Morning's_Ears
Fri-03-07-2009, 10:14 PM
Tittle: Chuyện của dân miền núi… NÓ LÀ CÁI GÌ VẬY???
Gerne: ShotOne / Comedy
Rating: K+
Summary: None
Chú ý: Đây là một câu chuyện có thật 100%
Một buổi chiều lặng lẽ, trời nóng như đổ lửa. Và câu chuyện của chúng ta mở màn trong bối cảnh một văn phòng công sở nho nhỏ, nơi mà vị thủ lĩnh cầm đầu một tiểu đội thiếu các công chức đang uể oải thưởng thức ly trà lạnh dưới cái ngột ngạt không chịu nổi của trời trưa xứ Tây Nguyên.
- Văn bản đâu… đưa đây… - Trưởng phòng thều thào.
- Sếp lại nói đùa. Từ giờ tới mai có việc gì làm đâu mà – Cậu thư ký mè nheo, cái điệu như con nít làm nũng khiến người ta buồn cười – Nói mới hay, đi trông coi công sở thiệt là chán quá đi.
- Ừa, bởi vậy mới nói…
- Giữ nhà lúc nào mà không chán. Tụi bây mới ở lại đây có hai ba ngày mà đã rệu rã hết trơn, cứ như chú đây quanh năm suốt tháng phải ngồi canh cổng chẳng phải sẽ buồn mà chết sao hử?
Chú Yến bảo vệ nằm phơi bụng ra đó, khẽ ngáp dài ngáp vắn ra chiều không ưng ý. Chả là chiều nay chú định xin nghỉ để đi tụ họp với các vị bên hội đồng hương, nhưng so với cái lý do chồng con của chị nhân viên, lý do xin nghỉ để đi chạy việc của cậu thư ký lại chẳng có gì mà lớn lao cả.
Vì trưởng phòng biết tỏng các đồng chí ấy chỉ mượn cớ để tránh xa cái văn phòng này, thoát khỏi cảnh đếm ruồi nhàm chán để đi đổi gió một mình. Nhưng đời mà, nếu phải một mình chịu khổ thì trưởng phòng này đâu còn là trưởng phòng nữa. Chịu thôi.
Thời gian trôi qua như muỗi tập đi, dài đằng đẵng như sợi dây thun dai nhách kéo hoài không đứt. Trạng thái lim dim muốn ngủ mà không ngủ được này đúng là cực hình trần thế mà.
…
Chuông điện thoại reo. Một chút âm thanh lạ vậy mà mang tới không ít sức sống cho mọi người.
Sếp lừ đừ nhấc máy:
- A lô, tôi đang nghe.
Từ đầu dây bên kia vọng lại âm thanh đầy sức sống của một thiếu nữ khiến trưởng phòng tức thì thấy lỗ tai như được nước suối tinh kiết chảy vào nghe róc rách:
- Dạ vâng, có phải em đang gọi tới cơ quan ABC không ạ?
Trời ơi, dám chắc cô nàng này đang ngồi trong phòng máy lạnh mà gọi điện nên giọng mới hay như vậy. Sếp không bỏ qua cơ hội chia sẻ sự tươi mát với các nhân viên liền lặng lẽ nhấn nút loa ngoài cho mọi người cùng thưởng thức, đoạn cười đầy vẻ dụ dỗ, giọng lịch sự chẳng kém:
- Đây đúng là cơ quan em cần tìm rồi. Vậy có vấn đề gì cần tham khảo vậy em?
Giọng thiếu nữ oanh vàng lại vang lên:
- Dạ vâng, chị có thể cho em gặp chủ tịch công đoàn của cơ quan được không ạ?
Trời đất quỷ thần, gọi chủ tịch công đoàn vào giờ này sao? Thằng cha ấy sớm đã co cẳng chạy ra ngoài vũng tàu hóng gió mấy ngày nay rồi còn đâu. Trưởng phòng nhìn đồng hồ, trong bụng thầm rủa: “Nhỏ này bị thần kinh rồi mà”.
Sếp đương nhiên biết rõ những loại cuộc gọi này nhưng ngoài miệng vẫn cứ ngọt xớt:
- Ưm, đồng chí chủ tịch công đoàn hiện đi vắng. Vậy em có cần để lại lời nhắn gì không? Tôi có thể chuyển giúp.
