Lulu
Sun-27-07-2008, 01:05 PM
A Cat's Eye View
Tác giả: Buckbeaky
Người dịch: Lavie (aka Kem Dâu nhà Kem ^^) (in 4rum nhà Kem ^^)
Thể loại Tình cảm hài/chỉ 1 chap thôi nhưng chap dài lắm, nên post làm 2, hoặc 3 lần ^^
Giới hạn: all of us ^^
Part 1
Loài người là sinh vật kỳ quặc nhất thế gian.
Hãy lấy cô chủ của tớ làm ví dụ nhá. Cô nàng lúc nào cũng huênh hoanh trước mặt hắn ta, Ronald ấy. Tất cả mọi thứ về hắn đều khiến cô nàng điên tiết. Cô nàng ghét cái cách hắn chả chịu làm bài tập cho đến phút cuối cùng, hắn còn mê mẩn cái môn thể thao ngu ngốc ấy, Quidditch, hơn mọi thứ trên đời. Cô nàng ghét cái cách hắn chọc ghẹo cô nàng và hắn luôn luôn tự đặt mình vào những tình huống dở khóc dở cười. Hơn hết thảy, cô nàng ghét cay ghét đắng cái cách hắn cứ làm lơ cô nàng và cái thực tế phũ phàng rằng chỉ một lời đơn giản phát ra từ miệng hắn ta cũng có thể làm cô nàng khóc thét. Thế mà, chả hiểu làm sao mà cô nàng lại thích hắn nữa chứ. Cô nàng nói với tớ về điều đó khi bọn tớ cùng nằm cuộn tròn trên giường. Cô nàng cù cù cái bụng của tớ, gãi gãi cái tai của tớ rồi thì thầm về Ron-thương-mến-thương của cô nàng, và rằng thì là cô nàng quan tâm đến hắn biết nhường nào. Cô nàng kể cho tớ nghe tất cả mọi chuyện mà hai người bọn họ đã cùng làm trong ngày, và còn nói là cô nàng rất điên tiết khi phải gặp hắn ta hàng ngày, xử sự như thể mọi chuyện đều bình thường, hoàn toàn làm ngơ những cảm xúc của chính cô nàng. Nếu con người không quá ngu si để hiểu được tiếng mèo, tớ sẽ bảo cô nàng rằng hãy nói phứt ra cho hắn biết cảm giác của cô nàng, và thế là xong. Nhưng cô nàng chả hiểu, mặc dù tớ đã ra sức gợi ý (=))). Cô nàng quá sợ hãi phản ứng của hắn để có thể cố gắng thực hiện. Thực tế thì cô nàng lại tiếp tực giữ im lặng, sống trong đau khổ, ngày qua ngày.
Tớ thiệt tình không hiểu nổi.
Nhưng không có gì kỳ lạ xảy ra giữa họ hơn cái sự kiện của ngày hôm qua. Tớ sẽ kể cho đằng ấy nghe, nếu đằng ấy hứng thú. Thiệt tình là không còn gì tốt hơn để làm với một con mèo hơn cái vụ mách lẻo này.
Cô chủ và tớ đã ở nhà của hắn được vài tuần rồi. Riêng tớ thì tớ thấy cái nơi này thiệt là vô cùng ồn ào, khó chịu, toàn những người giống như hắn, những con người nhìu chiện và chả bao giờ để cho một con mèo được yên thân. Cô chủ thì lại có vẻ thích thú lắm. Cô nàng đã rất hạnh phúc khi nói với tớ rằng bọn tớ sẽ lưu lại đây, và tớ đã cố chịu đựng, vì cô nàng.
