View Full Version : [Longfic] Happy
bangphuong_Harry
Sun-05-07-2009, 05:53 PM
..:: Author : bangphuong_Harry
..:: Category : General :P but AU và OOC
..:: Status : on going
..:: Rating : K+
..:: Notes : ngoại trừ nhân vật nữ chính thì hầu hết các nhân vật trong fic này đều là người thật, và một số chi tiết về sau cũng sẽ có khả năng là chi tiết có thực. Không có bất kì sự việc " bất thường " nào xuất hiện trong đây cả.
..:: Summary :
Trong một ngôi trường mang tên Miracle có những con người bất bình thường cùng theo học. Họ rất khác biệt và dường như không có gì có thể khiến họ lại gần nhau. Nhưng, chỉ qua một lần tình cờ mà tất cả bọn họ lại trở nên thân thiết hơn bao giờ hết. Năm tháng qua đi và khi phần đông những người bạn trở thành người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy thì họ mới giật mình : có phải cuộc gặp gỡ giữa họ là do ông trời sắp đặt sẵn không ?
..:: Warning :
1. Đây là một fic về K-pop, và cụ thể là về Super Junior. Nếu bạn là một người bất mãn với nhóm nhạc này thì làm ơn đừng đọc.
2. Nếu muốn lấy fic của tôi xin hãy hỏi trước. Cám ơn.
bangphuong_Harry
Sun-05-07-2009, 06:00 PM
Chương I : Cuộc gặp gỡ quái đản
Miracle School là một ngôi trường nổi tiếng với những nội quy hà khắc, khuôn viên rộng và đẹp như mơ. Bất kì ai vào được trường này đều có xuất thân từ gia đình giàu có hoặc chí ít là phải học rất giỏi. Shin Song Bin là một ví dụ. Cô ta từ đâu đến, là tiểu thư nhà nào không ai biết cả, chỉ biết rằng Song Bin có trí tuệ siêu phàm, có thể trở thành một hotgirl nếu như cô ta không xấu xí và lập dị như thế! Khuôn mặt bao giờ cũng bị giấu biệt đi, cặp kính đen dày cộp luôn chễm chệ trên cái mũi dầu nhờn nhờn, và tóc thì bị buộc thành hai cái sừng ở hai bên đầu. Tuy giỏi vậy nhưng Bin chỉ xin học ở một lớp bình thường như lớp 10D, vì theo cô ta, dù học ở đâu thì cũng vẫn vậy : cô độc. Từ trước tới nay số người chịu đựng được tính tình lập dị của Song Bin mới có 3 người, và đương nhiên cả 3 người ấy đều không có mặt trong ngôi trường danh tiếng này.
Vì luôn một mình nên Song Bin không hề biết đến sự tồn tại của những người, mà theo sự đánh giá của các học sinh, còn “ nổi tiếng hơn cả Bill Gates ” ! Đó là Kim Ki Bum vừa giỏi nhất khối 10 vừa đẹp trai, đã từng vô tình đánh cắp trái tim của 31 thiếu nữ ; đó là Lee Eun Hyuk, con trai của Chủ tịch tập đoàn ôtô Munrai, nổi tiếng vì tính bất trị và hay quậy phá; đó là Lee Sung Min, quý tử của Tổng Giám đốc Lee So Man, cậu ta rất giàu có lại còn dễ thương nữa chứ ! Ngoài ra còn có Lee Dong Hae, Hankyung giỏi thể thao số 1 trường Miracle. Năm chàng trai ấy góp phần làm tăng thêm sự nổi tiếng của trường, vì vậy không ai là không biết họ. Vậy mà cô nàng Song Bin lại không thèm để ý dù một chút thôi đến 5 anh chàng ấy. Một điều kì lạ đối với một nữ sinh trung học như cô !
Tưởng rằng cuộc sống của Shin Song Bin sẽ mãi nhàm chán và cô độc như thế thì vào một ngày…..
Hôm đó là ngày thứ 2 nóng kinh khủng. Trông từng đám học sinh vất vả ngồi vào chỗ trong cái lớp 10D bé tí ti mà thấy tội. Mặt ai cũng như vừa bị tạt nước vào ý ! Đã vậy ông thầy Choi dạy Toán hắc ám lại còn cho một bài kiểm tra 2 tiết nữa cơ chứ. Song Bin vừa ngồi làm bài, vừa lau mồ hôi, vừa rủa cho cái quần của ông thầy đột nhiên…. tụt xuống cho bõ tức. Ý nghĩ ấy đeo bám Song Bin suốt tiết kiểm tra, đến khi ông thầy ra khỏi lớp cô vẫn hi vọng rằng lão ta sẽ bị xí hổ trước đám đông học sinh.
Dường như lời cầu nguyện của Bin bắt đầu linh nghiệm. Vừa bước ra khỏi cửa lớp 10D, thầy Choi ngay lập tức bị một học sinh 10B lao đến tụt quần ! Hắn ta làm nhanh tới nỗi ông thầy chưa kịp định thần chuyện gì xảy ra thì hắn đã chuồn mất rồi. Nhưng thầy Toán vẫn kịp nhận ra tên học trò ngỗ ngược ấy. Lão tức tối xốc lại quần và hét to :
- EUNHYUK! TÔI ĐÃ NHỊN TRÒ LÂU LẮM RỒI ĐẤY !
Một tiếng đáp trả từ xa xa vọng lại :
- Xin mời nhịn thoải mái ! Thầy không cần báo cáo với em chuyện đó đâu !
Tất cả học sinh có mặt trong hành lang đều cười ầm lên. Thầy Toán xí hổ vội lạch bạch đi đến cầu thang. Bỗng " Bịch ", thầy đâm vào một học sinh lớp 10A. Cú đụng chạm đó khiến thầy bật ngửa, ngồi bệt xuống.
- Em xin lỗi, thầy có sao không ? _cậu ta nở một nụ cười đầy quan tâm.
- À, tôi không sao, cám ơn em Sung Min.
Sung Min cúi người xuống kéo thầy lên, đồng thời giẵm luôn vào gấu quần của ông thầy tội nghiệp. Kết quả là khi thầy Choi đã đứng vững trên hai chân sau thì quần của thầy, một lần nữa, lệch khỏi vị trí và tuột xuống tận mông ! Giả bộ ngây thơ, Sung Min kêu to :
- Ôi trời ! Thầy Choi ! Quần đùi thầy màu hồng ! MÀU HỒNG ! Em nói thật với thầy, tuy rằng em rất thích màu đó nhưng em cũng không đủ can đảm để diện một cái quần như của thầy đâu, cho dù nó để mặc ngoài hay…( Min nhướn lông mày )….mặc trong.
- Em.…..
- Vâng, em đây. Thầy định làm gì em nào ? Bài kiểm tra tuần trước thầy chấm thiếu của em 2,25 điểm đấy ạ. Vụ đấy em đã đề nghị mà thầy mãi chẳng để ý hộ em.
Thầy Choi cắn chặt răng. Tức lắm, nhưng chả lẽ lại đi phạt một học sinh danh giá như Sung Min đây ? Vả lại cậu ta chỉ còn thiếu 2,25 điểm nữa thôi là đạt 100 điểm, thôi thì cứ cho không số điểm đó vậy. Nghĩ là làm, ông thầy nặn ra một nụ cười :
- Thì ra là vụ điểm số của em à ? Tôi đã xem xét bài làm của em và quyết định nâng lên điểm tối đa rồi. Em không phải lo lắng đâu. ( liếc đồng hồ ) Ồ, đến giờ họp rồi, tôi đi đây.
Ông thầy Toán đi xuống cầu thang, đuổi theo ông ta là lời chế diễu : “ Thầy ơi , lần sau thầy đừng bận cái quần đấy nữa ! Thầy bận quần da hổ trông oách hơn thầy ạ ! ”
Nhìn cái đám loi choi nhốn nháo đang vây quanh Sung Min, Song Bin thấy phát bực, mặc dầu nhờ cậu ta mà cô được xả street chút đỉnh.
***
Chiều hôm đó, vì không có bài tập làm nên Song Bin nảy ra ý định đọc sách. Cô chọn một chỗ ngồi thuận tiện dưới gốc cây cổ thụ gần đài phun nước của trường, lôi mấy quyển sách ra và bắt đầu đọc. Gió thổi nhè nhẹ ( trời đang nóng như lửa mà có gió như thế thì tuyệt ), mơn trớn da mặt Bin. Đang say sưa với những trang sách, Song Bin bỗng giật mình vì có một cái gì đó vừa to vừa nặng rơi xuống cạnh cô. Bin nhìn vật thể đó. Nó có mái tóc bù xù, thân mình dài thượt, bộ đồng phục trên người xộc xệch hết cả, áo thì cái trong cái ngoài. Nhưng điều khiến Song Bin chú ý là " nó " có nước da trắng mịn, cái mũi thẳng,cao và đôi môi hồng thì tựa như cánh hoa...
Một lát sau " vật thể " mở mắt ( mắt đẹp đấy). Nó hơi hoảng hốt khi có người lạ nhìn chằm chằm vào mình. Song Bin vẫn nhìn khi nó ngồi dậy. Cô nhận thấy “ nó ” có nét quen quen....
- Nhìn cái gì ? _cậu con trai trừng mắt.
- Tôi nhìn hay không là quyền của tôi. Chỉ có điều….không biết có phải sáng nay tôi đã gặp cậu không nhỉ ?
- Sáng nay ? Vụ lão Choi dạy Toán hả ? Haha, cho lão ấy một bài học là nhiệm vụ của tôi mà !
Cậu con trai toe toét cười rồi bỗng nhiên đổi nét mặt :
- Đừng nói với tôi là cô không biết tôi là ai nhé !
- Sao biết ? Tôi chưa từng gặp cậu trước đây đâu.
- Cả tiếng tăm cũng chưa từng nghe ?
- Đúng hơn là “ không thèm nghe ” chứ không phải là “ chưa từng nghe ”.
Cậu ta dường như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy . Cậu đưa ngón trỏ chọc vào lỗ tai và ngoáy ngoáy. Lần đầu tiên cậu gặp một cô gái kì quặc thế này ! Thế là, dù không thích, cậu ta vẫn phải giới thiệu mình với Song Bin :
- Tôi là Lee Eun Hyuk, học lớp 10B. Cô bạn học lớp 10D, phải không ?
- Đúng rồi, lớp 10D ! Hoá ra đối với cậu tôi còn tồn tại cơ đấy, nếu là bọn khác chắc chúng sẽ chẳng biết tôi học ở trường nào ấy chứ !
Cả hai cùng im lặng. Eun Hyuk hỏi :
- Cô lúc nào cũng đơn độc như thế này à ? Cô không có bạn bè gì sao ?
- Không…..
Giọng Bin nghe xa xăm, buồn rầu. Hyuk hiểu ngay được tình cảnh của cô nên bắt đầu cảm thấy thương hại. Đúng rồi, không có bạn mà lại là học sinh mới chuyển đến thì không biết mình là ai cũng phải.
- À…( cậu lúng túng ), tên cô bạn là gì ấy nhỉ ?
- Tôi là Song Bin. Shin Song Bin. Rất vui được làm quen với cậu.
Eun Hyuk định nói tiếp thì bị chặn lại :
- Heh, Hyuky, em có bạn gái sao không nói cho tụi này biết ? Trốn ra đây dốc bầu tâm sự phải không ?
Hai dáng cao cao đang tiến về phía Bin và Hyuk.
- Song Bin chắc cũng không biết họ nhỉ ? Để tôi giới thiệu cho : người mặc áo gile trắng là Dong Hae, người kia là Hankyung.
Donghae nhìn chằm chằm Song Bin :
- Nhỏ này cứ kiểu gì ấy nhỉ, cười lên tí đi xem nào.
- Sao tôi phải cười ?
- Han nhìn xem, bạn gái của Hyuky hỗn chưa này.
- Ấy ấy, cô ta có phải bạn gái em đâu. Bạn mới quen đấy chứ.
- Ồ, Hyuk thay đổi gu thẩm mĩ rồi phải không ? Bạn với chả bè, thà quen với mấy nhỏ bên lớp A có phải hơn không ? Tự dưng kiếm đâu ra con bé xấu thế !
Song Bin lườm Han :
- Phải, tôi thế đấy. Tôi chỉ xấu vậy thôi, không dám đẹp như anh đây đâu !
Rồi cô quay sang Hyuk :
- Tôi có việc rồi. Tôi phải về lớp đây. Chào Eun Hyuk.
Cô sải bước, tránh càng xa hai tên kia càng tốt. Cô cắm cúi đi, không để ý xung quanh nên đâm phải một tên con trai. Sách trên tay Song Bin rớt hết cả.
- Xin lỗi !
- Xin lỗi !
Bin cúi xuống lượm sách, cả tên kia cũng cúi xuống giúp luôn. Lúc này cô mới nhìn thấy khuôn mặt hắn. Một khuôn mặt thân thiện và dễ mến. Đôi mắt đẹp quá, sáng như sao. Khuôn mặt bầu bĩnh ,mái tóc mượt mà đen nhánh...
- Sách này.
Tên đó nở nụ cười thiên thần, khoe hàm răng trắng muốt.
- Cám ơn. Cậu tốt quá.
- Không có chi.
Tên con trai nói xong thì đứng luôn tại đó. Bin hỏi :
- Cậu còn ở đây làm gì vậy ? Tôi đã cám ơn rồi mà !
- Cứ bình tĩnh hẵng. Tôi đang quan sát thái độ của cô bạn đây. Có vẻ cô bạn không cảm thấy phấn khích khi tôi giúp đỡ thì phải ? Cô không biết tôi à ?
Song Bin thở dài. Hình như mình lại đụng vào một “ con người nổi tiếng “ nữa thì phải. Cô nói :
- Tôi mới chuyển đến, học chưa được bao lâu nên không nghe thấy tiếng tăm của cậu.
- Cái gì ? Không biết tôi là ai ư ?
- Tôi đã bảo là tôi mới chuyển đến cơ mà !
- Phù, thôi được, tôi sẽ giới thiệu : tôi là Kim Ki Bum. Nhớ lấy tên tôi đấy. Tôi nghĩ chúng ta sẽ còn gặp nhau. Và đến lúc ấy chắc cô sẽ biết được phạm vi ảnh hưởng của tôi rộng thế nào.
Cậu ta cười khẩy rồi đi thẳng.
Song Bin nhìn theo Ki Bum, trong khi đầu cô tua lại đoạn phim của ngày hôm nay. Nghĩ đến cuộc sống buồn tẻ thường ngày, cô cảm thấy đỡ buồn chán hơn hẳn. Đấy là chỉ một chút thôi, vì đã biết mấy người này rồi thì thể nào cũng gặp rắc rối.
bangphuong_Harry
Mon-06-07-2009, 06:36 PM
Chương II : Buổi đầu cúp học.
- Tùng ! Tùng ! Tùng !
Trống vào lớp vang lên từng tiếng nặng nề. Lão gác cổng nhìn đồng hồ rồi liếc ra phía ngoài. Từ xa xa, một cô gái đang chạy lại…
- Lại có học sinh đi muộn ! Nếu cứ thế này thì trường Miracle còn đâu kỉ cương phép tắc nữa ! Chơi lắm vào, rồi đến sáng lại năn nỉ ta cho vào học.
Lão lầm bầm cáu kỉnh, và mặc kệ cô học sinh tội nghiệp kia, lão đóng cổng trường và khoá lại !
- Khoan đã ! Còn cháu ! Còn cháu !
- Đây là hình phạt dành cho học sinh chậm chạp đấy cô nương ạ ! _tiếng lão gác cổng vọng ra_Chịu khó về nhà mà tìm cách làm sao cho đúng giờ hơn nhá !
Không có tiếng người đáp lại. Lão ta nghĩ bụng : “ Chắc là về rồi. Đúng là con gái có khác, đe một tí là răm rắp nghe theo. ” Đang cười thầm tự tán dương mình thì lão bỗng giật mình vì tiếng kêu lớn từ phía trước cánh cổng vọng lại :
- KIAAAAAAA !
Một bóng con gái cao cao gầy gầy phóng vọt qua cánh cổng sắt cao 3m. Cô tiếp đất trong cái nhìn kinh ngạc của lão gác cổng. Vừa phủi bụi bám vào váy, cô vừa nói :
- Bác không cho cháu vào đàng hoàng, lại bắt cháu chọn con đường khó khăn hơn để vào được trường thế này là đáng bị kiện đấy ạ !
Cô đứng thẳng người dậy và nhìn vào lão già. Bóng cô phản chiếu trong mắt lão, in sâu vào trí óc lão - một cô học sinh xấu xí nhất mà lão già từng gặp. Rồi cô ta quay người, tiến thẳng đến dãy lớp bán trú.
Tiết đầu qua đi trong sự chán chường của học sinh. Tiết hai tới, và cũng đi nhanh chóng. Song Bin tựa người ra phía sau và lẩm nhẩm cái thời khoá biểu. Sau giờ ra chơi này cô sẽ phải chịu đựng 45 phút với bà cô già dạy Công Dân. Ôi, cái môn học chết tiệt ! Ước gì mình khỏi phải cầm sách đọc thuộc lòng mấy cái Luật vớ vẩn ấy nhỉ ! Bin vừa nghĩ vừa đi loanh quanh trong hành lang.
Ở cách đó không xa, một người nữa cũng đang mang tâm trạng y hệt cô gái của chúng ta. Đó là Lee Eun Hyuk. Cậu vừa đi vừa bực bội vì bị xơi gậy ( 10 điểm ) trong bài kiểm tra bất thường của giáo viên Anh Ngữ. Một điểm số tồi tệ ! Nếu là kiểm tra Quốc ngữ thì ít nhất cậu cũng phải được 40 điểm ! Với tâm trạng này, Hyuk nghĩ mình sẽ không thể nào tập trung học hôm nay được nữa. “Phải có lúc tự do tí chứ !” cậu nghĩ. Và thế là : cúp học! Nhưng nếu cúp cua một mình thì cũng chán lắm, Hyuk cho rằng thật sự cần phải có một người đi cùng để còn nói chuyện. Bình thường cậu hay rủ Dong Hae, nhưng lần này thì khác.Cậu sẽ đi cùng….
- Với cậu hả ?
- Ừm.
- Nhưng tôi chưa cúp học bao giờ cả. Lỡ việc đó ảnh hưởng đến….
- Không sao không sao ! Có ai biết đâu mà lo. Vả lại, cho dù có biết thì họ cũng chẳng làm gì được .
Song Bin chống tay lên bàn nghĩ ngợi. Nếu không cúp tiết này thì mình sẽ bị tra tấn bởi cái bài diễn thuyết dài lòng thòng mà mình cực ghét. Nếu cúp thì việc đó có thế ảnh hưởng đến tương lai tươi sáng của mình. Nhưng….cậu này đã cất công sang tận lớp mình để mời, mình không muốn làm mất lòng cậu ta. Nghĩ vậy Bin quyết định sẽ liều một phen.
- Đợi đến lúc trống vào tiết 3 hẵng lẻn đi, vì lúc ấy học sinh sẽ nhốn nháo vào lớp, chúng ta dễ dàng trốn đi hơn bây giờ.
Eun Hyuk rù rì với Song Bin như vậy. Hai con người ấy ngồi quan sát toàn trường một lúc khá lâu ở trong căngtin. Chưa bao giờ Bin lại cảm thấy vui vẻ như bây giờ, vì cô đã có một người bạn, tuy rằng người ấy và cô không hề quen biết nhau từ trước. Cảm giác cô đơn dường như không còn ám ảnh cô được nữa. So với Hyuk thì sự nóng lòng chờ đợi trống vào lớp của Bin còn lớn hơn rất nhiều.
Và cuối cùng thì tiếng trống mong đợi cũng đã đến. Chỉ chờ có thế, họ lập tức lao vọt đi, lẩn vào đám học sinh đang kéo nhau vào lớp. Và khi toàn trường đã chìm vào sự yên tĩnh nặng nề trong cái nắng nóng oi ả của mùa hè thì Bin, Hyuk đã cùng nhau yên vị trong một quán nước ngoài cổng trường.
Ban đầu họ im lặng vì chẳng tìm được chuyện gì để nói. Một lát sau, Eun Hyuk rụt rè mở lời :
- Song Bin ah…Bị tôi rủ đi thế này, cô có thấy khó xử không ? Đường đường là học sinh giỏi thứ nhì khối 10 mà lại phải cúp học với một tên hay quậy phá như tôi…..
Song Bin ngắt lời :
- Cậu không cần nói gì nữa ! Chẳng phải tôi đã quyết định đi cùng cậu hay sao ? Nếu tôi không muốn, tôi có thể từ chối ngay khi cậu vừa mở lời cơ mà !
Hyuk thở phào nhẹ nhõm. Cậu đề nghị :
- Thế này đi, vì giờ chúng ta đã là những người bạn bình thường nên cách xưng hô cũng phải như những người bạn bình thường mới được. Tớ không muốn tiếp tục gọi đằng ấy là “cô ”, xưng là “tôi” nữa đâu !
Song Bin cảm thấy vô cùng bất ngờ. Cô ngồi thần người ra một lúc lâu, điều này làm anh chàng Eun Hyuk lo lắng. Cậu ta hỏi :
- Bin, Bin, cậu ổn chứ ? Tớ nói điều gì không phải sao ? Nếu cậu không thích cách xưng hô thân mật như thế thì chúng ta dùng cách như cũ cũng được mà.
- Tớ không sao đâu, thật đấy ! Chỉ là….tớ thấy vui quá khi được làm bạn với cậu thôi….
Họ ngồi nhìn nhau rồi phá lên cười ( thật ra chỉ mỗi Hyuk ngố cười thôi, còn Song Bin thì chỉ khẽ…nhếch mép ). Và cứ như thế, họ nói chuyện với nhau đến hết tiết học.
- ….Câu cuối cùng tớ muốn hỏi cậu đây : tại sao lão bảo vệ hống hách lại có thế dễ dàng để chúng ta đi như thế ? Thường ngày tớ toàn trèo tường trốn học, đây là lần đầu tiên tớ đường hoàng ra ngoài bằng cổng chính. Lão ấy còn có vẻ nể sợ cậu nữa chứ ! Rốt cuộc cậu đã làm gì lão vậy ?
Bin nhún vai :
- Ai mà biết được ! Chắc lão thấy tớ giống một ai đó….giả dụ như con ma trong phim “ The House ” chẳng hạn !
- Tôi nghĩ con ma trong phim đấy còn xinh đẹp hơn cô đó !
Cả hai người cùng quay về phía có tiếng nói. Một anh chàng đẹp trai đang đứng ở cửa ra vào. Anh ta nhìn Song Bin với ánh mắt khinh bỉ :
- Nữ sinh giỏi nhì khối 10 đây hả ? Kẻ đứng sau tôi đây hả ? Thật nhục nhã quá, cô đứng ở vị trí ấy chỉ tổ làm bẩn lưng tôi ! Thêm nữa, cô mà lại đi giao du với hạng người dốt nát như thằng kia thì tôi cũng chịu đấy !
Eun Hyuk tức giận đứng dậy :
- Tôi dốt hay làm sao thì đó là việc của tôi ! Cậu quan tâm đến tôi và Bin làm gì ? Sao cậu không quay lại trường để đánh bóng cho cái tên tuổi của cậu đi, ra ngoài này để làm cái gì hả ?
- Ah, nhưng nếu quay lại trường thì đâu còn ai để tôi hành hạ thoải mái thế này chứ, nhỉ ? Mấy tay giáo viên sẽ chẳng đời nào cho tôi động vào quý cô xinh….à không, xấu xí mới đúng . Học sinh ưu tú mà lị !
