PDA

View Full Version : [Dramione] Another Dramione


lav_dracmione
Fri-05-12-2008, 04:49 PM
Another Dramione

Author: lav_dracmione

Genre: romance, tradegy ( bi kịch sẽ có ở phần sau, yên tâm)

Rating: dành cho tất cả mọi người, ai ai đều có thể đọc được hết. Chống chỉ định cho những người ghét truyện cổ tích.

Summary: trong sáng, tinh khiết như một câu truyên cổ tích, làm sao khi mà Hoàng Tử lạc mất Công Chúa đây???

Status: on going…complete soon. Long fic

Character: Draco/Hermione


And now, the fairy tale begin…

Chapter 1: once upon a time…

Ngày xửa ngày xưa…ở một vương quốc cũng không xa xôi là bao, mà tôi chắc với các bạn rằng vương quốc đó ở rất gần, gần đến nỗi không cần đi cũng đến được xứ sở này. Vương quốc có tên là Cổ Tích. Trị vì vương quốc là một vị vua vĩ đại, anh minh, sáng suốt. Người dân Vương Quốc Cổ Tích sống trong hoà bình và yên vui. Vua Kingsley có một người con gái duy nhất – công chúa Hermione Granger- cô bé rất được cha chiều chuộng. Xinh đẹp, thông minh, hóm hỉnh, Hermione có một người bạn thân trong chốn cung đình- đó là một cậu bé: con trai bá tước :Draco Malfoy. Lúc đầu, lời giới thiệu của tôi chỉ định nhắc đến cô Công Chúa nhỏ mà thôi, nhưng cậu Draco lém lỉnh không ngừng kêu lên bên cạnh: còn tôi! Còn tôi nữa cơ mà. Và lúc đó, cả nhà vua, hoàng hậu lẫn những người làm bánh mì trong câu chuyện này đều nhắc nhở: còn tôi nữa cơ mà! . Vì vậy nên tốt nhất nên ngừng lời giới thiệu lại đây, chúng ta sẽ được ngắm một chút Gió, Cỏ, Mây, cả Buổi Chiều nữa, và câu chuyện bắt đầu…

- Hermione nè, lại đây bảo cái coi- cậu bé tóc vàng tên Draco hối hả gọi với lại, câu đang thở dốc trên thảm cỏ. Đáp lại tiếng gọi, một cô bé với mái tóc nâu xù ngoảnh lại, trợn tròn mắt ngạc nhiên hỏi:

- Ủa, gì vậy đó…., lẹ lẹ dùm coi

- Thôi, mình mệt lắm rồi, qua đây nghỉ…

Hermione nhún vai, nhảy chân sáo đến chỗ người bạn của mình, cô bé vứt người phịch xuống thảm cỏ, dưới tán của một cây táo xanh ngắt, hớn hở nói:

- Vui quá, mới chơi được một chút mà bồ đã kêu mình lại làm gì vậy?

- Mệt thì phải kêu lại chứ sao, hỏi ngu thiệt- Draco ranh mãnh cười.

Cô bé bực mình, tức giận, giơ tay lên định đánh cho cậu một cái. Nhưng Draco nhanh như chớp, cúi xuống, hấp tấp xin lỗi:

- Trời, nói có vậy thôi mà cũng cáu.

- Cáu kệ người ta chứ sao- Hermione giận dỗi

- Kệ sao được mà kệ, để bồ đánh mình chết à????- cậu lại cười giòn tan, thiệt là hiếm khi, vì người ta thường chỉ thấy đôi môi cậu nhếch lên một chút.

Bực mình vì tràng cười vô duyên của cậu bạn, Hermione tức tối quay người lại,làm ra vẻ ta đây cóc cần. Thấy bạn phản ứng dữ dội quá, Draco hấp tấp cho tay vào trong túi, rút ra một gói quà nhỏ:

- Tặng bồ nè, chúc mừng sinh nhật nha.

Nghe thấy có quà, Hermione vui mừng ngoảnh lại, chụp lấy gói giấy màu đỏ trên tay cậu. Nhưng lưỡng lự một thoáng, cô bé ngạc nhiên hỏi:

- Quà sinh nhật á??? Sáng nay mình thấy phủ Bá Tước mang một cây đàn piano đen phủ kim cương mỏng đến rồi mà???Hay là bồ quên không tặng kèm găng tay, bây giờ bổ sung hả? Thiếu sót lớn đấy nha.

Bật cười trước dự đoán của Hermione, Draco lắc đầu:

- Đừng mơ, phủ Bá Tước chẳng bao giờ thiếu sót cả. Đây là quà của mình, QUÀ RIÊNG của Draco Malfoy, thiệt là ngốc.