Dù sao, hôm qua cũng có đôi chút thay đổi, bởi vì ngôi nhà yên ắng một cách dị thường ghê lắm. Tớ đoán là tất cả mọi người đã ra ngoài cả ngày. Dù cho họ đi đâu cũng không quan trọng, cái chính là cô chủ tớ và hắn đã quyết định không đi cùng họ. Giờ thì, như thường lệ, tớ dành thời gian để lang thang trong vườn, làm một cuộc truy quét mấy con gì be bé nhặng xị sống trong các lùm cây. Đó là nơi duy nhất mà tớ có thể thoát được cái đống hỗn độn ở đây. Tuy nhiên, vì cái nhà này hum nay quá yên tĩnh cho nên tớ đã quyết định về phòng của tớ, cái phòng mà cô chủ tớ chia chác cùng một cô gái khác, Ginny.
Tớ đang phơi nắng thích thú trên giường, đang lơ mơ trong cái cảm giác ấm áp dễ chịu được mang đến bởi ánh nắng mặt trời chiếu vào qua ô cửa sổ thì bất thình lình sự yên tĩnh bị phá vỡ tan tành bởi giọng nói của cô chủ tớ
“Ôi thiệt tình mà, Ron! Mình không thể tưởng tượng nổi bồ lại trẻ con như thế!”
Tớ ngồi dậy, lắng tai nghe ngóng. Chuyện gì thế nhỉ?
Một giọng nói khác trả lời cô chủ. “Mình trẻ con á? Thế còn bồ? Bồ chính là người đã không cho mình đọc nó!”
Đó là hắn, tớ chắc chắn, và cái vụ om sòm này chỉ có thể mang một ý nghĩ duy nhất. Họ cãi nhau. Lại cãi nhau.
“Tại sao mình lại phải để bồ đọc nó? Nó là thư của mình!”
“Thì đã sao?”
“Bồ nói vậy là ý gì? Đó là thư của mình, cho nên bồ chả có quyền gì để đọc nó cả!”
“Mình nghĩ là mình có toàn quyền đọc nó. Trừ phi Vicky đã viết cái gì đó quá riêng tư đến độ không thể tiết lộ.”
“Đừng gọi anh ấy là Vicky!”
“Sao không? Mình tin chắc là bồ đã gọi hắn như thế ít nhất là trong mấy cái khoảnh khắc mùi mẫn mà hai người đã cùng trải qua.”
Có một khoảng im lặng dài thoòng. Giá mà tớ không biết rõ về họ thì hẳn là tớ đã cho rằng thế là cuộc chiến đã kết thúc. Tuy nhiên, tớ biết đó mới chỉ là màn kéo rèm. Hắn hẳn đã làm cô chủ thất vọng ghê lắm nên cô nàng mới im lặng lâu đến như vậy. Cô nàng chắc là đang nhìn hắn trừng trừng giận dữ, thở phì phò, sẵn sàng để…
“Làm sao bồ dám! Làm sao bồ dám nghĩ ra điều đó.”
Đấy, cô nàng đã đến. Và đến nước này thì không còn kế rút lui nữa rồi.
“Mình không thể tin nổi, bồ lại có thể bóng gió như thế về mình! Mình chưa bao giờ… Bồ thật là trơ tráo, đó là tất cả những gì mình có thể nói, Ronald Weasley! Làm sao bồ có thể thốt ra những lời như vậy?”
“Cũng dễ thôi, với cái kiểu mà bồ với hắn đầu mày cuối mắt với nhau suốt năm ngoái.”
‘Không, đồ con trai đần độn.’ Tớ nghĩ. ‘Câm mồm đi’ Hắn phải biết rằng ngắt lời cô chủ trong khi cô nàng đang ở cái tâm trạng đó thật không nên tí nào. Thực tế thì hắn đã quyết định lờ lớ lơ cái thực tế đó. Hay là hắn quá ngu ngốc để có thể nhận ra cũng nên.
“Ồ thế à?” Cô chủ tớ đáp lại. “Mình đã đầu mày cuối mắt á ? Thế còn bồ, với cái cô nàng Veela đó ! Bồ cứ chực nhỏ dãi ra mỗi khi cô nàng xuất hiện trong phòng cùng bồ!”
“Mình không như thế!”
“Ồ có chứ, bồ đã thế đấy!”
“Ừ thì có, nhưng cái đó khác.”
