lặng hẳn vì đá số các học sinh đều trở về nhà trong kỳ nghỉ đông. Luna bước xuống đại sảnh đường, lấy trong quyển sách ra sợi dây chuyền của mẹ cô nàng.

Flash back
“Nếu cô sợ mất như vậy thì đeo vào luôn đi. Cái đó trông có vẻ khá hợp với cô….ý tôi là dây đẹp thì người dù có xấu đeo vào trông cũng không đến nỗi”
End flash back

Luna nắm chặt sợi dây chuyền rồi mỉm cười đeo vào cổ. Làn da trắng sáng của Luna lại trở nên nổi bật hơn với sự góp mặt của sợi dây. Sau khi đã cùng Harry và Hermione ăn xong bữa sáng thật hoành tráng, cô bé bắt đầu dạo quanh sân trường và các dãy hành lang tối om để tận hưởng ngày nghỉ đầu tiên của mình.
- Cô cũng rất biết nghe lời đó - giọng nói lành lạnh quen quen làm cô bé giật mình – Draco Malfoy
- Anh nói gì vậy? – Luna vẫn chăm chú nhìn tuyết đang rơi ngoài sân trường.
- Cô không hiểu hay đang giả vờ vậy cô Lovegood, về khoảng giả vờ thì cô cực giỏi mà – Draco khích cô bé … nhưng Luna vẫn im lặng khiền cho người khác không thể nào không khó chịu. - Sợi dây chuyền đó… cô đeo từ lúc nào vậy?
- Thật là vinh hạnh cho tôi khi thiếu gia Draco Malfoy mà cũng để ý tới những chuyện vặt vãnh này.
- Ai bảo cô vậy? Tôi chỉ… rảnh rang hỏi thôi… không trả lời thì thôi.
- Cám ơn ! – Luna nói hơi nhỏ.
- Cô nói cái gì? Tôi không nghe ! ( thật ra là nghe mà giả vờ)
- Cám…uhm…cám ơn – Luna lập lại một cách khó khăn.
- Haha… vậy mà tôi tưởng cô không biết thể hiện lòng cảm kích của mình chứ - Malfoy cười đểu.
- Cám ơn mày nha, Cuzco http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif– Luna biết mình cảm ơn không đúng người ( láo như vậy ai thèm cảm ơn) nên giả bộ ngó lên trời.
- Cô cám ơn ai đó ! – Draco thấy quê quê.
- Thì con Xì tảo của tôi! Anh tưởng tôi cảm ơn anh thiệt hả? – Luna bây giờ mới quay qua nhìn Draco để thấy cái mặt tức giận và hụt hẫng của nó. - Mà tôi phải cảm ơn anh vì cái gì chứ trong khi tôi bị mất dây chuyền là tại anh
- Tôi đã lấy lại cho cô rồi… - Malfoy hơi ngượng - Đáng lẽ cô phải cảm ơn vì tôi đã đưa ra một ý kiến hay cho cô đó.
- Tôi thích thì đeo, đâu có liên quan đến anh.
Malfoy tức tối vì …nói không lại nên đành… bước lại, lấy tay lòn qua tóc Luna, cúi mặt sát gần cô bé.
- Lovegood, không liên quan tới tôi thật chứ?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/eeek.gif – Malfoy cười rõ đáng ghét.
- Tại sao… sao lại liên quan đến anh được? – Luna đẩy nó ra làm nó té nhào xuống tuyết ( ặc, mạnh bạo quá Luna).
- Ây da… Lovegood, cô có bị gì không? Lỡ tôi bị thương thì sao? Cô có 10 cái mạng thì cũng không đền nổi một phù thuỷ “thuần chủng” như tôi đâu – Malfoy ngồi dậy ( nhưng chưa đứng lên).
- Tôi cũng thuần chủng vậy. Có gì thì một thuần chủng đổi một thuần chủng. Công bằng http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif– nói rồi Luna đưa tay kéo nó lên nhưng mà không biết phải tại tuyết trơn không (hay Malfoy cố ýhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/mad.gif) mà cô bé ngã nhào lên người nó.

Luna luống cuống, ngượng tới mặt gần như quả cà chua chín. Cô bé nhanh chóng đứng lên nhưng liền bị Malfoy kéo lại.
- Lúc nãy cô có thấy một tia sáng không? – Malfoy kéo nó hơi sát( lúc này cả hai đều đang ngồi)
- Vậy sao? Có thể có ai đó chụp hình – Luna nói tỉnh queo - Nếu vậy ngày mai anh sẽ phải đính chính với Pansy dài dài khi tin Luna Lovegood và Draco Malfoy hẹn hò dưới tuyết.
- Tại sao tôi lại phải đính chính với Pansy
- Vì cô ấy là người yêu của anh. Anh bây giờ mới là người lập dị khi hỏi tôi câu này đó – Luna cảm thấy lòng hơi buồn và đau khi nhắc tới hai chữ “người yêu”, mặc dù chính cô bé cũng không hiểu tại sao như vậy.
- Cô ấy đâu phải người yêu của tôi ( hehe…ảnh giải thích kìa). Cô không biết tôi là người nổi tiếng trong cái trường này sao? Việc người ta theo đuổi tôi đâu có gì lạ - Malfoy hất mặt nói một cách đầy tự tin.
- Vậy sao? Tôi không thấy vậy? Nhưng cho dù không cần giải thích với cô ta thì anh cũng phải đính chính với cả trường – Luna kéo kéo cái vạt áo
- Không thích.
- Tại sao?
- Tại như vậyhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif – Malfoy nói rồi đứng lên kéo Luna ngồi dậy. Lúc này nó mới nhận ra tay cô nàng tê cóng vì lạnh.
- Tại sao lại tại như vậy? - mấy câu hỏi của Luna khiến người ta bực mình
- Nếu cô thích thì nói, còn tôi không rảnh, ai muốn hiểu sao cũng được.
- Mà anh bỏ cái tay tôi ra được rồi đóhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif – Luna hơi nhăn mặt
- Không, tôi lạnh. Để tay một chút cho ấm.
- Nhưng tôi thấy tay anh mới là ấm đó – Luna ngu ngơ.
- Vậy thì thôi, cái này ngứa ngáy quá. Cho cô đó, tôi không thích xài nữa http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif– Malfoy cởi cái khăn choàng màu sanh lá sậm đúng chất Slytherin của mình ra quăng qua cho Luna. Rồi nó bỏ đi, miệng nhếch một nụ cười nhẹ.
Luna cầm cái khăn choàng lên cổ rồi nhìn theo Draco mỉm cười. Cô không chắc trong lòng mình đang nghĩ gì nhưng chỉ là cảm thấy rất ấm áp và vui vui, vậy thôi.

---------ngày hôm sau-------------

- Chừng nào bồ sẽ đấu Quidditch nữa? – Hermione vừa nói vừa múc một muỗng soup.
- Qua kì nghỉ này mình sẽ đấu với nhà Ravenclaw.
- Vậy sao? – Hermione hơi không vui khi nghĩ tới Cho
- Bồ ăn thêm đi! Hình như bồ hơi ốm, mình không thích những người mẫu trơ xương đâu nghen – Harry gấp một miếng thịt bò to cho cô nàng.
- Thôi, mình no lắm rồi! Mà mình đâu có trơ xương với lại bồ không thích thì kệ bồ. Bồ không thích cũng có người khác thích àh.
- Anh Krum hả? – Harry hơi bực.
- Tự dưng sao nhắc ảnh? - rồi cô nàng lấy tay bứt mấy cọng tóc của Harry
- Ui da… bồ làm gì vậy? – Harry nhăn nhó.
- Thì bứt tóc để khai sáng cho cái đầu ngố của bồ
- Mình làm gì mà khai sáng? (khai sáng gì cái tên đầu óc như con gián này)
- Thì cho bồ thông minh lên một chút.
- Chào anh Harry ! Chị có vẻ vui ha, Hermione – Luna vừa ngồi vào bàn ăn.
- Chị thấy tâm trạng em mới là tốt đó chứ. Hôm nay em có khăn choàng mới àh? – Hermione cười tươi đầy ngụ ý.
- Cũng không hẳn mới – Luna cầm lên miếng sandwich.
- Ủa? Chuyện gì mà mọi người chạy tới bảng thông báo xôn xao vậy? – Hermione ngước nhìn Harry.
- Mình đi xem đi – Harry kéo Hermione và Luna cùng đi đến đó.
Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt tụi nó là một tờ báo to đùng, đúng hơn là một tờ tin tức to đùng với tiêu đề
“ MALFOY VÀ LOVEGOOD HẸN HÒ DƯỚI TRỜI TUYẾT”

Olivia Nederise
Sun-03-01-2010, 09:31 AM
truyện đáng yêu quá hà, iu nhất là cái cách Draco biểu lộ cảm xúc với Lu đó. Mình thích cặp đôi này nhất.
Công nhận fic của bạn rất hài, rất hay(nhất là mấy ái nhận xét của tác giả đó)
Mình rất mong chap mới của bạn đó.

Lighthouse
Sun-03-01-2010, 09:39 AM
một sự kết hợp mới lạ, hai con người, hai tính cách gần như trái ngược nhau

Luna và Draco giống như hai cục nam châm trái cực hút nhau,
cảm ơn bạn đã post fic... mong chờ chap tới của bạn nhé :)

mandy89
Wed-03-02-2010, 08:44 AM
Chap 19:WHAT WILL YOU DO?




- What??? Oh, my god… - tiếng than thở khóc lóc của bao cô gái vang lên.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif
- Luna, không ngờ em lẹ dữ vậy? – Hermione cười thật tươi
- Tin nhảm! Em không quan tâm – Luna cố tỏ vẻ tỉnh bơ
- Hermione, nói vậy là bồ biết hả? Malfoy và Luna – Harry hết sức ngạc nhiên
Hermione gật đầu rồi quay qua Luna
- Chị nghĩ em nên trở về phòng đi nếu không bao nhiêu ánh mắt sẽ dồn về em đó. Cũng may cho em là bây giờ đang kì nghỉ đông, không có bao nhiêu người biết hết nhưng em vẫn phải cẩn thận coi chừng con Pansy Pakinson đó. Kỳ này con nhỏ đó cũng ở lại mà em thì biết tính cô ta rồi.
Luna gật gật đầu rồi quấn quấn tay trong mấy lọn tóc lướt đi( như ma)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/verwirrt.gif
- Vậy Ron…ra hồi kì bồ kêu Ron là bồ đã biết hả? – Harry khều khều cô nàng.
- Thì mình cũng là con gái nên nhạy cảm hơn mấy bồ. Với lại mình là Thủ lĩnh nữ sinh thì phải để ý đàn em chứ! – cô nàng nói rồi chỉnh chỉnh cái cravat của thằng này – Sao bồ lúc nào cũng xốc xếch vậy hả?
- Giá như bồ cũng nhạy cảm chuyện của mình thì tốt rồi – Harry lẩm bẩm.
- Ý bồ là sao? – Hermione ngước nhìn nó.
- Là… bồ bây giờ còn ngốc hơn mình – Harry nhéo mặt cô nàng.
- Ây da… bồ dám… đối xử với cô bạn thân nhất và duy nhất cũng là kiêm Thủ lĩnh nữ sinh của trường như vậy hả?
- Sao không dám?
- Vì …ây da… đau, mình sẽ trừ điểm bồ đó.
- Đau hả? Ở đâu?
- Còn giả vờ nữa hả? Bồ nhéo mình đó.

Harry xoa xoa mặt nó rồi đi ra ngoài sân trường để thoát khỏi cái đám đang ồn ào trong Đại sảnh đường. Bên ngoài không khí thật dễ chịu, trời không một chút nắng, lá cây không phút nào yên ắng… nói nôm na là có gió nhẹ luồng qua những lọn tóc của Hermione đem đến cho Harry một mùi hương hoa trà.
- Ủa, Luna em ở ngoài này hả?
- Em mới dạo một vòng.
- Harry, Hermione - tiếng thầy Lupin la to.
Tụi nó quay lại thấy cô Tonks ẵm bé Ted
- Ted yêu, cho chị Hermione ẵm nha! – Hermione dụ khị.
- Không – Ted làm Hermione quê mấy cục nhưng mà thằng bé vẫn đưa tay đòi Hermione ẵm.
- Ted, đây là ba đỡ đầu của con - thầy Lupin chỉ vào Harry.
- Pa??? – Ted ngạc nhiên nhưng như chợt hiểu ra sẽ có hai người thương bé nên bé vỗ tay rồi quay qua nhìn Hermione gọi “má”.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/wink.gif
- Không… bậy… chị đâu có… - Hermione ngượng.
- Cho em ẵm nha – Luna cũng muốn nựng nịu cái má phệ của nhóc.
- Bản năng làm mẹ của cô trỗi dậy rồi hả, Lovegood – Malfoy vừa xuất hiện để châm chọc nó.
- Thằng bé dễ thương hơn anh nhiều đó – Luna vẫn hôn má chú nhóc.
- Cô… - Malfoy chợt nhận ra Harry và Hermione đang đứng đó nên quay đi
Vừa quay về đến phòng sinh hoạt chung thì Malfoy đã thấy Pansy với cái giọng chua ngoa, eo éo không đụng hàng
- Anh Draco, cái tin đó là thật hả? Anh với con Love khùng đó…
- Tuỳ cô nghĩ
- Nhưng mà anh … là người yêu của anh mà.
- Tôi chưa từng nói vậy, là cô tự nghĩ đó chứ - Ánh mắt Malfoy trở nên sắc lạnh.
- Con lập dị đó … nó là cái đồ không bình thường mà. Anh sao còn tặng cả cái khăn choàng cho nó nữa. Trong khi từ trước tới giờ, anh chưa bao giờ tặng em cái gì hết…. – Pansy giả vờ giận để Malfoy wan tâm
- Cô phiền quá, tránh ra coi
- Anh Draco… anh Draco…..
Thằng Malfoy quay lưng bỏ đi không thèm nhìn con Pansy lấy một cái, con nhỏ vẫn đứng gọi tên nó.
“ Draco Malfoy, tại sao anh lại??? sao lại là con Looney đó chứ hả??? Chính là mày, tại mày… Luna Lovegood. Mài đã phá vỡ hạnh phúc của tao….” Pansy vừa khóc vừa nghiến răng tạo nên những tiếng trèo trẹo đầy oán hận.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cool.gif
*******************
- Hey, bồ tèo. Đoán xem má đã gửi cái gì cho bồ nè? – Mấy anh em nhà Weasley vừa trở về sau kì nghỉ.
- Một đôi tất mới hay là mũ len màu xám lông chuột hả?- Harry chỉnh chỉnh cái mắt kính
- Một đống bánh nướng kiểu Pháp mà hồi hè má nướng thử bồ vừa ăn vừa đơ luôn đó và một ít lời nhắn. Ginny – Ron quay qua ra hiệu cho con bé
- Harry àh, sao kỳ nghỉ này con không cùng tụi nó về thăm má và dẫn theo một ai đó chứ nhỉ? – Ginny lập lại y chang kiểu của bà Molly rồi tiếp – Hermione nữa, lâu quá sao con hổng tới thăm bác? Bác biết là con đã không còn cái gì với cái thằng tệ lậu nhà này nhưng bác vẫn rất mong có ngỳa con cũng kêu bác bằng má, đúng không Harry, con yêu của má?”
Ginny ngó cái bộ dạng lóng ngóng của Harry rồi ngó Hermione mặt đang đỏ lựng mà tiếp – anh Harry bây giờ cũng là con của má rồi và má em nói mong chị kêu bằng má luôn nhưng không phải là con nuôi giống anh Harry đâu.
- Uhm, Ron… mình cũng có lời nhắn cho bồ - Harry cũng đỏ mặt không kém nhưng nó liền thay đổi bằng một gương mặt nghiêm chỉnh.
…………………………………….
- Cái gì? Bồ nói Malfoy và Luna àh? – Ron há hốc mồm.
- Cho nên …bồ - Hermione hơi lo lắng cho Ron.
- Không sao, mình là thằng thất bại mà – Ron chán nản bỏ lên phòng ngủ.
- Ron, bồ ấy… mình thiệt không muốn… - Hermione nhìn Harry.
- Thôi, quên đi! Bồ có muốn…uhm…lâu rồi từ khi tiêu diệt Vldemort, chúng ta không trốn ngủ đúng không? Tối nay bồ thấy sao? – Harry gãi gãi đầu.
- Vậy để mình rủ Ron
- Khỏi rủ, ý mình là nó đang buồn cho nên…
- Bồ hẹn mình hả? – Hermione lấy tay vuốt vuốt mái tóc xù của Harry – Sao mãi nó không chịu yên nhỉ?
- Mình chịu, nó chẳng chịu nghe lời mình! – Harry cười rồi hai đứa nó bắt đầu phi vụ “trốn ngủ”
Harry và Hermione cùng chạy qua mấy cái lớp học cũ, những căn phòng đầy mạng nhện và lên tháp Thiên Văn mà không hề biết có một ánh mắt luôn dõi theo tụi nó.
- Mát thật, lâu rồi không có vui như vậy. Mà hình như tóc bồ cũng đâu có nghe lời chủ - Harry lấy tay kéo kéo cái mái của Hermione cho đàng hoàng.
- Cảm ơn bồ - Hermione đỏ mặt ngượng ngùng.
- Mình không thích cám ơn bằng lời.
- Vậy thế này nha –Hermione ôm nhẹ nó một cái nhưng bị thằng này siết chặt.
- Ngày mai mình sẽ đấu với nhà Ravenclaw nhưng nếu mình và Cho… có gì đó thì bồ đừng…ơh…giận nha.
- Không. Vậy bồ muốn Cho và bồ có chuyện gì? – Hermione vờ giận.
- Thì mình chỉ nói…- rồi nó hôn lên trán Hermione.
- Mình chỉ không muốn bị giận oan và càng không muốn…không được nói chuyện với bồ
- Sao dạo này bồ nói chuyện … có vẻ khá hơn? Học của Ron hả?
- Hermione, cái đó giống Luna… đang ở dưới kia cùng… ai đó mình không thấy rõ – Harry chỉ tay xuống dưới.
- Mình linh cảm có chuyện không hay. Mau xuống dưới đó – Hermione ra lệnh.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/augenrollen.gif



Chap 20: PROTECT HER




Gió thổi lồng lộng, có hai dáng người thon thả đang đứng, bốn mắt trực diện như bị chích điện. Hai mái tóc phất phơ, hai tay thủ sẵn đũa phép ( làm cho cảnh nghiêm trọng hoành tráng).http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/boss.gif
- Cô đến rồi hả?
- Đúng là chị, Pakinson – Luna nhìn thẳng vào Pansy.
- Mày cũng thật là ngu khi nghĩ anh Draco hẹn mày ra! Mày chỉ là con Loony lập dị thôi – Pansy cười lớn.
- Uhm, tuỳ chị nghĩ nhưng đó là việc của tôi và bản thân tôi không nghĩ mình có gì muốn nói với chị - Luna vẫn bình thản.
(đừng đánh… tác giả khuyến khích mọi hận thù xin giải quyết bằng … oẳn tù xì)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif
- Harry, là Pakinson. Bồ mau đi kiếm Malfoy,lẹ nha – Hermione thì thầm và hai đứa nó đang trốn trong một lùm cây.
- Im đi, con lập dị! mày có biết loại người như mày sẽ không hấp dẫn được anh Draco không? Chỉ có tao là người xứng đáng – Pakinson la to.
- Nếu chỉ vì việc đó thì tôi không quan tâm – nói rồi Luna quay lưng bỏ đi.
- “Đánh văng” – Pansy chĩa cây đũa phép vào Luna làm con bé văng ra xa cả chục thước nhưng vẫn kịp đứng dậy né bùa Lú.
- “khinh thân” – Pansy lại chĩa đũa phép vào Luna nhưng cô bé đã kịp “giải giới”
Với tư cách là Thủ lĩnh nữ sinh, đáng lẽ Hermione phải can thiệp vào chuyện này nhưng thực sự… đây cũng là chuyện riêng mà Luna cần phải giải quyết. Với lại nó cũng tin Luna không hề thua kém Pakinson.
- “Cắt sâu mãi mãi” – Pansy phóng lời nguyền thẳng vào Luna khi cô bé quay sang nhìn Draco đang chạy đến
- “Che chắn” – Hermione hét lớn, chĩa thẳng vào Luna nhưng vì ở góc độ nào đó, lời nguyền cũng sượt ngang qua cạnh sườn Luna.
Draco chạy nhanh đến đỡ Luna và cũng cho Pansy một câu thần chú “Đánh bật” làm con nhỏ văng ra xa vài chục thước. Nó nhanh chóng đưa Luna(thật ra là ẵm) http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/wink.gifđến bệnh xá mà không thèm hỏi ý Harry và Hermione đang chạy đến bên Luna.
- Tôi… không… sao – Luna cố gắng nói từng chữ trong khi mặt mày thì tái mét, không còn một tí máu - Bỏ tôi xuống.
- Im! Cái con người như cô… đúng là Loony… bị nặng như vậy mà không sao cái gì? Cấm cô mở miệng – Malfoy điên tiết lên với nó và lúc này cái mặt Luna như một đứa con nít bị ba mẹ la. Không hiểu sao thằng Malfoy cảm thấy như Voldemort đã sắp xếp đảo lộn ruột gan nó. Nó thấy khó chịu như vừa bị lửa phượng hoàng thiêu cháy hết “ bộ đồ lòng” rồi bị kim châm thẳng vào tim nó.
- Tại ai… khục khục… mà tôi bị như vậy – Luna cố cãi lại.
- Tôi đúng là rất bảnh nhưng cô cũng không cần nhìn tôi tới xém mất mạng chứ. Đúng là ngu hết cỡ -
- Anh còn… tại… anh …không đính chính… ây da… cái tin… ui… đó – Luna thở hắt từng hơi.
- Tôi kêu cô không nói nữa mà ! Tôi không muốn giải thích… vì cũng… tại tôi không thích. Pomfrey, có người bị thương – nó vừa ẵm Luna đến trạm xá
- Con bé… làm sao thế? Sao lại chảy nhiều máu dữ vậy? – bà Pomfrey lo lắng.
- Bà mau chữa đi! Nói nhiều quá – Draco nổi nóng.
- Trò Draco, tôi cũng là một giáo sư đấy, nói năng lễ phép.
- Tôi… xin lỗi,nhưng bà mau chữa đi.
- Coi như ta tha cho trò lần này vì thấy trò lo cho bạn bè, không có lần sau đâu. Phiền trò ra ngoài vì… nếu trò muốn nhìn lúc tôi chữa trị thì cứ đứng đó.
- Mau… ra… đi – Luna khó nhọc nói.
- Tại sao? Tôi muốn canh chừng. Cô im đi để còn chữa trị
- Vì con bé bị thương ở cạnh sườn và tôi phải …cởi áo con bé… (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gifấy)– bà Pomfrey quắc mắt nhìn nó.
- Tao không ngờ có lúc mày còn ngu hơn tao nữa – Harry đứng bên ngoài cười sằng sặc
- Im đi,Potty – Malfoy đỏ mặt quay ra ngoài và bị chọc quê nên nó sẵn tay thụi Harry một quả.
Sau khi Luna được băng bó xong thì Hermione ở lại với cô bé( tại Luna không cho anh Malfoy ở lại, hix) suốt đêm. Đến sáng, cô nàng phải đến trận Quidditch của Harry (vì trận này khá gay cấn,Ravenclaw giỏi mà) nên giao cô bé lại cho… Malfoy ( cố ý hay cố tình)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/wink.gifhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/augenrollen.gif
-------------------------------------
- Ginny đang bay thẳng tới cầu môn của Ravenclaw và cô nàng… thảy cho Harry và…vàoooooo. Nhà Gryffindor đã gỡ được 10d cách biệt. Các bạn cổ động viên của Gryffindor vỗ tay ủng hộ cho Gryffindor nào. Tôi đã nói chuyện với cô nàng gần chục lần nhưng vẫn chưa hẹn đi chơi được. Có lẽ cô ấy không thích những người đẹp trai chăng???http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif - giọng bình luận của Lee Jordean (em trai Lee Jordan) vang lên khắp sân vận động
- Lee,trò làm ơn… trận đấu - hiệu trưởng McGonagall nhắc nhở.
- Vâng… và bây giờ, Cho đang bay thật nhanh tới nhưng… trái Bludger bay thẳng tới và cô nàng né nhưng Cho chợt dừng lại và thêm một trái Bludger bay với lực cực mạnh đến. Cho vẫn không thèm né… cô nàng thụt người xuống và trái banh bay thẳng tới chỗ Hermione – cô nàng mà tôi thích sau Ginny hahaha (Cho giở trò, tối ngày đi thập thò, rình mò)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif
- Lee,trò có thôi đi ngay không?
- Harry,vâng…chính Harry Potter nhanh như cắt đang bay đến… có vẻ như để đỡ trái Bludger nhỉ? Harry vừa vươn tay ra thưa quý vị, có phải anh chàng đã chụp được trái Snitch không?... woa, anh chàng lại tăng tốc thẳng tới và trái Bludger đập thẳng vào cái chổi của Potter… ngã rồi… ngã rồi …vậy còn trái Snitch???
Cả sân vận động gần như đứng lên, Harry lảo đảo sà thẳng xuống sân va đập vào cái cột và lăn khoảng 20 vòng. Nó giơ tay cao lên
- Wow, thưa các bạn …Harry đã có được trái Snitch, vâng chính Harry…
Tất cả học sinh nhà Gryffindor đều la to đến mức muốn vỡ tung cả cái sân. Hermione cùng Lavender lật đật chạy xuống. Hermione tức tốc chạy tới chỗ Harry nhưng hình như cô nàng đã chậm một bước. Cho vừa đáp chổi xuống cạnh Harry và kéo thằng này đứng dậy “ Bạn chơi tốt lắm. Chúc mừng bạn” Hermione đành quay qua ôm lấy Ginny nhưng bị cái gì đó nhấc bổng lên.
- Mình thắng rồi! Thắng rồi – Harry chen vào trước khi nó kịp ôm Ginny
- Chúc mừng bạn! Bạn chơi tốt lắm. – Hermione nhại lại giọng của Cho
- Sao bồ không ôm mình trước mà ôm Ginny vậy? – Harry ngây thơ
- Ủa? Mình tưởng bồ hổng cần. Cho kìa.- Hermione chỉ nó.
- Vậy thì mình ôm bồ… cũng vậy thôi… ây da – Harry nhăn mặt.
- Thả mình xuống! Cái tay bồ đó, đưa đây coi – Hermione kéo mạnh tay nó.
- Ây da … đau mà, nhẹ tay thôi
- Cho bồ chừa. Thật tình tôi không biết lấy cái gì nhét vô cái đầu của quý ông để ngài hớt hành động thiếu suy nghĩ giùm tôi nữa. Thiệt,mình không hiểu nổi Harry James Potter, mình là phù thuỷ và mình có đũa phép. Nếu trái banh có bay đến mình thì mình vẫn có thể làm nó nổ banh trước khi nó đập vào mặt mình. Hay là bồ thấy khả năng bùa chú của mình rất tệ hả? – Hermione vừa lên cao giọng vừa rút cây đũa phép trong túi ra “Chữa lành chữa lặn”.
- Thì mình quên mà… hìhì… lỡ nó đập vô mặt bồ thì… - Harry lí nhí, tay vẫn gãi gãi đầu.
- Thì mình vẫn có thể tự chữa lành cái mặt này. Mình là Hermione Granger – là một phù thuỷ muggle thông minh nhất, mình không cần bồ phải bảo vệ như Ginny hay Cho đâu! – Hermione gõ gõ đầu nó
- Thì bây giờ mọi việc cũng ổn mà – nó cười hìhì
- Chắc mình phải giáo huấn thêm cho cái “đầu tàu hủ” của bồ quá – Hermione nhéo cái mặt Harry khiến thằng này nhăn mặt
- Ui… - rồi Harry bị cả đội tung lên trời với bài hát không điệu “chúng ta sẽ tranh vô địch với Slytherin, biến Bludger thành trái sầu riêng, chọi vô mặt mấy thằng điên, ăn nói vô duyên mà hay kiếm chuyện. Đúng chính mấy thằng Slytherin”.

mandy89
Sat-20-02-2010, 12:07 AM
Chap 21:STRANGE



Giờ ăn:

- Hôm nay chú mày làm khá lăm – George vỗ lưng nó làm nó sặc cả miếng thịt.
- A… anh làm gì vỗ mạnh vậy – Hermione vuốt lưng Harry.
- Anh nào dám… - Fred chen vào.