Im lặng, mọi người trong phòng có thể nghe thấy cả một tiếng nuốt nước bọt đầy tiếc nuối từ đầu dây bên kia. Âm thanh kích thích đó khiến cả đám nhất thời tỉnh rụi, cả bọn đều đoán già đoán non cô nàng này liệu có phải là người yêu của chủ tịch công đoàn không vậy ta? Chậc, nếu mà chính xác thì phen này lão ấy sẽ phải méo mặt để “rửa” một trận rồi đây.
Nhưng mọi hy vọng mau chóng biến thành nỗi thất vọng tràn trề, giọng nữ ngọt ngào nghe quá hấp dẫn đó sau một hồi ngập ngừng lại lên tiếng:
- Vậy… chị có thể cho em số điện thoại di động của chủ tịch công đoàn cơ quan ta được không ạ?
Trời đã nóng rồi, chỉ liên tưởng tới cảnh nhân vật ở đầu dây bên kia đang ở trong tình trạng một trời một vực với địa ngục công sở bên này là trưởng phòng thiếu điều xịt khói ra hai lỗ tai. Nhưng chất giọng ấy quá êm tai khiến người ta không nỡ gác máy. Dù gì sếp cũng là kẻ nhân đạo, đời sống văn minh đời nào bỏ qua một cơ hội tán gẫu miễn phí.
Một ý tưởng thoáng qua đầu rất nhanh. Sếp lẩm bẩm:
- Điện thoại di động… di động…
Mấu chốt phải là một câu đáng kinh ngạc:
- Nghe là lạ…
Đầu dây bên kia:
- …
Mọi người không hẹn mà cùng lúc nhỏm dậy khỏi các tư thế lười nhác, mắt sáng như sao trước biểu hiện khác thường của sếp. Còn hỏi, đây là Kontum mà, với một chốn khỉ ho cò gáy nổi tiếng thiếu ánh sáng văn minh như xứ này thì không chuyện gì không thể xảy ra cả. Tất nhiên mọi người đều biết là như vậy.
À, cũng cần phải nhắc thêm một chút về nguyên nhân của chuyện hay ho này, bởi vì trụ sở cơ quan đang được nhắc tới thuộc vào loại mới nghe tên đã biết nơi chốn tọa lạc hẳn phải ở vùng sâu vùng xa nào đó khó khăn lắm của tỉnh.
Sếp gọi ngang qua văn phòng:
- Chị Thủy, điện thoại di động là cái gì vậy?
Chị nhân viên cũng tròn mắt trước câu hỏi không thể ngây thơ hơn của sếp, chị cũng lắc đầu ngây thơ không kém:
- Chị không biết. Bác Yến Có biết không?
Bác bảo vệ làu bàu, nhưng giọng điệu thực sự tỏ ra rất quan tâm:
- Điện thoại là điện thoại chứ di động di điếc gì. Cầm máy lên đi vòng quanh tức là di động chớ sao.
- Ấy, ngộ nhỡ nó đứt dây, cơ quan mình đền cho mà chết tiền ấy.
- Đừng nói giọng trù chớ chị Thủy – Cậu thư ký chen ngang – Cơ quan mình chỉ có mỗi cái điện thoại này xài cả chục năm nay vẫn chạy tốt đó thôi.
Cứ như thế, mọi người tha hồ đưa đẩy và sự thực rành rành ra đó là cái từ Điện Thoại Di Động này hiển nhiên được đưa vào từ điển hiểu biết của mọi người tại vị trí trang trọng nhứt. Khỏi cần phải nghĩ cũng biết cô gái có giọng nói ngọt ngào tại đầu dây bên kia đang sững sờ tới mức độ nào trước những tiếng bàn luận xôn xao không ngớt từ bên này vọng tới.
Và, sếp, người oai nhất cuối cùng đành phải hỏi:
- Vậy em à, điện thoại di động trông nó ra sao vậy?
Xem chừng quá xúc động trước sự nhiệt tình của các công chức miền núi, cô gái liền đáp với vẻ ngượng ngùng:
- Dạ, điện thoại di động là loại điện thoại có thể cầm đi được ấy ạ.
- Cầm đi được? – Sếp kinh ngạc hô lên – Có thể gọi mà không cần phải nối dây vô?
- Dạ vâng, nó nhỏ cỡ bàn tay vậy đó chị. Bỏ lọt túi áo rất là gọn.
Mọi người nghe giảng giải mà không kềm được xuýt xoa. Chị nhân viên hỏi nhỏ:
- Thế cái di động gì gì đó ở đâu cũng gọi được cơ à?
