View Full Version : [Heron - dịch] Rose
lavie
Tue-11-11-2008, 10:44 PM
Tác giả: amberluvsrupert@randeforum
Người dịch: Lavie@RGS
Thể loại: tình cảm
Độ dài: 4 chap + Conclusion
Giới hạn: +15
Nguồn tiếng Việt: http://www.realgoodship.com/forum/showthread.php?t=74
Nguồn tiếng Anh: http://randeforum.proboards78.com
Giới thiệu: Rose - con gái đầu lòng của Ron Her đã ra đời như thế nào nhỉ?
Fic này đã đc dịch từ lâu nhưng hôm nay mới rảnh để post ở đây, mong sự ủng hộ của mọi người và Mod Lọ, Ronsfan ^^ (Lọ: em cũng đọc nó rồi mà fải không)
ROSE
Chap I
“Ron! Nhanh lên anh! Má đang mong chúng ta! » tiếng Hermione vọng lên từ tầng trệt. Hôm nay là Giáng sinh và cả gia đình Weasley, như thường lệ, sẽ cùng nhau đón Giáng Sinh ở Trang Trại Hang Sóc.
« Chờ chút, Hermione ! Anh đang tìm cây đũa của anh!”
Hermione đặt túi sách xuống cạnh lò sưởi rồi ngước mắt nhìn lên cầu thang dẫn lên tầng trên, Ron lúc nào cũng làm mất đũa của anh ấy. Hermione nhẹ xoa cái bụng tròn của mình và thì thầm: “Má hi vọng con sẽ không thừa hưởng cái tánh hậu đậu của ba con, thiên thần của má.”
Ba năm sau ngày cưới, Ron và Hermione đang chờ đợi đứa con đầu lòng. Hermione đang ở giữa hai tuần cuối cùng của kỳ thai nghén và cô trông đợi sự chào đời của đứa trẻ vô cùng. Hermione khẽ mỉm cười khi nhớ lại cái đêm mà cô báo tin vui cho Ron, cô đã hò hét như phát điên kể từ lúc bác sĩ nói với cô rằng cô đang mang thai. Nhưng cái tin này lại tác động lên Ron theo một cách hoàn toàn khác. Hermione vẫn còn nhớ như in ánh mắt vô hồn và trống rỗng của Ron lúc đó.
“Anh sắp được làm… ba?” Ron thì thầm, nuốt khan, anh cúi nhìn Hermione lúc bấy giờ đang ngồi trọn trong lòng anh, rồi anh nhìn trân trối vào phần bụng vẫn còn phẳng lì của vợ.
“Ron? Anh cảm thấy thế nào?” Hermione lo lắng hỏi, khẽ vuốt nhẹ má chồng. Ron không đáp, tất cả những gì anh làm là nhìn trân trối vào bụng Hermione.
“Ron, thôi nào. Anh nói gì đi, làm ơn!”
Harmione bắt đầu lo lắng khi thấy chồng chìm đắm trong sự yên lặng đến đáng sợ. Mắt cô đã ầng ậng nước và sự lo sợ thì đang len lỏi vào từng ngõ ngách của tâm hồn. Cô không biết phải làm gì nếu như Ron giận dữ về đứa bé. Anh có muốn có con với cô không? Họ đã từng nói về chuyện con cái một ngày sau ngày cưới. Nhưng, có thể Ron vẫn chưa sẵn sàng để làm ba.
Cuối cùng thì Ron cũng chịu nói, “Ở đây… đứa bé, con của chúng ta, nó ở trong này à?”
Anh chạm vào phần bụng dưới của Hermione và lấy tay xoa nhè nhẹ lên làn da mịn màng dưới lớp vải áo của vợ. Hermione gật đầu.
“Vâng, con của chúng ta đang ở trong đó” Hermione nói với một nụ cười dịu dàng và Ron lại im lặng một lần nữa. Y_Y
Cô cau mày. “Ron? Anh không hạnh phúc à ? »
Ron từ từ nhìn lên và Hermione đã rất ngạc nhiên khi nhận ra mắt Ron đầy nước. Bất ngờ Ron bật cười thật lớn và thế là Hermione không thể kìm được nước mắt, cô để mặc cho chúng rơi, lã chã xuống đôi má của mình.
« Hạnh phúc á ? Phải nói là PHÁT ĐIÊN lên vì vui sướng mới đúng »
Thế rồi Ron nhấc bổng Hermione lên khỏi mặt đất, nâng cô lên trên đôi cánh tay của anh, hai chân Hermione quàng quanh eo chồng rồi cô vòng tay ôm lấy cổ anh và bắt đầu cười khúch khích trong khi nước mắt vẫn không ngừng rơi. Đột nhiên tiếng cười của Hermione tắt lịm và cô tìm thấy môi mình trên môi anh, họ hôn nhau… say đắm như nụ hôn… đầu tiên.
