yuukochan
Thu-12-03-2009, 12:39 PM
Author: yuukochan
Summary: Như một lời tâm tình nhỏ gửi tặng đứa bạn thân ...
Genre(s): tuỳ bút, tuỳ hứng, tuỳ tình...
Rating:
Status: completed
oo0oo
Just for you...
Thân gửi tặng blackeye83 :">
Giờ đây, trong cái không khí se lạnh của tiết trời sắp chuyển mình sang xuân, tôi biết khi chỉ chưa đầy ba tháng nữa, sinh nhật của bạn sẽ đến... Có lẽ tôi đã lo xa quá chăng khi vẫn còn đến ba tháng kia mà? Nhưng có lẽ ba tháng đối với tôi và bạn thì chẳng đáng là bao...
Tôi và bạn chơi với nhau đã bao lâu rồi nhỉ? Nói ra thì đáng trách quá, nhưng quả thật là tôi không nhớ rõ, chắc khoảng 10 năm-một quãng thời gian dài đủ cho một đứa trẻ sinh ra, lớn lên và trưởng thành... Tình bạn giữa tôi và bạn cũng thế, đang trưởng thành lên từng ngày... cứ mỗi lần nó lớn thêm một năm tuổi thì dường như khoảng cách giữa tôi và bạn lại tăng thêm một chút, cái sự hồn nhiên và trải lòng mình cho nhau cũng giảm đi theo... Dần như vậy và mãi cho đến bây giờ, giữa tôi và bạn đã có một khoảng cách lớn lao, một bức tường vô hình dày cộp... Tôi trở nên vô tâm hơn, xa lánh bạn hơn... Và có lúc, tôi đã cố tình bỏ mặt bạn, bỏ mặt và chấp nhận để tình bạn đó rạn nứt và tiêu tan... Chính xác là từ khi bạn từ bỏ nhóm Gao, tôi đã khóc, khóc trước mặt bạn_một điều mà tôi chưa từng làm với bất kì ai. Tôi trách bạn sao nỡ vô tình, bỏ mặc nhóm đã vất vả gầy dựng, bỏ mặc những ước mơ của tôi và bạn, bỏ mặc tất cả bạn bè trong nhóm, và bỏ mặc lễ kỉ niệm 2 năm thành lập nhóm mà tôi và bạn đã kì công thiết kế trước cả hai tháng trời và... bạn bỏ lại sau lưng cả những giọt nước mắt của tôi! Bạn bàng quang, vô tư làm tôi đến phát sợ khi vẫn bình tâm chơi đàn khi tôi đang khóc. Lúc đấy, tôi chỉ như người vô hình trước mắt bạn ư? Mấy ngày sau đó, tôi không thể đối diện được với bạn, tôi đã lảng tránh bạn trong mọi tình huống và... tôi khiếp sợ bạn! Một vết nứt dài giữa tình bạn của chúng ta hình thành từ đấy!
Tôi đã trách bạn thật nhiều nhưng tôi không đủ can đảm để có thể nghỉ chơi với bạn, thế nên, tôi đã cố gắng làm mới bản thân mình. Tôi phải đổi mới tất cả! Đổi mới để trốn tránh cái kí ức đáng sợ ấy. Và hiện giờ, tôi đã thành công! Mọi việc luôn tạo điều kiện tốt nhất cho tôi, cho cái công cuộc đổi mới của tôi: tôi học khác trường với bạn, tôi có một cuộc sống đầy đủ hơn bạn, tôi có những người bạn mới khác hẳn trước đây... Và còn vô vàn lí do nữa... Nhưng điều khác trước nhất là: Trong cuộc sống bây giờ của tôi không hề có bạn, hay nói đúng hơn là bạn chỉ là một chấm nhỏ nào đó trong trái tim tôi! Thực sự, tôi đã cảm thấy đó là hạnh phúc vô cùng!
