PDA

View Full Version : [Tùy bút] Just for you...


yuukochan
Thu-12-03-2009, 12:39 PM
Author: yuukochan
Summary: Như một lời tâm tình nhỏ gửi tặng đứa bạn thân ...
Genre(s): tuỳ bút, tuỳ hứng, tuỳ tình...
Rating:
Status: completed

oo0oo

Just for you...
Thân gửi tặng blackeye83 :">



Giờ đây, trong cái không khí se lạnh của tiết trời sắp chuyển mình sang xuân, tôi biết khi chỉ chưa đầy ba tháng nữa, sinh nhật của bạn sẽ đến... Có lẽ tôi đã lo xa quá chăng khi vẫn còn đến ba tháng kia mà? Nhưng có lẽ ba tháng đối với tôi và bạn thì chẳng đáng là bao...

Tôi và bạn chơi với nhau đã bao lâu rồi nhỉ? Nói ra thì đáng trách quá, nhưng quả thật là tôi không nhớ rõ, chắc khoảng 10 năm-một quãng thời gian dài đủ cho một đứa trẻ sinh ra, lớn lên và trưởng thành... Tình bạn giữa tôi và bạn cũng thế, đang trưởng thành lên từng ngày... cứ mỗi lần nó lớn thêm một năm tuổi thì dường như khoảng cách giữa tôi và bạn lại tăng thêm một chút, cái sự hồn nhiên và trải lòng mình cho nhau cũng giảm đi theo... Dần như vậy và mãi cho đến bây giờ, giữa tôi và bạn đã có một khoảng cách lớn lao, một bức tường vô hình dày cộp... Tôi trở nên vô tâm hơn, xa lánh bạn hơn... Và có lúc, tôi đã cố tình bỏ mặt bạn, bỏ mặt và chấp nhận để tình bạn đó rạn nứt và tiêu tan... Chính xác là từ khi bạn từ bỏ nhóm Gao, tôi đã khóc, khóc trước mặt bạn_một điều mà tôi chưa từng làm với bất kì ai. Tôi trách bạn sao nỡ vô tình, bỏ mặc nhóm đã vất vả gầy dựng, bỏ mặc những ước mơ của tôi và bạn, bỏ mặc tất cả bạn bè trong nhóm, và bỏ mặc lễ kỉ niệm 2 năm thành lập nhóm mà tôi và bạn đã kì công thiết kế trước cả hai tháng trời và... bạn bỏ lại sau lưng cả những giọt nước mắt của tôi! Bạn bàng quang, vô tư làm tôi đến phát sợ khi vẫn bình tâm chơi đàn khi tôi đang khóc. Lúc đấy, tôi chỉ như người vô hình trước mắt bạn ư? Mấy ngày sau đó, tôi không thể đối diện được với bạn, tôi đã lảng tránh bạn trong mọi tình huống và... tôi khiếp sợ bạn! Một vết nứt dài giữa tình bạn của chúng ta hình thành từ đấy!

Tôi đã trách bạn thật nhiều nhưng tôi không đủ can đảm để có thể nghỉ chơi với bạn, thế nên, tôi đã cố gắng làm mới bản thân mình. Tôi phải đổi mới tất cả! Đổi mới để trốn tránh cái kí ức đáng sợ ấy. Và hiện giờ, tôi đã thành công! Mọi việc luôn tạo điều kiện tốt nhất cho tôi, cho cái công cuộc đổi mới của tôi: tôi học khác trường với bạn, tôi có một cuộc sống đầy đủ hơn bạn, tôi có những người bạn mới khác hẳn trước đây... Và còn vô vàn lí do nữa... Nhưng điều khác trước nhất là: Trong cuộc sống bây giờ của tôi không hề có bạn, hay nói đúng hơn là bạn chỉ là một chấm nhỏ nào đó trong trái tim tôi! Thực sự, tôi đã cảm thấy đó là hạnh phúc vô cùng!

