lav_dracmione
Fri-05-12-2008, 04:49 PM
Another Dramione
Author: lav_dracmione
Genre: romance, tradegy ( bi kịch sẽ có ở phần sau, yên tâm)
Rating: dành cho tất cả mọi người, ai ai đều có thể đọc được hết. Chống chỉ định cho những người ghét truyện cổ tích.
Summary: trong sáng, tinh khiết như một câu truyên cổ tích, làm sao khi mà Hoàng Tử lạc mất Công Chúa đây???
Status: on going…complete soon. Long fic
Character: Draco/Hermione
And now, the fairy tale begin…
Chapter 1: once upon a time…
Ngày xửa ngày xưa…ở một vương quốc cũng không xa xôi là bao, mà tôi chắc với các bạn rằng vương quốc đó ở rất gần, gần đến nỗi không cần đi cũng đến được xứ sở này. Vương quốc có tên là Cổ Tích. Trị vì vương quốc là một vị vua vĩ đại, anh minh, sáng suốt. Người dân Vương Quốc Cổ Tích sống trong hoà bình và yên vui. Vua Kingsley có một người con gái duy nhất – công chúa Hermione Granger- cô bé rất được cha chiều chuộng. Xinh đẹp, thông minh, hóm hỉnh, Hermione có một người bạn thân trong chốn cung đình- đó là một cậu bé: con trai bá tước :Draco Malfoy. Lúc đầu, lời giới thiệu của tôi chỉ định nhắc đến cô Công Chúa nhỏ mà thôi, nhưng cậu Draco lém lỉnh không ngừng kêu lên bên cạnh: còn tôi! Còn tôi nữa cơ mà. Và lúc đó, cả nhà vua, hoàng hậu lẫn những người làm bánh mì trong câu chuyện này đều nhắc nhở: còn tôi nữa cơ mà! . Vì vậy nên tốt nhất nên ngừng lời giới thiệu lại đây, chúng ta sẽ được ngắm một chút Gió, Cỏ, Mây, cả Buổi Chiều nữa, và câu chuyện bắt đầu…
- Hermione nè, lại đây bảo cái coi- cậu bé tóc vàng tên Draco hối hả gọi với lại, câu đang thở dốc trên thảm cỏ. Đáp lại tiếng gọi, một cô bé với mái tóc nâu xù ngoảnh lại, trợn tròn mắt ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, gì vậy đó…., lẹ lẹ dùm coi
- Thôi, mình mệt lắm rồi, qua đây nghỉ…
Hermione nhún vai, nhảy chân sáo đến chỗ người bạn của mình, cô bé vứt người phịch xuống thảm cỏ, dưới tán của một cây táo xanh ngắt, hớn hở nói:
- Vui quá, mới chơi được một chút mà bồ đã kêu mình lại làm gì vậy?
- Mệt thì phải kêu lại chứ sao, hỏi ngu thiệt- Draco ranh mãnh cười.
Cô bé bực mình, tức giận, giơ tay lên định đánh cho cậu một cái. Nhưng Draco nhanh như chớp, cúi xuống, hấp tấp xin lỗi:
- Trời, nói có vậy thôi mà cũng cáu.
- Cáu kệ người ta chứ sao- Hermione giận dỗi
- Kệ sao được mà kệ, để bồ đánh mình chết à????- cậu lại cười giòn tan, thiệt là hiếm khi, vì người ta thường chỉ thấy đôi môi cậu nhếch lên một chút.
Bực mình vì tràng cười vô duyên của cậu bạn, Hermione tức tối quay người lại,làm ra vẻ ta đây cóc cần. Thấy bạn phản ứng dữ dội quá, Draco hấp tấp cho tay vào trong túi, rút ra một gói quà nhỏ:
- Tặng bồ nè, chúc mừng sinh nhật nha.
