draco_malfoy23
Thu-16-10-2008, 03:02 PM
Chuyến tàu mang tên Định mệnh
Author: Attila
Translator: duck_jolie
Ship: Scorpius/Rose
Genre: drama, fluff, friendship
Size: 1 chapter
Rating: PG-13
Status: complete
Updated: 20/8/2008
Summary: Một cậu bé và một cô bé tình cờ gặp nhau trên một chuyến tàu. Nhiều lần...
Nguồn: http://www.realgoodship.com
Một cậu bé và một cô bé va vào nhau trên tàu. Chúng đang chạy nên đâm sầm vào nhau. Cậu nhóc ngã ngửa và cô nhóc bật cười. Mặt cậu nhăn nhó gần như sắp khóc.
Nhẽ ra cậu nên đi đứng cẩn thận hơn, cô bé lên tiếng, mũi cô bé hỉnh lên vẻ Ta-đây-biết-tuốt.
Ngươi mới là người phải cẩn thận, cậu nhóc hỉ mũi. Ta sẽ đi méc mẹ ta, ở đó chuẩn bị chống mắt lên mà coi.
Ờh, vậy ta cũng đi méc mẹ ta, mẹ ta là phù thủy thông minh nhất mọi thời đại, mẹ ngươi đừng hòng làm được gì.
Nước mắt chảy xuống đôi má của cậu bé. Đồ...đồ ăn gian. Ngươi đẩy ta ngã mà.
Êh, ta đâu có đẩy ngươi!
Có, chính ngươi đẩy ta trước!
Đã bảo là ta không đẩy ngươi mà, vẻ cứng cỏi của cô nhóc dần bị lung lay.
Có tiếng bước chân ngoài hành lang toa xe và mặt cô bé trở nên tái mét dưới những nốt tàn nhang. Cậu nhóc thấy cô bé quay lưng bỏ chạy ngay khi người phụ nữ tóc đen xuất hiện và quỳ xuống bên cạnh cậu.
Ôi cục cưng của mẹ, có chuyện gì thế này? Con bị vấp ngã hả Scorpius?
~*~ ~*~ ~*~
“Scorpius? Bồ có thấy cái áo chùng xanh của mình đâu không? Mình không tài nào tìm thấy nó”
“Chờ con một chút thưa mẹ” Scorpius rút đầu ra khỏi bột Floo, tay vẫn cầm sợi dây, “Chuyện gì thế Rose?”
Rose hé nhìn qua cánh cửa, “Ôi xin lỗi! Mình không biết là bồ đang nói chuyện với mẹ. Mình không tìm thấy cái áo chùng xanh, bồ biết nó đấy, cái áo với...” , cô bé vừa nói vừa vòng tay qua eo áng chừng, “cái áo chùng có lớp lông tơ mịn phủ phía sau đó? Mình đang sắp xếp hành lý”
“ Bồ đã thử bùa Triệu tập chưa?”
“Với bà Malkin * ở ngay dưới nhà sao? Ôi, thế đâu có được” - Rose khịt mũi ra vẻ.
Scorpius đảo mắt và cười chế giễu, “Nguy hiểm luôn rình rập khi ở Diagon Alley * ”
“Chính xác” – hai người đồng thanh nói.
“Bồ đã thử tìm trong túi đựng quần áo trong tủ chưa?”, cậu nói.
“...Mình có túi đựng quần áo sao? Ừm, đợi một lát” – Rose chạy vụt ra khỏi cửa và chạy ào vào phòng 30 giây sau, tay vung vẩy cái túi hẳn đang đựng cái áo chùng xanh.
“Tìm thấy rồi nè”, cô bé hào hứng nói, “Nhưng bồ không nên tiếp tục dọn dẹp đồ cho mình như vậy, bồ biết là mình không tìm thấy được cái gì bao giờ mà”
Scorpius tạo ra vẻ mặt nghiêm túc nhất: “Mình không nghĩ sàn nhà thích hợp để làm nơi sắp đồ có hệ thống đâu, Rose ”
“Cứ ở đó mà tỏ ra ta đây hiểu biết đi!” , cô bé thè lưỡi ra trêu cậu trước khi bỏ đi mất.
Scorpius thở dài rồi lại cắm đầu vô ngọn lửa.
“ Xin lỗi mẹ. Con vừa phải giúp Rose tìm đồ...Vâng con biết...Không, tụi con không đến trễ đâu, con hứa mà...Vâng, vâng thưa mẹ, con biết. Mẹ đừng lo. Vâng con biết mà. Tụi con sẽ không trễ đâu... Dạ, gặp mẹ sau. Tạm biệt mẹ”
Scorpius rút đầu ra khỏi ngọn lửa, đập đầu đánh “cốp” vào thành lò sưởi như thường lệ.
~*~ ~*~ ~*~
Cậu bé và cô bé đâm sầm vào nhau trên con tàu. Không nhìn thấy nhau, vì họ đều đang chật vật với cái rương vĩ đại. Rương của cô bé rơi xuống sàn nhà làm nắp bật tung ra. Sách và áo choàng văng trên sàn tàu.
