thỏ ngốc
Fri-17-07-2009, 06:45 PM
:))
hứa để cho em mot post nhưng giờ k có việc gì làm nên tự mình post luôn :">
*báo trc àh nha, fic này nó rất điên*
*và nhảm nữa =.=*
*báo lại lần nữa nghen, ai cũng cần phải bình tĩnh khi đọc cái fic điên loạn này... nó rất điên :))
Mà k phải Harmony thì tốt nhất là bạn đừng vào kẻo lại tăng song :))
Mình ghét bạn Ginny mà :">
Tại bạn í... :">*
Author: thỏ ngốc (tớ ;)))
Genre: humor (mặc dù tớ ko có năng khiếu vik kiểu này :)))
Rating: chắc k có cảnh gì đâu :">, tớ trong sáng có thừa mừ :">. 6+ là okie :))
Summary: Sau cuộc chiến, Harry và Hermione trở về trường để hoàn tất chương trình 7 năm học. Với sự "làm phiền" của Ginny, biến mất ko tăm tích của Ron, mọi thứ ko dễ chịu như các năm trc. Bạn Hermione sẽ làm gì ;))
.
.
.
-------------------------------------
Sau cuộc chiến với Voldermort, chúng tôi quay trở về Hogwart để học lại năm thứ 7, đáng lẽ Ron cũng học nhưng anh chàng lại bảo rằng thấy chán ngán với những bài thi. Cũng chẳng trách, dù sao thì cậu ta cũng nắm chắc cái bằng làm thân sáng rồi, từ đây cho đến khi 20 tuổi hoặc có thể kết thúc sớm kì nghỉ của mình nếu muốn, cậu ta có thể xin vào Bộ để hành nghề bất cứ lúc nào.
Harry thì đồng ý với tôi là cần học thêm một năm nữa, mặc dù, thành thật mà nói, ngoài điểm thấp môn Độc Dược và Lịch Sử Phép Thuật có thể khiến cho anh chàng khó kiếm được thành tích xuất sắc (dù tất nhiên, điều này đã được chứng minh) còn theo tôi, anh ta chỉ muốn tìm cách gần gũi cô bé tóc đỏ nhà Weasley thêm “năm chót” mà thôi.
Sau lần gặp cuối cùng kể từ chúng tôi chia tay nhau ở Sân ga 93/4 thì Ron hoàn toàn không hề gửi bất cứ một bức thư nào cho tôi cả. Hay cho chức danh mỹ miều “bạn gái” của mình, chán nản, tôi chẳng muốn nói tới, có thể, trong một lúc bốc đồng hoặc thời kì hooc-môn quá cao không thể kiềm chế mà trong năm học thứ 6, chúng tôi dường như rơi vào tình trạng “cần nhau” chứ không “yêu nhau”.
Hai tháng không liên lạc đủ để chứng minh, không có tôi, Ron vẫn sống tốt – qua lời kể Ginny – cậu ta đang hú hí trong men say chiến thắng của mình và thi thoảng lại đến Tiệm Giỡn – tất nhiên là vẫn theo lời của Ginny – giúp đỡ anh trai mình trong việc buôn bán và quảng cáo sản phẩm.
Tôi tự hỏi, nếu anh ta dư dả thời gian đến thế thì tại sao anh ta không viết có tôi được một bức thư vài dòng. 6 năm làm bạn thân, 1 năm vào sinh ra tử, 2 năm lẻ 2 tháng “yêu” nhau, chừng đó mà không đủ để thành một lí do cho anh ta viết một bức thư cho tôi sao?
Chán, không nói về vấn đề này nữa, quay lại với hiện tại.
Kết thúc một cuộc chiến, mọi việc dường như nhanh chóng đi vào quỹ đạo nhanh hơn tôi tưởng, như mọi năm tôi cũng nhanh chóng thích nghi, trừ một việc.
- Harry àh, câu thần chú này đọc như thế nào? Em không biết mình có nhấn nhầm âm ở phần không, em đọc mãi mà chẳng thấy có gì xuất hiện cả.
“Nếu em để ý tập trung hơn về âm điệu và để suy nghĩ về sự kêt quả của câu thần chú hơn tý nữa thì mọi việc sẽ khá hơn thay vì em cứ chăm chăm băn khoăn giọng điệu của mình khi ấy có thanh thót hay không, em yêu ạh.”
- Harry àh, em không có vấn đề gì không, em chẳng thể nghĩ ra một hình ảnh hay kí ức nào vui vẻ cả, anh có thể giúp em tạo ra một cái gì đó không?