Nghe thấy có quà, Hermione vui mừng ngoảnh lại, chụp lấy gói giấy màu đỏ trên tay cậu. Nhưng lưỡng lự một thoáng, cô bé ngạc nhiên hỏi:
- Quà sinh nhật á??? Sáng nay mình thấy phủ Bá Tước mang một cây đàn piano đen phủ kim cương mỏng đến rồi mà???Hay là bồ quên không tặng kèm găng tay, bây giờ bổ sung hả? Thiếu sót lớn đấy nha.
Bật cười trước dự đoán của Hermione, Draco lắc đầu:
- Đừng mơ, phủ Bá Tước chẳng bao giờ thiếu sót cả. Đây là quà của mình, QUÀ RIÊNG của Draco Malfoy, thiệt là ngốc.
Reo lên một tiếng: “quà riêng à? “, cô bé nhanh nhẩu mở lớp giấy gói sơ sài bên ngoài ra, để lộ ra một chiếc vòng cổ thanh lịch. Hermione cẩn thận nhấc chiếc vòng lên, nhận thấy có một tấm kim loại màu ru by nho nhỏ ở giữa chiếc vòng cổ, khắc chữ : HERMIONE. Cô bé “ồ” lên một tiếng, rồi ríu rít;
- Oa, đẹp quá ta. Bồ mua ở đâu vậy? Tiệm “ Trang sức đá quý Bobbys à”, chơi sang à nha…- nói rồi cô bé cầm chiếc vòng lên, săm soi kĩ lưỡng, mân mê những ngón tay trên dòng chữ Hermione khắc nghiêng nghiêng trên miếng kim loại màu ruby- viên đá bản mệnh của cô.
Draco Malfoy mỉm cười, ngắm cô bé mân mê chiếc vòng, vu vơ nói:
- Không. Mình đặt làm ở một tiệm đồ nhỏ trong chợ. Chỉ có riêng mình biết thôi, phải trốn mất một ngày đấy. Quà tặng đặc biệt dành cho sinh nhât thứ 12 của bồ…
Không kịp để cậu bé nói thêm câu nào, Hermione nhoài người đến, ôm chầm lấy cậu:
- Nè, bồ biết không, đó là món quà tuyệt vời nhất mình từng có đấy.
Gió lại vu vơ đung đưa tán cây trên đầu tụi trẻ. Khoảnh khắc này thật yên bình biết nhường nào. Chẳng có đến một gợn mây. Mọi thứ đều hoàn hảo. Từ những chùm tia nắng ấm áp, nhảy múa trên đôi vai hai đứa đến những cơn gió thổi nhè nhẹ, hiu hiu. Sao lại đẹp, lại nên thơ, hoàn hảo đến vậy? Ngày hôm nay- sinh nhật thứ 12 của công chúa Hermione, mọi thứ phải thật hoàn hảo để đón mừng ngày vui hay vẻ đẹp ấy chính là đánh dấu cuối cùng cho tình bạn của chúng? Lạ. Hoàn hảo đến lạ lung…
Chính tôi- tác giả cũng phải tự hỏi rằng: thiên nhiên có đang trêu ngươi hai đứa trẻ để lần gặp gỡ cuối cùng của chúng là đây- là một khoảnh khắc hạnh phúc như thế này đây sao???
- Ừ, rồi- Draco vỗ nhẹ lên vai cô bé, hơi áy náy khi món quà nhỏ của mình lại khiến Hermione xúc động đến như vậy- rồi, nào…chúc mừng sinh nhật…
Như sực nhớ ra, Hermione thả lỏng tay, đeo chiếc dây chuyền lên cổ, mỉm cười thật tươi với Draco:
- Cảm ơn nhé. Cậu sẽ không bao giờ hiểu được món quà ấy giá trị đối với mình như thế nào đâu.- rồi cô bé tung tăng chạy vào lâu đài. Một giọt nước mắt hạnh phúc vô tình lăn trên khuôn mặt thanh tú.
Draco không biết món quà ấy giá trị đối với cô bé như thế nào. Chỉ biết Hermione là người bạn thân - người bạn duy nhất của cậu- mãi mãi- là một tình bạn đẹp.