Bin chiếu tướng lại cậu ta :
- Vậy cậu không phải là học sinh ưu tú hử ? Hay cậu là kẻ chuyên đi lừa người bằng vẻ ngoài đẹp đẽ ? Chắc thế rồi, vì nếu cậu là người tử tế thật thì không đời nào cậu phun ra những lời lẽ như vậy đâu.
Tên đó không thèm đếm xỉa đến Song Bin, hắn quay người dợm bước, rồi dường như nhớ ra điều gì đó hắn liền xoay lại, mỉm cười :
- Cô tên là Song Bin hả ? Còn nhớ buổi gặp nhau hôm trước không ? Tôi đã nói rằng chúng ta sẽ còn gặp lại nhau, và giờ thì cô thấy điều đó đúng rồi chứ ! Mà tôi nói cho cậu Eun Hyuk rõ điều này : cậu rủ cô ta đi như vậy sẽ khiến cô ta bị “ nhắm” đấy. Cậu hiểu ý tôi không ?
Hắn nói xong thì đi thẳng, không quên để lại nụ cười thiên thần mà Song Bin đã nhìn thấy trong buổi đầu gặp hắn ta.
bangphuong_Harry
Tue-07-07-2009, 02:00 PM
Chương III : Rắc rối bắt đầu.
Một tuần nữa lại trôi qua. Cuộc sống hằng ngày của Song Bin vẫn cứ như vậy, không có gì thay đổi ngoại trừ việc cô và Eun Hyuk ngày càng trở nên thân thiết^^. Thứ duy nhất khiến cô cảm thấy không hài lòng chính là lời tiên đoán đầy hùng hồn của Ki Bum hôm nọ. Gì mà “cậu rủ cô ta đi như vậy sẽ khiến cô ta bị ‘ nhắm ’ đấy ”. Nghe thì rõ là hoành tráng, sặc mùi đe doạ, Hyuk còn cảm thấy áy náy nữa chứ ! Nhưng suốt tuần qua có việc gì xảy ra đâu. Rốt cuộc Song Bin kết luận: Ki Bum chỉ nói thế thôi, hắn làm sao biết trước được chuyện tương lai. Vả lại lúc cô với Hyuk trốn ra ngoài thì cả sân trường đã không còn một bóng học sinh lang thang nào cả. Xét theo nhiều góc độ, không thể có chuyện một người nào khác ngoài Hyuk, Bum, lão gác cổng biết việc trốn học của bọn cô. Trừ phi….một trong 3 người kia tiết lộ bí mật.
Bin giật mình khi nghĩ tới khả năng này. Có khi nào tên Kim Ki Bum tồi tệ kia sẽ chơi đểu cô ? Mà nếu hắn có gan làm thật thì việc đó sẽ có lợi gì cho hắn ? KHÔNG GÌ CẢ ! Hắn biết thừa cô sẽ không đời nào thèm ganh đua với mình cơ mà ! Sau khi đặt ra nhiều giả thiết và lại tự phản bác, Song Bin quyết định không thèm để tâm đến câu nói của Ki Bum.
Người ta thường nói : “ Ghét của nào trời trao của ấy ”. Đôi khi điều đó bị coi là dở hơi, nhưng trái lại ở nhiều trường hợp khác thì điều đó lại trở thành một sự thật hiển nhiên đến đau lòng. Ví dụ như trong chuyện của Shin Song Bin,câu nói ấy rơi vào trường hợp 2.
Sau một tuần bình yên vô sự (đã kể ở trên), cô gái của chúng ta bắt đầu nhận ra những sự lạ trong suốt thời gian ở trường và ở nhà. Mọi người hay nhìn lén cô, xì xầm bàn tán mỗi khi cô đi qua, thậm chí còn theo dõi cô như theo dõi sinh vật vũ trụ ! Thật khó chịu ! Bình thường Bin không chú ý đến mấy sự cỏn con như thế, nhưng lần này thì khác. Bởi lẽ, việc đó rất có khả năng cũng liên luỵ đến Eun Hyuk.
Y như rằng….
- Tớ mệt quá !
- Sao vậy ? Bị fan theo nhiều quá hả ?
- Không….Bị bọn ở CLB Báo chí đeo như đỉa.
- Chà chà, hoá ra là thế. Ai bảo cậu trốn tiết mà lại dẫn bạn gái đi cùng. Cô nàng chắc
giờ đang khốn khổ lắm đây !
- Này này, đừng có ăn nói hàm hồ. Song Bin không phải bạn gái tớ. Cô ấy chỉ là bạn bình thường thôi.
Dong Hae phì cười, rồi ngả người tựa vào lưng ghế. Hiếm khi Eun Hyuk lại bị vướng vào chuyện con gái thế này. Theo kinh nghiệm của cậu, nếu như Hyuk không có tình cảm đặc biệt với nàng Song Bin gì gì đó thì còn lâu cậu ta mới rủ rê đi cùng. Mà không biết mặt mũi cô Bin đó trông như thế nào nhỉ ?
Quay lại chuyện của Song Bin. Sau 2 ngày bị soi mói, Bin bắt đầu mất kiên nhẫn. “ Bọn này thần kinh hết cả với nhau rồi hay sao ấy. Nhìn gì mà lắm thế không biết ! ”. Cô quyết tâm tìm ra bằng được nguyên nhân khiến cô ăn không ngon ngủ không yên học không vào 2 ngày qua. Bất ngờ thay, câu trả lời cho thắc mắc của cô lại nắm ngay trên trang web của Miracle School. Ban đầu Song Bin không có ý định ghé vào trang web đó, nhưng không hiểu sao cô lại thay đổi quyết định. Thật may là cô ấy đã làm như vậy….
Cái tít giật gân trên trang chủ của Miracle School là một trong những cái tít gây tò mò ngay cho người đọc nó : “ Kẻ thù nguy hiểm của nữ sinh trường Miracle đã xuất hiện ”. Song Bin không phải là người ngoại lệ. Cô hăm hở bấm vào tít đó và hồi hộp chờ xem nội dung hấp dẫn của bản tin. Thế nhưng sự tò mò ban đầu đã nhanh chóng chuyển thành ngạc nhiên, rồi thành cơn tức giận khi Bin nhìn thấy ảnh của chính mình hiện lên to chình ình ở đó, bên cạnh là Eun Hyuk. Không mấy khó khăn để nhận ra đó là tấm ảnh ghép vụng về của một kẻ nghiệp dư. Song Bin đang tưởng đó chỉ là một tin đồn tầm bậy tầm bạ thì nội dung của bản tin ấy đã khiến cô giật thót. Nó viết thế này :
“ Vào tiết thứ 4 ngày….tháng….năm…., một fan của Chàng trai Hoang Dã ( Eun Hyuk) đã vô cùng lo lắng khi phát hiện anh ta biết mất không học tiết đó, mặc dù cô ta đã khẳng định chắc chắn tiết trước anh có mặt trong lớp. Khi chúng tôi đang tìm Chàng trai Hoang Dã thì lại tình cờ phát hiện Ki Bum rời khỏi lớp học một cách vội vàng. Bản năng nghề nghiệp mách bảo, chúng tôi liền bí mật theo sát anh và phát hiện thấy một chuyện cực kì khủng khiếp : một cô gái đã xuất hiện tại nơi hai người gặp mặt. Nếu là người khác thì chúng tôi còn hiểu, đằng này đó lại là Shin Song Bin Lập Dị của lớp 10D. Vâng, kẻ thù của nữ sinh chúng ta chính là ả ! Ả đã trắng trợn tán tỉnh Eun Hyuk đã đành, vậy mà giờ đây ả lại còn tìm cách tiếp cận Hoàng tử yêu quý của chúng ta. Trước Shin Song Bin, nữ sinh trường Miracle nên làm gì ?…. ”
Màn hình máy tính đang sáng bỗng đen thui. Song Bin cúi người xuống giật phắt phích cắm của máy ra khỏi nguồn, rồi lừng lững tiến về phía giường ngủ. Cô buông người xuống tấm nệm ấm áp và cứ nằm bất động như thế cho tới khi đồng hồ điện tử kêu “ píp ”, báo hiệu thời gian vừa mới qua 12h đêm.
- Song Bin ! Tới đây đi !
- ……
- Ra đây tớ bảo cái này !
- …..
- Bin, Bin à, cậu sao vậy, tớ chỉ muốn…..
- …..
Eun Hyuk tiu nghỉu nhìn theo cô bạn. Cô ấy không thèm đáp lại cậu, cứ thế cắm cúi đi thẳng, làm như không quen biết ai ở chỗ này hết. Hankyung vừa cười vừa vỗ vai cậu :
- Cô ta ghét em rồi. Tại bị em lôi vào vụ trốn tiết mà giờ cô ta sống rất khổ sở. Nghe nói bọn con gái trường mình đang tìm cách tẩy chay cô ta, nhất là tụi fan của Chàng trai hoang dã… Đấy, vừa nói xong đã có ngay dẫn chứng kìa !
Cách Song Bin không xa là một tốp toàn mấy cô nàng đang hừng hực khí thế. Trên tay họ lăm lăm nào bút, máy ghi âm, vợt (!?) và dây thừng. Hyuk nhìn theo bọn họ, rồi quay sang Han :
- Đó không phải là fan của em !
- Hở ? Sao biết hay vậy ?
- Anh nhìn đứa đi đầu tiên đi đã, cái con bé buộc tóc đuôi ngựa với đeo tất dài sọc sọc ấy….Đó, nó là một fan cuồng nhiệt của Hoàng tử Bạch mã Kim Ki Bum. Em đụng mặt nó riết nên quen rồi, nó cũng coi thường em y như thằng cha sao của nó. Thấy mà ghét !
Han ngồi đó một lát rồi huých Hyuk :
- Chúng mình chuồn đi.
- Chuồn cái gì mà chuồn, phải cứu Bin đã.
- Chú mày ngốc thế ! Đây là cuộc chiến giữa các cô gái, mình là con trai không nên dính líu tới vụ đó làm gì. Với lại…( Han thì thầm )…anh cũng ớn bọn kia lắm…Toàn là mấy bà la sát nổi tiếng, địch sao nổi ! Anh giỏi thể thao thật nhưng chỉ ở mỗi môn chạy với nhảy cao, chứ có biết đánh đấm gì đâu !
- Cái anh này, thật là….
Hyuk chau mày nhìn ông bạn, rồi cuối cùng vẫn theo chân Han đi khỏi khu vực nguy hiểm đó.
Quay lại với Song Bin của chúng ta. Cô vẫn đi, đi rồi đột ngột dừng lại. Đằng sau cô, một đám gì đó cũng hoảng hồn phanh gấp rồi ngã lẫn lộn lên nhau. Không quay lại, Bin nói với bức tường trước mặt :
- Trả thù hử ? CLB Báo Chí hay là fan ?
Một nàng chui ra khỏi đám bạn vẫn còn đang lúi húi phủi quần áo, chống nạnh ra vẻ mình là tay đàn chị mà nói :
- Tụi tao là ai không quan trọng, chỉ biết mày là mối ung nhọt của trường Miracle mà tụi tao cần phải loại bỏ.( hất mặt ) Bay đâu ! Tập hợp !
Đội quân con gái ngay lập tức sắp hàng ngay sau “ nữ thủ lĩnh ”,tay bọn họ vẫn lăm lăm bút, máy ghi âm và vợt ! Song Bin cố nín cười khi nhìn thấy mấy thứ trang bị nghèo nàn đến thảm hại ấy. Họ định chiến đấu với cô bằng những thứ kia ư ?
- À, những cái này để lấy lời khai của mày. Tụi tao sẽ bán nó cho CLB Báo Chí.Trả thù hay thế nào thì trước hết cũng cần kiếm chác một chút. Còn cái vợt thì…ừm…..
- ….để chụp lên đầu mày đó ! _một cô nàng lanh chanh chen vào.
- IM NGAY ! ( nàng kia thụt ra sau ngay lập tức ). Tao không có nhiều thời gian đùa giỡn với mày đâu, đồ cóc ghẻ đeo kính. Mày quyến rũ Ki Bum của tao, mày phải trả giá cho việc làm của mình. Lẽ ra mày đừng nên xuất hiện trong trường này. Ông bà nào đẻ ra mày thật ngu ngốc quá chừng khi chọn một ngôi trường danh tiếng vào loại bậc nhất Seoul để gửi gắm một con cóc ghẻ ! Cóc ghẻ !
Song Bin im lặng. Mặt cô dường như đanh lại khi bọn nó nói tới cha mẹ cô, và chỉ mỗi biểu hiện như vậy xuất hiện trên mặt cô thôi. Chiêu công kích coi bộ không được thành công lắm. Dù có bị lăng mạ thế nào thì Song Bin vẫn trơ trơ như một tảng đá. Thậm chí, cô còn ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào cô nàng trước mặt với vẻ thách thức. Tức mình, nàng kia hô vang :
- Không nên nhân nhượng nữa ! Chúng ta ở đây để làm gì ? < SAVE KI BUM>. Fan Club của chúng ta có thể bị huỷ hoại bởi con cóc này không ? < NEVER>. Vậy còn chờ gì nữa ? XÔNG LÊN !!!!
Việc sau đó xảy ra thế nào tôi không biết, Eun Hyuk không biết, cả trường không ai biết ngoại trừ Song Bin và 9 cô gái đã theo chân Bin vào lối cụt giữa hai khu nhà kho đã xuống cấp của trường Miracle. Chỉ biết vào ngày đó, bệnh viện Security đã tiếp nhận 9 nữ bệnh nhân vào khoa Hồi sức với bệnh án : chấn thương do tiếp cận thú dữ !
bangphuong_Harry
Fri-10-07-2009, 02:25 PM
@ shara : Ừ đúng đấy :) Nhưng không phải mỗi mình là fan của Suju trong này đâu. Mình hi vọng bạn sẽ đọc fic và com cho mình chứ không phải hỏi về Suju :D
Chương IV : Tới nhà của Shin Song Bin.
Từ khi Song Bin vào học trường Miracle đã có rất nhiều tin đồn về cô. Gần đây nhất, như chúng ta đã biết, đó là tin đồn về mối quan hệ giữa Bin và 2 chàng hotboy Ki Bum, Eun Hyuk. Sống giữa những lời đồn đại ấy mãi cũng chán. Bin là một con người biết chịu đựng, nhưng liệu cô có thể chịu đến bao giờ nữa ? Vì vậy, vào một ngày trời đen đặc những mây, gió thổi ào ào như muốn cuốn phăng tất cả mọi thứ, Shin Song Bin của lớp 10D quyết định bỏ học ! Thật là choáng váng ! Giữa lúc cô đang có vị trí trong trường, một vị trí mà nhiều người hằng ao ước thì cô lại buông xuôi tất cả. Không ai biết tới ý định ấy của Bin vì trước khi nghỉ ở nhà, Bin vẫn là Song Bin của mọi ngày.
Thế nhưng, vào cái ngày giông tố đó Song Bin đã không đến trường. Cô hoàn toàn biến mất khỏi Miracle. Có lẽ ngoài Hyuk ra thì chẳng ai thèm để ý đến sự vắng mặt của cô gái đó. Cậu lo sốt vó khi không thấy Bin bên lớp 10D. Cậu chạy tới chạy lui, ngó ra ngó vào mọi xó xỉnh, kể cả trong WC nữ (!!!) nhưng vẫn không thấy cô bạn đâu cả. Trước thái độ đó. Dong Hae và Hankyung cũng cảm thấy lo lắng phần nào. Họ nhìn Eun Hyuk bằng ánh mắt thương hại pha lẫn tức cười. Rốt cuộc cái cô Song Bin đó là người thế nào mà để Hyuk phải quan tâm nhiều đến thế ?
Sao một hồi tìm kiếm trên toàn Miracle, Chàng trai Hoang dã ngồi phịch xuống ghế đá và lau mồ hôi. Một cái gì đó mát lạnh áp vào má cậu. Cậu ngửa cổ lên và bắt gặp cái nhìn của Sung Min.
- Tôi ngồi cùng được chứ ?
Hyuk gật đầu. Thế là Min nhanh nhẹn ngồi xuống sát bên sườn phải của cậu. Hyuk cầm lon nước ngọt trên tay, thắc mắc không hiểu tại sao Sung Min lại ở đây. Min không nói, chỉ nhìn cậu cười cười và bảo :
- Uống đi chứ ! Nếu không tôi lấy lại bây giờ !
- Từ từ hẵng. Cho tôi hỏi : cậu ra đây làm cái quái gì thế ? Lại còn mua nước cho tôi nữa chứ. Chúng ta chưa bao giờ ngồi nói chuyện với nhau cơ mà.
Min vẫn cười. Nụ cười ấy có chút vấn đề, Hyuk cảm thấy thế. Mà thôi, quan tâm tới gã này làm gì. Cậu đứng dậy định đi thì Min nói :
- Cậu đang kiếm Song Bin phải không ?
Hyuk lập tức quay phắt người lại, lắp bắp :
- Sao….sao….sao biết ?
- Hi hi, tôi không biết mới lạ chứ. ( lấy gương ra soi ) Khuôn mặt mình vẫn hoàn hảo như thường! Thế mà có người còn không chịu nhận ra mình, chán quá.
- Nhận ra cái gì ?
- Thì nhận ra bạn cũ ấy. ( thở dài ) Có lẽ cậu quên tôi thật rồi…..
Hyuk đang định mắng cho tên thần kinh này một trận thì, từ vị trí nào đó trong não cậu bỗng hiện lên hình ảnh của bữa tiệc sinh nhật lần thứ 10. Ở đó, bên cạnh cái bánh gatô 5 tầng là một cậu nhóc nhỏ nhắn, dễ thương với đôi má ửng hồng như trái đào. Cậu ta mặc một bộ comlê trẻ con màu trắng, và đang giơ bàn tay be bé ra vẫy, vẻ thích thú lộ rõ trên khuôn mặt.
- Thế nào ? Nhận ra tôi chưa ?
- Cậu là người đó phải không ? Cậu là Rabbit, đúng chứ ?
- Cuối cùng cũng đến cái lúc này. Vâng, Rabbit đây, đồ Monkey đãng trí ạ !
Eun Hyuk kêu lên vui sướng và chạy tới bắt tay Sung Min lia lịa. Thì ra Min chính là Rabbit, vậy mà bấy lâu nay mình không nhận ra ! Rabbit - người bạn thân thiết đầu tiên của Eun Hyuk. Cậu gặp Rabbit lần đầu vào sinh nhật 10 tuổi của chính cậu. Rabbit và ba của cậu ta là khách mời danh dự. Hai người gặp nhau, ngay lập tức cậu bị thu hút bởi cái vẻ ngoài tinh nghịch dễ thương của vị khách nhí. Và rồi cậu lân la làm quen với Rabbit, chỉ vài phút sau họ đã như những người bạn quen biết lâu ngày. Họ thân thiết tới mức còn đặt biệt danh cho nhau, và trong suốt một tháng sau không ngày nào đôi bạn ấy không gặp nhau. Thật không may, sau đó con Thỏ ấy phải theo ba ra nước ngoài. Từ đó tới nay đã hơn 5 năm, Hyuk tưởng sẽ không bao giờ gặp lại người bạn đó nữa. Vậy mà giờ đây, con Thỏ năm nào lại đang ngồi trước mặt cậu, hắn ta rất khác so với ngày xưa, tuy nhiên cái nét gần gũi tinh nghịch ấy vẫn còn. Được gặp lại cậu bạn cũ quả rất vui.
Nhưng rồi Eun Hyuk chợt nhớ ra một người bạn khác, một cô bạn rất quan trọng đối với cậu. Thế là Hyuk đưa ánh mắt dò xét tăm tia Min từ đầu đến chân :
- Cậu biết Bin đang ở đâu phải không ?
- A da ! Quên mất tiêu. Để yên tớ trình bày : cái lúc vụ đồn thổi về cậu và cái cô ấy bắt
đầu lên cao thì cũng là lúc tớ phát hiện ra cậu. Tớ muốn tìm hiểu về bạn gái của cậu (
Hyuk : cô ấy không phải là bạn gái tớ ) nên có nhờ một fan học cùng lớp cổ theo dõi hộ. Và thế là….TING TONG ! Tớ đã biết nhà cô ta ở đâu. Nếu cô ta không đến trường thì chỉ có thể ở nhà thôi, vì ngoài nhà và trường ra thì tớ chưa thấy cô ta lui tớ nơi khác.
- Có đúng là Bin ở nhà không ? Sao nó đơn giản quá vậy ?
- Bộ cậu thích mọi chuyện phức tạp lên chắc. Người đâu mà….
Hyuk thở phào. May quá, cô ấy không bị làm sao cả. Cậu lôi bộ đàm ra ( tay này không khoái di động ) và rối rít khoe với Hankyng và Dong Hae. Lát sau, hai con người ấy bay vèo đến bên Eun Hyuk, rồi ngồi nghe Hyuk kể về Sung Min với vẻ mặt đăm chiêu nghĩ ngợi.
Chụm đầu vào nhau.
Thì thào thì thào.
Ngẩng phắt lên cười toe.
Min nhìn chằm chằm vào hai ông kia. Hyuk thì vẫn đang thao thao bất tuyệt. Nhưng rồi cậu cũng phải ngậm mồm lại khi nghe Han hỏi :
- Có muốn tới nhà Song Bin quậy một bữa không ?
Sung Min liếc đồng hồ. Bây giờ vẫn chưa vào học. Còn 2 phút nữa….
- Đi thì đi ! Đằng nào tôi cũng không muốn nhìn thấy mặt lão Choi chết tiệt đó ( xem lại phần I ). Mấy người đợi tôi một lát, tôi chạy về lớp lấy cặp.
- TỤI NÀY CŨNG ĐI !
2 giây sau, tất cả mọi người tản ra, chạy về nhiều hướng khác nhau. Và cũng rất nhanh sau đó, họ quay trở lại cái ghế đá với đủ thứ tư trang. Ngoài ra Sung Min còn lôi theo một thứ khác không thuộc tư trang của cậu. Đó là….Kim Ki Bum ! Vừa nhìn thấy Bum,
Eun Hyuk đã hét lên :
- Cậu ta ở đây làm gì ?
- Ấy ấy, đừng nóng. Tớ chỉ rủ Ki Bum đi cùng cho nó vui thôi mà. _Sung Min phân trần.
Cuối cùng đội trốn học đã thêm một thành viên nữa, tổng cộng có 5 người và đều là 5 hotboy đỉnh của trường Miracle. Hae đề nghị :
- Đi kiếm mấy cái xe đạp đi. Tớ không thích đi ôtô, vừa cồng kềnh vừa nặng mùi. ( nhìn cái cổng) Nhanh lên ! Lão kia mà đóng cổng thì chết cả lũ !
Họ lại chạy. Dường như ông trời thương mấy cậu học trò nên ráng không phun mưa. Từ đầu tới giờ chỉ có mây đen và gió rít. Đúng lúc họ đã ở ngoài phạm vi Miracle cùng với 5 chiếc địa hình mua vội tại cửa hàng gần đó thì cổng trường từ từ khép lại. Đồng thời, mưa bắt đầu rơi….
- Ai là người đề nghị đi xe đạp vậy hả ?
Eun Hyuk gào lên trong khi bị nước mưa chui hết vào mồm vào mũi.
- Tớ đây này ! Tớ chỉ muốn đi xe cho thoáng mát thôi.
- Vâng vâng. Bây giờ thì đúng là vừa thoáng vừa mát, thậm chí còn lạnh nữa chứ. _Min lầm bầm.
- Ách xì !
- Chết, Ki Bum bị cảm rồi. Nhà Song Bin còn xa không Sung Min ?
- Ở ngay trước mặt kia kìa !