Cô gái bắt máy rõ ràng là nghe hết, liền đáp:
- Ở đâu cũng gọi được chị ạ.
- Vậy à? Thế thì tiện quá rồi còn gì…
Mọi người trầm trồ một lúc lâu, sếp tò mò hỏi:
- À mà này em ơi, điện thoại mà không có dây cầm đi lung tung như vậy thì làm sao mà biết đường trả tiền gọi điện kia chớ? Chỗ này chị không hiểu lắm.
Cô gái trẻ đành giảng giải với vẻ cảm thông. Giọng nói ngọt lịm như mật:
- À, cái này người ta phải nạp card chị ạ.
Nạp card??? Lại một từ mới nữa.
- Tức là chị có điện thoại di động ấy, rồi chị mua kèm một cái sim nhỏ nhỏ lắp vào khe trong máy, ở dưới cục pin. Chị có thể nhờ người ta kích hoạt số máy giùm. Rồi nạp card, tức là thẻ tiền vào bao nhiêu đó…
- Khoan đã em – Trưởng phòng xem chừng không tiêu hóa kịp lượng kiến thức quá lớn, liền vơ lấy ly trà uống ực một ngụm – Ưm, nạp thẻ ấy, là phải làm sao?
- Dạ, chị mua một tấm thẻ tượng trưng cho một số tiền cước gọi nhất định trả trước, có nhiều mệnh giá cho chị lựa chọn. Rồi chị hãy cào lớp tráng bạc đằng sau cho nó hiện ra con số, sau đó làm theo hướng dẫn là được ạ.
Cả bốn mạng công chức vùng cao tha hồ dỏng tai lên lắng nghe bài hướng dẫn sử dụng điện thoại di động, say sưa như thời còn là con nít tiểu học được nghe cô giáo kể chuyện cổ tích vậy. Hơn nữa, giọng cô gái trẻ sao mà lịch sự quá, nhã nhặn, nai tơ quá khiến người ta nghe sao mà cứ thấy bủn rủn cả chân tay, cả người như được ướp vô thùng lạnh xe chở cả vậy.
Bác bảo vệ nghe xong liền gật gù tâm đắc:
- Như thế thì tiện quá rồi còn gì. Đi đâu cũng gọi được. Đề nghị cơ quan ta bỏ tiền ra mua cho mỗi người một cái di động để tiện liên lạc.
- Nhớ để chị hai cái – Chị nhân viên đỏ mặt – Để chị gọi dặn bố thằng cu tí.
Vụ này đương nhiên sếp phải đồng ý cả hai tay, tiếp thu văn minh nhân loại mà, đồng ý là không thể để cơ quan ta bị lạc hậu được.
Nghĩ tới nghĩ lui, trưởng phòng liền ra lệnh:
- Cậu Tuấn, ngày mai tôi cắt cậu nghỉ một ngày. Cậu tranh thủ đi xuống thị xã mua một số điện thoại di động về cho cơ quan.
- Dạ vâng thưa sếp – Thư ký gãi đầu – Nhưng cụ thể là mua ở đâu mới được ạ?
Sếp gãi mũi, lại hỏi sang đầu dây bên kia:
- Thế em có biết cái điện thoại di động ấy bán ở đâu không vậy? ở bưu điện có bán không?
- À, cái này thì… - Cô gái ngập ngừng – Thường thì họ bán ở mấy cửa hàng bán điện thoại di động.
- Vậy à? Cửa hàng di động…
Sếp nhướng mày, thư ký lắc đầu:
- Em xuống thị xã hoài, nhưng chưa dạo qua những chỗ như vậy chị ơi.
Trưởng phòng là người ưa học hỏi, liền thắc mắc:
- Vậy điện thoại đó có mắc không em gì đó ơi?
Cô gái nhanh nhảu đáp:
- Dạ, có nhiều giá lắm chị, ngoài cửa hàng họ có nhiều mẫu mã phù hợp với nhu cầu lắm, nếu trang bị cho cơ quan mình chắc tầm tám trăm nghìn một cái là được.
Tám trăm nghìn kia à. Con số này quả thực làm mọi người phải ngẩn cả người. Xem ra điện thoại di động đúng là đắt tiền thực a. Kinh phí hoạt động của cơ quan hàng tháng chỉ tầm gấp đôi số tiền mua một cái di động thì lấy đâu ra tiền mà mua số lượng lớn như thế kia chớ? Trưởng phòng chép miệng lẩm bẩm:
- Cũng được vậy, để hôm nào hỏi ý kiến cấp trên coi sao…
Và rất đột ngột, sếp vỗ trán quay lại chủ đề chính:
- À mà phải rồi, nãy giờ mãi chuyện mà quên mất. Em gọi tới có chuyện gì vậy?