“Em có thể tạo ra bất cứ lúc nào em muốn mà em yêu, cần gì phải hỏi… như cái cách em vẫn thường làm thôi… hay đối với em, lúc ấy, nó-thật-sự-không-hề-vui-vẻ?”
- Harry àh, chúng ta có thể luyện Quitdict cùng nhau chứ, em cảm thấy rất phấn khích khi tưởng tượng có thể bay cùng anh!
“chị từng bay với anh ta một lần, và chị chân thành khuyên em, không hề thú vị chút nào với việc ngồi đằng sau cái lưng đó đâu”
- Harry àh, anh học cùng em nhé, có đôi chỗ em không hiểu
“Cô gái hot-girl học giỏi xinh xắn nhất trường lại có chỗ gì không hiểu chứ? Hổng lẽ em không biết cách làm quen với con Bằng Mã như Harry?”
Dù đó là những điều khi tôi “phải” nghe thì tôi luôn muốn nói nhỏ nhẹ vào mặt cô em gái thân yêu như thế nhưng tất nhiên là tôi không thể. Đó là vấn đề duy nhất, nếu không tính đến việc luôn “được” săm soi mọi lúc mọi nơi và “được” nghe những lời xì xầm xung quanh sau cuộc chiến, khiến hiện tại, sau 2 tháng lẻ vài ngày, tôi vẫn chưa thích nghi được.
Việc Ginny luôn bên cạnh Harry là chuyện bình thường, nhưng nó bất bình thường ở chỗ, Harry luôn ở bên cạnh tôi, kẻ đồng trang đồng lứa với cậu ta duy nhất trong cái trường này. Vậy nên, điều đó có nghĩa, khi Ginny xúm xít bên cạnh Harry thì tôi trở thành một kẻ kì đà, đó là lúc tôi cảm thấy vui vẻ tôi còn lý trí để thông cảm cho họ vì sự xa cách suốt 1 năm của họ, còn lúc khó chịu, chính cái tên chết tiệt mang họ Potter và hot-girl của trường, Ginny, khiến cho tôi cảm thấy rất bức bối và bị làm phiền kinh khủng. Đ
ó là chưa kể, khi tôi đang mang chút tâm trạng buồn bã vì thiếu bạn bè, “người-được-gọi-là-người-yêu” thì không (thèm) hỏi thăm tới, “được” vây quanh bởi những con mắt hiếu kì, chỉ muốn chăm chăm vào bài vở để qua một năm học, thì họ làm “cái trò đó” trước mặt tôi.
- Hai người có thể ngừng cái trò đó trước mặt tôi và kiếm một nơi khác thú vị hơn ngoài thư viện được không? – tôi cằn nhằn
- Úi, em xin lỗi nếu làm phiền đến chị - Ginny cười, thở hổn hển (khổ cho mấy bạn đầu đen đang nghĩ bậy =))) phải công nhận là con bé xinh thật – chị có thể sử dụng bùa chắn âm thanh mà thầy vừa dạy hồi sáng nếu chị thấy phiền mà.
Thế đấy! Mà con người đâu chỉ có tai, mắt nữa chi? Chốc chốc ngước lên cho đỡ mỏi cổ hoặc đưa mắt ra khỏi vị trí khác ngoại trừ quyển sách trước mặt thì… Khỉ thật, kiểu này thì thà tôi mua vài quyển sách để nhà rồi tự học còn hơn là “được” coi “phim” miễn phí về “cuộc sống riêng tư” của “người hùng” sau trận chiến thế này.
Với những rắc rối kể trên thì trừ những tiết học, đúng là cuộc sống trong trường Hogwart vào năm cuối không thú vị như tôi vẫn tưởng. Harry thì khoảng 50%, tôi đoán sau kinh nghiệm làm bạn thân với cậu ta không hứng thú mấy với cái trò của Ginny kéo cậu vào, ở một mặt nào đó, tôi nghĩ, cậu ta chán. Nhiều quá thì chán. Hình như Ginny đang lặp lại sai lầm cũ của mình ở những năm trước. Tôi nghĩ sau năm lớp 6, con bé hẳn phải rút kinh nghiệm và làm khá hơn.
Sau khi rời khỏi lớp Muggle học để trở về phòng sinh hoạt chung, chẳng qua là Harry thiếu cái gọi là cẩn thận và tỉ mỉ còn Ginny thì dường như không quan tâm nên việc họ cãi nhau ở góc khuất sau cầu thang là việc ban ngày ban mặt, dù không muốn, tôi vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người.