Reo lên một tiếng: “quà riêng à? “, cô bé nhanh nhẩu mở lớp giấy gói sơ sài bên ngoài ra, để lộ ra một chiếc vòng cổ thanh lịch. Hermione cẩn thận nhấc chiếc vòng lên, nhận thấy có một tấm kim loại màu ru by nho nhỏ ở giữa chiếc vòng cổ, khắc chữ : HERMIONE. Cô bé “ồ” lên một tiếng, rồi ríu rít;

- Oa, đẹp quá ta. Bồ mua ở đâu vậy? Tiệm “ Trang sức đá quý Bobbys à”, chơi sang à nha…- nói rồi cô bé cầm chiếc vòng lên, săm soi kĩ lưỡng, mân mê những ngón tay trên dòng chữ Hermione khắc nghiêng nghiêng trên miếng kim loại màu ruby- viên đá bản mệnh của cô.

Draco Malfoy mỉm cười, ngắm cô bé mân mê chiếc vòng, vu vơ nói:

- Không. Mình đặt làm ở một tiệm đồ nhỏ trong chợ. Chỉ có riêng mình biết thôi, phải trốn mất một ngày đấy. Quà tặng đặc biệt dành cho sinh nhât thứ 12 của bồ…

Không kịp để cậu bé nói thêm câu nào, Hermione nhoài người đến, ôm chầm lấy cậu:

- Nè, bồ biết không, đó là món quà tuyệt vời nhất mình từng có đấy.

Gió lại vu vơ đung đưa tán cây trên đầu tụi trẻ. Khoảnh khắc này thật yên bình biết nhường nào. Chẳng có đến một gợn mây. Mọi thứ đều hoàn hảo. Từ những chùm tia nắng ấm áp, nhảy múa trên đôi vai hai đứa đến những cơn gió thổi nhè nhẹ, hiu hiu. Sao lại đẹp, lại nên thơ, hoàn hảo đến vậy? Ngày hôm nay- sinh nhật thứ 12 của công chúa Hermione, mọi thứ phải thật hoàn hảo để đón mừng ngày vui hay vẻ đẹp ấy chính là đánh dấu cuối cùng cho tình bạn của chúng? Lạ. Hoàn hảo đến lạ lung…

Chính tôi- tác giả cũng phải tự hỏi rằng: thiên nhiên có đang trêu ngươi hai đứa trẻ để lần gặp gỡ cuối cùng của chúng là đây- là một khoảnh khắc hạnh phúc như thế này đây sao???

- Ừ, rồi- Draco vỗ nhẹ lên vai cô bé, hơi áy náy khi món quà nhỏ của mình lại khiến Hermione xúc động đến như vậy- rồi, nào…chúc mừng sinh nhật…

Như sực nhớ ra, Hermione thả lỏng tay, đeo chiếc dây chuyền lên cổ, mỉm cười thật tươi với Draco:

- Cảm ơn nhé. Cậu sẽ không bao giờ hiểu được món quà ấy giá trị đối với mình như thế nào đâu.- rồi cô bé tung tăng chạy vào lâu đài. Một giọt nước mắt hạnh phúc vô tình lăn trên khuôn mặt thanh tú.

Draco không biết món quà ấy giá trị đối với cô bé như thế nào. Chỉ biết Hermione là người bạn thân - người bạn duy nhất của cậu- mãi mãi- là một tình bạn đẹp.

Nhói. Cậu giật mình. Trong một phần giây cực nhỏ, tim cậu nhói lên, như báo trước một tai họa sẽ ập đến…..Nhưng chỉ một khoảnh khắc- một phần giây đó thôi không đủ để cho cậu suy nghĩ. Draco nhún vai, bỏ qua cái khoảnh khắc ấy, mà không biết đó là lời cảnh báo thật sự…

Và, khi cậu vui vẻ bước tiếp đến cỗ xe ngựa đang đợi sẵn để đưa cậu về phủ Malfoy, thì, một cảm giác lạnh toát ào tới, xâm chiếm con người cậu. Trái tim, tâm hồn, thể xác cậu như đóng băng lại. Không một chút suy nghĩ, Draco giật mình, quay đầu nhìn lại về phía cung điện: lửa đang cháy, đang bốc lên phừng phực từ lâu đài, nơi ở của Vua, Hoàng Hậu và…Công Chúa.

************


- Theo luật pháp của Vương Quốc, chúng tôi quyết định đưa bá tước Draco Malfoy lên giữ ngôi vị Hoàng Tử, và, trở thành vị vua tương lai của đất nước. Thay cho Nhà Vua đương thời Kingsley Shacklebolt, Hoàng Hậu Emily Hogmeads cùng con gái là Công Chúa Hermione Granger đã qua đời trong một tai nạn tại Hoàng cung.

Vị cha sứ ngồi xuống, cuộn tờ giấy da lại, hoàn thành bài diễn thuyết của mình. Bên cạnh, một vị giáo chủ khác từ từ đứng dậy, trên tay ông ta là một chiếc vương miện vàng ròng đầy đá ruby- vương miện của Đức Vua- và, ông ta, với một động tác nhẹ nhàng, khoan thai, chậm rãi đặt nó lên một mái tóc vàng óng mượt của một chàng trai trẻ. Một người có khuôn mặt tái đến nhợt nhạt, đôi mắt xám sắc xảo và nụ cười lạnh lùng đến khó tả….

