PDA

View Full Version : [Harmony] I'm soooo..in love with you


harmony
Sat-23-05-2009, 12:38 PM
I'm soooo...in love with you (one shot)^

Author: Harmony
Summary: Đây là Harmony shipping fic. Hoàn toàn Harmony và chỉ Harmony mà thôi. Nếu có thì cũng chỉ hú họa điểm thêm vài nhân vật khác cho nó nhộn thôi.
---***---
"17 năm rồi nhỉ.." mẹ nó_Lilly Potter thì thào khi khẽ vuốt mái tóc bù xù của thằng con trai_"Con sắp rời Hogwarts rồi.."
"Vâng.." nó đáp lại buồn thiu "Con sẽ nhớ quãng thời gian ở đây lắm. Nhớ cả các bạn Cho, Ginny, Ron, các giáo sư với cả.."
Mẹ nó ngắt lời đột ngột "Con sẽ nhớ ai nhất đây?"
Nó ấp ủng "À..ơ...He.."
---***---
- Harry!
---***---
Nụ cười của Lilly mờ dần: "Đừng để người đó vuột đi mất nhé!"
---***---
- HARRY JAMES POTTER!!!
Nó hoảng hồn chồm dậy, quơ quào loạn xạ tìm cặp kính, nhưng chả thấy đâu..Phải sau một chuỗi các hành động quái đản nó mới nhận ra cặp kính nho nhỏ đang được đặt ngay ngắn trên mũi nó rồi. "Thảo nào mà nhìn rõ thế.." nó thất vọng nghĩ "Cứ tưởng khỏi cận rồi!" (ngây thơ vãi)
- Đến khi nào thì bồ mới ngừng phân vân xem vì sao và vì ai mà kính mới nằm trên mặt thế? Xin trả lời luôn, mình đeo nó vào cho bồ đấy ạ!_Giọng con gái lanh lảnh vang lên.
Nó quay lại, cô đang ngồi ngay ngắn bên mép giường, trước mặt nó, vẫn đúng cái vị trí cô hay ngồi suốt 7 năm qua mỗi khi có gì cần réo nó vào buổi sáng. Và tệ hại hơn, vẻ mặt cô đầy nộ khí.
- Her..Hermione?_nó lẩy bẩy hỏi
- Ron bảo bồ bịnh, không rời nổi giường.._Cô tức tối đặt phịch cái khay bạc chất đầy đồ ăn xuống trước mặt nó_Có vẻ là nó nhầm, hay là nó muốn lừa mình lên để dưới đấy dễ bề tán gái há? Bồ chỉ bị bịnh ngủ nướng thôi, mà cái này thì nó mãn tính rồi nhỉ. Làm mình cất công mang đồ ăn lên..
Cô nàng còn lầm bầm thêm cái gì loáng thoáng như là: "bịnh gì chớ?" rồi "ngủ như chết, hò hoài không dậy dùm, rát cổ bỏng họng",..nhưng nó không khỏi cười thầm khi nghe lọt tai câu cuối: "Cho mới chả Ginny, hứ, ngủ mớ mà cũng réo tên hết em này tới em nọ!!"
7 năm "thăng trầm" với Hermione, nó thừa hiểu rằng lúc này ko phải lúc để giỡn với cô nàng vì độ sống còn sau đó là..0% . Hết cách, Harry đành dòm xuống khay đồ ăn.
Sướng!!! Toàn món nó khoái khẩu. Mà..từ Đại sảnh đường lên Phòng ngủ Nam sinh mất ít nhất 30 phút, cộng 30 phút hò như hò đò nó dậy, vị chi là 1 tiếng..mà cô nàng này vẫn giữ được đồ ăn tươi ngon nóng hổi thế này..Giỏi!
- Nè,..ermione_Harry nhồm nhoàm, vừa nhai vừa nỏi_Bồ nhàm sao mà giữ được đồ ăn ngon vậy? ..Iêu quá! (thực ra là siêu quá!)
-Thần chú chớ sao! Bồ nghĩ mình phí hoài 7 năm miệt mài học hành àh?_Hermione đáp lại theo kiểu trời-ơi-sao-ngu-dữ-vậy-? nhưng hai gò má cao của cô nàng lại ửng hồng lên, khuôn mặt đầy vẻ khoái trá.
"Thắng đậm!" Harry nhủ. Qua 7 năm được mài dũa với "Chuyên gia tán gái" Ron, Fred, George, nó đã ngộ ra 1 chân lý kiên định: Con gái rất rất ưa được khen, và chân lý này có thể được áp dụng trong nhiều trường hợp, kể cả khi cô gái đó có thể làm nổ tung đầu bạn.