Sau khi tụi nó ăn xong, Hermione kéo cả đám đến thăm Luna, còn Harry ở lại phòng sinh hoạt chung để suy nghĩ một vài chiến lược cho trận đấu sắp tới với Slytherin

- Bạn thật chăm quá đó, mới đấu xong mà – Cho bước tới mỉm cười.
- Ờh, mình là đội trưởng mà – Harry ậm ờ
- Uống nha! Nước nho ép, mình mới làm – Cho nhìn nó có vẻ thành khẩn.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/frown.gif
- Uhm, cảm ơn nha – nó cũng nhe răng cười.
Cho liếc nhìn nó uống hết ly nước rồi mỉm cười quay đi

Sáng hôm sau

- Harry, Ron… anh Krum vừa mới gửi thư cho mình và ảnh báo là ngày mai ảnh sẽ tới trường mình đó – Hermione hớn hở chạy xuống phòng sinh hoạt.
- Ủa? Không phải ảnh ra trường rồi hả? – Harry ngước lên có vẻ hổng được niềm nở đón nhận.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/augenrollen.gif

- Ảnh nói ảnh dẫn đội Quidditch trường ảnh theo để đấu giao hữu với trường chúng ta.
- Trường Dumstrang hả? ở bển ai cũng bự hơn mình cả cái đầuhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif – Ron ngán ngẩm.
- Chào Harry, mình đã đọc xong quyển “những chiến thuật Quidditch” rồi, bạn có muốn mượn không? – Cho mới sáng đã qua nhà Gryffindorhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/frown.gif
- Được – Harry mừng rỡ rồi cùng đi với Cho trong ánh mắt hơn bị “toé lửa” của Hermione.
Cả buổi học hôm nay, Hermione chỉ toàn nghe Harry nhắc tới Cho và đến nỗi Ron còn phải gắt lên “bồ có thôi đi không?”. Không nói được với Ron, hết giờ học nó lại quay sang kể với Hermione và đương nhiên con nhỏ không niềm nở đón nhận.

- Trò với Cho như thế nào ,tôi không quan tâm
- Sao lại la mình? - rồi nó quay qua nhìn Fred với ánh mắt ngây thơ như em-đã-làm-gì-sai-àh?
- Em khùng rồi Harry, con nhỏ đang phừng phừng rồi đó – Fred đánh đầu nó.
http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/eeek.gif
Trong giờ ăn, Hermione không thèm nói một tiếng nào với nó làm không khí trở nên căng thẳng tới nỗi Ron phải lên tiếng chọc cười nhưng những câu chuyện của anh chàn này thường không tới đâu. Hermione ăn xong bỏ vào thư viện một cách đầy bực dọc
- Em nghe nói chị giận anh Harry nữa hả? – Luna đặt quyển sách xuống rồi ngồi cạnh Hermione.
- Chị không biết, chị bực mình. Cả ngày hôm nay Harry toàn nhắc về Cho… và chị không muốn nói nữa. Em thế nào rồi?
- Ổn – Luna đáp gọn lỏn rồi cầm tờ Kẻ Lý Sự lên.
- Chị hỏi em và Malfoy kìa. Còn Pakinson thì sao? – Hermione ực một cốc nước hoa quả bông cải xanh.
- Em thì có gì đâu. Chỉ có Pakinson … uhm hình như Malfoy đã chửi cô ta một trận te tua và hắn bảo đảm với em là không có lần thứ hai. – Luna vẫn cắm cúi với tờ Kẻ lý sự
- Uhm, cô McGonagall sau khi nghe được chuyện này đã hết sức tức giận và phạt Pansy 2 tuần cấm túc, có vẻ là lau dọn bốn tầng lầu thì phải. Chị nghĩ cô ấy ghen quá rồi.
- Hiểu lầm mà! – Luna lúc này mới buông tờ báo xuống và có chút thay đổi trên nét mặt.
- Àh, hiểu lầm thưa quý cô! Vậy mà có người bỏ cả trận Quitditch là môn thể thao yêu quý … để chăm sóc “một người lạ” hahaha.http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem23.gif
- Tuỳ chị nghĩ – Luna hết cách chối nên đành im lặng.
- Ơh… Luna …em có thấy…
- Chuyện anh Harry hả?
- Uhm. chị thấy bồ ấy thật là kì lạ. Chị hổng hiểu được trò ấy đang nghĩ gì nữa. Thái độ thiệt có vẻ khác thường. – Hermione ngưng một chút rồi tiếp – Có lẽ… cũng đúng lần trước bồ ấy còn để Cho hôn mà, có lẽ vẫn còn thích cô ấy.
- Em không biết nhưng lần trước ảnh vẫn giải thích với chị, lần này thì…
- Thiệt tình chị hổng hiểu nổi mấy thằng con trai nữa.
- Thì chị vốn đâu có rành về tình cảm… mọt sách mà! – Luna nói thẳng tuột đến độ Hermione phải im lặng vì… thực sự Luna nói đúng.

Trong khi Hermione đang lầm bầm với mấy cái phát hiện mới trong quyển “ Gia tinh và những phép thuật bậc cao” thì Harry hớn hở chạy vào.

- Hermione … mình và Cho cuối cùng cũng quay lại với nhau rồi. – Harry thở hổn hển và nói trong mừng rỡ - Chưa bao giờ mình thấy cần Cho tới như vầy.

Hermione ngồi im, chính xác là nó không thể nói nên một lời nào. Tất cả những gì nó thấy bây giờ chỉ là một màu đen của dải lụa mỏng manh đang từ từ bị cắt đứt cũng như tim nó lúc này vậy. Quá đột ngột, quá hụt hẫng, quá sức tưởng tượng và… quá đau. Bây giờ, Hermione thề là nó thà để Voldemort xâm nhập tâm hồn nó, dằn xé nó… còn hơn là nó phải đối diện… Có cái gì đó… cái gì đó… nặng trĩu trong lòng nó. Cứ như Ron đang canh lúc nó ngủ và dùng bùa Triệu tập tất cả mấy cái sofa đè lên người nó vậy. Trái tim nó như bị bóp nghẹn, nó như rớt từ trên tháp Thiên văn xuống mà trong tay không hề có đũa phép hay có thể bám được ở bất cứ chỗ nào. Nó cố gắng dùng hết sức lực để bật lên:
- Bồ vừa nói…
- Uhm thật ra thì lúc trước Cho với mình chia tay cũng là vì cô ấy hiểu lầm và ghen với bồ. Sau đó chú Sirius mất nên mình cũng không có nhắc lại chuyện đó với cô ấy…

Luna không nói gì, chỉ im lặng quan sát nét mặt của Hermione và đúng như con bé nghĩ, cô nàng Thủ Lĩnh Nữ Sinh không thể chịu được cú shock này

- Chị có việc đi trước – Hermione đứng lên và nó biết thế nào thì Luna cũng đi theo nhưng con bé vừa bị thương chưa khỏi hẳn, nó không thể nào để con bé cùng mình ra trời tuyết được – Em đừng theo chị Luna.
- Chị Hermione… - Luna gọi với theo rồi quay sang Harry đang vẫn rất phấn khởi “ Anh còn lập dị hơn cả em” http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem43.gif
Con bé bỏ đi để lại Harry ngơ ngác “ Sao vậy ta? Mình đâu có làm gì sai?”

Hermione chạy thật nhanh ra khỏi thư viện. Tuyết vẫn rơi dày đặc, gió vẫn thốc từng cơn,ma vẫn bay lởn vởn, bé gái tóc nâu vẫn chạy thật tốc độ nhưng mang theo một nỗi sợ … ( sợ tác giả không ghép cặp nó và Harry http://dienanh.net/forums/images/smilies/yahoo-smiley/4.gif). Nó vấp phải một cái gì đó, không rõ là cây khô hay một tảng đá rồi ngã nhào xuống đất, tay chân trầy trụa, gương mặt thì bị một vật gì đó sượt qua làm trầy chảy máu một đường. Tất cả những cái đó không hề làm nó quan tâm, nó chỉ cảm thấy đau ở đâu đó và nó nhận ra trên má nó một thứ gì lăn dài xuống để lại cảm giác ấm nóng.
“Đau thật, té đau thật. Té như vậy mà sao nó không biết tỉnh nhỉ? Đã 2 lần rồi, còn hi vọng gì nhỉ? Bạn… đúng rồi… chính xác là vậy và chỉ có thế……. Bạn bè thì có thể quan tâm như thế mà, chỉ tại nó nghĩ nhiều. Harry đã bao giờ nói gì với nó đâu… khoan … có chứ, chút ít cảm giác quan tâm nè (lời của Thiên thần)… hông dám… quan tâm là bổn phận của bạn thân mà( lời của ác quỷ)… đừng có bậy, bồ ấy tặng cả quà tự làm ấy chứ ( Thiên thần) … ui xì, thế đã nhầm gì, mua về rồi nói tự làm đó thôi( Ác quỷ)… không phải, quà mà vụng về như vậy chỉ có bồ ấy làm àh ( Thiên thần)… Có ai nói người bán không được làm quà cho vụng về hả, biết đâu là chiêu để khỏi bị giận nữa ( Ác quỷ)………….. (ax… cãi nhau chí choé=.=)
…………… Tụi bây im hết coi! ( cái này mới là lời của Hermione) Nói gì nữa bây giờ bồ ấy cũng đã có Cho rồi…”

( Tác giả: Cho tác già đính chính tí xíu.Hermione ơi, bồ lầm rồi. Kì trước bồ bị tông vô cột chứ hổng phải té.
Hermione: như nhau thôi
Tác giả: nhưng mà… vậy ra bồ mới té có 1 lần àh.
Hemione: bồ im đi! Bây giờ có viết tiếp không đây?)

- Hermiowniny, em có sao không? – Có một giọng nói kêu nó trong khi đang nội tâm dằn xé
- Té sao không đau hả, đồ đần?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif – Đang bực mà bị ai đó hỏi nên con nhỏ đâm ra quạu quọ.
- Anh chỉ quan tâm em thôi, sao em la anh?

“Ểy, cái giọng này quen lắm àh nha. Như đã từng nghe… sột soạt … sột soạt ( làm gì thế???) … lục lại trí nhớ đó mà… quăng vô xó hồi nào rồihttp://dienanh.net/forums/images/smilies/gem17.gif… chờ chút…ì ạch.. đây… Ở trong cái trường này mà kêu mình bằng em thì chỉ có Fred và George nhưng mà cái giọng hai ảnh thì mình nằm lòng rồi… Vậy…” Hermione ngước nhìn, mặt vẫn ràng rụa nước mắt .
- Anh xin lỗi, anh không cố tình làm em khóc đâu.
- Anh Krum sao anh ở đây??? – Hermione há hốc mồm
- Anh muốn gặp em nên mới đi cho nhanh và tới sớm hơn một ngày đó mà. Bây giờ cũng tối rồi nên Hiệu trưởng McGonagall nói tụi anh mai mới ra mắt trưởng em. Mà em bị gì vậy? Anh không bao giờ muốn thấy em như vầy – Krum kéo nó đứng lên rồi quẹt nước mắt trên mặt nó.
- Em xin lỗi, em hông cố tình nói anh đần đâu… anh cũng hông có làm em khóc mà – Hermione cúi cúi mặt
- Ờ … hông sao, chuyện này nói sau - Rồi Krum kéo Hermione ngồi xuống cùng trò chuyện nhưng cô nàng tuyệt nhiên không kể những chuyện lúc nãy



---------------------------------------------------------------------

Chap 22:THANK YOU, DRACO!



Luna cũng cảm thấy Harry rất lạ và nó cũng không biết làm gì giúp Hermione nên đành lang thang giữa trường. Đi được một lúc, không biết tại sao cô bé lại đi đến gốc cây sồi nơi thằng Draco thường ngủ.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif Cô bé liếc nhìn ở chỗ gốc cây và hôm nay hình như cũng không ngoại lệ, thằng đó cũng đang nằm ở đây. Luna bước lại gần ngồi xuống bên cạnh Malfoy, cô bé muốn nói với thằng này chuyện của Harry và Hermione nhưng lại không muốn làm phiền giấc ngủ của Malfoy nên đành ngồi im.

15’ sau, Luna vừa đứng lên định bỏ đi thì bị Malfoy kéo lại làm con nhỏ té nhào vô người thằng này http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sexy_girl.gif(ảnh cố ý đó). Luna đỏ mặt khi cô bé ngước lên và đụng phải ánh mắt của Malfoy.

- Có cần ngẩn ngơ nãy giờ không? – Malfoy lên tiếng – Cô không nặng như tôi tưởng nhưng cũng không nhẹ đâu, lập dị.http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem28.gif
- Anh cũng không đẹp như bản thân anh vẫn tưởng đâuhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/gem21.gif – Luna ngồi dậy.
- Nè, lập dị…
- Sao?
- Sao mỗi lần tôi kêu cô là lập dị, cô cũng tỉnh bơ vậy?
- Quenhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif – Luna vuốt vuốt lại mái tóc.
- Cô có phản ứng một chút không được hả? con người …đần độn. Muốn nói gì? Sao ngồi 15’ mà không nói rồi đi – Malfoy quay nhìn nó
- Vậy không ngủ hả?
- Có nhưng cô tới tôi biết.
- Một dạng linh cảm - rồi Luna bắt đầu lơ mơ như vừa nhận được bưu kiện to đùng từ con cú màu nâu mà Malfoy cho rằng không có con cú nào xấu hơn.
- Thôi ngay ba cái trò tâm lí thần học đi.
- Chuyện là thế này…http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem24.gif
- Tôi không hứng thú – Malfoy nói với cái vẻ mặt bất cần sau khi Luna đã kể tới khô cổ
- Nãy giờ tôi kể… vậy thì thôi – Luna bị quê một cục nên quay lưng bỏ đi – Ngày mai trường Dumstrang tới, phải chi có người nghe mình nói chuyện – Cô bé lầm bầm nhưng bị Malfoy nghe thấy vả đó lại là trường nam sinh cho nên…
- Loony! Cô chỉ nghĩ mấy chuyện đó thôi hả?
- Thì anh cũng đâu có nghe tôi nói…
- Thôi đi. Biết cái đó là trường nam sinh không hả?
- Biết.
- Mà cô có bị gì không hả? Đi lo lắng cho thằng Potty với con Máu bùn đó!
- Anh Harry , chị Hermione – Luna nhấn mạnh từng chữ
- Ờ thì con nhỏ Granger, nó thiệt tình rất là đáng ghét, phiền phức… nhưng mà… hai đứa nó hợp nhau. Cùng một lũ đần mà. Còn cái con Cho gì đó chẳng có gì hợp với Potty. – Malfoy vừa nói vừa nhăn mặt
- Cái đó tôi biết, anh nói cũng như không.
- Con Máu… àh không Granger đã bao nhiêu lần cùng thằng Potty… nói chung là luôn bên thằng đó. Nếu thằng đó chọn Cho thì… cũng là chuyện của nó, cô quan tâm làm cái gì hả? – Malfoy chợt gắt gỏng
- Quan tâm là một trạng thái tình cảm chứng tỏ trong lòng mình có sự hiện diện của người đó. Anh hổng có hả?
- Không. – Malfoy trả lời cộc lốc
- Không phải không có mà là không thể hiện. Tôi cũng biết anh không ghét chị Hermione và anh Harry như mọi người vẫn nghĩ… chỉ là anh ganh tỵ với tình bạn của họ.http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem30.gif
- Tôi không ganh tỵ, cô tưởng mình là ai mà nói với tôi như vậy hả? - Bị nói trúng tim đen. Malfoy nhảy dựng lên.
- Chỉ cần anh chịu… sẽ có người thật tình làm bạn mà – Luna kéo kéo tóc thằng nàyhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/gem29.gif
- Làm gì đó – Malfoy né qua
- Nó đẹp… nhưng không bằng tóc tôi http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem43.gif
- Tóc của tôi không phải để cho cô đụng vào.
- Vậy ai thì được?
- Mẹ tôi hoặc … người yêu tôi – Malfoy chợt giật mình khi thấy tại sao lại nói nhiều chuyện với con nhỏ này như vậy.
- Vậy là Pansy Pakinson hả?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif – Luna ngây ngô
- Không phải. Cái nón phân loại lẩm cẩm rồi sao mà cho cô vô Ravenclaw vậy hả?
- Thì chính anh nói là người yêu anh. ( hiểu đúng nghĩa đen luôn => bó tay)
- Không phải … mà là người tôi thích.
- Àh……… thế thì tôi cũng đụng rồi. – Luna giương đôi mắt tròn xoe nhìn Draco
- Vậy thì cô phải… - Malfoy mặt đỏ lên vì biết mình lỡ lời – Mà sao cô nói nhiều vậy?
- Vậy không nói nữa – Luna nhón gót đi lon ton thì bị Malfoy giật lại
- Tôi không thể tưởng tượng nhà cô nghèo tới mức không có một chiếc khăn choàng. Hay ông bố điên điên đó của cô không có gửi cho cô hả?
- Nhà tôi không có nghèo, bố tôi cũng không điên. – Luna vẫn nhìn thẳng Malfoy trong khi thằng này rút chiếc khăn choàng cổ ra thắt vào cho con bé.
- Tự choàng đi – Malfoy bắt gặp ánh mắt của Luna – Cô mà bệnh xỉu ở đây thì tôi không khiêng xác vào đâu. Mà cái khăn hôm qua đâu? Cô định dọn cả tủ khăn của tôi hả?http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem42.gif
- Tôi đâu có kêu anh cho. Anh tự đưa đó chứ. – Luna quay đi chỗ khác rồi tiếp
- Cô… trả lại đây!
- Không – Luna quay đi chỗ khác rồi tiếp - Cảm ơn… đã nghe tôi mặc dù loại người kiêu ngạo như anh chẳng đưa thêm được ý kiến gì hay - rồi cô bé bỏ đi.
- Lập dị - Malfoy la to làm Luna trợn tròn mắt nhìn nó – Thằng Potty có thể tự giải quyết được việc của nó mà nhưng lần này,… có thể là Tình dược… có điều, tôi không chắc.
- Tình dược? - mắt Luna sáng rỡ, nó chạy đến hôn nhẹ lên má Malfoy một cái “cám ơn” rồi nhảy chân sáo về thẳng phòng sinh hoạt nhà Gryffindor.http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem10.gif
- Loony… hình như cô thích tôi rồi nhỉ? – Malfoy ngẩn ngơ với cái suy nghĩ “Malfoy thiếu gia đẹp trai, tài giỏi nên cô ta thích là việc đương nhiên… nhưng mà hình như… cô ta đâu có bình thường… nhưng…”. Hàng vạn câu hỏi hiện lên trong đầu nó nhưng không hiểu sao nó vẫn thấy vui vui.
............................................

Hermione đứng lên chào tạm biệt Krum rồi đi thẳng về phòng ngủ nữ sinh. Nó chà xát hai bàn tay vào nhau rồi thổi vào đó nhưng sao cả người nó vẫn thấy lạnh quá: “cũng phải… nó không có choàng khăn, cũng không có găng tay, cái áo chùng phù thuỷ hình như cũng không đủ ấm cho nó nhỉ? Chỉ có má nó là ấm thôi… ểy… kì kì… ngộ ta, sao cái má lại ấm? Bị ếm bùa ? Không. Vậy bị ai chơi quê? No no, vậy đang khóc? Đúng, đang khóc nhưng mà nước mắt ra tuyết chắc thành đá rồi. Vậy bị sốt ? No no no… never…I’m not muggle…ý lộn… I’m a muggle but I’m a witch… cho nên sao lại bệnh gì chứ …hahaha…"(shock quá khùng rồi >_<)

Nó lê từng bước lên cầu thang,cả người nó nặng trĩu nhưng với bản lĩnh ( thực ra là bản năng) của nó, nó vẫn phát hiện hai bóng người trong một góc khuất. Nó “mò mò” bước vào định bụng sẽ trừ cho hai đứa này 20d vì “Thủ lĩnh nữ sinh của mấy người đang thất tình mà dám hôn hít trước mặt tôi sao” nhưng nó khựng lại khi phát hiện ra cái đầu tóc đen bù xù và kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-con-nhỏ-đó-đó.http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem8.gif

- Hermione… - Harry giật mình – ơh…xin lỗi, mình biết bồ là Thủ lĩnh nữ sinh nhưng mình với Cho… một lần nha..đừng trừ điểm – nó kéo kéo tay áo Hermione.
- Bỏ ra – Hermione la to, đôi mắt cô nàng ăm ắp nước làm thằng Harry bỗng thấy nhói đến độ phải lấy tay nắm chặt áo mình lại.
- Hermione àh, mình xin lỗi bạn nhưng mà… - Cho chưa kịp nói hết câu thì Hermione đã vùng tay bỏ chạy lên lầu – Harry àh. Hermione hình như đã hiểu lầm gì mình rồi – Cho hơi rươm rướm nhìn Harry.
- Không sao mà, rồi bồ ấy sẽ hiểu – Harry ôm Cho rồi vuốt tóc cô nàng trong khi lòng nó cứ cảm thấy xót xót đến mức độ nó muốn nôn những cảm giác khó chịu ấy ra.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

hình như fic của mình đã tới hồi ế gòy hay sao mà hok 1 cái cm....hix.........=((
đành tự kỉ như ji hoo sunbae thoy, tự post tự đọc...écX_X

Scorpius Malfoy
Sat-20-02-2010, 09:25 AM
Bạn viết fic hay lắm, cố gắng lên, mình chờ chap kế đó.
Trước giờ mình lên mạng copy fic về máy đọc nên copy xong rùi cũng chẳng bận viết cm luôn, lâu lâu thanks cho vài phát:Pnhưng dù sao fic bạn viết cũng rất hay.

mandy89
Sat-27-02-2010, 11:56 PM
Chap 23:SICK



Sáng hôm sau, ò ó o ( tiếng tác giả gáy)

- Bồ có vẻ không được khoẻ hử Hermione? Trông bồ không ổn lắm. – Lavander nói với cái giọng đầy lo lắng.
- Không sao, mình ổn mà! – Cô nàng cười tươi hết sức có thể để Lavender bỏ cái vẻ mặt nhăn nhó ấy đi.
- Nhưng mà mình thấy… - Lavander vẫn không thấy con nhỏ này ổn tí nào.
- Mình đã nói là không sao mà! Chào Ron – Hermione đẩy tay Lavender ra hiệu – Ron kìa, bồ lại nói chuyện đi.
- Nhưng Hermione…
- Mình nhắc lại lần nữa … mình khoẻ và không cần bồ phải để ý như con nít đâu.
- Hemione…
- Mình đã nói ổn mà Lavender – Hermione bắt đầu điên tiết
- Xin lỗi, mình chỉ muốn…

Hermione liền quay lại khi nhận ra đó không phài là giọng nói của Lavender và tất cả những gì nó thấy là Cho Chang cùng với “ anh Harry yêu quý” của cô nàng đang ở bên cạnh. Hermione lướt qua tụi nó, không thèm chào hỏi, ánh mắt thì sắc lạnh như dao cạo Gillete

- Hermione àh, mình nghĩ tụi mình đã có hiểu lầm và mình thật sự xin lỗi vì lúc trước đã ghen với bạn nhưng… bạn tha thứ cho mình nha – Cho giả giọng van nài.
- Phải đó, Hermione. Bồ có thể coi như là vì mình được không? Mình không muốn… - Harry kéo tay nó
Hermione như không tin nổi vào tai mình. Harry lại bênh vực Cho đến như vậy … cũng phải thôi, bồ người ta mà lại ( Demon)… nhưng hồi năm thứ 5, khi Cho ghen với mình, bồ ấy vẫn bên cạnh mình ( Angel) … bạn bè ai không vậy nè (Demon)… vậy sao bây giờ hổng vậy ( Angel)… thì tại năm nay bồ ấy “mê gái” hơn hồi trước(Demon)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif… đúng, đúng, lời bồ có lý đó( Angel) => bắt tay làm huề nha. Huề cái gì mà huề? ( lời của Hemione nèh) Tụi bây huề được nhưng… nhất quyết không huề… Tôi ghét bồ, Harry James Potter.

Demon: um ba la um ba la…. Ăn chổi chà rồi hát không ra.
Hermione: đang làm gì đó?
Demon: mình ếm thằng đó giùm bồ.
Angel: không được, chúng ta không thể ếm người khác vì lý do như vậy.
Demon: vậy chứ bồ muốn sao?
Angel: không được ếm.
Demon: ok, không bạn bè nữa
Angel: ok ai mà thèm => cãi nhau chí choé tiếphttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/mad.gif
Hermione: im coi. Đang có chuyện quan trọng mà.

Tất cả những sự thất vọng như dồn vào người Hermione khiến nó cố thốt lên từng chữ
- Tránh ra… Chuyện của hai người… - Hermione chưa kịp nói hết câu thì…
- Chị Hermione… - Cả Ginny và Luna cùng la lên ( coi như Luna sáng trưa chiều tối, trừ giờ ngủ đều ở nhà Gryffindor). Rồi cả đám nhà Gryffindor đều chạy lại. Hermione ngã xuống sàn, bàn tay cô nàng nóng ran như vừa chạm vào lửa Phượng Hoàng. Ron nhanh chóng chạy tới

- Tránh ra coi – Ron đẩy Harry ra và không quên ném cho thằng này một ánh mắt đầy kinh tởm.
- Mình thật không hiểu nổi … bồ có thể làm như vậy
Rồi thằng này đưa cô nàng đến bệnh xá cùng Luna và lần đầu tiên trong đời Harry thấy Luna liếc nhìn nó đầy vẻ thất vọng. Trong lúc Harry vẫn còn ngơ ngác và lại thêm lần nữa cái cảm giác đau đau tối qua tìm tới nó thì:
- Em cần nói chuyện với anh – Ginny đứng trước mặt Harry – Không phải với chị - Ginny liếc sanh Cho
Harry đành lủi thủi theo Ginny với gương mặt ngố hết sức có thể và một chút mặc cảm tội lỗi

Flash back

- Cái gì ? Tình dược??? – Ginny há hốc mồm nhìn Luna quá đổi ngạc nhiên.
- Uhm, Malfoy nói có thể nhưng mình không chắc – Luna nhún vai
- Vậy thì… nhưng anh lúc trước cũng có thích Cho vậy nên … - Ginny đăm chiêu suy nghĩ.
- Mình cũng không dám chắc nhưng chị Hermione … chính xác là chị ấy đang… - Luna thở dài
- Mình biết mà nhưng Cho là cái gì chứ ? Mình không thể tin nổi bả bỏ tình dược cho Harry. Không thể để mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn nữa, ý mình là chị Hermione khá shock và mình dám chắc với bồ là chị ấy cũng tưởng anh Harry thích Cho thật. Ah! Mình nghĩ … mình nên hành động – Ginny búng tayhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/redface.gif

End Flash back

- Ginny, nếu em muốn trách anh về việc Hermione thì anh thiệt tình xin lỗi . Anh không biết là … - Harry lí nhí nhưng liền bị Ginny chặn lại
- Vậy chứ anh nghĩ chị ấy sốt đến như vậy và xỉu ngay tại Đại sảnh đường là vì lý do gì?
- Anh không bíêt… anh thấy rấy khó chịu, không chỉ là bứt rứt mà anh thiệt tình không biết nữa… - Harry bóp trán
- Anh có biết tại sao anh cảm thấy vậy không? Là vì anh trúng tình dược đó. TÌNH DƯỢC ĐÓ.
- Cái gì? Em nói gì vậy Ginny – Harry nhìn nó đầy kinh ngạc.
- Anh nghe không hiểu hả? Cho… Cho… bỏ tình dược cho anh đó – Con nhỏ ré lên
- Không phải. Anh không tin. Cho không phải là con người như vậy. em đừng có nói về Cho cái kiểu đó – Harry nổi cáu.
- Vậy còn Hermione? Anh không hề nghĩ một chút cho chị ấy… và bây giờ người bạn thân của anh đã phải vào bệnh xá vì shock bởi những lời nói của anh đó! Nhờ anh mà bây giờ chị ấy ở cái bệnh xá còn nhiều hơn ở phòng ngủ nữa đó – Ginny la to.
- Nhưng Cho không thể nào làm như vậy được – Harry lắc đầu nguầy nguậy.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/frown.gif
- Nếu anh không tin vậy thì đừng có ăn hay uống, kể cả ngửi bất cứ cái gì Cho đưa . Anh mà đụng vào bất cứ thứ gì của bả thì em sẽ ếm bùa Ba Bị + Avada Kavadra thẳng vào cái đầu đất của anh đó – Ginny quắc mắt nhìn nó rồi cô nàng bỏ đi.
- Mà anh muốn biết sao chị Hermione lại sốt đến như vậy, đúng không? Tại vì chị ấy là đồ đần vì… thích anh đó ( mặc dù trước đây Ginny cũng vậy)
Thằng Harry ngồi dựa vào cây cột, gục mặt xuống và nó vẫn không thể tin nổi những gì Ginny vừa nói.