Giọng của cô nàng chậm lại một cách đầy nguy hiểm, đó là tất cả những gì tớ có thể cảnh báo. “Khác thế nào?”
“Ờ… cô ấy…”
“Cái gì làm bồ ghét Victor đến thế? Không phải vì anh ấy là đối thủ của Harry chứ? Vì chị Fleur cũng là đối thủ của Harry mà! Hay là vì anh ấy hơn tuổi mình? Không, khoan đã, chị Fleur cũng hơn tuổi bồ mà. Hay tại anh ấy là cầu thủ Quidditch nổi tiếng, nhưng chờ chút, bồ thần tượng anh ấy cũng vì lẽ đó. Vậy thì hãy nói cho mình biết, Ron, vấn đề của bồ ở đây là cái quái gì thế?”
“Đừng nói tục, Hermione.”
“Mình có thể nói tục bất lúc quái nào mình muốn!”
Lại có một khoảng im lặng dài lòng thòng nữa, và rồi cô nàng nói, “Nói đi chứ. Hãy nói cho mình tại sao bồ ghét anh ấy như thế.”
Đó là lúc. Chính cái lúc này đây, khi hắn cuối cùng cũng phải nói cho cô chủ tớ biết về cảm xúc của hắn. Tớ không thể tin nổi nếu lần này cô chủ tớ lại thất bại. Tớ chỉ đơn giản không hiểu nối ba cái trò mà hai cái người này đang làm, và thậm chí đến tớ cũng có thể nói toẹt ra là hắn khoái cô nàng, điều đó rõ như ban ngày. Và giờ thì hắn sẽ phải nói cho cô nàng biết. (hố hố)
“Mình sẽ nói bồ biết tại sao mình không thích hắn, Vì hắn là một thằng đểu!” (ặc ặc)
Hay là không phải nhể?
“Bồ gọi anh ý là cái gì?”
“Mình gọi hắn là thằng đểu. Mình không muốn bồ thư từ với hắn thêm nữa, Hermione!”
“Bồ chả có quyền gì để bảo mình có thể hay không thể làm gì!”
“Mình là bạn bồ! Mình chỉ đang cố bảo vệ bồ thôi!”
“Bảo vệ mình khỏi cái gì? Mực độc à? Hay là bom thư ? Mình được quyền có bạn tâm thư chứ, Ron ! »
“Hắn không chỉ muốn làm bạn tâm thư với bồ, và bồ biết điều đó ”
Tớ có thể nghe thấy tiếng chớp mắt của cô chủ khi cô nàng nói. “Ôi, chúng ta lại trở về chuyện cũ, phải không ?”
“Phải, bồ phải tránh xa hắn ra! Hắn thật là ngu đần, và mưu mô xảo trá, và a li mơi mơi (hố hố), và hắn chẳng mong muốn gì hơn là đặt bàn tay bẩn thỉu của hắn lên người bồ! Vì thế bồ hãy bảo hắn tránh xa bồ ra, hoặc Chúa sẽ giúp mình Hermione, mình sẽ khiến hắn phải để bồ được yên. »
Và lại tiếp tục yên lặng. Ít ra thì tớ nghĩ là hắn đã làm cô chủ tớ choáng váng đến nỗi câm nín lun, nhưng tớ bắt đầu nghe thấy tiếng chân bước thình thịch lên cầu thang, và tớ hiểu cuộc chiến này đã kết thúc.
Một lúc sau, cô nàng mở cửa bước vào phòng, nước mắt tèm lem trên mặt. Tớ đứng dậy gọi cô nàng, và cô nàng ngồi xuống, ôm tớ trong vòng tay.
“Ôi, Crookshanks…” Cô nàng thì thầm, tiếng cô nàng nghẹn lại khi cô nàng dụi mặt vào bộ lông của tớ.