Nhói. Cậu giật mình. Trong một phần giây cực nhỏ, tim cậu nhói lên, như báo trước một tai họa sẽ ập đến…..Nhưng chỉ một khoảnh khắc- một phần giây đó thôi không đủ để cho cậu suy nghĩ. Draco nhún vai, bỏ qua cái khoảnh khắc ấy, mà không biết đó là lời cảnh báo thật sự…
Và, khi cậu vui vẻ bước tiếp đến cỗ xe ngựa đang đợi sẵn để đưa cậu về phủ Malfoy, thì, một cảm giác lạnh toát ào tới, xâm chiếm con người cậu. Trái tim, tâm hồn, thể xác cậu như đóng băng lại. Không một chút suy nghĩ, Draco giật mình, quay đầu nhìn lại về phía cung điện: lửa đang cháy, đang bốc lên phừng phực từ lâu đài, nơi ở của Vua, Hoàng Hậu và…Công Chúa.
************
- Theo luật pháp của Vương Quốc, chúng tôi quyết định đưa bá tước Draco Malfoy lên giữ ngôi vị Hoàng Tử, và, trở thành vị vua tương lai của đất nước. Thay cho Nhà Vua đương thời Kingsley Shacklebolt, Hoàng Hậu Emily Hogmeads cùng con gái là Công Chúa Hermione Granger đã qua đời trong một tai nạn tại Hoàng cung.
Vị cha sứ ngồi xuống, cuộn tờ giấy da lại, hoàn thành bài diễn thuyết của mình. Bên cạnh, một vị giáo chủ khác từ từ đứng dậy, trên tay ông ta là một chiếc vương miện vàng ròng đầy đá ruby- vương miện của Đức Vua- và, ông ta, với một động tác nhẹ nhàng, khoan thai, chậm rãi đặt nó lên một mái tóc vàng óng mượt của một chàng trai trẻ. Một người có khuôn mặt tái đến nhợt nhạt, đôi mắt xám sắc xảo và nụ cười lạnh lùng đến khó tả….
End chapter 1- to be continue…
p/s: fic này đã post bên hpfo, author là draco_mafoy_1995, cũng chính là lav.
Author: lav_dracmione
Genre: romance, tradegy ( bi kịch sẽ có ở phần sau, yên tâm)
Rating: dành cho tất cả mọi người, ai ai đều có thể đọc được hết. Chống chỉ định cho những người ghét truyện cổ tích.
Summary: trong sáng, tinh khiết như một câu truyên cổ tích, làm sao khi mà Hoàng Tử lạc mất Công Chúa đây???
Status: on going…complete soon. Long fic
Character: Draco/Hermione
And now, the fairy tale begin…
Chapter 1: once upon a time…
Ngày xửa ngày xưa…ở một vương quốc cũng không xa xôi là bao, mà tôi chắc với các bạn rằng vương quốc đó ở rất gần, gần đến nỗi không cần đi cũng đến được xứ sở này. Vương quốc có tên là Cổ Tích. Trị vì vương quốc là một vị vua vĩ đại, anh minh, sáng suốt. Người dân Vương Quốc Cổ Tích sống trong hoà bình và yên vui. Vua Kingsley có một người con gái duy nhất – công chúa Hermione Granger- cô bé rất được cha chiều chuộng. Xinh đẹp, thông minh, hóm hỉnh, Hermione có một người bạn thân trong chốn cung đình- đó là một cậu bé: con trai bá tước :Draco Malfoy. Lúc đầu, lời giới thiệu của tôi chỉ định nhắc đến cô Công Chúa nhỏ mà thôi, nhưng cậu Draco lém lỉnh không ngừng kêu lên bên cạnh: còn tôi! Còn tôi nữa cơ mà. Và lúc đó, cả nhà vua, hoàng hậu lẫn những người làm bánh mì trong câu chuyện này đều nhắc nhở: còn tôi nữa cơ mà! . Vì vậy nên tốt nhất nên ngừng lời giới thiệu lại đây, chúng ta sẽ được ngắm một chút Gió, Cỏ, Mây, cả Buổi Chiều nữa, và câu chuyện bắt đầu…
- Hermione nè, lại đây bảo cái coi- cậu bé tóc vàng tên Draco hối hả gọi với lại, câu đang thở dốc trên thảm cỏ. Đáp lại tiếng gọi, một cô bé với mái tóc nâu xù ngoảnh lại, trợn tròn mắt ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, gì vậy đó…., lẹ lẹ dùm coi
- Thôi, mình mệt lắm rồi, qua đây nghỉ…
Hermione nhún vai, nhảy chân sáo đến chỗ người bạn của mình, cô bé vứt người phịch xuống thảm cỏ, dưới tán của một cây táo xanh ngắt, hớn hở nói:
- Vui quá, mới chơi được một chút mà bồ đã kêu mình lại làm gì vậy?