Chap 24:IN HERMIONE’S BEDhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/gem45.gif



Đại Sảnh Đường

- Chào mừng tất cả các em học sinh trường Dumstrang đã đến với trừơng Hogwarts chúng tôi – Cô McGonagall vẫn đang cầm đũa phép chỉ vào cổ họng.

Tiếng vỗ tay vang lên rần rần làm cho cả đại sảnh như muốn nứt ra từng đường nhỏ. Victor Krum dẫn đầu một đoàn người chừng ba chục đứa mà tụi nó dám chắc là đội Quitditch trường ấy. Khá lịch sự, họ quay qua vẫy chào mọi người và một trong số đó… một anh chàng khá bảnh trai, vạm vỡ không kém Krum, gương mặt có vài nét giống Krum nhưng có vẻ non hơn đang nhìn chằm chằm vào dãy bàn nhà Gryffindor. Anh chàng ấy có vẻ như đang tìm kiếm một cái gì đó nhưng anh chợt nhận ra có một cô bé chẳng thèm ngó lên dù cho anh chàng có mỉm cười rạng rỡ tới đâu và có đang vẫy tay đến mỏi nhừ.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cold.gif Lý do thật đơn giản chỉ vì cô ấy đang đeo cái mắt kính cà chua và đang bận vẽ ketchup lên cái đĩa trống không của mình. Cô bé với mái tóc bạch kim ấy ngước lên, nhìn thấy anh chàng đang nhìn mình và… đáp lại bằng một ánh mắt phớt tỉnh như khônghttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif. Luna chẳng thấy gì hay nghe bất cứ cái gì hơn ngoài bên dãy bàn Slytherin có một cái giọng lành lạnh xen chút bực tức của cái thằng đang ngồi nhìn thẳng vào cô bé.

- Chỉ là cái thứ người thì to xác … toàn thân bốc mùi rác … không có đầu óc. http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem43.gif(cái đó là giọng ai thì chắc mọi người đã đoán được)
………………………..
- Harry nước ép dâu tây pha chút cam thảo nè! – Cho nhẹ nhàng đưa cho nó ly nước rồi đứng nhìn chăm chú
- Cho mình mượn quyển Chăm sóc sinh vật huyền bí nha.

Cho ậm ừ nhưng hình như lúc đi con nhỏ vẫn còn ngoái lại, ráng nhìn Harry một cái. Cho vừa khuất bóng, Harry đổ ly nước ép ấy đi. Thiệt ra là nó cũng chưa tin những gì Ginny nói với nó nhưng… tóm lại nó cũng sẽ thử. Không phải nó không tin Cho nhưng mà… cứ cho là nó đổ thì nếu nó thích con nhỏ này thiệt lòng thì cũng đâu có sao. Nó cũng sợ… thôi thôi, quên đi. Bây giờ nó chỉ muốn biết Hermione như thế nào thôi, cô nàng làm nó thấy như bị một bọc khí căng phồng ép ở ngực vậy. Khoác chiếc áo Tàng hình ở một góc kín, Harry nhanh chóng lướt đi đến phòng ngủ nữ sinh mà không cần chờ Cho quay lại. Nó dám chắc giờ này thì chỉ có Hermione ở trong phòng chứ mọi người đều bu quanh những anh chàng Dumstrang rồi.

“Ểy.. ngộ quá! Rõ ràng nó thích Cho nhưng mà… sao thấy Hermione bị bệnh thì cái cổ họng nó lại nghẹn đắng như vầy… cứ như ai đổ một dung dịch nào đó vào trái tim nó khiến nó đau rát… Thinking một hồi… àh ra là nó mặc cảm tội lỗi đó mà… Ấy? Mà tội lỗi gì trời, tự dưng thích Cho mà lại… nhưng thôi khỏi biện minh, Potter đầu đất ơi! Đúng là tại mày đó……… “

(Tác giả: thấy chưa? Là lỗi tại bồ
Harry: là bồ viết nên tại bồ
Tác giả: tại bồ…
Harry : tại bồ…
15’ sau
Tác giả: tại bồ mà
Harry: đã nói tại bồ
Hermione: im coi. Tại hai bồ
Tác giả và Harry ỉu xìu)

Harry nhẹ nhàng mở cửa phòng mà không cần xin phép chủa. Nó khe khẽ thì thầm vào tai Hermione đang nằm trên giường.
- Hermione.. là mình đây
Theo bản năng của một phù thuỷ, Hermione giật mình, quơ liền cây đũa phép chĩa thẳng vào Harry trong chiếc áo tàng hình nhưng rồi với kinh nghiệm bạn thân 7 năm, con nhỏ liền nhận ra không ai khác chính là Harry.
- Là trò àh? Trò vào đây làm gì?
- Mình thăm bồ.
- Thôi khỏi. Tôi muốn ngủ và nếu trò không mau về ngay thì ngày mai Gryffindor sẽ bị trừ điểm. Vả lại đó là những điểm do tôi kiếm được, tôi không muốn bất cứ ai làm phí công sức ấy đặc biệt là trò. – Nói xong, Hermione kéo mền xuống qua khỏi mặt để khỏi phải nghe thằng này lải nhải mấy câu xin lỗi nữa.
- Mình xin lỗi – Harry vừa định quay ra thì…
- Cảm ơn giáo sư đã cho em lên thăm cô bé … - Một cái giọng trầm trầm mà Hermione không thể lầm lẫn được.
- Không sao, em và con bé cũng thân mà. Cô nghĩ con bé sẽ vui khi được gặp em đó, Krum – Cái giọng của giáo sư McGonagall làm Hermoine phải bật dậy, hất tung cả chăn.

“ Phải, phải, là Victor Krum, thảo nào Harry thấy ghét cái giọng này kinh khủng. Giọng gì mà không chuẩn xác…Ủa nhưng mà anh ta có làm gì nó đâu mà ghét chứ nhỉ? Chỉ là bám Hermione hơi dai một tí thôi… nhưng ai cho ảnh cái đặc quyền vào phòng ngủ nữ sinh chứ. Nó là anh hùng Harry mà còn không được nữa là… nó còn phài lén lút… hả.. cái gì… nhắc lại coi… đúng… lén lút… còn Krum thì lên đây được… có lẽ là nhờ Hiệu trưởng… Hả Hiệu trưởng.. giáo sư McGonagall…Tức là giáo sư cũng sẽ có mặt ở đây và nó …sẽ bị phát hiện. Tiêu rồi, bây giờ thì có áo tàng hình cũng vô ích… Cô là hiệu trưởng cho nên… áo gì cũng trớt quớt… Làm sao ? Làm sao đây” Harry giương đôi mắt to nhìn Hermione.
- Con người trò không có gì giỏi ngoài cái không bao giờ biết tới cho đúng lúc – Hermione nghiến răng
- Mình sẽ bị phát hiện và… Gryffindor…
- Và tin trò ở trong phòng của tôi sẽ tới tai Cho chứ gì? – Hermione cực ghét cái mặt của Harry lúc này, đần tới trái bí cũng còn đẹp hơn.http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem42.gif – Mau vào đây, GIÙM TÔI. Tôi không muốn bị giáo sư McGonagall hiểu lầm và trừ đi những điểm quý giá của tôi.

Harry nhanh chóng chui vào cái chăn và nó vẫn còn khoác chiếc áo tàng hình. Nằm ở trong đó, không chỉ ấm hay nghe được tất thảy câu chuyện mà nó còn ngửi được mùi hương thanh thoát từ người Hermione và điều đó làm mặt nó nóng bừng. Thoáng có một chút ý nghĩ điên rồ, nó vươn người muốn ôm chầm lấy Hermione nhưng chợt khựng lại vì… nó đã có Cho. Nó rút tay lại tạo nên tiếng sồn sột nho nhỏ nhưng cũng đủ để Hermione nhéo cái mặt nó thiệt đau để ra hiệu rằng giáo sư McGonagall đang vào. Nó đành nín khe… nhưng trong đầu vẫn nhấp nháy… một ý nghĩ đen tối đối với cô bạn thân, mặc dù nó đã ráng không suy nghĩ nữa
http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem19.gif.
- Hermione, Krum muốn thăm em và hai đứa nói chuyện nha! Cô phải thông báo về buổi tiệc chào đón trường Dumstrang vào tối ngày mốt sau khi nhà Slytherin và Gryffindor xong trận Quitditch giành cúp.
- What? – Harry buột miệng và ngay lập tức Hermione bụm miệng nó bằng một cái gối tới ngạt thở.http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem43.gif
- Hermiowniny àh, anh nghe nói em bị sốt hả? – Krum bước tới nhưng con nhỏ vẫn ngồi im trên giường vì… bứơc ra thì vẫn còn thằng đần kia thu lu một đống trên giường và như thế thì bại lộ là cái chắc.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif
- Em cũng hông tới nỗi để anh phải tới đây thăm đâu. – Hermione cố nặn ra một nụ cười
- Nhung anh lo cho em .. và anh cũng nhớ em – Krum ôm Hermione thật chặt vì anh chàng có cảm giác con nhỏ đang cần một cái siết.
- Cảm ơn anh Krum! – Hemione cười gượng gạo rồi đẩy nhẹ Krum ra
- Ơn nghĩa cái giống gì. Tới trường giao hữu nữa. Anh ta cũng biết lợi dụng cơ hội lắm. – Harry lại lầm bầm và một lần nữa nó phải “ăn” cả cái gốihttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif
- Xin lỗi anh nhưng hôm nay em khá mệt nên có lẽ…
- Hổng sao … em ngủ đi. Mai gặp lại – Krum cười cười bước ra tới cửa rồi quay lại - Tối mốt là lễ hội và anh mong sẽ có cơ hội được cùng em… một lần nữa.

Rầm
Tiếng cửa đóng sầm lại, Harry phóng ra khỏi giường (thật ra là Hermione đẩy ra) và vừa định mở miệng thì “dính chưởng” bằng gối lần thứ ba.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif
- Tôi cho trò nấp là đã tốt lắm rồi. Lần sau thì đừng có hòng và tôi yêu cầu trò bỏ giùm cái việc lẩm bẩm xen vào chuyện của người khác đi.
- Mình xin lỗi … và mình… - Nó ngập ngừng và nhận ra Hermione đang ho. Đúng, cô nàng ho nãy giờ chỉ tại nó vô tâm không để ý.
- Tôi cũng không muốn gặp mặt trò vào ngày mai… àh không, từ nay cho tới cuối đời. – Hermione liếc xéo nó một cái rồi “ đạp” nó ra khỏi phòng.http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem28.gif

Thằng Harry bí xị bước ra mà hổng hiểu sao nó chẳng vui khi thấy Krum. Nó lướt ngang Krum đang ung dung, rồi hậm hực bỏ đi trong khi…

- Ấy, sao tự dưng cái áo bốc cháy vầy nè?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif – Krum gõ nhẹ đũa phép và cái aó chùng của anh chàng trở nên lành lặn, đẹp đẽ .( dù sao cũng là dân pro mà)

Tối đó, thằng Harry cứ lăn qua lăn lại vì…
Đầu hôm, nhớ Cho ghê, cứ muốn gặp Cho và tức cái mặt của Krum
Giữa hôm, tự dưng Hermione lại chọi mình mấy cái gối … và sao cô nàng ho dữ vậy ta?
Đến sáng, không lẽ mình không được gặp Hermione tới cuối đời… khó chịu quá.
Nó bực bội đến muốn phát điên nên quyết định không nghĩ nữa. Nó bật dậy, bắt đầu một ngày mới bằng việc đi gặp Cho “ yêu dấu”… không Cho “ thân thương” thôi.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~

boy_bao_mau_1991
Thu-11-03-2010, 05:09 PM
Bạn Mandy 89 thân mến.b-)b-)mình đọc thấy fic bạn viết hay wa.nên mình cũng về nhà tập tọe viết tiếp phần bạn chua post.Bạn cho phép mình post ở đây nha còn nếu ko thì mình cũng xin phép được post nơi khác nhưng sẽ đưa link đến đây để mọi người biết mình lấy ý tưởng từ truyện của bạn.;));))

mandy89
Fri-12-03-2010, 10:58 PM
@boy91; pạn ui , thx vì pạn đã thích fic mình nhưng mà nếu post ở đây ngang giữa chừng mình sợ có thể làm nhầm lẫn trong fic nên mếy pạn khác đọc sẽ bị rối lắm, với lại cũng có trường hợp đã từng post ngang fic mình và bị mấy pạn khác kêu la dzữ dzội... Cho nên sr pạn là pạn khoan post đã nha! Nếu muốn post bạn có thể post sau khi mình viết xong để tiện việc theo dõi, hay là nếu pạn thích post ngay bêy h thì có thể post ngay ở ngoài Non -Hp fan fic... sr pạn nhìu lắm! :((
PS; Hoan nghênh tinh thần viết và iu mến Hp of pạn;))

Chap 25:NEW GUY



Harry lấy vài quyển sách rồi chạy thẳng xuống phòng sinh hoạt chung băng qua hành lang để gặp Cho “thân thương” của nó.

- Harry àh, tại sao hôm qua kêu mình cho mượn sách rồi đi đâu mất vậy? – Cho làm mặt giận.
- Không có, mình thấy đau cái bụng chắc tại mình ăn nhiều quá, nên mình đi về phòng. Xin lỗi nha! – Harry gãi gãi đầu.
- Vậy mà mình tưởng cậu đi với mấy cô gái khác chứ - Cho giả vờ quay đi.
- Không có, mình đâu có…

Rồi Cho ôm Harry và áp một nụ hôn lên môi nó nhưng hình như cái cảm giác này… nó hơi khác với những gì Harry luôn tưởng, không cảm thấy hạnh phúc ngọt ngào hay bất cứ thứ gì liên quan đến tình yêu. Harry bất chợt nhớ tới mùi hương trên người Hermione, rất đặc biệt, hoàn toàn khác với Cho nhưng hôm qua… khi ngửi thấy mùi hương thoang thoảng ấy, nó thấy âm ấm cả người và thêm cả cái cảm giác ngọt lịm.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/eeek.gif
……………………………..

Luna đứng dậy sau khi đã dùng xong bữa sáng rồi cầm vài miếng sandwich để đưa cho Hermione. Sáng nay hầu như cô nàng không chạm tới món gì ( thực ra là liếm láp vài cái cho qua bữa để khỏi bị Ron lằng nhằng), đặc biệt những món có bí rợ. Luna đi dọc theo hành lang và nghe có một cái giọng lạ hoắc đang gọi nó.

- Hey, hey…xin chào - một anh chàng học sinh trường Dumstrang cười thiệt tươi với nó và cũng phải công nhận là anh chàng khá bảnh trai ( anh chàng hôm trước vẫy tay đó).
- Chào tôi hả? – Luna nhìn lại và anh chàng ấy gật đầu - Vậy, xin chào – Luna nói rồi bỏ đi với cái mặt tỉnh đến nỗi anh chàng kia “đơ như trái bơ” luôn.
- Chào em – anh chàng ấy chạy theo nó và vẫn khuyến mãi thêm một nụ cười “chính hãng, độc quyền”.
- Vừa mới chào rồi mà! – Luna hơi bực bội.

Và hình như chàng trai ấy quá đỗi ngạc nhiên trước Luna hay sao mà mặt anh chàng trông không khác gì cái bánh mùi quả bơ. Anh ta chạy theo Luna, vẫn ráng nặn thêm một nụ cười.
- Anh là Dicky Krum, em không biết anh hả?
- Không nhưng tại sao phải biết?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif
- Vì anh là em của Victor Krum. Em đừng nói là em không biết ảnh luôn nha – Dicky không thể kiềm chế nỗi sự hứng thú đối với Luna.
- Biết nhưng như vậy thì sao? – Luna cảm thấy không được thoải mái lắm.
- Tức là… thôi được rồi. Anh muốn làm quen với em – Dicky Krum phải bó tay chịu thua vì cái thái độ chưa bao giờ gặp phải.
- Vậy thôi sao? Hân hạnh được biết – Luna bắt tay anh chàng rồi quay đi – Tôi phải vào lớp - để lại anh chàng đang cứng họng, lắc đầu mỉm cười “thật là kì lạ”.

Đằng xa một ánh mắt đang dõi theo Luna đầy bực tức. Luna bước nhanh như gió, ngang qua Malfoy.

- Loony lập dị ! Vừa nhác thấy bóng tên con trai đó là đã nói chuyện thân mật vầy rồi http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif– Malfoy đứng dựa vào một cái cột, chân bắt chéo, mặt nghênh ngang rất khó ưa.
- Có vấn đề gì sao? – Luna đẩy Malfoy ra, dựa vào cái cột thằng này đứng.
- Cô… không thấy thằng đó…hừm… ý tôi là thứ đầu to, ngu đần như thằng đó mà cô cũng nói chuyện được! Thằng đó chỉ được cái vẻ ngoài nhưng so ra với tôi thì vẫn kém xa
- Vậy ý anh là tôi phải nói chuyện với anh hả? – Luna lại kéo kéo mấy cọng tóc mái của Draco.
- Đã bảo đừng đụng… - Malfoy nắm lấy tay Luna và đầy ra.
- Vậy àh,… thì thôi! Cái mái tóc của anh để dành cho Pansy chạm vào đi! – Luna quay lên phòng của Hermione để đưa thức ăn cho cô nàng.

Malfoy đứng ngơ ra chẳng hiểu sao Luna lại thế nên đâm ra bực bội vô cớ, nó xuống phòng sinh hoạt Slytherin kéo hai thằng Crabbe và Goyle lên tháp Thiên Văn học. Đang quê độ nên gặp ai Malfoy cũng kiếm chuyện chọc phá. Nó đi ngang qua một thằng, không là một thằng và một con nhỏ nhà Ravenclaw và những gì nó nghe được là “con Luna ấy đúng là khùng hết cỡ”.

Bao nhiêu máu giờ đây dường như dồn lên cái mặt nhợt nhạt của thằng này. Nó bực tức vì thằng này nói Luna “lập dị,khùng” . Khoan, khoan, từ từ… cái từ “lập dị, khùng” này nghe quen lắm nha. Đúng, là Malfoy, chính nó, có bao giờ nó không gọi Luna như vậy đâu… nhưng mà… nó thì được …người khác thì không. Ếy? Nhưng mà sao nó được? Nó đâu có là gì của Luna, sao lại có cái quyền đó vậy ta??? Không cần biết… coi như là chọc phá thằng này một chút vậy.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif

Malfoy quay sang ếm cái-tên-xấu-số-ấy bằng bùa Choáng làm thằng nhỏ loạng choạng té xuống, mũi chảy đầy máu cam. Malfoy giả làm mặt tỉnh rồi quay sang cười hô hố với Crabbe và Goyle. Thằng nhỏ xấu số ấy đứng lên từ từ, đầu vẫn còn quay mòng mòng nhưng rõ ràng nó vẫn còn có thể nhận biết được Malfoy đã ếm bùa nó. Nó chĩa đũa phép vào Malfoy:

- Draco Malfoy, là mày làm đúng không? - thằng đó giận dữ la lên.
- Biết sao giờ, hôm nay sao cái tay tao không chịu nghe lời tao nhỉ? Tao đã nói cái tay đừng có ếm những thằng không đâu đi nói xấu người khác mà sao nó vẫn cứ làm, hây da…http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif- Malfoy cười sằng sặc nhìn hai thằng bạn thân của nó.
- Mày dám ếm tao, tao sẽ… - mặt thằng ấy đỏ lên.
- Ủa, mà có vẻ Thủ lĩnh nữ sinh đang đến nhỉ? – Malfoy nhìn Crabbe – Tao sợ quá, tao sợ quá. Tao đang bị một thằng chĩa đũa phép và tao không hề có đũa phép trong tay( vì Goyle đang cầm). Tao sợ mày báo với Granger là tao đang bị “ăn hiếp”.

Thằng kia vừa thấy Hermione đi cùng Luna lên đã bỏ đi nhưng trong lòng vẫn rất hậm hực. Malfoy đập tay với Crabbe và Goyle rồi miệng lẩm nhẩm thêm cái gì đó mà chỉ 5s sau, miệng thằng kia đã mọc râu. Đương nhiên, Hermione cũng không ngu đến nỗi không biết chuyện gì diễn ra nãy giờ nhưng cho thằng kia một bài học cũng chẳng sao. Ai bảo nói xấu Luna. Hermione cũng dám chắc không chỉ có mình nó mới hiểu những gì đang diễn ra vì khi nó và Luna đi ngang qua Malfoy, Luna tuy không nhìn thằng này vì đang bận cầm ngược tờ Nhật Báo Tiên Tri nhưng con bé vẫn khẽ nói “cảm ơn” rồi lướt đi luôn, và đương nhiên thằng này rất ngạc nhiên khi thấy Luna biết nó làm gì, nó nhếch mép cười làm Crabbe với Goyle ngớ ra nhìn nó.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chap 26:ARE YOU JEALOUS, GUYS?



- Hermione, Hermione… - Ron khẽ kêu cô nàng.
- Có việc gì hả? – Hermione ngừng bút quay sang Ron
- Bồ ngưng cái việc ghi chép những vì sao gì gì đó đi. Bàn vào chuyện chính – Ron nghiêm mặt.
Hermione hơi nhăn mặt rồi nhướng mày nhìn Ron
- Thì tối mai, lễ hội chào đón trường Dumstrang, ý mình là sau trận đấu của tụi mình và Slytherin, bồ… àh ừm sẽ đi dự tiệc chứ?
- Có lẽ, mình không chắc nhưng… ý bồ là…??? – Hermione quay quay cây bút lông ngỗng rồi ngưng nhịp khi Harry lên tiếng.
- Bồ đi với ai đó?
- Anh Krum nhưng thì sao? Àh, tôi quên và hình như trí nhớ của trò cũng không tốt nhỉ? Tôi đâu có muốn nói chuyện với trò – cô nàng quắc mắt.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/verrnckt.gif
- Vậy, vậy còn…? – Harry đành im bặt nhường lại cho Ron. Nó cũng chẳng biết nói gì với cô nàng, không khéo lại ăn thêm cả quyển sách dày cộm. Lúc đó thì không còn Potter anh hùng đẹp trai gì ráo.
- Ronald Billius Weasley! Từng ấy năm làm bạn với bồ, mình biết bồ nghĩ gì mà. Luna chưa được mời – Hermione cười, lấy tay vỗ vỗ Ron.
- Vậy bồ nghĩ mình nên mời cô bé… - Ron ngập ngừng
- Bồ có thể mời cô bé nhưng mình không chắc là nó sẽ nhận lời vì…ờ thì… bồ hiểu mà.
- Vậy còn bồ, nếu …nếu anh Krum, ảnh tỏ tình hay… hay …ảnh làm cái gì đó – Harry lại chen ngang lần nữa
- Có gì thì cũng không được thắm thiết như trò với cô nàng “yêu quý” của trò đâu, trò Potter ạ. Mà đây là giờ học, tôi yêu cầu không nói chuyện - rồi Hermione cầm quyển sách đập vào vai Ron http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif– Ai biểu bồ gợi chuyện hả??? (giận có chém thớt)

(Ron: nè bồ thấy không hả? Hermione giận cá chém cái thớt này tới te tua rồi nè.
Tác giả: thì bồ là bạn thân mà, phải chịu thôi.
Ron: bồ không ưu ái cho mình gì cả
Tác giả: mình cũng hiểu nhưng độc giả chuộng … mấy bồ ấy. Bồ thông cảm
Ron: ấy…
Tác giả: ầy
Ron: vẫn ấy
Tác giả: vẫn ầy
Lavender: viết tiếp kìa, ấy ầy hoài.)

Giờ ăn tối:

- Hermiowniny… - Krum gọi to khiến cả bốn dãy nhà đều phải quay qua nhìn cô nàng làm con nhỏ ngượng tới mặt đỏ hơn cả củ cà rốt nữa – Em có thể qua bàn ăn của tụi anh…vì,em biết đó, tụi anh là khách nên thức ăn cũng ngon hơn – Krum lại gần và thì thầm vào tai nó (ở khắp các dãy bàn tiếng la hét vì đau lòng của những cô gái vang lên vì mê… Krum)

“Nếu qua bên anh Krum thì …không được hay nếu không muốn nói là hơi kì… nhưng mà nếu ngồi ở dãy bàn Gryffindor thì… nhìn cái mặt Harry, nó không thể nào không chọi cả con gà vào mặt thằng này. Và như vậy thì nó sẽ bị giáo sư Mcgonagall cho dọn cả 4 dãy nhà vì… không biết quý trọng thức ăn mất. Thêm vào đó ai lại nỡ từ chối đồ ăn như vậy, ở bển ngon thiệt mà… có điều… thôi, vì ăn, không cần biết quê nữa… chỉ là… haiz…Vậy …vậy…”

- Em có thể dẫn vài người bạn nữa – Krum cười khi nhận cái liếc mắt của Dicky.
- Dạ vâng – Hermione như bắt được vàng, liền kéo cả Ginny, Luna và Lavender sang ngồi cùng mà không biết có hai ánh mắt “hình viên đạn” đang nhìn qua dãy bàn trường Dumstrang.

5’ sau

- Vậy ra em tên Luna hả? Hân hạnh được biết em! – Dicky cười thiệt tươi rồi gắp cho Luna một miếng thịt hầm thiệt bự - Ngon lắm! Em ăn đi.
- Hermiowniny, hình như em ốm quá đó. Nè! – Krum xắt nhỏ những miếng thịt bò rồi đưa dĩa ấy cho “Hermiowniny” và khỏi nói cô nàng vui hết biết (ăn mà, đương nhiên là vui rồihttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sure.gif)
- Làm cái trò gì vậy?http://dienanh.net/forums/images/smilies/yahoo-smiley/71.gif - tiếng nói phát ra cùng lúc từ hai dãy bàn Gryffindor và Slytherin (nhưng mà không lớn đến nỗi mọi người nghe được)

Lập tức cái tay áo của Dicky cháy sém, còn miếng thịt bò của Hermione bị một cây nĩa bay đến ghim vào rồi thành tro luôn.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/boss.gif Hermione chĩa đũa phép vào tay áo Dicky dập tắt lửa nhưng mà …trông anh chàng khá tàn tạ. Hình như lần đầu tiên đang ăn mà bị cháy nên anh chàng khá lúng túng và ngượng ngùng. Hermione đập tay thật mạnh xuống bàn, liếc nhìn Harry còn Luna vẫn gặm hết cục thịt rồi mới thèm ngó lên như không có chuyện gì nhưng trên gương mặt cô bé -một nụ cười đầy bí ẩn.

- Oops, lỡ tay – Harry giả điên.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif

Tất nhiên việc này đã làm cả bàn giáo viên chú ý. Giáo sư McGonagall lên tiếng hỏi:

- Chuyện gì thế này? Ai đã bày ra trò này hả?
- Thưa giáo sư, có người cố tình – Hermione nói to khi Hiệu trưởng bước xuống chỗ tụi nó.
- Potter, Malfoy – giáo sư nhìn đầy vẻ giận dữ - Hai trò, dọn 4 dãy bàn… tới hết tháng - rồi cô quay đi – và không dùng phép thuật.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif

Mặt Malfoy thì từ nhợt nhạt trở thành đỏ phừng phừng, mặt Harry thì tiu nghỉu và bản thân thằng này cũng không biết sao lại làm như vậy. Nó thấy mình thật ích kỷ, nó đã quen Cho nhưng sao… nó ghét thấy Hermione đi cùng Krum, không lẽ có lại sợ bị cho ra rìa sao? Đúng thật là ích kỷ.