Tớ muốn nói với cô nàng rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, rằng hắn ta thiệt là ngu ngốc, rằng cô nàng hãy mặc kệ hắn ta là xong, và tớ đã cố gắng, nhưng cô nàng chỉ thộn ra nhìn tớ, chả hiểu lấy một lời tớ nói. =.=
“Chị phải làm gì bây giờ hả Crookshanks? Chị đã làm mọi chuyện rối tung lên. Đáng ra chị không nên đi cùng Victor đến buổi dạ vũ chết tiệt đó. Ron vẫn không coi chị là một cô gái, nhưng ít ra thì cậu ấy cũng không ghét chị.”
Tớ nói với cô nàng rằng hắn không ghét cô nàng, hắn yêu cô nàng là đằng khác, nhưng xem ra cô nàng chỉ hiểu được một nửa cái thông điệp đó.
“Chị đang nói gì nhỉ? Cậu ấy không ghét chị. Nhưng cậu ấy cũng không hoàn toàn thích chị, ít ra thì cũng không giống như cái cách mà chị thích cậu ấy. Tại sao mọi chuyện tại phức tạp thế nhỉ? Chị ước gì bọn chị không phải là bạn. Ít ra nếu thế chị sẽ không phải cư xử với cậu ấy như một con ngốc.”
Cô nàng thút thít, rồi lúc lắc đầu. “Ôi, nhưng chị không có ý đó đâu. Chị không biết chị sẽ làm gì nếu như không có Harry và Ron. Trừ phi, nếu chị nói Ron biết cảm giác của chị, cậu ấy sẽ không muốn chơi với chị nữa…”
Cô nàng lại bắt đầu khóc, và ôm tớ chặt cứng. “Chị phải làm gì bây giờ hả Crookshanks?”
Well, tớ chả có chút ý tưởng nào về việc cô nàng sẽ phải làm gì, nhưng tớ lại có một ý tưởng hay về chuyện tớ sẽ phải làm gì. Tớ sẽ dạy cho hắn một bài học.
-2b continued-
Quả thật là khi đọc cái fic dịch này của chị Dâu là tui khoái trá hết sức á!!! Mong mọi người ủng hộ!!!! ^^:)):)):))
Tác giả: Buckbeaky
Người dịch: Lavie (aka Kem Dâu nhà Kem ^^) (in 4rum nhà Kem ^^)
Thể loại Tình cảm hài/chỉ 1 chap thôi nhưng chap dài lắm, nên post làm 2, hoặc 3 lần ^^
Giới hạn: all of us ^^
Part 1
Loài người là sinh vật kỳ quặc nhất thế gian.
Hãy lấy cô chủ của tớ làm ví dụ nhá. Cô nàng lúc nào cũng huênh hoanh trước mặt hắn ta, Ronald ấy. Tất cả mọi thứ về hắn đều khiến cô nàng điên tiết. Cô nàng ghét cái cách hắn chả chịu làm bài tập cho đến phút cuối cùng, hắn còn mê mẩn cái môn thể thao ngu ngốc ấy, Quidditch, hơn mọi thứ trên đời. Cô nàng ghét cái cách hắn chọc ghẹo cô nàng và hắn luôn luôn tự đặt mình vào những tình huống dở khóc dở cười. Hơn hết thảy, cô nàng ghét cay ghét đắng cái cách hắn cứ làm lơ cô nàng và cái thực tế phũ phàng rằng chỉ một lời đơn giản phát ra từ miệng hắn ta cũng có thể làm cô nàng khóc thét. Thế mà, chả hiểu làm sao mà cô nàng lại thích hắn nữa chứ. Cô nàng nói với tớ về điều đó khi bọn tớ cùng nằm cuộn tròn trên giường. Cô nàng cù cù cái bụng của tớ, gãi gãi cái tai của tớ rồi thì thầm về Ron-thương-mến-thương của cô nàng, và rằng thì là cô nàng quan tâm đến hắn biết nhường nào. Cô nàng kể cho tớ nghe tất cả mọi chuyện mà hai người bọn họ đã cùng làm trong ngày, và còn nói là cô nàng rất điên tiết khi phải gặp hắn ta hàng ngày, xử sự như thể mọi chuyện đều bình thường, hoàn toàn làm ngơ những cảm xúc của chính cô nàng. Nếu con người không quá ngu si để hiểu được tiếng mèo, tớ sẽ bảo cô nàng rằng hãy nói phứt ra cho hắn biết cảm giác của cô nàng, và thế là xong. Nhưng cô nàng chả hiểu, mặc dù tớ đã ra sức gợi ý (=))). Cô nàng quá sợ hãi phản ứng của hắn để có thể cố gắng thực hiện. Thực tế thì cô nàng lại tiếp tực giữ im lặng, sống trong đau khổ, ngày qua ngày.