- Mệt thì phải kêu lại chứ sao, hỏi ngu thiệt- Draco ranh mãnh cười.
Cô bé bực mình, tức giận, giơ tay lên định đánh cho cậu một cái. Nhưng Draco nhanh như chớp, cúi xuống, hấp tấp xin lỗi:
- Trời, nói có vậy thôi mà cũng cáu.
- Cáu kệ người ta chứ sao- Hermione giận dỗi
- Kệ sao được mà kệ, để bồ đánh mình chết à????- cậu lại cười giòn tan, thiệt là hiếm khi, vì người ta thường chỉ thấy đôi môi cậu nhếch lên một chút.
Bực mình vì tràng cười vô duyên của cậu bạn, Hermione tức tối quay người lại,làm ra vẻ ta đây cóc cần. Thấy bạn phản ứng dữ dội quá, Draco hấp tấp cho tay vào trong túi, rút ra một gói quà nhỏ:
- Tặng bồ nè, chúc mừng sinh nhật nha.
Nghe thấy có quà, Hermione vui mừng ngoảnh lại, chụp lấy gói giấy màu đỏ trên tay cậu. Nhưng lưỡng lự một thoáng, cô bé ngạc nhiên hỏi:
- Quà sinh nhật á??? Sáng nay mình thấy phủ Bá Tước mang một cây đàn piano đen phủ kim cương mỏng đến rồi mà???Hay là bồ quên không tặng kèm găng tay, bây giờ bổ sung hả? Thiếu sót lớn đấy nha.
Bật cười trước dự đoán của Hermione, Draco lắc đầu:
- Đừng mơ, phủ Bá Tước chẳng bao giờ thiếu sót cả. Đây là quà của mình, QUÀ RIÊNG của Draco Malfoy, thiệt là ngốc.
Reo lên một tiếng: “quà riêng à? “, cô bé nhanh nhẩu mở lớp giấy gói sơ sài bên ngoài ra, để lộ ra một chiếc vòng cổ thanh lịch. Hermione cẩn thận nhấc chiếc vòng lên, nhận thấy có một tấm kim loại màu ru by nho nhỏ ở giữa chiếc vòng cổ, khắc chữ : HERMIONE. Cô bé “ồ” lên một tiếng, rồi ríu rít;
- Oa, đẹp quá ta. Bồ mua ở đâu vậy? Tiệm “ Trang sức đá quý Bobbys à”, chơi sang à nha…- nói rồi cô bé cầm chiếc vòng lên, săm soi kĩ lưỡng, mân mê những ngón tay trên dòng chữ Hermione khắc nghiêng nghiêng trên miếng kim loại màu ruby- viên đá bản mệnh của cô.
Draco Malfoy mỉm cười, ngắm cô bé mân mê chiếc vòng, vu vơ nói:
- Không. Mình đặt làm ở một tiệm đồ nhỏ trong chợ. Chỉ có riêng mình biết thôi, phải trốn mất một ngày đấy. Quà tặng đặc biệt dành cho sinh nhât thứ 12 của bồ…
Không kịp để cậu bé nói thêm câu nào, Hermione nhoài người đến, ôm chầm lấy cậu:
- Nè, bồ biết không, đó là món quà tuyệt vời nhất mình từng có đấy.