Harry và Draco đang lau dọn cả dãy bàn và đứa nào cũng đang hầm hầm. Không ai nói với ai một câu cho tới khi dọn xong và Harry thật sự kinh ngạc khi biết rằng thằng Draco và nó cùng một tâm trạng, nó cười vì thấy “thằng này hoá ra cũng biết “ghen” cơ đấy… bạn đồng cảnh ngộ… ủa kỳ vậy, Draco thì có nhưng nó thì mắc gì, nó đang quen Cho mà với lại Hermione là bạn thân … “bạn thân”… sao nó thấy cái từ này như đang cào cào cái bụng nó… Harry ơi là Harry, sao mà nhỏ nhen vậy.Sao lại đi “ ghen”… mà có tư cách gì… Không thích Hermione mà sao cứ muốn giữ bên cạnh… cũng không phải không thích… chỉ là so với Cho thì…”

- Harry àh! Mệt không? Uống nước đi. - Giọng Cho làm Harry tỉnh lại khỏi cái đám suy nghĩ lòng thòng đó.
- Sao bạn lại làm như vậy? – Cho nhìn Harry có phần nghi ngờ và cô nàng hình như không vui khi đoán biết liều tình dược mình dùng là quá nhẹ.
- Không có chỉ là… - Harry chỉ biết cười trừ rồi nhìn ly nước chanh dây pha mùi hạnh nhân, nó thở nhẹ để Cho không thấy được - Chỉ là mình đang nói với Ron về một câu bùa chú mới và thử cho bồ ấy thấy thôi.
- Vậy ngày mai, chúng mình sẽ cùng đi nhé! – Cho nhón gót, lấy tay ôm mặt Harry và đặt vào đó một nụ hôn nhưng thằng này lại né ra trước để kết thúc nụ hôn trong 3s.

Cho định bụng chờ thằng này uống xong rồi sẽ đi nhưng không biết là may mắn cho Harry hay thế nào mà chủ nhiệm nhà Ravenclaw lại tìm cô nàng ngay lúc ấy. Harry đợi Cho vừa khuất dạng rồi ngó chăm chăm vào ly nước. Nó bắt đầu suy nghĩ tới những lời của Ginny và tuy nó không muốn thừa nhận… nhưng bây giờ đối với nó chỉ còn cảm giác chán ngán, chứ không còn lên tận thiên đàng như ngày đầu tiên nó quay lại với Cho nữa. Có lẽ lời Ginny nói là.. sự thật chăng? Nó không hề nghĩ là Cho sẽ… nhưng nếu vậy…
- Tao biết là mày ngu, nhưng ít ra mày cũng đã có 7 năm kinh nghiệm về phòng chống nghệ thuật hắc ám chứ - Malfoy vừa nói vừa làm cái động tác như muốn nôn ra khi thấy Cho hôn Harry lúc nãy.
- Mày muốn nói gì hả? – Harry bực bội
- Là ít ra mày cũng phải biết đề phòng khi đụng chạm vào bất cứ thứ gì chứ, đặc biệt là… - Malfoy nhìn vào cái ly trên tay Harry rồi bỏ đi, không thèm nói thêm câu nào. Bởi bản thân thằng này cũng đang khó hiểu sao nó lại đi nói với thằng Harry cái chuyện này, không lẽ bị con Loony lây cái tật nhiều chuyện.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/smile.gif

Harry nhìn theo Malfoy rồi như chợt hiểu thằng ấy nói gì, Harry vứt cái ly đi và vẫn còn vỗ vỗ đầu không hiểu sao Malfoy lại có cách ăn nói như vầy.

boy_bao_mau_1991
Sat-13-03-2010, 01:04 PM
>:D<>:D<Bóc tem bạn nha.Truỵện hay lắm
Mình đã theo dõi fic lâu rồi bây giờ mới comment cho bạn nè.
Nói chung ý tưởng và cách dùng từ của bạn rất giống với bài fic mình đang định post mà bạn không cho:((:(((không trách đâu nha),còn cách hành văn bạn sử dụng cũng độc đáo lắm,mình thích cách viết này.

Mình vẫn có thắc mắc bạn định để cho Luna ngơ ngơ không hiểu tâm ý của Malfoy thế ah.Ít ra cũng phải có tình tiết hay ho gì đó để thể hiện rằng Luna cũng ấy ấy chứ......:">:">:">
Còn nữa mình rất tâm đắc đoạn nói chuyện của Lu với Krum em .
Luna đứng dậy sau khi đã dùng xong bữa sáng rồi cầm vài miếng sandwich để đưa cho Hermione. Sáng nay hầu như cô nàng không chạm tới món gì ( thực ra là liếm láp vài cái cho qua bữa để khỏi bị Ron lằng nhằng), đặc biệt những món có bí rợ. Luna đi dọc theo hành lang và nghe có một cái giọng lạ hoắc đang gọi nó.

- Hey, hey…xin chào - một anh chàng học sinh trường Dumstrang cười thiệt tươi với nó và cũng phải công nhận là anh chàng khá bảnh trai ( anh chàng hôm trước vẫy tay đó).
- Chào tôi hả? – Luna nhìn lại và anh chàng ấy gật đầu - Vậy, xin chào – Luna nói rồi bỏ đi với cái mặt tỉnh đến nỗi anh chàng kia “đơ như trái bơ” luôn.
- Chào em – anh chàng ấy chạy theo nó và vẫn khuyến mãi thêm một nụ cười “chính hãng, độc quyền”.
- Vừa mới chào rồi mà! – Luna hơi bực bội.

Và hình như chàng trai ấy quá đỗi ngạc nhiên trước Luna hay sao mà mặt anh chàng trông không khác gì cái bánh mùi quả bơ. Anh ta chạy theo Luna, vẫn ráng nặn thêm một nụ cười.
- Anh là Dicky Krum, em không biết anh hả?
- Không nhưng tại sao phải biết?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif (http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif)
- Vì anh là em của Victor Krum. Em đừng nói là em không biết ảnh luôn nha – Dicky không thể kiềm chế nỗi sự hứng thú đối với Luna.
- Biết nhưng như vậy thì sao? – Luna cảm thấy không được thoải mái lắm.
- Tức là… thôi được rồi. Anh muốn làm quen với em – Dicky Krum phải bó tay chịu thua vì cái thái độ chưa bao giờ gặp phải.
- Vậy thôi sao? Hân hạnh được biết – Luna bắt tay anh chàng rồi quay đi – Tôi phải vào lớp - để lại anh chàng đang cứng họng, lắc đầu mỉm cười “thật là kì lạ”.

Hay thiệt.và các chap trước bạn cũng dùng cách hành văn để miêu tả vẻ mặt tỉnh ruồi của cô bé cùng với phản ứng bó tay của mọi người,khiến người đọc cảm thấy fic rất lôi cuốn và dễ thương cực kỳ.:x:x:x

Àh quên cho mình hỏi bạn kiếm đâu ra mấy cái emotion to kinh khủng đó dzậy.Chỉ cho mình biết đi[-O<[-O<[-O<

mandy89
Sat-13-03-2010, 07:19 PM
hehehe, thx pạn nhìu nha! Nhưng mà Luna sẽ hok có ngây ngô wài đâu (thiệt ra là người ta giả vờ ngây ngô đó) ;))
Kòn mấy cái emotion thì... ;)) tại mình post cả bên DAN và bên này cùng lúc nên sau khi post bên DAN xong, để đỡ tốn thời gian mình cứ dzậy mà copy woa bên này.... Cho nên mấy cái emotion to khủng và cực bịnh bịnh đó là nằm bên DAN đó:">
PS: hi vọng pạn đừng woá pùn vì hok đc post fic, mình chỉ sợ bị rối rắm, lầm lẫn thoy àh!!!Iu pạn:-*

Ema_Daniel
Sat-13-03-2010, 09:59 PM
chờ mãi bạn mới ra chap mới
truyện hay quá phục bạn thật đấy.(Bạn mà viết truyện thì đắt hàng lắm đấy)
nhanh ra chap tiếp nha bạn mình ủng hộ bạn 10 tay lun;D

boy_bao_mau_1991
Mon-15-03-2010, 12:39 PM
hehehe, thx pạn nhìu nha! Nhưng mà Luna sẽ hok có ngây ngô wài đâu (thiệt ra là người ta giả vờ ngây ngô đó) ;))
Kòn mấy cái emotion thì... ;)) tại mình post cả bên DAN và bên này cùng lúc nên sau khi post bên DAN xong, để đỡ tốn thời gian mình cứ dzậy mà copy woa bên này.... Cho nên mấy cái emotion to khủng và cực bịnh bịnh đó là nằm bên DAN đó:">
PS: hi vọng pạn đừng woá pùn vì hok đc post fic, mình chỉ sợ bị rối rắm, lầm lẫn thoy àh!!!Iu pạn:-*

Hohoho buồn gì chứ em.Ah mà DAN em nói là trang dienanh.net đó hả.Nếu vậy anh cũng là thành viên bên đó đó.Bên đó cũng nhiều fic hay lắm mà toàn về phim ko hà?ít thấy về HP lắm.Em có thể cho anh biết nick yahoo cụ thể của em với nick DAN được ko? Có gì anh em mình nói chuyện chơi,anh cũng có vài ý tưởng về fic cần bàn với em(hoặc chị em càng tốt:):):))

mandy89
Sat-20-03-2010, 09:33 PM
Chap 27:BREAK UP




- Tôi nhận thấy là giờ này cả sân Quitditch đã đông nghẹt học sinh của cả Dumstrang lẫn Hogwarts rồi. Trận tranh ngôi vô địch sắp diễn ra và các bạn hãy mau ổn định chỗ ngồi đi … để tôi còn thấy Hermione của tôi ngồi đâu nữa chứ - Cái giọng của Lee Jordean vang như sấm.

Hermione kéo Luna và Lavender đến phòng của Gryffindor để ôm cổ vũ Ron và Ginny như thường lệ (mặc dù bình thường có cả Harry nữa). Hermione dang rộng hai tay, cười thiệt tươi để ôm cà Ron và Ginny. Với kinh nghiệm bạn bè bao lâu nay, nó biết Ron đang run vì hồi hộp. Harry nhìn sang Ron với ánh mắt đầy ganh tỵ tới nỗi Ron phải lật đật buông Hermione ra.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/frown.gif

- Harry – Hermione quay lại khi nghe cái giọng quen quen của Cho

Cô nàng đang cười thiệt rạng rỡ với Ron thì liền cất giấu nụ cười đó và đổi thành cái nhìn đầy bực tức. Nó muốn nôn hết cả bữa sáng ngon lành lúc nãy… khi thấy Harry kéo Cho vào một góc kín. Hermione chúc anh em nhà Weasley một câu tốt lành rồi quay trở ra sân.

- Có chuyện gì hả? – Harry nói với cái giọng lạnh tanh
- Mình tới cổ vũ cho bạn. – Cho nắm lấy tay Harry kéo luồn qua eo cô nàng, rồi vươn người lên… chuẩn bị…
- Cho, bỏ ra đi. Đáng lẽ tôi không nên nói ra cái này nhưng tôi thiệt đã biết hết những gì bạn đã làm rồi, bạn không cần phải như thế nữa. Chúng ta cũng không cần thiết dự tiệc vào tối hôm nay đâu. – Harry quay đi
- Ý bạn là sao? Mình không hiểu … - Cho ngơ ngác
- Thôi đi. – Harry tức giận cắt ngang lời Cho – Tôi không nghĩ là tôi có thể tha thứ cho bạn khi phải nhắc lại cái việc đó đâu. Vậy chứ bạn nghĩ tôi ngu tới nỗi uống ly nước trái cây đó hả?
- Nước gì, Harry? Mình không hiểu bạn đang… - Cho vẫn không chịu nhận
- Ly nước trái cây… BỎ THÊM TÌNH DƯỢC . Bạn đã hiểu chưa? Tôi chỉ uống đúng một lần đầu thôi… nhưng bạn đã làm tốt lắm đó.
- Tại sao? Bạn biết…, mình không – Cho bắt đầu rời bỏ ánh mắt kinh hoàng mà thay bằng một hàng dài nước mắt.
- Well done, Cho! Bạn khá lắm, tôi đã trúng phải… nhưng TÌNH DƯỢC KHÔNG PHẢI LÀ TÌNH YÊU – Harry gằn rõ từng chữ một - Nếu tôi không thật sự rất thích Hermione http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/eeek.gifthì tôi sẽ không bao giờ phát hiện ra bồ ấy quan trọng như thế nào và tôi cũng sẽ không biết được rằng trong lòng tôi, bạn chỉ là một người bạn không hơn không kém … Nhưng bây giờ, có lẽ không còn nữa, Cho àh! – Harry lấy tay chỉnh chỉnh cặp kính và hình như cơn giận của nó đã được kiềm chế
- Xin lỗi, Harry… - Cho nấc từng tiếng
- Không còn quan trọng nữa… Hermione cũng đã không còn nhìn mặt tôi nữa… chỉ tại tôi ngu không nhận ra tôi với bồ ấy… Tôi vẫn phải cảm ơn bạn vì… đã cho tôi nhận ra điều tôi luôn giữ trong lòng… nhưng việc tha thứ cho bạn… - Harry bóp trán một hồi rồi dộng thiệt mạnh vô tường – Tôi phải đấu.

Nó bỏ đi không một cái ngoái nhìn, lạnh lùng và dứt khoát hơn cả khi đã giết được Voldemort, mặc cho Cho có gào thét hay gục mặt vào bức tường với hai hàng nước mắt tuôn trào…….

***************


- Hiện giờ, tuyển thủ của cả hai đội đã xuất hiện đầy đủ thưa cá bạn. Tôi thực tình đang muốn thủng cả màng nhĩ vì tiếng hò hét của các cổ động viên nhà Slytherin, và chủ yếu là cổ vũ cho thằng Malfoy mặt vênh váo.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif
- Lee, trận đấu bắt đầu rồi. Lo tường thuật đi – Giáo sư Snape ném cho Lee Jordean cái nhìn cảnh cáo
- Mới vào trận thôi mà cô nàng Ginny của tôi thật là… hoạt động dữ quá…http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/augenrollen.gif
- Vào, thêm một trái nữa cho Gryffindor . Bây giờ khoảng cách chỉ còn là 10d thôi, 60-70. Cổ động viên Gryffindor hãy la cho to nào, đặc biệt là cho Ginny kìa – Nói rồi Lee nháy mắt với Ginny một cái làm con nhỏ buồn nôn.
- Harry đang bay cực tốc độ tới … nhưng ôh… anh chàng đang lảo đảo bởi một trái bludger - Cả Hermione và Luna, đúng hơn hết là hàng đống học sinh nữ lớp dưới đều nhảy dựng.
- Malfoy tăng tốc rồi, vụt qua mặt Fred thật nhanh, … rồi chợt hụp người xuống né trái bludger của George. Nó chọi thiệt mạnh vào thẳng cầu môn Gryffindor… Ron… Ronald đã đỡ được thiệt ngoạn mục. Trái banh bật ra văng vào tay của thủ quân nhà Slytherin, lại thêm một cú chọi cực hiểm hóc… Ron nhào người qua chụp được…cú ném của tên thủ quân mà tôi chẳng nhớ nổi tên vì không có gì nổi bật.
- Lee, ăn nói cho đàng hoàng nghe chưa!http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif - Cổ động viên nhà Slytherin la ó ì xèo.
- Potter đang tăng tốc, vụt đến bên cạnh Malfoy cũng đang bay với tốc độ rất nhanh… Với cái tốc độ này, họ có thể đâm đầu vô bất cứ cái cột nào … ờ … trái Snitch… đúng, họ đang đuổi theo trái Snitch. Potter cố lên… ôi không.. Malfoy đang giơ tay ra, vươn hẳn cả người, có vẻ nó … Malfoy hụp xuống, đuổi theo Potter đang luồn lách thật khéo léo và nhẹ nhàng. Hai anh chàng vẫn đang kèm sát nhau với cái tốc độ còn hơn cả gió… Ấy, Potter đã dính thẳng cả trái bludger rồi… cây chổi của anh chàng có lẽ đã phải xếp xó sau lần này rồi, cây chổi hàng hiệu tôi hằng ao ước….. … http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem17.gifhuhu huhu, chổi ơi, chổi àh!
- Lee, mau lên – Giáo sư McGonagall giận dữ.
- Nhưng không, Potter đang cố hết sức và nhanh như cắt đã đuổi kịp Malfoy, Harry lượn xuống trong khi Malfoy không thành công lắm với cái lách nhẹ khỏi đám cột sắt nên đang chới với…. Harry vẫn không có vẻ giảm tốc độ, anh chàng nhào cả người lên… và…

Cả sân Quitditch đều đứng lên, mọi người dường như nín thở theo dõi, không ngoại trừ cả giáo sư Snape, Slughorn … lẫn bé Ted.

- Và Potter đang… ô ô ố.. tôi đã thấy Hermione. Hermione, tối nay bồ có thể đi dự tiệc cùng mình không? http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif- Lời nói của Lee không chỉ làm Hermione bực mình mà còn ngượng ngùng nữa.
- Lee, trận đấu… mau
- Vâng, vâng… trái Snitch … đang… đang… nằm gọn trong tay Potter và … anh chàng thì nằm sải lai trên sân – Lee la thật to và cả sân như bùng nổ bởi tiếng hoan hô, vỗ tay.

Tất cả mọi người đều đổ xuống sân, còn Hermione chạy thẳng tới chỗ Harry nhào vào người nó như một phản xạ tự nhiên, một thói quen hằng ngày.
- Bồ đã thắng rồi, thắng rồi, Harry! – Hermione vừa khóc vừa lấy tay chùi chùi mặt Harry đang lấm lem bụi bặm rồi nó dừng lại khi thấy ánh mắt “ngây thơ” của Harry. Sực nhớ ra điều gì, Hermione lập tức đứng dậy, lúng túng.

- Hemione – Harry vừa định gọi với theo thì bị Fred và George khiêng lên rồi tung hứng nó như một trái banh. Nó cười thiệt tươi vì đã thắng nhưng trong lòng cũng đang tiếc hùi hụi vì cơ hội làm lành hiếm thấy với Hermione lại “ bay “ mất tiêu.

Harry chợt nhớ ra điều gì và ra lệnh cho mọi người thả nó xuống. Nó giựt lấy cây chổi của Ron bay một vòng quanh sân với tốc độ … ốc sên rồi chọi thẳng cả trái banh vô mặt Lee Jordean, ai bảo thằng này dám mời Hermione trước mặt nó. Lee ngã nhào, mọi thứ đồ đọc văng tung toé.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif
- Harry! Trò làm cái gì vậy hả? – Cô McGonagall trợn to đôi mắt
- Oops… thưa giáo sư, em bay nhanh quá nên lỡ tay ạh… http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/embarrassed.gif- Harry giả ngây thơ
Cả đám anh em nhà Weasley thì vỗ tay rần trời cho cái việc Harry vừa làm còn Hermione thì … thầm cảm ơn thằng này giúp nó cho Lee một trái banh… thay vì là nó sẽ đấm thằng ấy và làm đau tay mình.
………………………..

Luna đang dạo quanh sân trường và tình cờ đến nhầm “gốc cây sồi” của ai đó (lý do không được thuyết phục) . Cô bé ngồi xuống, nhẹ nhàng lấy bàn tay vuốt một mái tóc bạch kim đang ở kế bên với khuôn mặt dữ tợn như muốn ăn thịt bất cứ ai. Malfoy ngước nhìn rồi quay lại tư thế ban đầu.
- Hôm nay anh để tôi chạm vào tóc anh hả? – Luna vẫn dùng bộ mặt lơ mơ, thẩn thơ như cây cơ nói chuyện.
- Không hứng nói chuyện… tuỳ cô.
- Nếu vậy tôi nghĩ tôi nên kêu Pansy đến – Luna ngưng vuốt tóc nó.
- Ngồi im! Cô thiệt… tôi… - Malfoy bắt đầu có chút phản ứng và điều này làm Luna vui hơn.
- Gì? Tôi như thế nào?
- Cô không biết an ủi người khác hả? – Malfoy gắt lên.
- Không rảnh, không thích, không cần thiếthttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif – Luna đáp gọn lỏn.
- Vậy cô tới làm gì? – Malfoy đấm tay vào gốc cây.
- Vì nếu tôi an ủi thì cảm giác thất bại sẽ càng đè nặng tâm trạng anh – Luna xích lại gần Malfoy rồi ôm lấy thằng này (như mẹ an ủi con) – Và đối với tôi, Draco Malfoy không bao giờ có bộ mặt này.

Malfoy siết chặt Luna lại, “tại sao con nhỏ này lại luôn luôn hiểu được những gì nó nghĩ, những điều nó cần và tại sao … lại là Loony lập dị chứ???”

- Tôi nghĩ là cần chụp lại vẻ mặt này của anh, thật đặc biệt – Luna lần đầu tiên muốn chọc cho người khác cười nhưng hình như câu này “không được ăn nhập”
Malofy thả nhẹ Luna rồi cúi gần gương mặt vào cô bé và…
- Anh Draco! - mấy con nhỏ núp dưới chạy kiếm Malfoy để… mời dự tiệc và điều này làm Malfoy vô cùng bực bội … vì nó đã sắp… mà lại… haizzzz… Đúng lúc đó, tên “đầu to, óc như trái nho” (theo lời Malfoy) trường Dumstrang – Dicky Krum lại đến tìm Luna.

(Tác giả: Luna àh, nếu mình ghép bồ với Ron thì như thế nào?
Luna: tạm (đang đọc Người Dẻo Mồm)
Tác giả: vậy còn Neville?
Luna: khá
Tác giả: thế Harry?
Luna: được
Hermione: hừ… crắc, crắc (tiếng bẻ gãy đũa phép)
Tác giả (mặt xanh lè): vậy Draco?
Luna: không ý kiến
Tác giả: vậy nếu mình đổi ý không ghép bồ với Draco nữa thì… (cười xuề xoà)
Luna: giết
Tác giả (tái mặt) : ấy… bồ đâu có ác vậy đúng không?
Luna: có
Tác giả (tái mặt chập 2) : bồ ấy đâu có làm đúng không? (quay qua nhìn Draco với vẻ mặt cún con)
Draco: có
Tác giả (không chỉ tái mặt mà … không còn chút máu): hai bồ đuà mà đúng không?
Draco và Luna : không
Ặx… tác giả tím ngắt, Hermione đưa vào bệnh xá )
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Chap 28: DISAPPOINTED



Luna vẫn không có phản ứng gì khi Dicky đang từ từ bước đến, thật sự cô bé vẫn chăm chú nhìn những con bé kia.

- Anh Draco, anh sẽ đi dự tiệc với em chứ? - một con bé tóc nâu hạt dẻ lên tiếng.
- Không, là đi với tôi chứ ! – con bé khác lại chen vào.
- Các cô tránh ra đi, tôi không đi với mấy người – Malfoy đẩy mấy con bé một cách thô bạo.
- Thế anh định đi với Loony lập dị thật hả? - một con bé la lên.
- Nói nhảm gì đó??? Malfoy này sao có thể đi với cô ta chứ - Malfoy hơi lúng túng chối phăng nhưng thật sự nó cũng rất muốn… chỉ là không thích mở lời mời.

Luna đứng dậy, nhìn Malfoy một cái rồi bỏ đi. Dicky la to khi thấy cô bé đang định đi:

- Luna…
- Anh tìm tôi hả? – Luna phủi phủi bụi trên vai áo chùng.
- Uhm – Dicky bước đến cười với nó - Tối nay là lễ hội chào đón tụi anh và bây giờ cũng không quá trễ để anh mời em cùng đi với anh chứ? ( bây giờ đang là buổi trưa).
- Dự tiệc??? – hình như giờ này Luna mới nhớ ra là tối nay có tiệc – Anh đang mời tôi hả?
- Dĩ nhiên, không em thì ai hả? – Dicky bỗng thấy lạnh xương sống vì gần đó… một ánh mắt sắc lạnh đằng đàng sát khí đang nhìn chằm chằm nó.
- Được – Luna liếc nhìn phản ứng của Draco một cái rồi đáp gọn lỏn.
- Anh rất hi vọng sẽ được gặp lại em tối nay – Dicky nở nụ cười “ánh sáng” với Luna rồi đi chuẩn bị cho buổi tiệc.

Luna quay trở về phòng sinh hoạt chung của Gryffindor. Malfoy nhìn theo dáng con nhỏ mà lòng tức tối tới muốn ếm bùa mấy cái con nhỏ đang làm phiền nó và đánh cho thằng Dicky gãy cả hàm răng để khỏi nở nụ cười “giết ngừơi” đó nữa.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif
- Mấy cô làm gì đó? Tránh ra – cái giọng eo éo đầy phản cảm của Pansy Pakinson làm cho mấy đứa lớp dưới phải lủi thủi bỏ cuộc.
- Giải cứu đúng lúc đó Pansy ! – Malfoy vuốt lại mái tóc của nó.

Flashback
- Mày bỏ qua cho Pansy đi! Nó cũng đâu có cố ý làm vậy hả, Malfoy? Mày biết là Pansy thích mày mà. – Crabbe nài nỉ
- Đúng đó. Tao thấy chuyện cũng đâu có gì lớn lắm. Trừ khi mày thích con Loony đó … - Goyle tiếp lời
- Im đi! – Malfoy quăng cho Goyle cái nhìn đầy uy lực
- Uhm … thì tao cũng biết là không phải cho nên tao thấy mày đâu có cần vì con Loony đó mà … bỏ mặc Pansy. Với lại tụi tao với mày chơi 7năm rồi. Mày tha cho Pansy một lần thôi – Goyle thở dài
Malfoy nhìn hai thằng bạn thân của nó rồi quay sang gương mặt đang ăm ắp nước mắt của Pansy. “Mặc dù Pansy không phải là người tốt, nhưng mà bản thân nó cũng đâu có tốt, nói đúng hơn nó và con nhỏ là cùng loại người. Cho dù con nhỏ có quá đáng như thế nào thì nó cũng không thể phủ nhận rằng con nhỏ đã theo nó 7 năm và… bản thân nó cũng không muốn phải mất một “fan” trung thành như Pansy (kiêm luôn oshin của nó). Có phải nó quá “nhân đạo”, không giống một Malfoy trước đây? (vậy mà nhân đạo hả trời) Nó cũng không muốn biết nữa bởi vì từ sau khi nó hoán cải mà quay lại trường, nó nhận ra nó không hề mạnh mẽ như nó vẫn nghĩ, nó yếu đuối ,cô đơn và Loony đã thật sự khiến nó hiểu ra điều đó. Nói thẳng ra, nó cũng chẳng hề cần gì nhiều mấy thằng bạn này nhưng mà… có để có bầy có lũ đi chọc phá người ta thì cũng rất thú vị.”
- Thôi được rồi! – Malfoy nhìn chằm chằm Pansy – Nhưng không ai được đụng tới con Loony đó… ngoài tao, tụi bây hiểu chưa?
End Flashback

- Tối nay, anh vẫn đi dự tiệc chứ? – Pansy lên tiếng làm thằng này hơi giật mình.
- Đi – Nó suy nghĩ một hồi lâu rồi nói với cái giọng hằn học.
- Vậy em chờ anh. – Pansy cười thật tươi nhưng không phải như những lần trước mà lần này cô nàng chỉ vui vì Malfoy và nó đã trở lại như bình thường

*********************

Harry phóng như bay qua các hàng lang tới tháp Thiên văn mà dủ biết đã tông trúng rất nhiều người thì nó cũng không thể giảm tốc độ lại được. Bây giờ cái duy nhất mà nó biết là tìm Hermione và nghĩ tới đây thì nó cũng phải thầm cảm ơn Pavatil khi cô nàng khẽ thì thầm với nó “ Hermione đang ở trên tháp Thiên văn”.

Nó chạy lên đỉnh tháp, thở hồng hộc. Vuốt lại mái tóc, nó chầm chậm bước đến chỗ Hermione đang đứng nhưng nó chợt nhận ra Victor Krum đang đến trước nó một bước.
- Tối nay em sẽ dự tiệc cùng anh chứ Hermione? – Krum hỏi
- Dạ. Em sẽ đi… - Hermione suy nghĩ một hồi rồi trả lời một cách miễn cưỡng.

Nghe thấy ba từ ấy, Harry như chết lặng. Nó biết nó sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa vì theo thông tin mật báo của Ron, tối nay Krum sẽ tỏ tình với Hermione và khả năng cô nàng nhận lời là rất cao( theo phân tích tâm lý của Dean)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif. Cũng phải thôi, nó có trách cứ được ai gì nữa, là nó đã bỏ lỡ qua nhiều cơ hội mà. Nó thơ thẩn trở về phòng sinh hoạt.
- Sao rồi, bồ tèo? – Ron cốc đầu nó
- Mình sẽ không đi, tối nay mình sẽ không đi – Nó chán nản
- Sao lại không? Bồ điên àh? Bồ phải đi… để còn giành lại Hermione nữa chứ - Ron nhảy dựng lên
- Không, mình thật sự là kẻ thất bại Ron
- Tỉnh lại đi. Đây là cơ hội cuối của bồ đó. Nó chỉ thật sự kết thúc khi bồ bỏ cuộc thôi, hiểu không hả? – Ron lay lay vai nó và hình như lời nói của thằng này đã có chút tác dụng.
- Mình sẽ được thật sao?
- Đương nhiên
- Vậy bây giờ mình làm gì? – Harry thộn mặt ra
- Thay đồ chứ làm gì. – Ron đá đít nó một cái - Nhớ chải cái đầu cho đàng hoàng.