Tôi đã chìm đắm trong cuộc sống đó có lẽ là mãi mãi nếu như không có ngày ấy. Ngày mà tất cả hình ảnh của bạn đổ dồn về trong tâm trí tôi, ngày mà tôi nhận được đề văn :" Hãy kể lại một lần em trót xem nhật kí của bạn." Đúng là tôi chưa bao giờ xem trộm nhật ký của bạn, nhưng khi chọn đối tượng, tôi lại nghĩ ngay đến bạn. Một sự kì lạ mà tôi không thể giải thích nỗi... Những kỉ niệm về bạn tràn ngập trong đầu óc tôi: Tôi và bạn cùng xây dựng một thành phố thú nhồi bông trên căn gác nhỏ của tôi, và thành phố ấy tồn tại và phát triển được gần hai tháng trời. Tôi và bạn cùng tổ chức những buổi vui chơi củ chuối nhất cho bạn bè quanh xóm. Tôi và bạn luôn có những tưởng tượng kì dị mà chỉ có chúng tôi mới có. Tôi và bạn luôn la hét, khóc than, toát cả mồ hôi hột khi ai đó hy sinh trong một trận chiến bởi vách núi hiểm trở và những con quái vật hung tợn; mặc dù vẫn biết, vách núi đó là chiếc cầu thang thấp lè tè ở nhà tôi và con quái vật hung tợn là chú cún nhỏ mà tôi hằng vuốt ve... Tôi và bạn ngồi tâm sự với nhau thật nhiều điều và bàn luận những lí sự cùn trong đêm Noel ngay giữa làn phân cách của con đường Nguyễn Tất Thành. Tôi và bạn luôn tổ chức những lễ hội ngớ ngẩn nhất trần đời với những cái tên và chủ đề chỉ có trong tưởng tượng của hai đứa trẻ... Và tôi hiểu khá rõ hoàn cảnh và nỗi bất hạnh của bạn! Bạn mất mẹ từ bé và người cha ở xa không đủ trang trải tình yêu thương cho một đứa trẻ trong suốt quảng đời ấu thơ. Bạn thiếu vắng lời ru và vòng tay ấm áp của mẹ... Bạn sống trong hoàn cảnh khó khăn và thiếu thốn tình thương. Tại sao tôi đã không nhận ra điều ấy sớm hơn để cố gắng an ủi, động viên và nguôi ngoai phần nào trong nỗi cô đơn của bạn? Tôi đã không nghĩ đến cảm giác của bạn, tôi chỉ lo cho chính bản thân mình, cho sự mù quáng và ích kỉ của tâm hồn... Tôi đã bỏ rơi bạn! Và, tôi không thể trở lại với bạn được nữa. Nhiều khi nghĩ tôi thấy thương bạn thật nhiều. Tại sao bạn lại có một đứa bạn thân ngu ngốc và xấu xa như tôi? Nếu tôi là bạn, tôi sẽ từ bỏ đứa bạn vô vị này ngay. Nhưng không! Bạn vẫn luôn bên tôi mỗi lần tôi cần bạn, bạn san sẻ bớt cho tôi những nỗi u sầu... tôi có thể nói hàng ngàn giờ khi ở bên bạn, những câu chuyện luôn làm người khác quay lưng bỏ đi bất kì lúc nào nhưng bạn vẫn chăm chú lắng nghe và sẻ chia cùng tôi... để tôi có một cảm giác ấm áp lạ kì khi được nói chuyện cùng bạn. Bạn dường như đang cố lấp đầy khoảng cách giữa chúng tôi mà tôi không hề nhận ra. Khi đó, tôi đã đặt bút vào và viết thật nhiều, tưởng tượng đến những dòng nhật kí mà bạn sẽ viết cũng như cảm giác của bạn... Tôi vừa viết, vừa mong muốn gặp bạn ghê gớm, gặp bạn để nói một câu xin lỗi!

