Miyuki_Sakura
Sat-15-11-2008, 04:52 AM
Write :Kathy
Rating : K
Status: completed
Summary: Dưới những cánh hoa bất tử chuyện tình ta vẫn mãi tiếp tục........
A/N: Mới lục lại những fic cũ T_T thấy mình viết tệ qúa àh...nhưng vẫn post lên cho mọi người xem chơi. :D
HOA BẤT TỬ
----------------------------------------------------------
"Hôm nay là ngày tàn của ngươi , Voldemort" Đó là giọng của Hermione cô đang tung con đại bàng to lớn vị thần hộ mệnh của mình vào người Voldemort . Cũng cùng lúc đấy Vol đã phóng một thứ ánh sáng vào người Hermione, nhưng Vol đã kiệt sức. Luồng sáng đó chỉ thẳng vào mắt của Hermione . Cô gục xuống cũng là lúc Vol biến mất . Vol đã chết nhưng hắn vẫn cười nụ cười độc ác . Hắn đã trả thù, trả thù
Tôi đang đứng ở đâu thế này ? Đâu là đâu . Là thiên đàng hay địa ngục, tại sao nơi đây lại có loài hoa này ? Không thể nào, không thể?
Ai? ai đang đứa đằng kia ? ai ? Một người con gái ư ? Cô ta làm gì ở đang, giữa cánh đồng hoa này .
Tôi tiến lại gần hơn để nhìn cho rõ , người con gái ấy tại sao lại ở đây ? Tại sao . Người con gái mà tôi đã từng yêu say đắm. Tại sao cô ấy lại ở đây ? Cô ấy đang chờ đợi ai ? Đợi ai ?
Người con gái có mái tóc nâu nhạt cùng với đôi mắt màu xanh của biển. Người mang nụ cười thiên thần trong lòng tôi . Tên cô ấy , hãy gọi tên cô ấy .
Jen, tại sao tôi không thốt được lên lời . Tại sao ? Tôi sợ rằng em sẽ lại biến mất nhưng bao lần khác khi tôi chạm đến em . Tôi không muốn mất em lần nữa . Một lần mất em là qúa đủ rồi , tôi không muốn không muốn
Jen dường như trông thấy tôi , cô ấy đang tiến lại gần hơn. tại sao thế ? Tại sao em vẫn cứ tiến lại gần tôi ? Tôi đã không còn như ngày xưa nữa, đừng xin em đừng lại gần tôi, tôi đã không còn xứng vơí em , xứng với một thiên thần nhỏ bé .
Em không nghe sao ? Tại sao em vẫn cứ tiến lại gần tôi . Đừng , đừng mà . Nhưng đã quá muộn , em đã đứng trước mặt tôi. Em vẫn như vậy, vẫn như lúc em mất . Vẻ đẹp ấy vẫn thu hút tôi , cùng nụ cười hồn nhiên thuở ấy .
Tôi thử chạm vào em , và lần này em không biến mất nữa . Em không nói gì chỉ mỉn cười .
Em đang làm gì giữa cánh đồng hoa này. Loài hoa được mang tên là Hoa Bất Tử . Loài hoa mà gần nào tôi cũng đem đến cho em, đặt bên thân xác em , loài hoa luôn giúp tôi giữ được thân xác em không thối rửa . VÀ giờ đây, em làm gì ở đây .
Dường như em hiểu những gì tôi nghĩ . Em mỉn cười và nói . Giọng nói ấy đã lâu rồi tôi chưa được nghe, cái giọng nói vẫn như ngày nào
"Tom, em đang đợi anh ! Đợi anh giữa cánh đồng hoa bất tử này "
"Tại sao em lại đợi tôi ?" Tôi hỏi
"Vì em yêu anh , Tom " Jen nhìn thẳng vào tôi , cô ấy nói lời yêu thương tôi . Tại sao ? Tại sao .
Tôi cứ tưởng rằng , em sẽ cũng như bao người khác, sẽ căm ghét tôi muốn tôi chết . Những người đi theo tôi chỉ vì quyền lực nhưng em thì khác . Em đã đến và sưởi ấm trái tim tôi . Em đến với tôi bằng một tình yêu chân thật và đã chết dưới tình yêu này . Tôi căm thù nó , nó đã cướp mất em từ trong tay tôi. Và tôi cũng cảm ơn nó , nó đã đưa em đến với tôi và rồi cướp em đi mãi khỏi đời tôi .
Em nắm lấy tay tôi , đưa tôi đi lên về phía trước xuống một con thuyền nhỏ được đặt dưới dòng sông , em bắt đầu cheò . Tôi vẫn không biết gì cả . Tôi hỏi Jen "Chúng ta sẽ đi đâu ?"