Phải một lúc sau họ mới rời nhau ra được, Ron đưa tay lên lau khô những giọt nước mắt trên má vợ và anh thì thầm, « Chúng mình sắp có con.» rồi anh cười thật sảng khoái và… cô yêu tiếng anh cười biết bao.
« Em biết, » Hermione nói, luồn những ngón tay vào tóc anh, ánh mắt họ gặp nhau và hai đôi môi lại tự tìm đến với nhau một lần nữa… đầy đam mê. Và rồi cô cảm thấy anh đang bế cô đi xuyên qua phòng khách, lên cầu thang.
« Mình đang đi đâu đây?» Cô hỏi anh giữa những nụ hôn.
« Đưa em lên phòng ngủ của chúng ta để chứng mình cho em thấy anh đang PHÁT ĐIÊN đến mức nào »
Hermione đỏ mặt khi nghĩ đến chi tiết này, đêm đó là một đêm thực sự tuyệt vời của vợ chồng họ. Lúc này Ron đã xuống tới nơi, hai má đỏ bừng bừng vì tức giận, đũa phép trên tay.
« Anh tìm thấy rồi, và em biết nó ở đâu không ? »
« Ở đâu ?»
« Trong miệng con mèo cà chớn của em !”
Hermione cười khúch khích trong khi Ron kiểm tra cây đũa.
“Em nhìn này, vẫn còn dấu răng đấy!”
Hermione phì cười rồi cô vớ vội lấy cái túi sách. “Đi thôi, má đang đợi chúng ta.”
End Chap I
Sabrina
Wed-12-11-2008, 09:49 PM
« Đưa em lên phòng ngủ của chúng ta để chứng mình cho em thấy anh đang PHÁT ĐIÊN đến mức nào »
Fic có hơi táo bạo, cẩn thận những đúa đầu óc xám xịt như Sab sẽ nghĩ lung tung ;))
Bạn cho cả nguồn Tiếng Việt nữa làm cho những độc giả không muốn chờ lâu như Sab nhảy vào nguồn Tiếng Việt của bạn đọc luôn rồi ===> mất hết cả hồi hộp trên này :D
Cái fic này hay, lãng mạn lắm ấy :x Sab đọc chuyện lãng mạn
PS: §♥◄-◄♥§ spam rõ ràng kìa
lavie
Wed-12-11-2008, 11:56 PM
Chap II
"Fred, mang cái thứ đó lại đây!" George gọi với theo đứa con trai bốn tuổi của anh. "Cái ipod muggle đó là của ông nội!" Anh chạy theo đứa con trai nhỏ đang cười rúc rích và dồn thằng nhỏ vào chân tường, sau khi lấy lại cái vật hình chữ nhật trên tay con, Goerge bắt đầu cù nó bằng bàn tay còn lại của mình.
"Con không được nghịch đồ của ông, Fred. Đó là điều cấm-của-cấm!"
Thế rồi James từ đâu chạy lon ton vào, đứng ngay sau lưng bác của nó, rồi nó đá vào ống chân George một cái khiến anh đánh rơi cái ipod, George kêu ầm lên vì đau, anh ngã xuống sàn và kinh hoàng nhận ra rằng anh đang dẫm lên cái vật hình chữ nhật ban nãy.
"Ôi không," George nhặt cái ipod giờ đã bị gãy làm đôi lên. "Ba sẽ giết mình mất."
James đứng trước mặt George cười ngặt nghẽo. "Bác làm vỡ nó rùi, bác George!"
Trong bếp, những người phụ nữ của nhà Weasley đang vừa nấu ăn, vừa nói chuyện phiếm. Bà Weasley đang chuẩn bị bữa tối cho ngày Giáng Sinh với sự giúp sức của Ginny, con gái duy nhất của bà cũng đang mang thai ở tháng thứ sáu. Ginny và Harry đã cưới nhau và có một con trai đầu lòng, thằng bé tên là James.
"Hôm nay con cảm thấy thế nào, con yêu?" Bà Weasley hỏi Hermione.
"Con khỏe mẹ ạ. Chỉ hơi bồn chồn một chút thôi, nhưng con đã sẵn sàng để đón bé chào đời rồi" Hermione ngồi bên bàn ăn và đưa một tay đỡ bụng.
Ginny quay sang Hermione sau khi bỏ một chiếc bánh lớn vào lò nướng, "Bồn chồn là chuyện bình thường thôi Hermione, em cũng có cảm giác đó khi em sinh James. Nhưng một khi chị được bế bé trên tay rồi thì cảm giác đó thực sự rất tuyệt."
"Chị cũng đang mong bé lắm, chị không thể đợi được đến khi mình thực sự làm mẹ," Hermione nói với một nụ cười rạng rỡ.