- Anh chán lắm rồi, đừng có bám theo anh mọi lúc mọi nơi như thế chứ. Sáng, trưa, chiều, tối. Học một trường, chung một lớp, cùng một nhà, trừ khi hai phòng nam và nữ được sát nhập làm một, anh không biết anh có phải ngủ chung một phòng với em không.
Ha ha, đúng như tôi đoán, cậu ta chán với cái món ăn với quá nhiều gia vị mang tên “quá nhiều”.
Ah... sao tôi lại cười nhỉ =.=.... Chắc là do tôi mừng vì đoán trúng.
Chắc thế!
Chắc chắn thế.
- Sao anh lại nói thế! Em chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi mà.
- Đó là chưa kể em luôn đến thư viện để mà…. Anh cần có thời gian để học chứ.
- Đằng nào sớm muộn gì anh cũng là thần sáng rồi cơ mà… - Ginny nói, hơi mang vẻ khinh thường
- Anh cảm thấy khá mệt mỏi. Chúng ta thử vài ngày không gặp nhau đi. Trừ giờ học hay vô tình gặp nhau, anh muốn tạm thời em đừng tìm anh nữa. Anh muốn được yên tĩnh và có chút không gian riêng tư.
- Không gian riêng tư để làm gì cơ chứ! Em làm phiền anh sao?
Lấy cặp mắt kiếng, bóp trán thở dài tìm câu trả lời. Sau khi suy nghĩ ít phút, Harry đáp gọn:
- Ừh. – rồi sau đó, cậu ta quay nhanh đi.
- Em sai cái gì chứ! Chẳng lẽ là… – Ginny gào lên uất ức. Cứ như là bao ấm ức bấy lâu bây giờ bộc phát vậy.
- Anh đã từng nói rồi đấy, đừng để anh nhắc lại, đừng lôi cô ấy vào cuộc. – Harry nhanh chóng ngắt lời – Chẳng qua anh cảm thấy bức bối và cần một khoảng lặng. Chẳng liên quan đến ai cả. – nói rồi cậu ta tiếp tục đi. Để mặc, Ginny đang ngồi xuống khóc lóc đằng sau.
Đến khi Harry đi hút thì Ginny vẫn còn ngồi khóc, điều này làm tôi không thể không ra mặt. Àh mà quên mất, nếu mà con bé biết tôi vừa nghe cuộc đối thoại của nó thì nó sẽ khó xử.
(to be cont....)
hứa để cho em mot post nhưng giờ k có việc gì làm nên tự mình post luôn :">
*báo trc àh nha, fic này nó rất điên*
*và nhảm nữa =.=*
*báo lại lần nữa nghen, ai cũng cần phải bình tĩnh khi đọc cái fic điên loạn này... nó rất điên :))
Mà k phải Harmony thì tốt nhất là bạn đừng vào kẻo lại tăng song :))
Mình ghét bạn Ginny mà :">
Tại bạn í... :">*
Author: thỏ ngốc (tớ ;)))
Genre: humor (mặc dù tớ ko có năng khiếu vik kiểu này :)))
Rating: chắc k có cảnh gì đâu :">, tớ trong sáng có thừa mừ :">. 6+ là okie :))
Summary: Sau cuộc chiến, Harry và Hermione trở về trường để hoàn tất chương trình 7 năm học. Với sự "làm phiền" của Ginny, biến mất ko tăm tích của Ron, mọi thứ ko dễ chịu như các năm trc. Bạn Hermione sẽ làm gì ;))
.
.
.
-------------------------------------
Sau cuộc chiến với Voldermort, chúng tôi quay trở về Hogwart để học lại năm thứ 7, đáng lẽ Ron cũng học nhưng anh chàng lại bảo rằng thấy chán ngán với những bài thi. Cũng chẳng trách, dù sao thì cậu ta cũng nắm chắc cái bằng làm thân sáng rồi, từ đây cho đến khi 20 tuổi hoặc có thể kết thúc sớm kì nghỉ của mình nếu muốn, cậu ta có thể xin vào Bộ để hành nghề bất cứ lúc nào.
Harry thì đồng ý với tôi là cần học thêm một năm nữa, mặc dù, thành thật mà nói, ngoài điểm thấp môn Độc Dược và Lịch Sử Phép Thuật có thể khiến cho anh chàng khó kiếm được thành tích xuất sắc (dù tất nhiên, điều này đã được chứng minh) còn theo tôi, anh ta chỉ muốn tìm cách gần gũi cô bé tóc đỏ nhà Weasley thêm “năm chót” mà thôi.