"Thiên đường " Jen trả lời tôi .
'Không tôi không xứng đáng Jen à . Thiên đường chỉ dành cho em chứ không phải cho tôi "
"Đấy không phải là Thiên đường em nói đến , Tom . Thiên đường này là nơi dành riêng cho hai chúng ta , chỉ hai chúng ta mà thôi . Nơi có loài hoa bất tử , nơi đó sẽ là thiên đường của hai ta "
"Nhưng liệu em có tha thứ cho những chuyện tôi làm không ? Tôi đã giết người qúa nhiều . Tại sao em vẩn chờ đợi tôi , một con người đầy tội lỗi này ?" Tôi nói một cách thành thật .
"Em sẽ tha thứ tất cả , tất cả mọi người đều sẽ tha thứ cho anh , Tom . Nhưng cái đáng sợ nhất là anh có thể tha thứ cho mình hay không ?"
Đúng, tôi không thể tha thứ cho mình nửa từ khi tôi gặp lại em . Gặp lại người con gái tôi yêu và khi em chết tôi cũng đã chôn sâu trái tim mình với thân xác em .
Em biết tất cả , vậy tại sao em vẫn chờ tôi . Chờ 1 con người đầy tội lỗi này đến với em . Đã hơn 20 năm rồi , em vẫn cứ đợi tôi như vậy sao ? Đợi chờ trong hi vọng để một ngày nào đó chúng ta lại gặp nhau .
Tôi hỏi em rất nhiều lần câu đó " Tại sao em đứng đây ?" Và đều nhận được câu trả lời " Vì em yêu anh "
"Em có thể chờ anh hơn 20 năm nữa , đợi khi anh lại đến với em và chúng ta sẽ gặp lại nhau ."
Giờ đây , tôi đã nhận ra rằng ,mình vẫn còn trái tim . Một trái tim biết yêu , biết rằng luôn có 1 người con gái ở đó sâu trong trái tôi . Trái tim của Chúa tể Hắc Ám Voldemort đã trở về . Để tiếp tục tình yêu của mình .
Chúng tôi đi về phía chân trời mới , nơi có hoa Bất Tử , nơi chỉ có em và tôi . Chúng ta sẽ tiếp tục mới tình tan vỡ. Và để tôi lại được nói với em
"Anh yêu em , Jen ".
------------------------------------------------------------------------
Trên tay tôi đang cầm những đóa hoa Bất Tử . Tôi một chúa tể Voldemort lại đi tặng hoa ư ? Thật nực cười ? Không đó không phải là tôi mà là Thomas Marvolo Riddle , một chàng trai đem lòng yêu một người con gái . Thật ngốc nghếch phải không ? Một phù thủy nhà Sly một chuá tể hắc ám vĩ đại lại đi yêu một Người Cá
Nhưng tại sao tôi vẫn cứ đi đến nơi đó , nơi có thân xác em , nơi em đang ngủ một giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại . Tôi cứ đi đi mãi và dừng lại trước 1 cái hang , cái hang toát ra những hơi lạnh buốt cả người .
Tôi rít lên rít tên em bằng Xà ngữ "Jen Anne Benson " . Cánh cửa trước hang mở ra , tôi lại bước đi đi mãi cho đến khi tôi nhìn thấy em .
Em vẫn rất đẹp ,Jen . Em vẫn như ngày nào . Tại sao , em lại bỏ tôi đi ?Tại sao em lại đỡ cho tôi vết cắn của tử thần . Tại sao ? Tôi không xứng đáng để cho em làm vậy , Jen .
Tôi thề tôi phải trả thù , trả thù tất cả những người trên đời này nhất là kẻ đã cướp em từ trong tay tôi . Chính hắn chính là hắn . Tôi bắt hắn phải trả giá , trả gía cho hành động này . Tôi bắt hắn phải chịu đau khổ suốt đời , suốt đời .
Không , không nhưng vậy vẫn chưa đủ , chưa đủ . Tôi phải bắt tất cả dòng họ nhà hắn phải chịu chung số phận . Bọn nó phải gánh chịu tội lỗi mà hắn gây ra cho em , Jen .
Hãy nói với tôi đi , Jen .Em hãy nói đi , tôi van em , em hãy nói đi . Hãy để cho tôi được nghe lại giọng nói ấy , cho tôi thấy được nụ cười của em . Nụ cười mà lúc chết em vẫn còn tặng cho tôi . Tại sao ? Tại sao em vẫn cứ im lìm như thế ?tại sao? tại sao vậy hả Jen ?