Nãy giờ rốt cục cũng nói được vào vấn đề, giọng cô gái từ đầu dây bên kia nghe có vẻ nhẹ nhõm không ít:
- Dạ thưa chị, em từ nhà xuất bản XYZ ở thành phố Hồ Chí Minh. Hôm nay em gọi ra là để giới thiệu với công đoàn cơ quan anh chị đầu sách mới về nghị quyết Công Đoàn. Không biết cơ quan ta đã có chưa ạ?
Chà chà, hóa ra là như vậy. Quảng cáo sách.
Trưởng phòng thú vị hỏi:
- Nghị quyết Công Đoàn đại hội X bản mới nhất phải không em?
- Dạ, đúng rồi ạ.
- Cái đó cơ quan chị chưa có thật. Trên này tài liệu phát về cũng hạn chế lắm…
Sếp ra bộ khó nghĩ, trả lời hết sức thành thực:
- …Mỗi lần lấy tài liệu phổ biến công tác là mỗi lần khó, nên đành phải lên mạng Internet mà tải về in ra phát cho nhân viên.
Đầu dây bên kia:
- …
- À, mà em cần nhắn chủ tịch công đoàn có chuyện gì không?
Trưởng phòng ậm ừ lập lại với vẻ vô tội thường trực khiến các nhân viên chỉ biết rùng mình cười khổ. Còn phía bên kia chẳng biết có phải do đang quá xúc động vì cuộc điện thoại đường dài đếm được hơn mười lăm phút hay không mà mãi sau đó mới có lời hồi âm. Chỉ nghe một tiếng hít thở thật sâu, vẫn là cô gái ấy, vẫn chất giọng dễ thương đầy sự quyến rũ ấy, chỉ có khác một tí là tư vị giờ đây nghe có vẻ hơi chua chua:
- Dạ, có lẽ để lần sau chị ạ. Em rất cảm ơn chị. Chúc chị một ngày vui vẻ:
- À vâng, cảm ơn em. Chúc em có một ngày tốt lành.
Sếp gác máy, làu bàu trong tiếng cười rộn của nhân viên:
- Ngày tốt lành hử? Chắc là khó à.
Cậu thư ký ngó sếp nới cà - ra – vát liền hiểu ý chạy đi pha trà, tủm tỉm nói:
- Chuyện chiều nay có thể viết lại được đó chị. Có điều em thấy tội tội người ta làm sao ấy.
- Tội thì đúng rồi – Sếp nhướng mày cười không giống cười – Cậu tưởng ngày xưa tôi chưa từng làm cái nghề chào hàng sách sao? Hồi đó chẳng ai nói với tôi như vừa rồi, vậy nên bây giờ tôi mới biết cái khổ của người được tiếp thị cậu ạ. Có lẽ cậu nói cũng đứng, nên viết thành fic để lâu lâu đọc lại thư giãn.
Sau một bài giáo huấn ngắn ngủi khiến nhân viên lè lưỡi, sếp kéo bàn phím bắt đầu cặm cụi ngồi làm chuyện dư thừa. Ai bảo xứ mình quá lạc hậu làm chi. Nhớ lại hồi xưa còn đi học đã từng có đứa bạn hỏi đương kim trưởng phòng rằng có phải dân Kontum thường cưỡi voi đi học không? Sếp trả lời rằng: “Ừa, hình như là vậy à”.
Trời chiều nóng nực, thời gian cứ thế trôi đi, kèm thêm vào chữ "Rảnh rỗi quả hóa rồ"…
Bỗng nhiên, sếp ngước khỏi bàn phím hỏi nhân viên:
- Mà nè, có ai biết điện thoại di động với điện thoại không dây khác nhau chỗ nào không?
Không cần bàn nhiều về tình cảnh diễn ra sau đó, chỉ thấy toàn bộ nhân sự có mặt tại văn phòng chỉ thiếu điều ngã lăn quay ra khỏi ghế ngồi. Còn lý do chi tiết tại sao thì có trời mới biết.
Cũng chả biết nữa, nhưng tôi hơi hơi có dự định sửa lại một chút chi tiết trong câu chuyện này để thêm vào Series SỰ LẠ hay Dăm Ba Thứ Vớ Vẩn của mình. Các bạn nào đã đọc qua xin cho ý kiến một tí nhe. Tôi đang rất phân vân, thiệt đó.