End chapter 1- to be continue…

p/s: fic này đã post bên hpfo, author là draco_mafoy_1995, cũng chính là lav.

lav_dracmione
Fri-05-12-2008, 04:50 PM
Chapter 2 : Strange

3 năm sau…..

Chiều. Không mây. Nắng ấm áp. Gió hiu hiu. Giản đơn. Nhưng hoàn hảo. Quen quen. Ừ, hơi quen. Quen quen như sự hoàn hảo của 3 năm về trước. Thiên nhiên vẫn đẹp như vậy, nhưng lại không còn cái sự hoàn hảo đến úp úp mở mở, không cho người ta biết tại sao. Thiên nhiên sau 3 năm đã nở nụ cười tươi tắn với anh. Nhưng anh đâu còn là anh nữa, anh đã là Hoàng Tử Draco Malfoy rồi…

Zrịch, zrịch…cỗ xe ngựa mui đen tuyền, sang trọng nhẹ nhàng lăn trên con đường đất đá gập ghềnh. 2 chú ngựa đen nhởn nhơ kéo lề rề cỗ xe, dành thời gian nhấp nháp từng ngọn cỏ. Bên trong, có một chàng trai trẻ đang say sưa với cuốn sách ( Giới quý tộc và sự diệt vong). Với một chất giọng nhừa nhựa, Draco Malfoy ung dung hỏi:

- Harry, đến nơi chưa?

Người đánh xe đang ngồi vắt vẻo đầu cỗ xe ngựa giật mình, vui vẻ trả lời:

- Sắp đến rồi đó, Hoàng Tử. Chuyến viếng thăm này sẽ rất mệt đây. Thần nghĩ nên nghỉ ngơi một lúc, phiên chợ sẽ rất náo nhiệt đó…
Draco ngáp dài, gập cuốn sách lại. Anh ngả lưng xuống tấm ghế nệm:

- Thôi, khỏi. Cứ đi đi Harry, đi qua chợ coi thử bây giờ làm ăn thế nào. Chứ sao mà ta thấy cha ta cứ luôn miệng bảo kinh tế sa sút…

- Ngài Lucius không biết Hoàng Tử đi tuần hành hôm nay à?- Harry Potter thắc mắc hỏi, vừa ghìm dây cương .

- Ừ. Ông chẳng bao giờ có khái niệm về việc: ra ngoài hưởng chút không khí cả. Ta và ngươi đi hôm nay không hề có ai biết, cho nên nhớ mà giữ mồm miệng đi…- nói rồi cậu nhoài người ra trước, vén tấm rèm lên, trèo qua chỗ của Harry ngồi trên lưng của một con ngựa đen - ta chưa bao giờ tin tưởng cho con Buckbeck này kéo xe cả, Weatherwings thì có thể, ít ra nó cũng được Hermione huần luyện từ bé - anh đưa tay vuốt ve con ngựa đen tên Weather, tự mỉm cười với chính mình.

Harry giật giật dây cương, giục hai con ngựa chạy, vỗ vai Draco:

- Ngài Lucius đã mang ngựa đi săn hết rồi, chỉ còn Becky thôi, đành vậy… - ngập ngừng một lúc, Harry dè dặt nói tiếp – Hoàng Tử còn nhớ Công Chúa Hermione lắm à?

Draco làm thinh, không trả lời. Đúng, anh còn nhớ Hermione rất nhiều. Anh còn nhớ 3 năm trước, cô Công Chúa nhỏ thân thiết của anh đã chết trong một vụ hoả hoạn. Ra đi mãi mãi…khỏi cuộc đời anh…

Hiiii’’’’’’’’’’!!!!!!!!Buckbec k hí lên nhảy cẫng, và dừng lại trước một ngôi làng nhỏ. Giật mình, Draco vội vàng hỏi:

- Đến nơi rồi hả Harry?

Harry đáp cộc lốc:

- Rồi.

Draco nhảy phóc xuống đất, đứng trước ngôi làng nhỏ: Hogmeads- ngôi làng được đặt theo tên của người Hoàng Hậu đã quá cố, mẹ của Hermione. Harry như nhận thấy bạn đang nghĩ gì, cậu buộc ngựa vào một cái cọc nhỏ, tiến đến đứng cạnh Draco:

- Ừ…Hoàng Hậu Emily Hogmeads, vợ của vị vua vĩ đại Kingsley. Thần rất tiếc, Hoàng Tử à - về chuyện của Hermione ấy - cô ấy là một công chúa xinh đẹp, tài năng. Thần rất tiếc. Hồi đó, thần chỉ là một cậu bé nuôi ngựa…

Draco nhớ lại từng đường nét trên khuôn mặt của Hermione… Đôi mắt…Gò má…Mái tóc…Tất cả vẫn rõ nét như ngày nào, như ngày nào anh cùng Hermione chơi đùa trên thảm cỏ xanh, như ngày nào anh tặng Hermione món quà sinh nhật, món quà cuối cùng…

Harry quàng tay qua vai cậu, vui vẻ nói:

- Hermione đã rất quý thần, luôn xin miễn tội mỗi khi thần làm sai. Một cô gái tốt.

