PDA

View Full Version : [Harmony] Sau cuộc chiến


thỏ ngốc
Fri-17-07-2009, 06:45 PM
:))

hứa để cho em mot post nhưng giờ k có việc gì làm nên tự mình post luôn :">

*báo trc àh nha, fic này nó rất điên*

*và nhảm nữa =.=*

*báo lại lần nữa nghen, ai cũng cần phải bình tĩnh khi đọc cái fic điên loạn này... nó rất điên :))

Mà k phải Harmony thì tốt nhất là bạn đừng vào kẻo lại tăng song :))

Mình ghét bạn Ginny mà :">

Tại bạn í... :">*


Author: thỏ ngốc (tớ ;)))

Genre: humor (mặc dù tớ ko có năng khiếu vik kiểu này :)))

Rating: chắc k có cảnh gì đâu :">, tớ trong sáng có thừa mừ :">. 6+ là okie :))

Summary: Sau cuộc chiến, Harry và Hermione trở về trường để hoàn tất chương trình 7 năm học. Với sự "làm phiền" của Ginny, biến mất ko tăm tích của Ron, mọi thứ ko dễ chịu như các năm trc. Bạn Hermione sẽ làm gì ;))
.
.
.


-------------------------------------

Sau cuộc chiến với Voldermort, chúng tôi quay trở về Hogwart để học lại năm thứ 7, đáng lẽ Ron cũng học nhưng anh chàng lại bảo rằng thấy chán ngán với những bài thi. Cũng chẳng trách, dù sao thì cậu ta cũng nắm chắc cái bằng làm thân sáng rồi, từ đây cho đến khi 20 tuổi hoặc có thể kết thúc sớm kì nghỉ của mình nếu muốn, cậu ta có thể xin vào Bộ để hành nghề bất cứ lúc nào.

Harry thì đồng ý với tôi là cần học thêm một năm nữa, mặc dù, thành thật mà nói, ngoài điểm thấp môn Độc Dược và Lịch Sử Phép Thuật có thể khiến cho anh chàng khó kiếm được thành tích xuất sắc (dù tất nhiên, điều này đã được chứng minh) còn theo tôi, anh ta chỉ muốn tìm cách gần gũi cô bé tóc đỏ nhà Weasley thêm “năm chót” mà thôi.

Sau lần gặp cuối cùng kể từ chúng tôi chia tay nhau ở Sân ga 93/4 thì Ron hoàn toàn không hề gửi bất cứ một bức thư nào cho tôi cả. Hay cho chức danh mỹ miều “bạn gái” của mình, chán nản, tôi chẳng muốn nói tới, có thể, trong một lúc bốc đồng hoặc thời kì hooc-môn quá cao không thể kiềm chế mà trong năm học thứ 6, chúng tôi dường như rơi vào tình trạng “cần nhau” chứ không “yêu nhau”.

Hai tháng không liên lạc đủ để chứng minh, không có tôi, Ron vẫn sống tốt – qua lời kể Ginny – cậu ta đang hú hí trong men say chiến thắng của mình và thi thoảng lại đến Tiệm Giỡn – tất nhiên là vẫn theo lời của Ginny – giúp đỡ anh trai mình trong việc buôn bán và quảng cáo sản phẩm.

Tôi tự hỏi, nếu anh ta dư dả thời gian đến thế thì tại sao anh ta không viết có tôi được một bức thư vài dòng. 6 năm làm bạn thân, 1 năm vào sinh ra tử, 2 năm lẻ 2 tháng “yêu” nhau, chừng đó mà không đủ để thành một lí do cho anh ta viết một bức thư cho tôi sao?

Chán, không nói về vấn đề này nữa, quay lại với hiện tại.

Kết thúc một cuộc chiến, mọi việc dường như nhanh chóng đi vào quỹ đạo nhanh hơn tôi tưởng, như mọi năm tôi cũng nhanh chóng thích nghi, trừ một việc.

- Harry àh, câu thần chú này đọc như thế nào? Em không biết mình có nhấn nhầm âm ở phần không, em đọc mãi mà chẳng thấy có gì xuất hiện cả.

“Nếu em để ý tập trung hơn về âm điệu và để suy nghĩ về sự kêt quả của câu thần chú hơn tý nữa thì mọi việc sẽ khá hơn thay vì em cứ chăm chăm băn khoăn giọng điệu của mình khi ấy có thanh thót hay không, em yêu ạh.”

- Harry àh, em không có vấn đề gì không, em chẳng thể nghĩ ra một hình ảnh hay kí ức nào vui vẻ cả, anh có thể giúp em tạo ra một cái gì đó không?