"Sau hàng năm trời tận mắt chứng kiến hai anh chị chành chọe, cãi cọ nhau" Ginny cười. "Em vẫn không thể tin nổi rằng chị đang mang thai đứa con của anh Ron,"
Hermione rúc rích cười. "Thỉnh thoảng chính chị cũng không tin nổi. Nhưng chị cảm thấy không còn gì hạnh phúc hơn nữa Ginny à. Chị yêu anh ấy rất nhiều."
Bà Weasley với tay chạm vào khuôn mặt của Hermione. "Má rất vui sướng khi con yêu con trai của má, Hermione. Con đã mang hạnh phúc thực sự tới cho nó"
Hai nguời phụ nữ trao cho nhau những nụ cười trước khi bà Weasley quay lại với công việc cắt gọt đám rau củ của mình. Hermione đứng dậy và lấy tay xoa bóp lưng của cô. Cô cảm thấy một cơn đau nhẹ ở vùng bụng và cô nghĩ nó là một cơn co thắt bình thường của dạ con.
"Chị có ổn không, Hermione?" Ginny hỏi.
"Ừ, chị ổn, chỉ hơi mệt một chút thôi, chị nghĩ chị sẽ nằm nghỉ một lát đến khi bữa tối sẵn sàng, có được không?"
“Dĩ nhiên rồi, con yêu. Con lên nhà trước đi."
Bà Weasley cẩn thận dõi theo Hermione qua cửa sổ nhà bếp. Chồng cô đang ở ngoài vườn với James, anh dạy nó cách chơi một trò thể thao của Muggle mà người ta hay gọi là bóng đá.
Hermione đi lên gác, đứng trước phòng ngủ cũ của Ron và mở cửa bước vào. Nơi này đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp của hai đứa. Đêm đầu tiên họ bên nhau, chỉ vài tuần sau khi trận chiến kết thúc. Cô vẫn còn nhớ rất rõ đêm hôm đó. Cả hai đã rất vụng về, bối rối nhưng họ chỉ đơn giản là không thể rời nhau ra dù chỉ một giây. Bất chấp đó là lần đầu tiên của cả hai, nó vẫn là một đêm tuyệt vời. Và rất nhiều đêm mùa hạ sau đó nữa, Hermione đã lén trốn ba mẹ để đến với Ron, cô không thể lưu lại thế giới Muggle quá lâu, vì cô không tài nào chịu nổi cảm giác cách xa anh.
Hermione nhẹ nhàng ngồi xuống giường, cô cần nghỉ ngơi một chút nhưng liền sau đó cô nghe thấy tiếng bước chân chạy lên cầu thang rồi cánh cửa mở ra và Ron thò cổ vào.
"Hermione, em không sao chứ? Má nói với anh là em lên trên này."
Cô ngồi dậy trong khi Ron đi vào phòng, tiến lại gần cô và anh quỳ gối bên giường, ngước lên nhìn cô
"Vâng, em chỉ hơi mệt chút thôi. Em bé khiến em hơi khó chịu".
Ron ôm trọn đôi bàn tay vợ trong bàn tay mình, "anh biết, không còn lâu nữa đâu" Anh rướn nguời và hôn lên mũi cô, rồi nhẹ nhàng hôn lên môi cô. Hermione thở nhẹ, nhắm mắt lại.
"Em yêu anh."
"Em biết rằng anh yêu em phải không, Hermione."
Hermione nằm dịch vào trong để Ron có thể nằm xuống bên cạnh cô. Chồng cô nắm lấy hai bàn tay cô và anh ngắm nhìn vợ khi cô ngủ. Anh vẫn không tin nổi, tại sao anh lại may mắn đến thế khi có Hermione bên cạnh anh, làm vợ anh và làm mẹ của các con anh. Mình là pháp sư hạnh phúc nhất trên đời này ý chứ, Ron tự nói với chính mình. Anh đặt một bàn tay lên cái bụng tròn của vợ và cứ để như thế một hồi lâu. Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của bé, đứa con đầu lòng của anh và Hermione.
Dưới tầng, những người khác trong gia đình đều đã tề tựu đông đủ. Percy và vợ của anh tới đầu tiên. Tiếp theo là Bill, Fleur và con gái nhỏ Victoire của họ, một lúc sau là Charlie cùng với vợ anh và hai nhóc tì nữa. Harry là người về sau cùng sau một ngày làm việc dài lê thê. Các Thần sáng luôn luôn bận rộn ngay cả trong dịp lễ tết.
Ron nghe thấy tiếng trò chuyện rôm rả của mọi người vọng lên. Anh khẽ chạm vào vai Hermione để đánh thức vợ.
"Hermione, mọi người tới đông đủ rồi. Mình xuống chào mọi người đi" Ron thấy Hermione ngồi dậy và rời khỏi giường trong khi anh đang mở cửa và...