Khỉ thật – cô bé nói cùng lúc khi cậu bé nói: Ôi xin lỗi
Cả hai sụp xuống sàn và nhặt đồ sắp xếp lại vào rương. Khi cậu đưa cho cô bé món đồ cuối cùng – một quyển sách dày màu đỏ - cô bé ngẩng lên, Cám ơn và rồi...
Ối , cô nhảy lùi lại.
Cậu bé cũng sững người. Sao thế. Rồi gương mặt cậu thoáng hụt hẫng, cậu hiểu...
Cô bé bồn chồn lo lắng, khóa chiếc rương lại, lo lắng bồn chồn hơn nữa. Ừm, mình...mình không định nói chuyện. Với bồ. Cô bé cắn môi.
Cậu bé bất giác đưa tay lên gãi đầu. Ồh, ừm. Không sao mình hiểu mà. Không sao đâu. Ánh mắt cậu vương đâu đó mà không nhìn vào cô bé.
Cô bé nhìn chằm chằm dưới chân, bối rối vắt chéo chân, Mình xin lỗi, cô thì thầm.
Gò má cậu chợt ửng hồng, cậu xách cái rương lên, Mình, ừm, mình phải đi đây.
Cậu quay người và dần khuất sau hành lang. Cô bé lại cắn môi. Và rồi, cô vươn thẳng người, hướng về phía cậu và gọi với: Chúc bồ may mắn với buổi Phân loại!
Cậu hơi chững lại, rồi sau đó biến mất sau cửa toa.
Cô bé đứng ngẩn ngơ ở đó, nhìn vào nơi có cậu bé.
Một cậu bé tóc đen tới sau lưng và tóm lấy tay cô. Tìm được toa rồi, lại đây nào. Đủ rộng cho tất cả chúng ta. Lại đây Rosie.
~*~ ~*~ ~*~
“Rose! Rose! Rose! Rose!”
Scorpius hoàn toàn thất bại khi cố thu hút sự chú ý của cô bé. Mái tóc của Rose tung bay khi cô bé bay từ phòng ngủ ra phòng sinh hoạt chung, đến phòng tắm rồi lao trở lại lớp học. Cuối cùng cô bé dừng lại trên một chiếc bàn, một tay vớ lấy cuộn giấy da, tay kia vuốt vuốt tóc vào nếp.
“ Giấy hiện hình...Giấy hiện hình...Giấy hiện hình”, cô bé thì thầm
Scorpius chạy đến và vẫy tay ra hiệu: “Rose!”
“Gì vậy?”, cô bé nói, vẫn nhìn chăm chú vào cuộn giấy da. Cô vung vẩy cả hai tay tiếp tục lẩm nhẩm: “ Hành trình...Hành trình... Hành trình”
“Chúng ta phải đi ngay thôi”, cậu bé nói, vừa lúc đó cô bé đột ngột đứng phắt dậy, tay giữ chặt tờ giấy da và reo lên: “A ha!”
Họ cụng đầu vào nhau, trong giây lát cả hai ôm đầu loạng choạng bước lùi phía sau, kêu lên: “Ui da”
“Bồ vừa nói gì cơ?”
Scorpius xoa xoa cục u trên trán. “Đi thôi, chúng ta sẽ trễ mất”
“Scorpius, nếu mình không kiểm tra, không soát lại mọi thứ thì mình dám chắc với bồ là tụi mình sẽ bỏ sót cái gì đó. Đó chính là luật lệ nhà Weasley”
Scorpius không ngó cái đồng hồ đeo tay nữa nhưng cái cách cậu nhìn cô bé đủ để cô bé hiểu rằng quả thật Scorpius đang tưởng tượng là cậu ta đang ngắm một cái đồng hồ.
Cậu tưởng tượng một cách rất chăm chú.
Ánh mắt của Rose dịu đi: “Được rồi, mình sẽ làm nhanh hơn”
~*~ ~*~ ~*~
Cô gái đâm sầm vào chàng trai trên tàu. Nhưng lần này vai đứa con gái chạm vào khủy tay cậu con trai.
N.E.W.T.s? * , cô hỏi
Cô gái nới lỏng chiếc ca-vát màu vàng hoàn hảo. Chiếc ca-vát màu xanh dương cũng được thắt một cách hoàn hảo trên cổ chàng trai.
Nhưng đây là kì nghỉ hè! Mùa hè! cô gái nói và lại thúc mạnh vào cậu. Từ giờ đến mùa thu thì sẽ không có học hành gì nữa. Nhưng mình cá là bồ sẽ buồn vì điều đó lắm! . Cô giận dỗi liếc xéo cậu bạn.
Chàng trai toét miệng cười, Ồ, đừng nói vớ vẩn, cậu cũng vỗ mạnh vào lưng cô bé.
Rồi, rồi, bồ lúc nào cũng đúng, cô bé lầm bẩm, Mình thừa biết là bồ sẽ tìm mọi cách để học thôi
Đôi mắt cậu giả bộ khổ sở. Cô gái thả người xuống ghế và phá ra cười. Cậu con trai cố kìm lại, cố dằn lại, cho đến khi cô bé kéo mạnh chân cậu thì cậu cũng ngã ra sàn và cười phá lên.
