PDA

View Full Version : [Draco/Luna] Mưa


Olivia Nederise
Wed-19-08-2009, 07:51 PM
Author:Olivia (cá nhà tùy ý gọi là Oliu cũng được)
Summary: Hồi ức đan xen với thực tại, những dòng kí ức rời rạc của Draco... Đọc sẽ hiểu...
Pairing: Draco and Luna
Genre(s): tình cảm
Rating:K+
Status: một fic ngắn, đang được hoàn thiện.

Olivia Nederise
Wed-19-08-2009, 07:54 PM
Mưa


Em đứng dưới mưa, mà sao trên mắt em, giọt mưa lại mặn?!............


- Đi đi anh, đừng nhìn lại!

Em hét lên, và đẩy tôi ra xa. Tôi phải làm gì đây? Chạy ư? Tôi không muốn xa em một giây phút nào cả. Nhưng nếu tôi ở lại sẽ chẳng ai tin tôi. Harry và bạn của cậu ta sắp tới. Họ sẽ không tin tôi. Không! Họ không bao giờ tin tôi, như em. Em đã tin tôi. Em thật ngốc nghếch, Luna ạ! Vì sao em lại tin tôi?

Tôi phải nói gì với em đây? Cảm ơn em ư? Cảm ơn em vì đã lao vào cuộc đời tôi như một con thiêu thân bé nhỏ, vô tội. Em sưởi ấm trái tim tôi, em hàn gắn vết thương trong lòng tôi, em cho tôi tình yêu, và trên hết, em tin tôi. Em đã tin một ké lạnh lùng như tôi, phải, em thật ngốc.

Tôi biết em muốn nghe gì. Chỉ ba chữ đơn giản. Nhưng tôi không thể nói. Bởi nếu tôi nói ra, tôi sẽ là người ích kỉ. Chỉ ba chữ thôi, và tôi sẽ có tất cả. Tôi có em, với tôi em là tất cả. Nhưng nếu tôi nói, em sẽ vì tôi mà chẳng còn gì. Dù em không nói ra, nhưng tôi biết em có thể từ bỏ mọi thứ để có trái tim tôi, để nghe tôi nói “Anh yêu em”. Em không hề biết, em đã giữ trọn con tim tôi rồi. Chỉ là tôi không thể nói…

Tôi là ai, là Draco, Draco Malfoy lạnh lùng. Tôi không xứng với em. Em quá dễ thương, quá thơ ngây. Em làm tim tôi xao xuyến.

- Chạy đi Draco, chạy đi mà!- Gịong em lại vang lên, hoảng hốt.

Trời mưa. Mua thật lạnh. Tôi muốn ôm em, nhưng làm vậy sẽ khiến em hi vọng. Không! Em không nên đặt hi vọng vào một kẻ như tôi. Và nếu tôi ôm em, có lẽ tôi sẽ không kìm nổi mà hét lên, rằng “Tôi yêu em thật rồi!”

Em vẫn đứng trong mưa, nơi bìa rừng lâu đài ấy. Lâu đài nơi tôi gặp em, lâu đài như ở trong chuyện cổ. Em đẩy tôi đi, mà sao mắt em nhìn tôi như muốn níu tôi lại. Chớp nhá lên, và tôi nhìn thấy em. Mưa ướt đẫm tóc em, và bộ áo chùng em đang mặc, ướt cả mặt em. Trong ánh sang lờ mờ, tôi thấy em chớp mắt. Giọt nước mưa lăn xuống gò má. Tôi quệt nhẹ giọt mưa trên má em, nếm thử. Mà sao tôi thấy mặn…

Bỏ lại em sau lưng, tôi đã chạy. Chạy sâu vào khu rừng đen tối. Rừng xoá dấu chân tôi, mưa xoá nước mắt tôi và bóng tối xoá nhoà tôi. Mà sao tôi không quên được vị mặn của giọt nước nơi khoé mắt em. Thâm tâm tôi biết em đã khóc. Dù em từng nói, bên tôi, em không khóc.
_______________

Tôi nhớ lần đầu em nói chuyện với tôi. Trời âm u, cũng mưa như bây giờ. Tôi đứng trước đại sảnh ngắm mưa hồi lâu. Và tôi chợt nhận ra em đang đứng cạnh. Tóc em vàng như màu nắng sớm. Và đôi chân em để trần. Tôi nhìn em, cười khẩy:

- Không lạnh hả, Loony?

Em cũng cười, nụ cười hồn nhiên như không nghe thấy lời tôi nói. Em nghiêng đầu:

- Bầu trời hôm nay đẹp thật!
_______________

Và tôi nhớ em một sớm mai đầy tuyết, không còn mưa, trời sáng trong lạ lùng. Làng Hogsmeade đầy người với những mũ tùm tai, áo len ấm. Tôi thơ thẩn một mình và tôi thấy em. Mái tóc em ẩn vào trong tuyết. Áo choàng em trắng , với đôi giầy cũng trắng. Đầu không mũ và cổ không khăn, em ngồi đó một mình. Em dùng bàn tay trần vẽ lên tuyết. Vẫn điệu cười khẩy, vẫn câu nói ấy:

- Không lạnh hả, Loony?

Nhưng lần này em nhìn tôi, nhìn thật lâu:

- Trời lạnh lắm!- Em trả lời.- Nó làm mắt anh càng lạnh hơn.

Nói rồi em bỏ đi. Lúc em ngang qua tôi, tôi nghe thấy tiếng em thật nhỏ: “Em mong rằng nó sẽ bớt lạnh ”
_______________

Thời gian trôi đi thật nhanh, em biết không?