"Ron ơi?"
"Gì vậy, em yêu?"
"Em... sắp sinh. Nước ối vỡ rồi"
...
Tất cả mọi người đều đã vào hết trong bếp nơi bà Weasley đang bầy bàn ăn tối.
"Ginny, con có thể lên lầu gọi Ron và Hermione xuống được không cưng?"
"Không cần đâu má." Ginny nói khi thấy Ron đang xuống đến chân cầu thang. Trông Ron tái mét và choáng váng. Cả nhà đều dừng mọi việc mà họ đang làm lại để ngó Ron.
"Bồ tèo, có chuyện gì thế?" Harry hỏi.
"Hermione... cô ấy... sắp sinh"
"Cái gì?! Nhưng chúng ta vẫn chưa ăn tối mà!" George buột miệng nói và lập tức "được" nhận ngay một cái huých từ vợ anh.
End Chap II
Sabrina: Truyện có nhìu chỗ nhạy cảm nên mới giới hạn +15 mà Sab ^^
lavie
Sat-15-11-2008, 01:14 AM
Chap 3
Hermione cố gắng hít thở sâu để trở nên bình tĩnh hơn, cô chưa bao giờ cảm thấy đau như bây giờ, và một cơn co thắt nữa lại ập đến, lần này cô cảm thấy còn đau hơn cả lần trước. Hermione nắm lấy chiếc gối và lôi nó về phía mình, cố ấp nó lên bụng hi vọng điều đó sẽ làm cô cảm thấy dễ chịu hơn.
Ron đã quay trở lại phòng và quỳ xuống bên giường, anh vuốt ve mái tóc và khuôn mặt vợ. Hermione nắm lấy tay chồng và cô bắt đầu thở một cách khó nhọc.
"Ron ơi, em đau lắm."
Ron không biết phải nói gì, không có gì có thể diễn tả đuợc tâm trạng anh lúc này. Anh thấy nước mắt đang ứa ra từ đôi mắt vợ và điều đó làm anh đau. Ron biết điều duy nhất anh có thể làm bây giờ đó là luôn luôn ở bên cạnh Hermione, cho dù bất cứ điều gì có xảy ra.
Bà Weasley và Ginny chạy vào phòng chỉ vài giây sau đó.
"Mình phải làm gì bây giờ hả má?" Ron căng thẳng nhìn vợ vật lộn với cơn đau.
"Tránh ra nào, Ronald," Bà Weasley nói như ra lệnh và Ron tuân theo. Anh biết mỗi lần bà gọi anh bằng cái tên Ronald có nghĩa là không thể đùa được nữa.
"Okay, Hermione yêu, bây giờ má cần con mở rộng chân ra để má coi xem con đã ở giai đoạn nào rồi"
Hermione làm như lời bà yêu cầu và bà Weasley thực hiện những động tác xem khám như của một bà đỡ thục thụ, Hermione cảm thấy hơi không thoải mái vì má chồng cô đang nhìn cô ở một tư thế không lấy gì làm đẹp đẽ, nhưng cô hoàn toàn tin tưởng vào bà.
"Được rồi, Ginny, má cần một cái khăn sạch, một chậu nước nóng và một chiếc kéo" Bà Weasley nói.
Hermione cố gắng ngồi dậy. "Đợi đã má, con không đến bệnh viện thánh Mungo ạ?"
"Không kịp nữa con yêu. Con của con và cháu nội của má sẽ chào đời ngay bây giờ. Má sẽ quay lại ngay, con đừng cử động."
Hai đầu gối Ron dường như bắt đầu muốn khuỵ. Mình sẽ được làm ba kể từ đêm nay. Bloody hell. Ron cảm thấy căn phòng đang quay mòng mòng quanh anh và đầu óc thì tràn ập một cảm giác căng thẳng, khó chịu.
"Ron?" tiếng gọi gọi yếu ớt của Hermione mang Ron về với thực tại. Anh vội ngồi xuống bên giường và đặt tay anh lên bụng vợ. Cô siết mạnh tay anh khi một cơn đau mới lại đến. Anh có thể nhìn thấy điều đó qua nét mặt cô. Cơn đau khiến guơng mặt vợ anh nhăn nhúm lại và cô bật khóc. Ron cố vỗ về Hermione bằng cách nắm thật chặt tay cô.
"Ron?" Hermione kêu tên anh một lần nữa khi cơn đau đã tạm lắng xuống.
"Gì vậy em yêu?"
"Hãy nới với em rằng mọi chuyện sẽ ổn đi. Rằng con gái của chúng ta sẽ ổn."
"Anh hứa Hermione, anh hứa là mọi chuyện sẽ ổn. Anh sẽ không để bất cứ điều gì xảy ra với em hay... chờ đã, có phải em vừa nói con gái của chúng ta?