Họ nằm ngắm bầu trời qua cửa sổ. Cậu trai duỗi thẳng người thoải mái như vẻ đã lâu lắm rồi cậu không nằm trên sàn.
Hãy nói rằng bồ sẽ đến cửa hàng thăm mình thường xuyên. Cả mùa hè, nhé
Nếu mặt cậu đỏ ửng thì chắc cô bé cũng không nhìn thấy. Giọng nói cậu nghiêm túc hơn bao giờ hết. Mình sẽ thường xuyên tới đó để gặp bồ
Bồ phải chắc chắn là sẽ đến cơ
Ừm, mình không dám hứa chắc. Mình còn phải làm việc...
Cô bé nhổm dậy trừng mắt giận dữ.
...Nhưng mình sẽ cố
Tốt lắm, cô bé nói và lại thả người nằm xuống, nhìn chăm chăm vào đám mây trôi ngoài cửa sổ.
Cô bé thì thầm: Cám ơn bồ, Scorpius
“Scorpius, bồ giúp mình được không?”
Scorpius đưa nốt cho người lái xe đồng xu và quay qua giúp Rose. Đống hành lý lơ lửng giữa họ, Rose không thể điều khiển được chúng bay về một phía. Scorpius chộp lấy và lách chúng đi qua. Khi rương và túi được buộc chắc chắn, họ ôm nhau nhảy xuống xe ngay khi có tiếng Bang – chiếc Knight Bus nổ máy. Có tiếng loảng xoảng khi chiếc xe vụt đi với tốc độ kinh hoàng. Tiếng ồn đinh tai nhức óc khi chiếc xe khởi hành làm Rose sợ tái mặt.
Scorpius lấy chiếc đồng hồ đeo tay ra và ngó nó chăm chăm. Rose cười khúc khích.
Vài phút sau cậu lại lôi nó ra lần nữa. Rose khẽ thở dài.
Đến khi cậu lấy cái đồng hồ lần thứ ba trong vòng năm phút và bắt đầu gõ chân thì Rose chịu thua.
“Không sao đâu”, cô gái lên tiếng, “Chúng ta sẽ kịp thôi”
“Chúng ta sắp muộn thật rồi”
“Chúng ta sẽ xoay xở được mà” . Để nhấn mạnh điều mình vừa nói, cô giẫm chân cậu để cậu khỏi gõ gõ nhịp nữa.
“Đấy, nếu chúng ta đi nốt quãng đường còn lại bằng chuyến xe đò hiệp sĩ thì có phải chúng ta đã đến nơi rồi không”, chàng trai nói. Rose hơi tái mặt.
“Ôi không, đi bằng xe đó làm mình phát ốm.
“Mình biết”, Scorpius nói. Nhưng cậu bắt đầu gõ nhịp bằng chân kia.
Rose ngả vào người Scorpius và siết chặt tay cậu, “Chúng ta sẽ xoay sở được thôi”, người con gái nói.
~*~ ~*~ ~*~
Chàng trai và cô gái gặp nhau trên tàu. Nhưng lần này họ thậm chí không chạm vào người nhau. Chàng trai ngồi ở toa ăn, cô gái vừa rời khỏi quầy bar
ánh mắt họ chạm nhau xuyên qua căn phòng.
Thời gian như ngưng lại. Thật lâu...
Cuối cùng, cô gái rướn thẳng lưng lên. Cô nâng cao chiếc cằm lên và tiến về phía bàn của chàng trai.
Êh, bồ đấy à?
Chàng trai nuốt ngụm bia, Ừmh
Cô gái bối rối, bóc nhãn chai cầm trên tay, Lâu rồi... ừh, cũng lâu lắm rồi nhỉ
Ừh. Chàng trai gấp tờ báo lại. Dạo này bồ thế nào?
Ồh, mình...mình vẫn khỏe. Còn bồ?
Vẫn thế, anh trả lời.
Vậy tốt rồi, cô gái nói.
Chàng trai mở tờ báo ra. Rồi lại gấp lại lần nữa.
Ừhm, cô gái đổi chân trụ liên tục, dáng vẻ lo lắng bối rối. Bồ làm gì ở đây vậy? Mình không bao giờ, ừh, mình không nghĩ là bồ sẽ đi tàu thêm một lần nào nữa. Cô gái cố nở nụ cười.
Mình...đó là vì công việc. Bồ biết đấy, thực ra mình chưa hoàn thành xong một số giấy tờ ngoại giao, vì thế, ừhm....
Cô gái cắn môi. Chàng trai xoay xoay cốc cà phê.
Vậy... vậy còn bồ? anh nói, Bồ đang...
Ờh, ừm chúng mình...ừm, mình đang đi nghỉ. Cùng với...
Mặt chàng trai tái đi. Anh nhìn thấy cô đang cầm 2 chai nước. Ồh! Cậu với...
Ừh, chúng mình...
Tên...tên anh ấy là gì?
Anh ấy...ừmh, là Reg.
Ồh. Anh ấy có phải là...
Không, không phải. Ừhm, anh ý là Muggle. Đó là lí do tại sao...
Chàng trai quay quay chiếc bút trên tay. Mình, ừhm. Chúc mừng bồ.