“Em có thể tạo ra bất cứ lúc nào em muốn mà em yêu, cần gì phải hỏi… như cái cách em vẫn thường làm thôi… hay đối với em, lúc ấy, nó-thật-sự-không-hề-vui-vẻ?”

- Harry àh, chúng ta có thể luyện Quitdict cùng nhau chứ, em cảm thấy rất phấn khích khi tưởng tượng có thể bay cùng anh!

“chị từng bay với anh ta một lần, và chị chân thành khuyên em, không hề thú vị chút nào với việc ngồi đằng sau cái lưng đó đâu”

- Harry àh, anh học cùng em nhé, có đôi chỗ em không hiểu

“Cô gái hot-girl học giỏi xinh xắn nhất trường lại có chỗ gì không hiểu chứ? Hổng lẽ em không biết cách làm quen với con Bằng Mã như Harry?”

Dù đó là những điều khi tôi “phải” nghe thì tôi luôn muốn nói nhỏ nhẹ vào mặt cô em gái thân yêu như thế nhưng tất nhiên là tôi không thể. Đó là vấn đề duy nhất, nếu không tính đến việc luôn “được” săm soi mọi lúc mọi nơi và “được” nghe những lời xì xầm xung quanh sau cuộc chiến, khiến hiện tại, sau 2 tháng lẻ vài ngày, tôi vẫn chưa thích nghi được.

Việc Ginny luôn bên cạnh Harry là chuyện bình thường, nhưng nó bất bình thường ở chỗ, Harry luôn ở bên cạnh tôi, kẻ đồng trang đồng lứa với cậu ta duy nhất trong cái trường này. Vậy nên, điều đó có nghĩa, khi Ginny xúm xít bên cạnh Harry thì tôi trở thành một kẻ kì đà, đó là lúc tôi cảm thấy vui vẻ tôi còn lý trí để thông cảm cho họ vì sự xa cách suốt 1 năm của họ, còn lúc khó chịu, chính cái tên chết tiệt mang họ Potter và hot-girl của trường, Ginny, khiến cho tôi cảm thấy rất bức bối và bị làm phiền kinh khủng. Đ

ó là chưa kể, khi tôi đang mang chút tâm trạng buồn bã vì thiếu bạn bè, “người-được-gọi-là-người-yêu” thì không (thèm) hỏi thăm tới, “được” vây quanh bởi những con mắt hiếu kì, chỉ muốn chăm chăm vào bài vở để qua một năm học, thì họ làm “cái trò đó” trước mặt tôi.

- Hai người có thể ngừng cái trò đó trước mặt tôi và kiếm một nơi khác thú vị hơn ngoài thư viện được không? – tôi cằn nhằn

- Úi, em xin lỗi nếu làm phiền đến chị - Ginny cười, thở hổn hển (khổ cho mấy bạn đầu đen đang nghĩ bậy =))) phải công nhận là con bé xinh thật – chị có thể sử dụng bùa chắn âm thanh mà thầy vừa dạy hồi sáng nếu chị thấy phiền mà.

Thế đấy! Mà con người đâu chỉ có tai, mắt nữa chi? Chốc chốc ngước lên cho đỡ mỏi cổ hoặc đưa mắt ra khỏi vị trí khác ngoại trừ quyển sách trước mặt thì… Khỉ thật, kiểu này thì thà tôi mua vài quyển sách để nhà rồi tự học còn hơn là “được” coi “phim” miễn phí về “cuộc sống riêng tư” của “người hùng” sau trận chiến thế này.

Với những rắc rối kể trên thì trừ những tiết học, đúng là cuộc sống trong trường Hogwart vào năm cuối không thú vị như tôi vẫn tưởng. Harry thì khoảng 50%, tôi đoán sau kinh nghiệm làm bạn thân với cậu ta không hứng thú mấy với cái trò của Ginny kéo cậu vào, ở một mặt nào đó, tôi nghĩ, cậu ta chán. Nhiều quá thì chán. Hình như Ginny đang lặp lại sai lầm cũ của mình ở những năm trước. Tôi nghĩ sau năm lớp 6, con bé hẳn phải rút kinh nghiệm và làm khá hơn.

Sau khi rời khỏi lớp Muggle học để trở về phòng sinh hoạt chung, chẳng qua là Harry thiếu cái gọi là cẩn thận và tỉ mỉ còn Ginny thì dường như không quan tâm nên việc họ cãi nhau ở góc khuất sau cầu thang là việc ban ngày ban mặt, dù không muốn, tôi vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người.