Sau lần gặp cuối cùng kể từ chúng tôi chia tay nhau ở Sân ga 93/4 thì Ron hoàn toàn không hề gửi bất cứ một bức thư nào cho tôi cả. Hay cho chức danh mỹ miều “bạn gái” của mình, chán nản, tôi chẳng muốn nói tới, có thể, trong một lúc bốc đồng hoặc thời kì hooc-môn quá cao không thể kiềm chế mà trong năm học thứ 6, chúng tôi dường như rơi vào tình trạng “cần nhau” chứ không “yêu nhau”.
Hai tháng không liên lạc đủ để chứng minh, không có tôi, Ron vẫn sống tốt – qua lời kể Ginny – cậu ta đang hú hí trong men say chiến thắng của mình và thi thoảng lại đến Tiệm Giỡn – tất nhiên là vẫn theo lời của Ginny – giúp đỡ anh trai mình trong việc buôn bán và quảng cáo sản phẩm.
Tôi tự hỏi, nếu anh ta dư dả thời gian đến thế thì tại sao anh ta không viết có tôi được một bức thư vài dòng. 6 năm làm bạn thân, 1 năm vào sinh ra tử, 2 năm lẻ 2 tháng “yêu” nhau, chừng đó mà không đủ để thành một lí do cho anh ta viết một bức thư cho tôi sao?
Chán, không nói về vấn đề này nữa, quay lại với hiện tại.
Kết thúc một cuộc chiến, mọi việc dường như nhanh chóng đi vào quỹ đạo nhanh hơn tôi tưởng, như mọi năm tôi cũng nhanh chóng thích nghi, trừ một việc.
- Harry àh, câu thần chú này đọc như thế nào? Em không biết mình có nhấn nhầm âm ở phần không, em đọc mãi mà chẳng thấy có gì xuất hiện cả.
“Nếu em để ý tập trung hơn về âm điệu và để suy nghĩ về sự kêt quả của câu thần chú hơn tý nữa thì mọi việc sẽ khá hơn thay vì em cứ chăm chăm băn khoăn giọng điệu của mình khi ấy có thanh thót hay không, em yêu ạh.”
- Harry àh, em không có vấn đề gì không, em chẳng thể nghĩ ra một hình ảnh hay kí ức nào vui vẻ cả, anh có thể giúp em tạo ra một cái gì đó không?
“Em có thể tạo ra bất cứ lúc nào em muốn mà em yêu, cần gì phải hỏi… như cái cách em vẫn thường làm thôi… hay đối với em, lúc ấy, nó-thật-sự-không-hề-vui-vẻ?”
- Harry àh, chúng ta có thể luyện Quitdict cùng nhau chứ, em cảm thấy rất phấn khích khi tưởng tượng có thể bay cùng anh!
“chị từng bay với anh ta một lần, và chị chân thành khuyên em, không hề thú vị chút nào với việc ngồi đằng sau cái lưng đó đâu”
- Harry àh, anh học cùng em nhé, có đôi chỗ em không hiểu
“Cô gái hot-girl học giỏi xinh xắn nhất trường lại có chỗ gì không hiểu chứ? Hổng lẽ em không biết cách làm quen với con Bằng Mã như Harry?”
Dù đó là những điều khi tôi “phải” nghe thì tôi luôn muốn nói nhỏ nhẹ vào mặt cô em gái thân yêu như thế nhưng tất nhiên là tôi không thể. Đó là vấn đề duy nhất, nếu không tính đến việc luôn “được” săm soi mọi lúc mọi nơi và “được” nghe những lời xì xầm xung quanh sau cuộc chiến, khiến hiện tại, sau 2 tháng lẻ vài ngày, tôi vẫn chưa thích nghi được.
Việc Ginny luôn bên cạnh Harry là chuyện bình thường, nhưng nó bất bình thường ở chỗ, Harry luôn ở bên cạnh tôi, kẻ đồng trang đồng lứa với cậu ta duy nhất trong cái trường này. Vậy nên, điều đó có nghĩa, khi Ginny xúm xít bên cạnh Harry thì tôi trở thành một kẻ kì đà, đó là lúc tôi cảm thấy vui vẻ tôi còn lý trí để thông cảm cho họ vì sự xa cách suốt 1 năm của họ, còn lúc khó chịu, chính cái tên chết tiệt mang họ Potter và hot-girl của trường, Ginny, khiến cho tôi cảm thấy rất bức bối và bị làm phiền kinh khủng. Đ
ó là chưa kể, khi tôi đang mang chút tâm trạng buồn bã vì thiếu bạn bè, “người-được-gọi-là-người-yêu” thì không (thèm) hỏi thăm tới, “được” vây quanh bởi những con mắt hiếu kì, chỉ muốn chăm chăm vào bài vở để qua một năm học, thì họ làm “cái trò đó” trước mặt tôi.