Em vẫn không nói . Tại sao ? Thân xác em giờ đây giá lạnh , khi em chết tôi đã đóng băng thân xác em và giữ nó bằng những đoá hoa bất tử . Em còn nhớ không Jen. Em đã từng nói
" Nơi có loài hoa bất tử , nơi đó sẽ là thiên đường của hai ta "
Tôi vẫn khắc sâu câu nói ấy trong tim mình mãi mãi . Tôi đang đứng trước em , Jen . Em có trông thấy không ? Thấy người con trai em yêu say đắm không ? Đôi mắt em vẫn cứ nhắm lại . Nó không mở ra dù chỉ một lần , nó vẫn không biết có tôi đứng đây ,đang chờ đợi em, chờ đợi trong tuyệt vọng .
Mắt tôi có nhìn lầm không , là em chính là em . Em đã trở về , trở về với tôi một lần nữa . Lại đây , em hãy lại đây . Hãy để tôi sưởi ấm cho em , và sưởi ấm cho trái tim của tôi . Lại đây nào , Jen ? Tôi van em đó , hãy lại đây ?
Em vẫn đứng đó , không nói lời nào , đôi môi cũng không mỉnh cười . Tại sao ? Tại sao em lại hờ hững như thế ? Tại sao hả , Jen ?
Tôi tiến lại gần em thì em càng rời xa tôi hơn . đừng , đừng mà đừng bỏ anh một lần nữa , Jen. Tôi hốt không nên lời . Jen cô ấy vẫn đứng đó, vẫn không nói gì . Cuối cùng anh cũng chạm đến em , jen . Em đâu rồi , em lại biến đi đâu ? Em lại biến mất cuộc đời tôi lần nữa ư .
Tôi cảm thấy mình đang lạnh dần , lạnh dần và chợt tỉnh giấc . Tôi đang ngủ bên cạnh em , jen . Em vẫn cứ nằm đó ko động đậy . Giấc mơ ư ? Giấc mơ về em , một giấc mơ mà tôi vẫn mong nó thành sự thật , Jen à .
Hãy để cho tôi được gặp em lần nữa dù chỉ là trong giấc mơ mà thôi
-------------------------------------------------------------------------
@tieunguyet: Sau năm ngày cứ việc move...Thanks you :D
Rating : K
Status: completed
Summary: Dưới những cánh hoa bất tử chuyện tình ta vẫn mãi tiếp tục........
A/N: Mới lục lại những fic cũ T_T thấy mình viết tệ qúa àh...nhưng vẫn post lên cho mọi người xem chơi. :D
HOA BẤT TỬ
----------------------------------------------------------
"Hôm nay là ngày tàn của ngươi , Voldemort" Đó là giọng của Hermione cô đang tung con đại bàng to lớn vị thần hộ mệnh của mình vào người Voldemort . Cũng cùng lúc đấy Vol đã phóng một thứ ánh sáng vào người Hermione, nhưng Vol đã kiệt sức. Luồng sáng đó chỉ thẳng vào mắt của Hermione . Cô gục xuống cũng là lúc Vol biến mất . Vol đã chết nhưng hắn vẫn cười nụ cười độc ác . Hắn đã trả thù, trả thù
Tôi đang đứng ở đâu thế này ? Đâu là đâu . Là thiên đàng hay địa ngục, tại sao nơi đây lại có loài hoa này ? Không thể nào, không thể?
Ai? ai đang đứa đằng kia ? ai ? Một người con gái ư ? Cô ta làm gì ở đang, giữa cánh đồng hoa này .
Tôi tiến lại gần hơn để nhìn cho rõ , người con gái ấy tại sao lại ở đây ? Tại sao . Người con gái mà tôi đã từng yêu say đắm. Tại sao cô ấy lại ở đây ? Cô ấy đang chờ đợi ai ? Đợi ai ?
Người con gái có mái tóc nâu nhạt cùng với đôi mắt màu xanh của biển. Người mang nụ cười thiên thần trong lòng tôi . Tên cô ấy , hãy gọi tên cô ấy .
Jen, tại sao tôi không thốt được lên lời . Tại sao ? Tôi sợ rằng em sẽ lại biến mất nhưng bao lần khác khi tôi chạm đến em . Tôi không muốn mất em lần nữa . Một lần mất em là qúa đủ rồi , tôi không muốn không muốn
Jen dường như trông thấy tôi , cô ấy đang tiến lại gần hơn. tại sao thế ? Tại sao em vẫn cứ tiến lại gần tôi ? Tôi đã không còn như ngày xưa nữa, đừng xin em đừng lại gần tôi, tôi đã không còn xứng vơí em , xứng với một thiên thần nhỏ bé .