Tôi nhớ lần tôi bị thương, phải nằm trong bệnh thất một tuần. Bạn tôi ư? Khômh, họ chỉ tới vào hôm đầu tôi ở đó. Tổi vẫn biết là tôi lạnh lung, chẳng ai ở đây yêu quí tôi cả. Tôi cô độc.

Vậy mà em đã tới. Em hỏi kĩ bà Pomfrey lúc nào tôi ngủ. Em chỉ tới lúc tôi đã ngủ. Em không nói gì, chỉ cầm tay tôi. Tôi cảm thấy như tay mình ấm lên trong tay em, và tim tôi cũng vậy.

Em có biết không, rằng trong một tuần tuyết rơi ấy, lần đầu tiên tôi thấy mình thật ấm áp. Và em có biết, hằng tối lúc đi ngủ là lúc tôi hạnh thúc nhất trong ngày. Vì lúc đó tôi được nhắm mắt, lặng yên và chờ đợi, chờ em tới.

Chỉ có một lần em không im lặng. Đó là đêm cuối cùng tôi trong bệnh thất. Cả phòng vắng tanh, chỉ có em và tôi. Em khẽ nói:

- Hình như… hình như em thích anh rồi, Draco ạ!

Có tiếng bước chân, tôi giật mình, mở bừng mắt. Em đã đi rồi, bóng em khuất sau cánh cửa. Đêm đó tôi không ngủ, tôi chỉ nằm lặng yên, ngắm ánh trăng soi đầu giường, trăng soi sáng cả căn phòng.
_______________

Olivia Nederise
Wed-19-08-2009, 08:44 PM
Hôm nay gõ mệt wa', nghỉ đã, ngày mai hay ngày kia mình post tip. Viết gần xong rùi nhưng vẫn mắc cái tội ngại gõ mà. ^^

Draco_Manfoy
Wed-19-08-2009, 08:54 PM
Lulu thể hiện fic này hay hơn rồi đó :)
Nội tâm được khắc họa men theo dòng kí ức của Draco cho thấy một Draco vô cùng lạnh lùng đã tan dần nhở tình yêu thầm lặng của Luna.Cái đó là nét tình cảm khá tinh tế và sâu sắc ở cậu.:-*
Bên cạnh đó,hành động của Luna được đưa ra rất lặng lẽ và trầm lặng.Dường như có phảng phất cả nét buồn trong t/y cô dành cho Draco.:)
Nói chung thì t/c khá nhẹ nhàng và sâu lắng,phù hợp với gu của đa số Hpvner nhưng em thì e thick hơi kinh dị nên bao giờ chị làm cái gì có máu me một chút thì em sẽ nhiệt tình ngay :))
Dẫu sao cũng chúc chị đông khách :D

Olivia Nederise
Thu-20-08-2009, 09:22 PM
Kỉ niệm của tôi với em cứ nhiều lên. Mỗi lần bên em là tôi thấy vui, thấy hạnh phúc .


Tôi nhớ những buổi sáng ở đại sảnh, em chạy qua chạy lại quanh những dãy bàn, tiếng cười của em hoà vào tiếng ồn ào hỗn độn. Mà sao tôi luôn nhận ra tiềng em.

Cả khi những trạn Quidditch đang sôi nổi. Tôi bay trên không mà hướng mắt về em. Em nhìn tôi, ánh mắt động viên cổ vũ.
_______________

Tối ấy, trời mưa vội vã. Tôi với em đứng bên nhau trên tháp thiên văn. Trời đầy mây và sấm chớp bão bùng. Bên em, tôi chợt thấy: ‘Bầu trời đêm nay đẹp thật!’

Tôi đứng đó nghĩ tới những ngày đã qua, và những ngày sẽ đến, tới việc Chúa tể Hắc ám bắt tôi phải làm. Và tôi biết, nếu tôi làm vậy, tôi sẽ mất em. Bất giác, tôi nói:

- Sao em lại thích tôi? Bên tôi, em sẽ khóc!

Em quay qua nhìn tôi, đôi mắt xám bạc mở to ngạc nhiên. Em cười, rồi em nói, giọng nhẹ hẫng:

- Em đâu có thích anh.- Em dừng lại, nhìn sâu vào mắt tôi khiến tôi phải quay đầu, hướng mắt ra màn mưa đen tối.- Em đã yêu anh rồi, Draco ạ. Và bên anh, em sẽ không khóc!

Tôi lặng yên, không biết nói gì. Nói gì đây khi trái tim tôi đang bối rối. Giờ tôi đã hiểu vì sao con người cần tình yêu. Bởi vì yêu và được yêu là điều thật tuyệt diệu. Tôi quay sang tìm kiếm đôi mắt em, nhưng em đã đi rồi, tiếng chân em tắt dần nơi cuối tháp. Tôi mỉn cười. Em bỏ tôi lại, nhưng tôi không thấy cô đơn, vì tôi vẫn cảm nhận được đôi mắt em, giọng nói em đang hiện hữu nơi đây. Chúng sẽ ở bên tôi mãi mãi.
______________

Hermione_emma
Thu-20-08-2009, 09:36 PM
đáng yêu quá à, còn nữa ko bạn
chuyện tình của Draco lúc nào cũng kết thúc buồn
Luna trong này dễ thương mà sâu sắc quá

vicky_vampire12
Fri-21-08-2009, 12:20 PM
Hì *cuối đầu chào* bạn nè, có 1 số thứ bạn cần tránh nhé. Ví dụ như là chap của bạn cứ post ngắn ngắn, bị cắt nhỏ và chia phần nhiều quá thì sẽ làm đứt mạch liên kết đó [chưa kể bạn mấy phần đó quá ngắn ' ' ]. Chừng nào hoàn thành xong 1 chap và xác định xem độ dài chap đã ổn, đã mang đầy đủ về mặt nội dung lẫn hình thức thì hãy post nhé bạn ^^~