Gerne: ShotOne / Comedy
Rating: K+
Summary: None
Chú ý: Đây là một câu chuyện có thật 100%
Một buổi chiều lặng lẽ, trời nóng như đổ lửa. Và câu chuyện của chúng ta mở màn trong bối cảnh một văn phòng công sở nho nhỏ, nơi mà vị thủ lĩnh cầm đầu một tiểu đội thiếu các công chức đang uể oải thưởng thức ly trà lạnh dưới cái ngột ngạt không chịu nổi của trời trưa xứ Tây Nguyên.
- Văn bản đâu… đưa đây… - Trưởng phòng thều thào.
- Sếp lại nói đùa. Từ giờ tới mai có việc gì làm đâu mà – Cậu thư ký mè nheo, cái điệu như con nít làm nũng khiến người ta buồn cười – Nói mới hay, đi trông coi công sở thiệt là chán quá đi.
- Ừa, bởi vậy mới nói…
- Giữ nhà lúc nào mà không chán. Tụi bây mới ở lại đây có hai ba ngày mà đã rệu rã hết trơn, cứ như chú đây quanh năm suốt tháng phải ngồi canh cổng chẳng phải sẽ buồn mà chết sao hử?
Chú Yến bảo vệ nằm phơi bụng ra đó, khẽ ngáp dài ngáp vắn ra chiều không ưng ý. Chả là chiều nay chú định xin nghỉ để đi tụ họp với các vị bên hội đồng hương, nhưng so với cái lý do chồng con của chị nhân viên, lý do xin nghỉ để đi chạy việc của cậu thư ký lại chẳng có gì mà lớn lao cả.
Vì trưởng phòng biết tỏng các đồng chí ấy chỉ mượn cớ để tránh xa cái văn phòng này, thoát khỏi cảnh đếm ruồi nhàm chán để đi đổi gió một mình. Nhưng đời mà, nếu phải một mình chịu khổ thì trưởng phòng này đâu còn là trưởng phòng nữa. Chịu thôi.
Thời gian trôi qua như muỗi tập đi, dài đằng đẵng như sợi dây thun dai nhách kéo hoài không đứt. Trạng thái lim dim muốn ngủ mà không ngủ được này đúng là cực hình trần thế mà.
…
Chuông điện thoại reo. Một chút âm thanh lạ vậy mà mang tới không ít sức sống cho mọi người.
Sếp lừ đừ nhấc máy:
- A lô, tôi đang nghe.
Từ đầu dây bên kia vọng lại âm thanh đầy sức sống của một thiếu nữ khiến trưởng phòng tức thì thấy lỗ tai như được nước suối tinh kiết chảy vào nghe róc rách:
- Dạ vâng, có phải em đang gọi tới cơ quan ABC không ạ?
Trời ơi, dám chắc cô nàng này đang ngồi trong phòng máy lạnh mà gọi điện nên giọng mới hay như vậy. Sếp không bỏ qua cơ hội chia sẻ sự tươi mát với các nhân viên liền lặng lẽ nhấn nút loa ngoài cho mọi người cùng thưởng thức, đoạn cười đầy vẻ dụ dỗ, giọng lịch sự chẳng kém:
- Đây đúng là cơ quan em cần tìm rồi. Vậy có vấn đề gì cần tham khảo vậy em?
Giọng thiếu nữ oanh vàng lại vang lên:
- Dạ vâng, chị có thể cho em gặp chủ tịch công đoàn của cơ quan được không ạ?
Trời đất quỷ thần, gọi chủ tịch công đoàn vào giờ này sao? Thằng cha ấy sớm đã co cẳng chạy ra ngoài vũng tàu hóng gió mấy ngày nay rồi còn đâu. Trưởng phòng nhìn đồng hồ, trong bụng thầm rủa: “Nhỏ này bị thần kinh rồi mà”.
Sếp đương nhiên biết rõ những loại cuộc gọi này nhưng ngoài miệng vẫn cứ ngọt xớt:
- Ưm, đồng chí chủ tịch công đoàn hiện đi vắng. Vậy em có cần để lại lời nhắn gì không? Tôi có thể chuyển giúp.
Im lặng, mọi người trong phòng có thể nghe thấy cả một tiếng nuốt nước bọt đầy tiếc nuối từ đầu dây bên kia. Âm thanh kích thích đó khiến cả đám nhất thời tỉnh rụi, cả bọn đều đoán già đoán non cô nàng này liệu có phải là người yêu của chủ tịch công đoàn không vậy ta? Chậc, nếu mà chính xác thì phen này lão ấy sẽ phải méo mặt để “rửa” một trận rồi đây.