Một căn nhà nhỏ nhắn màu kem dần hiện ra trong màn mưa dày đặc. Cả bọn mừng quýnh, đạp thục mạng tới căn nhà đó. Nó không có tường bao quanh, chỉ có một hàng rào thấp màu trắng. Cổng làm bằng gỗ, chỉ cao đến ngang ngực mọi người,có 2 cánh và không khoá. 5 chàng trai lũ lượt dắt xe để trong sân, rồI đùn đẩy nhau bấm chuông. Cuối cùng, Eun Hyuk phải làm cái công việc quan trọng ấy. Cậu hít một hơi dài và bấm. Một giọng nói bỗng vang lên từ cái loa ngoài gắn trên tường :
- Xưng danh đi !
- Ở, tớ là Eun Hyuk đây. Tớ cùng với mấy người bạn tới thăm cậu.
- Xin đợi một lát.
Cánh cửa tự động bật mở. Cả bọn bước vào, người nào người nấy ướt như chuột lột. Ai cũng mong có cái gì đó để làm mình khô hơn một chút. Đúng lúc đó, họ phát hiện ra 5 chiếc khăn bông đã được đặt sẵn một cách ngay ngắn dưới chân.
- Chủ nhà chu đáo quá ! _cả 4 người cùng kêu lên ( trừ Bummie ).
Sau khi đã tạm ổn, họ mới đưa mắt nhìn gian phòng. Đó có lẽ là căn phòng nghèo nàn nhất mà những con người giàu có kia được thấy. Trong căn phòng đó chỉ có vỏn vẹn một chiếc bàn quỳ bằng gỗ và 6 miếng đệm kê. Không tủ. Không trà. Không có lấy một tờ tạp chí.
- Tôi không nghĩ một người như Song Bin lại ở nơi như thế này đâu.
- Ừ, tớ cũng nghĩ thế. Giản dị đến kinh khủng !
- Sao cô ấy có thế sống nổi trong một ngôi nhà mà riêng cái phòng khách đã không . gì . cả thế này ?
- Nếu tôi vẫn sống được thì sao ?
Cánh cửa màu tím đối diện cửa ra vào từ từ mở ra. Shin Song Bin bước tới trong bộ đồng phục chỉnh chu như khi đi học. Khuôn mặt cô vẫn vô cảm như thế, hoàn toàn chẳng khác gì bình thường.
- A ! Binnie ! Cậu đây rồi ! Cậu nghỉ học làm bọn tớ lo quá ! ( bọn tớ nào ??? )
- Cám ơn.
Đáp lại thái độ nồng nhiệt của Khỉ con chỉ có thế.
Song Bin từ từ tiến lại. Không hiểu tại sao cô lại có thể lãnh đạm đến mức ấy. Eun Hyuk ấm ức nghĩ bụng, mình đến đây thăm người ta để bị ướt thế này, vậy mà người ta có thèm cảm kích đâu cơ chứ ! Đã là bạn bè thì ít nhất phải hỏi han một câu, đằng này…..
- Vậy là….mấy người đến thăm tôi hả ?
- Ừ. Nếu không phải vì cái việc ấy thì bọn này phải lặn lội đến đây làm cái gì.
- Ách xì !
Mải nghĩ ngợi, mọi người quên béng mất Ki Bum đang bị cảm. Bin hờ hững quay người bước vào bên trong, đồng thời ra hiệu cho 5 anh chàng đi theo. Trên vai họ vẫn còn khoác mấy cái khăn bông.
Căn phòng đầu tiên mà họ gặp khi bước qua cánh cửa tím có vẻ giống một phòng luyện tập. Nó không rộng lắm, chỉ vừa đủ cho một người sinh hoạt bên trong nhưng bù lại nó rất hiện đại. Hankyung mắt tròn mắt dẹt khi nhìn thấy máy tập chạy, máy tập nâng tạ, các loại dụng cụ giúp co, duỗi cơ, bộ sưu tập các kiểu bao đấm ( dành cho môn boxing ) và hơn 10 người máy đứng xếp hàng trong góc.
- Song Bin, em sắm người máy dọn nhà à ? Sao anh chưa thấy loại này bày bán trên thị trường vậy ?
- Chắc chắn nó chưa xuất hiện trên thị trường vì đây không phải robot dọn dẹp, oppa à. Đây là robot riêng biệt chuyên dùng để luyện võ. Chỉ cần nhấn nút là toàn bộ số người máy kia sẽ lao đến tấn công mình, lúc ấy mình sẽ phải đánh lại chúng để bảo toàn mạng sống.
Nghe giải thích xong, Han ngay lập tức im re và không nói một câu nào nữa.
Họ tiếp tục đi thẳng và tới cánh cửa tiếp theo màu hồng phấn. Bên kia cánh cửa là hành lang dài, hai bên có tổng cộng 6 căn phòng. Song Bin nói :
- Bây giờ mỗi người hãy chọn một phòng ưa thích ở đây để thay đồ. Sau khi thay xong thì tới chỗ kia ( cô chỉ vào cánh cửa màu xanh nõn chuối ở cuối hành lang ). Tôi đợi mọi người ở đó.
Bin nói xong thì quay người bước đi. 5 anh chàng cứ thế đừng ngẩn ra với nhau. Rồi, không một lời nào, Ki Bum xông thẳng vào cánh cửa gần cậu nhất. Những người còn lại cũng lần lượt vào phòng. Dong Hae dặn :
- Khi nào thay xong quần áo, chúng mình sẽ chờ nhau ở cuối hành lang. Đừng ai đi trước đấy.
bangphuong_Harry
Sat-18-07-2009, 11:59 AM
Chương V : Shin Song Bin là ai ?
Được trút bỏ bộ đồ ướt nhẹp ra khỏi người, Eun Hyuk cảm thấy thật thoải mái. Cậu xả nước tắm qua một tí rồi mở tủ, lựa một bộ quần áo ưa thích và vận vào. Hoá ra 6 căn phòng trong hành lang ấy đều là phòng tắm, nhưng đặc biệt ở chỗ nó được ngăn ra thành hai phần bằng tấm kính dày có khoét lối đi: một phần có vòi hoa sen, bồn tắm, xà phòng, dầu gội….Phần kia có bồn rửa tay và cái tủ quần áo được xây chìm vào trong tường. Điều lạ là trong tủ có rất nhiều bộ áo quần phù hợp với từng mừa, từng phong cách riêng biệt và chỉ toàn đồ con trai ! Huyk nghĩ thầm : chắc Bin phải có nhiều anh em lắm đây. 6 phòng lận cơ mà !
Bỗng có tiếng gõ nhè nhẹ. Hyuk vội bước tới mở cửa. Sung Min đang tựa vào cánh cửa trước mặt, cười toe toét trong bộ cánh mới màu hồng. Hai người tiến đến cuối hành lang và đứng đợi mọi người ở đấy, vừa đợi vừa tủm tỉm cười. Có lẽ Eun Hyuk là người có nhiều tâm trạng nhất. Hôm này, vào một ngày không bình thường thế này cậu đã được gặp lại người bạn thuở ấu thơ, và rồi còn được tới nhà cô bạn bí ẩn của mình nữa. Đối với nhiều người, những niềm vui nho nhỏ ấy thật chẳng đáng là bao, nhưng với một kẻ đầu óc đơn giản như Hyuk thì hôm nay quả thật có thể sánh ngang với toàn bộ buổi đi chơi của cậu cộng lại.
Một lát sau, Dong Hae phóng vọt ra cùng một cái áo phông rộng thùng thình, vẽ cả một đàn cá lớn đang bơi lội. Cậu ta thích thú làm động tác như đang bơi giữa biển khơi rộng lớn, miệng không ngừng hò reo vui vẻ. Hyuk bật cười :
- Trông cậu cứ như một con cá to ấy.
- Ước gì được như thế thật. Cậu xem, cái áo này có vẻ rất hợp với tớ. Mặc nó vào rồi tớ bỗng thấy trong người tràn đầy sức sống. Coi mấy con cá trên áo này, chúng mới đáng yêu làm sao !
- Cậu có vẻ thích cá nhỉ ? Hay là bọn tớ gọi cậu là “cá ”luôn cho tiện.
Dong Hae chớp chớp mắt :
- Tớ ư ? Ôi, tớ sẽ là “cá “ư…
- “Cá” hả…..
Hankyung từ từ bước tới. Anh chọn bộ đồ đen toàn tập, nhìn từ xa mọi người cứ ngỡ là Ninja.
- Đang nói về ai thế mấy đứa ?
- Tụi em đang tính gọi Hae là “cá” anh ạ. Hyung xem có được
không ?
Hankyung làm bộ đăm chiêu ngẫm nghĩ cái tên mới. Chậm rãi, chậm rãi….
- Cũng hay đấy chứ ! Ai nghĩ ra cái tên này vậy ?
- EM ! _Sung Min và Eun Hyuk cùng kêu to.
- Ố ồ, bọn này cũng khá đấy. Theo anh chắc chỉ một mình Min nghĩ ra thôi. Đầu óc đơn giản như chú mày (anh ấn đầu Hyuk một cái ) thì phát minh được cái gì chứ ?
- Này nhớ, hyung đừng coi thường em ! Đối với người Trung Quốc như hyung thì em chỉ thế thôi chứ gì ? Xí !
- Đừng dỗi mà. ( quay sang Hae ) “Cá” ơi, ra dỗ bạn đi này.
- “ Cá ” hả…..
Lần này là Ki Bum. Cậu thong thả đi tới và tảng lơ ánh mắt căm thù xuất phát từ Khỉ đang chiếu thẳng vào mình.
- Ai vậy ta ?
- Là gọi tôi đấy. _Dong Hae ưỡn ngực tự hào.
- ( săm soi săm soi ) Ừ, giống thật.
- Giống….gì ?
- Giống con cá khô.
Khuôn mặt hí hửng của Hae ngay lập tức xìu xuống, còn Han, Eun, Min thì bụm miệng nín cười sém tắc thở.
Bỗng…
- MẤY NGƯỜI ĐỊNH BẮT TÔI ĐỢI ĐẾN BAO GIỜ HẢ ???
…
Căn phòng đằng sau cánh cửa xanh là phòng bếp. Nó rộng hơn một chút so với tất cả gian phòng đằng trước và được trang bị đầy đủ, tiện nghi. Bàn ăn được để giữa phòng, quây xung quanh là 6 cái ghế. Trên bàn đặt sẵn 6 cốc nước và 6 cái bánh kem hoa quả.
- Ăn bánh đi mọi người. Ăn xong thì làm ơn về cho.
- Sao lại thế ?
- Tôi thật sự không muốn mọi người phải lo lắng cho tôi thế này. Tôi ổn. Chỉ là tôi không muốn đi học một thời gian thôi.
- Cậu nói “ một thời gian” là bao lâu ? _giọng Hyuk run run_ Cậu không định bỏ tớ đấy chứ ? Có phải CLB Báo chí làm phiền cậu không ? Tớ có thể gài bẫy bọn nó….
- Cũng không hẳn. Tớ nói là tớ không sao thì nghĩa là không có vấn đề gì cả. ( thở dài ) Cuộc sống bình lặng của tớ không thể cứ bị xáo trộn mãi như thế được.
Ki Bum nãy giờ im lặng bỗng nhiên phát biểu :
- Cho tôi hỏi một câu : hiện nay cô Song Bin đang sống với ai ?
- Có cần thiết phải báo cáo cho cậu biết không ?
- Thế liệu cô có cần bí mật đến mức phải giấu cả những người đang sống với mình không hả ?
- Tôi…..
- Em cứ nói đi _Han nhẹ nhàng_Chỉ là nói về những ai đang sống cùng em thôi mà. Chắc là ba, mẹ, anh, chị, em…..
- Hoặc những người họ hàng xa…. _Sung Min líu lo
- Hay là những người bạn giấu mặt. _Dong Hae ngập ngừng.
- Không phải.
Song Bin ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mọi người không chút ngại ngần, khuôn mặt vô cảm dường như đanh lại, còn giọng cô thì trở nên chắc nịch :
- Không ai đúng cả.
- ….
- Hiện nay tôi chỉ ở một mình.
- MOO ??
Trong khi mọi người đang há hốc mồm ngạc nhiên thì Ki Bum, vẫn điềm tĩnh như thế, tiếp tục tra hỏi chủ nhà :
- Không sống cùng ai mà sao phải chuẩn bị nhiều phòng tắm, nhiều quần áo như vậy ?
- Mà lại là toàn đồ của con trai nữa chứ.
- Kể cũng lạ. Một cô gái như em cần đến cái phòng tập luyện không . bình . thường vừa nãy để làm gì? _Han nói. Anh vẫn còn bị mấy con robot ám ảnh.
- Hình như đây không phải nhà của cậu hay sao ấy. Hoặc trước đó nó đã từng không phải nhà của cậu.
- Rốt cuộc _Ki Bum lên tiếng dẹp bớt mấy cái mồm đang nhao nhao đặt giả thiết_Shin Song Bin, cô là ai vậy ?
Im lặng.
Không một câu nào được thốt ra.
Toàn bộ ánh mắt đang hướng vào cô, chờ đợi.
Bên ngoài mưa vẫn đang tuôn như trút.
Thời gian….như ngừng lại…..
…
- Shin Song Bin !
- Uhm….?
- Cô vẫn chưa trả lời.
- Tôi chẳng có gì để nói với cậu cả.
- Thế cậu có gì để nói với tớ không ?
Eun Hyuk hỏi, giọng cậu nghe thật buồn. Song Bin lúng túng
không biết làm thế nào. Cô không hề muốn nói về danh tính của mình. Không thể nói được ! Nhưng … trước mặt cô là những người bạn đầu tiên mà cô quen biết, những con người thật sự khác thường. Họ có lẽ cũng như cô, cho nên cô cảm thấy bình yên khi ở cạnh bọn họ. Tuy nhiên…..
- Thật sự tớ không thể nói được.
- Tại sao lại thế ? Chúng ta có phải là bạn bè không ? Dù chỉ mới quen biết nhau hơn 1 tháng nay nhưng tớ đã gần như coi cậu là bạn thân của tớ rồi. Cậu đã biết rất nhiều điều về tớ, vậy tại sao cậu lại ích kỉ tự giấu đi chính bản thân mình ? Cậu đã từng mất những người bạn, chẳng lẽ cậu cũng muốn mất luôn cả tớ nữa hay sao !
- Tớ….tớ…..
- Thôi đi Eun Hyuk _Han khẽ vỗ vai cậu_Cô ấy không chịu nói chắc là vì có nỗi khổ riêng. Chúng ta đừng nên đụng chạm vào đời tư của Song Bin nữa.
- Đến cả câu hỏi “ Cô là ai ” mà cũng không trả lời được, chẳng trách gã này từ nãy tới giờ cứ sờ sợ. Cô biết hắn sợ gì không ?
- ….
- * nói khẽ * Sợ cô sẽ phản bội tình bạn…..
- KHÔNG BAO GIỜ ! TÔI KHÔNG BAO GIỜ NHƯ THẾ !
Lời nói của Ki Bum quả có sức tác động lớn. Dù rằng nó đáng ghét thật, nhưng chỉ bằng một câu nói, Ki Bum đã chạm đúng mạch yếu của cô.
Phản bội ư ? Nghĩa là tôi sẽ làm một điều gì đó tổn hại đến những người này ư ?
Không, tôi không bao giờ làm việc đó.
Vì thế, tôi phải xoá bỏ ác cảm trong lòng họ để họ tin tôi hơn.
Muốn xoá bỏ ác cảm, chỉ còn một cách….
- Thôi được rồi, tôi sẽ nói. Aisssss….À quên, ăn bánh đi.
Mọi người lầm lì chọn chỗ và ngồi xuống. Họ không thèm đụng đến một miếng bánh nào cả. Riêng Sung Min thì cắm mặt xuống miếng bánh. Đôi mắt cậu hau háu nhìn quả sơ ri đỏ mọng trên lớp kem xốp trắng, đôi vai thi thoảng khẽ rung lên như đang cố kiềm chế một ham muốn mãnh liệt. Sung Min - thỏ con khoái bánh kem và ghét cà rốt !
- Ăn đi mọi người. Bánh kem đợi lâu lắm rồi đấy.
- Cô là ai ? _vẫn là cái giọng trầm trầm của Ki Bum.
- Tôi là Shin Song Bin.
- Gì nữa ?
- Hết rồi.
- …..
- Cậu chỉ muốn biết thế thôi mà. Tôi đã trả lời xong.
Dong Hae bỗng đấm mạnh tay xuống bàn :
- THÔI ĐI ! Cậu không phải đang cố tình giả ngu đấy chứ ? Cậu hiểu chúng tôi muốn biết gì mà ! Đến nước này rồi mà cậu vẫn còn tiếp tục giấu giếm thì thật không thể chịu nổi. Quá nhiều tin đồn xung quanh cậu đã làm chúng tôi lo lắng đủ rồi. Làm ơn hãy vì chúng tôi, vì Eun Hyuk mà thành thật một chút có được không.
Hyuk không nói gì, chỉ khẽ kéo tay áo bảo Hae ngồi xuống. Tranh thủ lúc hỗn loạn, Sung Min đã vồ lấy, nhai ngấu nghiến món bánh và đã đưa được phân nửa cái bánh kem xuống dạ dày.
- Hazzzz…..Thật không còn từ gì để nói. Bí mật thân phận của tôi quan trọng đến thế ư ?
- * gật *
- Đi theo tôi.
Song Bin đứng dậy và bước tới một bức tường. Cô khẽ đẩy. Một mảnh tường bỗng tách ra để lộ bên trong một căn phòng nữa.
- Rốt cuộc ở đây có bao nhiêu phòng ?
- Chỉ có 13 phòng thôi.
- Ôi ! Cái từ “ chỉ có ” sao mà nghe ảo quá vậy ?
Cô không đáp lại. Cả bọn thấy Bin không có phản ứng gì nữa bèn phăm phăm bước vào căn phòng vừa mở ra.
- Chào mừng đến thế giới riêng của tôi !
Rộng rãi. Tươi sáng. Tiện nghi. Đây quả là căn phòng mơ ước của bất cứ con người nào. Đáng ngưỡng mộ nhất ở đây chính là dàn máy vi tính siêu hiện đại và chiếc giường đa chức năng lần đầu tiên xuất hiện tại Hàn Quốc.
Trong khi cả bọn mắt tròn mắt dẹt ngắm nhìn căn phòng thì Song Bin đã lôi ở đâu ra cái album ảnh. Cô lật giở vào trang và đưa cho họ xem một bức ảnh đã cũ chụp 5 người. Có vẻ họ là một gia đình.
Vừa nhìn vào người đàn ông trên bức hình, Min và Hyuk đã nhảy dựng lên :
- Ông ta….ông ta….
- Sao thế ? Ông ta làm sao ?
Min nói, khuôn mặt vẫn chưa hết sững sờ :
- Đây chẳng phải người giàu nhất nước ta sao.
- Thế à ? Anh không biết ổng.
- Người Trung Quốc kia, không phận sự miễn bàn.
- Khoan. Chẳng lẽ cái ông Shin Dong này lại là…..
Bin buông một tiếng cười chua chát :
- Đúng vậy. Đây là cha đẻ của tôi.
Ki Bum từ từ tiến lại gần dàn máy tính. Cậu nói :
- Ngay từ ban đầu tôi đã ngờ ngợ rồi. Ngôi nhà này không bình
thường. Mọi thứ đều quá hoàn hảo. Chắc chắn một người giàu bình thường không thể xây nổi một căn nhà như thế. Phải là một người cực giàu mới có đủ vốn liếng nướng vào trong này.
Cậu vừa khẽ chạm vào thân máy tính, vừa tiếp tục nói :
- Shin Dong khi nổi tiếng đã giới thiệu toàn bộ những thành viên trong gia đình. Tôi nhớ chỉ có 4 người thôi : bà vợ, ông chồng và một cặp sinh đôi nam nữ. Sao bây giờ tự dưng lại có thêm một cô con gái nữa ở đây vậy ?
- Vì tôi đã bị coi như người chết rồi. _Song Bin cay đắng_Họ cấm tôi không được nói về thân phận của mình. Họ giờ đang có danh tiếng. Nếu như chuyện của tôi đến tai mọi người thì họ sẽ trở về với con số 0.
- Bin ah~ Cậu cứ kể hết đi. Chúng tớ không phải là bọn hay ba phải. Cậu hãy tin ở tớ.
Cô nhìn Hyuk, gật đầu.
Rồi Song Bin bắt đầu câu chuyện nghiệt ngã của mình….
Hồi đó tôi còn quá nhỏ, chưa thể hiểu hết gia cảnh của mình, nhưng theo kí ức còn sót lại của tôi thì gia đình tôi rất nghèo. Tôi là con đầu lòng của ba mẹ tôi. Theo như những gì bà y tá phụ đỡ đẻ cho mẹ tôi kể lại, khi tôi vừa lọt lòng ba tôi đã quay mặt đi không thèm bế một cái, còn mẹ tôi thì thở dài thất vọng khi thấy khuôn mặt tôi. Tại tôi quá xấu xí….Hai năm sau mẹ tôi lại chuyển dạ và sinh ra hai em tôi. Vì chúng xinh xắn hơn tôi nên họ quan tâm tới hai đứa ấy, còn tôi thì bị bỏ mặc.
Năm tôi lên 6, ba tôi tìm được một quặng vàng tại núi Thổ. Ở quê tôi người ta gọi nó như vậy. Từ khi tìm thấy cái của trời cho đó, gia đình tôi khấm khá dần. Ba tôi mạnh dạn đầu tư xây dựng một công ti khai thác khoáng sản đặt tại núi Thổ. Tưởng chừng công việc sẽ cứ theo đà ấy mà phát triển lên thì tôi đã phạm phải một lỗi khiến cho gia đình tôi lại tiếp tục phải sống những tháng ngày khốn khó trở lại.
Hôm đó tôi chơi bóng ở gần khu nhà máy. Các cậu biết quả bóng làm từ lốp xe hỏng chứ ? Nó rất cứng và đàn hồi cao. Tôi đang say sưa với quả bóng ấy thì sơ ý để tuột tay. Bóng của tôi nảy, nảy mãi về phía cửa vào của nhà máy, và rồi chui tọt vào bên trong. Với thân hình bé nhỏ, tôi sẵn sàng luồn qua cống sắt, rồi tiếp tục đi tìm bóng. Khốn thay, quá bóng đó lại nằm trong phòng vận hành máy móc. Tôi bước vào đó và thực sự bị choáng vì có rất rất nhiều nút bấm và cần điều khiển. Tôi chưa từng được vào nhà máy, cũng chưa được dạy dỗ cẩn thận nên…..
Tôi với tay ấn vào mấy nút. Đèn bật sáng. Các loại máy móc bắt đầu hoạt động. Hứng chí lên, tôi bấm vào một loạt các nút khác ở đó nữa. Các cậu cũng biết chuyện gì đã xảy ra sau đó rồi đấy. Một bộ phận máy móc bị hỏng, kéo theo cả dây chuyền đứng khựng lại. Nó bắt đầu rung. Và nổ. Cả nhà máy chìm trong biển lửa và tiếng gào thét. Nhân viên chưa ai vào trong đó cả nên không bị làm sao, nhưng thiệt hại thì lại quá lớn. Các dự án đã kí kết ngay lập tức bị huỷ bỏ. Bên kia đòi trả lại tiền. Gia đình tôi phải bán cả chỗ đất ấy đi mà cũng không thể trả hết nợ. Và từ đó tôi bắt đầu bị coi là người chưa từng tồn tại.