Tình hình là tớ sẽ chờ khi nào hoàn thành xong tớ sẽ rep lại cho bạn cái nữa vì mới nhiêu đây chưa khẳng định đc gì đâu bạn ạ. Có điều câu cú hành văn của bạn cũng khá rồi, hi vọng bạn tiếp tục phát huy nhé. *lăn lăn*

Thân,
Vicky

Olivia Nederise
Fri-21-08-2009, 08:47 PM
Thiệt tình, fic này mình không chia các chap. Fic này ban đầu mình định viết ngắn, mà nó cứ dài hà. Những câu chuyện này ngắn bởi nó được gép lại bằng những dòng cảm xúc. Mình không post nhanh nhanh được vì máy không phải của mình, thỉnh thoảng mình mới lên. Dù sao cũng rất cám ơn cả nhà góp ý. Có lỗi gì của mình, cả nhà cứ nói luôn chứ đọi có khi là cả nhà phảu đợi dài cổ mất.

Ella
Fri-21-08-2009, 09:16 PM
Oli ah, truyện này rất hay. Rất nhẹ nhà và sâu lắng nữa.
vì đây là một truyện dựa theo dóng cảm xúc nên Ella cũng không nói gì nhìu nhưng sao mình thấy Dra trong fic hok rõ ràng lắm(tính cách ý)nhỉ? chắc là do đây là nội tâm , suy nghĩ của Dra.
Anyway:fic rất tuyệt, vít nhanh nhé

.:Blue:.
Sat-22-08-2009, 08:41 PM
hi, hum ni rảnh ngồi com fic cho mọi người, cm cho bạn lun nhé
Fic rất hay, lại không bị loãng, nội dung nhẹ nhàng mà cũng sâu lắng nữa, Draco trong đây hình như không lạnh lùng lắm, nhưng hình tượng Luna lại rất ngây thơ thì phải:D
Mình biết đây là short fic, nhưng cũng mong phần tiếp theo của bạn ha, viết nhanh lên nhé:D

Olivia Nederise
Sun-23-08-2009, 08:32 PM
Năm học thứ sáu của tôi gần kết thúc, tôi biết, tôi sắp hết thời gian. Tôi phải giết thầy Dumbledore để cứu cả gia đình mình. Và như vậy, tôi sẽ mất em. Nếu phải đem ra chọn lựa, phải, tôi sẽ chọn việc bảo vệ tính mạng của ba mẹ tôi thay vì có em. Bởi tôi tin, nếu tôi chọn em, em sẽ bị hại.

…Tôi không phải là người giết thầy Dumbledre nhưng tôi vẫn chạy. Bởi nguyên nhân mọi chuyện là do tôi. Tôi đã đưa tử thần thực tử tới đây, và tôi đã giải giới cụ… Tôi biết tôi có tội…

Vụt qua sân trưòng tối om cùng đám tử thần thực tử, tôi thấy Hary rượt đuổi theo. Và tôi thấy em.

Tôi nghĩ em sẽ khóc, khóc vì bị tôi lừa gạt. Nhưng em không khóc. Em đứng đó, tay buông xuôi.

Gió tạt qua mà em không động đậy. Không chớp mắt, không khóc,em chỉ nhìn tôi vô hồn. Tôi không còn nhận ra em nữa, nụ cười em đâu rồi, giọng nói em đâu rồi? Mà sao tôi chỉ thấy dáng hình em in lên nền toà lâu đài lạnh giá.

Em đã không khóc. Tôi biết vì sao em không khóc. Bởi tôi đã từng không biết khóc. Với một trái tim đang đóng băng, người ta không thể khóc. Cũng như khi có tuyết, trời sẽ không mưa.
_______________

Năm thứ bảy, tôi trở lại trường với sự ngưỡng mộ của toàn bộ đám nhà Slytherin, sự căm ghét của những người còn lại, nhưng tôi không quan tâm. Tôi trở thành đội trưởng đội Quidditch nhà mình, nhà Slytherin, thủ lĩnh nam sinh của cả trường, đó là điều mà hầu hết bọn con trai trong ngôi trường này đều mong muốn, nhưng tôi cũng không quan tâm. Điều tôi quan tâm nhất, tôi muốn nhất thì tôi đã mất rồi. Tôi mất em.

Em không một lần nhìn tôi, nói với tôi một lời nào cả. Em không còn quay qua dãy bàn Slytherin tìm đôi mắt tôi và cười nữa. Và em cũng không bao gìơ đi xem Quidditch khi có đội nhà Slytherin thi đấu, dù là đấu với đội nhà Ravenclaw, nhà em.

Thời gian cứ trôi đi lạnh lùng. Tôi vẫn tìm ánh mắt em ở mọi nơi, đại sảnh, sân đấu, và ở cả những hành lang nữa. Đã nhiều lần tôi đi ngang qua em ở hành lang. Nhưng không lần nào em hướng mắt nhìn tôi, không bao giờ em ngừng nói chuyện để quay lại phía tôi nữa. Trong thế giới của em, dường như kẻ có tên Draco đã chết rồi.