Nhưng mọi hy vọng mau chóng biến thành nỗi thất vọng tràn trề, giọng nữ ngọt ngào nghe quá hấp dẫn đó sau một hồi ngập ngừng lại lên tiếng:
- Vậy… chị có thể cho em số điện thoại di động của chủ tịch công đoàn cơ quan ta được không ạ?
Trời đã nóng rồi, chỉ liên tưởng tới cảnh nhân vật ở đầu dây bên kia đang ở trong tình trạng một trời một vực với địa ngục công sở bên này là trưởng phòng thiếu điều xịt khói ra hai lỗ tai. Nhưng chất giọng ấy quá êm tai khiến người ta không nỡ gác máy. Dù gì sếp cũng là kẻ nhân đạo, đời sống văn minh đời nào bỏ qua một cơ hội tán gẫu miễn phí.
Một ý tưởng thoáng qua đầu rất nhanh. Sếp lẩm bẩm:
- Điện thoại di động… di động…
Mấu chốt phải là một câu đáng kinh ngạc:
- Nghe là lạ…
Đầu dây bên kia:
- …
Mọi người không hẹn mà cùng lúc nhỏm dậy khỏi các tư thế lười nhác, mắt sáng như sao trước biểu hiện khác thường của sếp. Còn hỏi, đây là Kontum mà, với một chốn khỉ ho cò gáy nổi tiếng thiếu ánh sáng văn minh như xứ này thì không chuyện gì không thể xảy ra cả. Tất nhiên mọi người đều biết là như vậy.
À, cũng cần phải nhắc thêm một chút về nguyên nhân của chuyện hay ho này, bởi vì trụ sở cơ quan đang được nhắc tới thuộc vào loại mới nghe tên đã biết nơi chốn tọa lạc hẳn phải ở vùng sâu vùng xa nào đó khó khăn lắm của tỉnh.
Sếp gọi ngang qua văn phòng:
- Chị Thủy, điện thoại di động là cái gì vậy?
Chị nhân viên cũng tròn mắt trước câu hỏi không thể ngây thơ hơn của sếp, chị cũng lắc đầu ngây thơ không kém:
- Chị không biết. Bác Yến Có biết không?
Bác bảo vệ làu bàu, nhưng giọng điệu thực sự tỏ ra rất quan tâm:
- Điện thoại là điện thoại chứ di động di điếc gì. Cầm máy lên đi vòng quanh tức là di động chớ sao.
- Ấy, ngộ nhỡ nó đứt dây, cơ quan mình đền cho mà chết tiền ấy.
- Đừng nói giọng trù chớ chị Thủy – Cậu thư ký chen ngang – Cơ quan mình chỉ có mỗi cái điện thoại này xài cả chục năm nay vẫn chạy tốt đó thôi.
Cứ như thế, mọi người tha hồ đưa đẩy và sự thực rành rành ra đó là cái từ Điện Thoại Di Động này hiển nhiên được đưa vào từ điển hiểu biết của mọi người tại vị trí trang trọng nhứt. Khỏi cần phải nghĩ cũng biết cô gái có giọng nói ngọt ngào tại đầu dây bên kia đang sững sờ tới mức độ nào trước những tiếng bàn luận xôn xao không ngớt từ bên này vọng tới.
Và, sếp, người oai nhất cuối cùng đành phải hỏi:
- Vậy em à, điện thoại di động trông nó ra sao vậy?
Xem chừng quá xúc động trước sự nhiệt tình của các công chức miền núi, cô gái liền đáp với vẻ ngượng ngùng:
- Dạ, điện thoại di động là loại điện thoại có thể cầm đi được ấy ạ.
- Cầm đi được? – Sếp kinh ngạc hô lên – Có thể gọi mà không cần phải nối dây vô?
- Dạ vâng, nó nhỏ cỡ bàn tay vậy đó chị. Bỏ lọt túi áo rất là gọn.
Mọi người nghe giảng giải mà không kềm được xuýt xoa. Chị nhân viên hỏi nhỏ:
- Thế cái di động gì gì đó ở đâu cũng gọi được cơ à?
Cô gái bắt máy rõ ràng là nghe hết, liền đáp:
- Ở đâu cũng gọi được chị ạ.