Tôi bây giờ đã và đang cố gắng lấp đầy những khoảng trống và phá vỡ bức tường ngăn cách giữa tôi và bạn. Và tôi đã gần thành công! Tôi đã có thể khẳng khái đối mặt với bạn như xưa, có thể tự nhiên nói chuyện, cười đùa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc bạn ạ. Niềm hạnh phúc thật khác biệt với trước đây....

" Con người chỉ có thể thay đổi khi gặp nhau và chỉ khi gặp nhau con người mới có thể thay đổi". Tình bạn giữa tôi và bạn dường như là điều kì diệu cho chính tôi, cho bạn và cả hai chúng ta.

Tôi thật sự cảm ơn bạn rất nhiều, CHI ạ!


Tôi chúc bạn có một sinh nhật thật vui vẻ!


Tôi viết những dòng này như một sự sám hối của bản thân, thay cho một lời xin lỗi chân thành nhất gửi đến bạn. Mặc dù tôi biết, có thể bạn sẽ không bao giờ đọc được những dòng tâm sự này, nhưng hãy coi nó như một phép lạ, vào một ngày nào đó... bạn sẽ hiểu, sẽ cảm thông, sẽ mỉm cười cùng tôi.....


......


P/s : Giờ đây, mình tin chắc HPVN sẽ kéo chúng mình lại gần nhau hơn nữa :x

blackeye83
Wed-06-05-2009, 08:43 PM
I'm sorry !
Đã gần 2 tháng...sau bức thư mình gửi cho yuu,đây là lần thứ hai mình đọc bản "Just for you" của bạn ,nói đúng hơn là đọc trong sự bất ngờ !
Dương biết không ? Khoảng cách mà Dương cảm nhận ,có lẽ, đối với mình không bằng một bức tường mà còn hơn thế nữa .Để rồi mỗi lần nghĩ đến khoảng cách ấy là mình không thể chịu nỗi,lại tự giằng xé ,tự trách mình đã quá hờ hững trước những giọt nước mắt của bạn !
Tuổi thơ của mình đẹp đẽ, hồn nhiên là thế,trong sáng là thế,nhưng vượt qua sự trong sáng ấy là hình ảnh của Dương_người mà mình từng nghĩ rằng sẽ gắn bó với mình trong suốt cuộc đời này.
Bởi bạn là cái gì đó làm cho tâm hồn mình rộng thêm và ướm đầy tình yêu thương
bởi bạn luôn cùng mình trải qua những suy ngẫm ,những lí sự,ừ,mà bạn gọi là "cùn "
bởi bạn đã ...hình như... đã từng nắm tay mình để cùng nhau đi lang thang tìm nơi tổ chức lễ " Tình bạn" hay lùng sục những tấm thiệp cuối cùng của mùa giáng sinh
bởi bạn đã lén mẹ cùng mình ăn vụng miếng bò khô nào đó trên gác xép....
bởi bạn cho rằng mình là người bạn thân nhất đối với bạn !
Không ! Dương,vẫn còn nhiều lí do lắm nhưng điều mình muốn nói với bạn không chỉ ở những lí do đó mà hơn cả là cảm nhận của mình :
"ĐÓ CÓ PHẢI LÀ KHOẢNG THỜI GIAN GIEO LÊN NHỮNG HẠT TÌNH BẠN CỦA CHÚNG TA ?
CÒN MỚI 4 NĂM SAU ĐÂY CHÍNH LÀ THỬ THÁCH ?
VÀ BÂY GIỜ LÀ BƯỚC NGOẶC LỚN CHO TÌNH BẠN ĐÓ ?"
Mình đã suy nghĩ mãi,cho đến khi nhận ra điều mình lo sợ đã đến : chẳng có gì là trọn vẹn hay mãi mãi,cũng như tình bạn của chúng ta và 4 năm sau này chính là chứng minh cho suy nghĩ đó.Hẳn vậy !
Bức thư mình viết cho bạn không chỉ một lần mà hình như ,đó là lần thứ ba.Ừ ,lần thứ ba !
Mình cứ sợ Dương cho mình là con ngốc,kẻ vô duyên khi dự định gửi cho Dương những dòng viết đó .
Xét cho cùng thì mình là người có lỗi đầu tiên và Dương là người sữa lỗi cho mình.Vì vậy, lúc nhìn thấy cánh cửa nhà Dương đóng kín,trái tim mình như suýt nghẹn lại vì sự trùng hợp đó !
"Thế là mình không phải đối mặt với Dương khi đưa bức thư này"
Yếu đuối thật!Dương nhỉ ?!
Giờ, khi đọc lại bản này, mình cảm thấy như sống ,trở về với quá khứ đau buồn mà mình đã tạo ra_điều này, trái lại,cho mình thấy rằng :
Trong bao năm qua, mình đã cùng Dương chịu đựng sự cô đơn ấy,cùng cảm nhận được khoảng cách vô hình ấy...
Thế là bạn thân vẫn mãi là bạn thân !Ông Trời vẫn cho chúng ta làm lại từ đầu hay nói cách khác,ông đã hiểu mình và Dương,hiểu tình bạn của chúng ta.
Mình hứa với Dương rằng kể từ giờ phút này,ngay tại HPVN,mình sẽ chẳng bao giờ làm tổn thương tình bạn ấy nữa !