Tôi ước em có thể nói chuyện với tôi, em nhìn tôi. Dù em đánh, em mắng, em nguyền rủa tôi, tôi cũng chịu. Nhưng em không làm vậy. Giờ đây, ngay cả việc đúng từ xa ngắm nụ cười em, với tôi cũng thật khó khăn. Em không còn cười nhiều như trước nữa. Chỉ khi ở bên con bé toc đỏ nhà Weasley và thằng bé mập ú Longbottom em mới có thể cười. Mà sao nụ cười em luôn nhanh chóng vụt tát khi tôi đi ngang qua!

Có một lần tôi đã cố tình bắt lỗi em, trừ điểm nhà em, nhưng em lặng thinh, em đã bỏ đi như không có chuyệ gì xảy ra. Em lại bỏ đi rồi, mà sao lần này tôi thấy thật cô đơn, trống trải. Tôi im lặng. Tôi mất em rồi…
______________

Đêm ấy trời lại mưa, cơn bão đến dìm cả lâu đài vào bóng tối. Tôi một mình lần bước lên tháp thiên văn. Tôi muốn tìm lại em… tìm lại ngày hôm ấy…

Và em ngồi đó, nơi đỉnh tháp. Dựa lưng vào tường, tay tì nhẹ lên đầu gối, em hướng mắt nhìn trời. Mưa ướt sũng áo em, tóc em, nhưng em vẫn ngồi đó, lặng im.

Em nhìn trời, và tôi nhìn em, im lặng. Không gian chỉ có tiếng mưa, tiếng của thiên nhiên, không có một tiếng nói, một âm thanh nào khác.

Vẫn là đây, vẫn là đêm mưa thế này, nhưng không, trời hôm nay không đẹp. Trời rất lạnh, lạnh như dáng em in vào màn mưa, làm lạnh hơn đôi mắt em… ‘Tôi mong nó bớt lạnh’… liệu có được không?...

Nửa đêm, em đứng dậy. Không để ý tới cả người ướt sũng, em bước xuống cầu thang, và em thấy tôi. Lần đầu tiên em nhìn tôi sau bao tháng. Đôi mắt bạc của em nhìn xoáy vào tôi như muốn xuyên thúng con tim tôi. Đôi mắt ấy vẫn vô hồn như dạo nọ. Đâu rồi cái nét tinh nghịch, vui tươi?

Tôi sẽ lại quay mặt đi ư? Không! Tôi vẫn nhìn em. Nếu như đó là cách em trừng phạt tôi, thì tôi sẽ chịu phạt.Và tôi còn một lí do khác, là bởi tôi đã quá nhớ đôi mắt ấy rồi.

Không gian như mất hết tiếng động, rồi em chớp mắt. Em bước ngang qua tôi mà không nói câu nào. Bất giác, tôi nói:

- Hãy tin anh, Luna. Anh, anh không cố ý. Anh xin lỗi.

Có thể đây sẽ là cơ hội duy nhất tôi có để xin lỗi em. Đây có là lần em nghe tôi? Nếu vậy thì tôi phải nói, nói thật nhiều điều. Nhưng tôi không biết nói gì nữa. Tôi phải nói gì đây?

- Tôi… có phải là… một con bé… ngu đần, khùng điên không?

Em hỏi, không quay lưng lại.Giọng em nghẹn ngào. Phải tôi biết em không điên, không ngốc. Làm sao em có thể tin tôi, tha thứ cho tôi khi ngay cả tôi cũng không thể tha thứ cho chính mình.

- Bởi vì… cho tới giờ, thật lòng tôi vẫn muốn tin anh!

Nói rồi, em bước tiếp. Tiếng giầy em vang lên đều đều. Em đã đi xa rồi mà tôi vẫn đứng đó. Tôi không biết mình phải làm gì, phải cảm thấy gì lúc này nữa. Bởi tôi biết…

Em cố quên tôi vì em đang đau khổ…

Em đau khổ vì em còn yêu tôi…

Draco_Manfoy
Sun-23-08-2009, 09:07 PM
Lulu ơi! Very good òy!Đọc xong thấy buồn buồn và đau khỏ quá :(( nên khiến em muốn tự tử :( (Em mà chết xin hãy hỏa táng,đừng có chôn,bẩn lém :)) )
Thôy h vào công việc chính là nhận xét nha:

Trước hết em rất ấn tượng với đoạn:

Em đã không khóc. Tôi biết vì sao em không khóc. Bởi tôi đã từng không biết khóc. Với một trái tim đang đóng băng, người ta không thể khóc. Cũng như khi có tuyết, trời sẽ không mưa.Đoạn này vừa có tính triết vừa nặng tình cảm.But ở đây em thấy thương cho Luna còn đau thì phải kể tới Dra.Chị ác thế,viết như vậy giống như dùng đôi mắt của Luna mà giết Dra rồi còn gì.:((Tức.x( À mà còn đoạn tuyết vs mưa ấy thì ko đúng vs em rồi.Hum noel trời mưa mà con em khốn nạn nó vẫn cầm lọ xịt tuyết phun đầy đầu em đó thôy.=))

Tiếp:
Em không một lần nhìn tôi, nói với tôi một lời nào cả. Em không còn quay qua dãy bàn Slytherin tìm đôi mắt tôi và cười nữa.Sao lại tìm đôi mắt tôi???? Nó chẳng ăn nhập gì vs cười cả.:(

Em nghĩ nên là: "Em không còn dạo quanh dẫy bàn Sly để rồi khi bắt gặp ánh mắt tôi đang ngước nhìn...Em sẽ lại cười...