- Vậy à? Thế thì tiện quá rồi còn gì…
Mọi người trầm trồ một lúc lâu, sếp tò mò hỏi:
- À mà này em ơi, điện thoại mà không có dây cầm đi lung tung như vậy thì làm sao mà biết đường trả tiền gọi điện kia chớ? Chỗ này chị không hiểu lắm.
Cô gái trẻ đành giảng giải với vẻ cảm thông. Giọng nói ngọt lịm như mật:
- À, cái này người ta phải nạp card chị ạ.
Nạp card??? Lại một từ mới nữa.
- Tức là chị có điện thoại di động ấy, rồi chị mua kèm một cái sim nhỏ nhỏ lắp vào khe trong máy, ở dưới cục pin. Chị có thể nhờ người ta kích hoạt số máy giùm. Rồi nạp card, tức là thẻ tiền vào bao nhiêu đó…
- Khoan đã em – Trưởng phòng xem chừng không tiêu hóa kịp lượng kiến thức quá lớn, liền vơ lấy ly trà uống ực một ngụm – Ưm, nạp thẻ ấy, là phải làm sao?
- Dạ, chị mua một tấm thẻ tượng trưng cho một số tiền cước gọi nhất định trả trước, có nhiều mệnh giá cho chị lựa chọn. Rồi chị hãy cào lớp tráng bạc đằng sau cho nó hiện ra con số, sau đó làm theo hướng dẫn là được ạ.
Cả bốn mạng công chức vùng cao tha hồ dỏng tai lên lắng nghe bài hướng dẫn sử dụng điện thoại di động, say sưa như thời còn là con nít tiểu học được nghe cô giáo kể chuyện cổ tích vậy. Hơn nữa, giọng cô gái trẻ sao mà lịch sự quá, nhã nhặn, nai tơ quá khiến người ta nghe sao mà cứ thấy bủn rủn cả chân tay, cả người như được ướp vô thùng lạnh xe chở cả vậy.
Bác bảo vệ nghe xong liền gật gù tâm đắc:
- Như thế thì tiện quá rồi còn gì. Đi đâu cũng gọi được. Đề nghị cơ quan ta bỏ tiền ra mua cho mỗi người một cái di động để tiện liên lạc.
- Nhớ để chị hai cái – Chị nhân viên đỏ mặt – Để chị gọi dặn bố thằng cu tí.
Vụ này đương nhiên sếp phải đồng ý cả hai tay, tiếp thu văn minh nhân loại mà, đồng ý là không thể để cơ quan ta bị lạc hậu được.
Nghĩ tới nghĩ lui, trưởng phòng liền ra lệnh:
- Cậu Tuấn, ngày mai tôi cắt cậu nghỉ một ngày. Cậu tranh thủ đi xuống thị xã mua một số điện thoại di động về cho cơ quan.
- Dạ vâng thưa sếp – Thư ký gãi đầu – Nhưng cụ thể là mua ở đâu mới được ạ?
Sếp gãi mũi, lại hỏi sang đầu dây bên kia:
- Thế em có biết cái điện thoại di động ấy bán ở đâu không vậy? ở bưu điện có bán không?
- À, cái này thì… - Cô gái ngập ngừng – Thường thì họ bán ở mấy cửa hàng bán điện thoại di động.
- Vậy à? Cửa hàng di động…
Sếp nhướng mày, thư ký lắc đầu:
- Em xuống thị xã hoài, nhưng chưa dạo qua những chỗ như vậy chị ơi.
Trưởng phòng là người ưa học hỏi, liền thắc mắc:
- Vậy điện thoại đó có mắc không em gì đó ơi?
Cô gái nhanh nhảu đáp:
- Dạ, có nhiều giá lắm chị, ngoài cửa hàng họ có nhiều mẫu mã phù hợp với nhu cầu lắm, nếu trang bị cho cơ quan mình chắc tầm tám trăm nghìn một cái là được.
Tám trăm nghìn kia à. Con số này quả thực làm mọi người phải ngẩn cả người. Xem ra điện thoại di động đúng là đắt tiền thực a. Kinh phí hoạt động của cơ quan hàng tháng chỉ tầm gấp đôi số tiền mua một cái di động thì lấy đâu ra tiền mà mua số lượng lớn như thế kia chớ? Trưởng phòng chép miệng lẩm bẩm:
- Cũng được vậy, để hôm nào hỏi ý kiến cấp trên coi sao…
Và rất đột ngột, sếp vỗ trán quay lại chủ đề chính:
- À mà phải rồi, nãy giờ mãi chuyện mà quên mất. Em gọi tới có chuyện gì vậy?