Em không nghe sao ? Tại sao em vẫn cứ tiến lại gần tôi . Đừng , đừng mà . Nhưng đã quá muộn , em đã đứng trước mặt tôi. Em vẫn như vậy, vẫn như lúc em mất . Vẻ đẹp ấy vẫn thu hút tôi , cùng nụ cười hồn nhiên thuở ấy .
Tôi thử chạm vào em , và lần này em không biến mất nữa . Em không nói gì chỉ mỉn cười .
Em đang làm gì giữa cánh đồng hoa này. Loài hoa được mang tên là Hoa Bất Tử . Loài hoa mà gần nào tôi cũng đem đến cho em, đặt bên thân xác em , loài hoa luôn giúp tôi giữ được thân xác em không thối rửa . VÀ giờ đây, em làm gì ở đây .
Dường như em hiểu những gì tôi nghĩ . Em mỉn cười và nói . Giọng nói ấy đã lâu rồi tôi chưa được nghe, cái giọng nói vẫn như ngày nào
"Tom, em đang đợi anh ! Đợi anh giữa cánh đồng hoa bất tử này "
"Tại sao em lại đợi tôi ?" Tôi hỏi
"Vì em yêu anh , Tom " Jen nhìn thẳng vào tôi , cô ấy nói lời yêu thương tôi . Tại sao ? Tại sao .
Tôi cứ tưởng rằng , em sẽ cũng như bao người khác, sẽ căm ghét tôi muốn tôi chết . Những người đi theo tôi chỉ vì quyền lực nhưng em thì khác . Em đã đến và sưởi ấm trái tim tôi . Em đến với tôi bằng một tình yêu chân thật và đã chết dưới tình yêu này . Tôi căm thù nó , nó đã cướp mất em từ trong tay tôi. Và tôi cũng cảm ơn nó , nó đã đưa em đến với tôi và rồi cướp em đi mãi khỏi đời tôi .
Em nắm lấy tay tôi , đưa tôi đi lên về phía trước xuống một con thuyền nhỏ được đặt dưới dòng sông , em bắt đầu cheò . Tôi vẫn không biết gì cả . Tôi hỏi Jen "Chúng ta sẽ đi đâu ?"
"Thiên đường " Jen trả lời tôi .
'Không tôi không xứng đáng Jen à . Thiên đường chỉ dành cho em chứ không phải cho tôi "
"Đấy không phải là Thiên đường em nói đến , Tom . Thiên đường này là nơi dành riêng cho hai chúng ta , chỉ hai chúng ta mà thôi . Nơi có loài hoa bất tử , nơi đó sẽ là thiên đường của hai ta "
"Nhưng liệu em có tha thứ cho những chuyện tôi làm không ? Tôi đã giết người qúa nhiều . Tại sao em vẩn chờ đợi tôi , một con người đầy tội lỗi này ?" Tôi nói một cách thành thật .
"Em sẽ tha thứ tất cả , tất cả mọi người đều sẽ tha thứ cho anh , Tom . Nhưng cái đáng sợ nhất là anh có thể tha thứ cho mình hay không ?"
Đúng, tôi không thể tha thứ cho mình nửa từ khi tôi gặp lại em . Gặp lại người con gái tôi yêu và khi em chết tôi cũng đã chôn sâu trái tim mình với thân xác em .
Em biết tất cả , vậy tại sao em vẫn chờ tôi . Chờ 1 con người đầy tội lỗi này đến với em . Đã hơn 20 năm rồi , em vẫn cứ đợi tôi như vậy sao ? Đợi chờ trong hi vọng để một ngày nào đó chúng ta lại gặp nhau .
Tôi hỏi em rất nhiều lần câu đó " Tại sao em đứng đây ?" Và đều nhận được câu trả lời " Vì em yêu anh "
"Em có thể chờ anh hơn 20 năm nữa , đợi khi anh lại đến với em và chúng ta sẽ gặp lại nhau ."
Giờ đây , tôi đã nhận ra rằng ,mình vẫn còn trái tim . Một trái tim biết yêu , biết rằng luôn có 1 người con gái ở đó sâu trong trái tôi . Trái tim của Chúa tể Hắc Ám Voldemort đã trở về . Để tiếp tục tình yêu của mình .
Chúng tôi đi về phía chân trời mới , nơi có hoa Bất Tử , nơi chỉ có em và tôi . Chúng ta sẽ tiếp tục mới tình tan vỡ. Và để tôi lại được nói với em
"Anh yêu em , Jen ".