- Anh chán lắm rồi, đừng có bám theo anh mọi lúc mọi nơi như thế chứ. Sáng, trưa, chiều, tối. Học một trường, chung một lớp, cùng một nhà, trừ khi hai phòng nam và nữ được sát nhập làm một, anh không biết anh có phải ngủ chung một phòng với em không.

Ha ha, đúng như tôi đoán, cậu ta chán với cái món ăn với quá nhiều gia vị mang tên “quá nhiều”.

Ah... sao tôi lại cười nhỉ =.=.... Chắc là do tôi mừng vì đoán trúng.

Chắc thế!

Chắc chắn thế.

- Sao anh lại nói thế! Em chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi mà.

- Đó là chưa kể em luôn đến thư viện để mà…. Anh cần có thời gian để học chứ.

- Đằng nào sớm muộn gì anh cũng là thần sáng rồi cơ mà… - Ginny nói, hơi mang vẻ khinh thường

- Anh cảm thấy khá mệt mỏi. Chúng ta thử vài ngày không gặp nhau đi. Trừ giờ học hay vô tình gặp nhau, anh muốn tạm thời em đừng tìm anh nữa. Anh muốn được yên tĩnh và có chút không gian riêng tư.

- Không gian riêng tư để làm gì cơ chứ! Em làm phiền anh sao?

Lấy cặp mắt kiếng, bóp trán thở dài tìm câu trả lời. Sau khi suy nghĩ ít phút, Harry đáp gọn:

- Ừh. – rồi sau đó, cậu ta quay nhanh đi.

- Em sai cái gì chứ! Chẳng lẽ là… – Ginny gào lên uất ức. Cứ như là bao ấm ức bấy lâu bây giờ bộc phát vậy.

- Anh đã từng nói rồi đấy, đừng để anh nhắc lại, đừng lôi cô ấy vào cuộc. – Harry nhanh chóng ngắt lời – Chẳng qua anh cảm thấy bức bối và cần một khoảng lặng. Chẳng liên quan đến ai cả. – nói rồi cậu ta tiếp tục đi. Để mặc, Ginny đang ngồi xuống khóc lóc đằng sau.

Đến khi Harry đi hút thì Ginny vẫn còn ngồi khóc, điều này làm tôi không thể không ra mặt. Àh mà quên mất, nếu mà con bé biết tôi vừa nghe cuộc đối thoại của nó thì nó sẽ khó xử.

(to be cont....)

harmony
Fri-17-07-2009, 07:33 PM
tờ em tem :))
:))
:))
:))
Đọc rồi đọc lại
HIểu
vẫn khùng
:))
=))
Post tiêp đi ss
Mà rảnh hoài sao k thấy post típ SCC vs cả lLL bên Dan vậy?
Tìm được cái vỉ nướng với khẩu tiểu liên ròy nà

love_dan_4ever
Fri-17-07-2009, 09:10 PM
hô hô, Thỏ qua đây post đấy à, định làm nhiễu loạn bên nì lun á ?

thì họ làm “cái trò đó” trước mặt tôi.

- Hai người có thể ngừng cái trò đó trước mặt tôi và kiếm một nơi khác thú vị hơn ngoài thư viện được không? – tôi cằn nhằn

- Úi, em xin lỗi nếu làm phiền đến chị - Ginny cười, thở hổn hển (khổ cho mấy bạn đầu đen đang nghĩ bậy =))) phải công nhận là con bé xinh thật – chị có thể sử dụng bùa chắn âm thanh mà thầy vừa dạy hồi sáng nếu chị thấy phiền mà.
hô hô, ss cũng đã nghĩ òi đó e à, đầu óc e cũng tối đen như ss thui á

harmony
Fri-17-07-2009, 10:19 PM
Quote 1 câu của 1 mem bên dan:
Mình k có đen, nhưng chẳng qua tại sống gần nh~ người bán mực mà thoi
:-/ chả biết có nhớ đúng k nhưng đại để là vậy. Hmm hmm hmm, mem harmony tower bên dan bắt đầu qua đây đại náo rồi đó. >:)
Thỏ ui..chap mới SCC vs LL đâu òi, trình làng cái nìu... >:) k em chém. >:)

thỏ ngốc
Sat-18-07-2009, 03:44 PM
@harmony: là em sao mot :))

*nói nhỏ*

tình hình là dân Harmonians bên này ít quá nhỉ :">

---------------



- Ginny àh, sao em khóc vậy, có chuyện gì àh? – Tôi lay lay vào vai con bé. – Sao em lại khóc ở đây?

- Hermione àh, là chị sao? – Ginny ngước đầu lên nhìn tôi, nhanh chóng trả lời – không có gì, em làm mất một món đồ mà mãi vẫn tìm không được nên khó chịu quá.