Ừh, cám ơn bồ. Cô gái bóc nhãn chai nước. Chàng trai mở tờ báo thêm lần nữa.
Thực ra, mình...mình nghĩ là, mình phải quay lại, cô nói, anh ấy, có lẽ đang đợi.
Chàng trai siết chặt hàm lại, ngồi không tự nhiên trên ghế. Ồh, không, mình không níu giữ bồ đâu. Mình...chúc bồ đi chơi vui vẻ.
Cô gái rời chỗ, Ừh, chúc bồ vui vẻ. Cô quay lưng bước đi, rồi lại quay lại. Thật vui được gặp lại bồ.
Chàng trai nhìn theo. Cô gái cố bước đi khi toa tàu vẫn rung chuyển.
Khi cô đi rồi, anh vẫn thẫn thờ nhìn vào chiếc cửa. Thật vui khi được gặp lại bồ, Rose.
Cô gái lúng túng.
~*~ ~*~ ~*~
“Rose, đừng chạy theo nữa, nó đi mất rồi”
“Quái quỉ!”, cô hét lên, thở hổn hển. Chiếc tàu đã đi xa tầm với của cô. “Không phải chứ”, cô nói. “Chúng ta bị nhỡ tàu rồi”
“Trời, em vẫn chưa tin vào sự thật sao?” , Scorpius hóm hỉnh nhướn lông mày lên. Anh kéo chiếc đồng hồ ra cho Rose xem.
Rose nhăn mũi. “Ồh, thôi được rồi. Anh nói chúng ta sẽ bị muộn và anh đã đúng”
“Anh cũng chỉ muốn được nghe thế thôi mà”, chàng trai nói. Cô gái lườm anh. Chàng trai không kịp che giấu nụ cười.
“Không được cười mà” , Rose đẩy anh. Vòng tay Scorpius choàng qua người cô gái và kéo mạnh cô vào lòng. “Lại muộn rồi. Đến muộn vào đúng lễ cưới của chúng mình. Đúng là hết thuốc chữa.”
“Nói với mình em thôi”, anh nói.
“Cám ơn” . Rose quay người trong vòng tay anh, ngắm nhìn toa tàu cuối cùng đang dần khuất xa. “ Bây giờ tính sao đây”
“Chúng ta sẽ đi chuyến sau”, anh trả lời. “Theo em thì ai sẽ bị tăng huyết áp trước, mẹ em hay mẹ anh?”
Rose cười phá lên: “Mẹ em. Nhưng không sao đâu. Em đã có cách để làm họ nguôi giận”
Scorpius hôn lên tóc cô.
“Mà đây là đám cưới của chúng mình”, cô nói tiếp, “ Giờ để đến được đấy mất nhiều thời gian lắm đó, nhưng chúng ta sẽ xoay xở được thôi”
“Chúng mình luôn xoay xở được mà”
~*~~*~~*~
Chàng trai gặp cô gái trên một chuyến tàu. Cuối cùng...
Nhưng đầu tiên nhìn thấy nhau từ 2 đầu hành lang. Mặt cô gái lo lắng, chàng trai cũng có vẻ căng thẳng. Cô gái quay bước đi.
Đợi đã, chàng trai nói. Xin hãy đợi một chút
Em không biết liệu còn gì để nói nữa không, cô gái nói. Tất cả đã qua rồi. chúng ta đã bỏ lỡ.
Chàng trai cúi đầu xuống.Anh không muốn bỏ lỡ. Chúng ta...
Cô gái quay lại nhìn anh.
Chàng trai ngẩng đầu lên. Anh nhớ em, anh nói thật khẽ.
Cô gái tiến gần thêm vài bước, đôi mắt cô dịu đi. Em cũng rất nhớ anh.
Nhưng rồi cô lại trở nên cứng rắn. Nhưng em không nghĩ đó là vấn đề.
Đó là tại anh, anh nói, tất cả vấn đề là tại anh
Cô gái đến sát anh hơn. Chúng ta còn có thể sao...
Chúng ta chưa bao giờ cố gắng. Và...Anh không kịp nói hết câu. Cô gái đã siết chặt lấy anh, quàng tay qua cổ anh.
Em nhớ anh rất nhiều, cô nói trên làn da anh, thật sự rất nhiều.
Người chàng trai mềm đi, cuối cùng...Cuối cùng anh hôn cô, hôn lên mi, mũi, hôn lên má, lên trán. Cuối cùng anh hôn lên môi cô. Anh thì thầm trên môi cô.
Anh muốn cố gắng lần nữa. Hy vọng là chưa quá muộn.
Cô hôn lại anh.
Không muộn đâu.
The End
Ghi chú của dịch giả: Trung thành giữ lại các dấu in nghiêng lẫn ngoặc kép của tác giả, tất cả đều là ngụ ý của tác giả
Vịt đọc HP bằng bản tiếng việt nên nhiều từ thuộc phạm trù phù thủy Vịt ko biết dịch sao cho chuẩn xác, mọi người xông cảm ná
Malkin *: Tiệm áo chùng mọi dịp của Madam Malkin
Diagon Alley *: Chợ phù thủy
N.E.W.T.s? *: Kỳ thi Phù thủy Tận sức
Author: Attila
Translator: duck_jolie
Ship: Scorpius/Rose
Genre: drama, fluff, friendship
Size: 1 chapter
Rating: PG-13
Status: complete
Updated: 20/8/2008
Summary: Một cậu bé và một cô bé tình cờ gặp nhau trên một chuyến tàu. Nhiều lần...