Buổi tối…

Harry hết sức nôn nóng muốn gặp Hermione, nó cứ nhấp nhổm làm cho Ginny và Lavender cười đau bụng.
- Thôi được rồi! Em có kế hoạch này và cần sự giúp sức cùa hai người – Ginny nghiêm chỉnh
- Được mà! Chị sẵn sàng. Mà Ginny hôm nay em nổi quá đấy! Mọi người cứ xôn xao bàn tán vẻ quyến rũ của em. – Lavander thúc tay cô bé
Ginny cười đầy tự tin. Cô bé đúng là thật lộng lẫy trogn ngày hôm nay với bộ váy màu cam nhạt của cánh hồng và thêm sợi chuỗi ngọc trai màu đen thật sang trọng. Quan trọng hơn, Ginny rõ ràng là một con bé rất xinh xắn. Con bé kéo tay Ron và Lavender lại gần rồi thì thầm vào tai tụi nó điều gì mà Harry rất tò mò được biết. Nói xong Ginny quay sang chỉnh lại cái nơ cho Harry.
- Anh trông ổn lắm. Không sao đâu. Hay là anh hổng tin vào tài năng chọn đồ của em?
- Ờ.. đâu có

Harry cũng phải công nhận hôm nay trông nó ổn tới không ngờ. Đây là một trong những bộ lễ phục ok nhất mà nó có. Bên trong là một chiếc áo sơmi màu xanh biển nhạt, thêm với chiếc áo khoác đen lịch lãm và ngoài cùng là chiếc áo chùng màu đen tuyền. Ginny cũng chọn cho nó chiếc nơ màu xanh khá đi tông với bộ đồ của nó. Điều không ổn nhất chỉ có mái tóc của nó nhưng nhờ vào Fred và George với “ Keo sát mượt” thì cũng khá hơn nhiều so với mái tóc bù xù bất trị ban đầu.
- Cảm ơn em, Ginny. Em chịu làm bạn nhảy của anh mặc dù…
- Anh thôi gãi cái đầu bí ngô đó đi! Em đã từng là bạn gái của anh và bị anh “đá” nhưng không tới nỗi không thèm giúp anh trong lúc này đúng không? Anh không cần ngại, em giúp với tư cách là em gái mà. Và em nghĩ anh nên chuẩn bị đi.
Trong lúc Harry còn ngơ ngác không hiểu câu nói của Ginny thì con bé đã lấy tay xoay mặt của Harry về phía cầu thang.


đọc xong nhớ com jùm mình nhiệt tình nha mấy pan:D

Debby Stone
Sat-20-03-2010, 09:49 PM
Ôiiiii... Một con tem béo bở mà !!!!

Hình như là lần đầu ăn tem fic này , cũng là lần đầu rep fic mặc dù đã đọc :D

Vừa đi học về , nuốt vội cái fic ---> Chẳng hiểu mình vừa đọc chi .Thử đọc lần 2 ...Ôiii :-o Không thể tin nổi , fic hay dễ sợ , lại có thêm mấy cái trích nagng của tác giả . Cái đoan đối thoại giữa tác giả , Lu và Dra buồn cười vô đối .=)) .Nếu dep là tác giả thì chắc không dám hỏi Lu và Dra mấy câu đó luôn ...

Chờ chap mới nhá !!!!

Ema_Daniel
Sun-21-03-2010, 10:08 AM
Hic tem vào tay người khác rồi:-<
bạn viết hay chuẩn không cần chỉnh
mình xém té ghề vì doạn hội thoại của tác giả và luna_Dra=))
mình chờ chap tiếp của bạn

boy_bao_mau_1991
Sun-21-03-2010, 10:30 AM
>:P HuHu >:P,về 3 rồi Su ơi, tem rách nát hết rồi còn đâu.
Viết hay lắm đó em :D:D, vừa thúc 1 cái là post lẹ liền.
Nhưng có chỗ anh không hiểu:

Cả sân Quitditch đều đứng lên, mọi người dường như nín thở theo dõi, không ngoại trừ cả giáo sư Snape, Slughorn … lẫn bé TedCó phải ý em đây chỉ là tình tiết gây cười không? Vì đọc lên thấy :-o:-o

Mà đoạn đối thoại tác giả này, trong fic của anh cũng có viết nhưng chắc không ngộ được như em, hay lắm đó;);)

(Tác giả: Luna àh, nếu mình ghép bồ với Ron thì như thế nào?
Luna: tạm (đang đọc Người Dẻo Mồm)
Tác giả: vậy còn Neville?
Luna: khá
Tác giả: thế Harry?
Luna: được
Hermione: hừ… crắc, crắc (tiếng bẻ gãy đũa phép)
Tác giả (mặt xanh lè): vậy Draco?
Luna: không ý kiến
Tác giả: vậy nếu mình đổi ý không ghép bồ với Draco nữa thì… (cười xuề xoà)
Luna: giết
Tác giả (tái mặt) : ấy… bồ đâu có ác vậy đúng không?
Luna: có
Tác giả (tái mặt chập 2) : bồ ấy đâu có làm đúng không? (quay qua nhìn Draco với vẻ mặt cún con)
Draco: có
Tác giả (không chỉ tái mặt mà … không còn chút máu): hai bồ đuà mà đúng không?
Draco và Luna : không
Ặx… tác giả tím ngắt, Hermione đưa vào bệnh xá )Mong chờ chap mới của Su với chị Mandy nha

dramione's_fan
Fri-26-03-2010, 04:29 PM
trùi ui hay thiệt là hay
mình là thành viên mới nah. đọc một lèo hết cái fic của bạn (ý lộn, chưa hết) ngồi cười tủm tỉm suốt (đang ở trong phòng net mà ngồi cười mấy người ngồi gần cứ tưởng mình điên), hjx
giọng văn của ban dễ thương cực
nhưng mà nếu không đọc lúc đầu thì không bít mấy người này đã qua năm bảy
iu mấy đoạn tác giả thêm vào kinh khủng
thấy ai cũng vui tính hết
thích nhất là Luna
hjhj mình rất muốn học hỏi phong cách của Luna trong fic này
thanks ban rất nhìu về cái fic cực perfect


mong chờ chap mới lắm đó
nể bạn quá trí tưởng tượng phong phú thuyệt vời

vốn không phải fan của draco/luna nhung đọc cái fic này thấy thích ghê
không bít mấy fic khác có dược hay như vầy không nữa
tính thử đọc xem thế nào mà mỏi mắt quá

mandy89
Fri-26-03-2010, 11:49 PM
hehe thx mọi người cm woá nhiệt tình như dzậy... ;))
@Boy: chỗ pé Ted đó anh thiệt ra e chỉ viết với ý là hok loại trừ 1 ai thoy chứ hem có ý gây cười gì hết áh ;) (lâu lâu nhắc pé Ted cho mọi ng` đừng wên pé đó mòa :D).
@dramionefan: nghe pạn khen mà mình nở mũi lun dzậy áh :)) thiệt tình là đc một fan dramione như pạn khen mình dzui dễ sợ ;)) thx pạn. Kòn trí tg? tg. thì... hehehe mình bị bệnh tự hoang tg? nên đôi khi trí óc fog fú lên tới mây, lúc thì rớt bịch xuống đất :D
@Deb: Su hem hỏi dzậy thì sao mà mọi ng` bjk dc trong lòng Luna đag nghi~ j` làm dzị để thử Lu thoy =)) nhờ Su mà ai cũng bik Lu đag nghĩ j gòy đúng hem nàh?chỉ tội tác jả! Deb nhớ vận động mấy pạn bồi dg~ tác jả sau vụ bị "hâm dọa có tổ chức" này) :))
@Ema: pạn đừng té ghế, Su hem đỡ nổi, mốt có koj pạn lót thêm nệm, té đỡ đau nếu ko pạn mà té ghế có j thì Su có lẽ sẽ là ng` đầu tiên bị kết án :" Viết fic khiến cho pạn đọc mất tự chủ=> ján tiếp gây thương tích" =))

àh trong thời gian tới Su hơi pận vì sắp thi gòy nên hơi khó post fic nhưng mà mấy pạn đừng pao h wên fic nhoa!!!! Su sẽ cố tranh thủ thời gian......... dù sao fic cug~ đc hơn nửa chặng dg` gòy :D

mandy89
Sun-28-03-2010, 12:47 AM
Chap 29:GINNY’S PLAN




Hermione bước xuống và lần này số người ngẩn ngơ vì cô nàng còn tăng gấp nhiều lần so với năm thứ 4.Tuy lần trước Harry đã thấy cô nàng khác lạ đến mức nào nhưng lần này nó cũng không thể nào không “ ngẩn tò te” cho được. Hermione khoác lên mình bộ váy hở vai màu xanh biển với phần ren nhẹ ở cánh tay và ôm sát theo dáng người “chuẩn không cần chỉnh” của cô nàng. Bộ váy với chất liệu vải mềm mượt, nhẹ rủ xuống làm tăng thêm vẻ nữ tính và duyên dáng. Mái tóc nâu xù nay đã trở thành hơi gợn sóng, được buộc nhẹ một phần, phần còn lại xoã xuống vai. Harry đứng như tượng nhìn Hermione và nó không ngờ là … cô nàng dễ thương nhí nhảnh của nó, không nhầm, cô nàng bạn thân của nó lại … quyến rũ tới không ngờ như vậy. Không thể dùng từ nào diễn tả được cái vẻ hút hồn của Hermione lúc này.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif

Krum bước đến, đưa tay một cách lịch sự để cô nàng khoác vào và điều đó làm Harry choàng tỉnh, quay trở về với thực tại. Nó thấy khó chịu, lườm Krum với một ánh mắt sắc hơn cả lưỡi liềm. Dicky đứng cạnh Krum cũng hết ngó lại nhìn ngóng trông cô nàng của mình mà không biết Malfoy đang lạnh lùng dõi theo nó. Hôm nay Malfoy đi cùng Pansy Pakinson; cũng như bình thường, Malfoy luôn rất nổi trội bởi mái tóc bạch kim sát mượt, khuôn mặt bảnh trai đầy kiêu ngạo và bộ lễ phục với chiếc áo chùng màu xanh lá cây đậm chất Slytherin.

- Thằng Dicky đó đi cùng Loony thì phải? – Crabbe lên tiếng
- Đúng là không bình thường – Goyle chen vào nhưng liền im bặt khi nhận được ánh mắt của Malfoy.
- Thằng đó có gì gọi là bảnh hả? Chỉ là thứ to xáchttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/embarrassed.gif – Malfoy gắt gỏng.
- Tuyệt cú mèo, Hermione – Ron cười với cô nàng và để làm bước đệm cho Harry mở lời nhưng mà thằng này vẫn cứng họng.
- Cái đó chủ yếu là nhờ Ginny mà ! Nếu mình chỉ có như vậy mà bồ đã ngớ ra thì chăc chắn bây giờ bồ sẽ còn… ngạc nhiên tới đứng không vững luôn – Hermione hất đầu về phía cầu thang.
Một dáng người bước xuống làm tất cả mọi người đều xôn xao “Ai vậy? dễ thương quá…”, “ nhưng trông khá quen đó…”, “không lẽ là Loony Love khùng …không thể nào”. Ai cũng đứng như tượng để nhìn cô nàng đang bước xuống, Malfoy đang đứng dựa vào bàn liền đổi “dáng” thành đứng thẳng và nhìn chăm chăm về phía cầu thang. Tất cả mọi người đều há hốc mồm khi Dicky đưa tay về phía cô gái ấy. Chính là Luna Lovegood, con nhỏ suốt đời gắn liền với cái biệt danh “lập dị”. Cô bé chọn cho mình một bộ váy màu tím xanh rất nhạt và điều đó làm nổi bật làn da “trắng-gì-mà-sáng-thế” của Luna. Khác với chiếc váy dài xoã nhẹ nhàng đầy nữ tính của Hermione, chiếc váy của Luna ngắn hơn, phủ qua đầu gối một chút và sợi dây chuyền của mẹ cô bé cực kỳ hợp với bộ cánh hôm nay. Đi kèm theo là chiếc khăn choàng dài bằng voan màu tím sậm như hoa violet.

- Wow, anh sắp sốt lên vì em rồi nè Luna – Ron giỡn nhưng không để ý có hai người đang “không vui” vì câu nói đó.

Xung quanh nhiều chàng trai đang cảm thấy tiếc hùi hụi vì đã không mời Luna.
- Tao không ngờ cô ấy lại… được đến thế - Seamus tiếc nuối
- Biết thế, tao đã mời rồi – Dean cũng lên tiếng.
- Cô ấy thật tuyệt, khác hẳn trước đây – Michael Corner cũng nhìn Luna đăm đăm.

Ngay cả Zabini của nhà Slytherin nổi tiếng là khó tính cũng phải “chết đứng” trong 25s rồi mới lên tiếng:
- Đúng là rất đặc biệt ! Có lẽ cô ấy sẽ nổi bật nhất đêm nay – Zabini quay sang cười với Malfoy cũng đang rất “ngố” nhưng nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh. Malfoy la to để cho Luna phải nghe thấy.
- Tao thấy chẳng có gì đẹp cả, cũng chỉ vậy thôi – Love khùng mà, sao lại khác được
Luna dòm nó qua ánh mắt sắc đến độ thằng này phải giả vờ ngó lơ chỗ khác.
- Nè, nè… hai người muốn làm đẹp em không cấm nhưng mà có cần giành hết phần của em luôn không vậy? – Ginny kéo kéo tay Luna rồi cười.
- Đâu có Ginny, nãy giờ chị thấy mọi người đều bàn tán về vẻ quyến rũ của em đó chứ - Hermione chọc Ginny.
- Ờh…ừhm… trông em tuyệt lắm Luna ! – Harry muốn mở miệng nói câu đó với Hermione nhưng không hiểu sao lại chuyển thành Luna. Nói chung hôm nay cả hai cô nàng đều “da thật sáng, dáng thật xinh”
- Chào mừng tất cả các em đã đến với buổi tiệc hôm nay và ngay bây giờ, cô sẽ không làm mất thời gian của mọi người nữa. Cô tuyên bố bữa tiệc chính thức bắt đầu… - giọng cô McGonagall vang vọng cả Đại sảnh đường và một tràng pháo tay như tiếng sấm vang lên trước khi cô thêm vào câu – Các em có thể khiêu vũ.

Harry vẫn còn đứng nhìn Hermione nhưng nó giật mình khi Ginny thì thầm vào tai
- Khiêu vũ kìa ! Cơ hội cuối cùng của anh đó!
Harry chìa bàn tay mời Ginny ra sàn nhảy và sau đó là cặp của Ron-Lavender, Luna-Dicky, Hermione-Victor. Một bản nhạc giao hưởng của Mozart mà Harry không nhớ rõ tên vang lên. Luna khẽ nhìn sang Malfoy và cô bé nhận ra thằng này không hề khiêu vũ mà chỉ đang cầm ly rượu trái cây nhấm nháp (thực ra là nốc hết vì tức giận). Harry vẫn nhìn theo Hermione mặc dù nó đang khiêu vũ cùng Ginny. Nó hơi bất ngờ vì cả Hermione lẫn Luna đều nhảy ổn đến nỗi mọi người chăm chú và hết lời khen ngợi hai cô nàng.

- Harry anh uống rượu hả? – Ginny khẽ kêu thằng này
- Uhm.. có một chút àh
- Em mong anh phải tỉnh táo đó. Anh biết là chút nữa…
- Anh biết mà Ginny, chỉ có chút xíu.
- Hihihi
- Gì vậy Ginny?
- Em chắc rằng giờ này mấy anh chàng trường Dumstrang đều tưởng rằng trường Hogwarts học nhiều quá hay sao mà ai cũng… lé hết rồi.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/confused.gif
- Là sao? Anh hổng hiểu
- Anh hổng thấy hả? Anh khiêu vũ với em mà cứ dòm Hermione đang ở phía bên phải, còn chị ấy khiêu vũ cùng Krum mà hết ngó anh lại nhìn sang Cho ở góc bên kia. Chắc là chị ấy đang suy nghĩ dữ lắm. Hahaha nếu không muốn kể thêm Luna vào hội “MLLMLL”http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif
- Hội gì?
- Mắt láo liên, mắt lé luôn.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif Anh hổng thấy hả? Luna đang đứng với Dicky mà mắt thì nhìn theo Malfoy.
- Em nói chuyện càng lúc càng giống Fred và George. Hồi nhỏ hiền vậy mà…
- Anh khỏi lo cho em. Tới rồi kìa. Chuẩn bị nha! Em đếm 3 2 1

Ginny xoay người rời khỏi vòng tay của Harry và nhẹ nhàng rút cây đãu phép ra. Ginny chĩa đũa phép về phía Luna lẩm bẩm hô một câu thần chú. Lập tức, Ginny thế chỗ Luna khiêu vũ với Dicky, trong khi Luna xoay như thế nào không biết (vì đó là thần chú của Ginny, không phải của tác giả) mà khi dừng lại cô bé đã thấy mình đứng cạnh Draco Malfoy- cái tên đang đứng một mình vì mấy thằng bạn tốt và Pansy yêu quý đang lo… đi gắp đồ ănhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif.Ở bên kia, Lavender cũng xoay nhanh đến chỗ Hermione và “hất” (ặchttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif)… con nhỏ qua Harry, còn Lavender thì thay chỗ ấy mà khiêu vũ với Victor.
Ron nhanh chóng lẫn vào đám nhà Gryffindor, ngồi kế Seamus. Nó cười khi thấy kế hoạch thành công nhưng trong lòng hình như hổng được vui cho lắm. Chắc vì bạn nhảy của nó đang nhảy ngon lành mà phải … chuyển qua nhảy với Victor Krum.

Flashback
- Xin lỗi Ron. Lúc trước cũng vì cái tính trẻ con của mình mà bồ và… - Lavender hơi cúi mặt.
- Không sao mà, La… - Ron chưa nói dứt lời đã bị Lavender chặn lại.
- Bây giờ mình đã trưởng thành và mình cũng không còn cái tình yêu con nít ngày xưa khiến bồ gặp nhiều rắc rối với Hermione nữa. Tụi mình sẽ lại là bạn tốt đúng không?
- Uh… đương nhiên – Ron đáp một cách miễn cưỡng
- Cảm ơn bồ - Lavender trưng ra một nụ cười tươi đến nỗi Ron cũng khá “ choáng” và nó phải thừa nhận hôm nay Lavender không sánh bằng các cô nàng kia nhưng cũng khá đẹp.
- Hôm nay bồ cũng rất tuyệt Lavender – Ron hơi đỏ mặt.
- Cảm ơn Ron – Cô nàng ôm nhẹ nó một cái trước khi xoay qua nhảy cùng Victor.
End Flashback



Chap 30:ATTRACTIVE



- Vừa được con trai mời khiêu vũ đã đi học nhảy rồi. Đúng là thứ quê mùa – Malfoy dằn mạnh ly rượu xuống bàn
- Tôi đâu có học. – Luna lấy tay dọc dọc mấy cục nước đá
- Không sợ lạnh hả? – Malfoy ngó con bé
- Lạnh đâu có bằng đôi mắt anh.
Malfoy ngỡ ngàng trước câu trả lời của Luna. Nó chưa bao giờ nghe một ai nói như thế với nó. Điều này làm nó… hoang mang, bẻ bàng. Nó định nói thêm câu gì đó nhưng Luna đã nhanh hơn
- Nếu như anh nói lúc nãy vậy là tôi nhảy đẹp hả?
- Đẹp như mấy con nhân sâm kêu la chí choé thì có. – Malfoy lại nói chuyện theo cái kiểu shock tới óc. – Nè, cô làm cái giống gì vậy hả? – Malfoy vừa nói vừa giật ly rượu từ tay Luna
- Anh mới là làm gì đó?
- Con gái gì mà uống rượu
- Vậy uống bia bơ. Anh cũng uống nãy giờ 4 ly rồi đó
- Không bia bơ.Đừng có nhiều chuyện. Tôi là đàn ông. – Nói tới đây Malfoy nghe rõ tiếng cười nho nhỏ của Luna khi thằng này tự nhận mình là đàn ông. – Mà cô quan sát tôi nãy giờ đó hả? – cái mặt Malfoy gian như “ quỷ sứ sống lại”
- Tiện mắt nhìn thôi?( là sao nhỉ?) Anh cũng quan sát tôi nãy giờ mới biết tôi nhảy hay như vậy - Lần đầu tiên Luna dám nói chuyện thẳng thừng với Draco như vậy, có lẽ là do hiệu ứng một ngụm rượu mà cô bé mới uống lúc nãy.
- Tôi đâu có điên. Nhìn thứ Loony… mù mắt.
- Thì thôi. Cũng chẳng cần – Luna có vẻ hơi bị quê và bỏ ra hành lang đứng.
- Đi đâu đó?
- Dạo - Lại thêm một lời đáp cụt lủn của Luna
Malfoy cũng theo cô bé ra ngoài với cái cớ “ hít thở không khí”. Nó vẫn còn bực bội vì hôm nay trông Luna thật là… đẹp quá. Không ý nó là, đi với thằng kia đâu có cần làm đẹp dữ vậy.
- Cô có mặc đẹp cỡ nào thì cũng không trở nên xinh nổi đâu. Cố gắng… thừa.
- Liên quan anh hả???
- Không , nhưng tôi ghét thứ người vỉ những thằng chỉ được cái mã bề ngoài mà… cố thành xinh đẹp.
- Tôi đâu có kêu anh nhìn, là anh… hơ hơ… hắt xì - Một làn gió mạnh thổi qua và trong bộ đồ phong phanh này thì Luna không thể nào chịu cho nổi.
- Đến hắt xì cô cũng không thể nào làm cái mặt đẹp hơn được nữa hả? – Malfoy vừa nói vừa cởi cái áo chùng khoác cho Luna (wow, ga lăng nhỉ??)
- Mặt tôi trước giờ nó vậy rồi! – Luna vẫn tỉnh bơ không thẻm cảm ơn Malfoy tiếng nào, có lẽ cô bé còn quê cơ.
- Cô đúng là muốn dọn hết tủ đồ của tôi mà. – Malfoy chợt thấy một lọn tóc của Luna đã bị cơn gió vô duyên lúc nãy hất tung làm nó hơi rối. – Cô coi cái đầu của mình đi… như chổi
- Tôi đâu phải loại người đầu tóc sát mượt như anh. – Mặt Luna hơi ửng hồng không phải vì tức hay thẹn mà do uống ngụm rượu lúc nãy ( hây da… may là mới hớp thôi đó mà…)
Malfoy cúi xuống, lấy tay kéo lại lọn tóc của Luna vì cô bé kéo nãy giờ mà chẳng thể làm cho nó gọn hơn (nếu không muốn nói là rối hơn). Malfoy thực sự hơi… “ chóng mặt” với cái gương mặt hồng lên vì rượu của con bé.Nói đúng hơn, lần đầu tiên trong đời nó thấy Loony quyến rũ hơn bất kì ai. Malfoy từ từ áp sát gương mặt mình vào Luna, nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn của cô nàng, đôi môi nó tìm đến… và chúng nó chỉ còn cách nhau vài cm … và “ÁH”. Một tiếng la kinh hoàng từ Đại Sảnh Đưởng làm Luna giật mình. Malfoy vừa ngượng vừa tức vì lần thứ hai bị phá đám. Bực mình hơn hết là hình như Luna vẫn tỉnh bơ đi vào trong mà không biết thằng này đang có ý định … Malfoy tức tới mặt như màu khăn choàng của Gryffidor. Nó nguyền rủa “ Cái thằng quái nào dám… Tao sẽ ếm bùa 3M cho mày vì cái tiếng la ngu xuẩn lúc nãy.”

(PV: bùa mới hả tác giả?
Tác giả: uhm, gần như vậy
PV: thế ý nghĩa nó là gì? Có vẻ huyền bí quá.
Tác giả: cái bùa này nó rất tà…rất ma giáo… chỉ dành cho Slytherin thôi…
PV: ghê vậy sao?
Tác giả: uhm… nó là bùa “ Mụn mọc mỏ” hahahaha…..kakaka….nanananahttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif)

Luna quay trở vào Đại Sảnh Đường với cái gương mặt giả tỉnh mà Hermione chỉ nhìn sơ qua đã biết. Tất cả mọi người trong Đại Sảnh đều đã ngừng khiêu vũ mà chuyển qua… ăn. =.=’ Con bé bứơc tới bàn của Hermione đang ngồi cạnh Harry nhưng trông không có vẻ gì là hai đứa nó đã làm lành. Luna cũng ngồi xuống và nhận thấy Ginny đang hầm hầm bước tới. Luna cầm ly rượu tẩm mật ong nhấm nháp vài ngụm rồi cắn miếng bánh phết mứt dâu. Hermione đoán chắc Luna đã có việc gì nhưng bây giờ nó hứng thú với việc của Ginny hơn.

- Ginny , em làm gì mà Dicky la ghê vậy? – Hermione kéo cô bé ngồi xuống.
- Chuyện là thế này.

Flashback
- Luna sao mà trở nên xinh xắn thế nhỉ? – Ginny nghe được tiếng xầm xì từ mọi phía.
- Đương nhiên, Ginevra Weasley này đã ra tay… hahaha – Ginny cười tỉnh bơ mà quên là mình đang khiêu vũ cùng Dickyhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif
- Vậy ra cô là người đã giúp Luna trở nên … như vầy hả? – Dicky tỏ ra vô cùng lịch sự và điều đó cũng cho Ginny một ấn tượng không tồi
- Uhm Chứ anh nghĩ tôi là bạn thân của bồ ấy để làm gì? – Ginny bị nhiễm cách nói chuyện của mấy thằng anh cô bé.
- Cảm ơn
- Vì chuyện gì?
- Vì cô đã giúp Luna trở nên xinh đẹp để dự tiệc cùng tôi.
- Khoan, khoan… tôi nghĩ anh đã lầm rồi.
- Ý cô là…
- Tôi làm cho bồ ấy thành “ thiên thần trong mắt anh và MỌI NGƯỜI ” nhưng không phải là giúp anh. – Ginny nhấn mạnh từng chữ.
- Là sao? Tôi… - Dicky ngố hết sức
- Là anh là thằng đần hay sao mà không thấy hả? – Ginny bắt đầu mất hết ấn tượng tốt đối với thằng này vì cái đầu “ ngu hơn cả bí” của Dicky.
- Thấy… gì? – Dicky càng hỏi Ginny càng bực hơn
- Thấy Luna đã thích người khác. Mà anh có phải em của Victor Krum không? Sao không giống nhau về khoản đầu óc vậy hả?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif
- Nè… tôi không cãi với cô nhưng tôi xin thông báo là tôi không hề nghe Luna nói là cô bé đã có đối tượng.
- Anh không nghe nhưng cũng phải có mắt nhìn chứ. Không thấy Luna rất thích Malfoy sao? – Ginny bùng nổ
- Thằng tóc sát mượt hả? Vậy thì sao? Tôi cũng không bỏ cuộc đâu. Luna chưa có…
- Anh thiệt là lì nha. Tới lúc đó thua đẹp thì đừng có la. Đồ mặt dày.
- Nhiều chuyện. – Dicky cũng hết nhịn được.
- Tóc dựng đứng.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cold.gif
- Tóc đỏ.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif
- Kì đà cản mũi.
- Bao đồng.
Ginny lúc này mặt đỏ như tóc, hai bên lỗ tai như xì khói. Cô bé dùng hết sức dẫm vào chân Dicky thiệt mạnh làm thằng này hét to tới cả Đại Sảnh Đưởng đều phải ngó tụi nó.
End Flashback

Ema_Daniel
Sun-28-03-2010, 09:52 AM
Tem của em:)>-
hay đó bạn nhưng sao harry và hermione chưa làm lành đã end chap rồi:-w.
mà mấy hôm tới bạn thi thì sẽ không có chap mới đúng không, mình quen cứ thứ 7 ngồi đọc truyện của bạn rùi không có buồn chết=((:(
chúc bàn thi tốt và mau ra chap mới cho bà con đọc nha;)

dramione's_fan
Sun-28-03-2010, 10:47 AM
ui về thứ nhì rùi
chap mới chap mới hay quá hay quá
tất cả các cô nàng đều trở thành công chúa làm mọi hoàng tử đều ngẩn ngơ@};-:X, hjhj mình thích motip này lắm, nhưng mờ hơi tiếc Har và Her chưa làm lành=((
trong lúc khiêu vũ mà cũng làm phép được nữa, ginny tài quá nhỉ:acciorun:
ron bị bỏ xó rùi, tội nghiệp quá.
mong chờ mong chờ mong chờ............... phần tiếp theo quá đi thoi
cố lên bạn ơi \m/

mandy89
Sat-26-06-2010, 06:42 PM
Chap 31:FIRST KISS



- Đó! Mọi chuyện chỉ có thế thôi. – Ginny nốc cạn ly rượu thông
- Hahaha… - cả Harry, Hermione đều cười lăn lộn còn Luna thì đỏ mặt khi nghe Ginny nói mình thích Malfoy.
- Em làm như thế mọi người sẽ nghĩ em nhảy tệ đến nỗi đạp vào chân cậu ấy đấy – Hermione vẫn chưa thôi cười.
- Mặc kệ, em không quan tâm – Ginny bỏ luôn cái bánh kẹp vào miệng.
- Không như ở đây có một người nhảy tồi hết sức – Hermione dòm Harry với ánh mắt như thế đúng-là-tệ-hết-biết.
- Mình đâu giống bồ, cố gắng nhảy cho tốt với anh Krum – Harry cũng đáp trả
- Tôi không hề cố gắng và chỉ vì ảnh giỏi nên tôi nhảy được – Hermione đỏ lừ cả mặt.
- Giỏi cái gì? Bồ thì chỉ có Krum!
- Vậy thì sao?
- Tôi cũng giỏi nè, bồ nên nhớ là tôi diệt Voldemort chứ không phải anh Krum của bồ đâu.
- Trò tự hào về điều đó quá hả?
- Được thôi! Vậy thì bồ nhảy với tôi nãy giờ làm gì?
- Tôi bị xoay đó chứ, nếu được chọn thì tôi vẫn sẽ nhảy với ảnh.
- Ảnh… ảnh, sao mà thân thiết dữ vậy? Ảnh là cái gì mà bồ phải trở nên thật xinh đẹp để đi chung với ảnh hả? – Harry quát lên.
- Anh Krum tài giỏi, đẹp trai, ga lăng và tôi không muốn đi với ảnh sẽ làm mất mặt ảnh. Còn trò sao không đi với Cho “yêu quý” đi mà mất thì giờ vì mấy chuyện này?
Harry ngay lập tức đặt vào môi Hermione mạnh bạo đến nỗi con nhỏ ngỡ ngàng không đẩy thằng này ra được. Harry bực mình :
- Cái này chẳng phải là mình tuyệt hơn anh ta sao?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/wink.gif

Harry buông Hermione ra rồi cả hai đứa ngẩn nhìn nhau cả phút đồng hồ và hình như chợt nhận ra mình đã hôn Hermione, Harry đâm ra lúng túng:
- Hermione, mình… mình…

Hermione đùng đùng bỏ chạy, Harry chạy theo con nhỏ muốn hụt hơi.