Và rồi vận may lại đến với cha tôi khi tôi lên 10. Ông dốc hết toàn bộ sức lực của mình ra để làm việc và đã được đền đáp xứng đáng. Sau đó, khi tôi vừa kết thúc năm học lớp 7 thì bị lôi ra đây. Tôi không biết ông ta xây căn nhà này từ bao giờ, tôi cũng không biết chỗ này là chỗ nào. Khi bị đưa đến đây tôi đã hết sức ngạc nhiên. Đáp lại cái nhìn thắc mắc của tôi, ông ta chỉ nói :
- Từ nay mày không còn là con của tao nữa. Tao sẽ trợ cấp cho mày trong một khoảng thời gian. Sau đó thì mày thích sống thế nào thì tuỳ. Nhưng hãy nhớ : đừng bao giờ mở mồm ra nói mày đã từng là con của tao. Tao biết hết đấy. Mày cứ liệu hồn.
Và rồi, cứ đều đặn 1 tháng 2 lần ông ta đến căn nhà này. Ông ta trang bị cho nó, thiết kế theo mọi yêu cầu của tôi và trước khi rời đi hẳn thì đưa cho tôi một số tiền kha khá. Ông ta nghĩ như thế là quá tốt rồi. Sau đó một năm, ông ta không còn quay lại nữa.
- ….giờ thì tôi sống một mình như các cậu thấy.
Song Bin kết thúc câu chuyện của mình. Không ai nói một câu nào cả. Họ chỉ ngồi đó khẽ nhìn nhau. Một lát sau, Hankyung bắt đầu húng hắng ho gây sự chú ý. Anh nói :
- Song Bin….bọn anh thật có lỗi vì đã ép em phải quay lại quá khứ. Anh…..
- Oppa đừng nói nữa. Em hiểu. Cám ơn mọi người đã đến thăm. Giờ mọi người có thể về được rồi.
- Lại đuổi người ta à ? Bây giờ mới có 10h30’ thôi.
- Nhưng còn việc học….
- Aissss, nghỉ một buổi có làm sao đâu. Mà nếu nói về tinh thần học hành thì cậu phải nói đến thiên tài Kim Ki Bum kia kìa.
- Nói gì tôi cơ ?
Bum ngẩng đầu lên hỏi. Cậu đang quỳ xuống săm soi cái máy tính từ phía dưới.
- Cậu có muốn nghỉ không ? _Sung Min hỏi.
- Tuỳ.
- Thế nhé_Dong Hae chợt quyết định_Hôm nay cho bọn tớ tá túc ở đây từ giờ đến tối. Quần áo của bọn tớ còn chưa khô, nếu cứ mang quần áo của cậu về thế này thì hơi mất lịch sự
Cả lũ nghĩ thầm : “ Thật ra cậu chỉ muốn mặc cái áo đấy thêm một tí thôi chứ gì ! Sao tự dưng hôm nay lại khách sao thế. ”
- Từ từ hẵng, hỏi ý kiến chủ nhà đi .
- Không phải hỏi đâu, tớ đồng ý mà.
4 chàng trai nghe vậy liền kêu lên sung sướng ( trừ Bummie ra T_T ). Eun Hyuk vừa cười cười vừa ngoắc Song Bin :
- Tại sao cậu phải chuẩn bị nhiều phòng tắm và quần áo con
trai vậy ?
- Bí mật.
- Ahhh, lại bí mật. Này, đối với cậu tớ là gì hả ?
- Là con khỉ.
- Cậu dám…..
- Thế cậu thích làm gorilla hơn hả ?
- …..
Cơn mưa dai dẳng ban nãy đã tạnh từ bao giờ. Từng tia nắng ấm áp chiếu xuống ngôi nhà nhỏ nhắn xinh xắn màu kem ấy. Giờ đây, ngôi nhà và chủ nhân của nó đã không hề đơn độc nữa rồi.
bangphuong_Harry
Tue-21-07-2009, 01:29 PM
Chương VI : Thi cuối học kì II
Thời tiết đã bước sang tháng 4. Những trò vui chơi, tụ tập phá phách đã phải dẹp sang một bên để nhường bước cho sự học. Kì thi cuối kì II đang đến rất gần.
Song Bin ngồi thẩn thơ trên ghế đá, tay cầm một vài quyển tiểu thuyết văn học và tờ đề cương. Sau khi bị thuyết phục bởi Hankyung, Dong Hae, Eun Hyuk và Sung Min, cô đã quyết định đi học lại. May mà tờ đơn xin thôi học cô chưa nộp cho Ban Giám hiệu, nếu không thì cho dù yêu học đến thế nào cô cũng không thể quay lại nơi này được nữa. Bin vừa thở dài vừa ngó xuống đề cương ôn các môn học. Một list dài dằng dặc những thứ cần phải nhồi vào đầu : toán không kể, văn gần như toàn bộ, lại còn sinh học, sử học, Luật cơ bản của Công dân, Hoá học…..Cũng may những kiến thức cơ bản của cơ bản cô đã nắm rất chắc rồi. Bây giờ thì chỉ có việc phát triển nó lên một tí là okie.
Ngồi đó nghĩ ngợi một lúc thì đột nhiên cô buột miệng :
- Giờ Hankyung oppa đang làm gì nhỉ ?
Ừ, năm nay là năm cuối cùng của oppa mà. So với học sinh lớp 10 như cô thì học sinh lớp 12 còn học căng hơn rất nhiều. Ngoài kì thi Tốt nghiệp Trung học họ còn phải chuẩn bị cho cuộc thi quan trọng vào tháng 8 sắp tới : thi Đại học. Oppa ấy định thi vào trường gì đây ?
Cô còn nhớ Han đã tự nhận rằng mình học không giỏi lắm. Khi mới vào lớp 10, mọi người đều biết anh ấy giỏi thể thao, còn lực học thì đành chắp tay vái 3 phát. Là người Trung Quốc, có lẽ những kiến thức ở bên Hàn này không phù hợp với anh. Cái tên Hankyung đi vào lịch sử của trường Miracle cùng với những tấm bằng, tấm huy chương về thể thao và….cái bảng điểm tệ hại. Suy cho cùng đâu có phải lỗi của Han oppa đâu ?
Cô thở dài, rổi thu dọn đống sách vở cho vào túi. Thiên tài cũng lắm lúc khổ thật. Trong khi thiên hạ đang cắm đầu vào việc ôn luyện thì cô lại chẳng biết làm gì cả. Chán quá. Thế rồi một ý nghĩ vụt loé lên trong đầu Song Bin : đi thăm tất cả những người bạn của cô.
Đầu tiên là lớp 10A này. Sung Min đang ngồi cạnh cửa sổ, vừa nghêu ngao đọc lại một loạt công thức Vật lí vừa ra sức nặn một cái mụn. Ki Bum thì tỏ vẻ bình thản, cậu không động tới một quyển sách nào. Thay vào đó, Ki Bum lôi cái Ipod ra và lim dim mắt nghe nhạc. Chợt cậu quay sang phía bên ngoài lớp và phát hiện ra Song Bin đang đứng ở đấy. Cậu nhìn Bin rồi gật đầu cộc lốc thay cho lời chào. Có vẻ thái độ của Bum đối với Song Bin đang bắt đầu thay đổi, tuy rằng cái gọi là thay đổi ấy lại chỉ tiến nhanh bằng một con….ốc sên!
Rời lớp 10A, cô rẽ sang lớp 10B. Eun Hyuk đang ngồi bàn luận sôi nổi về lịch sử Hàn quốc cùng một cậu bạn không phải Dong Hae. Cậu kia…ah….có lần Hyuk kể rồi thì phải. Tên là Xiah. Hai người ấy quen biết nhau từ năm cấp 2, bây giờ lại học chung một lớp trong trường Miracle. Họ thân nhau phải biết, đến Dong Hae còn ghen tị cơ mà ! Ơ, sao không học lại bài đi, nói chuyện gì nhiều thế ? Cái cậu Hyuk này, học đã kém rồi mà sao chẳng chịu ôn gì cả thế nhỉ ? Cô khục khặc trong cổ ( cái đấy tượng trưng cho tiếng cười~ ) sau đó đảo mắt một vòng tìm con Cá. Hae ơi, cậu đi đâu rồi ?
Không phải thắc mắc lâu, Song Bin đã phát hiện ra Dong Hae thập thò ở cửa lớp 10C. Hazzzz, lại tán em nào, à nhầm, bạn nào rồi. Hotboy gì mà kì thế ? Mỗi Sung Min còn tử tế đôi chút, còn đâu thì chỉ toàn người lo chơi thôi. Cô vẫy Dong Hae. Anh chàng đành phải bỏ dở con mồI của mình, lon ton chạy đến bên cạnh cô.
- Thế nào ? Tình hình học hành ôn luyện của cậu ra sao rồi ?
- Tớ có ôn gì nhiều được đâu _ Hae nhăn nhó_Khó thấy mồ. Có phải ai cũng là siêu nhân như cậu và Ki Bum đâu !
Bin lắc đầu chán ngán rồi hỏi :
- Cậu đã qua bên lớp 12B chưa ?
- Chưa. Cậu muốn hỏi Han hyung phải không ?
- Ừ.
- Thôi, tốt nhất là bọn mình đừng sang bên đó. Bọn họ ôn khiếp lắm. Lọt vào cái lò ở đấy thì ai mà chịu được !
Nghe vậy Song Bin cũng thôi luôn ý định của mình. Tự dưng cô lo cho Han. Thi tốt nghiệp ở đây xong liệu Han có tiếp tục theo học tại Đại học Miracle không nữa
( chú thích của t/g : Miracle là một hệ thống trường lớn chia ra làm hai phân khu : Đại học Miracle và THPT Miracle. Hai phân khu này không nằm trong cùng một khuôn viên mà nằm tách xa nhau ở phía Đông và Tây của Seul. THPT Miracle nằm ở phía Tây )
Sau tháng 4 chuẩn bị, trường Miracle cùng toàn bộ các ngôi trường trong nước bắt đầu bước vào kì thi cuối kì II. Đến lúc này bọn Eun Hyuk mới được nhìn thấy Hakyung. Anh gầy đi, xanh xao, đôi mắt thì thâm quầng mệt mỏi. Một Hankyung vui vẻ mọi lần đâu rồi ? Nhìn anh, cả bọn bỗng cảm thấy xót xa.
Anh tiến đến bên đàn em, cười :
- Mặt mày trông ỉu xìu phát khiếp đấy mấy đứa.
- Oppa ốm đi nhiều quá…..
- Xời.Chỉ là trong khoảng thời gian này thôi. Sau khi thi xong chắc anh phải đi du lịch một phát để xả hơi mất. Đầu óc nó cứ ung ung, dây thần kinh thì căng hết mức có thể rồi.
Rồi anh thở dài :
- Học tập ở Hàn Quốc thật vất vả. Đến tận bây giờ anh vẫn chưa thực sự quen hẳn cách nói năng bằng tiếng Hàn đâu.
Anh tự lầm bầm một mình điều gì đó.
- Hyung bảo gì cơ ?
- À không, không có gì đâu. Các em hôm nay cũng thi nhỉ.
- Vâng, hyung chúc bọn em đi !
- Chúc thi tốt.
- Nữa đi mà.
- Này, một câu như vậy cũng được gọi là lời chúc tử tế rồi đấy. Anh chúc xong rồi. Việc còn lại là của
các em.
- Vậy thì em xin được gửi lời chúc của em tới hyung : thi tốt nhá.
Ki Bum nói xanh rờn. Hankyung ban đầu hơi bất ngờ, sau đó anh nhanh chóng vặn lại :
- Chú em bao nhiêu tuổi rồi mà dám nói trống không thế hả ?
- Kém hyung một, hai,ba tuổi.
- ???
- Tóm lại là em ít tuổi hơn.
- Vậy sao không dùng kính ngữ ?
- Ô hay, việc đó là của hyung à ?
Bum nói xong thì lẩn nhanh ra chỗ khác. Han nhìn theo cậu mà than thở :
- Thằng ấy ngày càng bố láo.
- Kệ hắn hyung ạ. Nhưng phải công nhận so với trước đây thì bây giờ hắn đã bắt đầu biết hoà nhập với chúng ta rồi _Dong Hae hớn hở nhận xét_Còn Sung Min thì khỏi nói, cậu ấy bắt nhịp rất nhanh chóng.
- Dù Ki Bum có thân thiện với ta cỡ nào đi nữa thì tớ vẫn cứ ghét.
- Hyuk ơi là Hyuk, giận dai không phải là tính cách của một thằng con trai chân chính đâu.
- Dễ thường Min là con trai chân chính chắc. ( quay ra ngó ) Đáng yêu quá cũng không phải con trai đâu. He he.
- Grrrr~ Cậu nhớ cái mồm cậu đấy.
Họ đứng với nhau thêm một lúc nữa rồi tạm chia tay, mỗi người vào một phòng thi đã định trước.
6 tiếng sau….
- Chết mất thôi, nơi này đúng là không dành cho những người như mình mà.
- Eun Hyuk à, thi tốt chứ ?
- Vâng, tốt lắm. Tốt đến mức bây giờ tớ vẫn còn run lẩy bẩy đây này. Trời ơi, 4 môn 1 ngày ! Bằng giết người rồi còn gì ! Thế cậu thì sao ?
- Có khác gì cậu đâu. Tớ nghĩ cái bài Lí ấy tớ làm sai rồi. Kết quả nó ra số thập phân vô hạn không tuần hoàn !
- Chẳng bù cho tớ, ra toàn âm với âm.
Dong Hae và Hyuk thở dài đánh sượt, rồi thốt nhiên quay ra ôm nhau vòng vòng mấy lượt như bọn hề. Đúng là những người cùng chung hoạn nạn mới hiểu được nhau.
Sau đó lần lượt từng mẩu còn sót lại bắt đầu lê chân từ các phòng thi bước ra và tụ họp ở chỗ Hae. Song Bin than ngắn thở dài về món Luật :
- Một môn học ngu ngốc ! Điên lên mất thôi. Tại sao chúng ta cứ phải học cái thứ chết tiệt đó vậy ? Và tại sao bà ấy lại coi ở phòng của tớ ?
- Bà nào ?
- Thì bà giáo dạy Công dân chứ còn bà nào vào đây. Asshhh, ai cũng biết tớ với bả không hợp nhau, chắc vì thế nên mới xếp bả vào phòng tớ.
Sung Min thì kêu la oai oái khi phát hiện ra điểm bất thường trong bài thi Hoá học của mình.
- Đề bài yêu cầu là điều chế một hợp chất hidrocacbon, nhưng không hiểu sao tớ lại viết thành công thức làm thuốc nổ mất rồi !
Trợn mắt.
Nhìn nhau hoảng sợ.
- Min à, cậu….cậu viết thành công thức…..
- Thuốc nổ !
- Cậu có phải người bình thường không mà viết thành cái đó hả ?
Min giãy lên :
- Biết làm sao được, tớ cho vào bài làm rồi mà !
Đúng lúc đó Ki Bum bước tới, vừa huýt sáo vừa tung tẩy :
- Đề ơi, đề ơi, sao mày dễ thế ~
- Ở đây không mượn cậu làm trò đâu.
- Dễ quá, dễ quá, những ai không làm được thật là khốn khổ ~
- Thôi ngay cái trò đấy đi. Bực cả mình.
- Tôi làm gì kệ tôi chứ, sao cứ phải xía vào nhỉ ? Tôi đã nói gì đến cậu chưa ?
- …
- Đề ơi…..~
- Rõ thật là…..Hết chịu nổi rồi đấy nhớ ! Đừng có cười trên nỗi đau khổ của người khác như thế.
- Hum, hum……* lại huýt sáo *
- Chào . các . em .
Giọng nói như của người chết này nghe quen quen. Không biết là ai vậy nhỉ ? Song Bin quay người lại và há hốc mồm kinh hãi :
- Ôi trời đất ơi !
Cả bọn cùng quay theo Song Bin và ai nấy đều kêu lên :
- HAN HYUNG !
Chỉ mới sau 6 tiếng thi ngày thứ nhất mà Hankyung đã trở nên thảm hại đến không ngờ.
Trước khi vào phòng thi anh còn chút hồn phách, còn bây giờ chắc hồn của anh đang chu du nơi đâu đâu mất rồi!
Khuôn mặt anh đờ đẫn, đôi mắt mở to trân trối. Anh lê cái xác về phía ghế đá và nằm vật xuống. Sung Min ái ngại hỏi han :
- Hyung không sao đấy chứ ?
- Nhìn thế này mà không sao à ? _anh phào phào đáp lại.
- Bộ trong lúc làm bài hyung bị dính ám khí hay sao mà ra nông nỗi này ?
- Được như vậy đã tốt….
- ???
- 4 cái đề….giết người….hức…
Eun Hyuk và Dong Hae đến bên Han và vỗ vỗ vào vai anh :
- Tụi em hiểu hyung rồi. Chúng ta đều có cùng chung hoạn nạn mà.
- Hyung phải cố lên ! Hyung còn một kì thi nữa mà. Đề bài khó cỡ nào hyung cũng đừng sợ. Hyung phải bình tĩnh suy nghĩ, khi đó chắc chắn đáp án sẽ nằm ngay trong đầu hyung ngay !
- Ở trường mình kì này người ta không cho tụi anh giở phao, thế có chết không cơ chứ.
- Thôi thôi, đừng nghĩ kiểu đấy nữa. À, chiều nay mọi người về nhà tớ chơi đi. Tớ sẽ đổ vani vào máy làm kem , chắc tầm đấy tụi mình có thể ăn được luôn.
Không còn đề nghị nào tuyệt vời hơn đề nghị của Song Bin. Tất cả hoan hô cô ( Han không đủ sức biểu lộ thái độ vui mừng nên anh chỉ khẽ vỗ tay ) rồi họ kéo nhau đi về phía cổng trường và không ngừng bàn tán về bữa tiệc nho nhỏ đang đợi ở nhà cô bạn.
Han nhìn mấy đứa đang cười cười nói nói với ánh mắt trìu mến, rồi đột nhiên bảo :
- Chúng ta chỉ còn thi 2 ngày nữa là được nghỉ. Đến lúc ấy anh sẽ cho mấy đứa đi du lịch cùng nhà anh luôn.
- Thiệt hả ? Hoan hô Han hyung !
- Với điều kiện là ai cũng phải thi thật tốt đấy.
- Chắc chắn rồi, hyung cứ yên tâm.
- Cậu thì nói làm gì. Hoàng tử Kim Ki Bum lại đứng đầu kì này cho mà xem. Xí !
- Sao lúc nào cậu cũng đối đầu với tôi vậy ? Tại vụ của mấy tháng trước phải không ? Giận gì mà dai thấy mồ.
- Đúng rồi đó _Sung Min nói rồi quay sang Hyuk cười đểu_ Giận dai không phải là biểu hiện của một thằng con trai đâu, nàng EunNim ạ ~
- AGGGGG !
Tuy không cùng đường về nhưng các chàng trai đã quyết định hộ tống Song Bin về tận ngôi nhà bé nhỏ của cô. Trong suốt chặng đường, cô luôn nhìn thấy ánh mắt kì lạ và nụ cười phảng phất nỗi buồn của Hankyung. Mặc dù không dám chắc chắn điều gì, nhưng có lẽ một chuyện gì đó sẽ xảy đến với cô và những người bạn và có vẻ chuyện ấy sẽ không hề vui vẻ chút nào đâu.
bangphuong_Harry
Wed-29-07-2009, 03:58 PM
Chương VII : Những phát hiện mới trong ngày “ xả hơi ”
Kết quả thi của học sinh trường Miracle đã được thông báo cách đây 4 ngày. Đúng như dự đoán : Ki Bum lại đứng nhất toàn khối 10, Song Bin đuổi theo sau và chỉ kém cậu ta đúng 0.25 điểm trong bài thi trắc nghiệm môn Ngoại ngữ. Sung Min an nhàn thảnh thơi ở vị trí thứ 5 như kì trước. Mặc dù đã thề thốt đủ kiểu nhưng Eun Hyuk và Dong Hae vẫn nắm tay nhau đi xuống gần cuối bảng xếp hạng. Có điều, dường như đề thi quá khó so với trình độ của học sinh nên đã có thêm nhiều người có số điểm tệ hại, thành thử Hyuk và Hae đã thoát khỏi top 5 những người …. dốt nhất trong kì thi này. Hankyung, không phụ lòng mong mỏi của đàn em, đã qua ải tử thần số 1 với vị trí thứ 20 toàn khối 12.
Song Bin ngồi nhìn tờ thông báo của trường từ nãy đến giờ không dưới 30 lần. Cô cứ nghĩ đến 0.25 điểm chết tiệt mà ức. Lúc đó nếu cô không quên mất công thức của dạng câu điều kiện thì có lẽ cô đã có thể đường đường đứng ngang hàng với tay Ki Bum kia rồi ! Thể nào lát nữa hắn cũng lại vênh mặt lên khi gặp cô cho mà xem. Đồ kiêu ngạo !
Mải tập trung ca thán thầm thì về Bum, Song Bin không nhận ra có người vừa đến ngồi cạnh mình. Người đó nhẹ nhàng lại gần cô và nói vào tai cô bằng một giọng âm u của ma đội mồ :
- Ch…a…à…o…o
- Oái ! À, vâng, chào.
- Em đang nghĩ gì mà ngẩn người ra thế ? Lại nhớ ai rồi hở ?
- Đâu có _Bin né ánh mắt tò mò của Hankyung_ Em có ai để mà nhớ đâu chứ ! Oppa ra đây làm gì vậy ?
- Anh tắm xong rồi. Chẳng lẽ cứ ngồi chết dí trong bể bơi mãi hả. Với lại _anh liếc ra đằng sau_ Sung Min đang vòi quà nhặng hết cả lên. Anh lừa mãi mới trốn ra được đấy.
- Ai bảo oppa hứa với bọn họ làm gì ? Eun Hyuk nhớ dai, Sung Min dễ thương, Dong Hae kiên trì, kiểu gì họ cũng bám cho đến khi oppa chịu đưa vé đi du lịch cho họ.
Han nhìn Song Bin, cẩn thận hỏi lại :
- Thế là em không muốn đi du lịch đúng không ?
- Ai nói thế bao giờ ? Chỉ có điều em không vòi kiểu lộ liễu như mấy người kia đâu. Ke ke
- Sao mà em giống Ki Bum thế ? Thằng đấy cũng cứ giả bộ tẩm ngẩm tầm ngầm, im im để cho hội ồn ào kia nói trước sau đó nó lén ra sau anh bày trò khủng bố tinh thần. Hazz, anh không thể yên thân với mấy đứa rồi.
Anh bật cười khe khẽ, đôi mắt anh nheo lại thích thú trông thật hiền lành. Không hiểu sao Bin thích nhìn những lúc Han như vậy. Có một cái gì đó bình yên ở nơi anh, làm cho ngay cả đến những đứa ít cảm xúc như Bin cũng cảm thấy ấm áp. Cô thường tự nhủ rằng mình chỉ coi Han như một người bạn, một người bạn bình thường như những cậu bạn hiện tại của cô, nhưng dường như những cảm xúc đối với anh không giống như đối với 4 người còn lại. Cũng với sự quan tâm ấy, cũng với nụ cười vui vẻ ấy vậy mà anh lại gây nên một chút gì đó khác biệt trong trái tim của Song Bin.
- Han này _Song Bin chợt hỏi.
- Hm ?
- Có phải oppa giấu bọn em chuyện gì không ? Từ sau đợt thi tới giờ em cứ thấy oppa buồn buồn.
- Nghĩ vớ vẩn ! Anh có gì đâu mà phải giấu. Chắc là tại áp lực của kì tuyển sinh sắp tới ấy mà.
- Thì bởi vì nghĩ thế nên bọn em đã hùn tiền vào để đi chơi 1 ngày với oppa, vậy mà dường như oppa vẫn cứ như thế.