Con bé này cũng lạ, nói dối thì kiếm lí do nào hay ho hơn chứ, ông anh yêu quý của nó có cả một kho bí kíp cơ mà. Vốn là phù con nhà nòi, thần chú bùa phép không phải là nó không biết, lấp liếm chi trời.

- Em kiếm cái gì, có thần chú mà, em quên hả, hay em làm mất đũa, chị hô hộ em nhé – Tôi cũng nói theo vào câu chuyện của nó.

Hình như nhận ra lí do của mình chẳng trúng trật vào đâu, Ginny cũng cười gượng gạo rồi bỏ đi.

Việc Harry cãi nhau với Ginny, điều này khiến tôi cảm thấy khá có lỗi vì nó làm tôi nhớ đến cuộc nói chuyện của mình với Harry ở thư viện vào hôm trước.

- Harry, cậu có thể bảo Ginny ít tới thư viện hơn được không? Tớ thấy cô bé hơi làm phiền đến người khác…

- Xin lỗi bồ… tớ không nghĩ nó gây khó chịu đến thế

- Tớ mới phải xin lỗi, điều này thật ngại quá, nhưng mà, hai bồ có thể đến một nơi khác… để thể hiện riêng tư được không

- …

Anh chàng lúc đó đỏ mặt đến tội nghiệp. Bây giờ điều đó khiến tôi cảm thấy hơi ăn năn. Tôi nghiệp Ginny, không phải do chị, chỉ là do anh chàng tóc đen của em *ủa mà sao tự nhiên thấy cổ họng hơi khô nhỉ*, nói đến đâu rồi ta, àh, anh chàng tóc đen của em *lại thấy miệng hơi đắng nữa nè* hơi để tâm đến lời người khác thôi. Mà tại em hơi làm phiền thật… thật xin lỗi… mong em hiểu rằng chị không hề dính dáng gì đến việc này. Sự im lặng của Ron suốt hai tháng qua đủ làm chị suy nghĩ đến đau đầu rồi. Thật tiếc là bây giờ chị không thể giúp em được. Không thể có nghĩa là dù muốn hay không muốn thì chị cũng không thể.

Từ sau chuyện đó anh chàng có vẻ thoải mái và vui vẻ hơn. Cậu ta hay cười và nói nhiều hơn trước. Điều đó khiến tôi cảm thấy bớt bị dằn vặt lương tâm đi một ít. Còn Ginny thì sau cuộc cãi nhau, con bé ít nói hơn hẳn, lúc nào cũng trầm trầm và không hề nói chuyện với Harry một lời nào và cả với tôi.

Đó mới là điều đáng nói.

Khoan đã nhé… Stop… stop…. Chạy chậm lại… Để tôi thở một chút nào….

Còn Ginny thì sau cuộc cãi nhau, con bé ít nói hơn hẳn, lúc nào cũng trầm trầm và không hề nói chuyện với Harry một lời nào và cả với tôi.

Tại sao tôi lại bị tẩy chay chứ? Nó không nói chuyện, giận Harry là điều vô cùng dễ hiểu – vì những gì cậu ta đã nói thì đúng là cậu ta đáng bị như vậy… Nhưng tại sao lại dính cả tôi vào chuyện này? Tôi có làm gì đâu?

Ếy… đừng nói rằng con bé biết việc chia tay này có “liên quan” đến tôi? Thật không đó chứ? Có đùa không?

Mụ phù thủy tóc đỏ mà đối đầu với mụ phù thủy tóc nâu thì tóc nâu tiêu chắc vì mụ tóc nâu không biết chơi Quitdict. =.=

Anyway, tôi đùa thôi.

Quay lại câu chuyện hồi nãy.

Chắc rằng nó không biết việc tôi đã “rỉ tai” cho Harry đâu nhỉ? Không thể nào, lúc đó tôi đã nói rất nhỏ vì nó là một chuyện riêng tư cơ mà. Mà dạo này Harry không hề nói chuyện với Ginny, hôm họ cãi nhau không hề có nhắc đến tôi và cũng không hề liên quan đến việc tôi rỉ tai Harry như thế nào. Như thế chắc chắn rằng việc đó, Ginny không thể biết được.

Ổn rồi, đó là một chuyện.

Quay lại câu hỏi hồi nãy.