- Hermione, mình xin lỗi mà, bồ đừng ….
- Harry James Potter, tôi cấm trò đi theo tôi! Trò dám làm một cái việc … - Hermione quắc mắt nhìn nó.
- Her…mi…o…ne – Harry chỉ biết chạy theo con nhỏ
- Cậu Potter, giờ này trò không ở trong lễ hội mà lại chạy lang thang ngoài hành lang như vậy? Trừ nhà Gryffindor 10d – cái giọng lạnh lùng của giáo sư Snape làm Harry phải dừng lại.
- Thưa giáo sư…- Harry ấp úng
- Và tôi thấy trò có vẻ muốn xông vô cả phòng ngủ nữ sinh thì phải – giáo sư Snape nhìn nó đầy vẻ dò xét.
- Không, thưa giáo sư – Harry đành lê từng bước về buổi tiệc mà lòng thì ghét cái sự xuất hiện không đúng lúc của thầy Snape cực độ.

Thầy Snape nhìn theo dáng Harry rồi cười đầy gian xảo : “lúc trước ba mày đã phá tao thì bây giờ mày cũng không thoát khỏi tao đâu, thằng quỷ nhỏ” http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif( ặc, … sao Snape dữ dội thế)

Hermione đang lang thang giữa sân trường sau khi đã bỏ lại Harry phía sau và thoát được khỏi thấy Snape, đó quả là một điều may mắn nhưng bây giờ chỉ mới 11g. Quá sớm để nó đi ngủ và thật ra thì nó cũng ngủ không được sau… cái chuyện ngày hôm nay. Hermione quyết định lên Tháp Thiên Văn để hít thở chút không khí… cho tình táo.

“Harry James Potter. Trò dám làm cái trò đó mà không có sự cho phép của tôi… Trời ơi… I can’t believe it… Không lẽ trò ấy vì uống rượu mà làm cái việc ấy??? Không. Không thể nào, người bồ ấy đâu có nồng nặc mùi rượu, mình có nghe mùi gì đâu… Vậy tức là sao đây trời?
Ôi Hermione, mày đã bị tước đoạt một nụ hôn.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/smile.gif
ÔI Hermione, chẳng những mày bị tước đoạt mà còn không được báo trước đó..http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif
Ôi Hermione, chẳng những không được báo trước mà tất cả mọi người đều thấy đó.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/embarrassed.gif
Ôi Hermioe, chẳng những mọi người đều thấy mà Harry cũng thấy cái mặt của mày lúc đó.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif
Mình không thể nào nghĩ được lý do cho cái hành động của bồ ấy. Lúc thì Cho, lúc thì hôn mình, bồ ấy coi mình là cái gì chứ? Khoan đã, mình vừa nói tới… Cho… uhm thì con nhỏ-mà-ai-cũng-biết-là-con-nhỏ-đó-đó chứ ai nữa. Ê, ểy ,ấy… cái quan trọng không phải là cái đó mà là… chẳng phải Harry đang quen Cho sao? Sao bồ ấy không đi dự tiệc cùng Cho mà… mà… chẳng những vậy, lại còn hôn mình nữa. Không lẽ hôm nay mình có sức hút dữ vậy sao ta? … Hahaha cũng đúng mà… Thủ lĩnh nữ sinh của mấy người màhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/verrnckt.gif… và vì thế thằng bạn thân của mình đã không kiềm được lòng mà hôn mình… Đúng đúng… và …hả? Khoan khoan quay trở lại việc hôn, theo như mình biết Harry đâu phải là cái thằng có thể tuỳ tiện hôn bất cứ ai? Không lẽ bồ ấy thích mình? Vậy còn Cho thì???
Hây da, phức tạp quá… thinking… thinking…
Mấy hôm trước tốt với mình, tặng quà, giải thích đủ thứ điều là không có gì với Cho… vậy mà đùng ra… lại đi quen Cho còn có vẻ rất vui sướng nữa… sao mấy cái dấu hiệu này thấy quen quen… Chưa hết, không đi với Cho + Cho lủi thủi một mình + mắt Cho hơi sưng sưng + Harry hôn mình … gom tất cả lại…. không lẽ… = TìNH DƯỢC? Đúng rồi có thể lắm chứ, vậy sao mình không phát hiện sớm nhỉ? Ngu quá, Hermione ơi… việc như vầy… là… ủa mà có ai xác thực đâu nè? Lỡ không phải thì sao? Luna, đúng có lẽ con bé biết. Dạo này lo giận Harry mà mình không để ý tới thái độ của con bé, vậy là… Mệt quá…………Mai rồi tính………”

- ÁH!......... – Hermione hét lên thật lớn tới nỗi con ma Myrtle bay ngang qua phải ném cho nó một ánh nhìn bực dọc hết sức “ Bị điên sao mà la hét ở đây hả?”
- Đó là việc của tôi – Hermione cũng tức tối đáp lại và bỏ đi nhưng…. oọc … oọc

“ Tiếng gì vậy ta? Nghe quen dễ sợ” Hermione dáo dác nhìn quanh rồi lấy tay vỗ trán cái bốp khi sực nhớ đó là cái bụng đang réo rắt của mình.

“ Harry James Potter, vì trò mà tôi chưa thưởng thức được món naò trong cả bữa tiệc hoành tráng ngày hôm nay. Tôi thề sẽ ếm cho trò cái bùa cực độc vì đã dám làm tôi đau đầu và… làm cái bụng tôi phải lên tiếng nữa. Cũng may, hahaha, Fred đã cho mình biết chỗ gia tinh làm việc , phải lo cho cái bụng của mình trước đã. Wei, nhưng mà mình làm vậy có vi phạm nội quy không ta? Chắc không đâu nhỉ. Dù gì mình cũng là một học sinh xuất sắc, một đàn chị gương mẫu đã lo lắng cho biết bao nhiêu đàn em rồi. Bây giờ tự thưởng một chút cũng đâu có gì là sai trái” Hermione nấn ná suy nghĩ cho một hồi rồi tiếp tục thẳng tiến tới phòng nấu ăn của gia tinh với cái điệp khúc opera “ Trời ơi… tui đói quá………..” http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem28.gif(tự kỉ 1 cây =.=)
…………….

Harry chán nản quay trở về buổi tiệc và đối với nó bây giờ chẳng có gì gọi là tuyệt nữa… ngoại trừ cảm giác của nụ hôn lúc nãy vẫn còn lưu lại trên môi nó.
- Làm tuyệt lắm bồ tèo. – Ron vỗ vai nó
- Tuyệt gì? Bồ ấy chẳng thèm nghe mình nói nữa là…
- Quan trọng là bồ đã có first kiss với cô nàng và trân trong báo bồ tin vui. Tất cả mọi người đều thấy rõ cái cảnh … của cậu và Hermione – Ron vừa nói vừa cười sặc sụa. - Cảnh rõ như là phim quay chậm vậy và… và… cái mặt của hai bồ lúc đó … ha ha ha ha
- Vui cái giống gì! Thôi đi Ron. – Harry bực dọc vì cái thái độ củ Ron và bởi những ánh mắt của mọi người xung quanh.
- Sao không vui? Bồ không nghe mình nói hả? Tất cả mọi người… tức là gồm Victor Krum ở trong đó. Theo nguồn tin của mình, lúc nãy ảnh định ngỏ lời với Hermione nhưng mà…bồ ôm hôn cô nàng làm ảnh đơ ra như trái mơ luôn.
- Ngày mai ảnh vẫn có thể nói với Hermione đó thôi và mình thì… bồ biết đấy, cô nàng mà giận rồi thì… - Harry chán nản bỏ đi về phòng nhưng nó cũng có chút phấn khởi khi ít ra thì Krum cũng chưa kịp nói với Hermione, cái đó coi như là chút thu hoạch trong tối nay.





Chap 32:TRUTH? I KNOW, HARRY


Sáng hôm sau, cả Hermione, Luna và Ginny đều thức dậy rất sớm. Thật ra thì tối đó chẳng có đứa nào ngủ được. Ginny thì bực tức Dicky mặc dù cái việc đó đáng lẽ chẳng ảnh hưởng gì đến nó.Hermione đương nhiên ngủ không được vì bao nhiêu chuyện mà… có vẻ như nó vừa khám phá ra. Luna cũng không ngủ đơn giản chỉ vì không thích ngủ.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif Hermione nhanh chóng xuống Đại Sảnh Đường và lôi Luna ra một góc, đúng nghĩa là “lôi”. Nó kéo con bé khi con nhỏ vừa kịp lấy miếng bánh sandwich.

- Luna, chị muốn hỏi chuyện này. Có phải anh Harry …
- Àh! Chị muốn hỏi phải anh 3 bị trúng Tình Dược không hả?
- Chị chưa nói sao em biết vậy? Dạo này em bị ai lây cái bệnh thông minh “ mấy chuyện đó” vậy hả?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif
- Cái đó thì…
- Thôi được, thiệt là chị muốn biết…
- Vậy thì em nói cho chị biết… bla bla bla…v.v…

Sau khi nói chuyện với Luna xong, Hermione đến lớp Thảo dươc học và ngồi kế bên… Harry. Thật ra nó cũng hổng muốn ngồi kế mà vì… nó tới trễ và đã hết chỗ. Nguyên cả buổi, Harry cứ ậm ừ ậm àh, còn nó thì ừ hử ừ hả, không đứa nào dám nói với nhau một lời. Sau hết mấy tiết học, tụi nó vẫn im tới phát bực và Hermione quyết định sẽ nói chuyện với thằng này một cách đàng hoàng.

Tiếng chuông vừa reng lên, Hermione thu dọn sách vở bước ra trước nhưng thật ra nó đứng chờ ở ngoài cửa lớp. Hermione vừa chờ vừa lật mấy trang sách rồi như linh cảm nhạy bén, nó có cảm giác vừa thấy một ai đó đi vào. Nó ngó vô thì thấy Ron đi ra với vẻ mặt ngô ngố, lơ láo như mới trốn trạihttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif và đúng như nó nghĩ, đó là Cho Chang.

- Harry àh, mình xin lỗi. Mình đã suy nghĩ rất kỹ rồi, những gì mình làm thật sự là quá ích kỷ. Mình không muốn nhưng mình… bồ tha lỗi cho mình nha – Cho nói trong những tiếng nấc và gục đầu vào Harry.

Harry chợt thấy bóng dáng của một mái tóc nâu xù, nó lật đật nói với Cho :
- Được rồi Cho. Mình không trách bồ đâu, không trách mà! Vậy đi ha, mình bận chút xíu.
Rồi nó chạy ra phía hành lang, rượt theo Hermione
- Hermione, Hermione – nó kéo con nhỏ lại – Mình và Cho không có gì . Cho chỉ tới xin lỗi mình thôi, là vì trước trận đấu Quidditch mình đã cãi nhau với bạn ấy. Chuyện mình quen bạn ấy thật ra chỉ là vì mình đã bị bỏ Tình Dược. Hermione bồ đừng có giận nha! Mình thật sự không có gì với bạn ấy thật đó. Tới hôm qua mình mới nhận ra là mình bị bỏ thuốc và bồ biết mình là đồ đần mà… cho nên việc bỏ thuốc… và mình không hề có cảm giác… lúc nãy cũng chỉ là…
- Stop… stop Harry! Bồ thở cái đã – Hermione bật cười – mình biết, mình biết rồi mà!
- Mình biết là bồ sẽ biết mà và mình thiệt tình không có gì hết… Ểy! quay lại quay lại… bồ vừa mới nói bồ biết hả? – Harry vẫn còn thở hổn hển.
- Mình biết, mình đã tự đoán ra qua thái độ của hai người tối qua – Hermione vuốt vuốt lưng Harry để cho nó chỉnh lại nhịp thở -Nhưng mà nếu chỉ có vậy thì mình đi trước.
- Khoan, Hermione… mình xin lỗi chuyện hôm qua… tại mình uống một ít rượu nên… mình lỡ… bồ đừng có giận mình nha – Harry gãi gãi đầu rồi chỉnh lại mắt kính.
- Ý bồ là bồ làm vậy…
- Mình xin lỗi nhưng có lẽ lúc đó mình hổng tự chủ được.
- Vậy tức là bồ… không lẽ bồ uống rượu thì ai bồ cũng hôn hết đó hả? – Hermione tức vì cái ngốc hết thuốc chữa của thằng này nên giọng con nhỏ trở nên cao vút.
- Đâu có…Hermione, mình đâu…
- Được rồi, trò cứ việc uống và đi hôn người khác đi – Hermione đẩy nó rồi quay đi nhưng cô nàng bị cánh tay rắn chắc của Harry kéo lại.

Harry nhẹ nhàng hôn lên môi Hermione một nụ hôn thật sâu và cả hai đứa nó đều cảm thấy như thời gian đang ngừng lại ngay lúc ấy. Hermione lùi lại để kết thúc nụ hôn trước và từ từ mở mắthttp://dienanh.net/forums/images/smilies/gem38.gif .Harry nhìn nó cười:
- Cái này không có liên quan đến việc mình có uống rượu hay bất cứ thứ gì đâu.
- Bồ lại không xin phép mình lần nữa – Hermione nhéo mặt nó.
- Ui …ui…vậy bây giờ mình xin phép lại nha ! – Harry cười đểu hơn cả Malfoy.
- Bồ đừng có lợi dụng… muốn có lần thứ 3 nữa hả?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/augenrollen.gif

Bị nói trúng tim đen Harry đành im tiếng, nó kéo Hermione đến chỗ bác Hagrid rồi kéo con nhỏ lao lên con bằng mã

- Áh, bỏ mình ra. Mình ghét cái việc này, bồ dám cho mình bay hả? – Hermione hét toáng lên.
Harry cưỡi con Buckbeak bay một vòng quanh Hogwarts, lướt nhẹ qua mặt biển êm ái, qua cánh rừng huyền bí, Hermione bắt đầu mở mắt ra và đỡ sợ hơn nhưng nó vẫn bầu chặt lấy Harry.
- Mình thích bồ, Hermione ! Bồ làm bạn gái mình nha – Harry lấy hết can đảm khi bay trên lưng Buckbeak.
- Bồ vừa mới nói gì hả, Harry?
- Không, không có gì – Harry tiu nghỉu khi Hermione chẳng nghe được những lời từ tận đáy lòng nó. Nó thúc nhẹ vào lưng Buckbeak để ra hiệu cho con này hạ xuống sân trường. Harry đỡ Hermione xuống rồi kêu Buckbeak quay trở về.
- Bồ nói thật hả? – Hermione hơi khẽ nghiêng người nhìn Harry
- Cái gì thật? – Harry ngó con nhỏ như cái kiểu không-hiểu-gì-ráo
- Harry,lúc nãy mình nghe có người kêu mình làm bạn gái thì phải? – Hermione cười lém lỉnh.
- Vậy là bồ nghe hả? – Harry ngố hết sức
- Mình nghe không rõ nên mình coi như không biết.
- Hermione, …bồ làm bạn gái mình nha! – Harry hít thật sâu, Hermione khẽ gật đầu rồi hôn nhẹ lên má nó nhưng Harry kéo cô nàng gần hơn,ôm Hermione trong vòng tay của nó và … cái sweet kiss thứ ba của hai đứa nó.

………………………………………… � �……………….

Hai đứa nó cùng “dung dăng dung dẻ” đến Đại sảnh đường và thấy Fred-George đang diễn trò hề gì đó mà tất cả mọi người đều bu quanh.

- Lúc nãy mình nghe có người kêu mình làm bạn gái – Fred giả cái giọng nhão nhoẹt và có phần nhớt như của chị Fleur.
- Vậy là bồ nghe hả,Hermione? – George nắm tay Fred.
- Mình nghe không rõ nên mình coi như không biết àh nhen – Fred õng ẹo dựa vào George.
- Hermione, …bồ làm bạn gái mình đi nhoa!- George ôm lấy Fred.
- Uhm moa… uhm moa… chụt chụt chụt… (giống Pucca)http://dienanh.net/forums/images/smilies/gem48.gif
- Fred-George – Hermione la to trong khi cả đám đông thì cười lăn lộn – Em đâu có ớn lạnh dữ vậy.
- Anh đâu có biết, anh chỉ làm theo những gì nghe được từ cái Bành Trướng Nhĩ thôi –George vẫn cười sằng sặc đến nỗi mặt ảnh đỏ hơn quả gấc.
- Được thôi, vậy hai anh diễn lại lần nữa đi – Hermione nhếch mép.
- Em thích hả? – Fred ngạc nhiên.
- Àh, em định kêu Kelly và Emmy đến coi tài năng diễn xuất của hai anh đó mà.
- Ai vậy Hermione? – Harry thì thầm vào tai con nhỏ
- Bồ cứ hỏi Fred-George về hai cô bé song sinh năm thứ 5 nhà Hufflepuff đi! Hai ảnh biết rõ hơn mình đó – Hermione ném cho anh em nhà Weasley một ánh mắt đầy kiêu hãnh khi đã “nắm thóp” được hai thằng này.
- Ấy, anh không diễn nữa là được chứ gì .Em không cần kêu hai cô bé ấy tới đây đâu – Fred bí xị.
- Em đâu có kêu, nãy giờ hai cô bé đó thấy hết qua quả cầu Tiên Tri rồi đó chứ - Hermione giơ quả cầu nó đang cầm trong tay
- Em…Hermione, em đúng là không hiền tí nào – George lắc đầuhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/eeek.gif
- Em mà hiền thì làm sao làm Thủ lĩnh nữ sinh – Hermione đáp trả trong khi Harry, Ginny, Ron cùng cả đám nhà Gryffindor cười ngặt nghẽo.

(Tác giả: kung hỉ kung hỉ hai bồ
Hermione: có … có gì đâu mà bồ chúc mừng
Tác giả: tự dưng mình nghĩ tội nghiệp Cho quá, Harry àh!
Harry(đang ăn sáng): um.. ội..iệp…iệt
Tác giả: vậy bồ có muốn… cùng cặp với Cho không?
Hermione : còn bồ có muốn không hả? (thủ sẵn đũa phép)
Tác giả: mình chỉ đùa mà.
Fred: thấy hai tụi nó chưa? Tác giả tác hợp mà tụi nó còn nỡ đánh.
Tác giả( bầm dập): hức hức… JKRowling… cứu với!!!)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

harry_4reverlove
Sat-26-06-2010, 09:28 PM
ah....uhm...
Bạn nói là chưa đọc kĩ HP, nên sau đây chỉ là vài lời góp ý,ngoài ra ko còn j` khác.
sr nếu điều tớ nói làm bạn buồn, nhưng dù gì nói thẳng cũng tốt hơn, nhỉ ?
Đoạn Harry chia tay Ginny, tớ có cảm giác nó thật sự khiến Harry biến thành một thằng Sở khanh :( còn Ginny là người quá hời hợt=.=
Ngôn ngữ viết của bạn khá trôi chảy và hài hước, nhưng đừng gọi Harry là "thằng" nha =.=
Tớ chỉ đơn giản là góp ý!!!

mandy89
Wed-30-06-2010, 10:55 PM
Chap 33:SHE’S MY GIRLFRIEND, NOW




Luna đang lơ mơ đi theo đôi bông tai bằng nút bia bơ bay bay giữa sân trường. Cô bé khẽ nhìn qua gốc cây sồi và cũng như thường lệ, Malfoy đang ngủ ở đấy. Nó đang phân vân có nên lại đấy hay không thì giật mình bởi tiếng gọi của Dicky. Cô bé quay lại và không chỉ thấy Dicky đang chạy đến mà Pansy cũng đang thủng thẳng bước tới chỗ Malfoy.

- Có chuyện gì sao? – Luna nói, mắt vẫn nhìn Malfoy và tuy khoảng cách không gần nhưng cô bé vẫn có thể thấy Malfoy đã ngồi dậy.
- Anh tìm em để… cuối tuần…àh, trận Quidditch của anh và Gryffindor, em sẽ đến chứ? – Dicky mỉm cười.
- Tôi không biết vì Gryffindor là bạn của tôi.
- Nhưng mà trận này cũng rất quan trọng, em cũng không cần phải cổ vũ anh đâu. Em chỉ cần đến là được!
- Cũng còn tuỳ…
- Anh rất mong gặp em ở đó – Dicky hôn lên má Luna vì …biết Malfoy đang nhìn tụi nó, rồi anh chàng “tí tởn” chạy lên hành lang trong khi mặt Luna cũng không có gì biến sắc.
- Đúng là đồ mặt dày, xen vào một chuyện tình cảm không hẳn là dễ thương nhưng cũng là tình cảm người ta – Ginny cố tình nói lớn
- Cô đang nói tôi hả? – Dicky lơ ngơ
- Chứ trên hành lang này có ai khác ngoài anh hả?
- Tôi đã nói sẽ không bỏ cuộc mà!
- Anh không thấy làm vậy là xen vào người ta hả? Mà có gì thì anh đừng có nói tôi không báo trước đó
- Tôi đâu có cần cô nhiều chuyện, với lại tôi chưa bao giờ thất bại
- Anh đừng có tự tin quá, đồ mặt dày.
- Thì sao hả tóc đỏ?
- Đồ to xác, óc như hạt cát.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif
- Đồ con nít, đầu óc ngốc xít.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif
- Tôi đâu có nhỏ tuổi hơn anh, đồ thiếu hiểu biết, còn tệ hơn con nít – Ginny lè lưỡi.
- Vì người cô lùn tịt trông như cục thịt – Dicky cũng lè lưỡi. Ginny lại tức xì khói như lần trước và dồn hết sức vào chân đá vào đầu gối Dicky thiệt mạnh
- Ahhhhhhhh… cô …cô, tôi là tuyển thủ Quidditch đó. Cô dám đạp vào đôi chân quý giá của tôi hả?
- Tôi cũng là tuyển thủ Quidditch chứ bộ! Đạp chân anh thì chân tôi cũng đau mà http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/byebye.gif– Ginny giả vờ đau chân - Gặp ở sân Quidditch vào cuối tùân nha hahaha… - Ginny thấy vô cùng hả giận.

..................................

Sau khi nói chuyện với Dicky Krum, Luna vẫn tiếp tục tìm kiếm đôi bông tai bằng nút bia bơ của mình. Cô bé đi dọc hành lang rồi quay trở ra sân trường nhưng vẫn không thấy

- Cô tìm cái này hả? – cái giọng nhừa nhựa sau lưng Luna
- Anh thấy hả? Cảm ơn – Luna với tay lấy đôi bông tai từ tay Malfoy nhưng thằng này đâu có tốt dữ vậy – Không trả thì thôi, nó cũng sẽ tự quay về - Luna tỏ vẻ chẳng quan tâm.
- Sao cô lại để cho cái thằng đó hôn mình dễ dàng như vậy? – Malfoy vẫn cố giữ điềm tĩnh.
- Có sao đâu – Luna nhún vai
- Làm cái gì mà thân mật dữ vậy?
- Vậy lúc nãy anh cũng thân với Pansy “õng ẹo” đó, kệ tôi –Luna hình như hơi giận nhưng vẫn cố thản nhiên.
- Ghen hả?
- Không
- Mà ai cho cô cái quyền… không cần biết, không được để thằng đó hôn. http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif– Malfoy gắt lên.
- Tại sao? Anh cũng định như vậy hai lần rồi đó.
- Cái gì? Cô biết… àh không. Tôi, tôi.. tôi đâu có ý định như vậy. Có điên mới định hôn cô đó Loony. Cô nên biết mình là Love khùng làm sao tôi có thể… - Malfoy tỏ ra hơi lúng túng.
- Nếu không phải thì thôi vậy. Cũng chỉ có những người không bình thường mới muốn hôn anh, mới thích anh. – Luna kéo khăn choàng Malfoy xuống rồi hôn vào má thằng này một cái và quay đi – Và tôi đúng là Luna lập dị.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/eeek.gif

Malfoy đứng chết lặng nhìn theo Luna đang lướt đi nhanh như gió. Vậy là sao??? Không lẽ… con lập dị đó lại thích nó? Con nhỏ luôn kiếm chuyện với nó mà… nhưng những lần như vậy nó lại nhận được một lời nói sâu xa từ đồ khác người này… và cũng chỉ có cô ấy mới hiểu đúng …những gì trong lòng nó. Nếu bây giờ nó để Luna đi thì không bao giờ… còn được nữa. Sau khi trở thành tử thần thực tử và hoán cải thì đối với nó, nó sẽ không để mất bất cứ một người quan trọng nào nữa. Mặc kệ, cho dù Luna không thích nó, nó chỉ biết nó – Draco Malfoy thích Loony àh không Luna Lovegood.