- Thôi thôi cô ơi là cô. Nhìn người khác ít một chút đi. Cứ nhìn nhiều rồi lại suy ra toàn cái ở đâu đâu. Ô, bọn kia ra rồi kìa !
Ồn ào ồn ào.
Eun Hyuk, Dong Hae với Sung Min đang bàn luận một cái gì đó rất sôi nổi. Họ hết cười phá lên khoái trá rồi lại chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ. Ki Bum đi tít ở đằng sau. Cậu chỉ mặc đúng một cái quần đùi và đi đôi dép xốp màu trắng, nhưng chính vì vậy mà mọi người mới biết làn da của cậu trắng mịn như thế nào. Vài tiếng kêu ở đằng sau. Ki Bum quay người lại và mỉm cười với mấy cô gái đang lẽo đẽo bám theo làm họ đổ đánh rầm xuống đất y như cái cây bị cưa. Hội ồn ào tiến thẳng đến chỗ Han và Bin đang ngồi.
- Song Bin ơi ! Sao không vào tắm ? Trong đấy vui hơn ngoài kia rất nhiều.
- Tớ không thích. Với lại tớ cũng không mang theo đồ bơi.
- Cậu đang cầm cái gì thế ? _Sung Min giật tờ giấy trên tay Bin rồi buông một tiếng thở dài não nuột_ Lại ngắm cái kết quả hả ? Dù cậu có nhìn như thế nào đi nữa thì điểm số của cậu cũng không thay đổi được đâu. Cố gắng sang năm vậy nha.
- Không ngắm sao nổi. Cậu cứ thử nghĩ mà xem, bao nhiêu nỗ lực của tớ suốt năm học vừa qua đều coi như vứt xuống sông xuống biển hết cả rồi. Tất cả là tại 0.25 điểm chết dẫm !
- Hạ hoả chút đi _Hae ném cho Song Bin một lon nước cam_ Hôm nay chúng ta chỉ nên nghĩ về việc chơi bời thôi.
- Tớ cũng muốn lắm chứ. Nhưng cứ mỗi khi nhìn thấy tên kia ….. _Bin lườm thẳng vào Kim Ki Bum đang hí hửng trêu tức cô cách đấy 5m.
Hankyung vỗ vai cô và cười :
- Con Cá ngố kia nói đúng đấy ( Hae : Này này, em là chú cá dễ thương mới phải chứ ! ). Đã cất công ra tận khu nghỉ mát bậc nhất Đại Hàn Dân Quốc rồi thì đừng vì mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy mà mất vui. Còn Ki Bum ( anh đổi giọng trách mắng ), không được trêu cô bé duy nhất của chúng ta. Nó học không kém gì em đâu đấy nhớ. Bây giờ thế này đi : khách sạn mình ở mở cửa 24/24, tắm táp cũng xong xuôi, tại sao chúng ta không thử làm một chuyến tham quan cho biết nhỉ ?
Không ai phản đối ý kiến đấy. Mọi người tự động chia thành từng tốp đi với nhau. Eun Hyuk kéo Sung Min đi trước để hàn huyên lại chuyện ngày xưa ; Dong Hae chạy ngay đến bên Han và liến thoắng về sự khác biệt giữa hai chữ “ ngố ” và “ dễ thương ”. Còn lại mỗi Song Bin với tên đối thủ đáng gờm Ki Bum. Hai người lầm lũi đi chầm chậm và tuyệt nhiên không nói với nhau câu nào. Cũng có thể đổ tại tính tình trầm lặng của Bum hoặc vốn tình cảm ít ỏi của Bin. Nhưng trong trường hợp này lại khác, sở dĩ họ không nói với nhau vì Song Bin đang mải hướng mắt nhìn về phía trước còn Bum thì chăm chú quan sát cô với khuôn mặt vô cùng gian xảo.
Cô chìm đắm trong dòng suy nghĩ miên man. “ Oppa gọi mình là ‘ cô bé ’. Từ trước tới nay chưa có ai gọi mình kiểu thân mật như vậy … ”. Bin không thể xác định được hiện giờ mình đang cảm thấy thế nào. Vui ? Ngỡ ngàng ? Bối rối ? Hay là …. Cô tự vỗ vào mặt mình. “ Thôi ngay đi, hãy cứ làm Shin Song Bin như trước thì hay hơn ”. Cô nhắm mắt lại rồi mở ra, mọi cái bất thường xuất hiện trên mặt cô ngay lập tức biến mất. Cô lấy lại được vẻ dửng dưng lạnh lùng như chưa từng có gì khiến cô phải bận tâm. Nhưng ngay lúc đó Ki Bum lại nói :
- Nếu thích đi với Han thì cứ đi đi.
- Hử ?
- Tôi không nói lại đâu.
- Tôi thích đi với cậu hơn. Nhìn thấy cậu là nhìn thấy 0.25 điểm.
- …..
- Hết ý rồi hả ? Vậy cứ để tôi đi như thế này được không ?
- …..
Bin thở dài :
- Thôi được rồi.
Họ lại tiếp tục bầu không khí yên lặng ấy cho đến khi đứng trong bãi gửi xe cách bể bơi 40m.
- Cậu có chắc sẽ đi bằng cái xe đạp đấy chứ ?
- Đương nhiên rồi Eun Hyuk ! Tớ đi thế này để rèn luyện cơ chân. Vậy cậu có thể làm ơn nói địa điểm tiếp theo mà chúng ta sẽ đến không ?
- À … Địa điểm tiếp theo sẽ không xác định.
- Thế là thế nào ?
- Để tớ nói cho _Sung Min chen vào_ Vì tiếp theo chúng ta sẽ đi tham quan một vòng quanh khu nghỉ mát này cho nên hễ nhìn thấy một địa điểm ưa nhìn nào là xe tấp vào ngay. Không thể biết trước chúng ta sẽ dừng chân ở đâu. Nếu cùng lắm thì địa điểm tiếp theo theo dự tính chính là …. Khách sạn !
Bin nói yếu ớt :
- Thế thì mọi người cứ đi đi, tớ sẽ đuổi theo sau.
- Hâm à ! Dù có là xe đạp địa hình xịn thế nào thì cũng không thể đuổi theo tốc độ lái xe của tài xế Eun Ji Won được.
- Cậu có thể bảo anh ấy chầm chậm lại mà. Dù gì thì anh ấy cũng là tài xế riêng của cậu.
- Không ! Tớ thích tốc độ đó. Đi chậm chán chết _Min kêu lên the thé.
Dong Hae thò đầu ra từ cửa xe nói :
- Đi chưa mấy người ? Song Bin à, cậu cứ lên xe đi, còn ngại ngùng gì bọn tớ nữa ? Toàn người quen cả thế này …
- Tớ không …. Không phải tớ ngại đâu mà là ….
- Làm sao ?
- Tớ …
- … bị say xe .
Câu sau phát ra từ miệng Ki Bum. 4 chàng trai còn lại trợn mắt lên nhìn cậu như nhìn người ngoài hành tinh. Ki Bum tỉnh bơ nói tiếp :
- Nhìn là biết ngay thôi mà. Làm bộ giấu giấu giếm giếm. Che mắt được mấy người chậm hiểu kia thì còn được chứ làm sao che mắt được tôi.
- Cái gì ? Chậm hiểu ? Này tên kiêu ngạo kia, đừng có làm phách. Lỡ Song Bin không say xe thì sao ?
- Hỏi đi.
Eun Hyuk tức tối ra mặt. Cậu nhìn Bin theo kiểu đe doạ và gằn giọng hỏi :
- CÔ-BẠN-THÂN ơi, hãy nói là cậu không say xe đi !
- Thực tình thì, chậc, tính tớ vốn thật thà và tớ cũng không quan tâm lắm đến cuộc đấu đá của các cậu nên tớ sẽ nói : tớ bị say xe thật đấy.
Ki Bum vỗ tay 3 cái :
- Thấy chưa đồ chậm tiêu.
- Lần trước tôi còn nhớ cậu đã hỏi làm sao tôi giận cậu dai vậy. Bây giờ thì cậu biết lí do rồi đó ! Nếu cậu thôi ngay không chọc tức tôi thì có khi chúng ta đã thành tri kỉ của nhau rồi cũng nên.
- ….
- Lại nữa rồi. Tốt nhất là không nói gì với cậu.
Ki Bum ngả người ra sau ghế đủ để khuất tầm nhìn của Hội ồn ào. Cậu nói :
- Thật là mệt với hội kia. Hyung định bao giờ mới nói mục đích thật sự của chuyến đi này vậy ?
- Anh không biết nữa. Thật sự anh không nỡ nói ra … Chắc bọn nó sẽ không chịu nổi khi nghe điều đó đâu.
- Em thì nghĩ hyung nên nói càng sớm càng tốt, nếu không thì ….
- Thì làm sao ?
Bum cười nhẹ :
- Hyung không nói sớm thì sẽ có người không kìm được tình cảm của mình mà làm trò dại dột đấy.
Han ngơ ngác không hiểu gì cả. Ki Bum cũng không buồn giải thích thêm. Họ im lặng lắng nghe Hội ồn ào làm công tác tư tưởng để Song Bin chịu đi ôtô, có vẻ như đó là một trong những công việc vất vả và khó khăn nhất mà họ từng gặp. Đám người đó đứng lâu tới mức tài xế Eun Ji Won phát cáu lên. Anh ta nói vọng ra ngoài :
- Cậu Sung Min ơi ! Tuy tôi là tài xế của cậu nhưng tôi không có thói quen nhường nhịn quá đáng đâu nhé ! Cậu đứng đấy gần 1 tiếng đồng hồ rồi, rốt cuộc các cô cậu có kế hoạch gì đây ?
- Chờ chút chờ chút …. Nghe tớ nói này, đi xe ôtô không đáng sợ lắm đâu. Cậu có thể ăn kẹo cao su khi đi, như vậy sẽ đỡ cảm thấy ghê. Hoặc cậu nên xài khẩu trang, mùi cảu xe sẽ bớt đi.
- Không đi là không đi. Tớ đi xe đạp được rồi. Đừng để Ji Won oppa thêm bực mình.
- Nếu cậu lên xe thì mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thoả.
- Ổn thoả cái đầu cậu.
- Cậu không nói được nữa đâu, để tớ … Song Bin này, nể tình chúng ta là bạn bè thân thiết, cậu có thể lên xe được không ? Tớ rã hết cả miệng ra rồi đây này ! Chưa lần nào trong đời tớ lại phải nát óc ra nghĩ bao nhiêu kiến thức về khoa học tâm lí con người như thế này cả. Cậu phải thương lấy bọn tớ.
- Nếu cậu mệt quá thì thôi đừng khuyên tớ nữa. Không gì lay chuyển nổi lòng tớ đâu.
- Ăn cá hộp không Song Bin ?
- Thôi khỏi. ( nhìn đồng hồ ) Tớ nghĩ chúng ta nên kết thúc cuộc chuyện trò này ở đây. Dù các cậu có nghĩ ra trò gì mới thì cũng vô ích thôi. Các cậu chưa say xe bao giờ nên không thể hiểu nổi sự kinh khủng của nó đâu.
- Thì cậu cứ lên xe đi rồi dạy bọn tớ thế nào là “ say ”.
- Song Bin ơi, lên xe đi.
Trước sự ngạc nhiên của mấy người còn lại, Song Bin ngoan ngoãn bước lên xe như một con cừu, không phản đối hay khó chịu như vừa nãy nữa. Dong Hae ngẩn người ra một lúc rồi lao theo cô nhanh như cắt. Cậu ta đu người vào trong xe và vồ lấy Hankyung :
- Hyung ! Hyung có bí quyết gì mà dụ được “ cái kiềng ” kia chịu vào đây vậy ?
- Có bí quyết gì đâu ? _Han cũng ngớ người ra chẳng hiểu gì_ Anh chỉ thuận miệng gọi nó vào thôi, ai dè nó vào thật !
- Thôi thôi, người cần vào thì đã vào rồi, chúng ta còn chờ gì nữa mà không khởi hành nhỉ ? _anh Ji Won phấn khởi bấm còi toe toe.
- Còn cái xe đạp tính sao ?
- Thì bán luôn cho bảo vệ của cái bể bơi này chứ sao ! Vừa đỡ mang vác cồng kềnh vừa có thêm tiền.
- ….
- Sao thế ? Có vấn đề gì à ?
- Hyung ơi, cho em hỏi …. ( thì thầm thì thầm )
Nghe xong câu hỏi của Eun Hyuk, anh chàng tài xế vỗ ngực nói to :
- Tiền lương của anh một tháng hả ? Là $ 400 ! Nhưng người ta thường có câu “ Lòng tham vô đáy ” mà. Với lại các em còn trẻ tuổi, không hiểu việc tiền nong quan trọng thế nào đối với người lớn đâu. Thôi chúng ta đi luôn chứ nhỉ ?
Anh chàng vui vẻ huýt sáo và chuẩn bị khởi động xe. Ở đằng sau Song Bin đang nhổm lên nhổm xuống ra điều lo lắng lắm. Cô thú nhận từ bé tới giờ mới đi ôtô đúng 4 lần và cả 4 lần ấy đều say lên say xuống say vật say vã … Cô ôm chặt một bịch túi nilong để đề phòng trường hợp xổ ra, miệng nhai kẹo cao su nhanh đến chóng mặt. Cô cũng chú ý ngồi cạnh cửa sổ và đang kì kèo tài xế mở hết cửa ra. Anh này nhăn mặt lại bảo : “ Không được ! Anh đang bật điều hoà, mở cửa ra để mà chết nóng à ? ”. Song Bin khổ sở không nói được thêm câu nào. Một lát sau xe chuyển bánh.
30s
1 phút
2 phút
5 phút
ỌC ỌC ỌC……
Mới đi được tưng đấy thời gian mà Song Bin đã bắt đầu “ hoạt động ”. Mặt cô chuyển màu từ xanh lét sang trắng bệch trông thật bệnh hoạn. Cô run run nhận cái khăn ướt từ tay Sung Min và lau mặt một cách chậm rãi. Anh Ji Won quay mặt lại bảo :
- Vứt cái túi bóng trên tay em vào giỏ rác dưới ghế ấy, nhớ buộc chặt vào. Lát nữa lúc dừng lại anh sẽ kiếm cái thùng rác công cộng nào đó để đổ đi.
Hyuk vỗ vào đầu Song Bin :
- Ngồi một mình có ổn không cô bạn ? Hay là để tớ lên ngồi cùng ?
Bin phều phào đáp lại :
- Không … không cần đâu …
Từ phía cuối xe vang lên tiếng cụt ngủn của Ki Bum :
- Hankyung, hyung lên đi.
- Sao lại là anh ? Anh lên đấy để làm gì ?
- Hyung cứ lên ngồi với Song Bin đi. Sau đó hyung khắc biết.
Han nhìn Bun khó hiểu rồi miễn cưỡng đứng dậy và ngồi cạnh Song Bin. Anh vừa tới được 3s thì Song Bin đã không còn phều phào nữa. Khuôn mặt cô chuyển ngược lại từ trắng bệch sang xanh lét và dần dần lấy lại được màu da người. Thi thoảng cô vẫn phải gục xuống để tháo dạ nhưng trông cô rõ ràng có sinh khí hơn vừa nãy rất nhiều.
Trước sự thay đổi lạ lùng ấy, một lần nữa Hội ồn ào lại tiến hành họp :
- Ý kiến của 2 người như thế nào ? _Sung Min bắt đầu trước.
- Song Bin vốn không hay biểu hiện cảm xúc mà ! Chẳng có thứ tình cảm gì khiến cậu ấy thay đổi, vậy nhưng …
- Hay là Bin … thích Han hyung ?
- Rõ vớ vẩn ! Làm gì có chuyện như thế ! Sức học của anh ấy đúng là dạo gần đây có tiến bộ hơn chúng mình thật, anh ấy hơn bọn mình mỗi cái là giỏi thể thao và hơn tuổi, chẳng có gì hấp dẫn ở Han để một người máy như Song Bin phải thích cả.
- Đâu có, anh ấy rất đẹp trai mà !
- Còn gì nữa ? Hết rồi nhớ !
- Hay là người Trung Quốc có nét hấp dẫn riêng ? Nếu không thì tại sao khi 3 người Hàn Quốc đẹp trai ngời ngời, phong độ đầy mình, dễ thương tuyệt đối như chúng ta đến bên cạnh thì cô ấy không có những biểu hiện như khi Han hyung đến nhỉ ?
- Chết chết, kiểu này thì Song Bin thành Wall-E rồi !
( * chú thích : Wall-E là một nhân vật hoạt hình trong bộ phim cùng tên. Wall-E còn được gọi là “ Robot biết yêu ” )
- E hèm !
Ba người kia ngừng họp, cùng ngẩng đầu lên một lượt và ngay lập tức bị tia laze từ mắt Song Bin chiếu thẳng vào đốt cháy người. Hankyung bối rối gãi đầu, Ki Bum lại bắt đầu bộ mặt gian xảo của mình còn tài xế Eun Ji Won thì khục khặc cười như điên :
- Nói gì thì nói be bé một chút chứ mấy đứa ! Đến anh ngồi tận trên này cũng nghe thấy rõ mồn một. Đúng là “ Hội ồn ào ” có khác, chẳng bao giờ chịu ý tứ một chút cả.
Thôi xong ! Vậy là bao nhiêu ruột gan đem phơi hết cho người ta ngắm mất rồi còn đâu !
( to be cont )
bangphuong_Harry
Sun-09-08-2009, 02:39 AM
Chương VII ( continue )
Đoạn đường tiếp theo không ai dám nói một câu gì cả. Ba tội đồ ngồi cùng một ghế, thi thoảng bấm nhau một phát và bắt đầu tập nói chuyện theo ngôn ngữ của người khiếm thính. Ki Bum lăn ra ngủ, tài xế chăm chú nhìn sang hai bên đường. Hankyung vẫn ngồi cạnh Song Bin để chăm sóc cho cô, nhưng dường như có gì đó ngại ngùng trong từng cử chỉ của anh. Còn Song Bin - người vô tình trở thành nhân vật trung tâm của chuyến đi chơi – thì không có thêm ý kiến nào cả. Cô cảm thấy mệt mỏi và tức giận. “ Thật ra ”, Bin tự nhủ, “ mình đâu có thích Han đâu. Không hề thích. Nhưng nếu không phải vậy thì cái quái gì đang diễn ra trong tâm trạng mình thế này ? Tại sao lại như thế ? ”. Cô không ngừng tự đặt ra vô vàn câu hỏi tại sao. Đến khi xe dừng lại cô cũng không hề hay biết, chỉ chăm chăm đi tìm một lí do thích đáng nào đó. Vì vậy cô đã giật mình khi Hae gọi :
- Cậu còn định ngồi đấy đến bao giờ nữa ? Mọi người xuống hết cả rồi đây này.
Song Bin hấp tấp đứng dậy và lảo đảo bước ra khỏi xe. Trước mặt cô là một quán caffee sang trọng và lịch sự. Cô cúi xuống nhìn đồng hồ và hết sức ngạc nhiên khi thấy mình vừa mới ngồi trên xe được 45 phút. Một bàn tay vươn tới nắm nhẹ lấy cô và kéo vào trong. Bin tưởng đó là Han nhưng không phải, người đang nắm cô là cậu bạn thân Eun Hyuk. Không một chút cảm xúc, cô để nguyên bàn tay mình trong tay của Hyuk và cứ thế tiến đến dãy bàn trong cùng.
- Cậu thích ngồi ở đâu ? Cạnh Han hyung hay là cạnh bọn tớ ?
- Tớ sẽ ngồi một mình.
Cô bướng bỉnh đáp và ngồi ngay vào bàn có trải khăn nhung gần đấy. Bỗng một tiếng kêu vang lên :
- Này ! Đó là chỗ ngồi tôi đặt trước rồi !
Cả bọn quay ra cửa, tất cả đều mở to con mắt ngỡ ngàng. Đang từ từ tiến vào là một cô gái vô cùng xinh, mái tóc dài đến ngang vai khẽ buông xuống đong đưa nhè nhẹ theo từng bước chân. Nàng mặc một cái áo màu đỏ, quần trắng hơi bó để lộ một đôi chân vừa thon vừa dài. Khuôn mặt thanh tú vô cùng, làn da mịn màng, đôi môi đẹp như cánh hoa đào buổi sớm. Đôi mắt của nàng trong vắt và đen lay láy thật đáng yêu. Nàng bước vào quán và đưa tay lên hất mái tóc nâu nâu. Ôi, bàn tay mới thật thon thả và nhỏ nhắn làm sao ! Thật không thể nào hình dung được phúc phận của mình. Tại một nơi sang trọng và đẹp đẽ thế này lại có thể bắt gặp một người con gái như tiên giáng trần thế kia quả không còn gì bằng !
Cả đám con trai ngồi nhìn cô gái mới vào như thôi miên. Dường như cô ta không nhận ra điều đó nên tiếp tục nói bằng giọng đanh đá :
- Chỗ đó là chỗ tôi đặt trước từ hôm qua đấy. Cô ra bàn khác ngồi đi.
6 tên kia cũng hùa vào :
- Phải đấy Song Bin ạ. Chỗ ngồi đó là của người ta, cậu chịu khó tìm bàn khác ngồi tạm vậy. Mình là người mới đến, phải biết nhường nhịn người ta một chút chứ !
Song Bin hơi hậm hực nhưng cũng đành nói :
- Vâng, xin lỗi. Vậy tôi sẽ ra đằng kia.
Bin đứng lên và ngồi vào một cái bàn nhung khác. Thấy vậy cô gái ấy lại nói :
- Bàn đó cũng là của tôi.
Song Bin nghĩ thầm : “ Định bắt nạt mình đây mà ! ”. Cô định phản kháng nhưng lại bắt gặp 6 cái đầu đang lắc lia lịa ở đằng sau nên đành dằn xuống. Lần này Bin ngồi xuống một bàn rất bình thường cách xa đám con trai và cô gái nọ. Nhưng dường như cô ta vẫn không buông tha Song Bin tội nghiệp, cô ta bước đến bên cạnh Bin và bảo :
- Xin lỗi, bàn đó tôi cũng đặt rồi.
Không kìm được tức giận, Bin nhổm phắt lên quát :
- Này ! Rốt cuộc cô đặt bao nhiêu bàn trong cái nhà hàng chết tiệt này hả ?
Cô ta mỉm cười khinh khỉnh :
- Hầu như tất cả trừ 2 bàn kia ( cô ta chỉ về phía đám con trai ).
- Ồ, vậy hả ? Theo tôi được thấy thì cô chưa đặt bất kì bàn nào ở đây cả. Cô định chọc tức ai ?
Cô gái kia vẫn mỉa mai :
- Tôi á ? Tôi chẳng dám chọc tức ai cả. Tại chưa bao giờ tôi thấy một cô gái dễ thương như cô nên tôi mới kiếm chuyện làm quen thôi mà. Việc gì phải tức giận như thế để xấu ra ? À mà không, khi cô tức giận là lúc cô Đẹp nhất mới đúng.
Đang phừng phừng tức giận, bỗng nhiên Song Bin lại lấy lại khuôn mặt lạnh tanh bình thản không chút cảm xúc. Cô liếc nhìn cô nàng trước mặt theo kiểu khinh thường và quay lại nói với 6 tên con trai đang chăm chú theo dõi cuộc khẩu chiến được truyền hình trực tiếp :
- Tớ nghĩ chúng ta nên đi tiếp thôi. Không khéo khi chúng mình ra khỏi đây cô ta lại nhận vơ cả cửa hàng này là của mình cũng nên.