Nguồn: http://www.realgoodship.com
Một cậu bé và một cô bé va vào nhau trên tàu. Chúng đang chạy nên đâm sầm vào nhau. Cậu nhóc ngã ngửa và cô nhóc bật cười. Mặt cậu nhăn nhó gần như sắp khóc.
Nhẽ ra cậu nên đi đứng cẩn thận hơn, cô bé lên tiếng, mũi cô bé hỉnh lên vẻ Ta-đây-biết-tuốt.
Ngươi mới là người phải cẩn thận, cậu nhóc hỉ mũi. Ta sẽ đi méc mẹ ta, ở đó chuẩn bị chống mắt lên mà coi.
Ờh, vậy ta cũng đi méc mẹ ta, mẹ ta là phù thủy thông minh nhất mọi thời đại, mẹ ngươi đừng hòng làm được gì.
Nước mắt chảy xuống đôi má của cậu bé. Đồ...đồ ăn gian. Ngươi đẩy ta ngã mà.
Êh, ta đâu có đẩy ngươi!
Có, chính ngươi đẩy ta trước!
Đã bảo là ta không đẩy ngươi mà, vẻ cứng cỏi của cô nhóc dần bị lung lay.
Có tiếng bước chân ngoài hành lang toa xe và mặt cô bé trở nên tái mét dưới những nốt tàn nhang. Cậu nhóc thấy cô bé quay lưng bỏ chạy ngay khi người phụ nữ tóc đen xuất hiện và quỳ xuống bên cạnh cậu.
Ôi cục cưng của mẹ, có chuyện gì thế này? Con bị vấp ngã hả Scorpius?
~*~ ~*~ ~*~
“Scorpius? Bồ có thấy cái áo chùng xanh của mình đâu không? Mình không tài nào tìm thấy nó”
“Chờ con một chút thưa mẹ” Scorpius rút đầu ra khỏi bột Floo, tay vẫn cầm sợi dây, “Chuyện gì thế Rose?”
Rose hé nhìn qua cánh cửa, “Ôi xin lỗi! Mình không biết là bồ đang nói chuyện với mẹ. Mình không tìm thấy cái áo chùng xanh, bồ biết nó đấy, cái áo với...” , cô bé vừa nói vừa vòng tay qua eo áng chừng, “cái áo chùng có lớp lông tơ mịn phủ phía sau đó? Mình đang sắp xếp hành lý”
“ Bồ đã thử bùa Triệu tập chưa?”
“Với bà Malkin * ở ngay dưới nhà sao? Ôi, thế đâu có được” - Rose khịt mũi ra vẻ.
Scorpius đảo mắt và cười chế giễu, “Nguy hiểm luôn rình rập khi ở Diagon Alley * ”
“Chính xác” – hai người đồng thanh nói.
“Bồ đã thử tìm trong túi đựng quần áo trong tủ chưa?”, cậu nói.
“...Mình có túi đựng quần áo sao? Ừm, đợi một lát” – Rose chạy vụt ra khỏi cửa và chạy ào vào phòng 30 giây sau, tay vung vẩy cái túi hẳn đang đựng cái áo chùng xanh.
“Tìm thấy rồi nè”, cô bé hào hứng nói, “Nhưng bồ không nên tiếp tục dọn dẹp đồ cho mình như vậy, bồ biết là mình không tìm thấy được cái gì bao giờ mà”
Scorpius tạo ra vẻ mặt nghiêm túc nhất: “Mình không nghĩ sàn nhà thích hợp để làm nơi sắp đồ có hệ thống đâu, Rose ”
“Cứ ở đó mà tỏ ra ta đây hiểu biết đi!” , cô bé thè lưỡi ra trêu cậu trước khi bỏ đi mất.
Scorpius thở dài rồi lại cắm đầu vô ngọn lửa.
“ Xin lỗi mẹ. Con vừa phải giúp Rose tìm đồ...Vâng con biết...Không, tụi con không đến trễ đâu, con hứa mà...Vâng, vâng thưa mẹ, con biết. Mẹ đừng lo. Vâng con biết mà. Tụi con sẽ không trễ đâu... Dạ, gặp mẹ sau. Tạm biệt mẹ”
Scorpius rút đầu ra khỏi ngọn lửa, đập đầu đánh “cốp” vào thành lò sưởi như thường lệ.
~*~ ~*~ ~*~
Cậu bé và cô bé đâm sầm vào nhau trên con tàu. Không nhìn thấy nhau, vì họ đều đang chật vật với cái rương vĩ đại. Rương của cô bé rơi xuống sàn nhà làm nắp bật tung ra. Sách và áo choàng văng trên sàn tàu.