Tiếp:
. Trời rất lạnh, lạnh như dáng em in vào màn mưa, làm lạnh hơn đôi mắt em… ‘Tôi mong nó bớt lạnh’… liệu có được không?...Sao lại dáng em in vào màn mưa mà kêu lạnh???:-? Có lẽ nên là:"...lậnh như ngày hôm ấy_khi bóng dáng cô độc của em in dấu vào màn mưa buốt giá" Em nghĩ vậy thôy còn chị nên sửa khác vì em ngu văn lắm :)

Và thêm nữa,sửa đại khái là:"Giống như em hôm nào...Tôi khẽ thốt:"Tôi mong nó bớt lạnh"...được không em?...

Đôi mắt bạc của em nhìn xoáy vào tôi như muốn xuyên thúng con tim tôi.Nên là "...xoáy sâu và lạnh lùng xuyên thủng trái tim tôi" Như vậy sẽ tốt hơn là khi chị nói "xoáy vào tôi".Ko cần một cái đích khác ngoài trái tim đâu chị.Làm vậy sẽ khô lời văn đó and lặp từ "tôi".

Chị ơi không nên nói như thế này:

Không gian như mất hết tiếng động,Em nghĩ nên sửa thành:"Không gian chợt tĩnh lặng tới bất ngờ." chứ "mất hết tiếng động"-thô quá :)
Tiếp:
Đây có là lần em nghe tôi? Nếu vậy thì tôi phải nói, nói thật nhiều điềuVery khó hiểu.Tác giả lí giải hộ cái nào :)

Và điểm qua một số lỗi chính tả nào:

không bao giừo đi xem Quidditch "Giờ" nhe chưa!!

Thời gian cứ trôi đi lạnh lung Lạnh lùng chứ hả??
em hướnh mắt nhìn trời hướng chứ chị???

vẫn vô hồn như dnọ. phải chăng là "dạo nọ"???

Rồi,ngoài một số lỗi trên thì em không có phê bình gì cả.Giọng văn rất tốt,cảm xúc ổn vô cùng khiến em đọc mãi mà k dứt mắt ra dc :)) (chết tui!Bộ fic bà có keo con voi à??? :(( )

Rất cảm ơn vì đã post cho em đọc típ.Chờ chap sau nhe ;)

Thân mến yêu chị gái nhiều :-*

chuasonlam
Sun-23-08-2009, 09:49 PM
Hì hì.......vì đây là một fanfiction cho nên mình sẽ nhẹ tay nhá.
Nói gì thì nói, đây là một one shot right?? cho nên mình cho rằng bạn là một author rất dũng cảm. Viết về nhân vật yêu thích, về những câu chuyện tình lãng mạn của các nhân vật ấy thì phải nói là rất ít người viết one shot ( vì tình cảm dạt dào mà ). Việc thể hiện toàn bộ ý tưởng của mình qua một one shot cũng là một điều rất khó, phải nói là như thế!

Olivia Nederise
Mon-24-08-2009, 05:08 PM
Là bởi vì Draco muốn chốn tránh giợt mước mắt của Luna mà. Anh nhận ra Luna đã khóc vì anh, anh sợ. Mà bạn hôk đọc đoạn sau sao, hay đọc ùi mà chưa rõ?

Debby Stone
Tue-25-08-2009, 12:51 PM
Trăm phần trăm , trăm phần trăm , fic ngon nguyên chất trắm phần trăm ....Mỗi ngày mỗi ngày .

;)) mở màn bằng một tràng quảng cáo !!Hế hế.

Thứ nhất , đã đọc xong.Té ghế!!

Fic quá ngon , không chê được . Mà có muốn chê người ta cũng giành hết phần òi .

Thứ 2 , đọc xong . Ngồi tiu nghỉu . Khóc .

*??Khóc á ? Con gái như mình biết khóc sao??Xấu gái , không ai dỗ.*

Khóc là do các bạn học giỏi hơn mình , xinh hơn mình , lại còn viết fic ngon hơn mình .

Thứ 3 , Lần sau bạn Lu nhớ post dài dài và liền mạch nhá!! *Cười*

Olivia Nederise
Tue-25-08-2009, 10:28 PM
Uhm, rất cám ơn Dep vì đã rep một quả làm mình bất ngờ ( nhưng hôk ngã ghế đâu nha ). Dù sao cũng phải nói vs cả nhà là fic mình đang hoàn thiên, cũng sắp xong ùi, nếu mình chăm chỉ gõ thì vài ngày nữa là cả nhà sẽ được đọc. Nhưng đó là "nếu" vì thứ nhất, mình khá ngại gõ, đúng hơn là chẳng mấy khi độc chiếm được máy mà ngồi gõ được cho yên thân. Thứ hai, bài tập nhìu wa', phải tập trung làm bài trước, phải hôk cả nhà? Thứ ba, ngay cả bản viết tay mình cũng chưa hoàn thiện, tuy đã nghĩ ra kết từ đời thủa nào ùi, nên cả nhà cố đợi.

Nói vậy chứ mình rất cám ơn cả nhà đã quan tâm tới fic của mình. Mình sẽ cố chăm gõ để cả nhà sớm được đọc.

Review: Vẫn lâu đài cổ, năm năm rồi, trời vẫn mưa, và có một cô gái tóc vàng đang đứng đó, nơi bìa rừng...

Olivia Nederise
Thu-24-09-2009, 04:47 PM
Đó là lần đầu tôi bước xuống căn hầm rượu của nhà mình. Căn hầm tối được soi sáng bởi cây đũa phép của tôi. Và em ngồi đó, cả tay và chân đều bị trói. Em ngước mắt về phía phát ra tiếng động, mắt em bị bịt lại bằng một dải lụa đen. Rồi em quay đi trong yên lặng.