Rồi cô quay sang nói với cô gái kì quặc kia :
- Này, đằng ấy dường như chỉ có mỗi cái mặt là đẹp thôi, còn lòng dạ thì chẳng đẹp chút nào cả. Con gái con đứa gì mà nhâng nhâng coi mình là nhất, đấy là tôi còn nhường thôi chứ sức chân yếu tay mềm như cô làm sao đấu được với 6 chàng trai gân guốc đằng kia ( cả bọn : Hử ? ).
- Khoan khoan. Hình như tôi nghe không rõ thì phải. Cô vừa bảo tôi là gì ?
- Còn bảo là gì nữa ? Đồ con gái nhâng nháo !
Nghe đến đó cô ta bỗng lăn ra cười sặc sụa làm cả đến Song Bin cũng ngờ ngợ. Vừa chùi nước mắt cô ta vừa nói :
- Ha ha, khốn khổ cho cái thân tôi, đẹp cũng là một cái tội
- ???
- Cô không biết tôi phải nghe câu đấy bao nhiêu lần rồi đâu ! Ai đời toàn người mắt mù cả thế này, chẳng ai tinh đời để cho tôi gặp cả.
- !!!
- Nhìn thế này mà bảo tôi là con gái hả ? Tôi là “ trai tân ” 100% đấy, đừng đùa !
- …..
Nghệt mặt ra.
Nhìn nhau hoảng hốt.
La hét
…
Sau khi bình tĩnh lại, Hội ồn ào bắt đầu ríu rít mời “ cô nàng Tiên nữ ” đến ngồi cùng. May phước là tầm đấy chưa có ai đến ( chủ quán rỉ tai bảo khách khứa ở đây toàn tầm chiều tối mới mò tới thôi ), nếu không họ sẽ được mẻ vỡ mộng như 7 con người hiện đang túm tụm hết vào với nhau gần cuối cùng của quán.
Song Bin bị đẩy sang ngồi cạnh Hankyung, nhưng vì bị ảnh hưởng bởi mấy lời trêu chọc lúc còn ở trên xe nên mọi cảm xúc khác lạ của cô đều biến mất. “ Như vậy lại càng hay ” _cô nghĩ thầm. Bên bàn đối diện, 3 tên tòm mò bắt đầu săm soi từ đầu tớ cuối vị khách mới, sờ tóc này, sờ tay này, nghiên cứu loại vải áo quần và thậm chí còn đòi người ta vào WC để kiểm tra chính xác đến tận gốc rễ ! Hồi lâu sau đó, họ quay sang bàn của Song Bin và cười toe :
- Hắn là con trai thật.
- Tôi nói thật chứ bộ, mấy người khó tin đến vậy sao ?
- (đồng thanh) Ừ.
Dong Hae nhanh nhẩu hỏi :
- Vậy năm nay “ chị ” bao nhiêu tuổi ?
- Đã bảo anh là con trai ! Anh vừa kết thúc năm thứ nhất của Đại học xong, đang đi du lịch một mình.
- Oh, vậy là anh hơn Han hyung của tụi em 1 tuổi rồi nhỉ.
Theo hướng tay của Sung Min, vị khách nhìn thấy Han, đẹp trai ngời ngời, phong độ đầy mình, khuôn mặt thì ngô ngố đáng yêu, nhất là cái mũi thì chuẩn không cần sửa. Anh ta nghĩ bụng : “ Hoá ra còn có người đẹp ngang ngửa với mình, chỉ có khác là vẻ đẹp kia đầy nam tính, còn mình thì … ”. Để ý kỹ anh ta mới phát hiện ra cả 4 đứa nhóc còn lại đều rất chi nổi bật, đều lung linh rực rỡ như những vị hoàng tử. “Ông trời thương mình rồi ! Chắc là ổng thấy mình phải tiếp xúc với toàn bọn xấu xí như con chí nên mới tạo cơ hội để mình được gặp bao nhiêu là ‘ tri kỉ ’ cùng hội cùng thuyền, trừ con bé cận thị kia ” _anh ta liếc nhanh về phía Song Bin.
Anh Eun Ji Won gọi với sang hỏi :
- Em học ở Đại học nào vậy ?
- Đại học Sangji Youngseo College, chuyên ngành English Interpreter for Tourism.
- Cách đây cũng khá xa nhỉ ? Hyung đi một mình sao ? Hyung không bị say xe à ?
- Đây nói cho mà biết, đây đi xe từ thuở mới lọt lòng, sau đó năm nào cũng đi du lịch thì làm sao mà say được !
- Vậy thì Song Bin là ngoại lệ rồi, ke ke.
Bin quay sang phía Eun Hyuk và lại lườm một phát. Cậu này biết thân biết phận ngồi im re, chẳng nói thêm câu nào nữa.
- Hyung tên là gì vậy ? _Han hỏi.
- Đấy, cái quan trọng như vậy mà chẳng ai hỏi tôi. Tên của tôi rất đẹp, nghe thánh thót như tiếng chuông, ngân nga như tiếng đàn. Phải nhớ kĩ tên của tôi trước khi nhìn thấy mặt tôi nhá. Tên tôi là Nim.
- Cái gì Nim ?
- Heenim.
- Họ của hyung là gì ?
- Kim.
- Thế tên là Kim Heenim à ?
- Không phải.
- Ơ hay, chính hyung chả bảo như vậy còn gì !
- Tên tôi là Chul.
- Kim Hee Chul chứ gì ? Đừng nói là không phải nữa nhé.
- Lần này thì đúng rồi.
Mọi người cùng thở dài. Anh ta thật quái đản không ai bằng !
Đang ngồi trò chuyện thì tay bồi bàn mò đến hỏi :
- Các vị có dùng gì không ? Mọi người có thể tham khảo tại thực đơn. ( sẵn sàng giấy bút )
- À _Ji Won nhìn quanh_ Cứ cho mỗi người một tách cà phê đã.
- Không ! Em không uống cà phê đâu ! Em thích nước chanh leo cơ !
- Rồi, 1 chanh leo có đá và cà phê ….
- Này này, hyung còn chưa hỏi những người còn lại đấy. Người đâu mà vô trách nhiệm thế không biết !
- Được rồi, vậy ai thích gì thì gọi đi.
- Nhưng mà hyung ơi, tụi em không mang nhiều tiền đâu. Mà tụi em lại còn đói nữa chứ. Hyung ~
- Assh … thôi được, để anh tính hết cho.
Đó là câu nói sai lầm nhất mà anh tài xế trẻ “ lỡ mồm ” thốt ra ngày hôm đấy…
- Cho tôi một ly trà đá, loại trà dâu ấy. Đừng thêm bất kì thứ gì ngoài một lát chanh trang trí và ống hút xoắn. Nếu có ống hút màu xanh dương thì càng tốt.
- Cho em 1 suất bánh kem vani có thật nhiều trái sori đỏ mọng nha. Và một ly sinh tố trái cây 4 màu cỡ lớn nữa !
- Ki Bum ah, em cũng gọi một món gì đi chứ ?
- Em gọi à ? ( nhếch mép ) Được thôi. Cho tôi món bánh và sinh tố ngon nhất ở đây.
Cứ thế, cứ thế, mỗi khi có một người gọi bồi bàn thì Eun Ji Won đều phải rút khăn ra lau mồ hôi. Trời ơi ! Tiền của tôi ….
Cuối cùng rồi cũng đến vị khách mới quen :
- A da, tôi nên gọi thứ gì bây giờ ? À, hay là cho tôi bánh mật đi. Không, bánh gatô chocolate với coca …. Chết nhầm, sinh tố cam và kem ly … Uhm, thôi đổi thành thạch hoa quả và bắp rang bơ … A, cho tôi món cà phê sữa với bánh bích quy… Thôi, tôi sẽ gọi ….
Tay bồi bàn cắt ngang lời của Hee Chul :
- Vậy rốt cuộc em chọn món gì ?
- Em … em …. ( ngước lên nhìn và chớp chớp mắt ) … có thể cho em tất cả những món vừa này không ?
- ( đỏ mặt ) Kh… không vấn đề gì đâu. Được phục vụ người đẹp như em là vi … vinh dự của bọn anh mà.
- Cao thủ cao thủ _ Hội ồn ào vỗ tay rầm rầm khi tay bồi lâng lâng trở về quầy _ Có khi bọn em nên học tập chiêu này của hyung. Bọn em cũng rất đẹp mà ( hất tóc )
- Đẹp đấy không được đâu, phải “ xinh gái ” thì mới tán tỉnh kiểu đó được. Hỏi khí không phải, Hee Chul hyung, hyung phẫu thuật thẩm mĩ từ bao giờ mà có được vẻ đẹp như vậy ?
Nghe đến đó Hee Chul lập tức sửng cồ :
- Đồ trẻ con láo toét ! Ta thế này mà đi phẫu thuật hả ? Mắt với chả mũi ….
- Ấy ấy, hyung bớt nóng, Han hyung chỉ muốn khen hyung đẹp như đi phẫu thuật thôi mà, nhỉ ? Hyung ấy là người Trung Quốc nên ăn nói còn hỗn hào, xấc xược không có ý tứ, hyung bỏ quá cho.
Hankyung lầm bầm :
- Dong Hae, tí nữa em chết với anh !
Cạch.
Vài ba cô gái bưng một đống bánh và nước đến. Họ nhìn đám người rồi khẽ mỉm cười. Khi tất cả các món được gọi đã bưng ra hết, Eun Ji Won bắt đầu … ngất xỉu. Thật kinh hoàng làm sao ! Chỉ có một nhúm người thế này mà gọi hơn 30 món kể cả thức uống ! Nhiều nhất là phía anh chàng Chul, một mình chiếm trọn hẳn một bàn ( vì nhiều món quá nên Hội ồn ào đuổi anh ta sang bàn bên cạnh ). Nhưng … cái đáng nói đến là tiền cơ ! Chỉ riêng ly cốc tai và cái bánh 2 tầng được trang trí công phu của Ki Bum thôi cũng có giá bằng 2/3 toàn bộ những món còn lại cộng vào. Bum ơi là Bum, em định giết anh thật hả ….Bao năm làm tài xế của anh chưa lần nào bị sock thế này cả ! Hu hu hu …
Tất cả mọi người cùng cúi xuống và ngồi ăn trong im lặng. Cả nhà hàng không còn tiếng động nào nữa, thi thoảng vài tiếng nấc khe khẽ của Ji Won vang lên rồi lại hoà mình vào không khí im ắng xung quanh.
Hơn một tiếng sau …
- Em không thể ăn nổi nữa rồi ….
- Anh cũng thế …
Han, Hae, Hyuk và anh tài cùng ườn người ra thở. Vừa phải hoàn thành đống đồ của mình, vừa phải thanh toán đám nước và bánh của Hee Chul thật là mệt. Đúng là cái đồ quái, mình gọi ra lại bắt người khác ăn còn bản thân thì thử mỗi món một ít như công chúa ấy ! Ki Bum đã xử lí xong đĩa bánh, cậu đang nhâm nhi ly nước đắt tiền, vừa uống vừa chẹp chẹp miệng. Sung Min ngồi chén tì tì đống bánh mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Song Bin cũng góp vào công cuộc ăn bánh cho Hee Chul nhưng cô khéo léo kéo những món dễ nuốt như thạch về phía mình, do vậy cô có thể tạm gọi là hoàn thành chỉ tiêu. Anh Won nói, giọng nghe khá là mệt mỏi :
- Tí nữa về khách sạn luôn. Khỏi ăn uống. Chul ơi em trọ ở đâu ? Cùng đường thì bọn anh sẽ đưa em về luôn.
- Thôi khỏi, em tự đi bộ cũng được.
Sau khi mấy cái bánh đã bị tiêu hoá phân nửa, Hội ồn ào gọi to :
- Tính tiền !
Tay bồi bàn lật đật chạy tới và nhận một tháng lương của anh tài xế ( $ 400 ). Hắn ta đếm đi đếm lại, lẩm nhẩm liên hồi rồi ngẩng đầu lên nói, giọng nghe ngọt xớt :
- Dạ, quý khách làm ơn thanh toán đủ tiền cho cửa hàng chúng tôi với ạ.
Eun Ji Won ngơ ngác :
- Đủ rồi mà. Còn ai nữa đâu ?
- Quý khách cứ đùa. Còn của cả cô tiểu thư xinh đẹp vừa nãy nữa chứ. Hết thêm $ 100 nữa ạ !
Nhìn quanh. Nhìn ngược. Nhìn xuôi. Chết rồi, thằng nhóc láu cá đó đã chuồn đi từ lúc nào ! Không còn cách nào khác, anh tài đành rút thêm tiền và đưa cho tay bồi. Khi ra khỏi quán nọ, anh ta lập tức quay lại nói :
- Lần sau nếu gặp lại thằng cha đấy thì các em nhớ phải đòi lại $ 100 cho anh, nghe chưa ?
- Ôi dào ôi, biết bao giờ mới gặp lại Hee Chul chứ. Anh chỉ toàn nghĩ đến mấy chuyện viển vông.
- VIỂN VÔNG CÁI GÌ ? TIỀN CẢ ĐẤY BIẾT KHÔNG ! CẨN THẬN CÁI MỒM !
- Thôi thôi anh ơi, để em sống với chứ.
Đoàn người líu ríu bước lên xe để trở về khách sạn. Han chủ động ngồi cạnh Song Bin như vừa nãy nhưng Song Bin giả vờ như không thấy anh. Có lúc cô lén quay sang nhìn anh, và lúc ấy cô lại bắt gặp ánh mắt buồn bã vô vọng đầy ưu tư vẫn ám ảnh cô suốt mấy ngày qua.
< end VII >
linkaria
Mon-10-08-2009, 08:05 PM
Hello bạn!
Mình chỉ mới biết tên của nhóm nhạc này, và cũng không hâm mộ, nhưng mà... ừm, đọc qua chương đầu của bạn, mình có cảm tưởng bạn nên để 1 cái warning thứ 3 về tính cách nhân vật. Mình thấy khó tin là các ngôi sao đó lại có thể hành xử như vậy với 1 ông thầy, và đối với nhiều fan của SJ, bạn có thể gây phản cảm đấy. Vì thế, đặt warning OOC đi bạn^^
Chúc vui.
bangphuong_Harry
Tue-11-08-2009, 07:45 PM
@ linkalia :
Đầu tiên thanks bạn đã vào đọc fic của tớ :D
Tiếp theo, dù ở đầu fic mình đã nói có một vài chi tiết có thực nhưng tớ đã nói rõ là " về sau " mới có.
Với lại đây là fanfic, quyền thay đổi hay sinh sát đều nằm trong tay tớ cả
Những ai đã hâm mộ Super Junior đều có thể phân biệt một cách dễ dàng sự việc nào là có thực và không có thực
Thêm nữa, tớ nghĩ sẽ chẳng ai thấy phản cảm với tớ đâu :)
Cuối cùng, tớ không thể edit lại bài được, cho nên tớ đành bó tay thôi bạn ạ ^^
Thông cảm :((
linkaria
Tue-11-08-2009, 09:38 PM
O.o Ủa không sửa được bài thiệt hả? :)) Vậy là giờ... OK. Cm thì cm còn tác giả... sửa vào bản thảo để đem post chỗ khác cho tốt hơn vậy :)):)):))
Về vấn đề fan fic thế này, mình cho bạn một cái link dẫn tới bài viết của Kal Kally. Bạn đọc xong có lẽ sẽ viết fic này tốt hơn^^
http://vnfiction.com/forums/index.php?topic=11.msg212#msg212
PS: He, mình chỉ khuyên nên để warning chứ có khuyên đổi cốt truyện đâu mà sinh với sát thấy ghê. o.o
nokia_girl
Tue-18-08-2009, 12:16 PM
thanks bạn...fic hay lắm
nhiều chi tiết tớ đọc mà cười đau cả bụng ^^
tớ cũng thix Hankyung
P/S: Tớ cũng ủng hộ DBSK
bangphuong_Harry
Sat-22-08-2009, 09:35 PM
Chương VIII : Tạm biệt Hankyung
- Ah ~ Thật là thoải mái ~
Dong Hae vặn vẹo trước gương ra chiều hài lòng lắm. Cậu đã có một giấc ngủ tuyệt vời trong một căn phòng tuyệt vời và buổi sáng đến với cậu cũng tuyệt vời không kém. Có vẻ một ngày mới của cậu sẽ không có gì có thể làm tinh thần cậu xẹp xuống được. Nhưng ….
- Sếp ơi …. ! Đừng cắt lương của tôi …. ! Tôi hứa sẽ chăm chỉ …. ! Hức hức ….Tiền ơi ……
Cậu nhìn sang giường bên cạnh và thở dài. Anh chàng tài xế Eun Ji Won đang xoay trong trong đống hỗn độn toàn gối với chăn, miệng không ngớt rên la thảm thiết. Chậc, bình thường thì cứ tỏ ra mình là người lớn ấy thế mà khi ngủ lại biến thành một cậu nhóc bị ám ảnh bởi “ ông kẹ ” Lee So Man thế này. Rõ khổ ! Hôm qua cả đám về lúc 4 giờ chiều, đáng lẽ tầm đấy mọi người phải chuẩn bị khăn gói về nhà nhưng Sung Min với Eun Hyuk cứ mè nheo ầm hết cả lên. Hankyung được thể vào hùa đòi ở lại chơi. Ki Bum cùng Dong Hae đứng ở đằng sau không nói gì nhưng cả hai đều không muốn về sớm quá. Anh tài xế thì dứt khoát không chiều chuộng đứa nào hết ( kể cả cậu chủ dễ thương Lee Sung Min ). Hỏi thì ảnh chẳng nói gì. Cuối cùng Ki Bum lại phải ra tay : cậu ta nhẹ nhàng tiến đến bên Eun Ji Won và thì thầm bằng giọng ghê rợn : “ Nếu anh nhất quyết về sớm thì $ 100 của anh sẽ một đi không trở lại ”. Câu nói ấy chọc đúng vào yếu điểm của anh ta. Thế là tất cả nghỉ lại khách sạn dự tính sáng hôm sau sẽ đi quậy một bữa.
Eun Hyuk và Sung Min nhanh chân xí căn phòng đẹp đẽ có điều hoà nhiệt độ. Han với Bum khoác tay nhau vào bừa một phòng. Chỉ còn lại hai phòng trong danh sách đặt sẵn của cả bọn. Song Bin nhìn đi nhìn lại cuối cùng chui tọt vào căn phòng nằm giữa phòng của HyukMin với HanBum. Phòng còn lại, đương nhiên Dong Hae và Ji Won sẽ nghỉ ở đấy. Vừa vào trong phòng Dong Hae đã lăn lên giường ngủ khì, có lẽ vì thế mà cậu lại dậy sớm như vậy. Nhờ dậy sớm cậu đã được biết bí mật của anh tài xế cứng đầu kia. “ Không ngờ cha của Sung Min lại ảnh hưởng đến thần kinh người khác như thế ” - Hae vừa nghĩ vừa vỗ vỗ vào lưng Ji Won để dỗ anh ta ngủ yên.
Ngồi được một lúc thì Dong Hae bắt đầu thấy chán. Cậu tự hỏi tại sao mọi người mãi vẫn chưa kết thúc giấc ngủ say ? Tại sao xung quanh lại im ắng như thế ? Tại sao mặt trời bên ngoài kia lại bé tí xíu vậy ? Và tất cả những gì cậu cần đó là …. xem đồng hồ.
Hỡi ôi !
Bây giờ mới có 4h15’ !
Hae xìu xuống. Thế này thì đến bao giờ mấy người kia mới chịu dậy chơi với mình nhỉ ? Cậu bắt đầu đi loanh quanh một hồi ngẫm nghĩ. Chắc chắn là không thể ngủ lại được rồi, chi bằng … Mắt cậu sáng bừng lên khi ý tưởng ấy sáng bừng trong đầu : đi thăm thú mấy phòng còn lại. Cậu cười sung sướng khi nghĩ đến khuôn mặt của lũ bạn khi nhìn thấy thành quả thu thập của cậu hơn 1 tiếng vào sáng sớm. Nghĩ là làm, cậu vớ lấy cái máy ảnh và nhẹ nhàng rời khỏi phòng.
Đầu tiên là căn phòng của EunMin. Cậu khẽ vặn tay nắm và bước vào bên trong. Một màu hồng nhẹ đập vào mắt cậu. “ Thảo nào Sung Min cứ nằng nặc đòi phòng này ” – Dong Hae nghĩ thầm rồi ngậm ngùi nhớ lại màu xanh rêu phong của phòng mình. Mà khoan đã, Sung Min đâu ? Có hai giường mà một giường lại để trống không ai nằm. Chẳng lẽ …. Dong Hae đi đến bên giường bên kia và khẽ nhấc lớp chăn ra. À há ! Thì ra Min chạy sang bên này ngủ. Đợt này mình lãi rồi !
Hae cầm máy ảnh lên bấm lia lịa một hồi rồi tự dưng thấy khó chịu. Min đang ôm chặt lấy Hyuk, còn Hyuk thì ngả đầu về phía Min trông rất chi tình củm. Lí trí xui Hae phải “ hành động ” ngay trước cảnh tượng trái lỗ tai gai con mắt này. Cậu trèo lên giường, từ từ lôi Hyuk về phía mình và cố gắng đảm bảo Sung Min sẽ không nằm đó mà với tới Chàng Trai Hoang Dã được. Xong việc Dong Hae đắc thắng bước tới cánh cửa.
Sột soạt
Sột soạt
Xịch xịch
…..
Hae từ từ quay đầu lại và đơ người ra. Min đã tóm được anh chàng kia và lại ôm chặt lấy.
Bây giờ tư thế của hai người ấy còn trông ngứa mắt hơn. “ Thôi kệ vậy ” – Hae thở dài và đi ra ngoài.
Căn phòng tiếp theo là của Song Bin. “ Có nên vào phòng của con gái không nhỉ ? ”. Hae băn khoăn đứng tần ngần trước cửa. Song Bin chắc chắn sẽ không có kiểu mặc áo ngủ 2 mảnh hay là bất kì trò mờ ám nào đâu ! Xét trên nhiều nguyên do thì thú thật phòng ngủ này chẳng có gì đáng để tham quan. Thế nhưng, không hiểu tại sao Dong Hae vẫn cảm thấy tò mò. Chắc hẳn là do cô bạn ấy quá bí ẩn. Những gì Hae biết về cô quá ít, trừ những điều cô đã tiết lộ hoặc bị phát hiện ra thì Hae hoàn toàn mù tịt về con người mang cái tên Shin Song Bin này. Đây là cơ hội tốt để tìm hiểu những điều vẫn còn nằm trong vòng bí mật, nhưng cậu vẫn có cảm giác tội lỗi. “Đây là hành động không nên xảy ra ở một thằng con trai trong trắng như mình. ” – Hae nhủ thầm.
Cậu quay người đi. Bất chợt trong đầu cậu vang lên một câu hỏi : “ Khi bỏ kính ra thì Bin trông như thế nào nhỉ ? ”. Đúng rồi ! Khuôn mặt của cô ấy luôn bị cái kính vừa dày vừa đen vừa to choán hết thành thử những nét thật sự của một gương mặt bị che mất. Hae ngay lập tức quay lại và nhanh chóng mở cửa.
Không một ánh đèn ngủ nào được bật lên. Không một chút tia sáng nào le lói hiện ra. Tất cả chìm vào màu đen đáng sợ của màn đêm. Hae nuốt nước bọt rồi thận trọng tiến vào trong. Liệu mình có thể bật một ít ánh sáng không nhỉ ? Tay cậu mò mẫm tìm công tắc trên tường.
Đột nhiên một tiếng kêu ngái ngủ phát ra từ đâu đó trong bóng tối làm tóc gáy của Hae dựng đứng hết cả lên. Cậu đứng im, mồ hôi vã ra như tắm. Đầu cậu gào thét : “Đi ra ngoài ngay ! ” trong khi chân cậu như chôn tại chỗ ấy. Làm gì bây giờ ? Chết tôi rồi ! Cậu cố gắng lần sờ tiến dần ra phía cửa.