Tôi đã chìm đắm trong cuộc sống đó có lẽ là mãi mãi nếu như không có ngày ấy. Ngày mà tất cả hình ảnh của bạn đổ dồn về trong tâm trí tôi, ngày mà tôi nhận được đề văn :" Hãy kể lại một lần em trót xem nhật kí của bạn." Đúng là tôi chưa bao giờ xem trộm nhật ký của bạn, nhưng khi chọn đối tượng, tôi lại nghĩ ngay đến bạn. Một sự kì lạ mà tôi không thể giải thích nỗi... Những kỉ niệm về bạn tràn ngập trong đầu óc tôi: Tôi và bạn cùng xây dựng một thành phố thú nhồi bông trên căn gác nhỏ của tôi, và thành phố ấy tồn tại và phát triển được gần hai tháng trời. Tôi và bạn cùng tổ chức những buổi vui chơi củ chuối nhất cho bạn bè quanh xóm. Tôi và bạn luôn có những tưởng tượng kì dị mà chỉ có chúng tôi mới có. Tôi và bạn luôn la hét, khóc than, toát cả mồ hôi hột khi ai đó hy sinh trong một trận chiến bởi vách núi hiểm trở và những con quái vật hung tợn; mặc dù vẫn biết, vách núi đó là chiếc cầu thang thấp lè tè ở nhà tôi và con quái vật hung tợn là chú cún nhỏ mà tôi hằng vuốt ve... Tôi và bạn ngồi tâm sự với nhau thật nhiều điều và bàn luận những lí sự cùn trong đêm Noel ngay giữa làn phân cách của con đường Nguyễn Tất Thành. Tôi và bạn luôn tổ chức những lễ hội ngớ ngẩn nhất trần đời với những cái tên và chủ đề chỉ có trong tưởng tượng của hai đứa trẻ... Và tôi hiểu khá rõ hoàn cảnh và nỗi bất hạnh của bạn! Bạn mất mẹ từ bé và người cha ở xa không đủ trang trải tình yêu thương cho một đứa trẻ trong suốt quảng đời ấu thơ. Bạn thiếu vắng lời ru và vòng tay ấm áp của mẹ... Bạn sống trong hoàn cảnh khó khăn và thiếu thốn tình thương. Tại sao tôi đã không nhận ra điều ấy sớm hơn để cố gắng an ủi, động viên và nguôi ngoai phần nào trong nỗi cô đơn của bạn? Tôi đã không nghĩ đến cảm giác của bạn, tôi chỉ lo cho chính bản thân mình, cho sự mù quáng và ích kỉ của tâm hồn... Tôi đã bỏ rơi bạn! Và, tôi không thể trở lại với bạn được nữa. Nhiều khi nghĩ tôi thấy thương bạn thật nhiều. Tại sao bạn lại có một đứa bạn thân ngu ngốc và xấu xa như tôi? Nếu tôi là bạn, tôi sẽ từ bỏ đứa bạn vô vị này ngay. Nhưng không! Bạn vẫn luôn bên tôi mỗi lần tôi cần bạn, bạn san sẻ bớt cho tôi những nỗi u sầu... tôi có thể nói hàng ngàn giờ khi ở bên bạn, những câu chuyện luôn làm người khác quay lưng bỏ đi bất kì lúc nào nhưng bạn vẫn chăm chú lắng nghe và sẻ chia cùng tôi... để tôi có một cảm giác ấm áp lạ kì khi được nói chuyện cùng bạn. Bạn dường như đang cố lấp đầy khoảng cách giữa chúng tôi mà tôi không hề nhận ra. Khi đó, tôi đã đặt bút vào và viết thật nhiều, tưởng tượng đến những dòng nhật kí mà bạn sẽ viết cũng như cảm giác của bạn... Tôi vừa viết, vừa mong muốn gặp bạn ghê gớm, gặp bạn để nói một câu xin lỗi!
Tôi bây giờ đã và đang cố gắng lấp đầy những khoảng trống và phá vỡ bức tường ngăn cách giữa tôi và bạn. Và tôi đã gần thành công! Tôi đã có thể khẳng khái đối mặt với bạn như xưa, có thể tự nhiên nói chuyện, cười đùa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc bạn ạ. Niềm hạnh phúc thật khác biệt với trước đây....
" Con người chỉ có thể thay đổi khi gặp nhau và chỉ khi gặp nhau con người mới có thể thay đổi". Tình bạn giữa tôi và bạn dường như là điều kì diệu cho chính tôi, cho bạn và cả hai chúng ta.
Tôi thật sự cảm ơn bạn rất nhiều, CHI ạ!
Tôi chúc bạn có một sinh nhật thật vui vẻ!
Tôi viết những dòng này như một sự sám hối của bản thân, thay cho một lời xin lỗi chân thành nhất gửi đến bạn. Mặc dù tôi biết, có thể bạn sẽ không bao giờ đọc được những dòng tâm sự này, nhưng hãy coi nó như một phép lạ, vào một ngày nào đó... bạn sẽ hiểu, sẽ cảm thông, sẽ mỉm cười cùng tôi.....
......