Hermione gượng cười và gật đầu "Em muốn giữ bí mật để làm anh bất ngờ."
"Em biết điều đó bao lâu rồi?"
"Kể từ tháng thứ năm. Anh có giận không?"
"Không, không, anh không giận, anh hạnh phúc."
Ron cúi xuống, hôn nhẹ lên trán vợ
"Chúng mình sẽ có con gái."
Họ cười với nhau và môi họ gặp nhau không phải bởi một nụ hôn bình thường mà là nụ hôn tràn ngập tình yêu trước khi những cơn đau khác lại ập đến.
Dưới lầu, tất cả mọi người đều lo lắng không biết chuyện gì đang diễn ra phía bên trên. Kể từ lúc Bà Weasley nói với họ rằng Hermione sẽ sinh em bé tại đây, Harry cứ đi ra rồi lại đi vào phòng khách, cắn móng tay và chốc chốc lại bồn chồn ngó lên lầu.
"Chú em, ngồi xuống đi! Chú cứ đi ra đi vô làm anh sắp phát khùng lên rồi" Bill kêu lên.
"Em không thể ngừng lại được. Em thấy bồn chồn quá cho dù đó không phải là con đẻ của em."
Ông Weasley đã lui vào phòng làm việc của ông. ông không thể ngồi yên một chỗ được nên đã quyết định giải stress bằng công việc.
George liếc nhìn các món ăn đã được bày sẵn trên bàn, chờ đợi mòn mỏi để được chiến đấu ^^. Anh cũng vui vì sẽ có thêm một đứa cháu gọi mình bằng Bác, nhưng mà cái bụng nó không chịu nằm yên thì biết phải làm sao? ^^
"Em có một ý kiến. Hay là chúng ta vừa ăn vừa đợi nhỉ?
"Theo em thì chỉ có mỗi mình anh cảm thấy đói thôi, anh yêu," Vợ George trả lời.
"Con cũng đói nữa ba à," Fred bé nhỏ chen vào
"Thấy chưa, anh không phải là người duy nhất."
Bỗng nhiên ông Weasley xuất hiện trở lại ở ngưỡng cửa, vẻ hơi bực bội. "Đứa nào đã lấy cái ipod muggle của ba phải không?" ông chiếu tướng George và anh này tỏ ra rất bối rối vì bị soi.
"Ờ, đến đây Fred, ba con mình đi ăn đi!" George nắm lấy tay con trai rồi dắt thằng nhỏ vào bếp.
End Chap III
lavie
Sun-16-11-2008, 05:58 AM
Chap IV and Conclusion
Hàng giờ đã trôi qua mà gia đình Weasley vẫn chưa nghe được tin vui nào từ Hermione và em bé. Đã gần nửa đêm và sự chờ đợi đang làm lũ trẻ quấy khóc nhặng xị còn người lớn thì tranh luận ỏm tỏi.
Cứ mỗi lần Ginny xuống lầu để thông báo tình hình là y như rằng cô bắt gặp, khi thì cảnh ông Weasley và Goerge đang nhời qua tiếng lại về vụ cái ipod, tất cả cũng chỉ vì cái câu hỏi: "Ai là người phải chịu trách nhiệm?" Khi thì là cảnh các ông bố bà mẹ đang gắt gỏng lũ trẻ con. Không thể chịu nổi cái không khí ồn ào náo nhiệt đó nên anh Bill đã quyết định ra vườn đi dạo nhưng vẫn không quên dặn dò vợ, chị Fleur, rằng hãy gọi anh khi em bé chào đời.
Trong lúc đó, trên lầu ca sinh nở vẫn tiến triển một cách chậm chạp và an toàn. Bà Weasley đang bận bịu chuẩn bị các thứ cần thiết ở một góc phòng, Ginny thì giúp Ron trấn an Hermione. ”Hít thở sâu đi Hermione, hít thở,” Ron thì thầm với Hermione khi cô lại đang phải trải qua một cơn đau mới. Cô hơi buông lỏng tay chồng khi cơn đau có phần dịu đi.
”Chết tiệt! Em sắp không chịu nổi nữa rồi Ron ơi!”
Chời đất, chắc chắn là cơn đau phải khủng khiếp lắm thì cô ấy mới chửi thề như thế, Ron nghĩ.
”Em làm tốt lắm, tình yêu của anh.” Ron nhẹ gạt những lọn tóc ra khỏi gương mặt đáng yêu của vợ rồi đặt lên trán cô một nụ hôn.
”Sinh con đầu lòng luôn mất nhiều thời gian hơn bình thường” Ginny đi tới mang theo một chiếc khăn lạnh để đắp lên trán Hermione.