Vừa ăn, nó vừa liếc khẽ Hermy. Trong ánh ban mai, mái tóc nâu bồng bềnh (chứ không còn xù tung như năm nhất nữa) ánh lên lấp lánh, làn da trắng muốt làm tôn lên khuôn mặt rất khả ái của Hermy, mà tới giờ nó mới nhận ra. Harry sững sờ..một bên khóe miệng hơi nhếch lên, tạo thành nụ cười mỉm nhẹ nhàng tỏa sáng cả căn phòng. Cũng phải thôi, nó đã quen với khái niệm Hermione là cô bé tóc xù tung luôn vác kè kè bên mình một cuốn sách dày cộm. Nhưng giờ..tự khi nào mà Hermy của nó lại trở nên xinh đẹp thế này? Cô không giống vẻ ngây thơ của Cho, hay quyến rũ của Ginny..Cô khác tất cả các cô gái khác, tức là vừa có sắc vừa có tài đó. Hermy tạo cho Harry cảm giác như khi ở nhà
Hermy buông khẽ một tiếng thở nhè nhẹ. Cái cô đang mong chờ không phải là sự im lặng thế này..Cô đang mong chờ một điều gì khác biệt vào ngày cuối cùng của năm cuối cùng ..Nhưng, cô biết điều đó tưởng như phép màu nhiệm. Harry..ờ thì..tài giỏi, nổi tiếng, đẹp trai,..có gì mà anh không có đâu? Còn Hermione, chỉ là một con mọt sách không hơn không kém. Dù đã trải qua bao nhiêu thăng trầm với Harry nhưng..cô biết ngoài kia còn bao nhiêu người con gái khác xinh đẹp và giỏi giang hơn (có lẽ là trong chuyện học hành thì chẳng còn cô gái nào hơn nhưng ý Hermy là giỏi hơn trong Quitditch với cả nấu nướng, etc.). Hermione tự biết là mình không hề có cơ hội khi chàng ngốc này chỉ coi cô như một người bạn thân không hơn không kém. Và như vô thức, cô lại thở dài.
- Chà!_Harry cất lời_Ngon quá xá! Cảm ơn Hermy nhé!
Cô gắt:
- Hermy cái gì? Hermione!
Chàng ngốc lật đám chăn ra, nhảy xuống trước mặt Hermione đang ngồi thẫn thờ bên mép giường, vươn vai. Cô nhìn một lượt từ đầu tới chân nó, rồi hỏi:
- Lười tới vậy là cùng! Tối qua bồ không thay đồ ngủ hả?
- Có sao!_nó đáp lại bất cần.
Hermione đứng dậy, dợm bước ra ngoài, không quên để lại một câu ra lệnh:
- Dọn đi đấy!_và cô còn chẳng thèm ngoái lại nhìn nó tới một lần.
""Con sẽ nhớ ai nhất nào?", khỏi lằng nhằng, nó thừa nhận luôn là nó sẽ nhớ Hermione nhất! "Vậy đừng để người đó vuột mất"..Thế nghĩa là gì? Nó nhớ Hermy nhất đâu có nghĩa là...Nó với Hermione chỉ là bạn thôi đúng không nào? Đúng mà..nó nghĩ như vậy mà nó không tin như thế.
Và không theo sự chỉ huy của bộ não, dường như cơ thể nó tự chuyển động theo tiếng gọi của trái tim, đuổi theo bóng cô gái tóc nâu đi nhanh. Nhưng nó không quên phẩy đũa phép về phía khay đồ ăn còn dang dở. Khay đồ ăn biến mất cái bụp và hiện ra ở trên một địa điểm gọi là đầu-của-Ron, và cậu chàng thì đang tán Cho, cố nhiên là thằng này gầm lên: "HARRY POTTER! Mình GIẾT bồ!"
..
Hermione đi nhanh quá á á...nó chạy theo muốn hụt hơi. Đầu nó suy nghĩ lung tung với những ký ức lộn xộn.
---Flashback---
- Xin chào! Mình là Hermione Granger!