Tạch.
Ánh sáng tràn ngập căn phòng.
Trong 5s Dong Hae đứng chết trân tưởng như tim ngừng đập. Kh …. Không phải Song Bin đã dậy rồi chứ ? Cậu ngó xuống tay mình rồi thở phào nhẹ nhõm. Cậu đã bấm vào cái công tắc lúc đang tìm đường thoái lui. Hừm, “ tay đã nhúng chàm ”, mình đành thuận theo máu nhà báo đang chảy giần giật trong cơ thể mình vậy ! Thế nhưng …. Một lần nữa tim Hae vọt ra khỏi lồng ngực : Song Bin đang ngồi trên giường, đầu hướng thẳng về phía Dong Hae và hai mắt ……. nhắm nghiền lại.
Hae thộn mặt ra. Chả lẽ cô ấy ngồi thiền để ngủ hay sao vậy ? Lại còn không tháo kính ra nữa. Vậy là công toi rồi. Cậu nhìn cái máy ảnh trên tay mình. Thôi, có còn hơn không, cứ chụp vài kiểu làm quà lưu niệm cái đã …
Rời khỏi căn phòng kinh khủng kia, Dong Hae tự tin bước đến căn phòng cuối cùng : phòng của Ki Bum và Hankyung. Gì chứ hai người này có khối chuyện để xem, với lại Hae cũng khá thân với cả hai. Cậu khẽ vặn nắm đấm cửa. Ánh sáng trong đó lọt ra làm cậu chói mắt. Họ vẫn còn thức sao ? Lại còn nói chuyện nữa.
- Hyung đã chuẩn bị hết chưa ?
- Rồi. Khoảng tầm chiều nay anh sẽ đi.
Gì thế ?
- Hyung có định nói gì với họ không ?
- Um, điều muốn nói thì nhiều lắm. Anh không biết bao giờ mới gặp lại bọn nó. Anh muốn trân trọng toàn bộ những gì về em và những đứa nhóc nghịch ngợm ấy …. Anh không muốn vào giờ phút chia tay cả hai bên lại phải rơi nước mắt …
- Kiểu gì thì hyung cũng phải làm gì đó để “ xử lí ” Song Bin. Phải nói với cô ấy.
- Tại sao ? 2 hôm nay cứ ở cạnh anh là em lại nhắc đến Song Bin. Có vấn đề gì với nó hay sao ?
- Bin không thích hyung đâu. Cô ấy chỉ đang lầm tưởng cảm xúc của mình.
- Làm sao em biết ?
- Qua ánh mắt và thái độ của cô ấy.
- Vậy là …. Song Bin không thích anh. Nhưng nếu vậy thì rốt cuộc nó cần gì ở anh ?
- Đơn giản thôi : Song Bin cần một người anh. Cô ấy yêu quý anh như một người anh trai.
Thật sao ?
- Ừm ….
- Thôi, em nghĩ hyung nên đi ngủ đi. Hãy giữ sức chuẩn bị cho chuyến bay sắp tới.
- Cám ơn. Em cũng nên ngủ Ki Bum ah.
Ánh đèn phụt tắt. Dong Hae ngồi ngoài cửa hoàn toàn sững sờ. Han hyung định bỏ bọn cậu ư ? Đi đâu mới được chứ ? Tại sao lại đột ngột thế này …. Những tưởng cuộc đi chơi này sẽ chỉ đầy ắp tiếng cười vui vẻ, thế mà cuối cùng nó lại biến thành buổi chia li không ai muốn ….
Hae về phòng trong trạng thái thẫn thờ. Cậu ngồi phịch xuống giường và nhìn ra ngoài cửa sổ. Bình minh bắt đầu lên với vẻ đẹp tràn đầy sức sống. Cảnh rất đẹp mà lòng người thì không yên, rốt cuộc đối với Hae cái nét quyến rũ của tự nhiên đang hiện dần trước mắt chẳng qua là một dấu hiệu để báo ngày mới đã đến, cái ngày đáng nguyền rủa ….. Han hyung …..
***
- Đi đến khu vui chơi giải trí đi ! _ Eun Ji Won hùng hồn nói.
- …
- Hay là đi tắm biển ?
- …
- Vậy thì đi ăn một bữa hoành tráng nữa nhé !
- …
- YA ! Mấy đứa muốn làm gì hôm nay hả ? Đừng để mình anh đứng nêu ý tưởng chứ !
- …
Anh tài xế phát cáu, hùng hục tiến về phía bọn nhóc. Tụi nó đang túm tụm lại xem một cái gì đó.
- Này này, làm gì thế ? Cho anh xem với.
6 cặp mắt cùng giương lên chăm chú nhìn anh và đồng loạt xổ ra cười.
- Cái ….
Anh chợt nín khe khi nhìn vào máy ảnh trên tay Dong Hae. Nó đang tua lại một đoạn clip quay chính anh nằm vật vã rên rỉ. Mặt anh dần dần nóng lên khi Sung Min kêu lên đầy thích thú : “ Kiểu này em sẽ về méc ba ! Hoá ra ba khiến hyung hoảng sợ đến như thế cơ à ? ”. Anh biết chỉ có duy nhất một người có thể quay được cái clip chết tiệt đấy.
- DONG HAE !!!!
- Hả ?
Cậu làm bộ ngơ ngác :
- Có chuyện gì vậy hyung ?
- Đã hại người ta ra nông nỗi này rồi mà lại còn hỏi nữa à ? Xoá ngay cái đó đi !
- Từ từ đã nào hyung. Đợi tí.
- Việc gì phải đợi, xoá ngay !
- Đợi tí để Ki Bum copy vào trong laptop đã….
- THÔI NGAY ĐI !
Sau khi xong việc Bum ngồi nghịch cái máy ảnh. Cậu xoay nó trong tay rồi bấm vào một trong những cái nút trên cùng. Một thư mục hiện ra, bên trong là hơn 10 bức ảnh lạ hoắc. Cậu bắt đầu xem từng cái một…
- Song Bin ah, cậu ngủ kiểu gì thế kia ? _Eun Hyuk ngó vào máy ảnh và hỏi.
- Thế đã làm sao nào ? Nhìn cậu với Sung Min tình cảm thế kia, cái đó mới là cố vấn đề đấy !
- Eo, trông mặt kìa, ngủ mà lại còn đeo kính.
- Sao không có ảnh của anh với Bum vậy ?
Hae lúng túng :
- Em không chụp được …. Sáng nay em dậy sớm quá nên mới …. Lúc ấy thấy phòng của hyung vẫn sáng đèn cho nên em không dám vào ….
- Thế là cậu đột nhập vào từng phòng để chụp ảnh hả ? _Song Bin đứng đằng sau bẻ tay răng rắc
Dong Hae không nói gì mà ba chân bốn cẳng chạy mất tiêu. Bin gầm gừ : “ Cứ chờ đấy, đồ to gan ! Dám tự tiện vào phòng trọ của con gái thế hả ? ”. Hankyung buồn bã nhìn theo dáng gầy gò của Hae, chốc chốc lại liếc nhìn đồng hồ. Vậy là… Dong Hae đã biết…
Đến tầm 8h, lịch trình cả ngày đã được soạn ra. Cả bọn sẽ đi tắm biển sau đó vào siêu thị để mua vài món đồ (ý kiến đi siêu thị là của Ki Bum ). Ngay sau đó chiếc xe bắt đầu lăn bánh trên đường. Song Bin lại chật vật với đống túi bóng và giấy ăn, nhưng có vẻ cô đã khá hơn lần đi trước một chút. Sung Min lanh chanh leo lên hàng ghế trên để ngồi với cô, nhưng cứ được một lát là lại quay xuống cười nói ầm ĩ với Eun Hyuk. Eun Ji Won vừa lái xe vừa nghênh ngang nhìn xung quanh, chợt anh trợn trừng mắt và phanh kít lại.
- Hắn kia kìa ! Hắn kia kìa ! _anh rối rít vẫy cả lũ và chỉ trỏ.
- Ai vậy hyung ?
- Hee Chul chứ còn ai vào đây nữa !
- Đâu đâu ?
- Kia kìa ! Là đứa “ trông giống con gái ” đang cầm ô đỏ ấy.
Tất cả cùng nhìn ra ngoài đường. Cái dáng thướt tha, đôi tay nhỏ nhắn với những ngón tay thon thả ấy sao mà quen thế ….. Hankyung ấn nút kéo cửa sổ xuống và huýt sáo. Cô gái nghe thấy liền nhẹ nhàng quay lại, mái tóc mềm mại khẽ tung ra còn đôi mắt thì lấp lánh như ánh sao. Ngay khi nhận ra người vừa gọi mình, người con gái ấy đã …… hốt hoảng chạy đi. Anh tài xế kêu to :
- Thằng ăn quịt kia ! Có đứng lại không thì bảo ?
Chiếc xe đuổi theo. Hee Chul chạy thục mạng trên vỉa hè, những tưởng thoát được bè lũ đòi nợ ai dè họ đã vượt lên phía trước từ lúc nào. Từ trong xe, Eun Ji Won bước ra cùng khuôn mặt hết sức dữ tợn. Đằng sau anh là mấy tên con trai đẹp lung linh bị bắt ra cho màn xuất hiện thêm phần hoành tráng. Song Bin đi sau cùng, mặt mày xanh lét lại ( vẫn say xe…. ).
- Kìa, hyung ! _Hee Chul cười tươi roi rói_ Hyung đi đâu mà vội thế ?
- Đi đòi $ 100 chứ còn đi đâu ? Mau trả tiền lại đây !
- Những $ 100 cơ à ? Hừm….. Mà em có lấy tiền của hyung đâu ! Em chưa hề cầm của hyung một đồng nào cả.
- Lại còn nói nữa à ? Chú mày ăn xong xuôi rồi cong đuôi phắn thẳng để anh trả tiền, như thế không gọi là hành vi lợi dụng lấy tiền người khác thì còn gọi là cái gì ? Mau lên xe chịu tội !
Và không nói thêm câu nào nữa, Hội ồn ào và Kẻ đòi nợ cùng nhau áp giải tên tội đồ vào trong xe. Cửa xe đóng sập lại sau đó nhưng xe vẫn chưa lăn bánh. Một cuộc thẩm tra căng thẳng đang được diễn ra.
- Cậu trọ ở đâu ?
- Khách sạn chứ còn ở đâu. Hỏi vớ vẩn nhỉ ?
- Cậu mới vớ vẩn ấy, anh đang hỏi cậu trọ ở khách sạn nào ?
- Khách sạn Red Roses.
- Um, nó cách không xa khách sạn của mình lắm mấy đứa nhỉ ? Anh có một ý này.
* quay lại xì xầm *
- Được không ?
- Được quá ý chứ ! Lần đầu tiên em thấy hyung thông minh thế.
- Nói như kiểu bình thường người ta ngu lắm.
( thì đúng rồi còn gì nữa ~ )
Anh tài xế quay sang bên Hee Chul - hiện đang lân la làm quen với Hankyung – và dương dương tự đắc nói:
- Bây giờ chúng ta sẽ cùng nhau hộ tống “ quý cô nương này ” về khách sạn Red Roses và chứng kiến cô ta móc hầu bao trả anh $ 100. Sau đó có khi chúng ta sẽ đi chơi cùng cô ta….
- Đi chơi ? Với Hee Chul ?
- Em không thích hả Han ?
- Không phải…..
Hankyung cúi mặt xuống. Anh nhìn đồng hồ rồi thở dài : chỉ còn hơn 5 tiếng nữa là anh phải có mặt ở sân bay, làm sao kịp bây giờ ! Đoán được sự lo lắng của anh, Ki Bum ghé sang thì thầm : “ Hyung cứ yên tâm, lát nữa em sẽ có cách để hyung đi. Việc quan trọng như thế không thể hoãn lại được. ”
“ Anh muốn chào tạm biệt tụi nó ”
“ Hyung không cần phải để tâm. Em lo được ”
Tài xế Eun Ji Won đã trở lại vị trí của mình và bắt đầu hành trình “giải tù nhân về hang ổ ”. Trong khi anh khá căng thẳng ( vì không biết Hee Chul có đủ tiền trả mình không ) thì “ kẻ tội nhân ” lại đang rất khoái chí. Anh ta đang cùng Sung Min và Dong Hae chơi trò đoán biết hành động. Đương nhiên người nhận trách nhiệm cao cả truyền tải thông điệp bằng Body Language không ai khác chính là Chàng trai hoang dã Eun Hyuk. Song Bin mặc dù vẫn phải gập người xuống nôn thốc nôn tháo nhưng cô vẫn cố gắng ngước lên để xem trò chơi cực kì thú vị ấy. Ki Bum thì trái lại chẳng thèm quan tâm. Cậu lấy mũ che mặt và đánh một giấc ngon lành. Hankyung vẫn thi thoảng liếc nhìn đồng hồ sốt ruột, anh biết mình không thể rời khỏi đây ngay được nên không khỏi bồn chồn cộng thắc mắc không biết Ki Bum sẽ làm gì.
< to be continue >
nokia_girl
Mon-24-08-2009, 08:14 AM
tớ mong chap tiếp của bạn, viết hay lắm ^^
tớ tò mò ko biết Sung Min và Eunhyuk ngủ kiểu nào nhỉ?????
thế Song Bin có phải là 1 cô gái xinh đẹp ko?????
alohomora#**
Sun-30-08-2009, 04:21 PM
Hey!hôm nay dở hơi nhàn dỗi nhưng mà cũng phải ro tìm một lúc mới thấy chuyện này để đọc,Mà cũng chỉ đọc được chương một vì thời gian nhàn dỗi có vậy,
Cảm nhận thấy truyện này giống truyện tranh con nhà giàu.But nhân vật chính có kỳ dị tý chút thấy thích nhất là chi tiết hài hước bạn cài vào khéo léo,làm tôi phì cười.
Hẹn gặp lại vào một ngày nhàn dỗi khác.
bangphuong_Harry
Wed-23-09-2009, 05:23 PM
Xin lỗi mọi người vì thời gian qua author không có nhiều thời gian để post fic lên cho các bạn >.<
Au rất rất cảm ơn những bạn đã đọc và theo dõi fic như nokia hay alohomora - người mới đọc gần đây - và cả những bạn khác nữa :">
Au vui lắm lắm ^^
Thanks again :X
bangphuong_Harry
Wed-23-09-2009, 06:14 PM
Thôi, chào hỏi cảm ơn vậy là đủ :P
Mời mọi người :D
Chương VIII ( cont )
Một lúc sau khách sạn Red Roses đã lù lù trước mắt. Đúng như cái tên của nó, bên ngoài khách sạn trồng rất nhiều hoa hồng. Màu đỏ ngự trị gần như khắp nơi. Hee Chul vỗ tay ầm ầm và kêu lên :
- Đây chính là kiệt tác ! Cả đời tôi sẽ chỉ ở trong những khách sạn như thế này thôi.
- Khiếp, đỏ chót à. Nơi này chỉ dành cho những đứa bị vấn đề về thần kinh thôi.
- Hyung giỏi nhỉ ? Có muốn lấy lại tiền hay không hả ?
Chiếc xe tiến dần dần vào cổng. Càng vào trong càng thấy chói mắt hơn. Đồng phục ở đây toàn hồng với đỏ, nhân viên nam nhan nhản khắp nơi mà nhân viên nữ thì chỉ có thể nhìn thấy ở quầy tiếp tân. Cách bố trí và sắp xếp đồ đạc cũng không bình thường. Nơi đây đúng là thiên đường cho những tên quái dị !
- Xin mời vào phòng của tôi !
Hee Chul tự hào đẩy cánh cửa. Tất cả sock nặng : nơi này còn kinh hoàng hơn ngoài kia ! Đỏ, đỏ, đỏ rồi lại trắng, trắng, trắng. Tranh treo khắp nơi, hình trái tim thì…. Nói chung căn phòng này không thể chấp nhận nổi với những chàng trai bình thường, còn với Song Bin, cô chỉ khẽ cười khẩy. Hee Chul lượn lờ một lúc lâu nữa rồi mới chịu trả tiền cho Eun Ji Won. Anh này cầm lấy tiền xong là lên cơn phởn, ôm các “ cục cưng ” rồi hít ngửi, mân mê đếm đi đếm lại.
- Này hyung, thế kế hoạch của hyung vứt đi đâu rồi ?
- À…. ừ * ngượng *. Bây giờ tất cả đi tắm biển nghen ! Mọi người có thích không ? Song Bin chịu khó đi thêm chuyến ôtô nữa nhé ; Sung Min, anh xin đấy, đừng gọi điện về cho Tổng giám đốc ; Dong Hae Eun Hyuk , định đi đâu thế hả ? Hankyung….. Ủa, Han đâu ?
Mọi người nhìn quanh. Không thấy Han đâu cả. Ki Bum nói, giọng trầm trầm nghe rất lạ :
- Hyung ấy ra sân bay đón mẹ rồi. Hyung nhắn chúng ta đi ra đấy luôn.
- Nó đi lâu chưa ?
- Mới được một lúc. Mọi người cứ thong thả đi, tầm 1 tiếng nữa ra đấy là vừa.
- Ừa. Chúng ta đi luôn chứ ? Mà Hee Chul này, em không được ra sân bay với tụi anh đâu.
Cả bọn kéo nhau ra ngoài. Chul liên tục rên rỉ “ Tại sao ? Tại sao ? ” mãi không thôi. Ai trông cũng vui vẻ và không để tâm đến chuyện sân bay chỉ trừ 3 người.
Song Bin : “ Tại sao oppa ấy lại không báo trước với mọi người ? Đi như vậy là có ý gì ? ”
Dong Hae : “ Vậy là…. Hyung sẽ đi thật ư ? Hyung nhẫn tâm quá đấy…. ”
Ki Bum : “ Cầu mong hyung kịp về khách sạn. Em đã giới hạn thời gian vừa đủ cho mọi người rồi. Hyung phải nhanh lên… ”
***
1 tiếng sau
- Hú hú ! Han ơi !
- Này ! Bé mồm đi, nơi này không phải như ngoài kia đâu !
- Nạt người ta làm gì ? Người ta gọi hyung cũng không được hả ?
Eun Hyuk phụng phịu nhìn Sung Min. Bạn với chả bè, đối xử như thế đấy hả ? Trong cái sân bay rộng thế này nếu không gọi to thì làm sao Han hyung nghe thấy mình được ? Mà không biết bác gái như thế nào nhỉ? Từ khi quen hyung ấy tới giờ chưa bao giờ Hyuk được biết mẹ của Han. Hyung ấy cũng chưa bao giờ nói về bác cả.
Từ xa xa, một bóng dáng quen thuộc từ từ tách khỏi dòng người đông đúc và tiến về phía đám người đang ngơ ngơ nhìn ngó xung quanh.
- A, Han hyung !
Anh cười hiền nhìn Eun Hyuk trìu mến :
- Trông em có vẻ háo hức lắm nhỉ ?
- Vâng ! Em muốn gặp bác gái hyung ạ ! Bác đâu rồi ?
Hankyung không nói gì nữa. Anh lẳng lặng ngồi xuống một trong những chiếc ghế dành cho người đợi gần đó và vùi tay vào mặt.
- Có chuyện gì vậy ? Bác gái chưa tới ạ ?
- Không…. Mẹ anh không đến đâu….
- Nhưng Ki Bum bảo…
- Là anh nhờ nó nói dối đấy. Nói như vậy các em mới không lo nghĩ gì cả.
Sung Min cúi xuống và nhìn thẳng vào mắt anh :
- Vậy rốt cuộc hyung có ý gì ? Hyung không vui vẻ nổi suốt 2 ngày qua, hyung chỉ đi riêng với Ki Bum, hyung lặng lẽ trốn ra đây mà không báo trước. Tại sao lại như thế ?
- Bởi vì…. Có một số chuyện khó nói ra bằng lời, vì nó có thể khiến các em buồn… Anh xin lỗi.
Hankyung nuốt nước bọt một cách khó khăn rồi run run :
- Anh…. sẽ về nước.
Không ai có phản ứng gì.
Tất cả đều ngây người ra khi Han tiếp tục nói :
- Anh đã có ý định này trước khi thi. Vì quê hương anh không phải ở đây. Anh là người Trung Quốc nên anh sẽ trở về đấy. Xa nhà đã được 2 năm rồi, anh không muốn tiếp tục cuộc sống tại nơi đất khách quê người nữa…. Hãy hiểu cho anh….
- Vậy _Dong Hae hỏi, giọng nhỏ rí_ Bao giờ hyung quay lại ?
Anh cố gắng cười, nhưng sao nụ cười ấy lại khiên người ta đau đớn thế này…
- Có lẽ sẽ không quay lại đâu.
Eun Hyuk và Dong Hae bắt đầu khóc :
- Sao hyung nỡ bỏ chúng em ? Chúng ta chỉ mới bên nhau được hơn một năm thôi…. Hyung, hyung ác lắm…
- Sao lại đột ngột như vậy chứ ? Hyung định lấy bọn em ra làm trò chơi hay sao ? Hyung làm bọn em yêu quý hyung sau đó phũ phàng gạt bỏ để đi như vậy ư ?
Song Bin đứng chết lặng. Khóc ư ? Cô không khóc nổi, nhưng cổ họng nghẹn lại. Cô chỉ đứng đấy nhìn trân trân xuống mặt sàn bóng loáng của sân bay. Ở dưới đó phản chiếu khuôn mặt của một Shin Song Bin đang tuyệt vọng.
- Song Bin ah… _Han đến bên cạnh cô_ Anh xin lỗi. Anh đã không báo trước điều gì…
- Oppa không cần nói nữa. Em hiểu. Chỉ là…. Em luôn coi oppa như một người anh trai. Em không chấp nhận việc oppa lại ra đi như vậy. Thật quá đột ngột….
- Anh….
Đúng lúc đó giọng đều đều thông báo chuyến bay cất lên vang khắp sân bay. Hankyung vội vã kéo vali đi về phía cửa và ngoái lại :
- Tạm biệt mọi người.
Không ai chạy theo tiễn anh. Không ai nói gì. Tất cả chỉ khẽ đưa tay lên vẫy nhẹ thay cho lời chào. Han sải bước thật nhanh, tiếng bánh xe nhỏ dưới vali phát ra nghe êm ru. Những giọt nước mắt của anh không hẹn mà cứ rơi đều đều theo mỗi bước chân…
Song Bin khẽ lẩm bẩm : “ Vậy là một người thân nữa của mình lại rời xa mình nữa rồi ”. Bàn tay cô siết chặt lấy tay của Eun Hyuk, và Hyuk cũng siết lại. Mọi người lững thững đi về phía bãi đỗ xe rồi tiếp tục không khí im lặng nặng nề đó cho tới tận lúc trở về Seoul.
END PHẦN I
nokia_girl
Mon-19-10-2009, 11:28 AM
ta cũng là 1 ELF ^^
đọc tới đoạn Han hyung ra đi ta xém khóc TT_TT
mong là hyung sẽ trở lại
bangphuong_Harry
Wed-18-11-2009, 03:28 PM
@ nokia : ^^
Phần II : Gắn bó.
Chương I
Như tất cả mọi ngôi trường trên toàn Đại Hàn Dân Quốc, mở đầu năm học này là một đợt sắp xếp lại phòng học cho toàn khối 11.