Nãy giờ rốt cục cũng nói được vào vấn đề, giọng cô gái từ đầu dây bên kia nghe có vẻ nhẹ nhõm không ít:
- Dạ thưa chị, em từ nhà xuất bản XYZ ở thành phố Hồ Chí Minh. Hôm nay em gọi ra là để giới thiệu với công đoàn cơ quan anh chị đầu sách mới về nghị quyết Công Đoàn. Không biết cơ quan ta đã có chưa ạ?
Chà chà, hóa ra là như vậy. Quảng cáo sách.
Trưởng phòng thú vị hỏi:
- Nghị quyết Công Đoàn đại hội X bản mới nhất phải không em?
- Dạ, đúng rồi ạ.
- Cái đó cơ quan chị chưa có thật. Trên này tài liệu phát về cũng hạn chế lắm…
Sếp ra bộ khó nghĩ, trả lời hết sức thành thực:
- …Mỗi lần lấy tài liệu phổ biến công tác là mỗi lần khó, nên đành phải lên mạng Internet mà tải về in ra phát cho nhân viên.
Đầu dây bên kia:
- …
- À, mà em cần nhắn chủ tịch công đoàn có chuyện gì không?
Trưởng phòng ậm ừ lập lại với vẻ vô tội thường trực khiến các nhân viên chỉ biết rùng mình cười khổ. Còn phía bên kia chẳng biết có phải do đang quá xúc động vì cuộc điện thoại đường dài đếm được hơn mười lăm phút hay không mà mãi sau đó mới có lời hồi âm. Chỉ nghe một tiếng hít thở thật sâu, vẫn là cô gái ấy, vẫn chất giọng dễ thương đầy sự quyến rũ ấy, chỉ có khác một tí là tư vị giờ đây nghe có vẻ hơi chua chua:
- Dạ, có lẽ để lần sau chị ạ. Em rất cảm ơn chị. Chúc chị một ngày vui vẻ:
- À vâng, cảm ơn em. Chúc em có một ngày tốt lành.
Sếp gác máy, làu bàu trong tiếng cười rộn của nhân viên:
- Ngày tốt lành hử? Chắc là khó à.
Cậu thư ký ngó sếp nới cà - ra – vát liền hiểu ý chạy đi pha trà, tủm tỉm nói:
- Chuyện chiều nay có thể viết lại được đó chị. Có điều em thấy tội tội người ta làm sao ấy.
- Tội thì đúng rồi – Sếp nhướng mày cười không giống cười – Cậu tưởng ngày xưa tôi chưa từng làm cái nghề chào hàng sách sao? Hồi đó chẳng ai nói với tôi như vừa rồi, vậy nên bây giờ tôi mới biết cái khổ của người được tiếp thị cậu ạ. Có lẽ cậu nói cũng đứng, nên viết thành fic để lâu lâu đọc lại thư giãn.
Sau một bài giáo huấn ngắn ngủi khiến nhân viên lè lưỡi, sếp kéo bàn phím bắt đầu cặm cụi ngồi làm chuyện dư thừa. Ai bảo xứ mình quá lạc hậu làm chi. Nhớ lại hồi xưa còn đi học đã từng có đứa bạn hỏi đương kim trưởng phòng rằng có phải dân Kontum thường cưỡi voi đi học không? Sếp trả lời rằng: “Ừa, hình như là vậy à”.
Trời chiều nóng nực, thời gian cứ thế trôi đi, kèm thêm vào chữ "Rảnh rỗi quả hóa rồ"…
Bỗng nhiên, sếp ngước khỏi bàn phím hỏi nhân viên:
- Mà nè, có ai biết điện thoại di động với điện thoại không dây khác nhau chỗ nào không?
Không cần bàn nhiều về tình cảnh diễn ra sau đó, chỉ thấy toàn bộ nhân sự có mặt tại văn phòng chỉ thiếu điều ngã lăn quay ra khỏi ghế ngồi. Còn lý do chi tiết tại sao thì có trời mới biết.
Cũng chả biết nữa, nhưng tôi hơi hơi có dự định sửa lại một chút chi tiết trong câu chuyện này để thêm vào Series SỰ LẠ hay Dăm Ba Thứ Vớ Vẩn của mình. Các bạn nào đã đọc qua xin cho ý kiến một tí nhe. Tôi đang rất phân vân, thiệt đó.