Khỉ thật – cô bé nói cùng lúc khi cậu bé nói: Ôi xin lỗi
Cả hai sụp xuống sàn và nhặt đồ sắp xếp lại vào rương. Khi cậu đưa cho cô bé món đồ cuối cùng – một quyển sách dày màu đỏ - cô bé ngẩng lên, Cám ơn và rồi...
Ối , cô nhảy lùi lại.
Cậu bé cũng sững người. Sao thế. Rồi gương mặt cậu thoáng hụt hẫng, cậu hiểu...
Cô bé bồn chồn lo lắng, khóa chiếc rương lại, lo lắng bồn chồn hơn nữa. Ừm, mình...mình không định nói chuyện. Với bồ. Cô bé cắn môi.
Cậu bé bất giác đưa tay lên gãi đầu. Ồh, ừm. Không sao mình hiểu mà. Không sao đâu. Ánh mắt cậu vương đâu đó mà không nhìn vào cô bé.
Cô bé nhìn chằm chằm dưới chân, bối rối vắt chéo chân, Mình xin lỗi, cô thì thầm.
Gò má cậu chợt ửng hồng, cậu xách cái rương lên, Mình, ừm, mình phải đi đây.
Cậu quay người và dần khuất sau hành lang. Cô bé lại cắn môi. Và rồi, cô vươn thẳng người, hướng về phía cậu và gọi với: Chúc bồ may mắn với buổi Phân loại!
Cậu hơi chững lại, rồi sau đó biến mất sau cửa toa.
Cô bé đứng ngẩn ngơ ở đó, nhìn vào nơi có cậu bé.
Một cậu bé tóc đen tới sau lưng và tóm lấy tay cô. Tìm được toa rồi, lại đây nào. Đủ rộng cho tất cả chúng ta. Lại đây Rosie.
~*~ ~*~ ~*~
“Rose! Rose! Rose! Rose!”
Scorpius hoàn toàn thất bại khi cố thu hút sự chú ý của cô bé. Mái tóc của Rose tung bay khi cô bé bay từ phòng ngủ ra phòng sinh hoạt chung, đến phòng tắm rồi lao trở lại lớp học. Cuối cùng cô bé dừng lại trên một chiếc bàn, một tay vớ lấy cuộn giấy da, tay kia vuốt vuốt tóc vào nếp.
“ Giấy hiện hình...Giấy hiện hình...Giấy hiện hình”, cô bé thì thầm
Scorpius chạy đến và vẫy tay ra hiệu: “Rose!”
“Gì vậy?”, cô bé nói, vẫn nhìn chăm chú vào cuộn giấy da. Cô vung vẩy cả hai tay tiếp tục lẩm nhẩm: “ Hành trình...Hành trình... Hành trình”
“Chúng ta phải đi ngay thôi”, cậu bé nói, vừa lúc đó cô bé đột ngột đứng phắt dậy, tay giữ chặt tờ giấy da và reo lên: “A ha!”
Họ cụng đầu vào nhau, trong giây lát cả hai ôm đầu loạng choạng bước lùi phía sau, kêu lên: “Ui da”
“Bồ vừa nói gì cơ?”
Scorpius xoa xoa cục u trên trán. “Đi thôi, chúng ta sẽ trễ mất”
“Scorpius, nếu mình không kiểm tra, không soát lại mọi thứ thì mình dám chắc với bồ là tụi mình sẽ bỏ sót cái gì đó. Đó chính là luật lệ nhà Weasley”
Scorpius không ngó cái đồng hồ đeo tay nữa nhưng cái cách cậu nhìn cô bé đủ để cô bé hiểu rằng quả thật Scorpius đang tưởng tượng là cậu ta đang ngắm một cái đồng hồ.
Cậu tưởng tượng một cách rất chăm chú.
Ánh mắt của Rose dịu đi: “Được rồi, mình sẽ làm nhanh hơn”
~*~ ~*~ ~*~
Cô gái đâm sầm vào chàng trai trên tàu. Nhưng lần này vai đứa con gái chạm vào khủy tay cậu con trai.
N.E.W.T.s? * , cô hỏi
Cô gái nới lỏng chiếc ca-vát màu vàng hoàn hảo. Chiếc ca-vát màu xanh dương cũng được thắt một cách hoàn hảo trên cổ chàng trai.
Nhưng đây là kì nghỉ hè! Mùa hè! cô gái nói và lại thúc mạnh vào cậu. Từ giờ đến mùa thu thì sẽ không có học hành gì nữa. Nhưng mình cá là bồ sẽ buồn vì điều đó lắm! . Cô giận dỗi liếc xéo cậu bạn.
Chàng trai toét miệng cười, Ồ, đừng nói vớ vẩn, cậu cũng vỗ mạnh vào lưng cô bé.
Rồi, rồi, bồ lúc nào cũng đúng, cô bé lầm bẩm, Mình thừa biết là bồ sẽ tìm mọi cách để học thôi
Đôi mắt cậu giả bộ khổ sở. Cô gái thả người xuống ghế và phá ra cười. Cậu con trai cố kìm lại, cố dằn lại, cho đến khi cô bé kéo mạnh chân cậu thì cậu cũng ngã ra sàn và cười phá lên.