Viết cho yuu,
cho những ai cần "phân bón"cho tình bạn sắp tàn !








Cảm ơn về những gì Dương đã nghĩ
Ừ,HPVN sẽ gắng kết chúng ta lại gần nhau hơn !
(ngay khi đọc xong bản "Just for you" tại đây, mình đã viết liền đó !)

yuukochan
Thu-07-05-2009, 10:17 AM
>:D<

>:D<

>:D<


Hãy cứ cho Just for you... là một bức thông điệp...
Mình viết nó cũng đã rất lâu...
Nhưng thực sự không phải dễ để Chi dễ dàng tiếp nhận nó, thấu hiểu cho nó. Đó cũng là lí do mà bấy lâu nay mình sợ...
Nhưng khi bà nội mất được khoảng một tuần thì phải, mình nhận được thư bạn...
Nói là bất ngờ liệu có chính xác? Nơi đây phải là từ ngỡ ngàng... mình không hiểu duyên cớ gì... và tại sao...
Nghe nói có thư, nhưng không nghĩ đó là của bạn, cứ nghĩ rằng của một người nào đó, ở một nơi nào đó xa xăm...
Nhưng...
Đọc xong thư bạn, mình cho rằng, khoảng cách giữa tụi mình không chỉ là một con hẻm như ai vẫn tưởng...
Nó xa... xa lắm cơ...
Khoảng một nghìn năm ánh sáng chăng...
Ở bên nhau... cạnh nhau... mà không thấu hiểu cho nhau thì khác nào chẳng quen biết chớ đừng nói đến hai tiếng: "bạn thân"... nực cười!