Draco nheo nheo mắt giễu cợt:

- Này, Harry. Ngươi được quyền khoác vai ta từ bao giờ đấy hả? Tự nhiên ghê…

Chàng trai tóc đen mỉm cười bối rối, rút cánh tay về rồi vội vàng đi vào ngôi làng.

Draco bước từng bước chân mơ màng trên con đường đầy sỏi đá, thi thoảng lại tiện chân đá một viên sỏi. Từ khi mất Hermione, anh đã không còn vui tươi, hạnh phúc như trước nữa. Gánh nặng của một vị Hoàng Tử- vị Vua tương lai từ khi còn quá trẻ đã khiến anh gần như suy sụp…

Anh chẳng cười….nụ cười biến thành một cái nhếch mép…

Anh chẳng khóc…vì quá đau khổ nước mắt phải chảy vào tim…

Anh chẳng biết vui thú…vì không có Hermione, thật buồn sao…

Anh lạnh lùng…

Gương mặt anh không còn hồng hào, tươi tắn thuở 12 nữa. Khuôn mặt nhọn của anh giờ đây toát lên một vẻ cao sang, quý tộc. Nhưng lại trắng bệch đi đến nhợt nhạt…

Đôi mắt anh không còn ánh lên niềm hạnh phúc…Nó biến thành một màu xám lạnh lẽo…

Anh trở thành một vị Hoàng Tử- vị Vua thật sự…

Cao quí…Uy nghiêm…Vĩ đại…Anh đạt đủ mọi phẩm chất…

Nhưng…anh đã mất đi niềm vui trong con người…để lại bên tâm hồn anh một khoảng trống thênh thang…

Hermione chết…một biến cố quá lớn đối với tuổi thơ của anh…

Cô bé chết vào lúc anh đang vui vẻ nhất…

Sự thật là vậy…

Sự thật là khi một sự đau buồn quá lớn xảy ra vào lúc người ta đang hạnh phúc, thì niềm đau đó chết, và niềm hạnh phúc kia cũng chết theo...

Hermione ra đi. Cô bé mang cả niềm vui của anh ra đi…

Thật may cho Draco khi anh còn có Harry- một người bạn thật sự. Chỉ khi cùng với Harry, anh mới trở lại thành chính mình, vứt bỏ mặt nạ vương giả mà anh vẫn phải mang…

- Hoàng Tử…đến rồi đó…đến chợ rồi – Harry thúc giục gọi, kéo Draco trở về với hiện tại – nè, đến rồi đó…

Anh mơ hồ trả lời:

- Ừ…đến rồi…

- Cố mà diễn cho tốt nha. Hoàng Tử bây giờ chỉ như một người dân bình thường thôi đấy. Không ai biết thân phận của cậu cả. - đảo mắt nhìn Draco từ đầu đến chân, Harry xuýt xoa – chà chà, công nhận mặc đồ “ phó thường dân” kiểu này chẳng ai nhận ra Hoàng Tử cả…

Draco mơ hồ gật đầu.. Lấy lại bình tĩnh và vẻ mặt lạnh lung ngày nào, anh chậm rãi đi đến một quầy hàng nhỏ. Cái sạp lụp xụp, bên trong, la liệt những cái bóp nhỏ xinh đựng tiền, những chiếc túi thơm dành cho các quý cô mơ mộng. Khi Harry vừa bước vào, một ông già với vẻ mặt tinh quái tươi cười chào hàng:

- Túi thơm, túi thêu, ví, bóp,….hàng thêu thủ công cực đẹp đây… - rồi ông ta liếc qua Harry – này, cậu trẻ, mua một món tặng người yêu đi nào…

Rồi ông ta hồ hởi vứt cho Harry xem đủ loại túi xinh xinh, rồi quảng cáo đủ kiểu. Harry xiêu lòng, xem xét tỉ mẩn một chiếc bóp nhỏ màu tím, định mua tặng Ginny, cậu hỏi:

- Cái này bao nhiêu?

Lão già hồ hởi với lấy cái bóp trên tay, rồi nói:

- Cậu thật có con mắt tinh tường, chiếc ví này là hàng xịn đấy, thêu thùa rất đẹp…

Harry sốt ruột, giục:

- Vậy chiếc - túi - đẹp này bao nhiêu? Hả?