Tôi chính là người đề đạt ý kiến nhốt em ở đây. Bởi ở đây, tôi có thể gần em. Tôi có thể bảo vệ em khỏi lũ tử thần thực tử. Chắc chắn em sẽ bị bắt, vậy thì hơn hết, em nên bị giam cầm ở đây, ở gần tôi.

- Đừng lo, tôi sẽ bảo vệ em, Luna!

Em cười, nụ cười xé trái tim tôi.

- Vậy ra đây là phủ Malfoy nổi tiếng. Có vẻ như nhìn từ bên trong, nó tối hơn so với bên ngoài.

Tôi lặng im, và em cũng không nói nữa. Em lại quay mặt đi. Tôi phải làm gì cho em đây? Đưa em ra khỏi đây ư? Không được! Không phải tôi không muốn làm mà là tôi không có khả năng. Nơi này là nhà tôi, nhưng tôi không còn là chủ của nó nữa. Nếu có bất cứ việc gì xảy ra ở đây, nơi này sẽ thuộc quyền quản lý của Bellatrix . Chúa tể Hắc ám đã nói vậy, tôi biết làm sao?

Và rồi trong ánh sang mờ của cây đũa phép, tôi nhìn thấy một cây đinh. Không phải một cây đinh ma thuật, đó chỉ là một cây đinh cũ gỉ. Cây đinh tầm thường. “Một cây đinh tầm thường của Muggle có thể cát đứt được nhiều thứ”. Em đã từng nói như thế với một vẻ mặt vô cùng hào hứng. Tôi nhặt cây đinh lên, lưỡng lự rồi đặt nó vào lòng bàn tay em.

Tay em ngập ngừng rồi nắm lại. Em ngước lên, môi em khẽ nở nụ cười. Tôi muốn ôm em vào lòng, an ủi em. Tôi muốn giải thoát em khỏi nơi tù túng này…

Bước nhanh lên nhà, tôi không thể ở lại thêm nữa. Tôi hận mình vì đã không thể bảo vệ em. Tôi hiểu, ở bên tôi, em chỉ có thể bị cầm tù…

- Draco!- Em gọi tôi thật nhẹ.- Em tin anh,… mãi mãi…

Tôi đứng chôn chân tại chỗ.Em tin tôi? Sao em lại tin tôi? Trái tim băng giá của tôi như tìm lại được nhịp đập. Thật đơn giản. Em tin tôi. Chỉ vài tuần trước thôi, tôi nguyện đánh đổi tất cả để em tin tôi. Vậy mà giờ đây, em lại tin tôi, vô điều kiện.

Nơi cuối căn hầm, ánh sáng mờ mờ, tôi thấy bàn tay em siết nhẹ…

Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi…
_______________

Em quả là một cô bé ngu ngốc, em biết không? Sao em lại trở về đây, về chiến trường Hogward ác liệt này?

Tôi nhận ra mái tóc em, mái tóc vàng rối bời , nổi bật giữa đám đông, giữa những tia sáng của vô vàn lời nguyền đan xen.

Em cũng thấy tôi, em cười. nụ cươi em thật rạng rỡ, mà sao tôi thấy tim mình đau nhói. Bởi tôi nghe tiếng nói thật nhỏ, khi em vụt ngang tôi: “Em về đây để chiến đâu, vì tất cả, và vì anh…!”
_______________

Chúa tể Hắc ám ngã xuống. Em kéo tôi băng ngang sân trường, tới bìa rừng. Tôi chỉ yên lặng chạy theo em.

Tôi đang vui ư? Có lẽ. Bởi giờ tôi đã tự do.Tôi không phải nghe theo sự chỉ đạo của ai nữa. Tôi tự do. Tôi được nắm giữ cuộc sống của chính mình. “Tự do” hai chữ thật tuyệt diệu!...

Tự do ư? Tôi có tự do không khi tôi không được ở bên em? Xa em, mặt trời, không khí và cả sự sống đều không ở lại bên tôi.

Tại sao em lại đẩy tôi đi? Em là lo lắng cho tôi hay em không muốn bên tôi? Tôi muốn hỏi em thật nhiều. Rằng em có còn yêu tôi không? Rằng em có đợi tôi không? Và rằng liệu em sẽ vẫn yêu tôi? Nhưng tôi không nói được.

Bởi nếu tôi là em, tôi sẽ trả lời là không. Không lí gì em lại yêu, lại đợi một kẻ phải chạy trốn như tôi cả.

Tôi chỉ biết chạy, chạy khỏi em, khỏi cơn mưa, khỏi chính tôi…
_______________



Còn một đoạn nữa là end ùi. Mình đã viết xong, khỏng vài ngày nữa là post được. Mong cả nhà đọc và góp ý thoải mái nhé.

Draco_Manfoy
Fri-25-09-2009, 01:03 PM
Chị gái ơi !Cảm xúc chủ đạo vẫn là buồn nhẹ nhàng,sâu lắng,em thấy văn phong cũng khá mềm mại.Nhưng có vẻ như nó khá ngắn,tuy biết là chị viết theo mạch cảm xúc đứt đoạn nhưng mà tình tiết thế này liệu có đơn giản quá ko ???

Dù sao thì tình tiết cũng có cái được và có ý nghĩa,tình cảm tốt khiến người đọc dễ theo dõi,thu hút.Đoạn cuối là Luna kéo Draco chạy hay xua anh ta chạy ?? Em không hiểu đoạn đó lắm nhưng chắc là chắp vào cái chap đầu thì phải :-?