P/s : Giờ đây, mình tin chắc HPVN sẽ kéo chúng mình lại gần nhau hơn nữa :x
Summary: Như một lời tâm tình nhỏ gửi tặng đứa bạn thân ...
Genre(s): tuỳ bút, tuỳ hứng, tuỳ tình...
Rating:
Status: completed
oo0oo
Just for you...
Thân gửi tặng blackeye83 :">
Giờ đây, trong cái không khí se lạnh của tiết trời sắp chuyển mình sang xuân, tôi biết khi chỉ chưa đầy ba tháng nữa, sinh nhật của bạn sẽ đến... Có lẽ tôi đã lo xa quá chăng khi vẫn còn đến ba tháng kia mà? Nhưng có lẽ ba tháng đối với tôi và bạn thì chẳng đáng là bao...
Tôi và bạn chơi với nhau đã bao lâu rồi nhỉ? Nói ra thì đáng trách quá, nhưng quả thật là tôi không nhớ rõ, chắc khoảng 10 năm-một quãng thời gian dài đủ cho một đứa trẻ sinh ra, lớn lên và trưởng thành... Tình bạn giữa tôi và bạn cũng thế, đang trưởng thành lên từng ngày... cứ mỗi lần nó lớn thêm một năm tuổi thì dường như khoảng cách giữa tôi và bạn lại tăng thêm một chút, cái sự hồn nhiên và trải lòng mình cho nhau cũng giảm đi theo... Dần như vậy và mãi cho đến bây giờ, giữa tôi và bạn đã có một khoảng cách lớn lao, một bức tường vô hình dày cộp... Tôi trở nên vô tâm hơn, xa lánh bạn hơn... Và có lúc, tôi đã cố tình bỏ mặt bạn, bỏ mặt và chấp nhận để tình bạn đó rạn nứt và tiêu tan... Chính xác là từ khi bạn từ bỏ nhóm Gao, tôi đã khóc, khóc trước mặt bạn_một điều mà tôi chưa từng làm với bất kì ai. Tôi trách bạn sao nỡ vô tình, bỏ mặc nhóm đã vất vả gầy dựng, bỏ mặc những ước mơ của tôi và bạn, bỏ mặc tất cả bạn bè trong nhóm, và bỏ mặc lễ kỉ niệm 2 năm thành lập nhóm mà tôi và bạn đã kì công thiết kế trước cả hai tháng trời và... bạn bỏ lại sau lưng cả những giọt nước mắt của tôi! Bạn bàng quang, vô tư làm tôi đến phát sợ khi vẫn bình tâm chơi đàn khi tôi đang khóc. Lúc đấy, tôi chỉ như người vô hình trước mắt bạn ư? Mấy ngày sau đó, tôi không thể đối diện được với bạn, tôi đã lảng tránh bạn trong mọi tình huống và... tôi khiếp sợ bạn! Một vết nứt dài giữa tình bạn của chúng ta hình thành từ đấy!
Tôi đã trách bạn thật nhiều nhưng tôi không đủ can đảm để có thể nghỉ chơi với bạn, thế nên, tôi đã cố gắng làm mới bản thân mình. Tôi phải đổi mới tất cả! Đổi mới để trốn tránh cái kí ức đáng sợ ấy. Và hiện giờ, tôi đã thành công! Mọi việc luôn tạo điều kiện tốt nhất cho tôi, cho cái công cuộc đổi mới của tôi: tôi học khác trường với bạn, tôi có một cuộc sống đầy đủ hơn bạn, tôi có những người bạn mới khác hẳn trước đây... Và còn vô vàn lí do nữa... Nhưng điều khác trước nhất là: Trong cuộc sống bây giờ của tôi không hề có bạn, hay nói đúng hơn là bạn chỉ là một chấm nhỏ nào đó trong trái tim tôi! Thực sự, tôi đã cảm thấy đó là hạnh phúc vô cùng!