Tớ thiệt tình không hiểu nổi.
Nhưng không có gì kỳ lạ xảy ra giữa họ hơn cái sự kiện của ngày hôm qua. Tớ sẽ kể cho đằng ấy nghe, nếu đằng ấy hứng thú. Thiệt tình là không còn gì tốt hơn để làm với một con mèo hơn cái vụ mách lẻo này.
Cô chủ và tớ đã ở nhà của hắn được vài tuần rồi. Riêng tớ thì tớ thấy cái nơi này thiệt là vô cùng ồn ào, khó chịu, toàn những người giống như hắn, những con người nhìu chiện và chả bao giờ để cho một con mèo được yên thân. Cô chủ thì lại có vẻ thích thú lắm. Cô nàng đã rất hạnh phúc khi nói với tớ rằng bọn tớ sẽ lưu lại đây, và tớ đã cố chịu đựng, vì cô nàng.
Dù sao, hôm qua cũng có đôi chút thay đổi, bởi vì ngôi nhà yên ắng một cách dị thường ghê lắm. Tớ đoán là tất cả mọi người đã ra ngoài cả ngày. Dù cho họ đi đâu cũng không quan trọng, cái chính là cô chủ tớ và hắn đã quyết định không đi cùng họ. Giờ thì, như thường lệ, tớ dành thời gian để lang thang trong vườn, làm một cuộc truy quét mấy con gì be bé nhặng xị sống trong các lùm cây. Đó là nơi duy nhất mà tớ có thể thoát được cái đống hỗn độn ở đây. Tuy nhiên, vì cái nhà này hum nay quá yên tĩnh cho nên tớ đã quyết định về phòng của tớ, cái phòng mà cô chủ tớ chia chác cùng một cô gái khác, Ginny.
Tớ đang phơi nắng thích thú trên giường, đang lơ mơ trong cái cảm giác ấm áp dễ chịu được mang đến bởi ánh nắng mặt trời chiếu vào qua ô cửa sổ thì bất thình lình sự yên tĩnh bị phá vỡ tan tành bởi giọng nói của cô chủ tớ
“Ôi thiệt tình mà, Ron! Mình không thể tưởng tượng nổi bồ lại trẻ con như thế!”
Tớ ngồi dậy, lắng tai nghe ngóng. Chuyện gì thế nhỉ?
Một giọng nói khác trả lời cô chủ. “Mình trẻ con á? Thế còn bồ? Bồ chính là người đã không cho mình đọc nó!”
Đó là hắn, tớ chắc chắn, và cái vụ om sòm này chỉ có thể mang một ý nghĩ duy nhất. Họ cãi nhau. Lại cãi nhau.
“Tại sao mình lại phải để bồ đọc nó? Nó là thư của mình!”
“Thì đã sao?”
“Bồ nói vậy là ý gì? Đó là thư của mình, cho nên bồ chả có quyền gì để đọc nó cả!”
“Mình nghĩ là mình có toàn quyền đọc nó. Trừ phi Vicky đã viết cái gì đó quá riêng tư đến độ không thể tiết lộ.”
“Đừng gọi anh ấy là Vicky!”
“Sao không? Mình tin chắc là bồ đã gọi hắn như thế ít nhất là trong mấy cái khoảnh khắc mùi mẫn mà hai người đã cùng trải qua.”