Khen chị một cái "Good" ;) Sẽ chờ chap kế,gõ từ từ thôi,ốm thì đừng có ti toe ra máy tính gõ fic nhe :D Cả chị và Debb yếu quá thể,ốm hết cả lũ :(

Olivia Nederise
Sun-27-09-2009, 03:56 PM
Năm năm rồi. Thời gian trôi nhanh quá, phải không,… em…?

Tôi trở về đây, sau năm năm. Vẫn lâu đài cổ, trời hôm nay vẫn mưa, cơn mưa bắt đầu của tôi và em…

Tôi đứng đây, từ ngọn đồi cao, trông lại cánh rừng. Mưa ướt tóc tôi, ướt áo tôi, giọt mưa rơi nhẹ nơi lòng bàn tay tôi hứng.

Năm năm rồi mà sao mưa vẫn vậy, và em cũng thế, vẫn mái tóc dài xõa như ánh trăng, ướt sũng. Em đứng đó, nơi bìa rừng.

Giờ đã là một thần sáng, em trở về đây dạy môn phòng chống nghệ thuật hắc ám. Năm năm rồi mà, em giờ đây đã thành đạt, còn tôi, tôi vẫn chỉ là một kẻ chạy trốn.

Em có biết không em, rằng bao tháng ngày qua tôi vẫn luôn hướng theo em, mọi nơi, mọi lúc.

Liệu em có biết tôi đã hạnh phúc thế nào khi được ngắm nhìn nụ cười em từ xa. Em có biết tôi đã vui thế nào khi nhìn những hạt mưa mùa hạ rơi, và em đưa tay hứng. Mưa nhẹ nhàng đọng lại nơi bàn tay em. Tôi vui, vì một phần nào đó trong tôi tin rằng em nhớ tới tôi. Điều đó thật tuyệt diệu.

Và tim tôi đau nhói khi thấy em trở về đây. Em là giáo viên và Longbotton cũng thế. Đã bao lần tôi thấy hai người sánh bước, ở hành lang, ở sân trường… Bên hắn, trông em thật vui vẻ. Em vẫn cười, mà sao nụ cười cứa vào tim tôi.

Tôi biết Longbotton đã yêu em từ lâu lắm. Hắn cũng như tôi, luôn hướng mắt về phía em, luôn mong muốn em cười. Nhưng hắn hơn tôi, bên hắn em cười nhiều hơn, và em không khóc.

Em đứng đó, một mình dưới mưa, và rồi em quay đầu. Longbotton tiến lại gần em , tay cầm một chiếc dù xám. Tôi không biết em đã nói gì, đã làm gì cả. Tôi chỉ có thể thấy, sau một lúc, Longbotton đã một mình quay trở lại.

Liệu tôi có được quyền hi vọng, tôi có nên hi vọng rằng em đã từ chối hắn, rằng em đứng đây là để đợi tôi không? Liệu tôi có nên hi vọng?

Ánh mắt em sượt qua nơi tôi, nhưng em không dừng lại. Em đã thấy tôi? Và em không muốn nhìn tôi chăng? Hay đơn giản là em không thể thấy được tôi qua màn mưa, trong bóng đêm này? Bởi khoảng cách giữa tôi và em là quá xa? Bởi tôi chỉ có thể đứng nhìn em bên ai đó trong suốt phần đời còn lại? Hay bởi từ lúc tôi bỏ chạy, ánh mắt em đã không còn giành cho tôi nữa?...

Em bỗng quay lưng, chạy thẳng vào khu rừng tăm tối, Rừng Cấm. Sao em lại chạy? Nơi đó, đó là nơi không nên tới… Tôi muốn nói to lên rằng em đừng chạy. Vì ở đó rất nguy hiểm! Vì, vì ở đó rất tối! Vì ở đó rất nhiều cây! Và…, và… vì ở đó, tôi không thể thấy em…!

Phải, ở đó tôi không thể thấy em. Nếu tôi chỉ có thể ngắm nhìn em từ xa thì tôi nguyện giành cả cuộc đời còn lại của mình để làm việc đó.

Có phải em cũng đã cảm thấy, cái cảm giác của tôi lúc này, vào đêm đó, đêm mưa của năm năm trước, khi bóng tôi mất hẳn sau những than cây cổ thụ? Phải chăng em đã thấy đau nhói nơi tim, em thấy như linh hồn mình mất đi một nửa? Thấy rằng cơn gió thổi qua không còn đem cái lạnh tới nữa, bởi con tim trống rỗng còn giá lạnh hơn. Và rằng giọt mưa chạm nhẹ lên làn da lạnh cóng không còn tạo ra cảm giác tê buốt như bị kim châm nữa, bởi con tim đã mang muôn vàn vết thương.

Dáng hình nhỏ bé của em nhanh chóng biến mất trong khu rừng tăm tối. Tôi muốn chạy theo em, tôi muốn níu em lại. Tôi muốn ôm em thật chặt trong vòng tay mình. Và chân tôi, vô thức, bước lên một bước.

“Bụp”

Một tiếng động nhỏ vang lên sau lưng tôi, tiếng động thường phát ra khi người ta độn thổ hay hiện hình ở đâu đó. Tôi cứng người. Sẽ là gì tiếp theo đây? Một đầu đũa phép ấn vào lưng kèm theo là giọng nói lạnh lùng: “Malfoy, anh bị bắt!” Và thế là tôi sẽ bị bắt, bị giam,… Có lẽ…

Không! Thứ chạm vào lưng tôi lúc này còn có sức mạnh níu giữ hơn thế. Đó là một mái tóc. Tôi biết mái tóc ấy màu vàng, vàng như ánh trăng… vàng như tóc tôi. Đầu em tựa vào vai tôi. Tay em vòng qua người tôi, siết chặt.