- Chỉ có 50 xu thôi, cậu chủ nhỏ à…

Harry toan lấy ví ra trả tiền, đột ngột, ở bên cạnh, Draco – trên tay cầm một chiếc bóp khác na ná như vậy - lạnh lùng lên tiếng:

- 10 xu. Không hơn. - rồi cậu vứt chiếc túi lại đống đồ, liếc nhìn lão già bán hàng

Lão già giật mình, tò mò nhìn Draco:

- Cậu thanh niên trẻ ơi. Hàng đẹp, hàng tốt của tôi đấy, 45 xu. Sao lại có giá 10 xu ở đây được! - rồi lão ra vẻ bị oan ức lắm.

Draco cười khỉnh:

- Chỉ là vải rẻ tiền với tí ren màu mè. May cái này hết 10 phút là quá nhiều.

Lão già ngạc nhiên, nhìn chằm chằm vào cậu, nhưng lại quay ra nói với Harry:

- Cậu chủ ơi, tôi bớt cho cậu 40 xu này. Thiệt tình…đó là quý mến cậu lắm đấy…

Harry bối rối, quay lại nhìn Draco. Anh chàng này đang nhướn cặp chân mày lên ra ý hỏi ông già bán hàng. Ông ta thở dài một hồi, rồi ủ dột nói:

- Cậu tinh đấy…thôi cũng được mà…này, 15 xu, bán cho cậu…

Draco chẳng nói gì, cậu đưa cho Harry chiếc bóp, lấy trong túi ra 10 xu, đưa cho lão già. Lão đếm xong, giật mình quay lên nhìn Draco, lại thở dài:

- 10 xu….cậu thiệt tình…không cho chúng tôi làm ăn lấy lãi gì hết sao?...10 xu…chẳng lãi được bao nhiêu mà…

Draco chẳng mấy bận tâm về việc nài nỉ vô vọng của lão, cậu lạnh lùng:

- Thề có Merlin là bán cái này 10 xu ông lãi được gấp đôi, ít ra cũng 1 lời 1…

Lão già lại thở dài, đút 10 xu vào trong túi, miễn cưỡng đưa cho Harry cái túi giấy để đựng đồ :

- Thiệt tình…

Draco ra hiệu bảo Harry đi thôi, rồi cậu nói:

- Hay hớm nhỉ? Nói thách như đúng rồi…

Harry ngượng ngiụ gật đầu. Nếu mà không có Draco, thì cậu suýt chút nữa là lố mất 40 xu cho cái bóp rẻ tiền đấy. Cậu vội vã bảo:

- Hoàng Tử, thần có thể qua bên này một chút không? Thần muốn mua một thứ gì đó cho mẹ thần…

Draco dễ dãi:

- Ừ, chọn một thứ làm quà cho bà Potter dùm ta. Ta cũng phải đi qua đây có chút việc.. 20 phút nữa gặp lại ở chỗ này…

Harry mững rỡ chạy đi, để lại Draco đứng một mình giữa khu chợ. Anh đang nghĩ đến một nơi - một nơi gắn liền với Hermione. Anh mơ màng bước đến cuối khu chợ, cho đến khi thấy một cái ngõ nhỏ tối thui, anh bước vào. Bên trong vang lên hững tiếng đục chát ồn ào, mặt đất nhầy nhụa, dơ hầy hơn hẳn ngoài kia. Draco dừng chân trước một cánh cửa nhỏ, anh nhẹ nhàng đẩy cửa, từ từ bước vào.

Căn phòng cực kì nhỏ. Bên trong, chỉ đơn giản có 1 chiếc bàn lớn với đủ thứ dụng cụ, cùng một chiếc đèn dầu bự . Ngoài những thứ đấy ra, chỉ có thêm duy nhất một chiếc ghế nhỏ. Nhưng, trên tường, lại giăng đầy những sợi dây nhỏ, móc lủng lẳng những thứ trang sức, vòng vèo... Và, trên hết, có một người đàn ông già nua đang ngồi trên chiếc ghế cũ mèm đó.

Draco tiến vào trong căn phòng, gõ nhẹ vào tường, lên tiếng:

- …xin chào…

Ông già quay người lại. Khuôn mặt gầy gò, tiều tuỵ của ông bừng lên rạng rỡ. Và những ngón tay gầy guộc của ông buông chiếc nhẫn đang làm giở ra. Ông già làm kim hoàn từ từ cúi chào Draco, kính cẩn nói:

- Xin chào Hoàng Tử. Đã lâu không thấy Người đến thăm nơi xộc xệch này của thần…Xin hỏi Hoàng Tử hôm nay đến đây có việc gì chỉ thị…

Draco mỉm cười, cúi xuống kiếm một chiếc ghế dựng ở ngoài ngõ, kê ngồi bên cạnh ông thợ già:

- Không…chẳng có gì cả…tôi chỉ ghé qua chơi…

- Từ 3 năm trước, hầu như năm nào Hoàng Tử cũng đến đây …- ông lão mân mê những ngón tay gầy guộc trên mép của chiếc bàn.