Có một khoảng im lặng dài thoòng. Giá mà tớ không biết rõ về họ thì hẳn là tớ đã cho rằng thế là cuộc chiến đã kết thúc. Tuy nhiên, tớ biết đó mới chỉ là màn kéo rèm. Hắn hẳn đã làm cô chủ thất vọng ghê lắm nên cô nàng mới im lặng lâu đến như vậy. Cô nàng chắc là đang nhìn hắn trừng trừng giận dữ, thở phì phò, sẵn sàng để…
“Làm sao bồ dám! Làm sao bồ dám nghĩ ra điều đó.”
Đấy, cô nàng đã đến. Và đến nước này thì không còn kế rút lui nữa rồi.
“Mình không thể tin nổi, bồ lại có thể bóng gió như thế về mình! Mình chưa bao giờ… Bồ thật là trơ tráo, đó là tất cả những gì mình có thể nói, Ronald Weasley! Làm sao bồ có thể thốt ra những lời như vậy?”
“Cũng dễ thôi, với cái kiểu mà bồ với hắn đầu mày cuối mắt với nhau suốt năm ngoái.”
‘Không, đồ con trai đần độn.’ Tớ nghĩ. ‘Câm mồm đi’ Hắn phải biết rằng ngắt lời cô chủ trong khi cô nàng đang ở cái tâm trạng đó thật không nên tí nào. Thực tế thì hắn đã quyết định lờ lớ lơ cái thực tế đó. Hay là hắn quá ngu ngốc để có thể nhận ra cũng nên.
“Ồ thế à?” Cô chủ tớ đáp lại. “Mình đã đầu mày cuối mắt á ? Thế còn bồ, với cái cô nàng Veela đó ! Bồ cứ chực nhỏ dãi ra mỗi khi cô nàng xuất hiện trong phòng cùng bồ!”
“Mình không như thế!”
“Ồ có chứ, bồ đã thế đấy!”
“Ừ thì có, nhưng cái đó khác.”
Giọng của cô nàng chậm lại một cách đầy nguy hiểm, đó là tất cả những gì tớ có thể cảnh báo. “Khác thế nào?”
“Ờ… cô ấy…”
“Cái gì làm bồ ghét Victor đến thế? Không phải vì anh ấy là đối thủ của Harry chứ? Vì chị Fleur cũng là đối thủ của Harry mà! Hay là vì anh ấy hơn tuổi mình? Không, khoan đã, chị Fleur cũng hơn tuổi bồ mà. Hay tại anh ấy là cầu thủ Quidditch nổi tiếng, nhưng chờ chút, bồ thần tượng anh ấy cũng vì lẽ đó. Vậy thì hãy nói cho mình biết, Ron, vấn đề của bồ ở đây là cái quái gì thế?”
“Đừng nói tục, Hermione.”
“Mình có thể nói tục bất lúc quái nào mình muốn!”
Lại có một khoảng im lặng dài lòng thòng nữa, và rồi cô nàng nói, “Nói đi chứ. Hãy nói cho mình tại sao bồ ghét anh ấy như thế.”
Đó là lúc. Chính cái lúc này đây, khi hắn cuối cùng cũng phải nói cho cô chủ tớ biết về cảm xúc của hắn. Tớ không thể tin nổi nếu lần này cô chủ tớ lại thất bại. Tớ chỉ đơn giản không hiểu nối ba cái trò mà hai cái người này đang làm, và thậm chí đến tớ cũng có thể nói toẹt ra là hắn khoái cô nàng, điều đó rõ như ban ngày. Và giờ thì hắn sẽ phải nói cho cô nàng biết. (hố hố)
“Mình sẽ nói bồ biết tại sao mình không thích hắn, Vì hắn là một thằng đểu!” (ặc ặc)
Hay là không phải nhể?
“Bồ gọi anh ý là cái gì?”
“Mình gọi hắn là thằng đểu. Mình không muốn bồ thư từ với hắn thêm nữa, Hermione!”