------------------------------------------------------------------------
Trên tay tôi đang cầm những đóa hoa Bất Tử . Tôi một chúa tể Voldemort lại đi tặng hoa ư ? Thật nực cười ? Không đó không phải là tôi mà là Thomas Marvolo Riddle , một chàng trai đem lòng yêu một người con gái . Thật ngốc nghếch phải không ? Một phù thủy nhà Sly một chuá tể hắc ám vĩ đại lại đi yêu một Người Cá
Nhưng tại sao tôi vẫn cứ đi đến nơi đó , nơi có thân xác em , nơi em đang ngủ một giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại . Tôi cứ đi đi mãi và dừng lại trước 1 cái hang , cái hang toát ra những hơi lạnh buốt cả người .
Tôi rít lên rít tên em bằng Xà ngữ "Jen Anne Benson " . Cánh cửa trước hang mở ra , tôi lại bước đi đi mãi cho đến khi tôi nhìn thấy em .
Em vẫn rất đẹp ,Jen . Em vẫn như ngày nào . Tại sao , em lại bỏ tôi đi ?Tại sao em lại đỡ cho tôi vết cắn của tử thần . Tại sao ? Tôi không xứng đáng để cho em làm vậy , Jen .
Tôi thề tôi phải trả thù , trả thù tất cả những người trên đời này nhất là kẻ đã cướp em từ trong tay tôi . Chính hắn chính là hắn . Tôi bắt hắn phải trả giá , trả gía cho hành động này . Tôi bắt hắn phải chịu đau khổ suốt đời , suốt đời .
Không , không nhưng vậy vẫn chưa đủ , chưa đủ . Tôi phải bắt tất cả dòng họ nhà hắn phải chịu chung số phận . Bọn nó phải gánh chịu tội lỗi mà hắn gây ra cho em , Jen .
Hãy nói với tôi đi , Jen .Em hãy nói đi , tôi van em , em hãy nói đi . Hãy để cho tôi được nghe lại giọng nói ấy , cho tôi thấy được nụ cười của em . Nụ cười mà lúc chết em vẫn còn tặng cho tôi . Tại sao ? Tại sao em vẫn cứ im lìm như thế ?tại sao? tại sao vậy hả Jen ?
Em vẫn không nói . Tại sao ? Thân xác em giờ đây giá lạnh , khi em chết tôi đã đóng băng thân xác em và giữ nó bằng những đoá hoa bất tử . Em còn nhớ không Jen. Em đã từng nói
" Nơi có loài hoa bất tử , nơi đó sẽ là thiên đường của hai ta "
Tôi vẫn khắc sâu câu nói ấy trong tim mình mãi mãi . Tôi đang đứng trước em , Jen . Em có trông thấy không ? Thấy người con trai em yêu say đắm không ? Đôi mắt em vẫn cứ nhắm lại . Nó không mở ra dù chỉ một lần , nó vẫn không biết có tôi đứng đây ,đang chờ đợi em, chờ đợi trong tuyệt vọng .
Mắt tôi có nhìn lầm không , là em chính là em . Em đã trở về , trở về với tôi một lần nữa . Lại đây , em hãy lại đây . Hãy để tôi sưởi ấm cho em , và sưởi ấm cho trái tim của tôi . Lại đây nào , Jen ? Tôi van em đó , hãy lại đây ?
Em vẫn đứng đó , không nói lời nào , đôi môi cũng không mỉnh cười . Tại sao ? Tại sao em lại hờ hững như thế ? Tại sao hả , Jen ?
Tôi tiến lại gần em thì em càng rời xa tôi hơn . đừng , đừng mà đừng bỏ anh một lần nữa , Jen. Tôi hốt không nên lời . Jen cô ấy vẫn đứng đó, vẫn không nói gì . Cuối cùng anh cũng chạm đến em , jen . Em đâu rồi , em lại biến đi đâu ? Em lại biến mất cuộc đời tôi lần nữa ư .
Tôi cảm thấy mình đang lạnh dần , lạnh dần và chợt tỉnh giấc . Tôi đang ngủ bên cạnh em , jen . Em vẫn cứ nằm đó ko động đậy . Giấc mơ ư ? Giấc mơ về em , một giấc mơ mà tôi vẫn mong nó thành sự thật , Jen à .
Hãy để cho tôi được gặp em lần nữa dù chỉ là trong giấc mơ mà thôi
-------------------------------------------------------------------------
@tieunguyet: Sau năm ngày cứ việc move...Thanks you :D