Tại sao con bé lại không nói chuyện với tôi? Không những không nói mà nó còn làm lơ tôi nữa. Bằng chứng là bữa tối hôm qua, tôi hỏi nó học hành thế nào rồi, thì cứ coi như là chị dâu tương lại hỏi thăm em gái chồng… ủa, xin lỗi… tôi quên rằng tôi và Ron gần như không có quan hệ với nhau nữa từ khi trở về trường Hogwart này. Thì cứ coi như là một đàn chị hỏi thăm đàn em trong nhà. Đó là chưa kể tôi là một Thủ lĩnh Nữ Sinh, tức là việc hỏi Ginny là một điều hợp đạo lý và chẳng có gì phải phàn nàn hay chê trách. Tất nhiên là không phải là một điều sai trái

Vậy mà con bé nhìn tôi.

Nhìn 1s

Tôi nhìn lại 1s

Nó nhìn chằm chằm khoảng 5s

Và tôi cũng nhìn chằm chằm khoảng 5s

Rồi bỏ đi te te một mạch

Không lời giải thích. Không một câu chào. Không một cái mỉm cười.

Nhìn nhau

Rồi bỏ đi.

Lãng nhách thế đấy.

Khỉ thật, tại sao mọi chuyện lại cứ thế này nhỉ?

Harry ơi là Harry… Chính cậu đã gây ra cái thảm họa này cho tôi.

Mà hình như tôi có nhầm lẫn…

*Tua tua*

*nhìn lên trên*

*đọc lại*

Là tôi tự gây thảm hạo cho mình. Ôi Hermione Jane Granger… thê thảm làm sao? Hey! Vui chứ Hermy!

*lời lảm nhảm của Hermione Jane Granger*

- Chào chị, Hermione. – Một giọng nói lơ lửng vang lên.

Tôi quên mất là mình không chỉ có Ginny là đàn em. May thật.

- Chào em, Luna. Dạo này em thế nào? Khỏe hén?

- Khỏe. Nếu không tính đến việc đôi giày của em lại đi đâu mất nữa rồi – con bé nói rồi gật gù – chị có vẻ không khỏe hử?

- Ơ… ơ

Thật là một con bé kì lạ, nó nhìn ra nhanh vậy sao? Hay do trên mặt tôi có chữ… Không thể nào.

Chắc là không có mà

*lôi gương*

Đấy, có chữ nào đâu.

- không có chữ đâu chị ạh, chỉ là em nghĩ thế thôi – con bé nói.

Khỉ gió, dạo này tôi cứ làm sao ấy nhỉ? Như một con bé đang trong thời kì hooc-môn tiết quá nhiều nên có mặt sinh lí không được như bình thường hay sao í.

Giọng nói làm tôi giật mình. Tôi lắp bắp.

- Em nói sao cơ?

- không có gì… Chị có vẻ không vui. – mắt con bé lại mơ màng

- Ừh, đúng là có chuyện…

- Chị có thể tâm sự với em – con bé vẫn mơ màng, miệng nói nhưng mắt đi đâu rồi.

Nó làm tôi khó tin tưởng cho lắm với đôi mắt mơ màng màu xanh ấy. Nhưng thôi, được rồi. Đằng nào tôi nghĩ mình cũng cần phải nói ra, cứ giữ thế này mãi trong đầu chắc tôi bị stress mất.
.
.
.

kurosu_yuki
Sun-19-07-2009, 12:31 AM
Mình cũng là Harmonian đây.Quả thật là bên đây ít harmonian hơn bên hpfo.net.Fic của bạn dễ thương lắm.Hermione mà lại bị lôi kéo vào giữa bạn Sue và bạn Harry.Mình ủng hộ fic của bạn nhé.

Hermione-emma
Fri-24-07-2009, 10:18 PM
ôi tình hình là dân tình Harmony mình post fic ào ào nhỉ :)) chắc tớ cũng fải góp vui vài fic wá :))

anyway,fic đúng điên =)) nhưng khá hay và thú vị ấy chứ :P cái đoạn Har Gin trong thư viện thấy cũng khá,nhưng chả lẽ Har lại bỏ đi vậy sao???ko jống Har lắm :)

comment vậy thui,post típ nhé :)

Debby Stone
Fri-31-07-2009, 08:46 PM
Phải công nhận là fic này của Sis thỏ đọc bùn cười mà ngồ ngộ . Fic tràn ngập những suy nghĩ của Hermione là mới lạ và sinh động lám ss ạ ! Em chờ chap tới của SIs

thỏ ngốc
Fri-07-08-2009, 03:59 PM
@all: thaz mọi chuyện đã đọc truyện tớ :)

đây là cháp kế :)

.
.
.
- tình hình vậy đó… chị cũng chẳng biết làm sao nữa

*thở dài.*


- thế giờ chị đang nghĩ rằng bây giờ chị phải làm sao ák hả?