“Anh về rồi!” - Giọng em vang lên trong thinh không, thật nhẹ. Nhẹ tới nỗi tôi cảm giác gió có thể cuốn mất giọng nói của em. Nhẹ tới mức tôi không biết rằng đó là em hay là kí ức trong tôi lên tiếng.

Phải, tôi đã về. Về lâu đài cổ, về dưới mưa, về bên em. Tôi đã về với chính bản thân mình. Trong vòng tay em, tim tôi trở nên ấm nóng, linh hồn tôi liền lại như chưa bao giờ bị chia đôi.

Tôi phải làm gì đây? Ở lại ư? Liệu tôi có được chấp nhận? Nhưng nếu phải chọn, tôi quyết sẽ không chạy trốn nữa. Tôi đã quá mệt mỏi rồi. Giờ đây, tôi hiểu rằng, rời xa em, tôi sẽ chẳng còn lại gì cả. Không! Tôi sẽ không để em lại một lần nào nữa. Không! Không bao giờ!

Tôi phải nói gì với em đây? Cảm ơn em ư? Cảm ơn em vì vẫn chờ đợi tôi ngay cả khi tôi cũng không biết mình có đủ can đảm để trở về không. Cảm ơn em vì đã tìm thấy tôi, trong cơn mưa lạnh giá này , và đưa tôi trở về. Cảm ơn em vì đã ôm tôi trong vòng tay nhỏ bé, sưởi ấm tôi. Cảm ơn em vì đã yêu tôi.

Lặng yên, tôi và em đều không nói gì cả. Chỉ có tiếng mưa, mưa vẫn rơi đều, mưa ôm lấy tôi và em. Và tôi nhận ra, thật bất ngờ , rằng tôi phải nói gì. Thật đơn giản, đáng nhẽ tôi phải nghĩ ra điều này từ trước. Câu nói này, tôi nên nói từ lâu rồi, tôi biết cần phải nói câu ấy từ cái đêm trong bệnh thất. Hay cái đêm mưa trên tháp thiên văn. Tôi nên nói vào đêm bên rừng cấm của năm năm trước. Nhưng tôi đã không nói.

Có phải là quá muộn? Phải, đã rất muộn. Quá muộn để nói. Nhưng em vẫn cứ đợi. Đó là lí do em ở đây, bên tôi, lúc này. Và tôi, muộn còn hơn không, tôi không thể giữ câu nói ấy trong tim mình lâu hơn nữa.

Miệng tôi khẽ mở. Môi tôi lưỡng lự, và tôi nói:

“…”

Vai em run run. Em không đáp lại. Chỉ có vòng tay em là siết chặt hơn. Tôi biết nơi mắt em, giọt mưa mặn. Em khóc. Khóc vì đã đợi qua lâu để nghe câu nói này. Nhưng em không chờ đợi vô ích. Vì tôi biết em đã nghe rõ lời tôi nói, dù tôi nói thật nhỏ:

- Anh yêu em, Luna!


Mưa vẫn rơi


và anh đã hiểu


sau anh, em vẫn đợi


để nghe anh nói


một sự thật anh luôn giấu


Anh yêu em


Bây giờ


Và mãi mãi.




~.~.~. THE END.~.~.~

Cuối cùng thì cũng end được cái fic. Mệt wa' hà!!!

Cả nhà nhớ Rep cho em nghen. Thanks cả nhà vì đã lội hết nãy giờ để đọc dòng này.

Hermione_emma
Sun-27-09-2009, 06:57 PM
lãng mạn thế, bạn viết rất hay... nhưng tự hỏi sau này hai người sẽ như thế nào
Liệu Draco có phải sống kiếp chui nhủi mãi?
Liệu Luna có được hạnh phúc ???

Crookshanks
Sun-04-10-2009, 01:40 PM
Ôi chị ơi, chị viết hay quá.
Em còn chẳng biết là chị viết fic.
Bây giờ em gái mới đọc được fic của chị.
Không biết bao giờ văn của em mới bằng được văn chị nhỉ??? :((
Ôi thôi em đi tìm mấy fic khác của chị đây...

ronweasley
Fri-30-10-2009, 09:38 AM
Fic hay thật đấy
Cái kết cũng lãng mạn nữa
Nhưng mình cứ suy nghĩ mãi về kết cục

.:Sirius:.
Wed-11-08-2010, 09:30 AM
fic dễ thương quá :x
đọc khúc đầu thấy buồn nên mình đã nghĩ chắc là sẽ lại có 1 kết thúc buồn (hoặc mở) nhưng cái kết lại rất lãng mạn, rất ngọt ngào :x
có lẽ trong fic này tính cách Draco có hơi khác so với nguyên tác và những fic khác mình đã đọc nhưng mình lại thích 1 Draco như thế này hơn, còn Luna thì thì sâu sắc và đáng yêu, trong các cặp đôi thì mình thích cặp này nhất :)
bạn Olivia viết hay quá, chắc phải tìm thêm những fic khác của bạn đọc thêm ^^

Renessme
Thu-26-08-2010, 01:41 PM
hai con người ấy như phần bù cho nhau
liệu họ có hạnh phúc ko nhỉ?
bạn viết hay lắm!
thật ngưỡng mộ :x