- Ừ…phải…từ khi ông làm cho tôi chiếc dây chuyền ấy…

Ông già dường như chẳng tỏ vẻ gì ngạc nhiên. Có lẽ, ông đã không lạ gì khi đây là lần thứ 4 Hoàng Tử ghé thăm cái cửa tiệm nghèo nàn của ông. Ông ta chỉ gật gù :

- Thần rất tiếc về chuyện đó…về Công Chúa…Thần…phải chăng có một phần lỗi…

Draco lắc đầu, vẫn mơ màng nhớ về Hermione:

- Không…ông chẳng có lỗi gì cả, Dumbledore à. Chỉ vì tôi…ừ…đáng ra tôi không nên tặng bạn ấy chiếc dây chuyền đó…ừ… nếu tôi không tặng bạn ấy món đồ đó…thì biết đâu…

Cụ Dumbledore lên tiếng:

- Không phải lỗi của Hoàng Tử…nếu Chúa định rằng Công Chúa phải ra đi, thì Công Chúa sẽ ra đi…

Draco cười khẩy. Chúa? Chúa ư???:

- Chúa…ừ…Chúa…vậy sao ông ấy không định rằng Hermione sẽ quay lại với tôi…

- Không, Hoàng Tử à. Nếu Chúa cho rằng nên là như vậy thì Công Chúa sẽ quay lại với Ngài…

Draco lại cười:

- Chúa…

End chap 2
To be cont….

Whitysnow Angel
Sat-06-12-2008, 11:09 AM
Fic hay thật, có một điều bí mật là sợi dây chuyền đó thì liên quan gì đến đám cháy ? Fic dẫn dắt mối tương quan và liên hệ giữa các nhân vật với nhau rất tốt. Mong chờ chap tiếp theo.

lav_dracmione
Mon-08-12-2008, 06:31 PM
Chapter 3: another Hermione

Draco bước từng bước chân nặng nề ra khỏi xưởng kim hoàn của cụ Dumbledore, anh tự lẩm nhẩm với chính mình điệp khúc chán ngắt; “ Chúa…Chúa…Chúa…” rồi lại cười khẩy.

Từ khi mất Hermione đến giờ, Draco chẳng còn tin vào Chúa nữa. Chẳng có điều gì còn là kì lạ, còn mang ảo sương phép màu nhiệm nữa. Vậy thì Chúa là gì cơ chứ???? Chúa là gì khi mà người ta không còn biết tin????

Hồi bé, anh đã từng tin vào câu chuyện mà Hermione kể cho anh, rằng, mỗi khi có một người nói rằng phép mầu không có thật, thì một phép mầu sẽ chết. Vì vậy anh luôn tin tưởng vào một ngày nào đó, phép mầu sẽ mỉm cười với anh. Nhưng bây giờ…

Draco dừng chân, anh đã trông thấy Harry, cậu ta đang đứng ngay giữa khu chợ náo nhiệt, cặp mắt đảo láo liên tìm Draco. Harry gọi với:

- Hoàng…à nhầm…cậu chủ! cậu chủ! Tôi đây này - rồi nhảy choi choi giữa đám người đông kịt.

Draco chẳng nói gì, chỉ gật gật đầu ra ý là biết rồi. Anh và Harry cùng bước tiếp trên cái lối mòn men theo suốt khu chợ, cho đến khi Harry kéo anh vào một hàng hoa quả để mua đồ:

- Thần mua một ít hoa quả, cho mẹ thần..và cả Ginny…

Draco lững thững bước theo, dừng chân trước một sạp hàng nhỏ bày đập ngay vào tầm mắt. Anh bước ngay sau Harry, cho đến lúc cậu ta chui vào sạp hàng chọn hoa quả, anh nhìn lướt qua rồi dựa vào một góc tường gần đó đứng chờ.

Àooooooooooooooooooooò, một đợt gió lạnh toát xuyên qua người anh. Quen quen. Lạnh buốt. Cái lạnh lạ lùng. Cái lạnh lạ lùng đến khó tả. Cái lạnh lạ lùng đến khó tả của 3 năm về trước...
Tim Draco lại nhói lên.
Đau.
Nhưng quen, quen lắm...
3 năm về trước, anh đã nhún vai bỏ đi, và để vuột mất Hermione.
Còn bây giờ, Draco, anh bần thần, và....
...
.................................................. .................................................. .............................

Wherever you go, I’ll always beside you
But now
I see
Again...
That smile
That face
That eyes
.....
It’s this....her?
.................................................. .................................................. .............................

Trước mắt anh, một cô gái với mái tóc nâu xù bồng bềnh đang vui vẻ đứng bên sạp trái cây.
Khuôn mặt ấy....khuôn mặt thanh tú, đôi gò má cao....
Nụ cười ấy...nụ cười của giọt sương mai giữa sáng sớm...
Đôi mắt ấy... đôi mắt nâu đẹp tuyệt vời...