*hổng hiểu con bé nói gì luôn*

- Àh ừh, tình hình là thế

- chị đang dằn vặt lương tâm rằng vì chị mà Ginny và Harry chia tay?

- Có một chút. Àh mà… không… Thật ra là không.

- Thế tại sao chị suy nghĩ?

- Tại chị thấy việc Ginny dạo này hay lờ lớ lơ chị nên chị cảm thấy có gì đó không thoải mái lắm

- tại sao chị lại không thoải mái?

- chị không thích việc bị người khác bỏ lơ như thế.

- Thế Ginny lơ chị hả?

- chị nhớ chị kể em vậy rồi mà

- Chờ chút để em tua lại.

- Tháy chưa?

- Có thấy gì đâu.

- Có mà.

- Có thấy gì đâu.

- Chắc chắn có mà.

- không tin chị kiểm tra thử thì biết.

*dòm lên trên*

Nó làm tôi khó tin tưởng cho lắm với đôi mắt mơ màng màu xanh ấy. Nhưng thôi, được rồi. Đằng nào tôi nghĩ mình cũng cần phải nói ra, cứ giữ thế này mãi trong đầu chắc tôi bị stress mất.
.
.
.
- tình hình vậy đó… chị cũng chẳng biết làm sao nữa

*hơ hơ*

- đấy, chị đã kể em nghe đâu.

- tại có người sợ phí thời gian tốn giấy mực nên thế ấy em ạh. Thôi, em cứ coi như là chị kể rồi đi.

- Thế giờ chị tính sao?

- Cái đó chị hỏi em mà. Em có thể cho chị một ý kiến nào không?.

- Ah… đôi giày của em kìa. – con bé hớn hở chỉ lên trên cái cửa của một cái phòng học gần đấy. Rồi nó chạy đi.

*Lon ton*

*khoảng 5 phút*

*bưng ra cái ghế 4 chân lấy từ một phòng học gần đó*

*để dưới cái cửa*

*đứng lên*

*vẫn chưa với tới*

*nhảy*

*mém té*

*nhảy*
.
.
.
Trời ạh, Luna, em học trường này để làm cái gì hả? Phí mất cả 7 năm rồi em ạh.

Thở dài.

Coi như mình vừa bỏ thời gian giúp con bé kiếm được đôi giày.

Haizzz…

Đúng là trong cái trường này chẳng thể kiếm được ai để mà tâm sự.

Thôi, sắp đến giờ Biến hình rồi. Chắc lại học tiếp bài Rễ cây hôm bữa. Bữa trước chưa học xong lý thuyết mà.

Vào thư viện đọc thêm sách về rễ cây vậy.

Hermione_emma
Fri-07-08-2009, 07:41 PM
tem tem...mình bóc tem nha
bạn viết dễ thương quá, nhưng mà có vẻ hơi dài dòng
Luna đáng yêu thật, cái cảnh nhảy nhảy lấy đôi giày, hài ko chịu đựoc

Debby Stone
Fri-07-08-2009, 08:12 PM
Mất tem... chán

Vẫn cảm xúc như lần rep đầu tiên . Hay , bùn cười , ngộ lém .Hê hê , vẫn típ tục đợi chap tiếp .

Lần sau sẽ giành tem ...để được làm người đầu tiên đọc chap mới...:D

Hermione Potter
Sun-09-08-2009, 08:36 PM
khùng, hơi điên(hay quá điên). đọc xong fic này chắc Hermione phải đổi thành Hermione Looney chứ hok phải Hermione Granger mất :)) vẫn thấy bùn cười wá đi mất :)) mong chap típ của ss (xin được gọi là ss :D)

Penny_lovely
Thu-20-08-2009, 03:00 PM
Mình có đọc fic này bên DAN, bên đó đã post tới tận chap mấy rồi kia mà, sao ở đây bạn không post nữa? Fic rất vui, đọc mình cảm thấy bịnh kinh khủng, nhưng mà khi đọc thì thư giãn lắm vì cười lăn bò càng kia.Bạn ơi, post nữa đi ! Mình muốn đọc ở đây hơn.

Mình muốn học hỏi cách viết của bạn ghê, thiệt là ngưỡng mộ :">

thỏ ngốc
Tue-01-09-2009, 04:31 PM
cám ơn mọi ng` đã ủng hộ

tiếc là hpfo thỏ k tìm thấy nút thaz =.=

----------------------------

.
.
.
- Hermione…

Tiếng ai gọi.

Mơ màng

Mơ hồ

Và từ nơi xa xăm

Ai đang gọi vậy?