”Chị hãy cố gắng dồn toàn lực, cố gắng một lần để bé ra càng nhanh càng tốt, bất chấp cơn đau. Đó là kinh nghiệm của em đấy”
Hermione mỉm cười yếu ớt, cô thật không biết phải cảm ơn bà Weasley và Ginny thế nào cho hết vì những gì họ đã làm cho cô và em bé.
”Được rồi, mẹ nghĩ là đã đến lúc” Bà Weasley nói sau khi đã kiểm tra tình hình Hermione.
Hermione ngước nhìn Ron, anh mỉm cười và siết chặt bàn tay cô trong bàn tay anh. Trái tim Ron, nó muốn nổ tung ra khi phải chứng kiến cô đau đớn, cô - người phụ nữ của đời anh - người sẽ mang sự sống đến cho con cái anh. Anh yêu cô say đắm, trọn vẹn và mãi mãi.
Ron trở về với thực tại khi anh nghe thấy tiếng cô rên rỉ. Hermione lại đang trải qua một cơn đau khác. Sự đau đớn hiện rõ trên từng mét mặt. Giá mà anh có thể, anh muốn được hứng chịu thay cô tất cả còn hơn cứ đứng nhìn như thế này.
Ron thì thầm, “Em làm tốt lắm, Hermione. Anh rất tự hào vì em.”
Hermione bật khóc, mặc dù cô luôn biết anh là một người chồng tuyệt vời nhưng cô vẫn không thể ngờ cô và con lại may mắn đến vậy, mà có khi còn hơn cả may mắn nữa kìa. Họ đã được chúa ban ơn.
Hermione cảm thấy một áp lực rất lớn đang tác động lên vùng xương chậu và cô rên lên. ”Con… con nghĩ đã đến lúc rồi!” Mrs Weasley chồm lên, kiểm tra chỗ giữa hai chân của Hermione.
”Phải rồi, đã đến lúc” Bà vừa nói vừa ngồi xuống chỗ ngay trước mặt Hermione “Má sẽ đếm đến ba rồi con rặn nhé, sẵn sàng chưa?”
Hermione gật đầu “Rồi ạ”
Ginny nắm chặt lấy bàn tay còn lại của Hermione và trao cho cô một cái nhìn khích lệ.
Ron cảm thấy mắt mình cay xè. Con gái của anh, con gái của anh, nó sẽ chào đời trong vài phút nữa thôi. Anh siết chặt tay vợ rồi mỉm cười
“Sắp rồi, Hermione à”
”Em biết, Ron” Họ cười trong nước mắt trước khi bà Weasley hô.
”Được rồi. Một. Hai. Ba. Rặn đi Hermione!”
Cô gập người rặn bằng tất cả sức lực của mình nhưng đầu lại cô đập ngay xuống gối chỉ vài giây sau. Việc này khó khăn hơn cô tưởng rất nhiều.
”Thư giãn vài giây rồi khi con cảm thấy cơn đau mới tới thì chúng ta bắt đầu lại nhé, rặn thêm lần nữa. Con làm rất tốt, con yêu"
“Ôi chúa ơi. Chúa ơi, Chúa ơi.” Hermione thở hổn hển khi cô cảm thấy cơn đau đang ập tới.
”Đúng rồi Hermione, cố lên!”
Cô gồng người lên.
“Nữa đi, cố gắng lên!”
Hermione thở hào hển, cô gần như đã kiệt sức nhưng vẫn cố gắng, cố gắng với tất cả sức lực còn lại.
”Cái đầu đã lộ ra rồi! Chỉ một chút cố gắng nữa thôi!” Không thể kìm nổi, Ron bật khóc.
“Thêm một lần nữa thôi và bé sẽ ra hoàn toàn, Hermione ơi cố lên!”
Cô hét lên với nỗ lực cuối cùng này, và Bà Weasley cũng ráng hết sức lôi bé ra theo đà của Hermione. Và rồi… bé đã chào đời. Hermione lập tức đổ ập người xuống gối, thở hổn hển.
Ron bật cười, vui mừng hôn lên môi cô. Hermione cười nghẹn ngào trên môi anh.
“Em làm được rồi, em yêu, em đã làm được”
Ginny sụt sịt, “ôi lạy chúa tôi! Con bé dễ thương quá!”
Cả Ron và Hermione cùng quay về phía em bé, nó đang khóc ré lên trong khi Bà Weasley bọc nó vào trong một tấm khăn sạch, hút sạch dịch trong mũi bé bằng một chiếc ống. Bà thao tác rất nhanh nhẹn, buộc rốn lại bằng một sợi dây rồi cắt cuống rốn. Khi mọi việc đã xong xuôi, bà chuyển bé vào vòng tay đang chờ đợi của Hermione.