Gió lại vu vơ đung đưa tán cây trên đầu tụi trẻ. Khoảnh khắc này thật yên bình biết nhường nào. Chẳng có đến một gợn mây. Mọi thứ đều hoàn hảo. Từ những chùm tia nắng ấm áp, nhảy múa trên đôi vai hai đứa đến những cơn gió thổi nhè nhẹ, hiu hiu. Sao lại đẹp, lại nên thơ, hoàn hảo đến vậy? Ngày hôm nay- sinh nhật thứ 12 của công chúa Hermione, mọi thứ phải thật hoàn hảo để đón mừng ngày vui hay vẻ đẹp ấy chính là đánh dấu cuối cùng cho tình bạn của chúng? Lạ. Hoàn hảo đến lạ lung…
Chính tôi- tác giả cũng phải tự hỏi rằng: thiên nhiên có đang trêu ngươi hai đứa trẻ để lần gặp gỡ cuối cùng của chúng là đây- là một khoảnh khắc hạnh phúc như thế này đây sao???
- Ừ, rồi- Draco vỗ nhẹ lên vai cô bé, hơi áy náy khi món quà nhỏ của mình lại khiến Hermione xúc động đến như vậy- rồi, nào…chúc mừng sinh nhật…
Như sực nhớ ra, Hermione thả lỏng tay, đeo chiếc dây chuyền lên cổ, mỉm cười thật tươi với Draco:
- Cảm ơn nhé. Cậu sẽ không bao giờ hiểu được món quà ấy giá trị đối với mình như thế nào đâu.- rồi cô bé tung tăng chạy vào lâu đài. Một giọt nước mắt hạnh phúc vô tình lăn trên khuôn mặt thanh tú.
Draco không biết món quà ấy giá trị đối với cô bé như thế nào. Chỉ biết Hermione là người bạn thân - người bạn duy nhất của cậu- mãi mãi- là một tình bạn đẹp.
Nhói. Cậu giật mình. Trong một phần giây cực nhỏ, tim cậu nhói lên, như báo trước một tai họa sẽ ập đến…..Nhưng chỉ một khoảnh khắc- một phần giây đó thôi không đủ để cho cậu suy nghĩ. Draco nhún vai, bỏ qua cái khoảnh khắc ấy, mà không biết đó là lời cảnh báo thật sự…
Và, khi cậu vui vẻ bước tiếp đến cỗ xe ngựa đang đợi sẵn để đưa cậu về phủ Malfoy, thì, một cảm giác lạnh toát ào tới, xâm chiếm con người cậu. Trái tim, tâm hồn, thể xác cậu như đóng băng lại. Không một chút suy nghĩ, Draco giật mình, quay đầu nhìn lại về phía cung điện: lửa đang cháy, đang bốc lên phừng phực từ lâu đài, nơi ở của Vua, Hoàng Hậu và…Công Chúa.
************
- Theo luật pháp của Vương Quốc, chúng tôi quyết định đưa bá tước Draco Malfoy lên giữ ngôi vị Hoàng Tử, và, trở thành vị vua tương lai của đất nước. Thay cho Nhà Vua đương thời Kingsley Shacklebolt, Hoàng Hậu Emily Hogmeads cùng con gái là Công Chúa Hermione Granger đã qua đời trong một tai nạn tại Hoàng cung.
Vị cha sứ ngồi xuống, cuộn tờ giấy da lại, hoàn thành bài diễn thuyết của mình. Bên cạnh, một vị giáo chủ khác từ từ đứng dậy, trên tay ông ta là một chiếc vương miện vàng ròng đầy đá ruby- vương miện của Đức Vua- và, ông ta, với một động tác nhẹ nhàng, khoan thai, chậm rãi đặt nó lên một mái tóc vàng óng mượt của một chàng trai trẻ. Một người có khuôn mặt tái đến nhợt nhạt, đôi mắt xám sắc xảo và nụ cười lạnh lùng đến khó tả….
End chapter 1- to be continue…
p/s: fic này đã post bên hpfo, author là draco_mafoy_1995, cũng chính là lav.