- Hermione…

Đang ngủ mà… gọi lúc khác không được sao.

- Hermione…

Đừng có lay. Phiền quá.

- Trò Granger. Trò có biết là trò đang làm cái gì không hả?

- Dạ?

- Trò Granger. Trò chưa ngủ đủ giấc hay sao? Hay là do giờ học của tôi chán quá hả?

Cái gì thế này?

Chuyện gì đang xảy ra vậy ta.

Ngủ?

Trong lớp?

Giờ học?

Mình áh?

Ủa?

Mình có còn là mình không ta?

Đúng là mình mà.

*không cần phải lôi gương ra đâu*

Ừh ừh… không cần lôi gương.

Ủa?

Thì mình đúng là mình mà.

Sao kì vậy?

Ngủ trong lớp áh?

Hay trong lớp có ai cũng họ Granger?

- TRÒ HERMIONE GRANGER. – tiếng giáo sư McGonagall nhẹ nhàng một cách khiếp đảm. – Có vẻ trò vẫn còn chưa tỉnh ngủ nhỉ?.

- Thưa cô… thưa cô… em… em… em…

Trong lớp rúc rích tiếng cười.

Nghe quen quen.

Mụ tóc đỏ đang cười còn mụ tóc nâu đang muốn khóc.

Chuyện này chưa xảy ra bao giờ mà.

Tại sao mình có thể ngủ được cơ chứ.

Hôm qua ngủ lúc 9h và dậy lúc 7h cơ mà.

Khoa học thế còn gì.

Mốn chui xuống đất quá.

Àh mà không, giờ xuống đó thiếu oxi khó thở lắm.

- Thưa cô… thưa cô…

Bên cạnh.

Không khí hình như có chuyển động.

Vì có kẻ vừa cử động.

Cử động mạnh.

Cái bàn cuối lớp này ngoài mình thì chỉ có…

- Thưa cô, em xin lỗi, do hồi sáng em muốn trêu trò Granger nên bỏ vào cốc sữa trò ấy một ít “đến cõi thần tiên” nên trò ấy mới ngủ trong giờ như thế. Em chỉ định đùa nhưng không biết hậu quả như thế này. Em xin lỗi.

What?

Là trò sao Potter?

Trò giỏi nhỉ?

Trò mới chia tay với hotgirl xinh đẹp một thời gian nên trò chán nản và muốn kiếm trò chơi mới sao?

Thiếu gì trò khác vui hơn mà trò nỡ hành hạ cô bạn thân nhất và duy nhất của trò còn sót lại trong cái trường này hả?

Ủa mà…

Buổi sáng mình có uống sữa hả ta?

Đâu…

Mình ghét uống sữa nên cho Crookans rồi mà…

*suy nghĩ tắc nghẽn trong vài phút*
.
.
.
Ôi Harry… bồ thật là tốt bụng…

Yêu bồ :x

*Àh, tất nhiên là một nghĩa hoàn toàn trong sáng.*

Bồ thật là tốt bụng.

Ánh sáng từ người bồ cứ như là hào quang, là ánh mai buổi sớm.

*sến rệt*

*dạo này đọc nhiều tiểu thuyết quá*

Ôi Harry… cảm ơn bồ.

*long lanh*

*lóng lánh*

*chớp chớp*

Tại sao bây giờ mình mới nhận ra cái đẹp trai từ người bồ nhỉ.

- Trừ 10 điểm cho nhà Gryffindore do trò Potter làm việc thiếu suy nghĩ. Còn trò Granger, trò có thể chống lại cơn buồn ngủ được không?

- Dạ… dạ được ạh… Em xin lỗi.

Ngồi xuống

- Ôi Harry… Cảm ơn bồ.

- không có gì, Hermy….

Ha ha…

Ngửi thấy mùi gì đây nè.

Làm gì có chuyện cho không.

Ngửi thấy mùi của một thứ không có gì là hay ho rồi đây.

- Bùa chú, Thiên văn và Số học. Tất cả nhờ bồ nhé.

Đúng là không có cái gì là cho không mà.

Bồ là một thằng bé xấu hoắc với mái tóc chưa từng được chải và cái vết thẹo cũng xấu nốt.

*nghĩ một tý*

Mặc dù hình tia chớp không xấu lắm.

Nhìn nó cũng phong cách.

*đổi giọng*

Nhưng nó là của bồ nên nó xấu.

*nói nhỏ*

Thẹo, mày có trách thì trách “thằng bé” xấu xí ấy đấy
.
.
.
- Đừng có nói xấu mình, mình có thể cảm thấy được đấy. Hay cậu muốn được thử sức và thưởng thức với 4 trang bài luận về nhân mã cùng 2 trang nhận xét về “thuốc nói thật, hiệu quả và hậu quả”

*???*

Sao cậu ta biết nhỉ?