Tất cả, tất cả là của cô ấy, của Hermione...

Draco đứng lặng thinh.

Phải chăng đó chính là cô ấy, là Hermione?

Không, Hermione đã chết rồi...

Cô đã chết...

Nhưng...vậy thì cô gái kia là ai, là ai mà có thể có những đường nét giống hệt

Hermione như thế này...

Không thể...

Can’t be happen...

Trước mặt anh, Hermione như lại về, về trong những kỉ niệm ngày nào...
Nụ cười ấy như đang cười với anh...
Ánh mắt ấy như đang nhìn anh...
Như Hermione....

Draco như đóng băng...
Nhưng...

- Hermione! – Draco thì thầm, chạy đến bên cô gái ấy, đưa bàn tay xanh xao lên toan vuốt ve mái tóc nâu – Hermione...

Cô ta bỗng giật mình, dùng tay hất văng tay anh ra, hét lớn:
- Anh làm cái trò gì vậy!

Hẫng...
Nhói...
Đau

Draco chợt khựng lại, ngước đôi mắt xám lạnh lẽo lên chăm chú nhìn cô gái ấy.
Tại sao, tại sao lại có thể giống đến như vậy, là Hermione, Hermione phải không? Anh lại thì thầm trong vô vọng:

- Hermione...

- Hermione! Hermione là ai kia chứ? Anh tránh ra...

Tại sao? Tại sao cậu có thể làm thế với mình? Mình đây, Draco đây, chẳng lẽ mình thay đổi đến thế sao, hay cậu...

- Tôi bảo anh tránh ra! – cô gái hét, đẩy anh ra xa...những sợi tóc nâu lại dính bết 2 bên thái dương vì mồ hôi...her...mi....one...

KHÔNG!!!!!!!! Draco hét lớn, anh cầm lấy 2 vai cô bé, lắc mạnh:

- Hermione, Hermione, cậu không nhớ mình sao...HERMIONE! – anh thét lên với tất cả sự mong mỏi chờ đợi 3 năm, với tất cả những nỗi đau mà anh đã nén lại trong lòng suốt 3 năm...kể từ ngày cô ấy...chết...
- Tôi không phải là HERMIONE – cô gái hét lớn, át đi giọng của Draco...

Ồ, phải rồi, ko thể là cô ấy được, ko thể là Hermione được, cô ấy đã chết, đã chết rồi cơ mà!

Anh từ từ buông lỏng tay, nhưng đôi mắt thì vẫn nhìn trân trân vào cô gái. Cô ta có những nét giống y Hermione, không khác một chút nào.

Nhưng Draco biết, kể từ khi tay anh chạm vào người cô ta, anh ko cảm thấy cảm giác ấm áp thân thuộc ngày nào với Hermione, thay vào đó, là sự mới mẻ nhẹ nhàng...Anh biết, cô ta khác với Hermione, dù chưa từng gặp, chưa từng tiếp xúc, nhưng bằng trực giác của 1 người con trai, anh đã nhận thấy răng, thật sự, đó ko phải là cảm giác anh cần tìm, cảm giác của Hermione.

Khuôn mặt ấy, vẫn là khuôn mặt của Hermione, vẫn làm anh bồi hồi, xao xuyến...

Cô gắng lắc mạnh hình ảnh cô bé trong đầu ra, anh buông tay, nhắm nghiền đôi mắt. Sờ soạng trong túi 1 lúc, anh bốc ra một nắm tiền, vứt xuống dưới đất:

- Xin lỗi. Tôi nhầm người.

Anh ngước mắt lên nhìn cô ấy một lần nữa. Đôi mắt xám chạm vào đôi mắt nâu.

Niềm hạnh phúc được nhìn ngắm lại gương mặt thân thương tưởng như đã mất thôi thúc anh tiến tới ôm chầm lấy cô bé, để lại được thì thầm tiếng gọi “Hermione” thân thương.

Nhưng không, đôi tay anh vừa toan giơ lên, lí trí đã đẩy lùi cảm xúc, Draco nhẹ nhàng đút tay vào túi quần, cúi gằm mặt xuống, bước đi...

Cô gái tóc nâu giống hệt Hermione ấy có nói với anh một câu gì đó, nhưng
Draco ko nghe, cũng ko muốn nghe, vì bây giờ trong đầu anh trống rỗng, có chăng chỉ là hình ảnh vương lại của mái tóc nâu xù bồng bềnh – hình ảnh cuối cùng anh nhìn thấy của Hermione.

Anh bước đi, quyết tâm ko quay nhìn lại, mặc dù cảm xúc cứ hối thúc anh nhìn lại cô ấy một lần nữa...

Cô ta ko phải là Hermione.

Đơn giản vậy thôi, cô ta ko phải là Hermione.

Buốt.