Họ nằm ngắm bầu trời qua cửa sổ. Cậu trai duỗi thẳng người thoải mái như vẻ đã lâu lắm rồi cậu không nằm trên sàn.
Hãy nói rằng bồ sẽ đến cửa hàng thăm mình thường xuyên. Cả mùa hè, nhé
Nếu mặt cậu đỏ ửng thì chắc cô bé cũng không nhìn thấy. Giọng nói cậu nghiêm túc hơn bao giờ hết. Mình sẽ thường xuyên tới đó để gặp bồ
Bồ phải chắc chắn là sẽ đến cơ
Ừm, mình không dám hứa chắc. Mình còn phải làm việc...
Cô bé nhổm dậy trừng mắt giận dữ.
...Nhưng mình sẽ cố
Tốt lắm, cô bé nói và lại thả người nằm xuống, nhìn chăm chăm vào đám mây trôi ngoài cửa sổ.
Cô bé thì thầm: Cám ơn bồ, Scorpius
“Scorpius, bồ giúp mình được không?”
Scorpius đưa nốt cho người lái xe đồng xu và quay qua giúp Rose. Đống hành lý lơ lửng giữa họ, Rose không thể điều khiển được chúng bay về một phía. Scorpius chộp lấy và lách chúng đi qua. Khi rương và túi được buộc chắc chắn, họ ôm nhau nhảy xuống xe ngay khi có tiếng Bang – chiếc Knight Bus nổ máy. Có tiếng loảng xoảng khi chiếc xe vụt đi với tốc độ kinh hoàng. Tiếng ồn đinh tai nhức óc khi chiếc xe khởi hành làm Rose sợ tái mặt.
Scorpius lấy chiếc đồng hồ đeo tay ra và ngó nó chăm chăm. Rose cười khúc khích.
Vài phút sau cậu lại lôi nó ra lần nữa. Rose khẽ thở dài.
Đến khi cậu lấy cái đồng hồ lần thứ ba trong vòng năm phút và bắt đầu gõ chân thì Rose chịu thua.
“Không sao đâu”, cô gái lên tiếng, “Chúng ta sẽ kịp thôi”
“Chúng ta sắp muộn thật rồi”
“Chúng ta sẽ xoay xở được mà” . Để nhấn mạnh điều mình vừa nói, cô giẫm chân cậu để cậu khỏi gõ gõ nhịp nữa.
“Đấy, nếu chúng ta đi nốt quãng đường còn lại bằng chuyến xe đò hiệp sĩ thì có phải chúng ta đã đến nơi rồi không”, chàng trai nói. Rose hơi tái mặt.
“Ôi không, đi bằng xe đó làm mình phát ốm.
“Mình biết”, Scorpius nói. Nhưng cậu bắt đầu gõ nhịp bằng chân kia.
Rose ngả vào người Scorpius và siết chặt tay cậu, “Chúng ta sẽ xoay sở được thôi”, người con gái nói.
~*~ ~*~ ~*~
Chàng trai và cô gái gặp nhau trên tàu. Nhưng lần này họ thậm chí không chạm vào người nhau. Chàng trai ngồi ở toa ăn, cô gái vừa rời khỏi quầy bar
ánh mắt họ chạm nhau xuyên qua căn phòng.
Thời gian như ngưng lại. Thật lâu...
Cuối cùng, cô gái rướn thẳng lưng lên. Cô nâng cao chiếc cằm lên và tiến về phía bàn của chàng trai.
Êh, bồ đấy à?
Chàng trai nuốt ngụm bia, Ừmh
Cô gái bối rối, bóc nhãn chai cầm trên tay, Lâu rồi... ừh, cũng lâu lắm rồi nhỉ
Ừh. Chàng trai gấp tờ báo lại. Dạo này bồ thế nào?
Ồh, mình...mình vẫn khỏe. Còn bồ?
Vẫn thế, anh trả lời.
Vậy tốt rồi, cô gái nói.
Chàng trai mở tờ báo ra. Rồi lại gấp lại lần nữa.
Ừhm, cô gái đổi chân trụ liên tục, dáng vẻ lo lắng bối rối. Bồ làm gì ở đây vậy? Mình không bao giờ, ừh, mình không nghĩ là bồ sẽ đi tàu thêm một lần nào nữa. Cô gái cố nở nụ cười.
Mình...đó là vì công việc. Bồ biết đấy, thực ra mình chưa hoàn thành xong một số giấy tờ ngoại giao, vì thế, ừhm....
Cô gái cắn môi. Chàng trai xoay xoay cốc cà phê.
Vậy... vậy còn bồ? anh nói, Bồ đang...
Ờh, ừm chúng mình...ừm, mình đang đi nghỉ. Cùng với...
Mặt chàng trai tái đi. Anh nhìn thấy cô đang cầm 2 chai nước. Ồh! Cậu với...
Ừh, chúng mình...
Tên...tên anh ấy là gì?
Anh ấy...ừmh, là Reg.
Ồh. Anh ấy có phải là...
Không, không phải. Ừhm, anh ý là Muggle. Đó là lí do tại sao...
Chàng trai quay quay chiếc bút trên tay. Mình, ừhm. Chúc mừng bồ.