Là do cậu học được phép đọc suy nghĩ hay là do ám khí của mình quá mạnh hả H-a-r-r-y

Bồ rất là dẹp trai, nhân từ và tốt bụng, Harry ạh.

Cả đời này mình thề không bao giờ có chuyện ngủ trong lớp thế này nữa.

Xấu hổ quá đi mất.

Giời ạh.

Ôi… Ginny yêu quý. Em hãy “bám” cậu ta và làm cho mọi thứ trở lại như trước đi.

Như thế còn hơn là bây giờ.

Bây giờ.

Thật là kinh khủng.
.
.
.

dramione_rock^_^
Tue-01-09-2009, 04:43 PM
temmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm
ai bik có thiệt hay hok , ghi đại tem cho rùi
hay we' bạn ơi , tui hok ngờ Luna lại ..............
thik nhất cái khúc nhảy rồi mém té lại nhảy
^_^

Ema_Daniel
Mon-22-02-2010, 05:55 PM
chưa có chap mới hả bạn
đợi lâu quá cổ mình sắp thành cổ ngan rồi
mau ra nha bạn.mong chap cua bạn lắm

IviieGii
Mon-28-06-2010, 12:56 AM
Mình không phải Harmonian nhưng cũng không phải lần đầu đọc fic Harmony. Đã đọc khá nhiều Harmony fic và có thích một số fic :">

Fic của bạn khá là nhộn, dí dỏm và cứ tưng tửng :"> Mình ko ghét Ginny nhưng thật sự khi đọc đoạn Gin đỏng đa đỏng đảnh với Harry thì mình phát cười :))

Thích đoạn có Luna ^^

Bạn viết được chứ không phải tệ, một số câu văn trong fic khiến mình khá thích.Tuy nhiên, khi đọc fic thì mình ko ấn tượng gì mấy.

Chap 1 của bạn rất ổn, và có thể nói là chap ổn nhất trong toàn bộ fic cho đến giờ. Càng về những chap sau, mình chỉ thấy những câu văn rời rạc.

Thứ nhất, bạn có vẻ hơi bị lạm dụng emoticon.


(khổ cho mấy bạn đầu đen đang nghĩ bậy =)) )


Ah... sao tôi lại cười nhỉ =.=.... Chắc là do tôi mừng vì đoán trúng.

Yêu bồ :x

Thật sự khi đọc fic, điều này làm mình mất cảm tình lắm.
Nếu những cảm xúc của nhân vật được bạn diễn tả ra bằng lời văn hoặc dùng các dấu như "!" "?!" ect. thì fic sẽ hay hơn.


Thứ hai, khá nhiều đoạn bạn chêm tiếng anh và viết tắt.


Khoan đã nhé… Stop… stop…. Chạy chậm lại… Để tôi thở một chút nào…. Anyway, tôi đùa thôi Nhìn 1s

Tôi nhìn lại 1s

Nó nhìn chằm chằm khoảng 5s

Và tôi cũng nhìn chằm chằm khoảng 5s

What?


Lâu lâu đang đọc ngon ơ thì bị khựng lại bởi mấy từ tiếng anh thế này, rất mất tự nhiên. Tại sao phải dùng tiếng anh trong khi tiếng việt ta vốn giàu và đẹp, đủ để bạn có thể diễn tả hết mọi thứ? Nhất là đối với một fic tiếng việt như thế này.


Thứ ba là việc bạn cứ xài cái này: *.....*

Ở chap đầu và chap 2 khá ít nhưng các chap sau lại quá nhiều. Viết như thế, mình có cảm giác rằng bạn viết giống như viết blog hơn là viết một fic. Những từ ngữ trong *...* ấy, có thể được viết ra thành câu nguyên vẹn, rõ ràng và có sức gợi thanh, gợi hình; sẽ tạo được chiều sâu của fic hơn.


Nội dung khá ổn, chỉ cần đầu tư một tí cho fic.

Mình có thấy ngày post fic của bạn là từ năm ngoái rồi, nên có thể đây là fic đầu tay và ngòi bút còn non nên bạn chưa kịp chỉnh sửa. Mình góp ý chân thành chứ không hề chỉ trích hay chê bai bạn. Đã là tác giả thì phải nâng niu đứa con tinh thần của mình.

Mong rằng bạn sẽ đọc được phản hồi mình và hy vọng những chap sau mình đọc sẽ mang lại ấn tượng hơn.

Thân.