- Harry Potter! Mình biết tất cả mọi thứ về bạn! Mình đã đọc tất cả về bạn!

http://i367.photobucket.com/albums/oo116/rufus_310/video2008_0001.jpg
Hermy đứng yên ở ngưỡng cửa Đại sảnh đường, rồi cô bé chạy tới Harry đang đứng dang rộng vòng tay, cô bé ôm chầm lấy nó..

http://i367.photobucket.com/albums/oo116/rufus_310/video011_0001.jpg
Hermione ôm chặt ngang hông nó, thét lên:
- Mình không thích thế này một chút nào!!!

http://i367.photobucket.com/albums/oo116/rufus_310/video011_0002.jpg
Người sói chồm lên, nó ôm lấy Hermy, xoay cô vào bên trong.

http://i367.photobucket.com/albums/oo116/rufus_310/_39367967_harryandhermione.jpg
Hermione bước xuống, cô trông thật xinh đẹp trong chiếc váy dạ hội

http://i367.photobucket.com/albums/oo116/rufus_310/hrry007_0001.jpg
Hermione xông vào lều, ôm chặt nó
http://i367.photobucket.com/albums/oo116/rufus_310/f.gif
Hermione hôn vào đầu nó

http://i367.photobucket.com/albums/oo116/rufus_310/video007_0001.jpg
---End Flashback---
Hermy giật mình, cô phăm phăm bỏ đi mà không thèm nói một lời với Harry. Cô chỉ nhớ là lúc ấy cô thất vọng tràn trề, kèm chút tức giận với cái thằng ngốc đấy, vì cô đã ngồi yên cho nó muốn nói gì thì nói rồi mà nó không thèm ngộ ra cho, rồi cô còn tức điên lên khi nó liên mồm lẩm bẩm Cho với Ginny. Cô nghĩ bực bội: "Chẳng nhẽ không có chỗ cho mình trong giấc mơ của bồ sao, Harry?", và nước mắt cứ ngập lên. Lúc đó cô định bỏ đi, nhưng Harry đã kéo cô ngồi đó. Cô khẽ quẹt nước mắt rồi cẩn thận đeo kính cho nó. Cô mỉm cười nhớ lại hành động của mình lúc nãy, thấy mình thật trẻ con. Miệng cười, nhưng nước mắt vẫn đua nhau tuôn ra. Cô dừng lại bên hồ, dưới bóng cậy, lấy ống tay áo lau những hàng nước mắt đang trào dâng, khoé miệng vẫn mỉm cười chua chát. Khốn khổ! Lệ mẹ lệ con vẫn cứ đua nhau lăn dài xuống đôi gò má, xuống cánh mũi. Hermione cảm thấy thật đơn độc và bé nhỏ. Cô tự biết là mình không nên đặt hy vọng quá cao, và Harry còn chưa kịp nói gì với cô cơ mà..Nhưng nỗi thất vọng tràn trề đã xâm chiếm lấy Hermy. “Hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi.” Hermy nghĩ “Sẽ chẳng còn lúc nào để nói nữa đâu. Chắc hẳn Harry chẳng có gì để nói với mình cả…”. Hermione thầm rủa cái dự cảm ngu ngốc của mình “Cái gì mà giác quan thứ 6 của phụ nữ rất chính xác chứ!! Mình chỉ là đồ tưởng bở thôi!”. Và cứ thế, cô nàng khóc lặng lẽ bên gốc cây.
Một bàn tay đặt lên vai cô. Hermione quay phắt lại. Nó đang đứng đó. Mái tóc đen bù xù, mặt hớt hơ hớt hải, cặp kính lệch hẳn sang một bên. Nó gãi đầu, trông ngố không chịu được. Hermy bật cười, hỏi:
- Bồ làm gì mà hớt hải thế? Harry Potter nổi tiếng mà thế này đây!
Nó vuốt lại đám tóc (theo quán tính thôi chứ tóc nó vẫn lung tung xoè ấy mà):
- Câu này mình phải hỏi bồ mới đúng! Sao tự nhiên bồ đi như bay ra đây thế? Lại còn…
Lúc này Hermione mới nhận thấy rằng mình vẫn đang để bộ mặt thảm thương chường ra trước Harry. Cô vội vã quay lại đằng sau, chùi lấy chùi để hàng nước mắt, chối vội:
- À..mình dụi mắt tí thôi..ở..bụi ấy mà!
Harry giữ lấy hai vai Hermy, xoay cô lại đối diện với mình:
- Bồ khóc!
Hermione cúi mặt xuống, tránh ánh mắt xanh biếc như muốn xuyên thấu vào tận tâm can mình, lí nhí:
- Đâu..đâu có.
- Mũi bồ đỏ lựng lên rồi kìa. Bồ khóc mà.
Im lặng
- Mình không muốn bồ khóc.
Hermione ngước lên nhìn Harry. Mặt anh chàng bây giờ đỏ bừng lên. Bây giờ là Harry tránh Hermy chứ ko còn là Hermy tránh Harry nữa.
Tự nhiện Hermione thấy có tia hi vọng nhỏ nhoi loé lên.
- Tại..tại sao?_Hermione ấp úng.
- Vì…vì…mình không muốn thấy bồ buồn!_Harry có vẻ như khó khăn lắm mới phát ngôn ra được những lời này_Và..vì..chúng mình là bạn bè mà..đúng không?
Hermione cảm thấy như bị tuột thẳng vào hố đen, tia hi vọng còn lại tắt ngúm.
- À, bạn…_cô nói buồn buồn_Thôi chào nhé!_rồi quay lưng đi thẳng.
'Đừng để người đó vuột mất nhé' "Con hiểu rồi mẹ ơi" Harry nghĩ. Nó sải bước, túm chặt cổ tay Hermione
- ..Hermione…mình..mình
Cô ngoái lại. Nó lại trông thấy, mắt cô đầy nước.
Now or Never - ánh mắt Hermione thúc giục nó. Và trong đầu nó vang lên Now.
- Mình…mình mong…chúng mình không còn là bạn nữa…_nói xong Harry mới phát hiện ra mình ngu.
- Sao?_Hermione thảng thốt.

Bây giờ - tại đây - cơ hội cuối cùng có giọng nói rít lên trong đầu nó. Harry hít một hơi dài rồi tuôn:
- Mình mong chúng mình sẽ hơn thế..
Im lặng
- I’m sooo in love with you…Hermione_ Nó nói khẽ_Bồ…bồ có..?
Không trả lời.
Nó đã thoáng nghĩ: Thôi rồi.
Và một đôi môi mềm mại đặt lên đôi môi nó. Đến khi nó nhận ra thì Hermione đã đứng ngay trước mặt nó, mỉm cười duyên dáng.
- Mình sẽ coi đây là có!_Harry khẽ reo lên. Nó ôm chầm cô vào lòng nồng nhiệt, và Hermy cũng siết chặt nó. Cô khẽ thì thầm: “Mình chờ ngày này 7 năm rồi đấy..”
It takes no time to fall in love
But it takes you years to know what love is
Nó yêu Hermione từ giây phút đầu gặp cô trên chuyến tàu tốc hành
Nhưng mất 7 năm để nó nhận ra nó yêu cô đến mức nào
Nó thầm cảm ơn Hogwarts thêm một lần nữa vì đã cho nó một tình yêu đẹp
Toà lâu đài cổ kính như nhìn xuống, mỉm cười..Hogwarts lại se dệt thêm một tình yêu