Malfoy chạy theo Luna choàng tay qua cả người Luna giữ con nhỏ lại thật chặt

- Nếu chỉ có như vậy thì có được tính không? – giọng Malfoy trở nên nhẹ nhàng và đây là lần đầu tiên con bé thấy Malfoy lại có vẻ dịu dàng như vậy
- Là sao? – Luna quay người lại.
- Cô thiệt còn đần hơn cả Potty ( hết dịu dàng =.=’) - Malfoy cười đểu rồi kéo Luna lại gần hơn áp đôi môi của mình vào môi cô bé. Tay Malfoy vẫn giữ chặt Luna như thể sợ cô bé sẽ chạy mất nhưng cô nàng vẫn ở trong vòng tay nó. Hai đứa nó từ từ mở mắt, Malfoy hơi ngượng một chút vì đây là lần đầu tiên nó thể hiện tình cảm với một người con gái, nhưng liền như bị dội nước lạnh khi Luna vẫn ngố ngố.
- Vậy tức là sao?
- Sao cô ngu quá vậy? Cô đúng là bị chọn nhầm nhà.
- Là anh thích tôi đúng không – Luna mỉm cười
- Tuỳ cô, nghĩ sao cũng được. Đúng là đồ đần. Cô thích tôi đúng không?
- Không – Luna nói thẳng.
- Cô không cần phải chối, lúc nãy vừa… - Malfoy bực bội vì nghe Luna chối nhưng…
- Tôi không thích anh bởi vì tôi yêu anhhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/wink.gif - một lần nữa câu nói thẳng tuột này làm cho Malfoy bất ngờ, nó vẫn biết Luna hơi khác người và rất thẳng tính nhưng nó không ngờ tới câu trả lời này, đúng là cô nàng kỳ lạ. Nó lấy lại được bình tĩnh và tiếp :
- Lần đầu tôi thấy cô nói chuyện nghe được như người bình thường đó.
- Hình như anh còn thiếu cái gì đó.
- Cô ngu thiệt – Malfoy bực mình rồi hít một hơi thật sâu – Cô…làm…làm… Vậy cô có muốn không?
- Muốn.
- Vậy thì cô đừng có để thằng Dicky hôn nữa.
- Tại sao?
- Vì bây giờ cô là bạn gái tôi.
- Tôi đâu có nói vậy.
- Lúc nãy cô vừa nói muốn mà.
- Tôi muốn anh trả lại đôi bông tai mà.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif – Luna giả điên
- Cô…cô…
- Vậy anh muốn tôi làm bạn gái anh hả? - thấy Malfoy im lặng một hồi lâu, Luna quay đi - Vậy chắc tôi nghe nhầm ( miệng Luna vẫn cười cười, trời ơi sao Luna dạo này gian thế nhỉ? hết ngây thơ vì bị Draco lây )
- Uhm. Bây giờ cô có chịu không?
- Tuỳ anh nghĩ – Luna nhảy chân sáo được một đoạn rồi quay lại hôn lên trán Malfoy
Malfoy cười cười nhìn theo cô nàng “tưng tưng” của mình đang “nhí nhảnh” nhảy chân sáo tới lớp Độc dược.
~~~~~~~~~~~~~~~~


Chap 34:QUITDITCH



Sáng hôm sau tại Đại sảnh đường, tất cả học sinh đều đang xôn xao quanh bản tin, đặc biệt là những học sinh nữ

BẢN TIN ĐĂC BIỆT : TIN BUỒN CHO CÁC CÔ GÁI
UNBELIEVABLE!
HARRY POTTER VÀ DRACO MALFOY ĐÃ CÓ BẠN GÁI
HERMIONE GRANGER VÀ LUNA LOVEGOOD

Hermione cùng Luna vừa đến Đại sảnh đường đã nghe tiếng “la hét khóc than” của các con bé năm dưới ( thật ra bọn con gái từ sau đêm lễ hội đã chấp nhận sự thật thương đau rằng Hermione và Luna quá là…lộng lấy và tụi nó không thể nói gì đựơc nên mới đành câm nín). Chỉ là vì các cô bé đang đau buồn vì hai thần tượng của tụi nó đã có bạn gái. Hermione và Luna cảm thấy hơi không được thoải mái khi thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tụi nó. Hermione cùng Luna, Lavender và Ginny đang định ngồi xuống dãy bàn ăn của trường Dumstrang ( do thói quen mấy bữa rồi) thì…

- Làm gì vậy? Qua đây ngồi http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif- cả Harry và Draco la lên cùng lúc làm tất cả các cô gái càng có thể khẳng định những gì trên bản tin là sự thật. Harry và Draco quay qua nhìn nhau nhưng lúc này tụi nó cũng chẳng thèm để ý đến nhau làm gì.

Nhân tiện nhắc đến anh em nhà Krum một chút nào, hai anh em tất nhiên là thất vọng và buồn ghê gớm rồi mặc dù đã quyết định vẫn là bạn tốt của nhau; nhưng ít nhất thì Victor cũng còn đỡ hơn cậu em tự xưng “ chưa bao giờ thất bại” kia. Victor cũng không tới nỗi quá đần để thấy rằng Hermione luôn dành cảm tình đặc biệt cho Harry nhưng anh chàng vẫn muốn thử một lần nữa với cô nàng ( huống hồ lúc đó Harry đang quen Cho) nhưng… chưa thử đã thua đẹp.Còn Dicky thất vọng đến chẳng buồn ăn uống mà chỉ ngồi nhìn Luna rồi thở dài làm cho Draco càng thêm thích thú. Quay trở lại nào… Luna nhìn Draco rồi đi thẳng qua nhà Gryffindor ngồi ăn mà không thèm đếm xỉa tới thằng này. Ron cũng vẫy vẫy Lavender và Ginny ngồi xuống.

Sân trường:

Cả đám nhà Gryffindor đang ngồi cùng nhau dưới gốc cây thông quen thuộc để nghe Hermione thuyết giảng về môn Lịch Sử pháp thuật. Cả Ron và Harry lẫn Lavender đều chóng mặt với ba cái năm mà chỉ có cái đầu của Hermione mới nhớ nổi. Luna cũng lơ mơ vừa nghe vừa vẽ vẽ mấy con quỷ lùn mà cô bé vừa được học lúc nãy trong khi Ginny phải ngồi giảng dạy cho Dicky về lịch sử pháp thuật ở Hogwarts vì anh chàng này đã định sẽ ở lại trường Hogwarts để nghiên cứu thêm (mặc dù Ginny không thích lắm nhưng dù sao cô nàng cũng là người tốt nên khoái giúp người khác =.=)

- Loony – Draco đang ngồi cùng Crabbe và Goyle bên góc xéo gần đó, thằng này giơ tay vẫy nó.
- Có việc gì? – Luna bước tới gần đó.
- Sao cô cứ ở bên đó vậy hả?
- Đó là bạn tôi
- Còn tôi? – Malfoy bực mình
- Uhm… là bạn trai – sau một hồi suy nghĩ Luna đáp gọn lỏn
- Biết vậy là tốt. – Malfoy cười đểu - Cô qua dãy Slytherin ngồi đi
- Không.
- Tại sao?
- Đã nói là bạn tôi
- Nhưng tôi là bạn trai
- Anh Harry và Ron cũng thế. Là bạn trai cả thôi. http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif– Luna vẫn “ siêu ngố xị”
- Tôi không nói cái nghĩa bạn trai đó. Cô … vậy tôi có khác gì họ đâu. – Malfoy quăng cục đá xuống hồ một cách thô bạo
- Anh… đặc biệt hơn – Luna thấy cái mặt Malfoy như con nít nên phải dỗ một tí nhưng mà thằng này lại đổi thành cái mặt “ ác quỷ gian tà” khi vừa nghe con bé nói.
- Đựơc rồi, ngày kia là sinh nhật tôi – Malfoy chịu thua vì Luna quá cứng đầu
- Thì sao? – Luna vẫn ngó ngó lên trời nói chuyện với con Xì tảo mà cô bé đặt tên là Pinky
- Tôi muốn cô tặng quà

Luna suy nghĩ một lúc lâu rồi kéo tóc Malfoy:

- Thế anh muốn gì?
- Tặng ngay hôm nay – Malfoy nhếch mép cười
- Quà gì? Còn tuỳ tôi có tặng được không nữa

Malfoy đứng lên kéo Luna lại khẽ khàng hôn cô bé một cái kiss thật hoàn hảo làm cho cả đám Gryffindor cùng Crabbe, Goyle phải trố mắt nhìn, mồm há hốc ra rồi cùng nhau vỗ tay rần rần. Malfoy buông nhẹ Luna ra miệng cười gian xảo, cô bé hơi đỏ mặt nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:

- Coi như tôi tặng rồi đó, thiệt đỡ tốn tiền.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/byebye.gif

Ron ngồi cừơi hô hố nhưng liền bị Lavender nhéo một cái vì cái tội cười không đúng lúc, còn Harry ngó Hermione đang ngô ngố như cái bao bố, miệng vẫn lẩm bẩm “ Sao tụi nó bạo thế nhỉ?”

- Hermione , bồ có thấy Luna… - Harry nắm tay nó
- Bồ muốn nói gì hả?- Hermione biết tỏng thằng này
- Sao Draco… mình cũng…
- Không được. – Hermione gạt phăng
- Tại sao? – Harry tròn xoe mắt
- Mình là gì bồ biết mà. Phải làm gương.
- Tại cái huy hiệu này mà mình không được hôn bạn gái hả? – Harry định nắm lấy huy hiệu nhưng bị cô nàng gạt tay vì cái huy hiệu gắn ở ngực cho nên … cấm-đụng-vào-chỗ-đó. (là huy hiệu đó nha, đừng hiểu lầm)
- Mình không thích. – Hermione đứng dậy, ôm chồng sách đưa cho Harry rồi hôn phớt qua má thằng này một cái - Vầy thôi!

Cuối tuần:

- Chúng ta đang chờ đợi giây phút này… trận đấu giữa nhà Gryffindor và trường Dumstrang.
Hermione hôn Harry xong rồi ôm mấy anh em nhà Weasley để chúc tụi nó may mắn ,đội Quidditch của Gryffindor bước ra sân với vẻ hiên ngang, quyết tâm.
- Potter đang bay nhanh tới cầu môn…
- Dicky né được trái Bludger hiểm hóc của George….
.
.
.
.
.
.
- Ginny đang phóng thẳng lên cao… cô nàng né được mấy trái Bludger rồi lại lượn xuống ném thẳng một trái vào cầu môn trường Dumstrang… Harry cũng hỗ trợ cho cô nàng và có vẻ Harry đã thấy được trái snitch , nó đang tăng tốc thật nhanh… nhưng hai hậu vệ trường Dumstrang đã kềm Harry lại…vâng Ginny đang vút lên cao để… không, cô nàng đã trúng một trái bludger… ohhhhh my God,Ginny ngã khỏi cây chổi bay từ độ cao 38m

Tất cả mọi người đều la lên, Hermione rút đũa phép nhưng cô nàng không thấy được Ginny từ cái độ cao như thế , Dicky đạp chân phóng thẳng thật nhanh đến. Đúng hơn thằng này đang ở gần chỗ Ginny nhất.
- Ổn… Dicky đã đỡ được Ginny rồi. Lạy Chúa tôi và hình như cô nàng của tôi đã ngất xỉu rồi thì phải?
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm nhưng…

- Ôi không….. – Victor Krum đã chụp được trái Snitch

Nhà Gryffindor im lặng hẳn trong khi các fan nữ của trường Dumstrang thì la ó muốn bể cả sân. Điều mà tụi nó quan tâm trong lúc này là Ginny , cả đội Quidditch đều nhanh chóng đáp xuống chỗ Dicky và Ginny,Hermione cùng vào bệnh xá. Cũng may theo lời của bà Pomfrey thì vết thương không nặng, chỉ bị xây xát một ít. Cô bé chỉ cần nghỉ ngơi sẽ khoẻ.

- Bồ thiệt là không biết lo cho cho con bé một tí nào mà. Sao lại để cho con bé té như vầy chứ. – Hermione thúc vào bụng Harry một cái đau điếng ( sao mà bạo lực vầy nè?)
- Mình đâu có cố ý. Tại mình bay tới không kịp mà – Harry vừa xoa bụng vừa giải thích.
- Hermiowniny àh, Harry đã làm hết sức có thể rồi vả lại bây giờ cô bé đâu có sao. – Victor vỗ vai Hermione
- Đúng đó. Bồ hông nghe anh Krum nói hả? Mình đã… wei … wei… anh Krum cái tay anh hơi bị thừa đó nghen – Harry kéo tay Krum ra.
- Bồ làm gì mà dữ vậy? Lúc trước mình thấy bồ hôn Cho mà còn không có nói gì nữa mà. – Hermione vênh mặt.
- Hai đứa…
- Bồ đâu có nói gì mà giận hết mấy tuần.
- Ai biểu bồ ngốc quá, không biết giải thích làm gì?
- Hai trò…
- Mình có mà bồ đâu có nghe đâu, đã vậy còn tức tới không tập trung bị Neville treo lơ lửng… -Harry trêu cô nàng.
- Harry Potter… mình cho bồ một đòn Avarda Kedavra.
- Hai trò kia! – Bà Pomfrey la to – Hai trò có biết là con bé này cần nghỉ ngơi không hả?
- Dạ, xin lỗi giáo sư. - Cả hai đứa nó lí nhí.
- Nè… không ai để cho em gái tụi này nghỉ ngơi hả? - Mấy anh em nhà Weasley cùng lên tiếng rồi kéo cả đám tụi nó ra ngoài, riêng Harry bị Ron khuyến mãi thêm một cái cốc đầu đau tới thấu não.

.................................................

mandy89
Wed-30-06-2010, 11:01 PM
@harry_4reverlove: thật ra bản thân mình kũg thấy khúc của Ginny và Harry là hơi nhanh, nhưg do cái pản tính ko ưa Gin nên mình ko mún cái coup này dây dưa........... đó là tại ý thích chủ wan của tjả =)) Mà chuyện mình kêu Hat là "thằg" thì mình cảm thấy fù hợp với tình huốg fic nên mình ko thấy có j ko tốt khi kêu Har như vậy, có lẽ vì bạn iu Har vô cùg nên ko thjx thế :D
@Boy: e làm biếg woá àh, pữa h WC + đi hox => thời jan ngủ ko đủ lun nè :P

mandy89
Tue-13-07-2010, 10:37 PM
Chap 35:HELP GINNY!







Ginny vừa thức dậy sau một giấc ngủ thật dài như gấu ngủ đông >< và quyết định dạo một vòng để hít thở cái không khí trong lành của buổi chiều.

- Nè, cô khoẻ rồi đó hả? – Dicky vỗ vai Ginny
- Uhm … cám ơn – Ginny lí nhí và hơi xấu hổ một tẹo.
- Tôi tưởng cô hổng biết nữa chứ.
- Tôi đâu phải loại người như vậy, cãi nhau với anh cũng chỉ vì Luna thôi. Ngồi xuống đi, tôi mệt và ghét phải ngứơc nhìn khi nói chuyện. – Ginny tụa lưng vào cây tầm gửi.
- Cô lo mà giữ sức khoẻ nếu không cứu cô thiệt là uổng phí công sức
- Biết rồi, anh cũng khoái lằng nhằng nhỉ?

Dicky mỉm cười rồi thở dài, nhắm mắt lại.

- Tôi đã nói rồi, anh sẽ buồn mà…
- Cũng không tới nỗi, hơi thất vọng một tí.
- Không ăn uống luôn mà la không tới nỗi.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif
- Vậy ra mọi người nói không sai nhỉ?
- Nói gì
- Cô không chỉ đẹp mà còn biết quan tâm người khác. Vậy mà trước giờ tôi không thấy việc đó.
- Giờ anh mới nhận ra hơi trễ đó – Ginny vuốt vuốt đầu Dicky
- Cảm ơn. Mà tôi cũng đâu còn là con nít mà cô phải an ủi như vậy.
- Không có gì.

Nói rồi, thằng này đưa Ginny về phòng cho con bé nghỉ ngơi.


…………………………….

Gió thổi thổi, lá rơi rơi, tóc bay bay, quần… chật chật… (ax)

“ Ôi nguyền rủa cái bụng của mày, Hermione Granger. Thật ra mình cũng đâu có muốn nhưng mà tại trường Dumstrang tới nên đồ ăn có phần… hoành tráng hơn thôi… và như vậy tức là mình ăn nhiều hơn… cho nên bây giờ mình mới tăng cân và cái quần thì … nới rồi cũng không vừa. Không khéo mình sẽ thành Dudley mất.
(dựa theo nhật kí “ Hôm nay mình lên cân” của tác giả…. Hux hux)

Ểy… wei …wei đang nghĩ vẩn vơ gì đó? Ra đây là để an ủi Harry mà, dù sao thì bồ ấy cũng để thua trường Dumstrang.”

Hermione nghĩ vẩn vơ một hồi rồi lại gốc cây thông nơi tụi nó hay ngồi.

- Bồ đấy hả Hermione? – Harry không cần quay người lại thì cũng biết được.
- Bố gắn thêm con mắt sau lưng hồi nào vậy?
- Có chuyện gì hả?
- Có chuyện mới tìm bồ được sao? – Hermione hít một hơi, lấy hết can đảm rồi hát - Trời hồng hồng, sáng trong trong, chim hát ca reo mừng ì xèo.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif
- Hermione bây giờ là buổi chiều mà – Harry nghiêng đầu ngó nó.
- Chim cánh cụt thì không biết bay không biết bay… chim đà điểu thì không biết bơi không biết bơi… chim cánh cụt thì đòi bay đòi bay… chim đà điểu thì đòi bơi đòi bơi – Hermione chuyển sang thể loại raphttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cold.gif
- Hermione, bồ bị ếm bùa hả? – Harry lo lắng.
- Mình hát cho bồ cười đó. Mấy bài đó mình học của Ron, thiệt là nhảm hết sức. – Hermione nhăn mặt.
- An ủi mình sao?
- Chứ bồ nghĩ sao?
- Nhưng bây giờ mình không có buồn, mình chỉ cần bồ giúp cái này thôi. – Harry cúi cả người vào Hermione

“ Sao bố ấy cuối sát dữ vậy? Mình biết là bồ ấy buồn nhưng làm sao có thể bấn loạn tâm thần mà… mà làm cái việc này giữa đám đông chứ! Mình biết dạo này mình rất hấp dẫn http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gifnhưng mà… hây da… mình không thể…”

- Bồ làm gì vậy? – Hermione mặt không còn chút máu.
- Yên nè, cho mình ngủ tí. Mấy hôm nay ngủ không đủ giấc. - Harry dụi dụi mắt rồi ôm Hermione ngủ như ôm Crookshane – Mà bồ mập lên hả, Hermione? Sao ấm quá vậy?
- Bây giờ có muốn ngủ không hả? – Hermione bị chọc vào nỗi đau bữa giờ nên đâm quạu.

30’ sau

- Potter, Granger! Hai trò làm cái gì thế hả?- Cái giọng lành lạnh vang lên
- Im nào! Đang ngủ… Hả? - Cả hai đứa nó đồng thanh la lên khi nhận ra cái giọng của giáo sư Snape

Tụi nó bật dậy như tên lửa và giáo sư Snape đâu không thấy, mà chỉ thấy Lavender đang cầm đũa phép chĩa vào cổ họng trong khi Ron thì cười như điên.

- Hai trò…

Tụi nó rượt nhau chạy khắp hành lang.

- Potter, trừ 10d nhà Gryffindor vì chạy trong hành lang.
- Thôi đi Ron!
- Thôi gì? Mình có nói gì đâuhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif

Tụi nó quay lại thấy giáo sư Snape và lần này là bị phạt thật, lau dọn cả hành lang trong một tuần. http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/cry.gif(éc)

Một tháng sau

Harry thì bận bù đầu với mấy cái bài tập Thảo dược, Tiên tri… v.v và cũng may cô nàng phù thuỷ thông minh nhất mọi thời đại của nó đã bỏ thời gian dạy dỗ nó học hành ( cho chép ké =.=). Ron và Lavender ngày nào cũng phải vào thư viện vì mấy bài thi sắp tới và điều này làm ai cũng ngạc nhiên vì cái thằng lười tới vậy mà cũng vô thư viện đều đặn. Ginny thì không như anh nó, con bé không cần quá cố gắng cũng có thể đạt điểm tốt cho nên hầu hết thời gian của nó là hướng dẫn Dicky về Lịch sử Hogwarts và như vậy thì hai đứa bắt đầu thân thiết hơn. Luna… ôi…cô bé này mà nói tới thì thật là, luôn lơ mơ, lan man và đối với cô bé thì thi như thế nào cũng được. Tuy vậy, con bé cũng bị thằng Malfoy bắt học hành cho đàng hoàng vì “ như vậy thì mới là bạn gái của Malfoy thiếu gia thông minh chứ” http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/burn.gif

- Chị Hermione. Chị có thấy Ginny? – Luna khẽ vẫy tay với Hermione
- Àh con bé đang dạy Dicky. – Hermione nháy mắt
- Hermione có phải bồ đang nghĩ giống mình? – Ron nhoài người tham gia câu chuyện
- Mình nghĩ mọi người đều nghĩ giống mình – Lavender cũng chen thêm
- Ok, mình cũng nghĩ thế nhưng mà mọi người nghĩ gì vậy? – Harry xen vào.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif
- Ôi Harry ! Hermione thở dài

Giờ ăn

- Nè nhóc, tụi anh chừa chỗ cho chú mày – Ron vỗ vổ cái ghế
- Cám ơn – Dicky cười
- Uống cái này đi. Nước ép đó – Harry nhanh nhảu đưa cốc nước cho thằng này.
- Ngon quá.
- Ngon là tốt – Hermione cười
- Tụi anh muốn hỏi chú mày cái này. – George chen vào
- Cinny dạy anh có tốt không? – Luna thẳng thừng
- Đương nhiên tốt.
- Thế em còn thích Luna không? – Hermione tiếp
- Còn như mọi người ở đây, em đều thích
- Thế em thấy Ginny thế nào? – Harry hỏi.
- Harry! – Ginny la to.
- Thì cô ta hung dữ, nhiều chuyện… nhưng mà cái đó là lúc đầu. Bây giờ em thấy cô ấy khá đẹp và cũng tốt bụng nữa. – Dicky nói xong liền đỏ mặt như lỡ lời.

Ginny hơi cúi mặt khi được khen nhưng chợt giật mình khi nghe cả đám hỏi:

- Thế em thích Ginny không?
- Có – Dicky trả lời thật nhanh rồi lấy tay bụm miệng - Mấy anh cho em uống cái gì đó?
- Chút Chân Dược thôi.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/eeek.gif – Fred cười ha hả - Và nếu chú mày còn nói nữa thì… em gái tụi này biến mất tiêu.

Dicky thộn mặt ra nhưng rồi liền phóng như bay khi Harry vỗ lưng nó một cái.
( Woa … cuối cùng Ginny cũng có tình yêu nhỉ?)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~





Chap 36:RON, IT’S FOR YOU!



- Woa, thi xong rồi, thiệt khoẻ quá! – Ron vươn vai.

- Làm được hứ, Ron – Lavender nhẹ nhàng hỏi.

- Đủ đậu thôi! Cảm ơn bồ - Ron cười tít mắt.

Hermione kéo Ginny và Luna ra một góc

- Hermione, có phải chị…? – Ginny lên tiếng.

- Đúng, việc của Lavender ...thật ra từ hồi trước tới giờ, Lavender cũng còn rất thích Ron và…

- Chị nghĩ anh Ron đang có một mối quan hệ tình cảm tốt với chị Lavender – Luna tiếp lời Hermione.

- Dạo này, bồ có vẻ khôn lanh dữ vậy Luna?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/rolleyes.gif – Ginny khá ngạc nhiên.

- Ginny ơi là Ginny, em không biết có người đã giáo huấn cô nàng ấy bớt mơ mộng lập dị rồi hả? Ngược lại, cũng có người bị cô nàng giáo huấn nên bớt kiêu căng và cũng đỡ khó ưa hơn đó. – Hermione lè lưỡi trêu Luna.

- Em có làm gì đâu! – Luna chối – Mà khoan, chủ đề chính nãy giờ hình như bị lạc đi rồi đó.

- Àh, tức là em nghĩ Ron và Lavender đang rất tốt đẹp.

- Nhưng mà điều quan trọng nhất, Ginny àh, anh Ron yêu quý của em chẳng hề mở một lời nào với cô bạn của chị cả

- Việc này… để em.

- Không được Ginny, lần này để mình. Thật ra bồ cũng biết lúc trước anh Ron cũng có thích mình và ảnh cũng đã từng giúp mình vậy nên…

- Vậy em đã nghĩ ra cách chưa? – Hermione có vẻ phấn khởi

- Chưa (ặc, bó tay Luna)http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif

- Chị biết ngay mà! Không sao, mấy em hãy chờ đợi ở Thủ lĩnh nữ sinh này – Hermione làm ra vẻ vô cùng chắc ăn.


----------Mới sáng sớm-------------

Luna lon ton nhảy điệu hua la la gì đó đến Đại sảnh đường nhưng liền bị Malfoy kéo lại.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif

- Đi đâu đó???

- Đi ăn.

- Có gì vui hả?

- Một chút.

- Cô chưa chào tôi

- Xin chào! Rồi đó.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/smile.gif

- Không, như vầy không thích.

- Kệ anh, tôi thấy được là được. Hôm nay anh có vẻ khác thường.

- Chiều nay tôi tới đó. Ra lớp cho sớm

- Làm gì?

- Việc của tôi.

- Vậy thì anh cứ chờ.

- Lại đây, xích vô một chút – Malfoy vẫy vẫy Luna.

Malfoy lấy tay gỡ cái vòng tay bằng vỏ sò có gai của Luna – Tôi tịch thu cái này – nói rồi nó ôm con nhỏ một cái thiệt chặt – Coi như cô cảm ơn tôi vì lấy đi cái dây chuyền ngớ ngẩn này.


------------------Giờ ăn--------------------

- Anh Krum gửi thư cho mình nè! – Hermione reo lên trong ánh mắt không được vui cho lắm của Harry.

- Ảnh cũng rảnh mà gửi thư hoài vậy? – Harry cạp miếng xúc xích

- Thì ảnh hỏi thăm Dicky đó mà – Hermione đọc lá thư xong rồi thì thầm gì đó vào tai Lavender làm Ron phải trố mắt nhìn.

- Sao bồ… ý mình là ảnh gửi thư thì liên quan gì đến Lavender? – Ron khó chịu.

- Thì cái này có nhắc về bồ ấy mà – Hermione vừa nói vừa nhìn Ginny đang cười hết cỡ.

- Nhắc gì? – Ron tò mò.

- Chuyện của bồ ấy ! Mình không biết bồ nhiều chuyện dữ vậy đó Ron.

Ron bực dọc cùng Harry bước lên cầu thang

- Mở mau đi Bà Béo – Ron nhăn mặt

- Như thường lệ, đọc khẩu lệnh chứ! – Bà Béo đang nhấm nháp một ly rượu

- Thì khẩu lệnh đó – Ron bực mình.

- Mới đổi rồi cậu bé àh – Bà Béo vẫn không có vẻ để ý đến khuôn mặt của Ron.

- Đi xuống – nó đâm ra quạu quọ quay qua nạt Harry.

- Ron! – Ron vừa bước xuống đã nghe tiếng gọi của tình yêu… nhầm, của Luna

- Có gì hả, Luna?

- Hồi sáng anh Krum gửi thư có nói ở trường Dumstrang có một anh… hình như tên… tên…

- Bỏ qua phần tên họ, em nói tiếp đi Luna

- Có một anh có vẻ rất thích chị Lavender và ảnh hình như đang làm thủ tục để tốt nghiệp ở Dumstrang rồi chuyển qua đây học tiếp.

- Qua đây học làm gì?

- Thì ảnh muốn theo chị ấy. Vậy anh có thấy chị Lavender đâu không?

- Không.

- Sao anh bực dữ vậy?

- Cái thằng quái nào qua đây, anh sẽ cho nó ói ra bọ ngựa tới cuối đời.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif

- Sao vậy?

- Thì anh không thích Lavender mà quen cái thằng đó, không có gì tốt lành.

- Ảnh là người tốt mà

- Nhưng anh không thích. Anh là bạn và anh muốn … nói chung là không được.

- Anh thích chị Lavender.

- Không, không phải – Ron đỏ bừng mặt