Có lẽ, khoảng thời gian tưởng chừng hiểu nhau chỉ là một khoảnh khắc, một chút trong cả cuộc đời dài của con người... Khoảng khắc mà hai đứa trẻ với tuổi thơ êm đềm, vận mệnh gắn chặt chúng với nhau...
Trong cái đầu non nớt của chúng chỉ là từ giấy trắng thì kiểu gì mà không thấu hiểu... vì suy cho cùng chúng chẳng có gì cả. Không suy tư, không ích kỉ, không vụ lợi, không quá đặt nặng cái tôi của bản thân mình... chơi với nhau bằng cả tấm lòng như đúng nghĩa hai tiếng "bạn thân"...
Đó chỉ là tình cảm sơ khai... nhưng khi con người lớn lên, nhu cầu mưu cầu hạnh phúc đặt nặng, cái tôi trong mỗi họ nâng lên rõ rệt... thì tình bạn đó thật sự là hư vô!!!
Nhưng đâu phải cứ bảo nó hư vô là vĩnh viễn mất đi nó, mất đi một tình bạn đẹp của thời ấu thơ êm đềm...
Ta phải xậy dưng, phát triển nó đúng ko???
Và có thể, 4 năm học cấp hai là một khoảng thời gian chứa đựng nhiều thử thách nhất cho tình bạn giữa chúng ta trở nên hữu hình hơn...
Nhưng... mình cũng thật buồn khi nó lại quá lung lay, dần như sắp vỡ tan trước những thử thách... Nhiều lúc nghĩ, đã đến lúc phải đặt dấu chấm hết!
...
Có lẽ, lần này mình lầm thật!
Lầm to...
Vì nó không thể kết thúc.
Nó có thể mở rộng ra và kéo dài bất tận...
Mình thật sự vui vì Just for you có thể đem lại điều kì diệu đó...
Mình đọc Re của bạn và... mỉm cười...
Vì mình biết, và mình hiểu...
Thực sự cảm thấy hạnh phúc và ấm áp...
Lễ tình bạn năm nay vẫn thi công đúng tiến độ nhé!





Lần cuối cùng, xin cảm ơn HPVN nhiều lắm... :x

blackeye83
Sun-10-05-2009, 08:15 PM
Thật sự đẹp và vĩnh cửu là TÌNH BẠN.
Tất nhiên,chúng ta hiểu điều đó từ khi còn bé cơ nhỉ ?!
Mà đâu rồi "Danh ngôn Tình bạn"?
Dương còn nhớ không ?
Cho là Dương đã làm mất hay để nó thất lạc ở xó xỉnh nào đó trong nhà mình,nhưng mình nghĩ nó vẫn còn tồn tại trong tâm trí Dương,và đại diện cho cái gọi là "khoảng trời tuổi thơ"nho nhỏ nào đó !
Kể cũng vui ha.Ngày đó,chúng ta cứ như những nhà triết học,mặc sức bàn luận về Tình bạn mà không hề nghĩ đến sự tồn tại của tình bạn chúng ta.
Có ! Mình nghĩ Dương cũng nghĩ !Như mình.
Về sự lâu dài hay tương lai của tình bạn đó.
Nó ra sao?Sẽ luôn như thế hay thay đổi ?
Chẳng ai trong chúng ta biết được,ngay cả người thông thái nhất cũng thế !
Ngày trước,triết lí tình bạn hiện diện trong đầu chúng ta hết sức hồn nhiên,chỉ đơn giản là "mãi mãi,biết quan tâm,chia sẻ" hay đại khái "luôn là điều tốt nhất"!
Đến bây giờ,nó không chỉ là lời nói mà là thực tế !
Và điều kì diệu từ tình bạn cũng xuất hiện :
Just for you + Lá thư !
Hơn cả điều kì diệu ! Just for you ra đời trước hay Lá thư ?
Hoặc tất cả đều định sẵn trong phút giây nào đó, để rồi sau này được bày tỏ trên những câu chữ, trang giấy ?
Ngay cả mình vẫn chưa biết gì đến sự hiện diện của Just for you khi viết lá thư ấy !
Nhưng chỉ có một lời giải thích cho điều kì diệu đó :
I and you always think about our friendship !
Do you think so?





Búc thư "Tình thứ ba "....
:D

Thanks HPVN again ! We always need you !

yuukochan
Fri-15-05-2009, 02:07 PM
Đã đọc...

Những thực sự giờ đây không biết nói điều gì...

Hay nói đúng hơn là không thể nói...

Mình đang có cảm giác bị bỏ rơi...

Sắp đến lúc rồi...

Tín hiệu S.O.S

....

....