Ừh, cám ơn bồ. Cô gái bóc nhãn chai nước. Chàng trai mở tờ báo thêm lần nữa.
Thực ra, mình...mình nghĩ là, mình phải quay lại, cô nói, anh ấy, có lẽ đang đợi.
Chàng trai siết chặt hàm lại, ngồi không tự nhiên trên ghế. Ồh, không, mình không níu giữ bồ đâu. Mình...chúc bồ đi chơi vui vẻ.
Cô gái rời chỗ, Ừh, chúc bồ vui vẻ. Cô quay lưng bước đi, rồi lại quay lại. Thật vui được gặp lại bồ.
Chàng trai nhìn theo. Cô gái cố bước đi khi toa tàu vẫn rung chuyển.
Khi cô đi rồi, anh vẫn thẫn thờ nhìn vào chiếc cửa. Thật vui khi được gặp lại bồ, Rose.
Cô gái lúng túng.
~*~ ~*~ ~*~
“Rose, đừng chạy theo nữa, nó đi mất rồi”
“Quái quỉ!”, cô hét lên, thở hổn hển. Chiếc tàu đã đi xa tầm với của cô. “Không phải chứ”, cô nói. “Chúng ta bị nhỡ tàu rồi”
“Trời, em vẫn chưa tin vào sự thật sao?” , Scorpius hóm hỉnh nhướn lông mày lên. Anh kéo chiếc đồng hồ ra cho Rose xem.
Rose nhăn mũi. “Ồh, thôi được rồi. Anh nói chúng ta sẽ bị muộn và anh đã đúng”
“Anh cũng chỉ muốn được nghe thế thôi mà”, chàng trai nói. Cô gái lườm anh. Chàng trai không kịp che giấu nụ cười.
“Không được cười mà” , Rose đẩy anh. Vòng tay Scorpius choàng qua người cô gái và kéo mạnh cô vào lòng. “Lại muộn rồi. Đến muộn vào đúng lễ cưới của chúng mình. Đúng là hết thuốc chữa.”
“Nói với mình em thôi”, anh nói.
“Cám ơn” . Rose quay người trong vòng tay anh, ngắm nhìn toa tàu cuối cùng đang dần khuất xa. “ Bây giờ tính sao đây”
“Chúng ta sẽ đi chuyến sau”, anh trả lời. “Theo em thì ai sẽ bị tăng huyết áp trước, mẹ em hay mẹ anh?”
Rose cười phá lên: “Mẹ em. Nhưng không sao đâu. Em đã có cách để làm họ nguôi giận”
Scorpius hôn lên tóc cô.
“Mà đây là đám cưới của chúng mình”, cô nói tiếp, “ Giờ để đến được đấy mất nhiều thời gian lắm đó, nhưng chúng ta sẽ xoay xở được thôi”
“Chúng mình luôn xoay xở được mà”
~*~~*~~*~
Chàng trai gặp cô gái trên một chuyến tàu. Cuối cùng...
Nhưng đầu tiên nhìn thấy nhau từ 2 đầu hành lang. Mặt cô gái lo lắng, chàng trai cũng có vẻ căng thẳng. Cô gái quay bước đi.
Đợi đã, chàng trai nói. Xin hãy đợi một chút
Em không biết liệu còn gì để nói nữa không, cô gái nói. Tất cả đã qua rồi. chúng ta đã bỏ lỡ.
Chàng trai cúi đầu xuống.Anh không muốn bỏ lỡ. Chúng ta...
Cô gái quay lại nhìn anh.
Chàng trai ngẩng đầu lên. Anh nhớ em, anh nói thật khẽ.
Cô gái tiến gần thêm vài bước, đôi mắt cô dịu đi. Em cũng rất nhớ anh.
Nhưng rồi cô lại trở nên cứng rắn. Nhưng em không nghĩ đó là vấn đề.
Đó là tại anh, anh nói, tất cả vấn đề là tại anh
Cô gái đến sát anh hơn. Chúng ta còn có thể sao...
Chúng ta chưa bao giờ cố gắng. Và...Anh không kịp nói hết câu. Cô gái đã siết chặt lấy anh, quàng tay qua cổ anh.
Em nhớ anh rất nhiều, cô nói trên làn da anh, thật sự rất nhiều.
Người chàng trai mềm đi, cuối cùng...Cuối cùng anh hôn cô, hôn lên mi, mũi, hôn lên má, lên trán. Cuối cùng anh hôn lên môi cô. Anh thì thầm trên môi cô.
Anh muốn cố gắng lần nữa. Hy vọng là chưa quá muộn.
Cô hôn lại anh.
Không muộn đâu.
The End
Ghi chú của dịch giả: Trung thành giữ lại các dấu in nghiêng lẫn ngoặc kép của tác giả, tất cả đều là ngụ ý của tác giả
Vịt đọc HP bằng bản tiếng việt nên nhiều từ thuộc phạm trù phù thủy Vịt ko biết dịch sao cho chuẩn xác, mọi người xông cảm ná
Malkin *: Tiệm áo chùng mọi dịp của Madam Malkin
Diagon Alley *: Chợ phù thủy
N.E.W.T.s? *: Kỳ thi Phù thủy Tận sức