Tôi đã chìm đắm trong cuộc sống đó có lẽ là mãi mãi nếu như không có ngày ấy. Ngày mà tất cả hình ảnh của bạn đổ dồn về trong tâm trí tôi, ngày mà tôi nhận được đề văn :" Hãy kể lại một lần em trót xem nhật kí của bạn." Đúng là tôi chưa bao giờ xem trộm nhật ký của bạn, nhưng khi chọn đối tượng, tôi lại nghĩ ngay đến bạn. Một sự kì lạ mà tôi không thể giải thích nỗi... Những kỉ niệm về bạn tràn ngập trong đầu óc tôi: Tôi và bạn cùng xây dựng một thành phố thú nhồi bông trên căn gác nhỏ của tôi, và thành phố ấy tồn tại và phát triển được gần hai tháng trời. Tôi và bạn cùng tổ chức những buổi vui chơi củ chuối nhất cho bạn bè quanh xóm. Tôi và bạn luôn có những tưởng tượng kì dị mà chỉ có chúng tôi mới có. Tôi và bạn luôn la hét, khóc than, toát cả mồ hôi hột khi ai đó hy sinh trong một trận chiến bởi vách núi hiểm trở và những con quái vật hung tợn; mặc dù vẫn biết, vách núi đó là chiếc cầu thang thấp lè tè ở nhà tôi và con quái vật hung tợn là chú cún nhỏ mà tôi hằng vuốt ve... Tôi và bạn ngồi tâm sự với nhau thật nhiều điều và bàn luận những lí sự cùn trong đêm Noel ngay giữa làn phân cách của con đường Nguyễn Tất Thành. Tôi và bạn luôn tổ chức những lễ hội ngớ ngẩn nhất trần đời với những cái tên và chủ đề chỉ có trong tưởng tượng của hai đứa trẻ... Và tôi hiểu khá rõ hoàn cảnh và nỗi bất hạnh của bạn! Bạn mất mẹ từ bé và người cha ở xa không đủ trang trải tình yêu thương cho một đứa trẻ trong suốt quảng đời ấu thơ. Bạn thiếu vắng lời ru và vòng tay ấm áp của mẹ... Bạn sống trong hoàn cảnh khó khăn và thiếu thốn tình thương. Tại sao tôi đã không nhận ra điều ấy sớm hơn để cố gắng an ủi, động viên và nguôi ngoai phần nào trong nỗi cô đơn của bạn? Tôi đã không nghĩ đến cảm giác của bạn, tôi chỉ lo cho chính bản thân mình, cho sự mù quáng và ích kỉ của tâm hồn... Tôi đã bỏ rơi bạn! Và, tôi không thể trở lại với bạn được nữa. Nhiều khi nghĩ tôi thấy thương bạn thật nhiều. Tại sao bạn lại có một đứa bạn thân ngu ngốc và xấu xa như tôi? Nếu tôi là bạn, tôi sẽ từ bỏ đứa bạn vô vị này ngay. Nhưng không! Bạn vẫn luôn bên tôi mỗi lần tôi cần bạn, bạn san sẻ bớt cho tôi những nỗi u sầu... tôi có thể nói hàng ngàn giờ khi ở bên bạn, những câu chuyện luôn làm người khác quay lưng bỏ đi bất kì lúc nào nhưng bạn vẫn chăm chú lắng nghe và sẻ chia cùng tôi... để tôi có một cảm giác ấm áp lạ kì khi được nói chuyện cùng bạn. Bạn dường như đang cố lấp đầy khoảng cách giữa chúng tôi mà tôi không hề nhận ra. Khi đó, tôi đã đặt bút vào và viết thật nhiều, tưởng tượng đến những dòng nhật kí mà bạn sẽ viết cũng như cảm giác của bạn... Tôi vừa viết, vừa mong muốn gặp bạn ghê gớm, gặp bạn để nói một câu xin lỗi!
Tôi bây giờ đã và đang cố gắng lấp đầy những khoảng trống và phá vỡ bức tường ngăn cách giữa tôi và bạn. Và tôi đã gần thành công! Tôi đã có thể khẳng khái đối mặt với bạn như xưa, có thể tự nhiên nói chuyện, cười đùa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc bạn ạ. Niềm hạnh phúc thật khác biệt với trước đây....
" Con người chỉ có thể thay đổi khi gặp nhau và chỉ khi gặp nhau con người mới có thể thay đổi". Tình bạn giữa tôi và bạn dường như là điều kì diệu cho chính tôi, cho bạn và cả hai chúng ta.
Tôi thật sự cảm ơn bạn rất nhiều, CHI ạ!
Tôi chúc bạn có một sinh nhật thật vui vẻ!
Tôi viết những dòng này như một sự sám hối của bản thân, thay cho một lời xin lỗi chân thành nhất gửi đến bạn. Mặc dù tôi biết, có thể bạn sẽ không bao giờ đọc được những dòng tâm sự này, nhưng hãy coi nó như một phép lạ, vào một ngày nào đó... bạn sẽ hiểu, sẽ cảm thông, sẽ mỉm cười cùng tôi.....
......
P/s : Giờ đây, mình tin chắc HPVN sẽ kéo chúng mình lại gần nhau hơn nữa :x