- Hai người có thể ngừng cái trò đó trước mặt tôi và kiếm một nơi khác thú vị hơn ngoài thư viện được không? – tôi cằn nhằn
- Úi, em xin lỗi nếu làm phiền đến chị - Ginny cười, thở hổn hển (khổ cho mấy bạn đầu đen đang nghĩ bậy =))) phải công nhận là con bé xinh thật – chị có thể sử dụng bùa chắn âm thanh mà thầy vừa dạy hồi sáng nếu chị thấy phiền mà.
Thế đấy! Mà con người đâu chỉ có tai, mắt nữa chi? Chốc chốc ngước lên cho đỡ mỏi cổ hoặc đưa mắt ra khỏi vị trí khác ngoại trừ quyển sách trước mặt thì… Khỉ thật, kiểu này thì thà tôi mua vài quyển sách để nhà rồi tự học còn hơn là “được” coi “phim” miễn phí về “cuộc sống riêng tư” của “người hùng” sau trận chiến thế này.
Với những rắc rối kể trên thì trừ những tiết học, đúng là cuộc sống trong trường Hogwart vào năm cuối không thú vị như tôi vẫn tưởng. Harry thì khoảng 50%, tôi đoán sau kinh nghiệm làm bạn thân với cậu ta không hứng thú mấy với cái trò của Ginny kéo cậu vào, ở một mặt nào đó, tôi nghĩ, cậu ta chán. Nhiều quá thì chán. Hình như Ginny đang lặp lại sai lầm cũ của mình ở những năm trước. Tôi nghĩ sau năm lớp 6, con bé hẳn phải rút kinh nghiệm và làm khá hơn.
Sau khi rời khỏi lớp Muggle học để trở về phòng sinh hoạt chung, chẳng qua là Harry thiếu cái gọi là cẩn thận và tỉ mỉ còn Ginny thì dường như không quan tâm nên việc họ cãi nhau ở góc khuất sau cầu thang là việc ban ngày ban mặt, dù không muốn, tôi vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người.
- Anh chán lắm rồi, đừng có bám theo anh mọi lúc mọi nơi như thế chứ. Sáng, trưa, chiều, tối. Học một trường, chung một lớp, cùng một nhà, trừ khi hai phòng nam và nữ được sát nhập làm một, anh không biết anh có phải ngủ chung một phòng với em không.
Ha ha, đúng như tôi đoán, cậu ta chán với cái món ăn với quá nhiều gia vị mang tên “quá nhiều”.
Ah... sao tôi lại cười nhỉ =.=.... Chắc là do tôi mừng vì đoán trúng.
Chắc thế!
Chắc chắn thế.
- Sao anh lại nói thế! Em chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi mà.
- Đó là chưa kể em luôn đến thư viện để mà…. Anh cần có thời gian để học chứ.
- Đằng nào sớm muộn gì anh cũng là thần sáng rồi cơ mà… - Ginny nói, hơi mang vẻ khinh thường
- Anh cảm thấy khá mệt mỏi. Chúng ta thử vài ngày không gặp nhau đi. Trừ giờ học hay vô tình gặp nhau, anh muốn tạm thời em đừng tìm anh nữa. Anh muốn được yên tĩnh và có chút không gian riêng tư.
- Không gian riêng tư để làm gì cơ chứ! Em làm phiền anh sao?
Lấy cặp mắt kiếng, bóp trán thở dài tìm câu trả lời. Sau khi suy nghĩ ít phút, Harry đáp gọn:
- Ừh. – rồi sau đó, cậu ta quay nhanh đi.
- Em sai cái gì chứ! Chẳng lẽ là… – Ginny gào lên uất ức. Cứ như là bao ấm ức bấy lâu bây giờ bộc phát vậy.
- Anh đã từng nói rồi đấy, đừng để anh nhắc lại, đừng lôi cô ấy vào cuộc. – Harry nhanh chóng ngắt lời – Chẳng qua anh cảm thấy bức bối và cần một khoảng lặng. Chẳng liên quan đến ai cả. – nói rồi cậu ta tiếp tục đi. Để mặc, Ginny đang ngồi xuống khóc lóc đằng sau.
Đến khi Harry đi hút thì Ginny vẫn còn ngồi khóc, điều này làm tôi không thể không ra mặt. Àh mà quên mất, nếu mà con bé biết tôi vừa nghe cuộc đối thoại của nó thì nó sẽ khó xử.
(to be cont....)