- Vậy anh thấy như thế nào?

- Anh rất bực bội, nghĩ tới việc Lavender cùng… và lần trước khi Lavender mong anh làm bạn tốt…anh… - Ron lần đầu tiên cảm thấy không thể nói ra.

- Tức là bồ thích Lavender đó – Hermione nhào ra ôm vai thằng này.

- Nãy giờ, bồ nghe lén hả? – Ron quê tới muốn độn thổ

- Và bồ có gì muốn nói với cô ấy không – Harry vỗ đầu nó.

- Nhưng cô ấy đâu có ở đây… - Ron chán nản.

- Khỏi lo bồ tèo!


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Chap 37:BEFORE TIME



Ron trố mắt nhìn tụi nó rồi nhìn Luna:

- Em nghĩ chị ấy đã nghe qua cái Bành trướng nhĩ của Fred – George rồi.

- Vậy là em gài bẫy anh hả?

- Đâu có, em chỉ giúp anh thôi mà – Luna giả vờ ngây thơ.

- Tụi mình chỉ giúp bồ thôi. Bồ mà đối xử với Lavender …uhm… không cần không tốt, chỉ cần bồ ấy vừa than buồn thôi, mình sẽ cho bồ mấy lời nguyền cùng lúc đó.

- Thôi đi, Hermione, Ginny ! Cấm cười – Ron quát ầm lên

Malfoy vừa bước vào …vì chờ Luna nãy giờ nên bực bội “ Sao chậm chạp dữ vậy?” thì đã nghe thấy:

- Cả em nữa Luna! Sao em dám cùng tụi nó chọc phá anh hả? Anh sẽ… - Ron lớn tiếng

- Ê, Weasley… mày làm cái gì đó? Ai cho mày cái quyền la lập dị?http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/smile.gif – Malfoy đá vào chân Ron một cái rõ đau

- Mày làm cái giống gì vậy hả Malfoy ? – Ron quát

- Đừng giận mà Ron, con bé chỉ múôn giúp bồ - Harry vẫn tiếp tục cười.

- Em chỉ muốn trả ơn cho anh… nhưng mà … - Luna quay sang Malfoy đang vênh mặt kế bên – Lúc nãy, hình như tôi vừa nghe anh kêu tôi là …LẬP DỊ

- Không, không,…ý tôi là Lunaaaaa… http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gifsao cũng được – Malfoy quay qua Ron – Tao sẽ cho mày ói ra ốc sên nếu mày còn la… Loo.. không, cô ta nữa.

- Harry ơi, có người bênh bạn gái kìa… mình thiệt tình là sợ quá àh – Ron giả vờ mếu máo.

- Mày ăn nói cho cẩn thận nha thằng tóc đỏ, ai là bạn gái ai hả? – Malfoy đang quê nên đâm ra quạu – Mà Granger, sao cô lại dám kéo cô ta vô mấy cái chuyện vớ vẩn này hả?

- Vớ vẩn? cậu mới là vớ vẩn. Chúng tôi là đang giúp người đó, với lại bạn gái cậu tự nguyện tham gia. Tôi không có ép – Hermione cũng ráng nhấn mạnh chữ “bạn gái của cậu”

- Bạn gái cái gì? Ai là bạn gái của ai chứ? Cô đúng là nhiều chuyện

- Nè, Draco ! Mày vừa phải thôi nha, ai cho mày cãi nhau với cô ấy hả? Giỏi thì nhào vô, đũa phép đã sẵn sàng – Harry có vẻ bị lây bệnh ham đánh nhau của Ron.

- Harry không được đánh! – Hermione nhăn mặt làm Harry ỉu xìu.

- Mày nên nghe lời con bồ mày đi, Potty – Malfoy cười đểu hết sức.

- Muốn cãi tới chừng nào nữa đây? Ron, anh không đi tìm chị Lavender hả? – Ginny lên tiếng kết thúc cuộc cãi vả.

- Mặt chồn, mày có nghe con em tóc đỏ của mày nói không? Biến đi – Malfoy vẫn dính một nụ cười nửa miệng nhưng nhận được ánh mắt sắc tới lạnh gáy của Luna, thằng này đành ngậm miệng mặc dù cái mặt vẫn vênh vênh.

Nghe Ginny nói, Ron như sực tỉnh và chạy đi kiếm Lavender. Luna thì bỏ đi ra ngoài hành lang để quay về phòng ngủ nữ sinh nhà Ravenclaw

- Lập dị - Malfoy đang đi song song với Luna.

- Cái gì? – mặt Luna như “mới mất tiền”

- Đi đâu đó ?

- Không cần biết, tôi đâu phải bạn gái của anh.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/eeek.gif

Mặt Malfoy đơ như cây cơ rồi 5s sau nó mới biết con nhỏ đang quê

- Tôi đâu có nói vậy

- Anh có cần tôi nhắc lại không? Vừa mới nãy…

- Thôi được rồi nhưng mà…

- Vậy anh đi kiếm người khác về làm bạn gái anh đi.

- Nhưng mà cái đó mà nói ra thì… ngượng lắm. Ủa? Mà làm gì tôi phải đi kêu cô như vậy

- Không kêu cũng được, tôi không ép

- Cái giọng đó của cô mà là không ép hả? Đưa cái tay đây

- Tôi không điều khiển được cái tay, xin lỗi nha.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/biggrin.gif

Malfoy nắm tay Luna rồi nhanh chóng đeo vào cho cô bé một cái vòng tay sáng loáng với nhưng hạt ngọc màu xanh tím thêm mấy cái chuông nhỏ, cực kì hợp với dây chuyền của mẹ Luna tặng cho cô bé.

- Sao tự dưng tặng quà? – Luna hơi ngạc nhiên với thái độ kì lạ của thằng này.

- Thích thì tặng.

- Trông khá đẹp, hợp với dây chuyền của tôi nữa. Anh lựa lâu rồi hả?

- Không. Lượm!

- Vậy tôi đưa cho Pansy đeo, có vẻ cô ấy hợp mấy thứ đắt tiền này hơn.

- Thôi đi. Cho cô đó, không được đưa cho người khác.

- Cho tôi làm gì? Tôi có phải bạn gái của ai đó đâu. – Luna vẫn còn quê độ.

Malfoy kéo Luna lại, một tay vòng qua người con bé, ôm thật chặt, một tay luồn qua đám tóc không còn quá rối ren như lúc trước của Luna. Nó áp đôi môi của mình vào đôi môi nhỏ bé, mềm mại của Luna – lại thêm một trong những nụ hôn hiếm hoi của hai đứa nó ( ai mà như Ron với Lavender hồi năm thứ 6 chứ => ớn lạnhhttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/sweat.gif). Malfoy ghé sát vào tai Luna thì thầm:

- Ai nói không phải, my girl? (không dám nói thẳng ra vì nghe quá sến =.=)

Nói xong cả nó và Luna đều rùng mình vì ớn lạnh, cho nên tụi nó quýêt định tự hiểu trong lòng.
………………………………………… � �..

Cả tuần nay, Hermione luôn bận rộn với việc chuẩn bị cho buổi lễ ra trường của các học sinh năm cuối và Harry rất ít khi nào được gặp cô nàng “tóc nâu xoăn” của nó.

Hermione nằm “bẹp dí như con chí” trên bàn ở phòng sinh hoạt :

- Mệt quá – cô nàng than thở.

- Ai biểu bồ muốn làm cho thật hoàn hảo làm gì? – Harry xoa xoa trán cho cô nàng.

- Bao nhiêu công việc như vầy mà chỉ có mình làm, bồ hỏi có mệt không? – Hermione bắt đầu lim dim.

30’ sau

Hermione thấy có cái gì ấm ấm trên môi rồi từ từ mở mắt ra
- Ngủ ngon, Hermione – Harry cười.

- Mình đang ngủ nè và bồ đã phá giấc ngủ của mình đó – cô nàng bực bội - Ủa nhưng mà cái này là phòng mình mà.

- Uhm, thì mình đưa bồ lên phòng đó.

- Bồ ẵm mình hả?

Harry gật gật đầu

- Bồ lợi dụng, mình sẽ… ủa, mà sao ngón tay mình có cái gì đây? – Hermione ngó tay rồi dụi dụi mắt

- Mình đâu có biết ! Mặc dù mình không biết đó là cái gì nhưng bồ không được tháo chiếc nhẫn đó ra đâu http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif– Harry khoác áo tàng hình rồi chuồn mất tiêu.

- Ôi, Harry…sao mà bồ ngốc quá vậy? Nói không biết mà kêu đừng tháo chiếc nhẫn… - Hermione nằm xuống ngắm nghía chiếc nhẫn hình ngôi sao và khi tách ra ở bên trong là hai cái mặt tóc đen với tóc nâu xoăn đang cười ngố ơi là ngố , rồi cô nàng thiếp đi.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Chap 38: MARRY ME!

Party:

Malfoy và Luna đang đứng bên một góc khuất của dãy hành lang ngoài và xéo xéo bên kia là Hermione và Harry.

- Ngày mai sau chuyến đi làng Hosmead… - Malfoy cầm ly rượu hạnh nhân nhấm nháp.

- Tôi biết! Anh sẽ rời trường.

- Cô… học hành sao mà… không biết tốt nghiệp cho đúng lúc – Malfoy ngập ngừng một hồi nên đâm ra nói nhảm nhưng Luna hiểu nó muốn nói gì.

- Tôi sẽ gửi thư qua con Ngáy Ngáp Mọc Sừng và… - Luna nhón lên, nhẹ nhàng áp môi hương hoa sữa cô bé vào môi Malfoy rồi tiếp – uhm…tôi không… nói chung là không có đâu. Anh không cần lo vì không có ai theo tôi đâu. Tôi là lập dị mà

- Có cô mới không thấy điều đó – Malfoy ngó lơ chỗ khác. Thật ra từ sau bữa tiệc Luna đã được nhiều người chú ý muốn đeo đuổi cô bé, và vì đối thủ là Draco Malfoy nên mấy tên kia đành ngậm ngùi chịu thua.

- Không tin hả?

- Tin, vì tôi biết cô không thể nào bỏ được một người tài hoa, đẹp trai phong độ… như Malfoy thiếu gia, đúng không? http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/brick.gif– Malfoy nhếch nhẹ mép để lộ một nụ cười rất ư giết người

- Nếu vậy thì… - Luna vừa định trả lời thì Malfoy đã ôm nó rồi thì thầm

- Nếu không có cô ( If I didn’t have you)… tôi vẫn sẽ là một Malfoy đầy kiêu hãnh nhưng không phải là một Malfoy như bây giờ.

Luna cúi đầu vào ngực nó rồi ở im trong tư thế đó dưới ánh nến nhẹ nhàng đang bay lơ lửng

- I love you, Loony.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/wink.gif

- Đây là lần dầu tiên anh nói với tôi câu đó – Luna ngước mặt lên.

- Uh…uhm, vậy coi như chưa nghe đi – Malfoy ngập ngừng.

- Tôi nghe rồi và hi vọng đó không phải là lần cuối – Luna nhắm mắt dựa vào người Draco Malfoy – cái tên mà cô bé cực ghét bời vì hắn làm cô cực thích.

Gió hiu hiu, lá xiêu xiêu, con người thiu thiu ( cái này là do tác giả buồn ngủ chứ không phải nhân vật) . Cô nàng tóc xoăn nhìn anh chàng tóc đen,anh chàng tóc đen nhìn cô nàng tóc xoăn, hai người nhìn nhau, sâu vào mắt nhau …vì…đơn giản chỉ nhìn vậy thôi ( Chứ đâu có lý do gì nữa)

- Hermione, bồ theo mình đến đây – Harry kéo con nhỏ đi đến một chỗ


Lily Evans
Thủ lĩnh nữ sinh xuất sắc
.


James Potter
Tầm thủ xuất sắc.

Hermione nhìn qua đó rồi quay sang Harry tỏ vẻ không hiểu lắm bởi chỗ này đâu có xa lạ đối với cô nàng, Harry gãi gãi đầu, lúc này cái mặt thằng này hệt như quả bí đã được hầm chín (vừa mềm vừa đỏ)

- Hermione, bồ thấy mẹ mình chứ.
gật gật.

- Tức là mẹ mình cũng là muggle, bồ biết chứ.
lại gật gật

- Và mẹ mình cũng là Thủ lĩnh nữ sinh xuất sắc, bồ biết chứ?
gật gật lần thứ ba và bùng nổ.

- Bồ coi thường đầu óc của mình hay sao mà hỏi những vấn đề cả trường này đều biết vậy hả, Harry?

- Không phải, tức là bồ có thấy ba mình cũng là Tầm thủ xuất sắc chứ?
Ráng kiên nhẫn gật đầu thêm một lần

- Và bồ không thấy tụi mình cũng giống họ hả?
gật liên tục như một sự trùng hợp thú vị

- Nên mình mong tụi mình cũng sẽ giống họ - Harry cười bằng cái mặt giả nai hết sức.
gật gật, khoan …ủa???

- Harry, bồ vừa nói…
gật gật ( Lần này là Harry)

- Tức là…

vẫn gật gật.
- Vậy mình từ chối

lắc lắc
- Tại sao? - Hermione nhìn thằng này đầy hoài nghi

- Vì bồ đã đeo rồi

- Đeo cái gì?

- Cái nhẫn – Harry nắm tay Hermione giơ lên.

- Ôi Harry, ai dạy bồ cái trò gian ma này thế? – Hermione lườm nó nhưng thằng này giả vờ huýt sáo – Nhưng mình chưa muốn, ý mình là… mình mới có 18 và…

- Khoan, khoan… mình đâu có nói là bây giờ. Bộ bồ muốn ngay bây giờ lắm hả?

- Đâu, đâu, bậy àh vì …vì… lúc nãy bồ mới nói… - Hermione đỏ cả mặt

- Mình chưa có nói hết, mình mong chúng ta sẽ giống họ trong 5 năm sau – Harry lấy tay vuốt nhẹ mặt Hermione.

- Mình không biết, tới lúc đó rồi tính – Hermione giả vờ giận dỗi.

- Khỏi tính, bồ đã dính với chiếc nhẫn rồi – Harry cười gian xảo rồi tiếp – Hermione, nếu mình không có bồ (if I didn’t have you) chắc chắn mình sẽ sống thoải mái hơn vì không bị ai quản thúc – Harry ngưng để chờ phản ứng của Hermione và chính xác như nó nghĩ, một cái liếc đầy uy lực nên Harry tiếp ngay – Nhưng mình cũng chắc chắn lúc đó sẽ không hạnh phúc như bây giờ.

- Tha cho bồ, mình tưởng bồ dám…

- Hermione, I love you.http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/wink.gif

- Ểy, đây là lần đầu bồ nói với mình câu đó( giống Luna thế) – Hermione mỉm cười.

- Vậy bồ thích không?

- Tàm tạm, hơi thiếu thiếu chút …ngọt ngào

- Vậy cái này nữa nha – Harry nói rồi hôn lên môi Hermione một nụ hôn nhẹ nhàng, thật sâu, nồng ấm đến độ cô nàng muốn ngủ luôn trên vai nó.


………………………………………

Sáng hôm sau, ai cũng thức dậy rất sớm vì háo hức cho chuyến đi chơi làng Hogsmead vào cuối năm học. Từ sáng sớm, Ron đã bị Harry dựng đầu dậy và sau đó là nghe Lavender và Ginny bàn bạc đến điếc tai chỉ vì ba cái mớ đồ đạc gì đó mà mấy cô nàng định mua ở đấy. Ron ngán ngẩm, ngáp dài rồi vỗ Harry:

- Bồ chuẩn bị tới đâu rồi?

- Mình nghĩ là cũng tốt nhưng mà bây giờ mình hơi run – Harry lấy tay lau mồ hôi.

- Mình không hiểu sao bồ phải… chẳng phải là…?

- Nhưng mà Hermione nói còn thiếu… với lại mình nghĩ thời điểm này là ok rồi.

- Theo lời mấy con Snargle thì tỉ lệ thành công là rất cao dù em không biết anh chị đang chuẩn bị làm gì? – Luna lướt qua chỗ Harry.

- Luna, sao bồ qua đây? Có người kiếm bồ nãy giờ kìa? – Ginny đẩy con bé.

- Hôm nay vui quá ta,… nhưng mà có người đang la ó với cái điệp khúc “trời ơi, bồ tôi đâu” kìa – Hermione vừa bước xuống.

- Ờh..Hermione nè, chút nữa tụi mình …tới quá… Ba cây chổi nha – Harry lắp bắp.

- Tất nhiên! Sao vậy? Bình thường tụi mình luôn tới đó mà

Luna lon ton bước tới chỗ mà có một thằng đang bực mình tìm kiếm người yêu. Vừa mới bước mấy bước, cô bé té cái oạch vì trơn nhưng không chỉ riêng nó, Hermione đưa tay ra đỡ nên cũng té theo. Harry và Malfoy tái cả mặt, lật đật đỡ hai cô nàng lên.

- Em không bao giờ biết cẩn thận hả? – Draco và Harry la lên cùng một câu nhưng đối tượng của câu nói thì khác nhau.

- Hả??? Em???http://dienanh.net/forums/images/smilies/China/eeek.gif – Ron, Ginny,Dicky và Lavender đều đồng thanh há hốc mồm nhìn tụi nó.

- Bộ không được hả? – Harry hơi đỏ đỏ mặt quay qua nhăn mặt nhìn Ron

- Im đi, đồ nhiều chuyện – Draco cũng quê độ, chọi nguyên cục đá vào tụi nó.

- Thôi, có đi không hả? – Lavender lên tiếng

- Thì đi nè – Ron lè nhè.

Quán Ba Cây Chổi.

- Khoan, sao hôm nay quán không có khách mà lại trang hoàng dữ vậy ta? – Hermione liền rút đũa phép.

- Cất vào đi , Granger, không cần cẩn thận vậy đâu – Malfoy khoanh tay với cái bản mặt khinh khỉnh trông như giáo sư Snape.

- Mày cũng xong rồi hả Malfoy? – Ron ngó thằng này.

- Việc của tao – Malfoy vẫn giữ cái vẻ mặt đắc thắng.

- Nhưng còn mẹ anh, tôi không chắc bà ấy đồng ý – Ginny lo lắng.

- Cô nghĩ trong vài năm nữa tôi không đủ bản lĩnh để thuyết phục mẹ tôi hả?

- Ai mà biết được – Harry nhún vai.

- Chỉ cần thuần chủng… không khó – Malfoy vuốt mái tóc lộ rõ cái vẻ mặt miễn-không-là-muggle.

- Mày cứ ở đó mà tự hào… - Harry hậm hực – Tao sẽ…

- Tao trước, mày chờ đi, Potty – Malfoy đẩy nó ra sau.

Trong khi Hermione mãi quan sát cả mớ bong bóng đủ màu và thêm lùm xùm một đống dây nhợ vắt vẻo giữa quán không được đẹp lắm thì Luna đã bị Draco kéo ra giữa quán khi cô bé đang ngắm nhìn những lọ thuỷ tinh với bọt xà phòng đủ màu

- Luna, anh muốn… anh…anh….em… - Draco cứng họng cố rặn từng từ

- Sao? – Luna vẫn thấy là lạ

- Em…em…cái nhẫn nè – Malfoy rút trong túi ra chiếc nhẫn bạc sáng loáng mang gia huy dòng họ Malfoy quăng cho Luna vẫn đang ngơ ngơ

- Ha ha ha ha………..- cả đám tụi nó cười ra nước mắt với cái kiểu cầu hôn có một không hai của Malfoy.

- Sao không trả lời? – Malfoy sốt ruột.

- Vì …là… - Luna lần đầu tiên ấp úng

- Là vì bồ ấy còn chưa tốt nghiệp mà anh… đã…hahaha- Ginny tiếp lời

- Anh sợ mất người yêu hả? – Luna hỏi thẳng tuột

- Luna , sao em… haha… biết ngay là có gì mà. Malfoy, tôi không ngờ cậu cũng…hả??? – Hermione đang nói thì bị Harry kéo một cái.

- Hermione, em…em.. trong 5 năm nữa…em đồng ý chứ??? – Harry tay ôm cả bó hoa to đùng.

- Anh… đang cầu hôn em hả? – Hermione đỏ lựng cả mặt.

- Trời, sao hay vậy ta? Nó nói vậy mà con nhỏ cũng hiểu – Fred vừa bước vào chặt lưỡi.

- Vậy…em đồng ý chứ? – Harry trông thiệt khẩn trương.

- Không… – Hermione đáp gọc lỏn làm Harry chưng hửng rồi nó tiếp – … cũng không được rồi ,chiếc nhẫn em cũng đeo rồi đâu có tháo ra đượchttp://dienanh.net/forums/images/smilies/China/smile.gif

- Vậy là em đồng ý hả? – Harry la lên

Hermione khẽ gật đầu liền bị Harry nhâc bổng lên cao xoay mấy vòng

- Hai người làm cái việc trang trí này đêm qua đúng không? – Hermione lên tiếng - Chỉ cần quan sát là thấy.

- Uhm - chỉ có Harry trả lời còn Malfoy chưa nhận được câu trả lời của Luna nên…

- Theo quả cầu tiên tri của em thì trong 5 năm nữa, có lẽ sẽ có đám cưới đôi trong một ngày – Luna mỉm cười nhìn Malfoy. Malfoy vui mừng ôm chầm lấy Luna và không nói lời nào liền hôn cô bé làm cho Luna đỏ bừng cả mặt

Trong khi đó Harry đặt một nụ hôn lên môi Hermione làm cô nàng giật mình, mắc cỡ tới mặt đỏ lựng:

- Anh làm gì vậy, trước mặt mọi người mà

- Có sao đâu, em cũng đã đeo nhẫn rồi – Harry cười gian

- Ôi…Harry!

Harry khẽ phẩy nhẹ đũa phép tức thì bong bóng trong quán đều bay lên với dòng chữ :


MARRY ME – 5 YEARS LATER.



-------------------------The end----------------------



Tác giả: woa, xong fic rồi… mấy bồ nè…
Ginny: em xuất hiện cũng nhiều ha!
Hermione: em được ưu ái rồi.
Cho: hai người được ưu ái, còn mình thì… tác giả khó ưa. Mình dù sao cũng xinh đẹp mà lại để bị “ đá”
Harry: đúng là tội bồ quá Cho àh
Hermione: thế thích cặp với Cho hả?
Harry: đâu có. Hermione is my girl, not Cho! … cười hì hì
Ron: cũng may mình có cặp, Harry!
Draco: vì trông mày đáng thương quá… hahaha
Ron: im đi, mày lo cái thân mày kìa… pure blood! Hứ
Luna: stop this argument! Draco.
Tác giả: mà mấy bồ ơi…
Draco: hứ… mặt chồn
Harry: đừng cãi nữa
Hermione: tụi con trai quá sung sức (đang ngồi ăn với Ginny và Luna)
Luna: ngon!
Tiếng nhai, cãi lộn vang lên ì xèo….
Tác giả: MẤY BỒ NÀY!
14 con mắt(Harry, Hermione, Draco, Luna, Ron, Ginny, Cho) vs 2 con mắt(tác giả)… chằm chằm nhau trong 5’ rồi…(tác giả rút lui vì sợ 1đ đ 1đ => 1 đám đánh 1 đứa)
Cả đám tiếp tục quay đi tranh cãi không thèm đếm xỉa tác giả đang ngồi đó
Tác giả: mấy bồ thấy fic của mình như thế nào?
Hermione: thường
Draco: dở
Luna: không ý kiến
Harry: chán
Ginny: miễn bàn…
Ron: tạm
Cho: ghét.
Tác giả: sao mấy bồ nỡ… hức hức…
JK Rowling: fic không có gì đáng nói… quá tệ…
Tác giả: ax… hix hix…
JK Rowling: tiền bản quyền… dám viết fic dựa trên tác phầm tuyệt vời của tôi hả?
Luna: tuyệt vời? Không hẳn
Cả đám: đúng … ghép cặp chẳng đúng gì hết
Tác giả: (ăn ké theo) ok…
Cả đám: thích tác giả Su ghép cặp hơn
JK Rowling: hix hix… (vừa bỏ đi vừa khóc)
Tác giả: hahaha… đánh bại JK Rowling
Cả đám: đừng mơ… nói an ủi vậy thôi…
Tác giả: mấy bồ có tin mình không ghép cặp cho mấy bồ không?
Cả đám nhìn tác giả với ánh mắt van nài, mặt cún con, tác giả vênh mặt nhưng không biết sau bộ mặt cún con đó là….
Binh bốp chát… ax… éc… áh
Tác giả cầm cờ trắng, mình mẩy bầm dập vì lần này là một đám đập một đứa thật, nước mắt lưng tròng, khóc thương cho số phận…

END

thx mấy pạn đã theo đõi, ủng hộ fic của Su tới nhữg tập cuối....... hết fic goỳ, thật là pùn woá, hi vọg mấy pạn sẽ ra nhìu fic mới cho mình koj ké http://dienanh.net/forums/images/smilies/yahoo-smiley/71.gif

Ema_Daniel
Wed-14-07-2010, 11:47 AM
tem béo của tớ
hay tuyệt luôn . Nhóm Harry gian quá lừa cả Dicky và ron nhưng k gian k thành việc lớn đúng không. Hic hết fic rồi chán quá .Hay bạn viết thêm fic khác đi , mình thich truyện của bạn lắm

hermionepro97
Wed-14-07-2010, 02:25 PM
Trời ơi!
Mất tem vì, vì lười gõ!
Đang cop cái fic này vào word trước thì Ema đã chiếm mất của mình!
Lại còn bị bố gọi xuống khu cho thuê nữa.
kHÔNG CÒN J ĐỂ NÓI
Quá hay!
Mình đọc xong fic này lâu rồi.
Khá là mỹ mãn, và Happy Ending!
Mình sợ các fic tradegy, đọc xong tiếc, khóc, thương.
Cảm ơn chị Mandy đã tạo ra một sản phẩm thiêng liêng cho giới Harmonians!
Thân
hermionepro97

xiaoxhan
Sun-08-08-2010, 08:34 PM
Vừa đọc 1 lượt xong fic của bạn Mandy
Fic của bạn thực sự quá hợp gu zới mình, pink và fun vô cùng =))
Bạn Luna trong fic hay hơn bên bản gốc nhiều, bạn ý bị bạn Draco đầu độc mất rồi ;))
Bạn Harry thực hok tài nào diễn tả đc, nghĩ lung tung, lại còn "ngây thơ" phát ớn nữa chớ =))
Thích bạn Draco nhất, thích người ta mà chối hoài, nói xiên nói xỏ, zị mà cũng bít wan tâm ng` ta ghê ;))
Thích fic của bạn Mandy vô cùng, mong bạn Mandy ra nhìu nhìu fic hay hay nữa nha ^^

LoveLamia
Wed-11-08-2010, 01:21 PM
Wow, fai~ nói là fic hay nhất mà mình đc xem ( tại cũng khùng khùng giống tác giả ^^) mà tác giả gan lắm đếyy, dám cạnh tranh với bác Jk Rowling cơ đó
Thik nhất là tác giả đem ~ câu vần âm vào.
Công nhận tội nghiệp chú em Dicky quá bị đàn anh dụ uống chân dược
- Nè nhóc, tụi anh chừa chỗ cho chú mày – Ron vỗ vổ cái ghế
- Cám ơn – Dicky cười
- Uống cái này đi. Nước ép đó – Harry nhanh nhảu đưa cốc nước cho thằng này.
- Ngon quá.
- Ngon là tốt – Hermione cười
- Tụi anh muốn hỏi chú mày cái này. – George chen vào
- Cinny dạy anh có tốt không? – Luna thẳng thừng
- Đương nhiên tốt.
- Thế em còn thích Luna không? – Hermione tiếp
- Còn như mọi người ở đây, em đều thích
- Thế em thấy Ginny thế nào? – Harry hỏi.
- Harry! – Ginny la to.
- Thì cô ta hung dữ, nhiều chuyện… nhưng mà cái đó là lúc đầu. Bây giờ em thấy cô ấy khá đẹp và cũng tốt bụng nữa. – Dicky nói xong liền đỏ mặt như lỡ lời.

Ginny hơi cúi mặt khi được khen nhưng chợt giật mình khi nghe cả đám hỏi:

- Thế em thích Ginny không?
- Có – Dicky trả lời thật nhanh rồi lấy tay bụm miệng - Mấy anh cho em uống cái gì đó?
- Chút Chân Dược thôi. – Fred cười ha hả - Và nếu chú mày còn nói nữa thì… em gái tụi này biến mất tiêu.
Dicky thộn mặt ra nhưng rồi liền phóng như bay khi Harry vỗ lưng nó một cái.
Ko còn chỗ nào chê nữa, mà Luna dễ thương nhỉ ( tuy thương bả ko có dễ >.<)

(Tác giả: Luna àh, nếu mình ghép bồ với Ron thì như thế nào?
Luna: tạm (đang đọc Người Dẻo Mồm)
Tác giả: vậy còn Neville?
Luna: khá
Tác giả: thế Harry?
Luna: được
Hermione: hừ… crắc, crắc (tiếng bẻ gãy đũa phép)
Tác giả (mặt xanh lè): vậy Draco?
Luna: không ý kiến
Tác giả: vậy nếu mình đổi ý không ghép bồ với Draco nữa thì… (cười xuề xoà)
Luna: giết
Tác giả (tái mặt) : ấy… bồ đâu có ác vậy đúng không?
Luna: có
Tác giả (tái mặt chập 2) : bồ ấy đâu có làm đúng không? (quay qua nhìn Draco với vẻ mặt cún con)
Draco: có
Tác giả (không chỉ tái mặt mà … không còn chút máu): hai bồ đuà mà đúng không?
Draco và Luna : không
Ặx… tác giả tím ngắt, Hermione đưa vào bệnh xá )