Hermione thút thít. “Con bé đáng yêu quá”
Cô xoa nhẹ đôi má bé tí teo của nó. Em bé có mấy sợi tóc đỏ phủ lơ thơ trên đầu, một Weasley thực thụ. Bé thừa hưởng đôi môi và chiếc mũi của Ron
”Chào con yêu. Má là má của con nè”
Ron không thể tin vào mắt mình. Trái tim anh đang muốn vỡ tung vì tình yêu anh dành cho bé khi anh đặt bàn tay run run của mình lên cái chỏm đầu nhỏ xíu của bé. Anh thực sự kinh ngạc khi nhận ra rằng chính anh đã tạo ra thiên thần bé nhỏ này cùng với Hermione.
”Anh yêu em biết bao” Anh nói thầm với Hermione.
”Em cũng yêu anh.”
Họ cùng ngắm nhìn phép mầu nhỏ xíu của mình với sự kinh ngạc và niềm hãnh diện ngập tràn. Họ đã trông đợi cái giây phút hạnh phúc tuyệt vời này từ một năm nay.
Bà Weasley và Ginny ôm chầm lấy nhau
“Con xuống báo tin vui cho mọi người nha má!”
Conclusion
Ginny chạy xuống tầng trệt và lao vào phòng khách nơi cô được tiếp đón bởi những khuôn mặt đầy lo lắng. Im lặng hoàn toàn ngự trị cho nới khi cô rúc rích cười.
”Một bé gái mọi người ơi!"
Những tiếng hoan hô, chúc mừng bùng lên, cả gia đình Weasley cùng ôm chầm lấy nhau, người nọ bắt tay người kia, rồi họ cười và cả khóc nữa.
Tất cả mọi người đều vây quanh Ginny và câu hỏi thì bay tới tấp từ mọi phía.
“Hermione sao rồi?”
”Ron thế nào?”
“Trông con bé thế nào?”
”Tóc nó màu gì?”
”Con bé có mập không? Hermione nhìn ú hụ thế cơ mà.” Cô biết lời nhận xét đó là từ George.
“Mọi người làm cái quỷ gì thế” Ginny thở dài, lập tức hối tiếc vì đã không để má cô là người xuống báo tin.
***
Bà Weasley đã xuống lầu để kể chi tiết hơn về em bé, để lại không gian riêng cho đôi vợ chồng trẻ và con gái của họ. Em bé giờ đang nằm gọn ghẽ trong vòng tay Ron, nó ngước cặp mắt xinh đẹp, to tròn, được thừa hưởng của Hermione, lên nhìn Ron chăm chú. Anh mỉm cười âu yếm. Đây thực sự là món quà Giáng Sinh tuyệt vời nhất mà anh từng biết, Hermione ngắm nhìn cha con Ron. Đó là hình ảnh đẹp đẽ nhất mà cô từng thấy. Cô tự hào biết bao khi được làm vợ anh và giờ đây được làm… mẹ của các con anh.
Ron ngồi xuống giường bên cạnh Hermione, hôn lên trán con và vuốt nhẹ cái mũi tí xíu rồi chạm nhẹ vào đôi má mầu bĩnh của nó.
”Con bé tuyệt đẹp. Giống hệt má nó”
”Đúng thía ^^. Nhưng nó cũng giống cả anh nữa.”
“À, nói vậy em cũng nghĩ rằng anh rất đẹp giai phải không?”
Hermione đảo mắt và cười tinh nghịch. “Anh biết rằng em luôn nghĩ vậy mà Ron. Em sẽ không cưới anh đâu nếu anh không đẹp giai ^^”
Ron làm điệu bộ đau khổ rồi anh bật cườii và cau mày.
”Hermione, em sẽ đặt tên con là gì?”
Hermione im lặng một lúc rồi cô bật cười khúch khích trước khi trả lời, “Rose, em muốn đặt tên con là Rose.”
”Rose? Cũng được lắm, nhưng tại sao lại là Rose?”
”Anh đã tặng em một bông hồng khi lần đầu tiên anh nói với em rằng anh yêu em.”
Ron mỉm cười hạnh phúc. Cô ấy lúc nào cũng khiến anh phải ngạc nhiên như thế.
“Tuyệt cú mèo, Hermione”
Anh cúi xuống hôn cô thật nhẹ nhàng. Cô hé môi đón lấy bờ môi anh, dịu dàng và say mê và bỗng nhiên có một tiếng khóc vang lên từ bên trong vòng tay Ron, hai đôi môi đành phải tạm xa nhau trong nuối tiếc. Họ nhận ra đó mới chỉ là màn ra mắt dễ thương cho rất nhiều những vụ phá hoại hạnh phúc riêng tư khác sẽ xảy ra trong tương lai. Nhưng không hề gì bởi họ biết đó cũng là sự mở đầu của vô số những happy moments khác nữa.
“Có chuyện gì thế, Rosie? Chưa gì đã mệt mỏi vì người cha già này rồi ư?”