Chợt thấy lành lạnh nơi khoé mắt, Draco chớp nhẹ mắt một cái, tưởng như cái lành lạnh đó sẽ lăn dài xuống khuôn mặt anh, nhưng khác với giọt nước mắt hạnh phúc cuối cùng của Hermione, Draco chớp mắt, cái lành lạnh, ươn ướt đó chợt biến mất, khoé mắt lại khô rom, nhưng lạ kì là bên trong lòng anh lại thấy lạnh buốt...

To be continue...

p/s: lav post chap 3, mong sự góp ý của mọi người, và, hãy thử đoán xem, cô-gái-có-mái-tóc-nâu-kia có phải là Hermione? Bí mật này ( và còn nhiều bí mật khác, như chiếc dây chuyền chẳng hạn) sẽ được bật mí ở các chap tiếp theo. Mong sự ủng hộ của mọi người. ( huhu tại thấy vắng tanh à).
Thanks,
Thân,
lav

vicky_vampire12
Wed-17-12-2008, 10:03 PM
Hiện giờ thì ss vẫn chưa ấn tượng lắm. Cốt truyện hay đấy nhưng hình như nó vẫn còn ngượng ngạo quá. Em chỉ gặp khó khăn ở phần sử dụng từ thôi, còn lại thì cách kết nối và xâu cuỗi những sự kiện lại với nhau ss thấy ổn rồi nên em cần chú ý hơn. Nhưng ss tin em sẽ tiến bộ rất nhanh đấy. Thứ 2, ss cảm thấy tình cảm của hai người chưa rõ ràng. Draco đau lắm đúng không? Ss thấy cậu ấy xót hơn là đau. Xót tình bạn đẹp và xót quãng thời gian hạnh phúc mà cậu trải qua trước đây. Khá lôgic. Điểm mạnh của em là rất biết sắp xếp và có óc sáng tạo. Nhưng chưa thực tế. Giống như em áp dụng tình tiết hay những tiểu tiết của mặt tình cảm trên lý thuyết vào trong câu truyện. Đơn giản vì em chưa đủ kinh nghiệm để thấy rằng tiết tấu tình cảm diễn ra như thế nào hay em chưa thực sự hiểu nó như thế nào. Thực tế hơn em àh. Cố lên nhé.

Done good job...Do harder...u're pretty good...

Love,
Vicky

hermionepro97
Thu-08-07-2010, 06:33 PM
Tại sao lại cho Harry làm người đánh xe? (ác thế)
Tại sao cho cụ Dum thành lão làm đồ kim hoàn nghèo nèn? (Ức ghê)
Còn phần còn lại, mình ko ý kiến (vì nó hay rồi).
Thân
hermionepro97
p/s: vậy cô gái tóc nâu đó là ai?

.:Blue:.
Fri-16-07-2010, 11:08 AM
Bạn lav hình như viết chap mới hơi bị lâu đó nha;))
Cả 3 chap đều rất hay, Draco chắc phải biết bí mật về chiếc dây chuyền, nên mới lạnh lùng nhưng xót xa đến thế đúng k

Harry bối rối, quay lại nhìn Draco. Anh chàng này đang nhướn cặp chân mày lên ra ý hỏi ông già bán hàng. Ông ta thở dài một hồi, rồi ủ dột nói:

- Cậu tinh đấy…thôi cũng được mà…này, 15 xu, bán cho cậu…

Draco chẳng nói gì, cậu đưa cho Harry chiếc bóp, lấy trong túi ra 10 xu, đưa cho lão già. Lão đếm xong, giật mình quay lên nhìn Draco, lại thở dài:

- 10 xu….cậu thiệt tình…không cho chúng tôi làm ăn lấy lãi gì hết sao?...10 xu…chẳng lãi được bao nhiêu mà…

Draco chẳng mấy bận tâm về việc nài nỉ vô vọng của lão, cậu lạnh lùng:

- Thề có Merlin là bán cái này 10 xu ông lãi được gấp đôi, ít ra cũng 1 lời 1…

Lão già lại thở dài, đút 10 xu vào trong túi, miễn cưỡng đưa cho Harry cái túi giấy để đựng đồ :

- Thiệt tình…

Draco có vẻ như là một tay mua hàng chuyên nghiệp:))

Chợt thấy lành lạnh nơi khoé mắt, Draco chớp nhẹ mắt một cái, tưởng như cái lành lạnh đó sẽ lăn dài xuống khuôn mặt anh, nhưng khác với giọt nước mắt hạnh phúc cuối cùng của Hermione, Draco chớp mắt, cái lành lạnh, ươn ướt đó chợt biến mất, khoé mắt lại khô rom, nhưng lạ kì là bên trong lòng anh lại thấy lạnh buốt...

Mình thích đoạn này, bạn diễn đạt rất tốt. Từ "lạnh" được lặp lại nhiều lần khiến người đọc cảm nhận được cái lạnh trong lòng Draco.

P/s: cô gái tóc nâu xù đó chắc là Hermione phải k nhỉ:-?