“Bồ chả có quyền gì để bảo mình có thể hay không thể làm gì!”
“Mình là bạn bồ! Mình chỉ đang cố bảo vệ bồ thôi!”
“Bảo vệ mình khỏi cái gì? Mực độc à? Hay là bom thư ? Mình được quyền có bạn tâm thư chứ, Ron ! »
“Hắn không chỉ muốn làm bạn tâm thư với bồ, và bồ biết điều đó ”
Tớ có thể nghe thấy tiếng chớp mắt của cô chủ khi cô nàng nói. “Ôi, chúng ta lại trở về chuyện cũ, phải không ?”
“Phải, bồ phải tránh xa hắn ra! Hắn thật là ngu đần, và mưu mô xảo trá, và a li mơi mơi (hố hố), và hắn chẳng mong muốn gì hơn là đặt bàn tay bẩn thỉu của hắn lên người bồ! Vì thế bồ hãy bảo hắn tránh xa bồ ra, hoặc Chúa sẽ giúp mình Hermione, mình sẽ khiến hắn phải để bồ được yên. »
Và lại tiếp tục yên lặng. Ít ra thì tớ nghĩ là hắn đã làm cô chủ tớ choáng váng đến nỗi câm nín lun, nhưng tớ bắt đầu nghe thấy tiếng chân bước thình thịch lên cầu thang, và tớ hiểu cuộc chiến này đã kết thúc.
Một lúc sau, cô nàng mở cửa bước vào phòng, nước mắt tèm lem trên mặt. Tớ đứng dậy gọi cô nàng, và cô nàng ngồi xuống, ôm tớ trong vòng tay.
“Ôi, Crookshanks…” Cô nàng thì thầm, tiếng cô nàng nghẹn lại khi cô nàng dụi mặt vào bộ lông của tớ.
Tớ muốn nói với cô nàng rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, rằng hắn ta thiệt là ngu ngốc, rằng cô nàng hãy mặc kệ hắn ta là xong, và tớ đã cố gắng, nhưng cô nàng chỉ thộn ra nhìn tớ, chả hiểu lấy một lời tớ nói. =.=
“Chị phải làm gì bây giờ hả Crookshanks? Chị đã làm mọi chuyện rối tung lên. Đáng ra chị không nên đi cùng Victor đến buổi dạ vũ chết tiệt đó. Ron vẫn không coi chị là một cô gái, nhưng ít ra thì cậu ấy cũng không ghét chị.”
Tớ nói với cô nàng rằng hắn không ghét cô nàng, hắn yêu cô nàng là đằng khác, nhưng xem ra cô nàng chỉ hiểu được một nửa cái thông điệp đó.
“Chị đang nói gì nhỉ? Cậu ấy không ghét chị. Nhưng cậu ấy cũng không hoàn toàn thích chị, ít ra thì cũng không giống như cái cách mà chị thích cậu ấy. Tại sao mọi chuyện tại phức tạp thế nhỉ? Chị ước gì bọn chị không phải là bạn. Ít ra nếu thế chị sẽ không phải cư xử với cậu ấy như một con ngốc.”
Cô nàng thút thít, rồi lúc lắc đầu. “Ôi, nhưng chị không có ý đó đâu. Chị không biết chị sẽ làm gì nếu như không có Harry và Ron. Trừ phi, nếu chị nói Ron biết cảm giác của chị, cậu ấy sẽ không muốn chơi với chị nữa…”
Cô nàng lại bắt đầu khóc, và ôm tớ chặt cứng. “Chị phải làm gì bây giờ hả Crookshanks?”
Well, tớ chả có chút ý tưởng nào về việc cô nàng sẽ phải làm gì, nhưng tớ lại có một ý tưởng hay về chuyện tớ sẽ phải làm gì. Tớ sẽ dạy cho hắn một bài học.
-2b continued-
Quả thật là khi đọc cái fic dịch này của chị Dâu là tui khoái trá hết sức á!!! Mong mọi người ủng hộ!!!! ^^:)):)):))