Nghe xong tin ấy, tất cả học sinh đồng loạt thở dài ngao ngán. Suốt cả một năm học ngồi với nhau, đã xây dựng được nền móng cơ bản cho tình bạn bền vững vậy mà đùng một nhát phải chia tay nhau. Thật ức chế quá đi ! Nhưng đây là phong trào, trường Miracle lại là trường chuẩn của chuẩn, điểm của điểm nên phải theo là đương nhiên. Chỉ tội cho đám học trò…
Song Bin đứng đọc bảng thông báo chỗ mới của mình. Cô thì ngồi học ở đâu cũng như vậy thôi, bị xa lánh, bị bỏ rơi, bị trêu chọc đủ thứ. Lại còn thêm hiệu ứng tinh thần mùa hè vừa qua nữa nên cô càng trở nên bàng quang. Sau khi trở về nhà, cô không còn gặp lại đám Eun Hyuk ồn ào nữa. Họ cũng không mò đến nhà cô như hồi nào, vì Han còn ở đây nữa đâu… Làm gì còn có hứng chơi với bời nữa…
Ngón tay Song Bin di chuyển dọc theo cột tên. Shin Song Bin…. Cô nheo mắt lại để đọc cho kĩ
Số : 323B
Vậy là đã rõ. Năm nay cô học lớp 11B. Không biết những người khác thế nào nhỉ ?
Lee Sung Min : 330B
Kim Ki Bum : 322B
Lee Dong Hae : 338B
Lee Eun Hyuk : 313B
Cô không tin nổi vào mắt mình. Tất cả CÙNG HỌC MỘT LỚP Ư ? Sao hiệu trưởng xếp khéo vậy ? Tuy nhiên một điều không ổn chút nào đã xuất hiện : cô rất có khả năng chung bàn với tên Ki Bum kia. Hừ. Gã địch thủ kiêu căng sát gái ! Năm rồi giữa cô và hắn đã có hiềm khích, không biết đến năm nay hắn có để cho cô yên không.
- AHHH !
- HOÀNG TỬ KÌA !
- Đúng là anh ấy rồi ! Thật đẹp trai quá !
- Anh ấy cười với tôi đấy !
….
Biết ngay mà. Vừa nghĩ tới Tào Tháo là Tào Tháo tới liền à.
Kim Ki Bum – chàng Hoàng tử đẹp trai học giỏi đang từng bước tiến lại phía bảng thông báo, đằng sau là cả một hàng đuôi dài ngoẵng. Song Bin nhăn mặt khó chịu. Cô quay người đi và tránh ra xa khỏi con người chết tiệt kia. Ki Bum nhìn theo cô, rồi sau đó tra số của mình.
- 322B à ? Hm, vậy là học chung với nhau rồi.
Cậu khẽ nở một nụ cười.
...
..
Song Bin lẳng cái cặp lên bàn và ngồi phịch xuống nhăn nhó. Cô vừa nhìn thấy con số 322 chễm chệ ngay trước mặt. “ Đúng là oan gia ngõ hẹp, càng không muốn càng bị dính vào ”. Cô thở dài.
- Hey, Song Bin ah !
Eun Hyuk lao vọt tới với khuôn mặt cực kì hớn hở :
- Thật không thể tin được chúng ta lại học chung một lớp đấy !
- Cậu bất ngờ thế cơ à ?
- Đương nhiên rồi ! Tớ có được báo trước gì đâu.
Bin nhìn Hyuk ngờ ngợ :
- Cậu không xem thông báo ?
- Thông báo nào ?
Ôi, lạy Chúa. Làm ơn nói với con trên đời còn có ai ngốc hơn người này không ?
Đúng lúc đó 2 tiếng kêu nữa đột ngột vang lên :
- Ha ha ! Chúng ta học cùng nhau rồi !
Đó là Junsu và Dong Hae. Hyuk nhìn thấy họ thì kêu lên vui sướng và chạy ra bá vai cả hai nhảy tưng tưng.
- Tớ không ngờ đấy. Cứ tưởng sẽ phải tách ra học riêng một lớp cơ.
Song Bin với ra hỏi :
- Xem thông báo chưa ?
- Thông báo nào ?
“ …. ”
Hazz, 3 tên này… Tốt nhất mình đừng nên dây vào bọn họ làm gì. Bệnh ngốc dễ lây lắm.
***
Vào tiết học đầu tiên của ngày hôm đó Ki Bum đã không đến lớp. “ Tay này mà cũng có lúc cúp học cơ á ? ” - Bin nghĩ thầm. Nhưng không sao. Càng tốt. Không có hắn ở đây mình sẽ được yên ổn. Hắn đúng là đồ đáng ghét. Hắn chắc chắn sẽ lại tiếp tục chọc tức mình khi thấy mình ngồi cạnh cho mà xem.
Mải nghĩ ngợi, Song Bin không để ý thấy giáo viên đã đứng cạnh mình từ bao giờ. Cả lớp đổ dồn mắt vê phía cô.
- Cô Shin Song Bin ! Cô có nghe thấy tôi gọi không ?
Bin giật nảy người rồi ngẩng mặt lên. Chết tiệt, cô quên mất hôm nay là tiết Giáo dục. Nếu nhớ sớm thì cô đã không ngồi nghĩ lung tung rồi. Chung quy cũng chỉ tại tên Ki Bum kia, dù hắn có mặt ở đây hay không cũng làm cô khổ sở.
Biết là không thể cãi tay đôi với bà giáo đã vốn ghét cô, Bin đành xuống nước :
- Em xin lỗi.
- Lần sau nếu tôi còn bắt gặp em ngồi ngẩn ngơ trong lớp như một con ngốc như thế nữa thì đừng trách tôi độc ác.
“ Hứ ! Làm gì được tôi nào ? ”
Đằng sau cô, Sung Min và Dong Hae lặng lẽ trao cho nhau những cái nhìn đầy ẩn ý.
….
- Thế nào cô bạn ? _Eun Hyuk ném cho cô một lon coca_ Vẫn còn thù môn Giáo dục hay sao mà không chịu để tâm vào giờ của bả hả ?
- Thì chính vì vẫn thù nên mới phải cố gắng hết sức để không bị nói. Nhưng….
- Thế thì sao lại thế hả ?
Bim im lặng. Làm sao có thể nói là vì mải nghĩ đến Ki Bum chứ ! Ash, chết mất thôi.
- Mà sao hôm nay lại không thấy Ki Bum nhỉ ?
Ực
- Bình thường toàn thấy cậu ta nhởn nhơ khắp sân trường, hôm nay đã biến đi đâu mất tiêu rồi ?
Hmm
- Hay là thử gọi cậu ta xem.
Eun Hyuk hí hửng nói và lôi phắt cái bộ đàm ra.
- Cậu có bị thần kinh không ? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn xài bộ đàm hả ? Năm ngoái tớ đã phải tốn bao nhiêu công sức mới giải thích được cho cậu sự không phù hợp của nó, vậy mà kết cục là thế này đây. Cất ngay !
Dong Hae nói một chập rồi dừng lại để … thở. Hyuk ngơ ngác nhìn, một lát sau mới chịu hiểu ra vấn đề. Cậu ngậm ngùi cất bộ đàm đi và lấy từ trong túi quần ra một cái điện thoại mới coóng.
[ Yeoboseo ? ]
- Ki Bum đấy hả ? Sao không lên lớp ?
[ Tôi có chút chuyện ]
- Cậu có biết là tại cậu nên Song Bin mới…..um um
[ Sao thế ? ]
- Um… um
[ Thôi. Tôi cúp máy đây. Chiều tôi cũng nghỉ ]
Tít tít
Bin bỏ tay ra không bịt miệng Hyuk nữa. Cô gằn giọng :
- Tại sao cậu lại xuyên tạc thế hả ? Tớ có vấn đề gì với hắn đâu ?
- Ai biết được đấy. _Sung Min ở phía sau khẽ nói kèm với nụ cười mỉa mai
Song Bin chịu thua mấy cậu bạn quỷ quái. Trong khi cô đang khổ sở thế này thì tâm tư của cô cứ liên tục bị đem ra thử thách. Mà rốt cuộc thì cô vẫn cứ ghét Ki Bum thôi, chẳng có gì thay đổi cả.
…
- Họp.
Dong Hae nói một câu đơn giản. 4 con người đang chán đời tự dưng dở chứng làm ra vẻ bí mật lắm, kéo nhau lên tầng thượng của trường để bàn bạc. Min mở lời :
- Dạo gần đây Ki Bum rất lạ. Cậu ta không thường xuyên lên lớp, hay ngủ gật, hay ngồi thơ thẩn một mình, thi thoảng tự cười như thằng hâm. Sự học đối với hắn cũng không còn quan trọng nữa. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ?
- Đó là một trong những dấu hiệu của một triệu chứng tâm lí phức tạp dẫn đến cái-mà-ai-cũng-biết-là-cái-gì-đấy : YÊU
- Cậu lấy cái đó ở đâu ra vậy ?
- Của Su Su đấy. Cậu ấy lúc nào chả kè kè mấy quyển này.
- Thế hả…
Sung Min hắng giọng :
- Đủ rồi đấy. Quay lại vấn đề chính, tớ đang có một mối nghi hoặc lớn là Bummie đã phải lòng một cô gái nào đó và chính cô ta đã khiến cậu ấy ra nông nỗi này ( Bin : tớ thấy hắn chẳng khác trước là mấy mà… ). Cho nên, vì hạnh phúc và sức khoẻ của Ki Bum - người bạn thân thiết của chúng ta ( Hyuk : nhầm à, bọn mình thân với hắn hồi nào ? ), chúng ta phải ra tay cứu cậu ấy.
- Không phải là cứu mà là giúp _Hae lanh chanh chen vào.
“ Không phải là giúp mà là thoả mãn tính tò mò của bọn con trai các cậu thì đúng hơn ”
Và như vậy, kế hoạch “ kill thời gian lãng nhách ở trường ” đầu tiên đã được thảo ra với kẻ cầm đầu là Lee Sung Min. Một kế hoạch mang tầm vĩ mô và chi tiết : Cứu giúp Bum ! ( phải đề như thế này nếu không mấy tên con trai kia còn cãi nhau dài dài =.= )
( end I )
bangphuong_Harry
Thu-17-12-2009, 12:04 PM
Chương II
Hôm nay là một trong những hôm hiếm hoi ( của tuần ). Ki Bum đã đến lớp. Cậu mệt mỏi buông người xuống ghế và gục ngay lên bàn đánh một giấc ngon lành.
- Đấy, lại ngủ rồi kìa.
- Làm gì bây giờ hở Min ?
- Suỵt. Nói khẽ thôi kẻo cậu ta dậy thì phiền lắm_ Min vừa thì thầm vừa vẫy tay ra hiệu.
Thế là một đám con trai ( kèm theo một đứa con gái bất đắc dĩ bị kéo vào ) túm tụm ở góc lớp và xì xầm :
- Khi yêu thì người ta thường mệt mỏi thế hả ?
- Không đâu _ Junsu vừa nói vừa lật giở từng trang sách ( tại sao cậu ta cũng ở đây ? )_ Theo bí kíp đầu giường của tớ, thường khi yêu người ta sẽ cảm thấy khoẻ khoắn và yêu đời hơn.
- Hay là bọn mình đoán nhầm nhỉ ?
- Không hẳn vì cũng có trường hợp ngoại lệ. Ví dụ như thức khuya gọi điện cho người iu, hoặc là tốn công sức để làm một món quà tặng cho cô ấy, hay là lo kiếm tiền để mời cô ấy đi ăn một bữa… những cái đó thường tiêu tốn không ít sức lực và thời gian ngủ nên cơ thể lúc nào cũng mệt mỏi.
- Hừm, nhưng cậu ta thì việc quái gì phải đi kiếm tiền vì nhà có thừa, cũng không phải tốn công sức làm quà vì cậu ta chẳng bao giờ chịu động chân động tay bao giờ. Đến trực nhật cũng không thèm làm cơ mà. Từ năm ngoái đã vậy rồi _Min phân tích.
- Thế thì là gọi điện.
- Ừ, đúng rồi ! Dạo này tớ cứ thấy hắn dính lấy cái di động.
Cả bọn gật gù ra vẻ thoả mãn lắm. Nhưng nói như thế cũng chỉ bằng khẳng định lại Ki Bum đang yêu. Cái cần làm đó chính là “ tìm chứng cớ ” và ra tay anh hùng nghĩa hiệp cứu người gặp khó khăn ( hay nói theo cách khác là công khai xía vào chuyện đời tư của người ta ).
( Lại ) theo quyển sách của Junsu, chứng cớ rất có thể nằm trong cặp.
- Trong đó có thể có một tấm ảnh của người đó, một cái khăn mùi soa, một cái móc chìa khoá, một chiếc khuyên tai…. Tóm lại là trong cặp của một tên con trai đang yêu sẽ có một chút gì đó của con gái.
- Nhưng lỡ cậu ta không mang theo mà lại để ở nhà thì sao ?
- Biết đâu được đấy. Cứ thử liều một phen đi.
Và thế là Eun Hyuk đã bị giao cho công việc nặng nề ấy. Hyuk khổ sở lò dò đến bên cạnh Bum đang say giấc nồng, nuốt nước bọt một cách khó khăn rồi lầm bầm : “ Là tại bọn họ chứ tôi không có ý gì hết. Nếu cậu đột ngột tỉnh giấc bây giờ thì làm ơn đi xử lí đám người đáng ghét kia chứ đừng động đến tôi .” Cậu nhẹ nhàng nhấc chiếc cặp ra khỏi ngăn bàn, xém chút nữa là chạm vào người Bum. Cậu ta có hơi động đậy một chút làm Eun Hyuk hết hồn. Hồi lâu sau Hyuk mới đỡ sợ và mang “ chiến lợi phẩm” về đại bản doanh.
Ngoài Song Bin vẫn đang chán thì tất cả những người còn lại đều rất khoái khi đi lục cặp người khác.
- Toàn là cái của nợ gì thế này ? _Dong Hae giơ lên một đống những thứ tròn tròn đen đen
- Hạt cây ? Thuốc ? Bi ? Bánh ? Hay là phân dê ? Ash, kệ đi. Cậu ta ăn gì có liên quan đến mình đâu mà ( cuối cùng vẫn nói cái đấy là đồ ăn hả ? )
- Sách vở của Ki Bum đâu hết rồi ?
- Cậu ta đi học có bao giờ cầm đủ sách đâu mà. Có hôm còn không cầm cái gì đi ấy vì giỏi quá rồi, học làm gì.
- Cái gì đây ? Chứng minh thư ? Và cả đơn để làm hộ chiếu nữa.
- Để xem nào _Sung Min chọc hẳn tay xuống đáy cặp và sờ soạng_ Phải có một cái gì đó chứ…. Ouch !
Min kêu lên. Tay cậu chảy máu rồi ! Như thế có nghĩa là trong cặp ….
Không còn đủ kiên nhẫn, Hae cầm cả cái cặp và dốc ngược nó lên. Thế là, từ trong cặp rơi ra một vật gì đó nhỏ xinh và sáng lấp lánh.
- Thấy chứ ? Đã bảo rồi mà. Trong cặp của một tên con trai đang yêu sẽ có một chút gì đó của cô gái đó ! Nếu không thì cái KẸP TÓC NHỌN HOẮT này ở đâu ra ? _Junsu sung sướng nhảy tưng tưng
- Tớ cá là cô nàng này rất đanh đá. Nhìn xem, cái kẹp này xứng đáng trở thành một thứ hung khí tuyệt vời đấy.
- Chỉ giỏi suy diễn lung tung. Mau mau thu dọn lại đồ đạc và trả lại cặp sách cho Ki Bum.
Nửa tiếng sau khi trống vào lớp vang lên, Ki Bum vươn vai ngồi dậy, khuôn mặt đờ đẫn như người mất hồn. May mà đây là giờ tự quản, nếu không thì…. Song Bin ngồi bên cạnh đọc sách, cô nhìn Bum với ánh mắt ngán đến tận cổ. Ngủ rồi lại ngủ, cậu không còn gì để làm ở cái lớp này sao ?
Bỗng nhiên chuông điện thoại réo ầm lên. Ki Bum nhổm phắt dậy rút điện thoại và chạy ra ngoài lớp. Dong Hae và Junsu đang đùa nghịch, thấy vậy liền dừng ngay lại. Họ ném cho Eun Hyuk và Sung Min hai mẩu giấy nhỏ. Gần như ngay lập tức, cả 4 tên con trai cùng chạy thằng đến bên cửa lớp và dỏng tai nghe ngóng.
- Vậy là vẫn chưa xong ?
[ …. ]
- Thật vậy ư ?
[ …. ]
- Tôi không nghĩ mình có thể đợi.
[ …. ]
- Thôi ngay đi.
[ …. ]
- Tôi tắt máy đây.
Tút.
4 người kia cuống cuồng chạy về chỗ làm như không có chuyện gì xảy ra. Ki Bum bước vào, khuôn mặt cậu không có biểu hiện gì khác ngoài sự mệt mỏi. Cậu về chỗ ngồi cạnh Song Bin và lại tiếp tục…. ngủ. Eun Hyuk nhẹ nhàng đến bên cạnh cô và ngoắc cô về phía cuối lớp.
- Có vẻ cậu ta vừa cãi nhau với bạn gái xong.
- Nghe qua cũng thấy căng thẳng lắm. Cậu ta còn tức đến nỗi tắt máy luôn để không phải nghe điện thoại của cô ta lần nào nữa.
- Hay là cô ta đòi chia tay nên Ki Bum mới như thế ?
- Có khi nào cậu ta bị cắm sừng không ? Tớ đoán cô ta gọi điện để xin lỗi và xin tha thứ nhưng Bum không chịu.
- Tớ nghĩ Bum mệt mỏi mấy ngày nay là do đau khổ vì cô người yêu.
- Dám thế lắm. Thật khổ thân cho Bum.
- Kiểu này mai sau chắc tớ không dám có bồ mất….
- Thôi thôi _Sung Min vỗ tay vài cái để ổn định trật tự_ Như vậy Bum đang rơi vào đợt khủng hoảng tình cảm ( Bin : cái đó đâu đến nỗi khủng hoảng đâu ). Chúng ta phải làm cái gì đó.
- Cái đầu tiên phải làm _Hae thì thầm_ là phải tìm một chỗ khác để nói chuyện. Đường đường là các hotboy mà cứ phải dấm dúi ở đây làm gì ? Trong lớp này không ít fan của chúng ta đâu.
Ừ nhỉ ? Thế mà không nhận ra ! Cả bọn quay sang khen Hae tự dưng thông minh đột xuất. Đúng lúc đó những tiếng “ Tách tách ” vang lên. Thì ra Bum đang bị chụp ảnh. Bin thở dài nghĩ bụng : “ Lại sắp sửa khổ rồi đây ”.
***
Như dự đoán, ngày hôm sau Ki Bum không đi học.
Nhưng không như dự đoán, ấy là lớp 11B vắng tổng cộng 7 học sinh.
Tất cả bọn họ đều đi về cùng một hướng, tuy rằng vị trí không hề đồng nhau.
- Mấy giờ rồi ? _Hae hỏi khe khẽ
- Chỉ cần biết chúng ta vừa đi 45’ là được.
- Cậu ta định cuốc bộ đến bao giờ nữa đây… Hay là việc chúng ta bám theo đã bị lộ rồi ?
- Đừng có ngốc thế chứ ! Chắn chắn chúng ta vẫn an toàn mà.
- Sẽ vẫn an toàn nếu các cậu chịu ngậm miệng lại.
Song Bin chốt hạ câu cuối cùng. Lần này cô lại bị lôi đi, nhưng có vẻ việc đi cùng của cô là hoàn toàn có cơ sở. Từ nãy tới giờ họ cứ liên tục suýt mắc phải sai lầm “ lạy ông tôi ở bụi này ”. Đã quyết tâm không hỏi thẳng người ta rồi mà cứ…. Ngay đến Sung Min đứng trong top 10 của khối 11 cũng bị ngốc giống mấy người kia. Hazz, đã bảo là bệnh ngốc dễ lây mà…
- Nhìn kìa _Junsu níu chặt Eun Hyuk và chỉ trỏ loạn xạ.
Ki Bum đã thôi không đi nữa. Một người con gái từ đâu chạy ra, vẻ mặt hết sức hồ hởi.
- Oa ~ Xinh thật đấy. Cậu ta quả có con mắt nhìn người.
- Cũng đẹp đấy nhưng tớ thấy cô ta già hơn Bum.
- Cậu lạc hậu vừa vừa thôi, tình yêu có bao giờ quan trọng hoá việc tuổi tác đâu _Min gắt lên
Đúng rồi. Vì sau này, không ai khác, chính cậu sẽ là minh chứng cho câu nói ngày hôm nay, một minh chứng không gì thuyết phục hơn
Vì ở xa nên họ không thể nào biết hai người kia đang nói chuyện gì. Chỉ thấy khuôn mặt hồ hởi của cô gái kia đã biến mất, cô ta hình như đang giận dữ. Còn Ki Bum thì trái lại, cậu vẫn bình thản.
- Lại xích mích rồi kìa
- Ki Bum rất bảo thủ và khó gần nên đã giận thì giận dai lắm. Chắc chắn cậu ta không thể quên mối thù bị “ cắm sừng ”.
- Mấy cậu này… Đã bảo là nói nhỏ đi.
- Tớ có thể nghe thấy tiếng của họ _Hyuk đưa tay lên tai và làm thành cái ống nghe_ “ Em đã cất công đến tận đây để xin anh tha thứ vậy mà anh có thể nói với em những lời tàn nhẫn như vậy sao ? ”
- Hay đấy ! Tiếp đi.
- “ Em còn định lừa dối anh đến bao giờ nữa ? Em tưởng anh là thằng ngu chắc ” ; “ Không, em không có ý đó, em chỉ muốn… ” ; “ Anh không muốn nghe ! ”
- Ha ha, khá lắm ! Nữa đi
- “ Hãy cho em một cơ hội nữa. Một cơ hội nữa thôi ” ; “ Từ khi quen em, em có biết anh mệt mỏi như thế nào không ? Em làm anh lo lắng, em làm anh ăn không ngon ngủ ikhông yên. Em đi chơi với toàn những tên hèn hạ đốn mạt trong hộp đêm. ”
- Ohhh ! Khiếp vậy. Cô ta đúng là đê tiện mà.
- “ Em đã hứa sẽ không như vậy mà. Anh hãy tin em “ ; “ Không. Anh đã bị cắm đủ sừng rồi. Tưng đấy cái sừng có thể khiến anh biến thành con bò trong một tích tắc ” ….
Những tiếng cười rộ lên thích thú làm Eun Hyuk thấy khoái. Cậu lại tiếp tục đưa tay lên tai. Thật kì lạ, lần này cậu nghe thấy tiếng người nói chuyện thật. Tiếng ấy lại rất rõ, hệt như hai người ấy đang đứng ngay bên cạnh và nói nhỏ vào cái loa của cậu. Chẳng lẽ…. chẳng lẽ…. trong người mình có dòng máu của Super man ?
- Này này, tớ lại nghe thấy nữa rồi _Hyuk kêu lên_ Tớ nghe thấy họ nói gì rất rõ ràng nhé. Ki Bum nói : “ Cái tên ngốc này, ra đây làm gì thế hả ? Các người theo dõi tôi từ nãy tới giờ phải không….” … Ơ !
Eun Hyuk ngẩng đầu lên ngỡ ngàng. Ki Bum đứng ngay bên cạnh khoanh tay nhìn chằm chằm vào 6 con người đang nấp sau cái bụi rậm thấp tè cực kì không kín đáo này, còn cô bạn gái đứng đằng sau thì không ngừng khúc khích cười. Hyuk cúi gằm mặt xuống, tai cậu đỏ lựng lên. Song Bin lại một lần nữa thở dài ngao ngán. Ai bảo không chịu nghe lời khuyên cơ ! Lần này cậu sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm đấy.
( to be continue )
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.