THE END
Nov_rain
Sat-29-11-2008, 04:26 PM
Có vẻ Rose là một nguồn cảm hứng lớn nhỉ ^^.
Fic nhẹ nhàng, dễ thương, cách dịch của chị cũng rất hợp với không khí fic, không bị gượng ép.
Tạm thời em chị rep được thế thôi ^^.
Điểm: 38.
el niño
Tue-02-12-2008, 11:54 PM
Cách lý giải cho cái tên bé Rose và tình cảm ân cần của Ron dành cho Her làm cho toàn bộ fic 1 không khí ngọt ngào đầm ấm :x:x:x
Em chỉ biết rep thế thui :">
PS: thui, em ko post cái fic kia đâu sn 1 ạ, tại bản thân em thấy nó chưa tốt, để sau khi thi em trans 1 cái khác khá hơn thì sẽ up :D
lavie
Fri-05-12-2008, 07:23 AM
Fic hay đó bạn
Rất nhẹ nhàng
Bạn đã nắm bắt được tình cảm của nhân vật rồi đó
Rất tuyệt
:D, Lavie k phải là tác giả, Lavie chỉ là người dịch lại fic của một tác giả nước ngoài thôi.
Siu nhưn 3: cái câu í cũng là câu chị khoái nhất, nghe ấm sực cả người :"> chát xình chát chát bùm, tình yêu vẫn đẹp sao :))
Nov rain: thank em vì đã chấm hào fongs cho fic này ^^ tình hình là chị phải cố mà dịch thêm nhìu fic nữa để làm giàu thôi ^^
RONsfan
Sun-07-12-2008, 08:38 PM
Em thấy một gia đình hạnh phúc kiểu mẫu chị ạ. Sau Cat in the pan, sự yêu thương trọn vẹn, cám ơn vì người kia đã hiện diện trong cuộc đời mình mang đến cho em một cảm xúc là lạ. Như đang đọc truyện cổ tích.
Truyện xoay quanh Ron/Her và chỉ họ. Bé Rose chỉ là bước đệm thôi. :)
Em ủng hộ chị nè. ^^
tieunguyet
Sun-07-12-2008, 09:31 PM
* Đá đá bạn RONsfan. Lôi Cat in the pan của tôi vào làm gì nè. Đá đá sang một bên. *
Chị đã vào đây lâu mà chưa có dịp chính thức chào chị Dâu một lần. Em chào chị nhé. ^^"
(Ngước mắt lên trời. Tôi ko định chào mấy người còn lại.:-")
Fic này em để Nov chấm cho công bình và có vẻ như bé ấy chấm cũng được ghê chứ. Rose - một loài hoa dành cho tình yêu và là kết tinh của tình yêu. Thầm ao ước mình sẽ viết được một fic dành cho Rose và Ron/Hermione. Nhưng hình như ko thể. Khả năng cạn kiệt rồi.
Hân hoan chào đón chị đưa fic của chị dịch về HPVN. ^^"
(Mấy người khác, thích thì đem tới đây, tôi đón hết, còn đập hay ko là tuỳ người. *Cười gian gian*
Í quên, mình ko định nói về bạn duck đâu nhé. :D)
hachan07
Sat-11-04-2009, 10:20 PM
Fic này ấm áp nghê , nhất là lúc Ron cười thật lớn và xoa vào bụng của Herminone ấy . Không bít sao mà lúc đó em cảm thấy rất yêu ron :x . Chị Lavie ui , may mà chị cũng thix R/H , chứ em đọc về Malfoy và Her là em không chịu được , dù mấy fic đó cũng hay nhưng em chỉ thix Ron với Her thui . Nên đọc được fic của chị , em như bắt được vàng ấy , thix qá . Chị Lavie tuyệt vời ghê .
Yuuri
Sun-12-04-2009, 05:32 PM
tớ thik những chuyện có liên quan đến Dra hơn
nhưng mà phải công nhận fic này rất đễ thương
nhưng mình vẫn thấy tình yêu giữa Ron và Her khập khiễng thế nào ý
xin lỗi nhưng mình chỉ nói lên điều mình nghĩ thôi
♥£a'♥
Tue-23-06-2009, 10:25 AM
Fic này đọc dài thật đấy
đọc mãi mới hết
mình đồng ý với Yuuri
mình hok thik tình yêu của Ron và Her
nhưng phải công nhận đây là 1 fic hay
nhẹ nhàng và rất lôi cuốn
*là dò đi ra ngoài tìm fic và Dramione đọc*
Ella
Tue-11-08-2009, 09:28 PM
fic này rất nhẹ nhàng và ấm áp. một chuyện tình khá lãng mạn nhưng hơi khập khiêng(rất tiếc là phải lập lại) , họ tỏ tình vs nhau qua nhìu thì phải, điều đó tạo nên sự nhàm chán.
Anyway:bạn dịch rất hay
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.