Trên một thân cây gần đó, có khắc dòng chữ

This is where James Potter said 'I love you' to Lilly


Bonus pictures:
http://i367.photobucket.com/albums/oo116/rufus_310/huggy.gifhttp://i367.photobucket.com/albums/oo116/rufus_310/holdinghand.gif

http://i367.photobucket.com/albums/oo116/rufus_310/gify.gif

harmony
Sat-23-05-2009, 02:33 PM
Đúng đúng...hic hic hic :((
Sao Emma ko nhận ra rằng t/y đích thực của Emm và chỉ dành cho Emm là Dan nhỉ?
Và sao ms. JK Rowling ko nhận ra rằng Her là cho Har và chỉ dành cho Har nhỉ????
Đời khỏ hiểu quá...
Ý chết, lại tám nhảm nhí lan man rồi! srr srr!!
À, em là mem mới, cho em hỏi làm thế nào để vào được các nhà vậy? Em mún vào Slyth quá à!!!!

vicky_vampire12
Sat-23-05-2009, 06:25 PM
:| Bạn ơi...cái box này...bạn chưa đc cho fic của mình vào đâu...:| Cái này phải được mod set rồi mới cho zô...bạn sai rồi bạn ạ...bạn là Harmony và mình cũng thế nhưng đành chịu :| Post sai chỗ mất gòi...

Mừ mấy cái hình hay nhỉ? :-? :D

harmony
Sat-23-05-2009, 09:30 PM
AAaAAA.. vậy hóa ra là nhầm ah....hic hic..em mem mới mà..có biết gì đâu..với cả em chẳng bao h them đọc nội quy box cả,,,,
Lần sau rút kinh nghiệm vậy đó!:^o (Em lại quên ngay thôi mà!)

monster_lovely_2401
Sun-24-05-2009, 02:44 PM
uhm , hay đó --- nói cách khác lè tuyệt vời . Mình thực sự thik giọng văn của bạn . Nhẹ nhàng nhưng dí dỏm . Cảm xúc chân thật . Mình mong bạn có nhìu fic hay hơn nuh~ và mình luôn chờ đợi những fic của bạn đó .[ Mình ước lè giọng văn mình bằng 1/2 bạn thoy để kím gals:))]
Màh bạn muốn phân loại àh ? , hình như đang có kì phân loại tháng 5 óh , có j` bạn xuống mục "Chiếc nón phân loại" đi rồi đăng kí .:)

Whitysnow Angel
Tue-26-05-2009, 04:23 PM
17t mà ý nghĩ của Her với Har có vẻ trẻ con quá.
Nhưng dù sao,
thì đây cũng là một fic hay.

BigBang_TVXQ_muonnam
Tue-26-05-2009, 04:39 PM
fic này đọc đến trăm năm mất.
Dài quá, mà bạn lại để liền dòng.
Nền đen, chữ trắng =>> đau mắt.
Tiếp nữa, là... híc, post sai chỗ.

harmony
Tue-26-05-2009, 09:32 PM
@ Whity: kệ chớ. 17t vẫn là trẻ con mừ. (tính cách nhân vật thế nài phần nhìu phụ thuộc vào tính cách tác giả ^^)
@ BigBang: Mình biết mà..Thế nên mới rối rít xin lỗi chớ

v0jc0j_9x
Mon-22-06-2009, 01:23 PM
Fic dài ghê ha
lé mắt rồi
bạn để liền dòng quá
mà màu chữ không hợp nữa
rút kinh nghiệm nha
nhưng fic rất hay đóa
có hình minh họa còn hấp dẫn hơn
;));));));));));));));))